Vô tiên chi đạo
Chương 12

Hồng Trần Chợ Phiên: Nụ Cười Sáng Bừng Giữa Lo Toan

3735 từ
Mục tiêu: Giới thiệu lần đầu Tô Mạt Nhi và thiết lập tình bạn trong sáng của cô bé với Lâm Nhất tại một phiên chợ quê, nhấn mạnh đây là nguồn an ủi cho cả hai giữa thực tại khắc nghiệt.,Giới thiệu ấn tượng hai nhân vật mới: Mộ Dung Uyển Nhi (love_interest) và Mộ Dung Phu Nhân (Mẹ của Tô Mạt Nhi).,Đưa bối cảnh Thiên Cơ Các (ẩn mình trong chợ hoặc gần đó) vào truyện, gợi mở về một thế lực bí ẩn.,Tiếp tục khắc họa sự hình thành thế giới quan và lòng trắc ẩn của Lâm Nhất thông qua những quan sát về cuộc sống phàm trần tại chợ.,Củng cố triết lý 'vô tiên chi đạo' của Lão Đạo Quán Chủ bằng những bài học giản dị từ cảnh đời thường.,Duy trì tông trầm buồn, chiêm nghiệm nhưng pha lẫn sự ấm áp, hồn nhiên của tình bạn mới.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lão Đạo Quán Chủ, Mộ Dung Uyển Nhi, Mộ Dung Phu Nhân, Ông Quản, Mai Bà, A Cường, Cô Tươi
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, ấm áp, hồn nhiên, hy vọng
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn buông xuống Hồ Bán Nguyệt, vệt sáng bạc lung linh tựa một dải lụa mỏng trải dài trên mặt hồ, là tấm gương phản chiếu trọn vẹn vầng trăng non đang e ấp giữa tầng mây. Gió đêm mơn man thổi, mang theo hương cỏ cây nồng nàn quyện lẫn hơi nước mát lành, xoa dịu những ưu phiền còn vương vấn trong tâm khảm. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi vẫn ngồi bên nhau, vai kề vai, dõi mắt theo vầng trăng khuyết, cảm nhận sự bình yên hiếm có đang lan tỏa khắp cõi lòng. Tình bạn của họ, trong sáng như ánh trăng, kiên định như thân trúc, đã được vun đắp và củng cố qua những chuyến đi, qua những bài học từ cuộc sống, từ những con người bình dị nhất.

Lâm Nhất biết, phía trước còn là một hành trình dài, với vô vàn những ngã rẽ và thử thách. Nhưng hắn không còn sợ hãi. Hắn đã có sư phụ dẫn lối, có Tô Mạt Nhi đồng hành, và quan trọng hơn cả, hắn đã tìm thấy "chân tâm" của mình, tìm thấy "Đạo" ngay trong chính hồng trần này. Hắn đã sẵn sàng, với một trái tim kiên định và một tâm hồn thanh tịnh, để bước tiếp trên con đường "Vô Tiên Chi Đạo," con đường trở thành một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Hắn thầm nhủ, cuộc đời này, dù gian nan, dù khổ ải, nhưng vẫn luôn có những tia sáng ấm áp, những tấm lòng thiện lương làm ngọn hải đăng dẫn lối. Hắn nắm chặt tay, cảm nhận sự kiên định đang chảy trong huyết quản, tự hứa với lòng sẽ không bao giờ quay lưng lại với những giá trị mà sư phụ đã dày công truyền thụ.

***

Sáng sớm hôm sau, khi sương đêm còn đọng trên những ngọn cỏ xanh non, Lão Đạo Quán Chủ cùng Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã rời Hồ Bán Nguyệt, hướng về Phàm Nhân Thị Trường – một khu chợ lớn nhất nhì vùng, nơi giao thương của hàng vạn con người. Thị trấn nhỏ nằm cách Thanh Khê Thôn không xa, nhưng đối với Lâm Nhất, đó là cả một thế giới khác biệt. Từng bước chân của hắn trên con đường mòn khúc khuỷu, lòng hắn mang theo sự háo hức xen lẫn trầm tư, như một trang giấy trắng đang chờ được viết nên những nét vẽ đầu tiên về cõi hồng trần.

Khi ba người đặt chân đến Phàm Nhân Thị Trường, một bức tranh sống động, ồn ã và đầy màu sắc hiện ra trước mắt. Các quầy hàng gỗ, lều vải được dựng san sát nhau, trải dài theo những con phố lát đá gồ ghề. Những mái che tạm bợ bằng vải bạt cũ kỹ, nhuốm màu thời gian, che chắn cho đủ loại sản vật được bày bán. Âm thanh nơi đây hòa quyện thành một bản giao hưởng độc đáo của đời sống: tiếng người mua bán rao hàng sang sảng, tiếng mặc cả nỉ non, tiếng cười nói rộn ràng của đám đông, tiếng bước chân vội vã của người lữ hành, và cả tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường. Mùi hương cũng phức tạp không kém, từ mùi đồ ăn nóng hổi của A Cường, mùi gia vị nồng nàn từ những gánh hàng rong, mùi vải vóc mới tinh, mùi mồ hôi mằn mặn của người lao động, cho đến mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa đêm. Tất cả tạo nên một bầu không khí sầm uất, náo nhiệt, tràn ngập sự sống và hoạt động, một bức tranh chân thực về sự tồn tại của phàm nhân.

Lâm Nhất, với đôi mắt đen láy sâu thẳm thường mang vẻ trầm tư, nhưng giờ đây lại ánh lên sự tinh nghịch và hiếu kỳ, quan sát tỉ mỉ từng chi tiết. Hắn thấy Mai Bà với mái tóc bạc phơ, nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt hiền từ, đang múc từng chén nước chè xanh nghi ngút khói cho những người khách qua đường. Tiếng rao của A Cường, người bán bánh bao thân hình vạm vỡ, luôn tươi cười mời khách bên nồi bánh bao nóng hổi, nghe thật vui tai. Cô Tươi, với khuôn mặt rám nắng và đôi tay chai sần, cẩn thận sắp xếp từng bó rau củ tươi ngon trên gian hàng của mình. Mỗi con người, mỗi cảnh vật nơi đây đều kể một câu chuyện riêng, một mảnh ghép nhỏ bé nhưng không thể thiếu của bức tranh hồng trần rộng lớn.

Lão Đạo Quán Chủ, lưng hơi còng, râu tóc bạc phơ, bước đi chậm rãi, trầm ổn, dẫn dắt Lâm Nhất đi qua các gian hàng. Ánh mắt ông vẫn hiền từ, thâm trầm như chứa đựng cả biển trời kinh nghiệm. Ông khẽ vuốt chòm râu bạc, chậm rãi nói, giọng khàn khàn nhưng chứa đựng sức nặng của đạo lý: "Con xem, phàm trần này có vui, có buồn, có no đủ, có thiếu thốn. Nhưng Đạo không nằm ở đâu xa, nó ở ngay trong những khoảnh khắc này, trong từng hơi thở, từng bước chân của vạn vật và nhân sinh." Ông chỉ tay về phía một đám trẻ con đang nô đùa với quả bóng vải cũ, rồi lại hướng về một người mẹ đang dỗ dành đứa con thơ đang khóc. "Đạo nằm trong nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ, trong giọt nước mắt của kẻ khổ đau, trong sự tần tảo của người nông phu, và trong lòng trắc ẩn của kẻ tri kỷ."

Lâm Nhất lắng nghe từng lời sư phụ, đôi mắt hắn lướt qua những khuôn mặt hằn sâu nỗi lo toan nhưng vẫn ánh lên niềm hy vọng, những đôi tay chai sạn nhưng vẫn cần mẫn vun đắp cho cuộc sống. Hắn cảm nhận được sự vất vả, gian truân của kiếp người, nhưng đồng thời, hắn cũng thấy được sự kiên cường, lòng thiện lương và tình người ấm áp len lỏi khắp nơi. "Hồng trần thật rộng lớn và phức tạp, nhưng sao con lại cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ?" Lâm Nhất khẽ hỏi, giọng trầm tư. Hắn không hề bi lụy trước những cảnh đời éo le, mà ngược lại, hắn cảm thấy một sự kết nối sâu sắc, một sự đồng cảm lan tỏa trong tâm hồn. Bình yên không đến từ sự vắng bóng khổ đau, mà đến từ sự chấp nhận và thấu hiểu những quy luật tự nhiên của cuộc sống. Lão Đạo chỉ mỉm cười hiền từ, không nói thêm lời nào, bởi ông biết, Lâm Nhất đang tự mình chiêm nghiệm, tự mình tìm thấy "Đạo" trong chính trái tim mình. Hắn đã bắt đầu hiểu rằng, vẻ đẹp của hồng trần không nằm ở sự hoàn hảo, mà ở chính những mảnh ghép không hoàn hảo, những nỗi buồn vui đan xen, tạo nên một bức tranh đa sắc mà cuộc sống ban tặng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của chợ phiên, mùi của cuộc sống, và trong khoảnh khắc ấy, hắn thấy lòng mình thanh thản đến lạ.

***

Giữa góc chợ tấp nập, nơi tiếng ồn ào có vẻ dịu xuống một chút, Lâm Nhất và Lão Đạo Quán Chủ bất chợt chứng kiến một cảnh tượng khiến bước chân họ phải dừng lại. Một người phụ nữ lớn tuổi, thân hình gầy gò, đang nằm ngất xỉu bên cạnh gánh hàng rau củ của mình, gương mặt xanh xao, mồ hôi vã ra như tắm. Đám đông xúm lại, bàn tán xôn xao, nhưng không ai dám lại gần giúp đỡ, có lẽ vì sợ vướng phiền phức hoặc đơn giản là không biết phải làm gì. Giữa sự hỗn loạn ấy, một thiếu nữ với dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn man mác, nhanh nhẹn tiến lại. Nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, luôn mang theo một túi thuốc và kim châm bên mình. Đó chính là Mộ Dung Uyển Nhi.

Uyển Nhi quỳ xuống bên cạnh người phụ nữ, đôi tay thon thả nhưng dứt khoát, nhanh chóng bắt mạch, kiểm tra hơi thở. Nàng lấy từ trong túi thuốc ra một lọ cao thơm, thoa nhẹ lên huyệt thái dương của bà lão, rồi dùng kim châm bạc châm vào vài huyệt vị trên cổ tay và chân. Mọi động tác đều thuần thục, nhẹ nhàng mà chính xác, toát lên sự chuyên nghiệp và lòng trắc ẩn sâu sắc. Tiếng kim châm khẽ chạm vào da thịt, tiếng người qua lại nhỏ dần, chỉ còn lại tiếng trò chuyện dịu nhẹ của Uyển Nhi và tiếng thở dốc của bà lão. Mùi thuốc bắc nhẹ nhàng lan tỏa, xua đi mùi mồ hôi và đất, tạo nên một khoảng không trầm lắng giữa sự tấp nập của chợ. Chỉ trong chốc lát, bà lão khẽ rên rỉ, từ từ tỉnh lại, đôi mắt mờ đục nhìn quanh, đầy vẻ bàng hoàng.

"Bà lão, bà tỉnh rồi sao?" Mộ Dung Uyển Nhi khẽ hỏi, giọng nói dịu dàng như làn gió xuân. Nàng đỡ bà lão ngồi dậy, đưa cho bà một chén nước ấm từ chiếc bình nhỏ của mình. "Bệnh từ tâm mà ra, nhưng thân xác yếu ớt cũng cần được chăm sóc. Bà hãy giữ ấm, đừng quá lao lực, và ăn uống đầy đủ." Uyển Nhi nói, ánh mắt đầy sự quan tâm.

Lâm Nhất đứng từ xa quan sát, lòng hắn dâng lên một sự ngưỡng mộ khôn tả. Hắn thấy được "Đạo" trong lòng thiện lương của Uyển Nhi, trong sự tận tâm cứu chữa người bệnh mà không màng danh lợi. Hắn thầm nghĩ, đây chẳng phải là "vô tiên chi đạo" mà sư phụ thường nhắc đến sao? Chân lý không nằm ở phép thuật cao siêu, mà ở chính những hành động nhân ái, những tấm lòng vị tha giữa cuộc đời thường.

Ngay lúc đó, từ phía sau gánh hàng của bà lão vừa tỉnh dậy, một cô bé nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh và đôi mắt to tròn long lanh xuất hiện. Mái tóc đen dài mượt mà được tết gọn gàng, trang phục vải thô màu sắc tươi sáng nhưng luôn gọn gàng, sạch sẽ. Cô bé ấy không ai khác chính là Tô Mạt Nhi. Nàng đang giúp mẹ mình, Mộ Dung Phu Nhân, một người phụ nữ dung mạo phúc hậu, hiền từ, với khí chất đoan trang, bày biện lại quầy hàng hương liệu và vải vóc gần đó. Mộ Dung Phu Nhân cũng vừa kịp chứng kiến hành động của Uyển Nhi và đang mỉm cười hài lòng.

Tô Mạt Nhi, đang loay hoay với mấy cuộn vải, bất chợt ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô bé lướt qua đám đông, rồi dừng lại ở Lâm Nhất. Trong một khoảnh khắc, ánh mắt hai đứa trẻ chạm nhau. Một nụ cười hồn nhiên, rạng rỡ như ánh nắng ban mai bất chợt nở trên môi Tô Mạt Nhi, xua tan đi sự trầm lắng vừa rồi. Cô bé không chút e dè, mạnh dạn tiến đến gần Lâm Nhất, đôi mắt to tròn đầy vẻ tò mò: "Huynh là đạo sĩ sao? Trông huynh khác với những người ở đây quá!" Giọng nói trong trẻo, líu lo của cô bé như một dòng suối mát lành, làm tan chảy mọi sự xa cách.

Lâm Nhất hơi bất ngờ trước sự tự nhiên của cô bé, nhưng rồi hắn cũng khẽ mỉm cười đáp lại, nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp. Hắn cảm nhận được sự trong sáng, vô tư của Tô Mạt Nhi, như một tia nắng xua đi những bóng mờ trong tâm hồn hắn. "Ta là Lâm Nhất, từ Huyền Nguyên Quan xuống đây. Nàng là...?" Hắn hỏi, giọng ôn hòa, chân thành.

Tô Mạt Nhi không đợi Lâm Nhất nói hết câu, đã nhanh nhảu đáp: "Ta là Tô Mạt Nhi! Mẹ ta là Mộ Dung Phu Nhân, còn tỷ tỷ kia là Mộ Dung Uyển Nhi, tỷ ấy là y sư đó!" Cô bé chỉ về phía Mộ Dung Uyển Nhi đang giúp bà lão ngồi nghỉ, rồi lại quay sang nhìn Lâm Nhất, đôi mắt vẫn lấp lánh sự tinh nghịch. "Huynh trông có vẻ... buồn buồn. Đạo sĩ đều buồn như vậy sao?"

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi càng thêm sâu sắc. Hắn chưa từng gặp một cô bé nào lại hồn nhiên và thẳng thắn đến thế. "Không hẳn là buồn. Chỉ là... trầm tư một chút." Hắn nhìn Tô Mạt Nhi, cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ cô bé, như một bông hoa nhỏ đang nở rộ giữa cõi hồng trần đầy lo toan này. Mộ Dung Phu Nhân, sau khi giúp Uyển Nhi một tay, cũng bước đến, ánh mắt hiền từ nhìn Lâm Nhất và con gái. Bà không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào hỏi, rồi quay sang dặn dò Tô Mạt Nhi: "Mạt Nhi, con đừng quấy rầy vị đạo sĩ này. Con đi mua ít gạo và dầu cho mẹ đi." Giọng bà nhẹ nhàng, đoan trang, không mất đi vẻ quý phái dù đang ở giữa chợ. Tô Mạt Nhi vâng lời, nhưng trước khi đi, cô bé vẫn không quên quay lại nhìn Lâm Nhất, ánh mắt như muốn nói điều gì đó, rồi lại cười tít mắt. Khoảnh khắc gặp gỡ ngắn ngủi ấy, tựa như một hạt giống nhỏ vừa được gieo xuống, hứa hẹn sẽ nảy mầm thành một tình bạn trong sáng và bền chặt.

***

Khi nắng chiều bắt đầu dịu nhẹ, trải dài những vệt vàng cam lên các mái nhà, Lão Đạo Quán Chủ khẽ quay sang Lâm Nhất. "Chúng ta đi lối này một chút, con." Giọng ông khàn khàn, nhưng mang theo một sự bí ẩn khó tả. Lâm Nhất đi theo sư phụ, băng qua những con hẻm nhỏ, dần rời xa khu chợ ồn ào tấp nập. Tiếng ồn ào dần nhỏ lại, thay vào đó là tiếng gió nhẹ luồn qua các ngõ ngách, tiếng lá cây xào xạc. Mùi hương của chợ phiên cũng phai nhạt, nhường chỗ cho mùi đất ẩm và mùi của những bức tường đá cũ kỹ.

Họ dừng lại trước một cửa tiệm nhỏ, trông có vẻ bình thường, thậm chí hơi cũ kỹ, ẩn mình trong một góc chợ hơi khuất, ít người qua lại. Cánh cửa gỗ mộc mạc khép hờ, nhưng phía trên lại treo một tấm biển hiệu chạm khắc tinh xảo hình một chiếc la bàn và hai chữ "Thiên Cơ" bằng lối chữ cổ. Tiếng chuông gió leng keng khẽ vang lên từ bên trong, như một lời chào mời bí ẩn. Một mùi trầm hương nhẹ nhàng thoảng ra, hòa lẫn với mùi giấy cũ, tạo nên một không khí tĩnh lặng nhưng lại đầy vẻ quyền lực. Một luồng linh khí vô hình, rất đỗi yếu ớt nhưng lại khiến Lâm Nhất khẽ rùng mình, như có một đôi mắt vô hình đang quan sát hắn từ bên trong.

Lão Đạo Quán Chủ không vào, chỉ lặng lẽ đứng đó, đôi mắt thâm trầm nhìn vào bóng tối bên trong cửa tiệm. Ông không nói một lời nào, chỉ khẽ gật đầu. Từ trong bóng tối của cửa tiệm, một người đàn ông bí ẩn, thân hình cao lớn, khuôn mặt bị che khuất bởi chiếc mũ rộng vành, đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ, không lời. Ánh mắt hai người giao nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tựa như hai dòng chảy ngầm đang gặp nhau, trao đổi những thông điệp mà người ngoài không thể nào hiểu thấu.

Lâm Nhất đứng bên cạnh sư phụ, vô tình chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Hắn cảm nhận được sự bí ẩn toát ra từ cửa tiệm và người đàn ông trong bóng tối. Hắn không hiểu ý nghĩa của cái gật đầu đó, nhưng trong lòng hắn lại dấy lên một câu hỏi: "Thiên Cơ Các... là nơi nào mà sư phụ lại quan tâm đến vậy?" Hắn nhìn chiếc la bàn trên biển hiệu, rồi lại nhìn vào đôi mắt thâm sâu của sư phụ, cảm thấy thế giới này còn vô vàn điều bí ẩn mà hắn chưa hề hay biết. Chân lý không chỉ nằm trong những bài học đạo lý hay cảnh vật tự nhiên, mà còn ẩn chứa trong những góc khuất của cuộc sống, trong những mối liên kết phức tạp mà mắt thường không thể nhìn thấy. Lão Đạo Quán Chủ quay người, không nói thêm lời nào, tiếp tục bước đi chậm rãi. Lâm Nhất theo sau, lòng mang nặng những suy tư về "Thiên Cơ Các" và những điều chưa được tiết lộ. Hắn hiểu rằng, con đường "vô tiên chi đạo" của hắn sẽ không chỉ dừng lại ở những bài học giản dị trong thôn làng, mà sẽ mở ra một thế giới rộng lớn hơn, phức tạp hơn, nơi có những thế lực bí ẩn và những chân tướng sâu xa đang chờ đợi hắn khám phá.

***

Hoàng hôn đã buông xuống hẳn, nhuộm tím cả một góc trời. Ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, lấp lánh như những đốm lửa nhỏ giữa màn đêm đang dần buông. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, sau khi tạm biệt Lão Đạo Quán Chủ đang bận rộn với vài việc riêng, tìm một góc yên tĩnh bên bờ suối chảy qua trấn. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, và tiếng gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi cỏ cây tươi mát, mùi đất ẩm, mùi nước trong lành, tạo nên một bầu không khí thanh bình, ấm áp, khác hẳn với sự ồn ào của chợ phiên ban ngày.

Họ ngồi cạnh nhau trên một tảng đá phẳng, chia sẻ chiếc bánh bao nóng hổi mua từ A Cường. Hơi ấm từ chiếc bánh lan tỏa vào lòng bàn tay, rồi sưởi ấm cả trái tim Lâm Nhất. Tô Mạt Nhi vẫn líu lo không ngừng, kể cho Lâm Nhất nghe về mẹ mình, Mộ Dung Phu Nhân, về những câu chuyện cô bé nghe được từ khách hàng, về những ước mơ nhỏ bé của một cô gái thôn quê. "Mẹ ta nói, dù cuộc sống có khó khăn đến mấy, cũng phải giữ lấy lòng thiện lương. Huynh thấy đúng không, Lâm Nhất?" Cô bé hỏi, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn, chứa đựng sự chân thành và ngây thơ.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Đúng vậy. Sư phụ ta cũng thường nói, 'vô tiên chi đạo' chính là thấu hiểu và trân trọng hồng trần, trân trọng những điều thiện lương nhỏ bé nhất, bởi lẽ, đó chính là hạt giống của Đạo." Hắn kể cho Tô Mạt Nhi nghe về Huyền Nguyên Quan, về những bài học của Lão Đạo Quán Chủ, về sự tĩnh lặng của núi rừng và những chiêm nghiệm của hắn về vạn vật. Hắn nói về những con cá nhỏ dưới đáy hồ, về những bông hoa dại ven đường, tất cả đều mang trong mình một "linh hồn," một "Đạo" riêng biệt.

Tô Mạt Nhi lắng nghe chăm chú, đôi khi lại thốt lên "Ồ!" hoặc "Thật vậy sao?" đầy vẻ ngạc nhiên. Cô bé cảm nhận được sự sâu sắc trong lời nói của Lâm Nhất, khác hẳn với những người bạn cùng trang lứa. "Vậy huynh có muốn nghe ta hát một bài không? Mẹ ta dạy đó!" Cô bé đề nghị, đôi mắt lấp lánh như những vì sao đêm. Không đợi Lâm Nhất trả lời, Tô Mạt Nhi đã khẽ cất giọng. Giọng hát của cô bé trong trẻo, líu lo như tiếng chim hót, mang theo sự hồn nhiên và trong sáng của tuổi thơ, kể về một câu chuyện cổ tích về tình yêu thương và lòng nhân ái. Tiếng hát của cô bé hòa cùng tiếng suối chảy róc rách, tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng.

Lâm Nhất ngồi bên cạnh, lặng lẽ lắng nghe. Hắn cảm thấy một sự ấm áp chưa từng có trong lòng. Cuộc sống ở Huyền Nguyên Quan dù tĩnh lặng, nhưng vẫn luôn có một khoảng trống trong trái tim hắn, một sự thiếu thốn tình cảm mà hắn chưa bao giờ nhận ra cho đến khi gặp Tô Mạt Nhi. Cô bé mang đến cho hắn niềm vui, sự hồn nhiên và một nguồn năng lượng tích cực, xua đi những u buồn, trầm mặc vẫn thường đeo bám hắn. Hắn nhận ra, tình bạn này, trong sáng và chân thành, chính là một phần quý giá của "vô tiên chi đạo" mà hắn đang tìm kiếm. Nó không phải là sức mạnh thần thông, mà là sức mạnh của tình người, của sự kết nối giữa những tâm hồn đồng điệu.

Đêm dần buông sâu hơn, ánh trăng vằng vặc chiếu rọi xuống mặt suối, tạo thành những dải lụa bạc lung linh. Lâm Nhất nhìn sang Tô Mạt Nhi, đôi mắt hắn ánh lên sự dịu dàng và biết ơn. Hắn biết, dù cho cuộc đời có đưa đẩy hắn đi đâu, thì tình bạn này, cùng với những bài học từ sư phụ, sẽ luôn là ngọn hải đăng soi sáng con đường hắn đi. Hắn đã tìm thấy "chân tâm" của mình, và hắn sẽ không bao giờ để nó bị vấy bẩn bởi bụi trần. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với mọi gian nan, thử thách của hồng trần, bởi vì hắn đã có trong tay những giá trị quý giá nhất: lòng trắc ẩn, tình người và một trái tim kiên định. Con đường "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn, chỉ vừa mới bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ