Vô tiên chi đạo
Chương 13

Bóng Chiều Đò Đưa: Nỗi Lòng Hồng Trần

4287 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc hơn lòng trắc ẩn của Lâm Nhất khi chứng kiến nhiều mảnh đời bất hạnh và sự bất công của cường hào.,Củng cố tình bạn trong sáng giữa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi thông qua việc cùng nhau trải nghiệm cuộc sống khó khăn.,Giới thiệu nhân vật Thầy Lang Làng (Mạnh Y Sĩ) và địa điểm Tiểu Lô Động một cách tự nhiên, phù hợp với bối cảnh 'Thời Kỳ Thượng Cổ - Đại Đạo Thịnh Hành'.,Tiếp tục định hình 'vô tiên chi đạo' của Lâm Nhất, nhấn mạnh sự thấu hiểu và lòng nhân ái là trọng tâm.,Gieo mầm cho những xung đột lớn hơn với cường hào ác bá địa phương và sự nhận thức về giới hạn của bản thân.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lão Đạo Quán Chủ, Thầy Lang Làng (Mạnh Y Sĩ), Lão Nông Phu (Trần Bá), Bà Lão Bán Nước (Mai Bà), Thủ Hạ Cường Hào (Kẻ thu thuế)
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, có chút bi tráng nhưng không bi lụy, xen lẫn sự ấm áp của tình bạn và lòng trắc ẩn.
Kết chương: [object Object]

Đêm trôi, mang theo những lời ca trong trẻo và tiếng suối róc rách, gói ghém vào lòng Lâm Nhất một thứ ấm áp lạ thường. Hắn nhắm mắt, cảm nhận hơi sương mỏng manh đậu trên mi, trên mái tóc đen búi gọn. Bên cạnh, Tô Mạt Nhi đã chìm vào giấc ngủ an lành, đầu tựa vào vai hắn. Từng hơi thở đều đặn của cô bé như một nhịp điệu êm ái, xua tan đi phần nào những suy tư nặng trĩu mà hắn vẫn thường mang. Hắn biết, khoảnh khắc này, tình bạn này, là một phần không thể thiếu trên con đường "vô tiên chi đạo" mà hắn đang kiếm tìm, một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm giữa hồng trần gian nan.

Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua tán cây, đánh thức vạn vật bằng thứ ánh sáng dịu lành. Thanh Khê Thôn dần cựa mình thức giấc, tiếng gà gáy vang vọng từ phía xa, lanh lảnh và đầy sức sống. Mùi khói bếp thoảng bay trong không khí, quyện lẫn với mùi đất ẩm sau một đêm sương, mùi cỏ cây xanh non và hoa dại ven suối. Không khí trong lành đến nỗi Lâm Nhất cảm thấy lồng ngực mình như được mở rộng, hít thở từng luồng sinh khí tinh khiết của đất trời. Tiếng chó sủa lác đác, tiếng trẻ con nô đùa từ những căn nhà tranh vách đất vọng lại, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ.

Tô Mạt Nhi khẽ cựa mình, đôi mắt to tròn chớp chớp vài cái rồi mở hẳn, gương mặt thanh tú vẫn còn vương vấn nét ngái ngủ. Nàng nhìn Lâm Nhất, rồi mỉm cười nhẹ. "Sáng rồi, Lâm ca ca. Chúng ta phải mau đi làm thôi, không thôi bà Mai lại chờ." Giọng nàng trong trẻo như tiếng chim hót, xua đi sự tĩnh lặng còn sót lại của đêm. Lâm Nhất gật đầu, giúp nàng đứng dậy. Hắn nhìn quanh, ngắm nhìn ngôi làng nhỏ bé, giản dị này. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh đã ngả màu thời gian, được bao quanh bởi hàng rào tre xanh mướt. Một ngôi đình làng nhỏ nằm yên ả dưới gốc cây cổ thụ lớn, nơi người dân vẫn thường tụ họp. Xa xa là cánh đồng lúa đang thì con gái, xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Mọi thứ ở đây đều toát lên một vẻ thân thuộc, một sự bình dị đến nao lòng, tựa như một phần của chính hắn, của cội nguồn "vô tiên chi đạo" mà sư phụ thường nhắc nhở: chân lý ẩn chứa trong những điều dung dị nhất.

Họ cùng nhau đi dọc bờ suối, đôi chân trần chạm vào lớp đất mềm ẩm, mát lạnh. Nước suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo trên cành, hòa cùng tiếng gió nhẹ thoảng qua mang theo hương hoa dại. Lâm Nhất cúi người, đôi mắt đen láy lướt qua từng khóm cây ven đường. "Sư phụ từng dạy, mỗi ngọn cỏ, mỗi phiến lá đều mang trong mình một linh tính riêng, một 'Đạo' riêng. Chúng ta phải học cách lắng nghe, để cảm nhận." Hắn chậm rãi nói, tay thoăn thoắt hái những loại thảo dược dân dã mà Lão Đạo Quán Chủ đã chỉ dạy, cẩn thận đặt vào chiếc giỏ tre. Dáng người gầy gò của hắn, trong bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, hiện lên vẻ thanh thoát và nhanh nhẹn lạ thường.

Tô Mạt Nhi cũng bắt chước, tuy vụng về hơn nhưng vẫn đầy hào hứng. Nàng thỉnh thoảng lại nhìn hắn, đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi, trong sáng. "Lâm ca ca nói đúng. Mẹ ta cũng bảo, đất mẹ ban cho ta đủ đầy, chỉ cần ta biết trân trọng và vun trồng." Nàng khẽ thở dài, rồi đột nhiên ánh mắt thoáng qua một nỗi lo lắng. "Lâm ca ca, huynh có nghĩ chúng ta có thể kiếm đủ tiền để mua thêm gạo cho Trần bá không? Ta nghe nói bệnh của ông ấy nặng lắm, lại không có tiền mua thuốc..." Giọng nàng nhỏ dần, như sợ làm tan biến đi sự bình yên của buổi sớm mai.

Lâm Nhất dừng tay, ngẩng đầu nhìn về phía làng, nơi có ngôi nhà của lão nông phu Trần Bá. Hắn nhớ lại khuôn mặt khắc khổ, dáng người còng lưng của Trần bá hôm trước ở chợ, và cả những giọt mồ hôi mặn chát của lão trên cánh đồng. "Chúng ta sẽ cố gắng, Tô Mạt Nhi," hắn đáp, giọng ôn hòa nhưng ẩn chứa sự kiên định. "Nhưng gạo chỉ là một phần. Cái nghèo, bệnh tật, và cả những nỗi lo toan khác, chúng như những sợi dây vô hình, trói buộc lòng người. 'Vô tiên chi đạo' không chỉ là tìm kiếm sức mạnh để thoát khỏi những ràng buộc đó, mà còn là thấu hiểu chúng, và tìm cách giúp đỡ, dù chỉ là một phần nhỏ nhoi." Hắn biết, lòng trắc ẩn trong hắn đang lớn dần, không chỉ vì những lời dạy của sư phụ, mà còn vì những mảnh đời hắn đã chứng kiến, vì những nỗi đau hắn cảm nhận được.

Họ tiếp tục hái thuốc một lúc, rồi mang giỏ đầy đến chỗ Mai Bà. Bà lão bán nước, với khuôn mặt hiền lành, phúc hậu và nụ cười móm mém, đã ngồi sẵn bên gánh nước chè thơm lừng. "Hai đứa nhỏ siêng năng quá," bà Mai nói, giọng khàn khàn nhưng đầy ấm áp. "Từ sớm đã thấy lúi húi ngoài đồng rồi. Nào, uống chén nước chè cho mát ruột, rồi bà trả công cho." Bà rót hai chén nước chè xanh ngát, hơi ấm lan tỏa, xua đi cái se lạnh còn sót lại của buổi sớm. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi nhận lấy, khẽ cúi đầu cảm ơn.

Trong lúc giúp Mai Bà gánh nước từ suối về, Tô Mạt Nhi vẫn líu lo kể cho Lâm Nhất nghe những câu chuyện vặt vãnh trong làng, những lời than thở về mùa màng kém, về thuế má nặng nề. Lâm Nhất lắng nghe, trái tim hắn như một tấm gương, phản chiếu lại những hình ảnh, những âm thanh của cuộc sống thường nhật. Hắn nhận ra, sự bình yên của Thanh Khê Thôn chỉ là một lớp vỏ mỏng manh, bên dưới là biết bao lo toan, vất vả. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn thầm nhủ. "Nhưng tình người, đôi khi lại bị vùi lấp bởi gánh nặng cơm áo, gạo tiền." Hắn vẫn gầy gò, nhưng ánh mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên một sự thấu hiểu, một sự kiên định lạ thường, như thể hắn đã nhìn thấy một phần chân lý ẩn giấu trong những gian nan của hồng trần.

***

Mặt trời lên cao, những tia nắng vàng óng đổ xuống vạn vật, nhuộm vàng cả con đường đất dẫn vào Tiểu An Trấn. Không khí trở nên oi ả hơn, cái nóng như thấm vào từng thớ thịt. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, sau khi giúp Mai Bà xong, quyết định đi một vòng qua Tiểu An Trấn, hy vọng có thể tìm được chút việc vặt để kiếm thêm vài đồng lẻ.

Khi đi ngang qua Dược Phường, một ngôi nhà gỗ một tầng đơn giản với tấm biển hiệu cũ kỹ, bỗng có tiếng kêu la thảm thiết vọng ra, xen lẫn tiếng thở dốc nặng nề. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi dừng bước, nhìn nhau đầy lo lắng. Họ thấy một đám đông nhỏ đang tụ tập trước cửa, vẻ mặt ai cũng đượm buồn. Lòng trắc ẩn mách bảo, họ khẽ chen vào đám đông, nhìn vào bên trong.

Bên trong Dược Phường, mùi thuốc bắc nồng nặc đến khó chịu, quyện lẫn với mùi mồ hôi và ẩm mốc. Trên một chiếc giường tre cũ kỹ, lão nông phu Trần Bá đang nằm đó, thân hình gầy guộc run rẩy, khuôn mặt tái mét, hơi thở đứt quãng. Con cháu lão, những người nông dân chất phác, đang quỳ gối bên cạnh, đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má khắc khổ. Mạnh Y Sĩ, người thầy lang của làng, đang cúi người, cẩn thận đặt ngón tay lên mạch của lão Trần Bá. Dáng người y gầy gò, khuôn mặt khắc khổ, đôi mắt mệt mỏi hằn lên những vệt chân chim, nhưng vẫn ánh lên vẻ tận tâm. Y luôn mang theo chiếc túi thuốc cũ kỹ và những cây kim châm đã hoen gỉ.

Mạnh Y Sĩ khẽ lắc đầu, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực y. "Bệnh của Trần Bá cần thuốc quý, loại thuốc mà cả đời ta cũng chưa từng thấy qua. Thân thể lão đã kiệt quệ, nội tạng suy yếu, chỉ e..." Y bỏ lửng câu nói, ánh mắt đầy bất lực. Tiếng giã thuốc lách cách trong góc phòng dường như cũng ngừng lại, tạo nên một sự im lặng đáng sợ. "Ta... ta chỉ có thể làm được đến đây thôi. Cái nghèo nó ăn vào xương tủy rồi, không chỉ làm con người hao mòn, mà còn cướp đi cả hy vọng." Giọng y khàn khàn, từng lời như cứa vào lòng người nghe. Lòng tận tâm của y là có thật, nhưng y thuật, lại có giới hạn trước sự nghiệt ngã của số phận.

Gia đình Trần Bá bật khóc nức nở, tiếng than vãn ai oán vang vọng khắp Dược Phường, như tiếng chim gọi đàn lạc lối trong đêm mưa. Lâm Nhất đứng đó, bất động. Hắn cảm thấy một nỗi bất lực trào dâng trong lòng. Hắn muốn giúp, muốn làm điều gì đó, nhưng hắn biết mình quá yếu ớt, chẳng khác gì một hạt bụi nhỏ bé giữa phong ba bão táp của hồng trần. Hắn nắm chặt tay Tô Mạt Nhi, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bàn tay nhỏ bé của nàng. Tô Mạt Nhi cũng đang run rẩy, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đẫm lệ, biểu cảm trên gương mặt thanh tú lộ rõ sự lo lắng và buồn bã.

Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn, bệ vệ xuất hiện ở ngưỡng cửa Dược Phường. Hắn mặc trang phục có vẻ tốt hơn dân thường, chất liệu vải tuy không phải gấm vóc lụa là nhưng cũng không phải loại vải thô sơ của người dân làng. Ánh mắt hắn xảo quyệt, liếc nhìn Trần Bá đang thoi thóp trên giường với vẻ khinh miệt. Đó là một trong những thủ hạ của cường hào địa phương, kẻ chuyên đi thu thuế 'bảo kê' của dân lành.

"Này, Mạnh Y Sĩ!" Hắn cất giọng hống hách, tiếng nói như xé toạc không khí tang thương. "Nghe nói lão Trần Bá nhà ngươi sắp đi gặp Diêm Vương rồi hả? Vậy thì càng tốt, đỡ phải dây dưa. Nhưng trước khi lão ta nhắm mắt xuôi tay, ngươi nhớ nhắc lão, số thuế tháng này, còn chưa đóng đâu đấy!" Hắn nhếch mép cười khẩy, ánh mắt quét qua một lượt những người thân của Trần Bá đang quỳ gối, vẻ mặt đầy trêu ngươi. "Bệnh tật thì bệnh tật, thuế thì vẫn phải đóng. Chừng nào chết thì thôi! Mà chết rồi, ruộng đất cũng là của cường hào, nợ nần cũng là của cường hào. Chứ ai cho các ngươi mượn đất mà không trả phí?"

Những lời lẽ của tên thủ hạ cường hào như những mũi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của gia đình Trần Bá. Tiếng khóc nức nở càng lớn hơn, xen lẫn tiếng nghiến răng căm phẫn. Mạnh Y Sĩ ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi của y giờ đây ánh lên tia lửa giận. "Ngươi... ngươi quá đáng! Trần Bá đang bệnh nặng, sao ngươi có thể..."

"Ta sao?" Tên thủ hạ cường hào cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp Dược Phường, đầy vẻ khinh miệt. "Ta chỉ làm theo lệnh của chủ thôi. Ai bảo lão Trần Bá yếu ớt không làm ra tiền, lại còn dám ốm đau? Đừng có đổ thừa cho cường hào, là do số phận của các ngươi thôi!" Hắn vung tay, hất hàm ra hiệu cho một tên khác đi cùng. "Được rồi, đi thôi! Để lão ta thoi thóp một lúc. Chiều ta sẽ quay lại lấy tiền, nếu không có, thì tính bằng ruộng đất!"

Chúng quay lưng bước đi, để lại phía sau một Dược Phường chìm trong sự tuyệt vọng và nỗi căm phẫn tột cùng. Lâm Nhất đứng đó, hai tay nắm chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Lòng hắn như có lửa đốt, một ngọn lửa của sự phẫn nộ và bất bình. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn lao lên, muốn dùng thứ sức mạnh nào đó để bảo vệ những người yếu đuối, để trừng phạt kẻ ác. Nhưng rồi, lý trí kéo hắn lại. Hắn biết, hắn không thể. Hắn chỉ là một tiểu đạo sĩ gầy gò, không có pháp lực, không có địa vị. Hắn chỉ có đôi mắt biết nhìn, đôi tai biết lắng nghe, và một trái tim biết cảm nhận.

Tô Mạt Nhi siết chặt tay hắn, đầu nàng tựa vào cánh tay hắn, run rẩy. "Họ... họ thật đáng sợ, Lâm ca ca..." Giọng nàng nghẹn ngào, những giọt nước mắt lăn dài. Lâm Nhất khẽ vuốt mái tóc nàng, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn nhìn Mạnh Y Sĩ đang bất lực ngồi xuống, nhìn gia đình Trần Bá đang ôm nhau khóc. Hắn nhận ra, đây chính là "hồng trần gian nan", nơi chân lý và công bằng đôi khi chỉ là một giấc mộng hão huyền. Và "vô tiên chi đạo" của hắn, có lẽ phải bắt đầu từ việc thấu hiểu nỗi đau này, từ việc tìm kiếm con đường để một ngày nào đó, hắn có thể xoa dịu nó.

***

Không thể làm gì hơn cho Trần Bá và gia đình lão, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi rời Dược Phường, lòng nặng trĩu như đeo đá. Bước chân họ chậm rãi, vô định, như thể mỗi bước đi đều mang theo gánh nặng của sự bất lực. Ánh nắng trưa gay gắt vẫn như thiêu như đốt, nhưng tâm hồn họ lại cảm thấy lạnh lẽo vô cùng. Họ lang thang vào một khu rừng nhỏ ven trấn, những hàng cây xanh rậm rạp như muốn ôm lấy họ, che chở họ khỏi những khắc nghiệt của thế gian.

Đi mãi, đi mãi, cuối cùng họ lạc đến một nơi khá hẻo lánh, nơi có một hang đá tự nhiên ẩn mình giữa vách núi. Đó là một Tiểu Lô Động. Bước vào bên trong, một luồng khí nóng hừng hực ập vào mặt, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi khói. Không gian bên trong hang khá rộng, vách đá ám khói đen sì. Ở giữa hang, có một lò luyện đan bằng đá đã được xây dựng sẵn, ngọn lửa bập bùng cháy đỏ rực, tiếng lửa reo tí tách như một nhịp điệu đơn điệu nhưng đầy sức sống.

Một người đàn ông gầy gò, thân hình vạm vỡ nhưng hốc hác, đang đổ mồ hôi như tắm, cặm cụi làm việc bên lò lửa. Hắn không có vẻ ngoài của một đạo sĩ, mà chỉ là một phàm nhân đang nung một khối kim loại thô sơ. Tiếng búa đập chan chát vào kim loại vang vọng khắp hang động, tiếng quạt gió phành phạch đẩy lửa, hòa lẫn với mùi khói và mùi kim loại nóng chảy. Hắn cặm cụi, tập trung cao độ vào công việc của mình, dường như quên hết mọi thứ xung quanh. Từng thớ cơ bắp trên cánh tay hắn nổi lên cuồn cuộn, thể hiện sức mạnh và sự kiên trì phi thường. Dù công việc nặng nhọc và nóng bức, khuôn mặt hắn vẫn toát lên một sự kiên định, một ý chí sắt đá.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi ẩn mình sau một tảng đá lớn, lặng lẽ quan sát. Trong bóng tối lờ mờ của hang động, ngọn lửa bập bùng phản chiếu ánh sáng lên khuôn mặt thư sinh của Lâm Nhất, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm của hắn. Tô Mạt Nhi tựa vào vai hắn, đôi mắt to tròn đượm buồn nhìn ngọn lửa. "Họ vất vả quá, Lâm ca ca... liệu có ngày nào cuộc sống sẽ tốt hơn không?" Nàng hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng, chất chứa bao nỗi niềm. Nàng vẫn còn nhớ hình ảnh Trần Bá thoi thóp trên giường, hình ảnh tên thủ hạ cường hào hống hách. Nàng cảm nhận được sự bất công, sự nghiệt ngã của cuộc đời, và lòng nàng đau thắt.

Lâm Nhất im lặng một lúc, ánh mắt hắn dõi theo từng động tác của người đàn ông bên lò lửa. Hắn nhìn những giọt mồ hôi lăn dài trên trán người thợ, nhìn đôi bàn tay chai sần đang cần mẫn tôi luyện kim loại. Hắn thấy trong đó không chỉ có sự vất vả, mà còn có một ngọn lửa, một ý chí không ngừng nghỉ. "Chỉ cần lòng người còn giữ được lửa, thì hy vọng vẫn còn," hắn chậm rãi đáp, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian nóng bức của hang động. Hắn không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng hắn tin vào sức mạnh nội tại của con người, vào sự kiên cường ẩn sâu trong mỗi linh hồn.

Hắn nhớ lại lời sư phụ thường giảng: "Tiên đạo tại tâm, hồng trần luyện đạo." Có lẽ, đây chính là một phần của sự "luyện đạo" đó. Chứng kiến nỗi khổ của Trần Bá, sự tham lam của cường hào, và giờ đây là sự kiên trì của người thợ này, tất cả đều là những bài học sâu sắc. Nó không chỉ là về phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà là về sự thấu hiểu, về lòng trắc ẩn, về ý chí sống. Hắn cảm nhận được sự tương quan mật thiết giữa cảnh vật tự nhiên và tâm hồn con người. Ngọn lửa trong lò, dù nóng bức và nghiệt ngã, nhưng lại là nguồn sống, là biểu tượng của sự cố gắng không ngừng.

Tô Mạt Nhi dựa vào hắn, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể gầy gò nhưng vững chãi của hắn. Nàng không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn ngọn lửa bập bùng, như đang tìm kiếm một tia hy vọng nào đó trong đó. Đôi lúc, nàng lại khẽ siết chặt tay Lâm Nhất, như để tìm kiếm sự an ủi, sự che chở. Nàng biết, bên cạnh Lâm ca ca, nàng luôn cảm thấy bình yên, dù cho thế gian ngoài kia có khắc nghiệt đến đâu. Lâm Nhất cũng cảm nhận được sự tin tưởng của nàng, và điều đó khiến hắn càng thêm kiên định với con đường mình đang đi. Hắn biết, hắn phải mạnh mẽ hơn, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người như Tô Mạt Nhi, những người yếu thế cần được bảo vệ. Lòng trắc ẩn trong hắn đã không còn là một dòng chảy âm thầm, mà đã hóa thành một ngọn lửa, âm ỉ cháy trong lồng ngực, thúc giục hắn phải hành động, phải tìm kiếm một con đường để thay đổi.

***

Chiều tà dần buông, mây đen từ đâu kéo đến, che khuất một phần ánh mặt trời, khiến không gian trở nên u ám và se lạnh hơn. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi rời Tiểu Lô Động, mang theo bao suy tư. Vừa bước ra khỏi hang, họ đã thấy một bóng người quen thuộc đứng đó, tựa vào vách núi. Đó chính là Lão Đạo Quán Chủ. Ông không nói gì về những gì họ đã chứng kiến, chỉ khẽ vỗ vai Lâm Nhất, ánh mắt thâm trầm nhưng đầy hiền từ. Một cái vỗ vai nhẹ nhàng, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự thấu hiểu, bao nhiêu lời động viên không cần nói ra. Rồi, ông chậm rãi bước đi, hướng về Thanh Khê Thôn, để lại Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi với những suy nghĩ riêng.

Về đến Huyền Nguyên Quan, màn đêm đã bao trùm vạn vật. Ánh trăng non yếu ớt treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, chỉ đủ soi sáng lờ mờ lối đi. Không khí trở nên tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa, tiếng côn trùng rả rích từ phía sau núi. Lão Đạo Quán Chủ đã ngồi bên chiếc bồ đoàn cũ kỹ, nhấp từng ngụm trà nóng. Hương trà thanh đạm lan tỏa trong không gian nhỏ hẹp của đạo quán, xua đi cái lạnh lẽo của đêm.

Lâm Nhất đến gần, khẽ khàng ngồi xuống bên cạnh sư phụ. Tô Mạt Nhi cũng lặng lẽ tìm một góc ngồi xuống, đôi mắt vẫn còn vương vấn nỗi buồn. Lão Đạo Quán Chủ không giảng kinh, cũng không trách mắng hay khuyên răn. Ông chỉ nhẹ nhàng nhìn Lâm Nhất, đôi mắt hiền từ như chứa đựng cả ngàn năm kinh nghiệm.

"Con thấy đấy, Nhất nhi. Hồng trần muôn mặt," Lão Đạo Quán Chủ cất giọng khàn khàn, chậm rãi. "Kẻ mạnh không phải lúc nào cũng là kẻ có pháp lực cao cường. Cái gọi là sức mạnh, đôi khi lại nằm ở những nơi ta ít ngờ tới nhất." Ông dừng lại, nhấp một ngụm trà, rồi tiếp lời. "Lửa trong lòng người, sự kiên cường của cỏ dại, đó mới là chân lý vững bền nhất. Dù có bị giẫm đạp, bị cháy rụi, chúng vẫn sẽ tìm cách vươn lên, vẫn sẽ nảy mầm khi có cơ hội. Đó là 'Đạo' của sự sống, của hy vọng."

Lâm Nhất lắng nghe từng lời của sư phụ, lòng hắn như được gột rửa. Nỗi buồn về cảnh đời vẫn còn đó, nhưng đã có thêm một tia sáng của sự kiên định, một hạt mầm của hy vọng được gieo vào lòng hắn. Hắn nhớ đến Trần Bá, nhớ đến Mạnh Y Sĩ tận tâm nhưng bất lực, và nhớ đến cả người thợ cặm cụi trong Tiểu Lô Động. Họ đều là những "cỏ dại" giữa hồng trần, kiên cường bám trụ vào sự sống.

"Con... con muốn giúp họ, sư phụ," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm buồn, pha chút bất lực. "Nhưng con quá yếu ớt. Con không có pháp lực, không có tiền bạc, con không thể làm gì để thay đổi số phận của họ." Hắn cảm thấy mình nhỏ bé và vô dụng đến nhường nào.

Lão Đạo Quán Chủ đặt chén trà xuống, khẽ thở dài. "Yếu ớt, đó là cảm giác của kẻ phàm trần khi đối mặt với những ngọn núi cao chót vót của cuộc đời. Nhưng con đừng quên, Nhất nhi, rằng sức mạnh không chỉ nằm ở nắm đấm hay thần thông. Nó còn nằm ở trái tim. Lòng trắc ẩn, lòng nhân ái, sự kiên định vào bản chất lương thiện, đó mới là nguồn sức mạnh vô tận. Con đường 'vô tiên chi đạo' của con, không phải là để trở thành một vị tiên nhân thoát tục, mà là để trở thành một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần."

Ông nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy ý nghĩa. "Hôm nay, con đã chứng kiến rất nhiều, đã cảm nhận rất nhiều. Những gì con cảm thấy là đúng, là chân thật. Hãy giữ lấy ngọn lửa đó trong lòng, nó sẽ soi sáng con đường con đi."

Lâm Nhất gật đầu, lòng hắn vỡ òa một cảm giác vừa thanh thản, vừa nặng trĩu. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều gian nan. Hắn sẽ phải đối mặt với những cường hào ác bá, với những số phận bất hạnh, với những giới hạn của chính bản thân mình. Nhưng hắn sẽ không đơn độc. Bên cạnh hắn có Lão Đạo Quán Chủ, người thầy đã khai sáng cho hắn, và có Tô Mạt Nhi, người bạn đồng hành mang đến sự ấm áp và hồn nhiên. Hắn sẽ mang theo lời dạy của sư phụ, mang theo ngọn lửa của lòng trắc ẩn, và mang theo cả hy vọng mong manh về một ngày mai tươi sáng hơn.

Dưới ánh trăng non yếu ớt, Lâm Nhất ngồi đó, trầm tư. Hắn biết, sự bất lực của ngày hôm nay sẽ là động lực thúc đẩy hắn tìm kiếm một con đường mạnh mẽ hơn, không phải để truy cầu pháp lực vô biên, mà để bảo vệ những người yếu thế, để thực hiện "vô tiên chi đạo" của riêng mình. Ngọn lửa trong lòng hắn, âm ỉ cháy, hứa hẹn một hành trình đầy gian nan nhưng cũng đầy ý nghĩa. Con đường "Tiên đạo tại tâm" của hắn, chỉ vừa mới bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ