Vô tiên chi đạo
Chương 121

Cổng Tiên Môn: Hùng Vĩ và Áp Lực

3849 từ
Mục tiêu: Thiết lập bối cảnh cho Arc 3 bằng cách giới thiệu Thiên Đạo Môn qua góc nhìn của Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi.,Truyền tải sự hùng vĩ, choáng ngợp của một đại tông môn, nhưng đồng thời gieo mầm về không khí nghiêm ngặt và áp lực tiềm tàng, phù hợp với định hướng arc.,Tiếp nối trực tiếp mạch truyện từ chương 120, cho thấy Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã đến gần Thiên Đạo Môn.,Khẳng định sự kiên định của Lâm Nhất với 'Vô Tiên chi Đạo' của mình khi đối diện với 'tiên đạo' hệ thống.,Gieo mầm cho những xung đột và nhân vật sẽ xuất hiện trong arc, đặc biệt là sự phức tạp của thế giới tu tiên.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Chủ Quán Trọ Quê (Bác Ba), Đệ Tử Thiên Đạo Môn (phụ)
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, tò mò, áp lực tiềm tàng
Kết chương: [object Object]

Đêm đã về khuya, không gian bao trùm bởi sự tĩnh lặng và uy nghiêm của núi rừng, nhưng trong tâm Lâm Nhất, một chương mới của cuộc đời đã âm thầm mở ra. Hắn và Tô Mạt Nhi tiếp tục bước đi, bóng dáng họ hòa vào màn đêm, nhỏ bé nhưng kiên cường, mang theo những chiêm nghiệm sâu sắc từ những tàn tích cổ xưa và niềm tin vững chắc vào "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình. Con đường mòn dẫn họ đi qua những ngọn đồi thoai thoải, qua những cánh rừng rì rào tiếng gió, và khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua kẽ lá, một khung cảnh mới lạ dần hiện ra trước mắt.

Bình minh hé rạng, nhuộm hồng cả một vùng trời phía Đông. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã đi suốt đêm, dưới ánh trăng vằng vặc và những vì sao lấp lánh, tâm hồn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Khi mặt trời lên cao, chiếu rọi vạn vật bằng thứ ánh sáng dịu dàng của buổi trưa, họ đã đặt chân đến rìa Tiểu An Trấn.

Đó là một ngôi làng nhỏ, nằm nép mình dưới chân ngọn núi Thanh Vân hùng vĩ. Từ xa, Tiểu An Trấn hiện lên như một bức tranh thủy mặc yên bình, với những mái nhà gạch đỏ, tường đất nung và gỗ mộc mạc, xen lẫn những mảnh vườn xanh tốt. Con đường chính của trấn lát bằng đá cuội đã mòn nhẵn qua bao năm tháng, uốn lượn như một dải lụa xám giữa những ngôi nhà. Không khí nơi đây mang một vẻ thanh bình rất riêng, khác xa với những vùng đất hoang tàn mà họ vừa đi qua. Mùi khói bếp thoang thoảng, hòa quyện với hương đất ẩm sau sương đêm và mùi cỏ cây thơm mát, tạo nên một cảm giác an lành, thân thuộc. Tiếng người mua bán nhỏ nhẹ vọng ra từ một khu chợ nhỏ đằng xa, tiếng trẻ con nô đùa khúc khích, tiếng xe bò kéo lạch cạch trên đường đá, và đâu đó là tiếng chim hót lảnh lót trên cành cây cổ thụ. Tất cả những âm thanh ấy dệt nên một bản hòa tấu bình dị của cuộc sống phàm trần.

Nhưng điều thực sự thu hút ánh nhìn của cả hai lại là ngọn núi Thanh Vân sừng sững phía sau trấn. Nó cao vút, chạm đến tận tầng mây, những dải mây trắng bảng lảng ôm ấp lấy sườn núi, tạo nên một vẻ đẹp vừa hư ảo vừa hùng vĩ. Ẩn hiện giữa làn mây mờ ảo ấy là những kiến trúc cổ kính, những mái ngói cong vút, những tháp lầu trang nghiêm, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Đó chính là Thiên Đạo Môn – đại tông môn mà những lời đồn đại đã nhắc đến, nơi hội tụ của những kẻ tự xưng là tiên nhân.

Tô Mạt Nhi, với đôi mắt to tròn long lanh, không giấu được vẻ kinh ngạc. Nàng nắm chặt tay Lâm Nhất, chỉ lên ngọn núi, giọng nói trong trẻo mang theo chút thán phục xen lẫn tò mò:

“Đó là Thiên Đạo Môn sao, Lâm Nhất? Thật hùng vĩ!”

Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt hắn trầm tư dõi theo những vệt sáng lấp lánh trên đỉnh núi. Khuôn mặt thư sinh của hắn, dù có vẻ gầy gò do những tháng ngày gian khổ, vẫn toát lên sự thanh thoát, điềm đạm. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không chỉ nhìn thấy vẻ tráng lệ bề ngoài, mà còn cảm nhận được một điều gì đó sâu xa hơn.

“Vĩ đại, nhưng cũng mang theo một áp lực vô hình, Mạt Nhi,” hắn khẽ đáp, giọng nói trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông chùa buổi sớm. “Người đời thường ngưỡng vọng những đỉnh cao, nhưng lại ít khi nhìn thấu những gông xiềng vô hình mà đỉnh cao ấy mang lại.”

Họ bước chậm rãi vào làng, ánh mắt không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh. Người dân Tiểu An Trấn dường như đã quá quen thuộc với sự hiện diện của giới tu tiên trên đỉnh Thanh Vân. Ánh mắt họ nhìn những người khách lạ như Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi thường mang một vẻ kính nể, thậm chí là sợ hãi, nhưng cũng có một khoảng cách khó mà chạm tới. Họ bận rộn với công việc thường ngày của mình, nhưng mỗi khi có bóng dáng một tu sĩ nào đó lướt qua, dù là những đệ tử cấp thấp nhất của Thiên Đạo Môn, họ đều cúi đầu cung kính, hoặc ít nhất là giữ một thái độ xa cách, cẩn trọng.

Lâm Nhất nhận thấy điều đó. Hắn nhìn những gương mặt khắc khổ của người phàm, những nụ cười gượng gạo, những ánh mắt ẩn chứa sự cam chịu. Họ sống dưới bóng của Thiên Đạo Môn, nhưng dường như không phải là một phần của nó, mà chỉ là những cái bóng thấp thoáng dưới chân núi, tồn tại như một minh chứng cho sự phân chia rõ ràng giữa phàm và tiên. Tâm trí hắn quay về với những lời đồn đại về "Đại Tiên Chiến" ba ngàn năm trước, về sự tha hóa của "tiên đạo" giả tạo. Phải chăng, cái "áp lực vô hình" mà hắn cảm nhận được chính là hệ quả của sự phân chia đó, của một thứ quyền uy được xây dựng trên sự sợ hãi và khoảng cách?

Hắn đưa mắt nhìn lên đỉnh núi Thanh Vân một lần nữa, nơi Thiên Đạo Môn ngự trị uy nghi. Những công trình kiến trúc ẩn hiện trong mây mù kia, với Lâm Nhất, không còn là biểu tượng của sự siêu thoát hay chân lý, mà là một câu hỏi lớn. Một tông môn hùng vĩ đến thế, liệu có thể thực sự mang lại an bình cho chúng sinh, hay chỉ là một tháp ngà quyền lực, xa rời hồng trần?

Tô Mạt Nhi, tuy còn trẻ tuổi và hoạt bát, nhưng tâm hồn nàng đã được Lâm Nhất mài giũa qua bao thăng trầm. Nàng cũng cảm nhận được sự khác biệt trong không khí nơi đây. Nàng không nói nhiều, chỉ khẽ siết chặt tay Lâm Nhất, như một lời động viên thầm lặng, một sự khẳng định rằng nàng sẽ luôn kề vai sát cánh cùng hắn, dù con đường phía trước có khó khăn đến đâu. Dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn của nàng, cùng với mái tóc đen dài mượt mà được tết gọn gàng, tạo nên một vẻ đẹp trong sáng, đối lập với sự trầm tư của Lâm Nhất.

Họ tiếp tục đi sâu vào Tiểu An Trấn, mỗi bước chân đều là một sự chiêm nghiệm. Lâm Nhất biết rằng, việc đặt chân đến đây chỉ là khởi đầu của một hành trình mới, một cuộc đối đầu trực diện hơn với những thế lực đã được "foreshadow" trong những chương trước. Thiên Đạo Môn không chỉ là một tông môn tu tiên, mà còn là một biểu tượng của một hệ thống, một triết lý "tiên đạo" mà hắn đang tìm cách lý giải, và có thể là, thách thức. Sự kiên định của hắn với "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình, tách biệt khỏi con đường tu tiên thông thường, sẽ khiến hắn trở thành một nhân tố đặc biệt, một điểm sáng khác biệt giữa một thế giới đang dần bị tha hóa. Hắn tin rằng, mình không đơn độc, nhưng con đường này chắc chắn sẽ không hề dễ dàng.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng những mái nhà và con đường đá cuội, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã tìm thấy một nơi trú chân tại Khinh Vân Khách Điếm. Ngôi khách điếm tuy không lớn, chỉ là một căn nhà gỗ hai tầng với mái ngói xanh bạc màu thời gian, nhưng lại mang một vẻ ấm cúng lạ thường. Một tấm biển gỗ đã cũ kỹ, đề ba chữ “Khinh Vân Khách Điếm” được treo lủng lẳng trước cửa, khẽ đung đưa theo làn gió chiều.

Bước vào bên trong, một sảnh lớn hiện ra, với những chiếc bàn gỗ thô mộc kê san sát, và một vài vị khách đang dùng bữa. Không khí nơi đây tương đối nhộn nhịp, nhưng không ồn ào đến mức khó chịu. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng bước chân trên cầu thang gỗ cũ kỹ, và cả tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ, tất cả hòa quyện tạo nên một thứ âm thanh rất đỗi đời thường, rất đỗi con người. Mùi thức ăn mới nấu – có lẽ là món thịt kho tàu hoặc cá chiên xù – hòa quyện với mùi rượu nồng của những lữ khách, mùi gỗ ẩm và chút mùi khói bếp còn vương vấn, khiến bụng dạ cả hai khẽ réo lên sau một hành trình dài. Khinh Vân Khách Điếm không phải là nơi sang trọng, nhưng nó mang lại cảm giác an toàn và thoải mái, một ốc đảo nhỏ giữa cuộc đời.

Chủ quán là một lão nhân trung niên, thân hình mập mạp, khuôn mặt phúc hậu, nụ cười luôn nở trên môi, tự xưng là Bác Ba. Nghe thấy tiếng bước chân, Bác Ba lập tức nở một nụ cười niềm nở, ánh mắt hiền từ quét qua Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi. Hắn luôn mặc một chiếc áo vải sạch sẽ, tuy đơn giản nhưng không hề luộm thuộm, và dáng vẻ nhanh nhẹn hơn hẳn so với thân hình tròn trịa của mình.

“Hai vị từ đâu đến? Lần đầu tới Tiểu An Trấn sao?” Bác Ba hỏi, giọng nói sang sảng, đầy nhiệt tình. “Khách đến là nhà, khách đi là bạn! Mời hai vị vào trong, tìm chỗ ngồi nghỉ ngơi.” Hắn vừa nói vừa dùng tay áo lau sạch một chiếc bàn gần cửa sổ. “Trên đó là Thiên Đạo Môn, chớ có tùy tiện xông vào! Những quy tắc của họ nghiêm ngặt lắm, người phàm chúng ta không hiểu đâu.”

Tô Mạt Nhi, với vẻ hoạt bát thường thấy, lập tức hỏi: “Vâng, chúng cháu từ phương xa đến. Bác Ba, Thiên Đạo Môn có thường cử đệ tử xuống núi không ạ? Họ có giúp đỡ người phàm không?” Nàng đưa ánh mắt trong sáng nhìn Bác Ba, vẻ tò mò hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú.

Bác Ba cười khà khà, lắc đầu, rồi lại gật gù, như thể đang phân vân giữa việc nói hay không nói. “Cũng có chứ, cô nương. Nhưng mà… hiếm lắm. Đệ tử Thiên Đạo Môn toàn là những người có địa vị cao cả, làm sao rảnh rỗi để bận tâm đến chuyện phàm trần của chúng ta chứ?” Hắn hạ giọng, nhìn quanh một lượt rồi mới nói tiếp, “Thỉnh thoảng thì cũng có vài vị xuống núi để thu mua linh dược, hoặc tìm kiếm những thứ hiếm lạ, nhưng mà… đa số là kiêu ngạo lắm. Họ coi chúng ta như cỏ rác vậy.”

Lâm Nhất khẽ nhíu mày, những lời Bác Ba nói đã phần nào xác nhận những gì hắn đã cảm nhận được từ bên ngoài. "Hùng vĩ, nhưng cũng xa cách," hắn thầm nghĩ, ánh mắt lướt qua những tu sĩ cấp thấp đang ngồi ở góc phòng, y phục tuy không quá lộng lẫy nhưng vẫn toát lên vẻ ngạo nghễ, khác hẳn với sự khiêm nhường của những đạo sĩ mà hắn từng gặp. "Tiên đạo này liệu có thực sự vì chúng sinh, hay chỉ là một thứ quyền lực để họ xa lánh hồng trần, coi thường vạn vật hữu linh?"

Hai người gọi vài món ăn đơn giản. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, chậm rãi thưởng thức bữa ăn, nhưng đôi tai hắn không ngừng lắng nghe những câu chuyện rời rạc từ các bàn xung quanh. Những câu chuyện về Thiên Đạo Môn thường xoay quanh sự hùng mạnh, những phép tắc thần thông và cả những quy tắc nghiêm ngặt, sự phân chia cấp bậc rõ ràng đến mức đáng sợ. Đệ tử ngoại môn, nội môn, chân truyền, trưởng lão… mỗi cấp bậc đều có những đặc quyền và trách nhiệm riêng, và dường như, khoảng cách giữa họ với người phàm là một vực thẳm không thể vượt qua.

“Có nghe nói không, lão Trương? Mấy hôm trước, một vị đệ tử chân truyền của Thiên Đạo Môn xuống núi, chỉ vì một lời nói lỡ lời của tiểu nhị mà hắn ta suýt chút nữa đã phế đi tu vi của thằng bé!” Một giọng nói trầm đục vang lên từ bàn bên cạnh, khiến Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi vô thức liếc nhìn.

“Đừng nói bậy bạ, lão Lý!” Một người khác vội vàng cắt ngang, ánh mắt sợ hãi nhìn về phía cửa. “Lỡ có tai vách mạch rừng thì chết cả nút!”

Tô Mạt Nhi khẽ rùng mình, nắm chặt lấy tay Lâm Nhất dưới gầm bàn. Nàng cảm nhận được sự bất an trong lòng người dân nơi đây. Những tu sĩ, lẽ ra phải là người bảo vệ chúng sinh, lại trở thành những kẻ gieo rắc nỗi sợ hãi. Lâm Nhất khẽ vuốt nhẹ mu bàn tay nàng, như một lời trấn an. Hắn hiểu, đó chính là biểu hiện của cái "áp lực vô hình" mà hắn đã cảm nhận được. Một tông môn hùng vĩ đến đâu đi chăng nữa, nếu không có lòng nhân ái, không có sự thấu hiểu hồng trần, thì cũng chỉ là một cái vỏ rỗng, một ngọn núi lạnh lẽo mà thôi. Những kẻ tự phụ, kiêu ngạo, coi thường sinh mệnh phàm trần kia, chỉ là những kẻ đã lạc lối trên con đường truy cầu "tiên đạo" giả tạo.

Bác Ba, trong lúc bưng thêm trà, cũng nghe được vài câu chuyện đó. Hắn khẽ thở dài, lắc đầu. “Đời mà, khách quan. Người ta tu tiên là để thành thần thành thánh, chứ đâu phải để làm người tốt đâu. Ai mà biết được, cái gọi là ‘tiên đạo’ của họ rốt cuộc là cái gì.” Hắn nhìn Lâm Nhất, ánh mắt như muốn dò xét. “Hai vị nhìn có vẻ khác biệt, không giống những lữ khách bình thường.”

Lâm Nhất chỉ mỉm cười nhạt, không đáp lời. Hắn biết, trong mắt người phàm, hắn và Tô Mạt Nhi cũng có phần xa lạ. Nhưng hắn không muốn giải thích, bởi lẽ, con đường của hắn là "Vô Tiên chi Đạo", một con đường không cần phải phô trương, không cần phải giải thích, mà chỉ cần tự thân cảm nhận và thực hành. Hắn đã thấy những dấu hiệu của sự tha hóa, của quyền lực tuyệt đối đã làm hỏng con người. Những đệ tử Thiên Đạo Môn, dù có tu vi cao siêu đến mấy, nếu đánh mất chân tâm, thì cũng chỉ là những kẻ mạnh mẽ nhưng trống rỗng.

Bữa ăn kết thúc, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi nhận phòng. Bước chân họ chậm rãi, nặng trĩu những suy nghĩ. Thiên Đạo Môn, ngay cả khi chưa thực sự bước chân vào, đã hiện ra với một bộ mặt phức tạp và đáng suy ngẫm. Nó không chỉ là nơi tu luyện, mà còn là một xã hội thu nhỏ, phản ánh những mặt tối của quyền lực và sự tha hóa. Điều này càng củng cố thêm niềm tin của Lâm Nhất vào con đường "Vô Tiên chi Đạo" của mình, con đường tìm kiếm chân lý trong chính hồng trần, trong chính lòng người.

***

Đêm khuya buông xuống, mang theo một vẻ tĩnh mịch và lạnh lẽo. Từ ô cửa sổ nhỏ của căn phòng trọ, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi có thể nhìn thấy ngọn núi Thanh Vân sừng sững dưới ánh trăng vằng vặc. Ánh trăng sáng như bạc, chiếu rọi lên những đỉnh núi, khiến những kiến trúc của Thiên Đạo Môn hiện ra rõ nét hơn, lấp lánh như những vì sao trên nền trời đen thẳm. Chúng không còn ẩn hiện trong mây mù như ban ngày, mà hiện ra với vẻ uy nghi, lạnh lẽo, như một tòa thành bất khả xâm phạm. Gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ, mang theo hơi sương se lạnh của vùng núi, hòa cùng tiếng côn trùng kêu rả rích từ xa và những tiếng vọng yếu ớt của làng mạc đã chìm vào giấc ngủ. Mùi gỗ ẩm của căn phòng và chút mùi khói bếp còn vương vấn từ bữa tối tạo nên một không khí yên tĩnh, riêng tư và trầm lắng.

Lâm Nhất đứng bên cửa sổ, ánh mắt hắn dõi theo những vệt sáng lấp lánh trên đỉnh Thanh Vân. Hắn khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự chiêm nghiệm sâu sắc về lẽ nhân sinh. Đôi mắt đen láy của hắn phản chiếu hình ảnh của ngọn núi, nhưng tâm trí hắn lại đang phiêu du trong những suy nghĩ miên man. Hắn cảm nhận sâu sắc sự khác biệt giữa "Vô Tiên chi Đạo" của mình – một con đường tu thân, dưỡng tính, hồng trần luyện tâm – và con đường mà đại tông môn này đại diện. Đó là một con đường của sức mạnh, quyền uy, và có lẽ là cả sự tha hóa mà hắn đã thoáng thấy qua những câu chuyện vặt vãnh ở quán trọ.

"Đạo không nằm ở đỉnh núi, Mạt Nhi. Mà ở trong tâm," hắn khẽ nói, giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. "Chỉ là, để giữ vững tâm đạo này giữa bao nhiêu cám dỗ... không dễ."

Tô Mạt Nhi lặng lẽ ngồi bên cạnh hắn, nàng đã đặt tay lên bàn tay hắn đang đặt trên bậu cửa sổ, khẽ siết nhẹ. Bàn tay nàng nhỏ bé, ấm áp, là một sự đối lập hoàn toàn với vẻ lạnh lẽo của gió đêm và sự xa cách của ngọn núi. Nàng biết Lâm Nhất đang nghĩ gì. Nàng đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự tha hóa nhân tâm dưới danh nghĩa "tiên đạo" trong suốt hành trình cùng hắn. Nàng cũng cảm nhận được áp lực vô hình từ Thiên Đạo Môn, nhưng trong lòng nàng, niềm tin vào Lâm Nhất chưa bao giờ lung lay.

"Dù họ có mạnh mẽ đến mấy, em tin con đường của huynh mới là đúng, Lâm Nhất," nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Con đường của tình người, của chân tâm, của 'Vô Tiên chi Đạo'."

Lâm Nhất quay đầu nhìn nàng, đôi mắt hắn ánh lên một vẻ ấm áp, pha lẫn chút lo lắng. "Sức mạnh của Thiên Đạo Môn không chỉ là tu vi, Mạt Nhi. Đó còn là quyền lực, là danh vọng, là sự cám dỗ đến từ những thứ mà người đời cho là 'trường sinh bất lão'. Chúng có thể làm lung lay cả những ý chí kiên cường nhất." Hắn lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng từ các điện thờ của Thiên Đạo Môn vẫn lấp lánh như những đốm lửa ma mị trong đêm tối. "Để giữ vững chân tâm, để không bị cuốn vào vòng xoáy của tranh giành, của dục vọng, đó là một thử thách vô cùng lớn. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng liệu tâm có thể giữ vững giữa muôn trùng cám dỗ?"

Tô Mạt Nhi khẽ tựa đầu vào vai hắn, mái tóc đen dài mượt mà của nàng khẽ chạm vào má Lâm Nhất. "Huynh đã làm được, Lâm Nhất. Huynh đã vượt qua những gian nan, những bi kịch, những cám dỗ còn lớn hơn thế. Em tin huynh sẽ làm được." Giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng đầy vững tin, như một lời thề nguyện thầm lặng. "Em sẽ luôn ở bên huynh. Chúng ta sẽ cùng nhau đi trên con đường đó. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và chúng ta sẽ là những người giữ lấy tình ấy."

Lâm Nhất khẽ siết chặt tay nàng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. Lời nói của Mạt Nhi, giản dị nhưng chứa đựng sức mạnh vô biên, đã củng cố thêm ý chí của hắn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề bằng phẳng. Thiên Đạo Môn không chỉ là một đỉnh núi, mà còn là một thế giới phức tạp với những quy tắc riêng, những bí mật ẩn giấu, và những cuộc đấu tranh quyền lực ngấm ngầm. Những lời đồn đại về Hắc Y Nhân, về Lã Bất Phàm kiêu ngạo, về những âm mưu lớn hơn đã bắt đầu hình thành trong tâm trí hắn. Hắn sẽ phải đối mặt với những thế lực lớn mạnh, với những tư tưởng đối lập, và cả những cám dỗ từ chính cái gọi là "tiên đạo" ấy.

Nhưng nhìn vào khuôn mặt thanh tú, đầy tin tưởng của Tô Mạt Nhi, nhìn ra ánh trăng sáng vằng vặc trên đỉnh núi Thanh Vân, Lâm Nhất cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chính chân tâm ấy, cùng với sự đồng hành của Tô Mạt Nhi, sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối hắn đi qua những gian nan, thử thách của hồng trần. Hắn không truy cầu sức mạnh hay địa vị, hắn chỉ đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân.

Mặc dù Thiên Đạo Môn hiện ra trước mắt hắn với vẻ hùng vĩ và áp lực tiềm tàng, nhưng trong lòng Lâm Nhất, không còn chút sợ hãi hay do dự. Ngọn lửa của "Vô Tiên chi Đạo" trong hắn đã bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn biết mình sẽ phải đối mặt với nhiều điều khó khăn, nhưng hắn không đơn độc. Và chính trong khoảnh khắc ấy, dưới ánh trăng khuya lạnh lẽo, hắn cảm thấy rằng, dù con đường có gian nan đến mấy, thì chân lý vẫn sẽ tồn tại, và một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được hồng trần, mới có thể chạm đến cái gọi là "tiên đạo" đích thực. Cuộc hành trình vào thế giới của các đại tông môn, nơi "Vô Tiên chi Đạo" của hắn sẽ được thử thách và khẳng định một lần nữa, đã chính thức bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ