Ánh trăng khuya tàn dần trên đỉnh Thanh Vân, nhường chỗ cho rạng đông hé mình nơi chân trời, vẽ nên vệt hồng tươi tắn trên nền xanh thẳm còn vương chút tinh tú. Khinh Vân Khách Điếm, vốn chìm trong yên tĩnh mịt mùng của đêm tối, giờ đây bắt đầu cựa mình thức giấc. Mùi khói bếp thoảng bay, quyện lẫn hương trà mộc mạc và mùi đất ẩm sau sương đêm, đánh thức những giác quan còn vương vất giấc mộng. Trong một gian phòng nhỏ tầng hai, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã thức dậy từ lâu. Hắn ngồi bên cửa sổ, dõi mắt về phía Thanh Vân Tông sừng sững ẩn hiện trong màn sương mỏng như lụa, những suy tư đêm qua vẫn còn vương vấn trong tâm khảm. Tô Mạt Nhi, sau khi chỉnh trang xong mái tóc đen dài mượt mà, tết gọn gàng thành một bím nhỏ, liền mang nước ấm đến, nhẹ nhàng rửa mặt cho hắn.
Bữa sáng tại Khinh Vân Khách Điếm giản dị nhưng ấm áp, với bát cháo trắng thơm lừng mùi gạo mới, vài món dưa muối thanh đạm và đĩa bánh bao nóng hổi. Tiếng người xì xào, tiếng bát đũa lách cách, tiếng chủ quán Ba mập mạp rao hàng, tất cả hợp thành một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm trần. Lâm Nhất trầm mặc dùng bữa, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi con đường lát đá cuội của Tiểu An Trấn đã bắt đầu nhộn nhịp. Tô Mạt Nhi ngồi đối diện, đôi mắt to tròn long lanh không ngừng quan sát hắn, nàng biết hắn đang suy nghĩ gì, và nàng cũng chọn cách im lặng, để không phá vỡ dòng suy tư sâu kín ấy.
Sau bữa ăn, hai người quyết định dạo một vòng quanh Tiểu An Trấn. Nắng sớm dịu nhẹ chảy tràn trên những mái nhà gạch, gỗ đơn sơ, nhuộm vàng cả con phố. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi hương của cỏ cây và sự bình yên vốn có. Những người dân địa phương, với gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt hiền lành, đang mở cửa hàng, dọn dẹp quán xá. Tiếng cười nói của trẻ con nô đùa trên phố, tiếng xe bò kéo lạch cạch chở rau củ từ ngoại ô vào chợ, tất cả đều vẽ nên một bức tranh sinh hoạt đời thường mộc mạc, yên ả đến lạ thường. Lâm Nhất khẽ mỉm cười, cảm nhận sự sống động, chân thực của hồng trần. Hắn đi chậm rãi, bàn tay khẽ chạm vào những bức tường rêu phong, cảm nhận được hơi ấm của đất đá và dấu vết thời gian. Tô Mạt Nhi sánh bước bên cạnh, đôi mắt nàng không ngừng liếc nhìn những món đồ thủ công tinh xảo bày bán ở chợ, đôi khi lại tủm tỉm cười trước những trò nghịch ngợm của lũ trẻ con. Nàng yêu thích sự bình dị này, nó mang lại cảm giác an toàn và thân thuộc, khác xa với những vùng đất hoang vu hay những tàn tích đổ nát mà họ từng đi qua.
Tuy nhiên, giữa sự bình yên ấy, một dòng chảy ngầm của sự thận trọng và dè dặt vẫn len lỏi trong ánh mắt của người dân mỗi khi họ vô tình ngước nhìn về phía đỉnh Thanh Vân. Một sự tôn kính pha lẫn chút sợ hãi, một sự phục tùng thầm lặng đối với thế lực vô hình đang ngự trị trên cao. Lâm Nhất không bỏ qua chi tiết nhỏ ấy. Hắn nhận ra, dù Thanh Vân Tông có mang lại sự che chở hay cơ hội nào đó cho Tiểu An Trấn, thì nó cũng đi kèm với một cái giá, một sự thu hẹp về tự do và một sự căng thẳng tiềm ẩn trong tâm hồn người phàm.
Khi hai người đi ngang qua một sạp hàng bán dược liệu, một cảnh tượng đã thu hút sự chú ý của họ. Ba bóng người trong trang phục đạo bào màu xanh nhạt, thêu hình mây trắng, đang đứng trước sạp hàng, thái độ có chút kiêu ngạo, hách dịch. Đó là những đệ tử ngoại môn của Thiên Đạo Môn. Trang phục của họ, dù là cấp thấp nhất trong tông môn, vẫn được làm từ loại vải tốt hơn nhiều so với y phục của người dân, và trên tay mỗi người đều mang theo một túi gấm thêu tinh xảo. Một trong số đó, một thanh niên với ánh mắt sắc lạnh và dáng điệu khinh khỉnh, đang lớn tiếng quát tháo một lão chủ tiệm tóc bạc phơ vì dám đưa ra giá quá cao cho một loại linh thảo phổ thông.
"Lão già kia, ngươi dám lừa gạt ta sao? Loại Linh Long Thảo này ở trấn bên kia chỉ đáng ba đồng bạc, ngươi lại đòi ta năm đồng? Ngươi nghĩ đệ tử Thiên Đạo Môn chúng ta không biết giá cả thị trường ư?" Hắn ta nói với giọng cao ngạo, hất hàm, hoàn toàn không để ý đến những ánh mắt e dè xung quanh.
Lão chủ tiệm, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ vẻ sợ hãi, vội vàng cúi đầu khúm núm: "Tiểu nhân không dám, không dám... Chỉ là Linh Long Thảo của tiểu điếm hái ở nơi linh khí dồi dào hơn, phẩm chất cũng tốt hơn một chút... xin đại nhân thứ tội."
Hai đệ tử còn lại thì đứng khoanh tay, ánh mắt lạnh nhạt nhìn cảnh tượng, không một chút biểu cảm. Họ không can thiệp, như thể điều này là lẽ dĩ nhiên. Người dân xung quanh, thấy ba vị đệ tử ngoại môn này, đều lặng lẽ tránh xa, cúi đầu đi qua thật nhanh, không dám ngẩng mặt nhìn thẳng. Một vài người bán hàng khác cũng vội vàng hạ thấp giá món đồ của mình khi thấy bóng dáng họ, như một phản xạ tự nhiên đã ăn sâu vào tiềm thức.
Lâm Nhất dừng lại, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm. Hắn không nói gì, nhưng vẻ trầm tư trên gương mặt càng thêm sâu sắc. Tô Mạt Nhi, chứng kiến cảnh tượng ấy, khẽ nhíu mày. Nàng không khỏi cảm thấy khó chịu trước thái độ của những kẻ tu sĩ này. Nàng khẽ siết lấy cánh tay Lâm Nhất, thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng chút bất mãn: "Họ... thật khác những tu sĩ chúng ta từng gặp. Những kẻ kia, họ có vẻ ngoài của người tu tiên, nhưng lại chẳng có chút đạo hạnh nào."
Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt không rời khỏi nhóm đệ tử. "Quyền lực và địa vị... đôi khi làm thay đổi con người, Mạt Nhi." Hắn nói, giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của riêng hai người. "Họ đã quen với việc được kính trọng, được phục tùng, đến mức quên mất rằng sự kính trọng đó không phải đến từ tu vi, mà từ sự khiêm nhường và lòng nhân ái. Đối với họ, tu tiên là để có được sức mạnh, để đứng trên người khác, chứ không phải để tu tâm dưỡng tính." Hắn khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót. Những gì hắn từng suy ngẫm về sự tha hóa của "tiên đạo" giả tạo, giờ đây đang hiện hữu ngay trước mắt, dù chỉ là ở cấp độ thấp nhất của một tông môn. "Khi một con người có được sức mạnh quá lớn, mà lại không có một trái tim đủ rộng lượng để bao dung, thì quyền lực ấy sẽ trở thành gánh nặng, thành độc dược, ăn mòn cả nhân tính. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng nếu cái 'tâm' ấy đã vẩn đục, thì con đường 'tiên đạo' liệu còn có ý nghĩa gì?" Hắn không can thiệp. Hắn biết, can thiệp vào chuyện này sẽ chẳng giải quyết được gốc rễ vấn đề, mà chỉ khiến mọi chuyện thêm phức tạp. Hắn cần quan sát, cần chiêm nghiệm, để hiểu rõ hơn về thế giới mà hắn đang đặt chân vào. Tô Mạt Nhi cảm nhận được dòng suy nghĩ của hắn, nàng chỉ lặng lẽ tựa đầu vào vai hắn, gửi gắm sự ủng hộ và tin tưởng thầm lặng.
Hai người tiếp tục dạo quanh chợ, quan sát thêm một lúc rồi quay về khách điếm, chuẩn bị cho hành trình lên núi. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng ánh mắt hắn đã ánh lên một sự kiên định mới. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ mồ côi ngây thơ, hắn đã trải qua quá nhiều biến cố, chứng kiến quá nhiều cảnh đời để có thể dễ dàng bị lung lay. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều điều đáng suy ngẫm hơn nữa.
***
Sau khi thu dọn hành lý và gửi lời cảm ơn đến chủ quán Ba mập mạp, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bắt đầu đi trên con đường đá dẫn lên núi Thanh Vân. Con đường này rộng rãi hơn nhiều so với những lối mòn hoang vắng họ từng đi, được lát bằng những phiến đá xanh cổ kính, hai bên là những hàng cây cổ thụ vươn mình sừng sững, tán lá xanh rờn che mát cả lối đi. Càng lên cao, không khí càng trở nên thanh tịnh, mát lành, và linh khí trong không gian cũng dần trở nên nồng đậm hơn, mang theo một cảm giác tinh khiết lạ thường. Tiếng gió nhẹ luồn qua kẽ lá, tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá ẩn mình, đôi khi lại vọng lại tiếng kiếm khí vút qua từ xa, tựa hồ là các đệ tử đang luyện tập.
Cảnh vật xung quanh dần chuyển mình, từ những ngọn đồi thoai thoải đến những vách đá dựng đứng, từ những rừng cây rậm rạp đến những thảm thực vật quý hiếm mọc xen kẽ. Lâm Nhất bước đi chậm rãi, đôi mắt hắn không ngừng quan sát. Hắn cảm nhận được sự sống mãnh liệt của vạn vật hữu linh nơi đây, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sự sắp đặt, một quy củ vô hình đang chi phối tất cả. Những loại linh thảo quý hiếm mọc có trật tự, những dòng suối chảy theo một quỹ đạo đã định, tựa như cả ngọn núi này cũng là một phần của một hệ thống khổng lồ, được vận hành bởi một bàn tay vô hình.
Dọc đường đi, họ gặp nhiều đệ tử Thiên Đạo Môn hơn. Từ những đệ tử ngoại môn với trang phục màu xanh nhạt, dáng vẻ còn khá non nớt, đến những đệ tử nội môn trong bộ đạo bào màu xanh đậm hơn, thêu hình mây cuộn uyển chuyển, toát lên khí chất tự tin, uy nghiêm hơn hẳn. Sự phân cấp hiện rõ trên từng bộ trang phục, từng ánh mắt, từng cử chỉ. Các đệ tử ngoại môn thường đi thành nhóm nhỏ, trò chuyện rôm rả, nhưng khi nhìn thấy các đệ tử nội môn, họ lập tức cúi đầu hành lễ, giữ khoảng cách và trở nên im lặng. Ngược lại, các đệ tử nội môn thì hiếm khi để mắt đến những kẻ cấp dưới, ánh mắt họ thường hướng về phía trước, hoặc lướt qua những người phàm trần như Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi với vẻ thờ ơ, thậm chí là khinh miệt.
Lâm Nhất không khỏi nghĩ đến những lời đồn đại về các quy tắc hà khắc của Thiên Đạo Môn, về sự tranh giành địa vị, về những cuộc đấu đá ngấm ngầm để vươn lên. Những câu chuyện ấy, dù chỉ là phiếm luận của người đời, nhưng giờ đây, khi chứng kiến tận mắt, hắn lại cảm thấy chúng có một phần sự thật. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng liệu cái "tâm" ấy có thể giữ được sự thanh khiết khi bị bao vây bởi những quy tắc cứng nhắc, bởi sự phân cấp nặng nề và bởi những dục vọng về quyền lực?
Trong lúc Lâm Nhất đang suy tư, một cảnh tượng khác lại diễn ra, một lần nữa khắc sâu thêm những nghi vấn trong lòng hắn. Trên một đoạn đường lát đá rộng hơn, cách họ không xa, một nhóm đệ tử ngoại môn đang cúi gập người, run rẩy đứng trước một vị đệ tử nội môn. Vị đệ tử nội môn này, một nam nhân dáng vẻ cao ráo, khuôn mặt lạnh lùng, đang cầm trong tay một bó linh thảo khô héo, ánh mắt sắc bén như dao cạo quét qua từng gương mặt non nớt. Trang phục của y chỉnh tề, thanh thoát, toát lên vẻ quyền uy mà những đệ tử ngoại môn không thể sánh bằng.
"Các ngươi nhìn xem! Đây là cái thứ Linh Diệp Thảo các ngươi thu hoạch về ư? Héo úa, tàn tạ, linh khí tiêu tán gần hết! Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, Linh Diệp Thảo phải được hái vào lúc mặt trời mới lên, sương đọng còn chưa tan, giữ nguyên sự tươi mới của nó! Các ngươi lại mang về những thứ này, chẳng khác nào cỏ dại!" Giọng y lạnh như băng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của rừng núi. Y hất bó linh thảo xuống đất, bụi bẩn vương vãi.
Ba đệ tử ngoại môn kia, hai nam một nữ, đều cúi đầu sát đất, run rẩy không dám ngẩng mặt. "Đệ tử... đệ tử biết lỗi rồi, sư huynh. Sáng nay chúng đệ đã cố gắng hết sức, nhưng không tìm được đủ số lượng Linh Diệp Thảo đạt chuẩn. Thời tiết mấy ngày nay hanh khô, Linh Diệp Thảo cũng khó kiếm hơn..." Một thiếu niên trong số đó, giọng nói run rẩy, cố gắng giải thích.
"Khó kiếm? Hay là các ngươi lười biếng, chỉ muốn kiếm chuyện qua loa cho xong việc?" Vị đệ tử nội môn cắt ngang, ánh mắt y không chút cảm thông, chỉ toàn là sự nghiêm khắc và khinh thường. "Quy tắc của Thiên Đạo Môn không cho phép lý do! Nhiệm vụ là nhiệm vụ! Nếu không hoàn thành, ắt phải chịu phạt! Lần này, mỗi người các ngươi sẽ bị trừ ba điểm cống hiến, và ba ngày không được ra ngoài núi. Mau cút đi, đừng để ta phải nhìn thấy những thứ vô dụng như các ngươi nữa!"
Ba đệ tử ngoại môn lập tức cúi lạy, vội vàng nhặt bó linh thảo lên rồi ba chân bốn cẳng chạy biến, không dám quay đầu nhìn lại. Vị đệ tử nội môn khẽ hừ lạnh một tiếng, rồi chỉnh lại vạt áo, tiếp tục bước đi, dáng vẻ cao ngạo và lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tô Mạt Nhi, đứng cạnh Lâm Nhất, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy. Nàng khẽ giật mình, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ kinh ngạc và có chút tức giận. "Họ... họ không có tình người sao, Lâm Nhất? Chỉ vì một bó linh thảo không đạt chuẩn mà lại phạt nặng đến thế? Mà còn nói lời lẽ cay nghiệt như vậy nữa..." Nàng khẽ siết chặt tay Lâm Nhất, cảm thấy một sự bất công và lạnh lẽo len lỏi trong lòng.
Lâm Nhất khẽ thở dài, ánh mắt hắn sâu thẳm, dõi theo bóng lưng của vị đệ tử nội môn đang dần khuất dạng. "Đây là quy tắc của họ, Mạt Nhi. Một quy tắc được xây dựng trên nền tảng của sức mạnh, của địa vị, và của sự tuân phục tuyệt đối. Trong mắt họ, những đệ tử ngoại môn chỉ là những kẻ dưới, những công cụ để phục vụ tông môn, chứ không phải là những con người cần được đối xử bằng sự cảm thông. Sức mạnh và địa vị đã tạo nên một bức tường vô hình giữa các cấp bậc, và bức tường ấy đã che mờ đi lòng nhân ái." Hắn ngước nhìn lên đỉnh núi, nơi những mái ngói xanh biếc của Thanh Vân Tông ẩn hiện giữa mây trắng. "Ở nơi này, có lẽ 'tình người' là một thứ xa xỉ, không được ưu tiên. Họ theo đuổi 'thiên đạo', nhưng lại quên mất 'nhân đạo'."
Hai người lặng lẽ bước đi tiếp, không khí xung quanh dường như cũng trở nên trầm lắng hơn. Lâm Nhất cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Hắn đã từng chứng kiến sự tàn nhẫn của thế gian, sự tha hóa của lòng người, nhưng những điều hắn thấy ở Thiên Đạo Môn lại mang một màu sắc khác. Đó là sự lạnh lùng có hệ thống, sự vô cảm được chấp nhận như một lẽ đương nhiên, một phần của cái gọi là 'tiên đạo'. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng liệu 'tình' ấy có còn tồn tại trong một môi trường như thế này?
***
Chiều tà, những vầng mây mù bắt đầu bao phủ đỉnh núi, không khí trở nên se lạnh. Sau một hành trình dài, cuối cùng Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi cũng đến được cổng chính của Thanh Vân Tông. Trước mắt họ là một kiến trúc đồ sộ, hùng vĩ đến choáng ngợp. Cổng tông môn được xây dựng từ những khối đá xanh cổ kính khổng lồ, cao tới hàng chục trượng, bề mặt đá đã nhuốm màu thời gian nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm, vững chãi. Trên hai cánh cổng, những hoa văn mây cuộn và rồng phượng được chạm khắc tinh xảo, sống động như thật. Hai bên cổng là hai pho tượng đá khổng lồ hình thú dữ, đôi mắt trừng trừng, mang một vẻ uy hiếp ghê gớm.
Phía trên vòm cổng, những dòng chữ cổ kính được khắc sâu vào đá, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo như có linh khí bao bọc. Lâm Nhất khẽ nheo mắt đọc: "Thiên Đạo Chí Thượng, Vĩnh Hằng Trường Sinh." Bốn chữ lớn ấy, tựa như một lời tuyên ngôn, một lời hứa hẹn, nhưng cũng mang theo một sự lạnh lẽo đến kỳ lạ. Tiếng gió rít bên ngoài cổng, quyện lẫn với tiếng chuông chùa ngân vang từ sâu bên trong tông môn, tạo nên một bản hòa âm vừa trang nghiêm, vừa u tịch. Mùi hương thanh khiết của linh khí, mùi đá cổ, thoang thoảng mùi trầm hương nhẹ nhàng, tất cả đều gợi lên một cảm giác về sự thần thánh, nhưng cũng đầy xa cách.
Hai thị vệ đứng gác cổng, không phải là người phàm, mà là hai đệ tử nội môn, trang phục chỉnh tề, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như chim ưng không ngừng quét qua những ai đến gần. Họ đứng bất động như những bức tượng, toát lên một luồng khí thế uy áp khiến người khác không dám đến gần. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đứng cách cổng một đoạn, quan sát. Cả hai đều cảm nhận được một bức tường vô hình, một cỗ máy khổng lồ đang vận hành bởi những quy tắc cứng nhắc, nơi mà cảm xúc cá nhân dường như không có chỗ đứng.
Tô Mạt Nhi khẽ nắm chặt lấy bàn tay Lâm Nhất, cảm nhận hơi lạnh từ những viên đá đang lan tỏa lên da thịt, và cả sự lạnh lẽo vô hình từ không khí nơi đây. Nàng ngước nhìn Lâm Nhất, thấy vẻ trầm tư sâu sắc trên gương mặt hắn, đôi mắt hắn nhìn xa xăm vào bên trong tông môn, như đang cố gắng nhìn thấu những bí mật ẩn chứa sau bức tường kiên cố ấy. "Lâm Nhất, huynh... huynh ổn chứ?" Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự lo lắng. Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong lòng hắn, sự đối lập giữa những gì hắn đã tin tưởng và những gì hắn đang chứng kiến.
Lâm Nhất không trả lời ngay, hắn khẽ nhắm mắt lại trong giây lát, hít thở luồng linh khí lạnh lẽo, cảm nhận sự rung động của vạn vật xung quanh. Sau đó, hắn từ từ mở mắt ra, ánh mắt đen láy chất chứa những suy tư miên man. "Ta... đang tự hỏi, Mạt Nhi. Tiên đạo... có phải chỉ là một cái tên khác cho quyền lực và sự cô độc?" Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời tự vấn, một lời chiêm nghiệm sâu sắc. "Họ truy cầu 'trường sinh bất lão', họ tuyên bố 'thiên đạo chí thượng'. Nhưng cái 'thiên đạo' ấy, nếu đổi lấy sự vô cảm, sự xa cách, sự tàn nhẫn và sự phân cấp hà khắc, liệu có còn là con đường mà một con người chân chính nên đi? Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng nếu cái chân tâm ấy cũng bị mài mòn, bị bóp méo bởi những quy tắc cứng nhắc, thì sự trường sinh liệu còn có ý nghĩa gì?"
Hắn lại nhìn vào dòng chữ cổ kính trên cổng, ánh sáng mờ ảo ấy giờ đây dường như không còn mang vẻ thần thánh, mà lại ánh lên một vẻ ma mị, đầy cám dỗ. "Họ xây dựng một thế giới hùng vĩ, một hệ thống quyền lực khổng lồ. Nhưng cái giá phải trả cho sự hùng vĩ ấy là gì? Liệu có phải là sự mất đi của lòng nhân ái, của tình người, của những giá trị mà ta vẫn luôn trân trọng?"
Tô Mạt Nhi khẽ tựa đầu vào vai hắn, bàn tay nàng vẫn siết chặt lấy tay Lâm Nhất, truyền cho hắn hơi ấm và sự tin tưởng. "Em tin, chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Em tin, con đường của huynh, con đường của 'Vô Tiên chi Đạo', mới là con đường chân chính nhất." Lời nói của nàng, giản dị nhưng chứa đựng sức mạnh vô biên, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn đang giằng xé của Lâm Nhất. Nàng biết, những gì họ đang chứng kiến chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Thiên Đạo Môn không chỉ là một đỉnh núi, mà còn là một thế giới phức tạp với những quy tắc riêng, những bí mật ẩn giấu, và những cuộc đấu tranh quyền lực ngấm ngầm. Những quy tắc hà khắc, sự phân cấp rõ rệt mà họ đã quan sát, có lẽ chỉ là một phần nhỏ trong số đó, và chúng sẽ là nguyên nhân cho nhiều mâu thuẫn và âm mưu nội bộ sau này. Thái độ kiêu ngạo của các đệ tử Thiên Đạo Môn cũng báo hiệu cho sự xuất hiện của những kẻ như Lã Bất Phàm, những người đại diện cho đỉnh cao của con đường tu luyện sai lệch này.
Lâm Nhất khẽ siết chặt tay nàng, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ Tô Mạt Nhi. Ngọn lửa của "Vô Tiên chi Đạo" trong hắn, dù bị lung lay bởi những nghi vấn, nhưng chưa bao giờ tắt hẳn. Hắn biết mình không đơn độc. Và chính trong khoảnh khắc ấy, dưới ánh chiều tà bao phủ cổng Thanh Vân Tông, hắn cảm thấy rằng, dù con đường có gian nan đến mấy, dù "tiên đạo" có thể đã bị tha hóa đến mức nào, thì chân lý vẫn sẽ tồn tại, và một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được hồng trần, mới có thể chạm đến cái gọi là "tiên đạo" đích thực. Sự hoài nghi sâu sắc về "tiên đạo" của Thiên Đạo Môn đã củng cố con đường riêng của hắn, khiến hắn trở thành một yếu tố bất định trong thế giới tu tiên rộng lớn này.
Hắn sẽ không tìm kiếm sức mạnh hay địa vị, hắn sẽ đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Con đường của hắn, con đường của Vô Tiên, sẽ được thử thách và khẳng định một lần nữa, ngay tại nơi được gọi là Thiên Đạo Môn này.