Ánh chiều tà đã ngả bóng, nhuộm đỏ vòm cổng Thanh Vân Tông uy nghi, nhưng không tài nào xua đi được cái lạnh lẽo vô hình đang bao trùm. Lâm Nhất khẽ siết chặt tay Tô Mạt Nhi, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ nàng, như một ngọn lửa nhỏ bền bỉ giữa gió sương. Lời nói của Mạt Nhi, giản dị mà mạnh mẽ, đã xoa dịu phần nào những giằng xé trong tâm hồn hắn. "Em tin, chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Em tin, con đường của huynh, con đường của 'Vô Tiên chi Đạo', mới là con đường chân chính nhất."
Hắn nhắm mắt lại, hít sâu luồng linh khí lạnh lẽo mang theo hơi thở của đá núi và sương đêm. Linh khí nơi đây dồi dào hơn nhiều so với những nơi hắn từng qua, nhưng lại thiếu đi sự trong lành, thuần khiết, thay vào đó là một thứ năng lượng pha tạp, nặng nề tựa như mang theo cả gánh nặng của quyền lực và tham vọng. Khi hắn mở mắt, ánh nhìn vẫn hướng về phía cổng đá cổ kính, nơi những nét chữ khắc sâu vào vách đá tựa hồ đang cười nhạo những lý tưởng non nớt. "Họ xây dựng một thế giới hùng vĩ, một hệ thống quyền lực khổng lồ. Nhưng cái giá phải trả cho sự hùng vĩ ấy là gì? Liệu có phải là sự mất đi của lòng nhân ái, của tình người, của những giá trị mà ta vẫn luôn trân trọng?" Giọng hắn không còn là lời tự vấn, mà là một sự khẳng định nhẹ nhàng, đầy bi ai.
Trong ánh sáng nhập nhoạng cuối ngày, Tô Mạt Nhi khẽ tựa đầu vào vai hắn, lắng nghe nhịp thở đều đều của Lâm Nhất, cảm nhận sự tĩnh lặng đến từ sâu thẳm tâm hồn hắn. Nàng biết, những gì họ đang chứng kiến chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Thiên Đạo Môn không chỉ là một đỉnh núi sừng sững trên mây, mà còn là một thế giới phức tạp với những quy tắc riêng, những bí mật ẩn giấu, và những cuộc đấu tranh quyền lực ngấm ngầm mà phàm nhân như nàng khó lòng thấu hiểu. Những quy tắc hà khắc, sự phân cấp rõ rệt mà họ đã quan sát, có lẽ chỉ là một phần nhỏ trong số đó, và chúng sẽ là nguyên nhân cho nhiều mâu thuẫn và âm mưu nội bộ sau này. Thái độ kiêu ngạo của các đệ tử Thiên Đạo Môn cũng báo hiệu cho sự xuất hiện của những kẻ như Lã Bất Phàm, những người đại diện cho đỉnh cao của con đường tu luyện sai lệch này, một con đường mà danh vọng và sức mạnh che lấp đi mọi giá trị đạo đức.
Lâm Nhất khẽ siết chặt tay nàng, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ Tô Mạt Nhi. Ngọn lửa của "Vô Tiên chi Đạo" trong hắn, dù bị lung lay bởi những nghi vấn, nhưng chưa bao giờ tắt hẳn. Hắn biết mình không đơn độc. Và chính trong khoảnh khắc ấy, dưới ánh chiều tà bao phủ cổng Thanh Vân Tông, hắn cảm thấy rằng, dù con đường có gian nan đến mấy, dù "tiên đạo" có thể đã bị tha hóa đến mức nào, thì chân lý vẫn sẽ tồn tại, và một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được hồng trần, mới có thể chạm đến cái gọi là "tiên đạo" đích thực. Sự hoài nghi sâu sắc về "tiên đạo" của Thiên Đạo Môn đã củng cố con đường riêng của hắn, khiến hắn trở thành một yếu tố bất định trong thế giới tu tiên rộng lớn này, một hạt giống lạ thường giữa cánh đồng đã quen với sự khô cằn.
Hắn sẽ không tìm kiếm sức mạnh hay địa vị, hắn sẽ đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Con đường của hắn, con đường của Vô Tiên, sẽ được thử thách và khẳng định một lần nữa, ngay tại nơi được gọi là Thiên Đạo Môn này. Hắn muốn nhìn rõ hơn, để hiểu rõ 'tiên đạo' mà họ theo đuổi rốt cuộc là gì, liệu nó có phải là chân lý mà vạn vạn người tu sĩ đang khao khát, hay chỉ là một ảo ảnh được dệt nên bởi quyền lực và tham vọng.
***
Sáng sớm hôm sau, Khinh Vân Khách Điếm đã rộn ràng. Nắng dịu xuyên qua những khe hở trên mái ngói xanh, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ. Âm thanh của tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng bước chân trên cầu thang gỗ cũ kỹ và tiếng gió nhẹ thổi qua cửa sổ tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm trần. Mùi thức ăn mới nấu, mùi rượu thoang thoảng, mùi gỗ ấm áp và mùi khói bếp vương vấn khắp không gian, mang lại cảm giác thân thiện, ấm cúng và tương đối nhộn nhịp, một sự đối lập rõ rệt với cái lạnh lẽo, uy nghiêm của Thanh Vân Tông đêm qua.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi ngồi cạnh cửa sổ, gọi vài món ăn sáng giản dị. Mái tóc đen dài của Lâm Nhất được búi gọn gàng, khuôn mặt thư sinh vẫn mang vẻ trầm tư, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm lại ánh lên sự tò mò, hiếu kỳ. Hắn chậm rãi dùng bữa, lắng nghe những câu chuyện phiếm của những vị khách khác, phần lớn là các tán tu hoặc phàm nhân buôn bán nhỏ lẻ quanh vùng. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, nhìn Lâm Nhất với vẻ lo lắng vẫn còn vương vấn. Nàng khẽ đặt đũa xuống, giọng nói trong trẻo thì thầm, sợ làm phiền sự chiêm nghiệm của hắn.
"Thiên Đạo Môn hùng vĩ thật, Lâm Nhất ca, nhưng sao ta lại thấy một sự lạnh lẽo khó tả, giống như những tu sĩ kia vậy..." Nàng khẽ rùng mình, nhớ lại ánh mắt vô cảm và thái độ kiêu ngạo của những đệ tử Thiên Đạo Môn mà họ đã bắt gặp. "Cảm giác như họ sống trong một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn với hồng trần này, tách biệt với cả những xúc cảm vốn có của con người."
Lâm Nhất khẽ nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ đọng lại nơi đầu lưỡi. Hắn ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn núi xanh biếc của Thanh Vân Tông vẫn ẩn hiện trong sương sớm. "Hùng vĩ chỉ là vẻ bề ngoài, Mạt Nhi. Bên trong nó là những quy tắc, những tham vọng đã che lấp đi 'chân lý' vốn có. Ta đã thấy những gì họ gọi là 'thiên đạo', và ta tự hỏi, liệu đó có thực sự là con đường mà một người tu đạo nên theo đuổi?" Hắn thở dài, một tiếng thở dài thật khẽ nhưng chứa đựng biết bao suy tư. "Họ truy cầu sức mạnh, địa vị, trường sinh bất lão. Họ quên mất rằng, tu tiên trước hết phải là tu thân, tu tâm. Nếu tâm không tĩnh, thân không chính, thì trường sinh vĩnh cửu có ý nghĩa gì? Chẳng qua chỉ là kéo dài thêm sự vô cảm, thêm sự cô độc mà thôi."
Hắn quay lại nhìn nàng, ánh mắt chất chứa một nỗi niềm khó tả. "Ta muốn nhìn kỹ hơn, để hiểu rõ 'tiên đạo' mà họ theo đuổi rốt cuộc là gì. Ta muốn biết, liệu có phải tất cả tu sĩ đều bị cuốn vào vòng xoáy danh vọng và quyền lực ấy, hay vẫn còn những người giữ được chân tâm, giữ được đạo niệm của riêng mình."
Tô Mạt Nhi khẽ nhíu mày, sự lo lắng hiện rõ trong đôi mắt nàng. "Huynh muốn ở lại đây thêm sao? Nhưng... Lâm Nhất ca, huynh có chắc là an toàn không? Những gì chúng ta đã thấy, những lời họ nói, dường như Thiên Đạo Môn không phải là nơi dễ dàng để người ngoài có thể tự do tìm hiểu." Nàng nắm lấy tay hắn, bàn tay nhỏ nhắn truyền đi một hơi ấm. "Em sợ... sợ họ sẽ làm hại huynh."
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt kiên định. "Không sao đâu, Mạt Nhi. Ta không định gây rối, chỉ là muốn quan sát. Hơn nữa, ta cảm thấy, có điều gì đó... đang chờ đợi ta ở đây. Một thử thách, một câu trả lời, hoặc có thể là cả hai." Hắn siết nhẹ tay nàng, trấn an. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Dù là ở chốn tiên môn hay hồng trần, bản chất con người vẫn không đổi. Ta tin, chỉ cần giữ vững chân tâm, sẽ không có điều gì có thể lay chuyển được ta."
Tô Mạt Nhi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, thấy được sự kiên định không gì lay chuyển. Nàng biết, đã là quyết định của Lâm Nhất thì không ai có thể thay đổi. Nàng chỉ có thể ở bên cạnh, làm chỗ dựa tinh thần cho hắn. "Vậy thì... em sẽ ở bên huynh. Huynh đi đâu, em theo đó. Dù có gian nan đến mấy, chúng ta cũng sẽ cùng nhau vượt qua." Lời nói của nàng tuy đơn giản, nhưng lại là lời hứa hẹn chân thành nhất, là sự cam kết không cần phải thề non hẹn biển.
Hắn mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng hiếm hoi xua tan đi một phần u buồn trên gương mặt. "Cảm ơn nàng, Mạt Nhi." Sự hiện diện của nàng, tựa như một dòng suối mát lành, luôn xoa dịu những lo toan và trăn trở trong lòng hắn, giúp hắn không cảm thấy cô độc trên con đường tìm kiếm chân lý. "Vậy thì, chúng ta sẽ ở lại thêm vài ngày. Ta muốn dạo quanh các khu vực ngoại vi của Thiên Đạo Môn, để thấy rõ hơn cuộc sống của những đệ tử nơi đây, để hiểu rõ hơn về những quy tắc đã định hình nên họ." Hắn biết, để thực sự hiểu được bản chất của 'tiên đạo' mà Thiên Đạo Môn đại diện, không thể chỉ nhìn từ bên ngoài, mà phải đi sâu vào từng ngóc ngách, từng hơi thở của nó.
***
Giữa trưa, ánh nắng gắt đổ xuống Huấn Luyện Tràng phụ của Thanh Vân Tông, khiến mặt đất nện khô khốc bốc lên hơi nóng. Đây là một sân đất rộng lớn, được bao quanh bởi những hàng cột đá cao vút, vững chãi. Các thiết bị luyện tập đơn giản như bia đá đã sứt mẻ, hình nhân gỗ trơ trụi và một số khu vực có trận pháp trọng lực hoặc trận pháp mô phỏng yêu thú được bố trí khắp nơi. Âm thanh của kiếm khí vút qua vun vút, tiếng quyền cước va chạm "rầm rầm", tiếng hô hoán của đệ tử, tiếng linh khí bùng nổ "choang choang" và tiếng bia đá vỡ vụn "rắc rắc" hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, căng thẳng. Mùi mồ hôi, mùi đất, mùi kim loại từ pháp bảo và mùi linh khí đặc trưng nồng nặc trong không khí, tạo nên một bầu không khí sôi động nhưng cũng đầy áp lực.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi ẩn mình ở một góc khuất, phía sau một tảng đá lớn, quan sát các đệ tử đang luyện tập. Lâm Nhất vẫn mặc bộ đạo bào vải thô cũ kỹ nhưng sạch sẽ, đôi mắt hắn lướt qua từng khuôn mặt, từng động tác. Tô Mạt Nhi, với bộ trang phục vải thô màu sắc tươi sáng, dáng người nhỏ nhắn, nép sát vào hắn, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ kinh ngạc và có chút bất an.
Trước mắt họ, một nhóm đệ tử đang chen lấn nhau quanh một khu vực có linh khí dồi dào hơn. Mỗi người đều cố gắng hấp thu nhiều nhất có thể, ánh mắt đầy sự cảnh giác và ghen tị. Một đệ tử trẻ tuổi, mặt mũi lấm lem mồ hôi, cố gắng chen vào vị trí tốt hơn, nhưng lập tức bị một đệ tử khác, dáng vẻ cao lớn hơn, đẩy ra một cách thô bạo. Ánh mắt của đệ tử cao lớn kia sắc lạnh, chứa đầy sự khinh thường.
"Hừ, chỗ tốt này là của ta, cút ra!" Hắn gằn giọng, linh khí quanh thân chấn động nhẹ, đe dọa.
Đệ tử bị đẩy ngã, ngồi bệt xuống đất, vẻ mặt thất vọng và bất lực. Hắn cúi đầu, không dám phản kháng, chỉ có thể chậm rãi đứng dậy, lùi về một góc ít linh khí hơn, tiếp tục luyện tập với vẻ cam chịu.
Tô Mạt Nhi khẽ nắm chặt tay Lâm Nhất, ngón tay nàng siết chặt đến mức trắng bệch. "Họ... họ thật sự đang dùng hết sức để tranh giành từng chút linh khí sao? Có vẻ như không phải chỉ là luyện tập nữa. Ánh mắt của họ... thật đáng sợ." Giọng nàng run run, không thể tin được vào những gì mình đang chứng kiến. Nàng luôn nghĩ rằng tu sĩ là những người thanh cao, thoát tục, nhưng cảnh tượng này lại hoàn toàn trái ngược.
Lâm Nhất khẽ nhíu mày, ánh mắt trầm tư dõi theo những đệ tử đang luyện tập. Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm như hòa vào tiếng gió và tiếng linh khí. "Sức mạnh, danh vọng... chúng là thứ tiên quyết ở đây. Ai không mạnh, không có tài nguyên, sẽ bị bỏ lại. Đây không phải là tu thân, mà là một cuộc chiến không hồi kết. Họ không chỉ tranh giành linh khí, mà còn tranh giành cả cơ hội, tranh giành cả sự tồn tại của mình trong cái guồng máy khổng lồ này." Hắn thấy rõ sự mệt mỏi, áp lực và ganh tị trong ánh mắt của nhiều đệ tử, đặc biệt là những người có tu vi yếu hơn. Họ luyện tập không phải vì niềm vui hay sự khai sáng, mà vì nỗi sợ hãi bị đào thải, bị coi thường.
Một đệ tử khác, ngồi tựa vào một cột đá, thở dốc sau một trận luyện tập cường độ cao. Hắn nhìn chằm chằm vào một người đồng môn đang có vẻ tiến bộ nhanh chóng ở phía xa, ánh mắt đầy vẻ ganh tị và pha lẫn chút uất ức. "Chết tiệt! Lại là tên đó! Hắn ta luôn chiếm hết linh mạch tốt nhất! Cứ đà này thì bao giờ ta mới có thể đột phá chứ?" Hắn đấm mạnh vào cột đá, tiếng "bịch" khô khốc vang lên, nhưng cột đá vẫn trơ trọi, vững chãi, như chính cái hiện thực khắc nghiệt đang đè nặng lên vai hắn.
Lâm Nhất lắng nghe những lời than vãn ấy, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác chua chát. Hắn nhớ lại những ngày tháng ở Huyền Nguyên Quan, dù thiếu thốn vật chất nhưng tình thầy trò, tình đồng môn luôn ấm áp. Mọi người cùng nhau tu luyện, cùng nhau chia sẻ, không hề có sự tranh giành hay đố kỵ đến mức này. "Thiên Đạo Môn này, với sự hùng vĩ và quyền uy của nó, đã nuôi dưỡng những hạt giống tham vọng và kiêu ngạo trong lòng người. Họ không dạy người ta cách làm người, mà chỉ dạy người ta cách trở thành kẻ mạnh nhất, bất chấp mọi giá."
Tô Mạt Nhi nhìn thấy vẻ mặt u buồn của Lâm Nhất, nàng cũng cảm nhận được sự bất công và nghiệt ngã của thế giới tu tiên này. Nàng khẽ tựa đầu vào vai hắn, như muốn chia sẻ gánh nặng trong lòng hắn. "Lâm Nhất ca... vậy còn những người như chúng ta thì sao? Những người không có tài nguyên, không có hậu thuẫn, làm sao có thể tồn tại trong một nơi như thế này?" Giọng nàng tràn đầy sự lo lắng, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người yếu thế khác.
Lâm Nhất đưa mắt nhìn nàng, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả một bầu trời suy tư. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, Mạt Nhi. Con đường của ta, con đường của Vô Tiên, không phải là tranh giành, mà là thấu hiểu. Ta sẽ tìm kiếm một chân lý khác, một con đường khác, nơi mà lòng nhân ái và tình người không phải là gánh nặng, mà là sức mạnh." Hắn biết, con đường này sẽ cô độc và đầy thử thách, nhưng hắn tin rằng đó mới là con đường đích thực của một con người.
***
Khi ánh nắng chiều tà đã ngả vàng óng, trải dài trên những lối đi lát đá cổ kính, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đi dạo qua Dược Viên Phụ của Thiên Đạo Môn. Đây là một khu vực yên bình hơn nhiều so với Huấn Luyện Tràng, với những luống đất nhỏ được phân chia gọn gàng, trồng đầy các loại thảo mộc quý hiếm. Một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ được dựng lên để chứa dụng cụ và sách hướng dẫn, toát lên vẻ giản dị, mộc mạc. Tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ, tiếng côn trùng kêu vo ve và tiếng đệ tử trò chuyện nhỏ nhẹ tạo nên một bản nhạc êm đềm, thanh bình. Mùi thảo mộc tươi mát, mùi đất ẩm xen lẫn mùi hương của linh khí thoang thoảng trong gió, mang lại cảm giác dễ chịu, thư thái.
Tuy nhiên, sự yên bình ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi những lời nói đầy vẻ khinh miệt. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi ẩn mình sau một hàng cây cổ thụ xanh tốt, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hai nhóm đệ tử. Một nhóm gồm ba đệ tử, ăn mặc chỉnh tề, khí chất tự mãn, ánh mắt sắc lạnh, rõ ràng là những người có tu vi khá cao và địa vị nhất định trong tông môn. Họ đang đứng chế giễu một nhóm đệ tử khác, những người có vẻ ngoài khắc khổ hơn, trang phục có phần lấm lem, đang cần mẫn chăm sóc các luống linh thảo.
Đệ tử Cao ngạo 1, một tiểu tử mặt mày thanh tú nhưng ánh mắt đầy vẻ kiêu căng, khẽ hừ lạnh một tiếng, giọng điệu đầy vẻ coi thường. "Hừ, đám phế vật này thì có tu đến kiếp sau cũng chẳng bằng được ta. Chẳng qua là dựa vào vài ba hạt linh thảo cỏn con mà thôi. Mấy món linh thảo tầm thường này, ta thậm chí còn chẳng thèm nhìn tới." Hắn ta khinh khỉnh đá nhẹ vào một gốc linh thảo đang được nhóm đệ tử kia chăm sóc tỉ mỉ.
Đệ tử Cao ngạo 2, một nàng cô nương với trang phục lụa là, khuôn mặt xinh đẹp nhưng ánh mắt sắc lạnh không kém, tiếp lời, giọng điệu chanh chua. "Đúng vậy, Thiên Đạo Môn này là nơi của những kẻ mạnh. Kẻ yếu thì tốt nhất nên quay về làm phàm nhân đi thôi. Cứ bám víu vào tông môn làm gì cho phí phạm linh khí và tài nguyên? Nhìn xem, mấy tên này có vẻ ngoài giống hệt đám người bần tiện ở Tiểu An Trấn vậy, nhìn đã thấy chán ghét." Lời nói của nàng như những mũi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào lòng tự tôn của nhóm đệ tử đang làm vườn.
Nhóm đệ tử bị chế giễu cúi gằm mặt xuống, đôi vai run rẩy, không dám ngẩng đầu lên. Nét mặt họ hiện rõ sự nhục nhã và bất lực, nhưng cũng không dám phản kháng. Họ chỉ có thể cắn răng chịu đựng, tiếp tục công việc của mình như những cái bóng mờ nhạt.
Tô Mạt Nhi, thấy cảnh tượng đó, không khỏi phẫn nộ. Nàng siết chặt tay Lâm Nhất, thì thầm, giọng nói đầy bất bình và run rẩy. "Họ... sao họ có thể nói những lời đó chứ? Người tu tiên không phải nên có lòng nhân từ sao? Không phải nên có sự bao dung và độ lượng hay sao? Tại sao họ lại có thể coi thường người khác đến vậy?" Nàng cảm thấy một sự tức giận dâng trào trong lòng, sự bất công này quá lớn, quá vô lý đối với một cô gái sống trong sự ấm áp của tình người như nàng.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn nhìn xa xăm, không phải vào những đệ tử kia, mà vào những tán lá cây đang xào xạc trong gió. Giọng hắn trầm ấm, chất chứa nỗi bi ai sâu sắc. "Lòng nhân từ... trong thế giới này, nó dần trở thành gánh nặng, Mạt Nhi. Kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu, đây chính là 'tiên đạo' đã suy tàn sau Đại Tiên Chiến. Khi mà sự sống còn trở thành mục đích tối thượng, khi mà sức mạnh trở thành thước đo duy nhất, thì lòng nhân ái, tình người, và đạo đức sẽ dần bị bào mòn, bị coi là những thứ yếu đuối, cản trở con đường tu luyện." Hắn nhớ lại những lời thầy hắn từng nói, về sự thay đổi của thế giới tu tiên sau những cuộc chiến tranh khốc liệt, nơi mà chân đạo dần bị lãng quên, thay vào đó là sự truy cầu sức mạnh mù quáng.
Hắn nhìn thấy sự tương phản rõ rệt giữa những lời nói hoa mỹ về 'thiên đạo chí thượng' và cái thực tại tàn nhẫn đang diễn ra ngay trước mắt. Cái gọi là 'tiên đạo' ấy, giờ đây, không còn là con đường dẫn đến sự siêu thoát, mà là một cuộc chạy đua không ngừng nghỉ, nơi con người phải đánh đổi cả nhân tính để đạt được hư danh. Những đệ tử cao ngạo kia, với vẻ ngoài thanh cao, lại ẩn chứa một tâm hồn mục rữa, bị tha hóa bởi quyền lực và sự phân biệt đối xử.
Bầu không khí cạnh tranh độc hại và sự phân biệt đối xử trong Thiên Đạo Môn này sẽ là nguyên nhân cho những âm mưu, những sự kiện hỗn loạn sau này, có thể liên quan đến những thế lực Hắc Y Nhân bí ẩn mà hắn đã lờ mờ cảm nhận. Những biểu hiện kiêu ngạo, tham vọng của các đệ tử Thiên Đạo Môn này, hắn biết, sẽ đạt đến đỉnh điểm trong nhân vật Lã Bất Phàm, một người mà hắn cảm thấy số phận sẽ sớm đưa hắn chạm trán, tạo tiền đề cho sự đối đầu tư tưởng giữa hắn và Lâm Nhất.
Tô Mạt Nhi khẽ tựa đầu vào vai hắn, sự đồng cảm và bất bình trước những bất công củng cố vai trò của nàng như một trụ cột tinh thần cho Lâm Nhất và là một người bảo vệ lẽ phải. Nàng không hiểu sâu sắc những triết lý cao xa của Lâm Nhất, nhưng nàng hiểu được sự đau khổ của những người yếu thế, và nàng không muốn nhìn thấy hắn cô độc trên con đường mà hắn đã chọn.
Lâm Nhất khẽ vuốt mái tóc nàng, ánh mắt hắn dõi theo những tia nắng cuối cùng đang lặn dần sau những ngọn núi. Trăng đã bắt đầu lấp ló trên đỉnh đầu, ánh sáng mờ ảo của nó đổ xuống Dược Viên Phụ, khiến mọi thứ trở nên huyền ảo và tĩnh lặng hơn. Nhưng trong lòng hắn, sự tĩnh lặng ấy lại chất chứa một cơn bão của những suy tư không ngừng. Hắn biết rằng, con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng hắn cũng hiểu rằng, chính trong những gian nan, thử thách của hồng trần này, hắn mới có thể tìm thấy chân lý đích thực của 'Vô Tiên chi Đạo'.
Đêm dần buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo và những tiếng côn trùng rả rích. Dưới ánh trăng mờ ảo, bóng hình Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, một gầy gò trầm tư, một nhỏ nhắn kiên định, ẩn hiện giữa những hàng cây, như hai linh hồn lạc lõng đang tìm kiếm ánh sáng giữa một thế giới đã dần đánh mất đi sự trong trẻo, chân thật của mình. Hắn vẫn còn nhiều điều phải thấy, nhiều điều phải cảm nhận, trước khi có thể thực sự hiểu được cái giá của 'tiên đạo' và con đường mà hắn, một tiểu đạo sĩ mồ côi, sẽ phải đi.