Vô tiên chi đạo
Chương 124

Lời Đồn Về Thiên Tài: Bóng Hình Kiêu Ngạo

3971 từ
Mục tiêu: Tiếp tục hành trình tìm hiểu Thiên Đạo Môn của Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, đặc biệt qua góc nhìn của phàm nhân và những tu sĩ cấp thấp.,Giới thiệu Lã Bất Phàm thông qua những lời đồn thổi, khắc họa tính cách kiêu ngạo, tham vọng và phong cách tu luyện độc đoán của hắn, nhen nhóm sự tò mò và dự cảm về một cuộc chạm trán sắp tới.,Làm sâu sắc thêm những hoài nghi của Lâm Nhất về 'tiên đạo' hệ thống và sự tha hóa của nó, đối lập với 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn.,Thiết lập bối cảnh cho cuộc chạm trán đầu tiên với Lã Bất Phàm ở chương 125.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Người Kể Chuyện Dạo (Ông Đồ), Thủ Hạ Lã Bất Phàm (Mã Tam), Người dân Tiểu An Trấn
Mood: Mysterious, reflective, slightly tense, contemplative, foreboding
Kết chương: [object Object]

Đêm đã buông xuống trên Tiểu An Trấn, mang theo hơi sương lạnh lẽo và những tiếng côn trùng rả rích. Dưới ánh trăng mờ ảo, bóng hình Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, một gầy gò trầm tư, một nhỏ nhắn kiên định, ẩn hiện giữa những hàng cây, như hai linh hồn lạc lõng đang tìm kiếm ánh sáng giữa một thế giới đã dần đánh mất đi sự trong trẻo, chân thật của mình. Hắn vẫn còn nhiều điều phải thấy, nhiều điều phải cảm nhận, trước khi có thể thực sự hiểu được cái giá của 'tiên đạo' và con đường mà hắn, một tiểu đạo sĩ mồ côi, sẽ phải đi. Một đêm dài trôi qua trong sự chiêm nghiệm sâu lắng, những câu hỏi không lời cứ xoáy sâu trong tâm khảm, hòa cùng tiếng gió đêm thì thầm qua kẽ lá, mang theo nỗi ưu tư về lẽ nhân sinh, về con đường tu tiên đã bị vẩn đục.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, nhuộm vàng căn phòng trọ nhỏ bé, Lâm Nhất đã thức giấc. Hắn lặng lẽ ngồi bên cửa sổ, nhìn dòng người tấp nập bắt đầu ngày mới dưới trấn. Khác với sự tĩnh mịch u buồn của đêm qua, Tiểu An Trấn giờ đây đã bừng tỉnh, sôi động với những âm thanh quen thuộc của cuộc sống phàm trần. Tô Mạt Nhi cũng vừa tỉnh dậy, đôi mắt còn ngái ngủ nhưng đã ánh lên vẻ tinh nghịch thường thấy. Nàng nhìn hắn, khẽ cựa mình rồi ngồi dậy, mái tóc đen dài xõa xuống bờ vai thon thả.

"Lâm ca ca, huynh lại nghĩ gì nữa vậy?" Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, khẽ kéo hắn ra khỏi dòng suy tư miên man. "Đêm qua huynh không ngủ được sao? Chắc lại trằn trọc vì những chuyện trên Thiên Đạo Môn chứ gì?"

Lâm Nhất khẽ quay đầu lại, mỉm cười nhẹ. "Mạt Nhi, nàng dậy rồi sao? Ta không sao. Chỉ là... có những điều cần phải suy nghĩ thật kỹ, để hiểu rõ hơn về thế gian này." Hắn đứng dậy, vươn vai. "Hôm nay chúng ta cứ tiếp tục dạo quanh trấn đi. Có lẽ, trong những điều bình dị nhất của hồng trần, ta sẽ tìm thấy câu trả lời cho những trăn trở của mình."

Tô Mạt Nhi gật đầu, sự lo lắng thoáng qua trong mắt nhanh chóng được thay thế bằng sự háo hức. Nàng thích được cùng Lâm Nhất khám phá, dù đôi khi nàng không hiểu hết những suy tư sâu xa của hắn. Đối với nàng, được ở bên hắn, được chia sẻ từng khoảnh khắc, đã là đủ.

***

**Cảnh 1: Phàm Nhân Thị Trường (Tiểu An Trấn)**

Buổi sáng muộn, ánh nắng vàng ươm như mật rót xuống Phàm Nhân Thị Trường của Tiểu An Trấn, xua tan đi chút ẩm ướt còn vương lại sau đêm. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, cao vời vợi như chính ước mơ của những con người đang tảo tần nơi đây. Chợ đã tấp nập từ lâu, tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng đời thường đầy sức sống.

Dưới những mái hiên tre, những sạp hàng bày bán đủ loại sản vật địa phương: rau củ tươi rói còn vương hạt sương, những mớ cá lấp lánh vừa được đánh bắt từ con sông gần đó, những chồng vải vóc thô mộc đủ màu sắc, và cả những món đồ thủ công tinh xảo làm từ gỗ, tre, hay gốm sứ. Mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng quyện vào mùi khói thuốc lào từ chiếc điếu cày của một ông lão ngồi bán hàng thủ công, rồi lại hòa lẫn với mùi bụi đất đặc trưng của những con đường làng chưa được lát đá. Khứu giác của Lâm Nhất như được đánh thức, cảm nhận từng tầng hương vị của cuộc sống mà hắn đã quen thuộc từ thuở thơ ấu.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi chậm rãi tản bộ qua dòng người đông đúc, như những dòng nước nhỏ nhẹ nhàng len lỏi qua những ghềnh đá. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tư, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn không ngừng quan sát. Hắn nhìn những nếp nhăn hằn trên khuôn mặt khắc khổ của người nông dân đang gánh gồng mớ rau nặng trĩu, nhìn ánh mắt lấp lánh niềm vui của một đứa trẻ khi được cha mua cho món đồ chơi giản dị, nhìn sự tỉ mẩn của người thợ thủ công đang chạm khắc từng đường nét trên khúc gỗ. Mỗi gương mặt, mỗi hành động đều kể một câu chuyện riêng, một mảnh ghép nhỏ trong bức tranh rộng lớn của hồng trần gian nan. Hắn cảm nhận được sự ấm áp của nắng trên da thịt, sự chật chội nhưng thân tình của đám đông, và cả cái nhịp đập chậm rãi, bền bỉ của cuộc sống nơi đây.

Thỉnh thoảng, một vài tu sĩ Thiên Đạo Môn cũng xuất hiện trong chợ, họ thường đi theo nhóm nhỏ, áo bào lụa là phẳng phiu, ánh mắt cao ngạo lướt qua đám đông phàm nhân như nhìn những sinh linh nhỏ bé không đáng bận tâm. Sự hiện diện của họ tạo nên một sự tương phản rõ rệt, như một vết mực đen trên nền giấy trắng tinh khôi, nhắc nhở về một thế giới khác, một thế giới mà Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đang cố gắng thấu hiểu. Những tu sĩ này thường mua những loại dược liệu quý hiếm, hoặc những món đồ trang trí tinh xảo mà phàm nhân khó lòng mua nổi, sau đó lại nhanh chóng biến mất, để lại phía sau những ánh nhìn ngưỡng mộ, xen lẫn e sợ và cả chút ghen tỵ của người dân.

Lâm Nhất không khỏi nghĩ về những điều hắn đã chứng kiến ngày hôm qua ở Dược Viên Phụ, về sự kiêu căng, miệt thị của những đệ tử Thiên Đạo Môn đối với đồng môn cấp thấp. Hắn cảm thấy một nỗi u buồn len lỏi trong lòng. Cái gọi là 'tiên đạo' ấy, liệu có thực sự là con đường hướng thiện, hướng tới sự siêu thoát? Hay chỉ là một bậc thang để con người ta trèo lên, rồi nhìn xuống những kẻ yếu thế với ánh mắt khinh miệt? Ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, con đường tu thân mà hắn hằng tìm kiếm, có lẽ không nằm ở nơi quyền lực và địa vị, mà ở chính những giá trị giản dị, chân thực của cuộc sống này, nơi mà con người vẫn còn biết sẻ chia, biết yêu thương, biết lao động chân chính.

Tô Mạt Nhi, thấy Lâm Nhất cứ mãi trầm tư, đôi mắt nàng khẽ lay động, ánh lên vẻ lo lắng. Nàng khẽ kéo tay áo hắn, chỉ vào một sạp hàng bày bán những con rối gỗ được chạm khắc tinh xảo, mỗi con một vẻ, từ chú tiểu ngây thơ đến vị tướng quân oai vệ.

"Lâm ca ca, nhìn cái này đẹp không?" Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo như chuông bạc, cố gắng kéo hắn thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. "Nàng tiên này trông thật sống động, như muốn bay lên vậy. Huynh xem, đôi mắt của nàng còn được điểm xuyết một viên đá nhỏ lấp lánh nữa này."

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ làm ấm lòng Tô Mạt Nhi. Hắn cầm lấy con rối nàng chỉ, mân mê từng đường nét chạm khắc. "Đẹp lắm, Mạt Nhi." Hắn nói, giọng trầm ấm, đôi mắt vẫn đong đầy suy tư. "Nhưng ẩn chứa sau vẻ đẹp này là bao nhiêu công sức, bao nhiêu tâm huyết của người làm ra nó. Từng thớ gỗ, từng đường nét, đều chứa đựng linh hồn của người nghệ nhân. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, ngay cả một khúc gỗ vô tri, qua bàn tay con người, cũng có thể trở nên có hồn, có ý nghĩa. Phải chăng, chân lý của tiên đạo cũng vậy, không phải là tìm kiếm sức mạnh từ bên ngoài, mà là khám phá và mài giũa cái 'tâm' bên trong, để nó trở nên trong sáng, thuần khiết như chính những con rối gỗ này?"

Tô Mạt Nhi không hiểu hết những triết lý sâu xa của hắn, nhưng nàng cảm nhận được sự chân thành trong lời nói. Nàng chỉ biết rằng, Lâm Nhất của nàng luôn nhìn mọi vật, mọi việc bằng một con mắt khác, một con mắt đầy chiêm nghiệm và lòng trắc ẩn. Nàng khẽ tựa đầu vào vai hắn, lắng nghe nhịp thở đều đều của hắn, cảm thấy an lòng một cách kỳ lạ. Dòng người vẫn cứ hối hả trôi, những âm thanh của cuộc sống vẫn cứ vang vọng, nhưng trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh dường như chậm lại, chỉ còn lại hai bóng hình cô độc giữa hồng trần, cùng nhau tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại.

***

**Cảnh 2: Quán Trà (Tiểu An Trấn)**

Đến giữa trưa, khi cái nắng bắt đầu gay gắt hơn và dòng người ở chợ cũng thưa thớt dần, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi tìm đến một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh của Tiểu An Trấn. Quán trà này không quá sang trọng, chỉ là vài bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ đặt dưới một mái hiên đã bạc màu thời gian, nhưng lại có cái không khí ấm cúng, gần gũi của những quán trà thôn quê. Mùi trà thơm lừng, thanh khiết từ những ấm trà mới pha bay thoang thoảng trong không khí, xua đi cái oi ả của buổi trưa, mang lại cảm giác thư thái dễ chịu.

Họ chọn một góc khuất, gọi một ấm trà xanh và vài chiếc bánh ngọt dân dã. Lâm Nhất vẫn không ngừng quan sát. Ở góc quán đối diện, một ông lão gầy gò, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt sáng ngời, đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu, tay cầm một cây quạt nan đã sờn cũ. Đó là Người Kể Chuyện Dạo, hay còn gọi là Ông Đồ, một người mà Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã gặp thoáng qua vài lần ở chợ. Ông Đồ đang say sưa kể chuyện, giọng nói trầm bổng, lúc thì đầy kịch tính, lúc lại trầm lắng, thu hút sự chú ý của vài ba người dân đang ngồi uống trà nghỉ ngơi.

"Chuyện kể rằng..." Ông Đồ bắt đầu, giọng ông sang sảng, tràn đầy năng lượng, dù tuổi tác đã hằn sâu trên khuôn mặt. "Ở Thiên Đạo Môn Thanh Vân Tông, nơi tiên khí lượn lờ, có một thiên tài, một kỳ tài hiếm có trăm năm mới xuất hiện một lần!"

Những người xung quanh lập tức lắng nghe chăm chú, ánh mắt họ lấp lánh vẻ tò mò. Người phàm vốn dĩ luôn khao khát được nghe những câu chuyện về thế giới tiên nhân huyền bí, nơi sức mạnh và phép thuật ngự trị.

Ông Đồ nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục, giọng điệu hưng phấn hơn. "Hắn tên là Lã Bất Phàm! Nghe đồn, tuổi trẻ mà tu vi đã cao ngất ngưởng, đã đạt đến cảnh giới Trúc Cơ kỳ, thậm chí còn có thể ngang hàng với một số trưởng lão ngoại môn đấy! Đáng sợ hơn là, hắn còn luyện được một loại công pháp cực kỳ bá đạo, mỗi khi xuất thủ là long trời lở đất, không ai địch nổi!"

"Trời ạ! Trúc Cơ kỳ sao?" Một người dân trầm trồ thốt lên, đôi mắt mở to. "Vậy hắn chẳng phải là một vị tiên nhân sống rồi ư?"

Ông Đồ khẽ lắc đầu, mỉm cười bí hiểm. "Tiên nhân thì chưa dám nói, nhưng Lã Bất Phàm quả thực là rồng phượng trong loài người. Tuy nhiên..." Giọng ông bỗng trầm xuống, ánh mắt lướt qua những gương mặt tò mò. "...cách hắn hành sự thì không phải ai cũng dám học theo đâu. Nghe nói, hắn vì muốn tu luyện nhanh, đã không từ thủ đoạn, thậm chí còn gây ra không ít sóng gió trong tông môn. Hắn đối với người yếu thế thì khinh thường ra mặt, đối với kẻ mạnh thì lại ra sức nịnh bợ. Một người như vậy, dù tài năng đến đâu, cũng khó lòng được chân chính đạo hữu kính phục."

"Hắn mạnh thật, nhưng nghe nói cũng kiêu ngạo lắm, không coi ai ra gì." Một người dân khác thêm vào, giọng điệu ẩn chứa chút bất bình. "Thường xuyên thấy hắn cỡi linh thú xuống trấn, không ít lần làm náo loạn, dẫm đổ hàng quán của dân lành. Có lần, một ông lão bán bánh bị linh thú của hắn làm đổ hết thúng bánh, vậy mà hắn còn không thèm liếc mắt lấy một cái, chỉ buông một câu 'lũ phàm nhân thấp kém, tự mình tránh đường đi' rồi bỏ đi mất."

"Đúng vậy, ta cũng nghe nói Lã Bất Phàm còn có một đám thủ hạ thân tín, cũng hống hách không kém." Một người phụ nữ khác tiếp lời, giọng đầy vẻ lo lắng. "Chúng thường xuyên xuống trấn, thu thập 'cống phẩm' của các cửa hàng, nếu không nộp đủ thì sẽ bị quấy phá không yên. Rõ ràng là ức hiếp dân lành mà Thiên Đạo Môn lại làm ngơ."

Lâm Nhất lắng nghe chăm chú từng lời, đôi mắt hắn khẽ nheo lại, một tia sáng khó hiểu lướt qua đáy mắt. Những lời đồn thổi về Lã Bất Phàm, về sự kiêu ngạo và thủ đoạn của hắn, không khỏi khiến hắn liên tưởng đến những điều hắn đã chứng kiến về sự tha hóa của 'tiên đạo'. Cái tên Lã Bất Phàm, ngay cả trong những lời kể của Ông Đồ, cũng đã toát lên một khí chất độc đoán, một sự truy cầu sức mạnh mù quáng, không màng đến đạo đức hay nhân nghĩa.

Tô Mạt Nhi, ngồi cạnh Lâm Nhất, khuôn mặt nàng hiện rõ vẻ khó chịu và bất bình. Nàng siết chặt chiếc tách trà trong tay, đôi môi mím chặt. "Thật là quá đáng! Sao có thể có những người như vậy chứ? Người tu tiên không phải nên là tấm gương cho người phàm sao? Tại sao lại có thể ức hiếp kẻ yếu, coi thường mạng người như vậy?" Nàng thì thầm, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa một sự phẫn nộ rõ rệt. Nàng không thể chấp nhận được những hành vi như vậy, nó đi ngược lại hoàn toàn với những gì nàng tin tưởng về lòng nhân ái, về sự lương thiện mà nàng vẫn hằng thấy ở Lâm Nhất.

Lâm Nhất khẽ đặt tay lên tay nàng, vỗ nhẹ an ủi. Hắn hiểu sự bất bình của nàng. "Mạt Nhi, thế giới này rộng lớn lắm, và con người thì muôn hình vạn trạng. Có người truy cầu chân đạo, có người lại truy cầu quyền lực. Con đường mà Lã Bất Phàm đang đi, có lẽ, chính là con đường mà nhiều kẻ mạnh đã chọn sau Đại Tiên Chiến. Khi mà chân đạo bị lãng quên, thì sức mạnh trở thành mục đích tối thượng, và đạo đức chỉ là gánh nặng mà thôi."

Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi. Trong đầu hắn, hình ảnh của Lã Bất Phàm bắt đầu hiện rõ, không chỉ là một cái tên, mà là một hiện thân cho những mặt trái của 'tiên đạo' mà hắn đã bắt đầu nhìn thấy. Một dự cảm mơ hồ, nhưng mãnh liệt, dâng lên trong lòng hắn. Hắn biết rằng, với bản tính kiêu ngạo và cách hành xử độc đoán như vậy, Lã Bất Phàm chắc chắn sẽ là một đối thủ lớn, không chỉ về sức mạnh, mà còn về tư tưởng, về con đường mà mỗi người đã chọn. Cuộc chạm trán với kẻ này, có lẽ, là điều không thể tránh khỏi. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng có những dòng chảy số phận, dù muốn hay không, cũng sẽ phải giao nhau.

***

**Cảnh 3: Phàm Nhân Thị Trường (Con đường chính)**

Khi Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi rời quán trà, ánh nắng đầu giờ chiều đã trở nên gay gắt hơn, đổ vàng rực xuống con đường chính của Phàm Nhân Thị Trường. Không khí trở nên nóng bức và ngột ngạt. Bỗng nhiên, từ xa vọng lại những tiếng vó ngựa dồn dập, cùng với tiếng la hét chói tai. Một nhóm người dân đang dạo chợ hoảng loạn tản ra hai bên đường, tiếng xôn xao, sợ hãi lan nhanh như một làn sóng.

"Tránh ra! Tránh ra mau!" Một giọng nói thô lỗ, hách dịch vang lên, cắt ngang tiếng ồn ào của chợ.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi vừa bước ra khỏi con hẻm, lập tức chứng kiến một cảnh tượng hỗn loạn. Bốn năm con ngựa cao lớn, dáng vẻ hung hãn, không biết từ đâu xông thẳng vào giữa chợ, giẫm đạp lên những sạp hàng ven đường. Những chiếc sạp gỗ đổ rạp, rau củ, trái cây văng tung tóe trên mặt đất, những món đồ thủ công vỡ tan tành. Người dân hốt hoảng la hét, ôm con chạy trốn, cố gắng né tránh những vó ngựa đang phi nước đại. Mùi mồ hôi, mùi ngựa, và mùi đồ ăn bị đổ vỡ hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác hỗn độn, ngột ngạt.

Dẫn đầu nhóm người cưỡi ngựa là một gã tu sĩ có dáng người to lớn, khuôn mặt hung tợn, đôi mắt gian xảo. Hắn mặc một bộ áo giáp đen bóng loáng, tay cầm một cây đại đao lớn, ánh mắt quét qua đám đông phàm nhân với vẻ khinh bỉ tột độ. Lâm Nhất ngay lập tức nhận ra Mã Tam, thủ hạ thân tín của Lã Bất Phàm, mà hắn vừa nghe Ông Đồ nhắc đến. Gã ta cùng đám tùy tùng của mình không thèm bận tâm đến sự hỗn loạn mà họ gây ra, chỉ mải miết thúc ngựa lao đi, như thể con đường này chỉ dành riêng cho bọn chúng.

"Lũ phàm nhân thấp kém, cút hết ra!" Mã Tam gầm lên, giọng nói như sấm rền, chát chúa. Hắn vung cây đại đao trong tay, vệt sáng lóe lên trong không khí như muốn xé toang không gian. "Ngáng đường thiếu chủ Lã ta thì đừng trách vô tình!"

Một ông lão bán cá không kịp tránh, bị con ngựa của Mã Tam hất văng, thúng cá đổ ập xuống, những con cá tươi rói nhảy tanh tách trên nền đất bụi bặm. Ông lão đau đớn ôm lấy vai, cố gắng gượng dậy, nhưng ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi và bất lực. Đám tùy tùng của Mã Tam thậm chí còn cười phá lên một cách đắc thắng, như thể việc ức hiếp người yếu thế là một trò tiêu khiển thú vị.

Tô Mạt Nhi chứng kiến cảnh tượng đó, đôi mắt nàng đỏ hoe vì tức giận. Nàng siết chặt tay Lâm Nhất, móng tay nàng gần như găm vào da thịt hắn, nhưng Lâm Nhất không hề nao núng. "Họ quá đáng! Lâm ca ca, họ quá đáng!" Nàng gần như hét lên, giọng nói run rẩy vì phẫn nộ. "Sao có thể ức hiếp người dân như vậy chứ? Họ không sợ trời phạt hay sao? Người tu tiên không phải là để bảo vệ chúng sinh sao?"

Lâm Nhất khẽ kéo Tô Mạt Nhi nép vào một góc khuất giữa hai sạp hàng đã đổ nát, cố gắng che chắn cho nàng. Ánh mắt hắn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đó là một ngọn lửa phẫn nộ đang bùng cháy dữ dội. Hắn nhìn chằm chằm vào Mã Tam và đám tùy tùng của hắn, nhìn thấy sự kiêu ngạo, hống hách đến tột cùng. Hắn đã nghe về Lã Bất Phàm qua lời đồn, nhưng giờ đây, hắn tận mắt chứng kiến những hành động của thủ hạ hắn, và điều đó càng củng cố thêm những nhận định của hắn về sự tha hóa của 'tiên đạo'.

"Sức mạnh không đi kèm với đạo đức, chỉ là tai họa mà thôi, Mạt Nhi." Lâm Nhất nói, giọng hắn trầm khàn, như tiếng chuông chùa ngân vang trong đêm vắng, chất chứa nỗi bi ai sâu sắc. "Những kẻ này, họ không tu tiên, họ chỉ đang bị dục vọng và quyền lực nuốt chửng. Tiên đạo tại tâm, nhưng tâm của họ đã sớm bị vẩn đục, bị che mờ bởi những ham muốn vật chất và hư danh. Họ không nhìn thấy giá trị của sinh mệnh, không trân trọng những điều bình dị, chỉ biết dùng sức mạnh để đàn áp kẻ yếu."

Đám người của Mã Tam tiếp tục càn quấy một lúc nữa, để lại phía sau một con đường ngổn ngang, một không khí nặng trĩu sự sợ hãi và uất ức, trước khi phóng ngựa rời đi, tiếng vó ngựa dần xa khuất. Người dân dần dần chui ra từ những nơi ẩn nấp, nhìn đống đổ nát của hàng hóa, thở dài ngao ngán, không ai dám lên tiếng oán trách. Cái lạnh của sự bất lực và nỗi sợ hãi bao trùm cả khu chợ.

Lâm Nhất vẫn giữ nguyên tư thế che chắn cho Tô Mạt Nhi, ánh mắt hắn dõi theo bóng lưng khuất dần của Mã Tam. Hắn cảm thấy một cơn sóng dữ dội đang cuộn trào trong lòng. Những lời đồn, những gì hắn chứng kiến, đều chỉ về một điều: Lã Bất Phàm, và phe cánh của hắn, chính là hiện thân cho cái 'tiên đạo' đã mục ruỗng, đã đánh mất đi những giá trị cốt lõi nhất. Dự cảm của hắn về một cuộc chạm trán không thể tránh khỏi với Lã Bất Phàm càng trở nên mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết. Đây không chỉ là cuộc đối đầu giữa hai cá nhân, mà là sự va chạm của hai tư tưởng, hai con đường tu luyện hoàn toàn đối lập.

Hắn khẽ vuốt mái tóc Tô Mạt Nhi, cảm nhận sự run rẩy nhẹ nhàng từ nàng. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng nếu cái tâm đã bị vẩn đục, thì tiên đạo còn ý nghĩa gì? Lâm Nhất biết rằng, hành trình của hắn sẽ không chỉ là tìm kiếm chân lý cho riêng mình, mà còn là đối mặt với những nghịch lý, những tha hóa đang tồn tại trong thế giới tu tiên này. Hắn phải kiên định với "Vô Tiên chi Đạo" của mình, phải dùng lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu để soi rọi những góc khuất, những bóng tối đang bao trùm. Cái giá của 'tiên đạo' mà hắn phải trả, có lẽ sẽ không chỉ là những phép tắc thần thông, mà là cả một cuộc chiến đấu không ngừng nghỉ để bảo vệ những giá trị nhân sinh đã dần bị lãng quên.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ