Tiếng vó ngựa xa dần, mang theo cả sự ngạo mạn và bất công khuất dạng vào màn chiều, nhưng dư âm của nó thì vẫn còn đọng lại, nặng nề như chì trong từng ngóc ngách của Tiểu An Trấn. Lâm Nhất vẫn che chắn cho Tô Mạt Nhi, cảm nhận được sự run rẩy nhè nhẹ nơi nàng, như một chiếc lá non giữa cơn giông. Ánh mắt hắn dõi theo bóng lưng Mã Tam khuất xa, nhưng tâm trí hắn lại lạc về một nơi khác, nơi những câu chuyện cổ xưa về sự suy đồi của đạo pháp. Hắn khẽ thở dài, trong lòng vẫn còn dấy lên những cơn sóng dữ dội của nỗi phẫn uất, của niềm hoài nghi sâu sắc về cái gọi là 'tiên đạo' mà người đời vẫn ngưỡng vọng. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng nếu cái tâm đã bị vẩn đục, thì tiên đạo còn ý nghĩa gì? Lâm Nhất biết rằng, hành trình của hắn sẽ không chỉ là tìm kiếm chân lý cho riêng mình, mà còn là đối mặt với những nghịch lý, những tha hóa đang tồn tại trong thế giới tu tiên này. Hắn phải kiên định với "Vô Tiên chi Đạo" của mình, phải dùng lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu để soi rọi những góc khuất, những bóng tối đang bao trùm. Cái giá của 'tiên đạo' mà hắn phải trả, có lẽ sẽ không chỉ là những phép tắc thần thông, mà là cả một cuộc chiến đấu không ngừng nghỉ để bảo vệ những giá trị nhân sinh đã dần bị lãng quên.
Tiểu An Trấn, sau cơn biến động bất chợt, dần lấy lại vẻ yên bình vốn có, dù sự sợ hãi vẫn còn len lỏi trong từng ánh mắt, lời thở than. Mặt trời đã ngả bóng phía tây, những tia nắng vàng óng cuối cùng rải xuống những mái nhà gạch, những con đường lát đá cuội, nhuộm một màu hoài niệm lên cảnh vật. Tiếng người mua bán nhỏ nhẹ lại cất lên, tiếng trẻ con nô đùa lại vang vọng trong ngõ hẻm, tiếng xe bò kéo lạch cạch từ xa vọng lại, xen lẫn tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh biếc. Mùi đồ ăn từ các quán nhỏ bắt đầu tỏa ra, mùi khói bếp ấm áp hòa quyện cùng mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều và hương cỏ cây thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí thân thuộc, an lành, mang đậm hơi thở của cuộc sống phàm trần. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi tản bộ qua khu chợ, từng bước chân chậm rãi, cố gắng cảm nhận thêm về sự bình dị nơi đây, như muốn tìm một chút an ủi, một chút chân thật để xoa dịu những cảm xúc hỗn độn vừa qua.
Tô Mạt Nhi khẽ khàng buông tay Lâm Nhất, ánh mắt nàng vẫn còn vương vấn chút buồn bã, nhưng đã dịu đi nhiều. Nàng nhìn hắn, khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh của nàng lộ rõ vẻ lo lắng. "Lâm Nhất, huynh có vẻ không vui." Nàng khẽ nói, giọng trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng lúc này mang nặng vẻ quan tâm. "Huynh vẫn còn nghĩ về những gì tên Mã Tam đã làm sao? Hắn ta thật đáng ghét, nhưng chúng ta cũng không thể làm gì được."
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn dõi về phía xa xăm, nơi Thiên Đạo Môn sừng sững trên đỉnh núi, ẩn hiện trong màn sương chiều. "Không phải là không làm gì được, Mạt Nhi. Chỉ là... có những trận chiến không thể dùng kiếm để thắng." Hắn dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, nơi có bóng râm mát rượi, tựa lưng vào thân cây sần sùi. "Cái đáng sợ không phải là sức mạnh của bọn họ, mà là cái tâm đã bị vẩn đục. Tiên đạo vốn là để tu thân, để tìm kiếm chân lý, để dung dưỡng vạn vật. Nhưng giờ đây, nó lại trở thành công cụ cho dục vọng, cho sự ngạo mạn và quyền lực. Ta chỉ tự hỏi, liệu có phải những gì ta chứng kiến hôm nay, và cả những lời đồn về Lã Bất Phàm, chỉ là một phần nhỏ của một bức tranh lớn hơn, một bức tranh đã nhuốm màu mục ruỗng từ rất lâu rồi?"
Hắn nhớ lại những câu chuyện về Đại Tiên Chiến, về sự suy tàn của Chân Đạo, mà sư phụ đã từng kể. Khi đó, tiên nhân không còn vì chúng sinh, mà chỉ vì lợi ích phe phái, vì quyền lực cá nhân. Những cuộc chiến tranh giành linh mạch, pháp bảo, công pháp đã biến giới tu tiên thành một chiến trường đẫm máu, đẩy phàm nhân vào cảnh lầm than, và cuối cùng, chính họ cũng phải trả giá đắt. Giờ đây, nhìn thấy những hành động của Mã Tam, nghe những lời đồn về Lã Bất Phàm, Lâm Nhất không khỏi cảm thấy một nỗi bất an đang dâng trào. Liệu lịch sử có đang lặp lại? Liệu cái "tiên đạo" mà họ đang theo đuổi có thực sự là con đường dẫn đến sự siêu thoát, hay chỉ là một vòng xoáy vô tận của dục vọng và hủy diệt?
Trong lúc Lâm Nhất đang chìm đắm trong những suy tư triết lý sâu xa ấy, một tiếng nổ lớn đến rung chuyển cả mặt đất đột ngột vang vọng từ hướng Thiên Đạo Môn. Âm thanh chói tai ấy xé toạc không khí yên bình của buổi chiều tà, theo sau là một luồng linh khí hỗn loạn, cuồng bạo cuồn cuộn như sóng dữ, và tiếng la hét hoảng loạn của vô số người từ xa vọng lại, như những tiếng kêu than của bầy chim vỡ tổ.
Sự yên bình của Tiểu An Trấn bỗng chốc bị phá vỡ hoàn toàn. Chim chóc bay tán loạn khỏi tổ, trẻ con ngừng đùa giỡn, người dân đang mua bán vội vàng chạy tán loạn tìm chỗ trú ẩn, khuôn mặt ai nấy đều trắng bệch vì sợ hãi. Cả không gian như đông cứng lại trong giây lát, chỉ còn tiếng gió rít qua những mái nhà và tiếng xì xào bàn tán xen lẫn kinh hãi.
"Lâm Nhất, tiếng gì vậy? Có chuyện gì xảy ra ở Thiên Đạo Môn sao?" Tô Mạt Nhi giật mình, hoảng hốt bám chặt lấy cánh tay hắn, đôi mắt to tròn long lanh mở to hết cỡ, ánh lên vẻ lo lắng tột độ. Nàng chưa bao giờ nghe thấy một âm thanh kinh hoàng đến thế, hay cảm nhận một luồng linh khí hỗn loạn và mạnh mẽ đến vậy. Sự trong trẻo trong giọng nói của nàng giờ đây đã biến mất, thay vào đó là sự run rẩy không thể che giấu.
Lâm Nhất nhíu mày thật chặt, đôi mắt sâu thẳm của hắn hướng về phía tiếng động, nơi bầu trời phía trên Thiên Đạo Môn bỗng nhiên lóe lên những vệt sáng chói lòa như pháo hoa, rồi nhanh chóng bị bao phủ bởi một đám mây tro bụi và linh khí hỗn loạn. Hắn cảm nhận rõ ràng sự cuồng bạo của linh khí, không phải là sự bùng nổ của một trận chiến, mà giống như một phép thuật nào đó vừa được thi triển, với uy lực vượt quá sức tưởng tượng. "Linh khí hỗn loạn... có vẻ không phải là chuyện nhỏ." Giọng hắn trầm khàn, mang theo sự thận trọng và một chút dự cảm không lành.
Hắn trao đổi ánh mắt với Tô Mạt Nhi. Trong đôi mắt nàng, hắn thấy sự sợ hãi, nhưng cũng là sự tò mò và một niềm khao khát được tìm hiểu, được giúp đỡ, giống như hắn. "Chúng ta... đi xem sao." Hắn khẽ nói, không phải là một câu hỏi, mà là một quyết định đã được định sẵn. Bởi lẽ, cái tâm của hắn, dù có muốn tránh xa những thị phi của tiên đạo, nhưng lại không thể làm ngơ trước những biến động có thể ảnh hưởng đến cuộc sống của hàng vạn phàm nhân vô tội. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và trách nhiệm của người tu đạo, theo hắn, là phải bảo vệ những điều đó. Hắn khẽ nắm lấy tay Tô Mạt Nhi, không phải để che chở, mà là để nàng cùng hắn đối mặt với những gì sắp tới.
***
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi nhanh chóng rời khỏi Tiểu An Trấn, băng qua những con đường mòn quen thuộc, hướng về phía Thiên Đạo Môn. Tiếng nổ lớn lúc nãy giờ đây đã dịu đi, nhưng vẫn còn những âm thanh vỡ vụn lách cách và tiếng la hét thưa thớt vọng lại, như lời nhắc nhở về sự hỗn loạn vừa xảy ra. Khi họ đến gần Huấn Luyện Tràng ngoại vi của Thiên Đạo Môn, một khung cảnh hoang tàn đập vào mắt.
Đó là một sân đất nện rộng lớn, thường ngày vốn sôi động với tiếng kiếm khí vút qua, tiếng quyền cước va chạm, tiếng hô hoán của các đệ tử, nhưng giờ đây, nó như một chiến trường vừa trải qua trận càn quét. Những bia đá thử luyện, vốn được dùng để kiểm tra sức mạnh của đệ tử, giờ đã vỡ tan tành thành vô số mảnh vụn, vương vãi khắp nơi. Những hình nhân gỗ trơ trọi, xiêu vẹo, hoặc bị chém nát không còn hình dạng. Một vài khu vực có trận pháp trọng lực hoặc trận pháp mô phỏng yêu thú cũng đã bị phá hủy một phần, linh quang lấp lóe rồi vụt tắt.
Không khí nơi đây đặc quánh mùi khét của linh lực vừa bùng nổ, mùi đất bụi bặm lẫn mùi mồ hôi và cả một chút mùi tanh của máu. Những cơn gió chiều se lạnh giờ đây thổi qua mang theo hơi lạnh lẽo của sự đổ nát, nhưng trung tâm của Huấn Luyện Tràng lại vẫn còn nóng rực bởi tàn dư của luồng linh lực cuồng bạo. Dưới ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm một màu đỏ rực lên cảnh vật, khung cảnh càng trở nên bi tráng và u ám.
Ẩn mình sau một bụi cây rậm rạp, lá cây xào xạc theo gió, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng. Chính giữa bãi đất hoang tàn, một bóng người cao lớn, tuấn tú, khí chất cao ngạo đang sừng sững đứng đó, chính là Lã Bất Phàm, hiện thân của mọi lời đồn mà họ đã nghe. Hắn có mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc lạnh, ẩn chứa tham vọng và sự khinh thường. Trang phục lộng lẫy, thêu thùa hoa văn tinh xảo, chất liệu đắt tiền, toát lên vẻ quyền quý, hoàn toàn tương phản với những vết nứt sâu hoắm trên mặt đất và cảnh tượng đổ nát xung quanh.
Hắn vừa thu chiêu, kiếm quang chói lòa ban nãy đã tắt lịm, nhưng uy áp kinh người vẫn còn đó, bao trùm cả không gian, khiến không ai dám thở mạnh. Lâm Nhất cảm nhận rõ ràng luồng linh lực cuồng bạo vừa được Lã Bất Phàm thi triển, nó không chỉ mạnh mẽ mà còn mang theo một ý chí hủy diệt, một sự coi thường mọi giới hạn. Hắn nhìn thấy những vết nứt sâu hoắm trên mặt đất, dài hàng chục trượng, như thể mặt đất bị một lưỡi kiếm vô hình xé toạc.
Gần đó, vài đệ tử Thiên Đạo Môn đang nằm la liệt, miệng hộc máu, khuôn mặt xanh xao, run rẩy vì đau đớn và sợ hãi. Họ có lẽ đã bị hất văng bởi dư chấn của phép thuật. Thế nhưng, Lã Bất Phàm lại không hề bận tâm. Hắn quét ánh mắt lạnh lùng, vô cảm qua những đệ tử đang bị thương, rồi lại quay đi như thể họ không hề tồn tại.
Thủ hạ Mã Tam, kẻ mà Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi vừa chứng kiến hành động ngang ngược ở Tiểu An Trấn, đang đứng cạnh Lã Bất Phàm, khuôn mặt hung tợn của hắn nở một nụ cười đắc ý, vẻ nịnh bợ lộ rõ. Hắn ta dường như rất hài lòng với màn phô diễn sức mạnh của thiếu chủ mình. Xung quanh, các đệ tử khác, dù không bị thương, cũng lộ rõ những cảm xúc trái ngược: Một số thì run rẩy sợ hãi, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lã Bất Phàm; một số khác lại ngưỡng mộ tột độ, ánh mắt lấp lánh như nhìn thấy thần linh; và không ít kẻ thì ganh tỵ đến đỏ mắt, nhưng lại không dám thể hiện ra ngoài, chỉ biết nghiến răng ken két.
"Sức mạnh là chân lý duy nhất! Kẻ yếu không xứng tồn tại!" Giọng Lã Bất Phàm vang dội, đầy quyền uy và sự khinh thường, xé tan sự im lặng căng thẳng. "Các ngươi hãy khắc ghi điều đó vào tận xương tủy! Tiên đạo vốn là con đường giành giật, là cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt. Kẻ nào không đủ mạnh, kẻ đó sẽ bị đào thải, bị nghiền nát dưới gót chân của kẻ chiến thắng! Đừng mơ tưởng đến cái gọi là nhân nghĩa, đạo đức hão huyền! Thứ đó chỉ dành cho lũ phàm nhân thấp kém, cho những kẻ yếu đuối không dám đối mặt với sự thật tàn khốc của thế giới tu tiên này!"
Hắn ngẩng đầu, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào những đệ tử đang quỳ rạp dưới chân hoặc đứng run rẩy. "Kẻ mạnh sẽ định đoạt tất cả! Ta, Lã Bất Phàm, sẽ là kẻ mạnh nhất, sẽ là người viết nên quy tắc mới của Thiên Đạo Môn, của cả giới tu tiên này!" Lời nói của hắn không chỉ là một lời tuyên bố, mà còn là một lời sấm truyền, một sự khẳng định triết lý sống và tu luyện của bản thân, một triết lý chỉ tập trung vào quyền lực và sự thống trị.
Tô Mạt Nhi, ẩn mình sau bụi cây, nắm chặt tay Lâm Nhất đến mức móng tay gần như găm vào da thịt hắn. Nàng run rẩy, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây tràn ngập sự phẫn nộ và căm ghét. "Hắn ta thật quá đáng! Không hề quan tâm đến mạng sống của người khác!" Nàng thì thầm, giọng nói nghẹn ngào, run rẩy vì tức giận. "Hắn ta coi thường sinh mạng của đồng môn, coi thường cả những người phàm nhân! Hắn ta không xứng đáng là người tu tiên! Tu tiên không phải là để bảo vệ chúng sinh sao? Tại sao hắn ta lại có thể nói ra những lời như vậy chứ?"
Lâm Nhất không nói gì, ánh mắt hắn trầm tư, sâu thẳm như vực thẳm không đáy. Hắn nhìn Lã Bất Phàm, rồi nhìn những vết nứt trên mặt đất, những bia đá vỡ nát, và những đệ tử đang hoảng loạn, những người đang nằm quằn quại vì đau đớn. Trong lòng hắn, một trận cuồng phong tư tưởng đang nổi lên dữ dội. Đây là... cái gọi là tiên đạo sao? Chỉ có sức mạnh và sự hủy diệt? Chỉ có sự khinh thường và ngạo mạn? Chân lý nằm ở đâu?
Hắn nhớ lại lời sư phụ đã dạy: "Tiên đạo tại tâm, vô tiên chi đạo. Chân lý không nằm ở những thần thông hay phép tắc huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu." Nhưng những gì hắn đang chứng kiến lại hoàn toàn trái ngược. Lã Bất Phàm là hiện thân cho một con đường tu luyện đã lạc lối, một con đường mà sức mạnh là tất cả, là thước đo duy nhất cho giá trị của một sinh mệnh. Hắn không khỏi liên tưởng đến những câu chuyện về Đại Tiên Chiến, nơi mà Chân Đạo dần bị lãng quên, nhường chỗ cho những kẻ chỉ biết đến quyền lực và sự thống trị, và cuối cùng dẫn đến một cuộc tàn sát kinh hoàng. Liệu triết lý "sức mạnh là chân lý" này có phải là mầm mống của một thảm họa khác, một sự suy tàn mới của giới tu tiên?
Lã Bất Phàm quét ánh mắt lạnh lùng một lần nữa qua các đệ tử, một nụ cười khẩy hiện lên trên môi hắn, vẻ tự mãn và khinh thường không thể che giấu. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ quay lưng rời đi, dáng vẻ cao ngạo và dứt khoát. Theo sau hắn là Mã Tam và một vài kẻ nịnh hót khác, bọn họ cũng mang vẻ mặt đắc ý, như thể vừa chứng kiến một kỳ công vĩ đại. Tiếng bước chân của họ dần xa khuất, hòa vào bóng đêm đang dần buông xuống. Để lại phía sau là một bãi đất hoang tàn, một không khí nặng trĩu sự sợ hãi, uất ức, và sự kinh hoàng của những đệ tử bị thương.
***
Lã Bất Phàm và đoàn tùy tùng của hắn dần khuất bóng vào màn đêm, chỉ còn lại những âm thanh xì xào bàn tán nhỏ dần của các đệ tử, tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây rìa Huấn Luyện Tràng, và tiếng rên rỉ khe khẽ của những người bị thương. Bãi đất hoang tàn, những bia đá vỡ nát, những vết nứt sâu hoắm trên mặt đất là tất cả những gì còn lại của màn phô diễn sức mạnh vừa rồi. Mùi khói tàn của linh lực, mùi đất ẩm sau những cuộc va chạm, và một chút mùi máu tanh vẫn còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bầu không khí lắng đọng, u ám, trầm tư, và có chút lạnh lẽo của đêm xuống. Trăng non bắt đầu ló dạng, treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, ánh sáng yếu ớt của nó không đủ để xua đi bóng tối và sự nặng nề bao trùm nơi đây.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi vẫn ẩn mình sau bụi cây rậm rạp, không rời đi ngay. Hắn cảm thấy một nỗi bất an và u buồn sâu sắc đang cuộn trào trong lòng, lớn hơn bất cứ khi nào. Ánh mắt hắn dõi theo bóng lưng Lã Bất Phàm khuất dần, rồi lại quay về nhìn những vết nứt trên mặt đất, những bia đá vỡ vụn, và những đệ tử đang hoảng loạn, có người còn đang cố gắng gượng dậy để giúp đỡ đồng môn. Hắn tự hỏi, liệu đây có phải là con đường mà 'tiên đạo' đang đi? Một con đường mà để chứng tỏ sức mạnh, người ta sẵn sàng đạp đổ mọi thứ, thậm chí là làm tổn thương chính đồng môn của mình?
Hắn liên tưởng đến những câu chuyện về Đại Tiên Chiến, về sự tha hóa của 'chân Đạo' khi người ta chỉ chạy theo quyền lực và sức mạnh. Những lời hùng hồn của Lã Bất Phàm, "Sức mạnh là chân lý duy nhất! Kẻ yếu không xứng tồn tại!", cứ văng vẳng bên tai hắn, như một lời nguyền rủa cho cái gọi là 'tiên đạo' của thời đại này. Phải chăng, cái chân lý mà hắn đang tìm kiếm, cái "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, lại quá xa vời, quá viển vông trong một thế giới mà quyền lực và sức mạnh là tất cả?
Tô Mạt Nhi, vẫn tựa vào người Lâm Nhất, khẽ siết chặt tay hắn. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong cơ thể hắn, và cả sự trầm tư sâu sắc trong ánh mắt hắn. "Lâm Nhất, huynh không sao chứ? Hắn ta thật đáng sợ, nhưng cũng thật mạnh..." Nàng khẽ nói, giọng vẫn còn chút run rẩy. Nàng vừa sợ hãi trước sức mạnh hủy diệt của Lã Bất Phàm, vừa không khỏi có chút ngưỡng mộ cái uy lực mà hắn thể hiện, dù nàng căm ghét hành động và lời lẽ của hắn. Đó là sự mâu thuẫn trong lòng một cô gái trẻ lần đầu chứng kiến quyền năng của bậc tu sĩ đỉnh cao.
Lâm Nhất khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Hắn quay sang nhìn Tô Mạt Nhi, đôi mắt hắn ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng cũng ẩn chứa một tia kiên định không gì lay chuyển. "Hắn không đáng sợ, Mạt Nhi. Sức mạnh của hắn chỉ là một biểu hiện. Cái đáng sợ... là con đường mà hắn đang đi, và cả cái thế giới đang cổ súy cho nó." Giọng hắn trầm khàn, mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc, như tiếng chuông chùa ngân vang trong đêm vắng. "Sức mạnh không phải là tất cả... sức mạnh không nên là chân lý. Chân lý không nằm ở việc hủy diệt, mà nằm ở việc dung dưỡng; không nằm ở việc thống trị, mà nằm ở sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn."
Hắn khẽ vuốt mái tóc Tô Mạt Nhi, ánh mắt xa xăm nhìn về phía Thiên Đạo Môn, nơi những bóng đèn đã bắt đầu thắp sáng, như những đốm lửa cô độc trong màn đêm. "Tiên đạo chân chính... liệu có còn tồn tại? Hay nó đã chết trong cuộc Đại Tiên Chiến, nhường chỗ cho những kẻ chỉ biết đến sức mạnh và quyền lực?" Những câu hỏi này cứ xoáy sâu vào tâm trí hắn, như những mũi kim châm vào trái tim đang khao khát chân lý. Hắn đã nghe nhiều về sự huy hoàng của giới tu tiên cổ đại, về những bậc tiên nhân lấy chúng sinh làm gốc, lấy đạo pháp làm lẽ sống. Nhưng những gì hắn chứng kiến hôm nay, và cả những ngày qua, chỉ là sự phô trương, sự ngạo mạn, và sự tha hóa.
Hắn siết chặt tay Tô Mạt Nhi một cách vô thức, cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay mềm mại của nàng. Trong khoảnh khắc ấy, hắn chợt nhận ra, dù thế giới tu tiên có mục ruỗng đến đâu, dù những kẻ như Lã Bất Phàm có mạnh mẽ đến thế nào, thì cái "chân tâm" của hắn, và cả sự lương thiện của Tô Mạt Nhi, vẫn là những ngọn lửa nhỏ bé, kiên cường giữa màn đêm. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn đã từng nghĩ rằng tiên đạo là một con đường đơn độc, nhưng giờ đây, hắn biết rằng, có Tô Mạt Nhi bên cạnh, có những giá trị nhân sinh mà hắn tin tưởng, thì con đường ấy sẽ không còn cô độc nữa.
Ánh mắt Lâm Nhất dần trở nên kiên định, dù trong lòng vẫn còn đó sự hoài nghi và nỗi buồn. Lã Bất Phàm, với triết lý "sức mạnh là chân lý", chắc chắn sẽ là một đối thủ lớn, không chỉ về thực lực mà còn về tư tưởng. Cuộc đối đầu này, có lẽ sẽ không chỉ dừng lại ở những thần thông phép tắc, mà sẽ là một cuộc chiến của những ý niệm, của những con đường tu luyện hoàn toàn đối lập. Hắn biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không thể lùi bước. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn lẩm bẩm, như tự nhắc nhở chính mình. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Và chân tâm của hắn, chính là bảo vệ những giá trị đã bị lãng quên, là kiên định với con đường "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình, dù phải đối mặt với bất cứ thế lực nào. Trăng non trên cao, như một chứng nhân câm lặng, dõi theo bóng dáng trầm tư của tiểu đạo sĩ, người đang ấp ủ một cuộc cách mạng thầm lặng trong lòng giới tu tiên đã mục ruỗng.