Ánh trăng non treo mình lơ lửng trên nền trời đêm thẳm, như một phiến ngọc bích bị thời gian mài mòn, chứng kiến bao cuộc hợp tan, bao lẽ hưng vong của cõi hồng trần. Dưới vầng sáng bạc ấy, bóng dáng trầm tư của tiểu đạo sĩ Lâm Nhất, tựa như một vệt mực nhòa trên bức tranh cuộc đời, vẫn đứng lặng lẽ, ôm lấy Tô Mạt Nhi đang tựa vào vai hắn. Lời nguyền rủa "Sức mạnh là chân lý duy nhất! Kẻ yếu không xứng tồn tại!" của Lã Bất Phàm vẫn văng vẳng bên tai, vọng lại trong thâm tâm hắn như một hồi chuông cảnh tỉnh, một lời tiên tri về sự mục ruỗng của tiên đạo.
Hắn khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Tô Mạt Nhi, cảm nhận hơi ấm từ nàng như một chiếc neo giữ hắn lại giữa dòng xoáy của những suy tư hỗn loạn. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi về phía Thiên Đạo Môn, nơi những đốm lửa leo lét đã thắp sáng, vẽ nên một đường viền mơ hồ cho tòa sơn môn hùng vĩ. Nơi đó, những kẻ tự xưng là tiên nhân đang mải miết truy cầu cái gọi là "tiên đạo", một con đường mà Lâm Nhất, bằng những gì đã chứng kiến, càng ngày càng thấy xa lạ và đáng sợ. "Tiên đạo chân chính... liệu có còn tồn tại? Hay nó đã chết trong cuộc Đại Tiên Chiến, nhường chỗ cho những kẻ chỉ biết đến sức mạnh và quyền lực?" Câu hỏi ấy, tựa như một lưỡi dao sắc lạnh, cứa sâu vào trái tim hắn, làm dấy lên một nỗi buồn miên viễn. Hắn nhớ về những câu chuyện sư phụ đã kể, về thời kỳ huy hoàng của tiên đạo cổ xưa, nơi tiên nhân lấy chúng sinh làm gốc, lấy đạo pháp làm lẽ sống. Nhưng hiện thực phũ phàng trước mắt lại là sự phô trương, ngạo mạn, và một sự tha hóa đến mức đáng sợ.
Hắn siết chặt tay Tô Mạt Nhi một cách vô thức, như muốn nắm giữ lấy chút chân tình cuối cùng giữa thế gian biến động. Trong khoảnh khắc ấy, hắn chợt nhận ra, dù tiên giới có mục ruỗng đến đâu, dù những kẻ như Lã Bất Phàm có mạnh mẽ đến thế nào, thì cái "chân tâm" của hắn, và cả sự lương thiện trong sáng của Tô Mạt Nhi, vẫn là những ngọn lửa nhỏ bé, kiên cường giữa màn đêm tăm tối. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm." Hắn đã từng nghĩ rằng tiên đạo là một con đường đơn độc, nhưng giờ đây, hắn biết rằng, có Tô Mạt Nhi bên cạnh, có những giá trị nhân sinh mà hắn tin tưởng, thì con đường ấy sẽ không còn cô độc nữa. Ánh mắt Lâm Nhất dần trở nên kiên định, dù trong lòng vẫn còn đó sự hoài nghi và nỗi buồn. Lã Bất Phàm, với triết lý "sức mạnh là chân lý", chắc chắn sẽ là một đối thủ lớn, không chỉ về thực lực mà còn về tư tưởng. Cuộc đối đầu này, có lẽ sẽ không chỉ dừng lại ở những thần thông phép tắc, mà sẽ là một cuộc chiến của những ý niệm, của những con đường tu luyện hoàn toàn đối lập. Hắn biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không thể lùi bước. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn lẩm bẩm, như tự nhắc nhở chính mình. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Và chân tâm của hắn, chính là bảo vệ những giá trị đã bị lãng quên, là kiên định với con đường "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình, dù phải đối mặt với bất cứ thế lực nào.
***
Bình minh hé rạng, xé toạc màn đêm u tịch bằng những tia nắng vàng óng ả. Gió sớm se lạnh mơn man trên da thịt, mang theo hơi ẩm của sương đêm còn vương vấn trên lá cỏ, và cả mùi đất ngái nồng đặc trưng của vùng núi non. Từ phía Thiên Đạo Môn, một âm thanh hỗn tạp nhưng đầy sức sống bắt đầu vọng lại, như tiếng trống trận thúc giục. Đó là tiếng kiếm khí vút qua trong không trung, tiếng quyền cước va chạm vào bia đá, tiếng hô hoán dồn dập của các đệ tử đang luyện tập, hòa lẫn với những tiếng nổ nhỏ của linh khí bùng phát và tiếng bia đá vỡ vụn.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, sau một đêm trằn trọc với bao suy nghĩ, đã thức dậy từ sớm. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tư thường nhật, đôi mắt đen láy thăm thẳm chứa đựng một nỗi niềm khó tả. Tô Mạt Nhi, dù có chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ được vẻ hoạt bát, trong sáng vốn có. Nàng khẽ níu tay Lâm Nhất, ánh mắt dò hỏi, như muốn biết liệu hắn có còn vương vấn những ưu tư đêm qua. Lâm Nhất chỉ khẽ lắc đầu, rồi dẫn nàng men theo một con đường mòn nhỏ, khuất sau những rặng cây cổ thụ và vách đá nhấp nhô, hướng về phía Huấn Luyện Tràng ngoại vi của Thiên Đạo Môn.
Họ tìm một vị trí khuất nẻo, ẩn mình sau một khối đá lớn mọc đầy rêu phong và những bụi cây dại um tùm, đủ để quan sát mà không bị phát hiện. Không khí nơi đây, dù còn mang chút hơi sương buổi sớm, nhưng đã tràn ngập một năng lượng căng thẳng, sôi động. Mùi mồ hôi mằn mặn của các đệ tử hòa quyện cùng mùi đất ẩm ướt, mùi kim loại thoảng nhẹ từ những pháp bảo được vận dụng, và đặc biệt là mùi linh khí cuộn trào, khiến không gian trở nên đặc quánh, nặng nề.
Huấn Luyện Tràng là một sân đất nện rộng lớn, ước chừng cả mẫu đất, được bao quanh bởi những hàng cột đá cao vút, dường như để phân chia không gian và làm điểm tựa cho những trận pháp ẩn mình. Trên mặt đất, rải rác những bia đá đủ kích cỡ, từ những tảng đá khổng lồ dùng để thử lực, đến những tấm bia nhỏ hơn dùng để luyện tập độ chính xác của pháp thuật. Những hình nhân gỗ đứng sừng sững, thân mình đầy vết chém, vết đấm, là minh chứng cho sự khổ luyện không ngừng nghỉ của các đệ tử. Một vài khu vực khác được bao phủ bởi những màn hào quang mờ ảo, đó là những trận pháp trọng lực giúp tăng cường sức chịu đựng, hoặc trận pháp mô phỏng yêu thú để rèn luyện kỹ năng chiến đấu thực tế.
Hàng trăm đệ tử, đa phần là những người trẻ tuổi, đang miệt mài luyện tập. Mỗi người một vẻ, có người vung kiếm như vũ bão, kiếm khí sắc lạnh xé gió; có người vận chuyển linh lực trong cơ thể, tung ra những quyền cước mạnh mẽ làm rung chuyển mặt đất; lại có người ngồi thiền định, cố gắng cảm ngộ thiên địa linh khí. Khuôn mặt họ lấm tấm mồ hôi, nhưng ánh mắt đều ánh lên sự kiên trì và khát khao sức mạnh. Tuy nhiên, Lâm Nhất tinh ý nhận ra, trong sự nhiệt huyết ấy, vẫn ẩn chứa một điều gì đó bất thường. Ánh mắt của rất nhiều đệ tử, dù đang chăm chú luyện tập, lại không ngừng lén lút hướng về một hướng, nơi có một nhóm người đang đứng, và ở trung tâm của nhóm đó, không ai khác chính là Lã Bất Phàm.
Hắn ta không trực tiếp tham gia luyện tập, nhưng sự hiện diện của hắn, khí chất cao ngạo, tuấn tú ấy, đã biến hắn thành tâm điểm của mọi ánh nhìn. Trang phục thêu thùa tinh xảo, chất liệu đắt tiền, dù chỉ là bộ đạo bào luyện công, vẫn toát lên vẻ quyền quý, lộng lẫy, hoàn toàn khác biệt với những bộ đồ vải thô, bạc màu của các đệ tử khác. Dáng người cao ráo, mạnh mẽ, hắn đứng đó, không nói một lời, nhưng áp lực vô hình từ hắn đã bao trùm cả Huấn Luyện Tràng.
Đột nhiên, Lã Bất Phàm khẽ nhấc tay, chỉ về phía một nam đệ tử đang vung kiếm một cách vụng về. “Kiếm pháp của ngươi tuy có lực, nhưng lại thiếu đi cái ‘thần’. Lẽ ra, kiếm không chỉ là để chém giết, mà còn là để cảm ngộ thiên địa, hòa hợp với chính mình. Nhưng, trước khi đạt tới cảnh giới đó, ngươi phải hiểu rằng, kiếm, trước hết, phải đủ mạnh để xé toạc mọi chướng ngại. Sức mạnh là lẽ phải duy nhất. Kẻ yếu đuối, dù có tài năng đến mấy, cũng chỉ là tro bụi.” Giọng hắn vang vọng, hùng hồn, không cần vận dụng linh lực nhưng vẫn đủ sức át đi mọi tiếng ồn khác. Mỗi lời hắn nói ra, tựa như một tia sét đánh thẳng vào tâm can của hàng trăm đệ tử đang có mặt.
Nam đệ tử kia, một người trẻ tuổi với khuôn mặt non nớt, ban đầu có vẻ hoảng sợ trước lời chỉ trích trực diện từ Lã Bất Phàm. Nhưng khi nghe đến vế sau, đôi mắt hắn bỗng bừng sáng, như thể vừa được khai sáng. Hắn cúi đầu thật sâu, giọng nói đầy cung kính: “Đa tạ thiếu chủ chỉ điểm!” Rồi, hắn quay người lại, lần nữa vung kiếm. Lần này, không còn sự vụng về, không còn sự do dự. Kiếm khí mạnh mẽ hơn hẳn, mang theo một ý chí quyết liệt, như muốn xé nát cả không gian. Bia đá trước mặt hắn nứt toác, rồi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
Một tiếng hoan hô vang dậy. “Thiếu chủ nói đúng! Chỉ có sức mạnh mới quyết định tất cả!” Một đệ tử A reo lên, ánh mắt đầy sùng bái, như thể Lã Bất Phàm vừa ban phát cho họ chân lý tối cao của vũ trụ. “Thiếu chủ Lã Bất Phàm quả là thiên tài trăm năm có một!” Đệ tử B phụ họa theo, giọng nói xen lẫn sự ngưỡng mộ tột cùng và chút ghen tị không thể che giấu. Những lời tán thưởng, những ánh mắt cuồng nhiệt đổ dồn về Lã Bất Phàm. Một số đệ tử khác xúm lại, tranh nhau hỏi han, xin chỉ giáo, khuôn mặt đầy vẻ khao khát được nhận một ánh mắt, một lời nói từ hắn. Họ chen lấn, xô đẩy nhau, chỉ mong được gần hơn với cái bóng quyền lực đang đứng sừng sững kia.
Lâm Nhất quan sát tất cả. Hắn thấy rõ sự tôn sùng mù quáng, sự khao khát quyền lực đến mức biến dạng trong đôi mắt của những đệ tử ấy. Họ không nhìn thấy sự độc đoán, sự lạnh lùng trong lời nói của Lã Bất Phàm, mà chỉ thấy một con đường tắt dẫn đến sức mạnh, một thần tượng để họ noi theo. Cái triết lý "sức mạnh là chân lý duy nhất" của Lã Bất Phàm, tựa như một liều thuốc độc ngọt ngào, đã gieo mầm vào tâm trí non nớt của họ, biến họ thành những kẻ chỉ biết chạy theo quyền lực mà quên đi đạo lý.
"Con đường này... thật sự là tiên đạo ư?" Hắn tự hỏi. Những lời sư phụ từng nói về Đại Tiên Chiến, về sự suy tàn của chân Đạo, lại một lần nữa hiện về trong tâm trí hắn. Phải chăng, lịch sử đang lặp lại? Phải chăng, những hạt mầm của sự tha hóa đã được gieo rắc, và Lã Bất Phàm chính là hiện thân cho cái bóng đen đang dần nuốt chửng tiên đạo? Một cảm giác bất an sâu sắc dâng lên trong lòng hắn.
Tô Mạt Nhi, nép sát vào Lâm Nhất, khẽ siết chặt tay hắn. Nàng cũng cảm nhận được sự sôi sục, cuồng nhiệt nơi Huấn Luyện Tràng, và cả cái uy áp khó tả từ Lã Bất Phàm. “Hắn... hắn thật sự có sức hút đến vậy sao, Lâm Nhất?” Nàng khẽ thì thầm, giọng nói mang chút run rẩy và cả một nỗi sợ mơ hồ. Nàng không hiểu được sự tôn sùng mù quáng ấy. Trong mắt nàng, Lã Bất Phàm chỉ là một kẻ kiêu ngạo, nhưng không thể phủ nhận cái uy lực mà hắn tỏa ra đã mê hoặc biết bao người.
Lâm Nhất không trả lời, hắn chỉ khẽ lắc đầu. Trong đôi mắt hắn, hình ảnh Lã Bất Phàm đứng sừng sững giữa vòng vây của những đệ tử sùng bái, tựa như một vị thần quyền lực, một vị vua của một đế chế chỉ biết đến sức mạnh, cứ in hằn mãi. Cái uy quyền ấy, cái sức hút ấy, không phải là thứ mà chân Đạo nên có. Chân Đạo, phải chăng, nên là sự khiêm nhường, là lòng trắc ẩn, là sự dung dưỡng vạn vật? Hắn biết rằng, con đường của mình, cái "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, sẽ phải đối mặt với một thách thức lớn lao chưa từng thấy.
***
Khi ánh dương đã ngả về tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi mới lặng lẽ rời khỏi khu vực Huấn Luyện Tràng. Con đường trở về Khinh Vân Khách Điếm, vốn đã quen thuộc, nay lại trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo chút hơi lạnh của hoàng hôn và mùi hương thoang thoảng của thảo mộc từ những cánh rừng xa xăm. Bóng họ in dài trên mặt đất, rồi dần chìm vào màn đêm đang buông xuống.
Khinh Vân Khách Điếm, một ngôi nhà gỗ hai tầng với mái ngói xanh rêu phong, treo tấm biển hiệu đơn giản nhưng ấm cúng, đón chào họ bằng ánh đèn lồng vàng vọt và tiếng trò chuyện rôm rả từ sảnh chính. Mùi thức ăn mới nấu, mùi rượu gạo nồng nàn, và mùi gỗ cũ mộc mạc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thân thiện, ấm cúng. Tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng bước chân trên cầu thang gỗ kẽo kẹt, và tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ, tất cả đều tạo nên một cảm giác an toàn, thoải mái sau một ngày dài chứng kiến những điều khiến lòng người phải xao động.
Họ không ở lại sảnh chính, mà lặng lẽ tìm về căn phòng nhỏ của mình ở tầng trên, nơi có thể trò chuyện riêng tư mà không bị ai quấy rầy. Căn phòng đơn giản, chỉ có một chiếc giường gỗ, một cái bàn nhỏ và hai chiếc ghế, nhưng lại là nơi an toàn nhất cho những tâm hồn đang chênh vênh giữa dòng đời. Lâm Nhất ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ, đôi mắt vẫn còn xa xăm nhìn ra ngoài, nơi bóng tối đã nuốt chửng những ngọn núi xa, chỉ còn lại những đốm sáng lập lòe của Thiên Đạo Môn. Hắn khẽ vuốt nhẹ Phù Trần Mộc, cây phất trần đã gắn bó với hắn từ khi còn là tiểu đạo sĩ ở Huyền Nguyên Quan. Cảm giác lạnh lẽo của không khí đêm chạm vào da, cùng với sự tĩnh lặng của căn phòng, càng khiến những suy nghĩ trong hắn trở nên rõ ràng và sắc nét hơn.
Tô Mạt Nhi ngồi đối diện hắn, ánh mắt lo lắng dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm trên khuôn mặt Lâm Nhất. Nàng hiểu hắn đang nghĩ gì, bởi nàng cũng đã chứng kiến tất cả. “Lâm Nhất, huynh không sao chứ? Huynh vẫn còn trầm tư về những gì chúng ta đã thấy sáng nay sao?” Giọng nàng trong trẻo, líu lo, nhưng chất chứa sự quan tâm sâu sắc.
Lâm Nhất khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, như muốn trút bỏ đi gánh nặng trong lòng. Hắn quay sang nhìn Tô Mạt Nhi, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một nỗi buồn không nguôi. “Họ... họ tôn sùng sức mạnh đến mức mù quáng, Mạt Nhi. Cái cách họ nhìn Lã Bất Phàm, cái cách họ khao khát quyền lực... huynh thực sự băn khoăn, liệu đây có phải là con đường mà tiên đạo chân chính nên đi không?” Hắn nói, giọng trầm khàn, từng lời như được nghiền ngẫm kỹ lưỡng trước khi thốt ra.
Tô Mạt Nhi nắm lấy tay Lâm Nhất, bàn tay nàng mềm mại và ấm áp, tựa như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn hắn. “Muội cũng thấy sợ, Lâm Nhất. Cái cách họ nhìn Lã Bất Phàm, như thể hắn là thần linh vậy. Chỉ một lời nói của hắn cũng khiến họ cuồng nhiệt đến thế. Sức mạnh có thể làm tha hóa lòng người nhanh đến vậy sao? Muội cứ nghĩ, tu tiên là để tu tâm dưỡng tính, để thấu hiểu vạn vật, chứ không phải để trở nên kiêu ngạo và độc đoán như hắn.” Nàng ngừng lại một chút, rồi khẽ nói thêm, giọng mang chút bất an. “Muội ghét cái cách hắn coi thường sinh mệnh, coi thường những kẻ yếu hơn. Nhưng, muội cũng không thể phủ nhận, khi hắn vận dụng thần thông, cái uy thế ấy... thật sự khó cưỡng.” Đó là sự mâu thuẫn trong lòng một cô gái trẻ, khi chứng kiến quyền năng tuyệt đối.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, đồng cảm với những cảm xúc phức tạp của nàng. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã lên cao hơn, chiếu rọi mờ ảo vào căn phòng. “Sư phụ từng nói, ‘chân Đạo’ đã suy tàn sau Đại Tiên Chiến, khi người ta chỉ còn chạy theo quyền lực và trường sinh. Hàng ngàn năm trước, các tông môn vì tranh giành tài nguyên, vì khao khát được trường sinh bất tử mà gây ra đại chiến, khiến sinh linh đồ thán, đạo pháp thất truyền. Ta e rằng, những gì ta thấy hôm nay, cái cách Thiên Đạo Môn đang vận hành, cái cách mà Lã Bất Phàm và những đệ tử kia đang theo đuổi, chính là sự lặp lại của lịch sử đau thương ấy.” Giọng hắn mang theo một nỗi hoài niệm sâu sắc về một quá khứ mà hắn chưa từng trải qua, nhưng lại cảm nhận được qua những lời kể của sư phụ và những dấu vết còn sót lại của thời gian.
Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ, mang theo tiếng côn trùng đêm rả rích, như những lời thì thầm của vũ trụ. Từ phòng bên cạnh, có tiếng nói chuyện nhỏ to, rồi dần chìm vào im lặng. Lâm Nhất nhắm mắt lại, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay Tô Mạt Nhi. Hắn biết, con đường của hắn sẽ không dễ dàng. Hắn đang đối mặt với một thế lực hùng mạnh, một tông môn đã ăn sâu vào hệ thống tu tiên, và một thiên tài kiêu ngạo như Lã Bất Phàm, người đại diện cho con đường mà hắn không chấp nhận.
Hắn mở mắt, ánh nhìn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. “Sức mạnh không phải là tất cả, Mạt Nhi. Sức mạnh không nên là chân lý. Chân lý không nằm ở việc hủy diệt, mà nằm ở việc dung dưỡng; không nằm ở việc thống trị, mà nằm ở sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn.” Hắn lặp lại những lời mình đã nói đêm qua, như tự khắc ghi vào tâm khảm. “Dù họ có mù quáng đến đâu, dù con đường của họ có chói lòa đến mấy, thì ta vẫn sẽ kiên định với ‘Vô Tiên chi Đạo’ của mình. Đó là con đường của ‘chân tâm’, của sự lương thiện, của sự hòa hợp với vạn vật.”
Nàng khẽ gật đầu, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn, chứa đựng niềm tin tuyệt đối. Tiếng thở đều của Tô Mạt Nhi trong không gian yên tĩnh, mùi hương nhẹ từ thảo dược trên người Lâm Nhất, và mùi gỗ cũ của khách điếm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa dòng xoáy của những suy tư triết lý.
Đêm đã khuya, nhưng Lâm Nhất vẫn không ngủ được. Hắn biết, sự tôn sùng mù quáng dành cho Lã Bất Phàm cho thấy hắn có thể trở thành một thủ lĩnh quyền lực, có khả năng lôi kéo và điều khiển đám đông, tạo ra những biến cố lớn hơn trong tương lai. Sự liên hệ của hắn với 'Đại Tiên Chiến và Sự Suy Tàn của Chân Đạo' báo hiệu rằng những gì đang diễn ra ở Thiên Đạo Môn có thể dẫn đến một cuộc khủng hoảng đạo đức hoặc một xung đột quy mô lớn. Tuy nhiên, sự kiên định của hắn vào con đường 'Vô Tiên' của mình, dù đối mặt với sự tha hóa, cho thấy hắn sẽ không dễ dàng bị lung lay, nhưng cũng sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách và đối đầu.
"Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Hắn lẩm bẩm, bàn tay khẽ nắm chặt Phù Trần Mộc, tựa như đang nắm giữ lấy niềm tin cuối cùng của mình. Con đường phía trước còn dài, đầy chông gai và thử thách, nhưng với chân tâm không đổi và sự đồng hành của Tô Mạt Nhi, hắn tin rằng mình sẽ tìm thấy được ý nghĩa đích thực của tiên đạo, ngay cả trong thế giới đang dần bị tha hóa này. Ánh trăng vẫn dịu dàng chiếu qua khung cửa sổ, như một lời động viên thầm lặng cho tiểu đạo sĩ đang ôm ấp một giấc mộng lớn lao giữa cõi hồng trần.