Vô tiên chi đạo
Chương 127

Sóng Ngầm Thiên Đạo: Phân Cấp và Tâm Tính Đệ Tử

4963 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ ràng hơn sự phân cấp và những quy tắc ngầm khắc nghiệt trong Thiên Đạo Môn thông qua các tương tác trực tiếp.,Làm sâu sắc thêm sự chiêm nghiệm của Lâm Nhất về bản chất tha hóa của 'tiên đạo' hệ thống, kết nối trực tiếp với bối cảnh 'Đại Tiên Chiến và Sự Suy Tàn của Chân Đạo'.,Thể hiện sự tác động của hệ thống tu tiên đến tâm tính của các đệ tử, từ kiêu ngạo đến cam chịu.,Củng cố vai trò của Tô Mạt Nhi như một người đồng hành quan sát và chia sẻ cảm xúc với Lâm Nhất.,Tiếp tục giai đoạn 'SETUP' của Arc, giới thiệu các khía cạnh xã hội phức tạp của Thiên Đạo Môn, chuẩn bị cho những sự kiện lớn hơn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Triệu Kiếm, Lý Phong, Bán Bánh Bao (A Cường)
Mood: Trầm tư, chiêm nghiệm, đồng cảm, có chút căng thẳng ngầm
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, vẽ nên những vệt sáng nhảy múa trên nền nhà. Không khí trong Khinh Vân Khách Điếm sau một đêm yên tĩnh đã bắt đầu trở nên ấm áp và nhộn nhịp. Tiếng bước chân lạo xạo trên cầu thang, tiếng chén đĩa va vào nhau lách cách từ dưới sảnh vọng lên, cùng với mùi thức ăn mới nấu lẫn mùi trà thơm thoang thoảng, đánh thức những giác quan còn đang mơ màng. Lâm Nhất khẽ mở mắt, nhìn về phía Tô Mạt Nhi vẫn đang say giấc nồng. Nàng nằm nghiêng, mái tóc đen mượt xõa trên gối, khuôn mặt thanh tú phảng phất vẻ mệt mỏi nhưng vẫn an yên. Hắn đưa tay khẽ vuốt nhẹ sợi tóc vương trên má nàng, lòng dấy lên một cảm giác ấm áp khó tả.

Sau một đêm dài trầm tư, những suy nghĩ về Lã Bất Phàm, về Thiên Đạo Môn và con đường ‘tiên đạo’ mà họ đang theo đuổi vẫn còn quanh quẩn trong tâm trí hắn. Lời sư phụ vẫn văng vẳng: “Chân Đạo đã suy tàn sau Đại Tiên Chiến, khi người ta chỉ còn chạy theo quyền lực và trường sinh.” Hắn đã tận mắt chứng kiến những dấu hiệu của sự suy tàn ấy ngay tại một trong những tông môn hùng mạnh nhất. Cái gọi là ‘tiên đạo’ mà hắn từng hình dung, với sự thanh tịnh, siêu thoát, dường như đã bị nhuốm màu bởi dục vọng và sự kiêu ngạo.

Lâm Nhất chậm rãi ngồi dậy, tiếng động nhỏ khẽ khiến Tô Mạt Nhi cựa mình. Nàng khẽ dụi mắt, đôi mắt to tròn long lanh mở ra, nhìn hắn với vẻ ngái ngủ đáng yêu. “Huynh dậy sớm vậy sao?” Giọng nàng còn mang chút ngái ngủ, mềm mại như một lời thì thầm.

Hắn mỉm cười nhẹ. “Ừm. Sáng nay không khí trong lành, lại có nhiều điều cần suy nghĩ.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng đầu tiên đang len lỏi qua tán lá xanh. “Con đường mà Lã Bất Phàm đang đi, và cả Thiên Đạo Môn này nữa... ta e rằng nó đang lặp lại vết xe đổ của quá khứ, của Đại Tiên Chiến năm xưa.” Giọng hắn trầm hẳn xuống, mang theo một nỗi ưu tư khó giấu. “Sự mê muội quyền lực, sự khinh miệt sinh mệnh, và lòng khao khát bất diệt mà không màng đến đạo lý... tất cả đều là những mầm mống tai ương.”

Tô Mạt Nhi ngồi dậy, khẽ vươn vai rồi đi đến bên cạnh hắn. Nàng đặt tay lên vai hắn, lòng bàn tay nhỏ nhắn truyền đến một chút hơi ấm. “Chúng ta nên cẩn thận, Lâm Nhất. Cái vẻ kiêu ngạo của hắn, và cả sự cuồng nhiệt của những người khác nữa... Muội cũng cảm thấy bất an. Nhưng huynh nói đúng, phải chăng cái gọi là ‘tiên đạo’ này đã quá xa rời khỏi bản chất ban đầu?” Nàng nhìn hắn, đôi mắt chứa đựng sự lo lắng. “Nếu tiên đạo là như thế, thì còn ý nghĩa gì nữa chứ?”

Lâm Nhất khẽ thở dài, trong lòng bao nhiêu câu hỏi cứ thế chất chồng. Hắn quay sang nhìn nàng, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. “Ta muốn hiểu rõ hơn, Mạt Nhi. Chỉ khi thấu triệt, ta mới biết làm thế nào để giữ vững ‘Vô Tiên chi Đạo’ của mình. Ta không thể mù quáng tin theo những gì người khác nói, hay bị cuốn theo dòng chảy của thế gian. Phải tự mình nhìn, tự mình cảm nhận, tự mình chiêm nghiệm.” Hắn khẽ nắm chặt bàn tay Tô Mạt Nhi, như muốn truyền đi một phần quyết tâm của mình. “Chỉ khi ấy, ta mới biết đâu là thật, đâu là giả, đâu là đường chánh, đâu là đường tà.”

Cả hai cùng xuống sảnh ăn sáng. Khách điếm tuy không phải là nơi sang trọng, nhưng đồ ăn lại rất đỗi giản dị mà ngon miệng. Mùi bánh bao nhân thịt nóng hổi, mùi cháo hành thoang thoảng, cùng với tiếng rao của người bán hàng rong từ ngoài phố vọng vào, tất cả tạo nên một bức tranh sinh động về cuộc sống phàm trần. Lâm Nhất trầm tư ăn uống, thỉnh thoảng lại ngước nhìn những vị khách khác – những người phàm tục, những lữ khách, và cả một vài tu sĩ trẻ tuổi đang vội vã dùng bữa. Hắn thấy ánh mắt họ, có người mang vẻ lo toan, có người lại hối hả, nhưng tất cả đều chân thật, không bị che lấp bởi lớp vỏ bọc cao ngạo.

Tô Mạt Nhi thấy hắn suy tư, cũng không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng gắp thức ăn vào bát hắn, ánh mắt lúc nào cũng dõi theo, đầy quan tâm. Nàng biết, Lâm Nhất đang đối mặt với những câu hỏi lớn, những vấn đề mà có lẽ cả đời người cũng không tìm được lời giải đáp. Nhưng nàng tin tưởng hắn, tin vào sự kiên định và lòng trắc ẩn của hắn. Nàng cũng không thể quên được ánh mắt cuồng nhiệt của các đệ tử Thiên Đạo Môn khi nhìn Lã Bất Phàm, hay cái uy thế khó cưỡng của hắn khi thi triển thần thông. Nó là một sự mâu thuẫn lớn trong lòng nàng, giữa cái ác và cái thiện, giữa sức mạnh và đạo lý.

“Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm,” Lâm Nhất khẽ lẩm bẩm, ánh mắt xa xăm. “Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Nhưng liệu những người theo đuổi tiên đạo có còn nhớ đến những điều này không?”

Tô Mạt Nhi lắng nghe, lòng nàng cũng dấy lên những suy tư. Nàng nhìn hắn, vẻ mặt trầm tĩnh mà kiên định. “Vậy chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo, Lâm Nhất?” Nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự sẵn sàng đồng hành.

Lâm Nhất đặt đũa xuống, đôi mắt đen láy nhìn nàng. “Chúng ta sẽ đi sâu hơn vào Thiên Đạo Môn. Không phải là để tìm kiếm điều gì đó đặc biệt, mà là để quan sát, để lắng nghe, để hiểu rõ hơn về cách họ đang sống, đang tu luyện. Chỉ khi hiểu được họ, ta mới hiểu được con đường của mình, và biết làm thế nào để tránh xa những cạm bẫy của sự tha hóa.” Hắn đứng dậy, dáng người thanh thoát, mái đạo bào vải thô cũ kỹ nhưng sạch sẽ, gọn gàng. “Chúng ta sẽ bắt đầu từ những nơi bình thường nhất, nơi cuộc sống diễn ra thường nhật.”

Hai người rời Khinh Vân Khách Điếm, bước ra ngoài trời. Ánh nắng ban mai đã rải vàng trên những mái nhà ngói xanh, trên những con đường đá cuội. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương đất ẩm và mùi cỏ cây thoang thoảng. Họ cùng nhau bước đi, hướng về phía Thiên Đạo Môn, nơi những bí mật và những câu hỏi lớn đang chờ đợi. Bước chân Lâm Nhất tuy nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa một quyết tâm sắt đá, như một cây tùng bách vững chãi trước phong ba bão táp. Tô Mạt Nhi đi bên cạnh, như một bông hoa nhỏ bé nhưng kiên cường, luôn sẵn sàng chia sẻ gánh nặng cùng hắn. Con đường phía trước còn dài, nhưng với sự đồng hành và niềm tin son sắt, họ tin rằng mình sẽ tìm được câu trả lời, dù câu trả lời ấy có thể không như họ mong đợi.

***

Đến giữa trưa, mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng xuống Dược Viên Phụ của Thiên Đạo Môn. Nơi đây là một vùng đất rộng lớn, được chia thành nhiều luống đất nhỏ, thẳng tắp và ngăn nắp. Những cây thảo dược đủ loại, từ những cây nhỏ bé chỉ vừa nhú mầm đến những bụi cây cao quá đầu người, tỏa ra một mùi hương tươi mát, thanh khiết, xua tan đi cái oi ả của buổi trưa. Tiếng nước chảy róc rách từ những con mương nhỏ dẫn nước tưới tiêu, tiếng côn trùng rả rích trong đám lá cây, và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của các đệ tử tạo nên một bản hòa tấu yên bình, xanh tươi. Linh khí ở đây cũng khá dồi dào, đủ để nuôi dưỡng các loại linh thảo.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bước vào Dược Viên Phụ, giả vờ là lữ khách muốn tìm hiểu về linh dược. Họ vận y phục giản dị, không phô trương, hòa mình vào không khí lao động cần mẫn của các đệ tử ngoại môn. Các đệ tử ở đây phần lớn đều còn trẻ, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng ai nấy đều cặm cụi làm việc, không dám lơ là. Họ đang chăm sóc những luống thảo dược, nhổ cỏ, tưới nước, tỉa cành, tất cả đều theo một quy trình chặt chẽ.

Ánh mắt Lâm Nhất dừng lại trên một đệ tử trẻ tuổi, thân hình gầy gò, khuôn mặt xanh xao, đôi mắt trũng sâu lộ rõ vẻ mệt mỏi và sợ hãi. Hắn đang vất vả nhổ cỏ dại khỏi một luống Thanh Tâm Thảo, mồ hôi nhễ nhại chảy dài trên má, làm ướt đẫm cả vạt áo. Đó là Lý Phong. Cậu ta cúi gằm mặt, động tác chậm chạp nhưng không ngừng nghỉ, như một cái bóng mờ nhạt giữa vườn thuốc xanh tươi. Lâm Nhất cảm nhận được sự u uất và áp lực vô hình đè nặng lên người thiếu niên này.

Hắn bước đến gần, giọng nói ôn hòa, chậm rãi, như một làn gió mát giữa trưa hè. “Vị đạo hữu này, xin hỏi loại thảo dược này tên là gì? Trông nó có vẻ phi phàm, lại tỏa ra mùi hương thanh nhã.” Lâm Nhất chỉ vào bụi Thanh Tâm Thảo mà Lý Phong đang chăm sóc. Hắn cố tình chọn một loại thảo dược có công dụng an thần, hy vọng có thể mở lời một cách tự nhiên.

Lý Phong giật mình, ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng sợ lướt qua Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi. Làn da xanh xao của cậu ta càng thêm tái nhợt dưới ánh nắng gay gắt. Cậu ta vội vàng đứng dậy, khúm núm cúi đầu. “Dạ… dạ, đây là Thanh Tâm Thảo, dùng để an thần, tĩnh tâm, rất tốt cho việc tu luyện ạ. Các vị… các vị là khách vãng lai sao? Không biết có điều gì cần hỏi?” Giọng cậu ta run rẩy, đầy vẻ sợ sệt, như thể sợ mình đã nói sai điều gì.

Tô Mạt Nhi thấy vậy, lòng dấy lên sự thương cảm. Nàng khẽ lắc đầu, trong lòng cảm thấy bất bình trước thái độ đầy sợ hãi của Lý Phong. Rõ ràng, cuộc sống của một đệ tử ngoại môn ở Thiên Đạo Môn không hề dễ dàng như nàng tưởng.

Lâm Nhất mỉm cười trấn an. “Đừng sợ, chúng ta chỉ là lữ khách qua đường, thấy vườn thuốc này tươi tốt liền ghé vào chiêm ngưỡng. Ta thấy đạo hữu làm việc cần mẫn, liền muốn hỏi thăm đôi điều.” Hắn dừng lại một chút, khẽ liếc nhìn xung quanh, rồi hạ giọng. “Đạo hữu có vẻ khá mệt mỏi. Công việc ở đây hẳn là rất vất vả?”

Lý Phong liếc nhìn Lâm Nhất, rồi lại cúi đầu, ánh mắt thoáng qua vẻ cam chịu. “Dạ… việc chăm sóc linh thảo là phận sự của đệ tử ngoại môn chúng con. Tuy có vất vả, nhưng cũng là cơ hội để tích lũy công lao, mong một ngày được nội môn chú ý.” Cậu ta nói, nhưng giọng điệu không hề có chút hy vọng nào, chỉ toàn là sự mệt mỏi và chán nản. “Mỗi ngày đều phải làm việc từ sáng sớm đến tối mịt, không được phép lơ là. Nếu linh thảo có bất kỳ tổn hại nào, sẽ bị phạt rất nặng.”

“Phạt nặng ư?” Tô Mạt Nhi không nén được tiếng thốt lên, giọng nàng có chút bất bình. Nàng nhìn những luống thảo dược xanh mướt, rồi lại nhìn Lý Phong gầy gò, lòng càng thêm xót xa. “Chỉ vì vài cây cỏ mà phải chịu phạt nặng sao? Chẳng lẽ sinh mệnh con người không quý trọng bằng linh thảo ư?”

Lý Phong giật mình, vội vàng ra hiệu cho nàng im lặng. Nhưng đã quá muộn. Một giọng nói hống hách, kiêu ngạo vang lên từ phía sau, lạnh lẽo như băng. “Lý Phong! Ngươi làm gì mà chậm chạp thế? Còn dám buôn chuyện với người ngoài? Không muốn sống nữa à?”

Đó là Triệu Kiếm, một đệ tử nội môn, hắn bước đến, thân hình khá tuấn tú nhưng đôi mắt sắc lạnh và khóe miệng thường nhếch lên vẻ khinh thường. Hắn vận một bộ đạo bào gấm lụa màu xanh lam thêu hoa văn tinh xảo, toát lên vẻ cao ngạo và quyền quý, khác hẳn với bộ vải thô sờn cũ của Lý Phong. Hắn liếc nhìn Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi một cách khinh khỉnh, ánh mắt đầy vẻ đánh giá và miệt thị.

Lý Phong tái mặt, vội vàng cúi gập người, run rẩy đáp. “Dạ… đệ tử không dám, Triệu sư huynh. Đệ tử chỉ… chỉ đang giải thích cho hai vị khách vãng lai về Thanh Tâm Thảo thôi ạ.” Cậu ta vội vàng quay lại với công việc của mình, động tác càng thêm vội vã và lúng túng.

Triệu Kiếm hừ lạnh một tiếng, bước đến gần Lý Phong, dùng mũi chân khẽ đá vào người cậu ta. “Ngươi nghĩ ta mù sao? Ta thấy ngươi lười biếng, còn dám luyên thuyên với những kẻ phàm phu tục tử này. Người như ngươi, chỉ nên làm việc nặng nhọc cho đến khi chết mà thôi! Còn không mau làm việc cho nhanh? Đừng để ta phải động thủ!” Giọng hắn đầy vẻ hống hách, coi thường, không hề che giấu sự khinh miệt đối với Lý Phong và cả Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi.

Lý Phong không dám phản kháng, chỉ biết cắn môi chịu đựng, cúi đầu nhận lỗi. “Đệ tử biết lỗi rồi, Triệu sư huynh. Đệ tử sẽ cố gắng hơn.” Cậu ta vội vàng khom lưng xuống, tiếp tục nhổ cỏ, động tác nhanh hơn nhưng vẫn lộ rõ sự run rẩy.

Tô Mạt Nhi muốn lên tiếng, nhưng Lâm Nhất đã khẽ nắm lấy tay nàng, ra hiệu im lặng. Hắn nhìn Triệu Kiếm, ánh mắt vẫn ôn hòa nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi thất vọng sâu sắc. Hắn biết, đây chính là sự phân cấp khắc nghiệt mà hắn muốn tìm hiểu. Sức mạnh không chỉ tạo ra sự kiêu ngạo, mà còn tạo ra sự khinh miệt và áp bức. Triệu Kiếm không thèm liếc nhìn Lâm Nhất thêm một lần nào nữa, hắn chỉ hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi, để lại Lý Phong với vẻ mặt tái mét và đôi mắt đỏ hoe vì uất ức.

Khi Triệu Kiếm đã đi khuất, Lâm Nhất mới khẽ thở dài. Hắn không nói gì thêm với Lý Phong, chỉ nhẹ nhàng đặt một viên linh đan nhỏ vào tay cậu ta. “Đây là Bồi Nguyên Đan, có thể giúp đạo hữu hồi phục chút tinh lực. Đạo hữu vất vả rồi.” Hắn nói, giọng ấm áp và chân thành.

Lý Phong ngẩng đầu nhìn Lâm Nhất, đôi mắt ngấn nước vì xúc động. Cậu ta không ngờ lại có người tốt bụng đến vậy. “Đa tạ… đa tạ tiền bối. Đệ tử… đệ tử không dám nhận.” Cậu ta run rẩy định trả lại, nhưng Lâm Nhất đã khẽ giữ tay cậu ta lại.

“Cứ nhận đi, đây là chút lòng thành của ta. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Đừng để những khó khăn trước mắt làm mất đi bản chất lương thiện của mình.” Lâm Nhất khẽ nói, ánh mắt chứa đựng sự đồng cảm sâu sắc. Hắn nhìn Lý Phong, nhìn thấy hình ảnh của chính mình năm xưa, khi còn là một tiểu đạo sĩ mồ côi, phải vật lộn với cuộc sống.

Lý Phong không nói nên lời, chỉ biết cúi đầu cảm tạ. Cậu ta nhìn theo bóng Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi khuất dần, lòng dấy lên một tia ấm áp hiếm hoi giữa cuộc sống đầy cam chịu.

Rời khỏi Dược Viên Phụ, Tô Mạt Nhi không nén được sự tức giận. “Thật quá đáng! Cái tên Triệu Kiếm đó thật sự quá đáng! Hắn ta coi Lý Phong như cỏ rác vậy. Chẳng lẽ tu tiên là để trở nên vô cảm và kiêu ngạo như vậy sao?” Nàng nắm chặt tay, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ bất bình.

Lâm Nhất khẽ xoa đầu nàng. “Đó chính là một phần của sự tha hóa, Mạt Nhi. Khi sức mạnh trở thành mục tiêu duy nhất, khi sự phân cấp trở nên tuyệt đối, thì lòng trắc ẩn và sự tôn trọng sẽ dần bị mai một. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng ta đã thấy, ở đây, lòng người đang dần bị vẩn đục.” Hắn nhìn về phía Thiên Đạo Môn sừng sững trên đỉnh núi, lòng nặng trĩu. Cảnh tượng này, nó không khác gì những gì sư phụ đã kể về Đại Tiên Chiến năm xưa, về sự suy tàn của chân Đạo khi các tông môn chỉ còn biết tranh giành quyền lực và tài nguyên. Hắn biết, sự bất mãn và cam chịu của các đệ tử cấp thấp như Lý Phong, nếu không được hóa giải, sẽ là mầm mống cho những cuộc nổi loạn hoặc dễ bị lôi kéo bởi các thế lực bí ẩn khác, như Hắc Y Nhân mà hắn từng nghe nói đến.

***

Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã đến Tiểu An Trấn, một thị trấn nhỏ nằm dưới chân Thiên Đạo Môn. Không khí ở đây hoàn toàn khác biệt so với sự thanh tịnh giả tạo của Dược Viên Phụ. Đường phố lát đá cuội, những ngôi nhà gạch và gỗ đơn giản san sát nhau, tạo nên một bức tranh dung dị, ấm cúng. Khu chợ nhỏ tấp nập tiếng người mua bán nhỏ nhẹ, tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng, tiếng xe bò kéo lạch cạch trên đường, và cả tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí yên bình, thân thiện, mang đậm nét cuộc sống phàm trần. Mùi đồ ăn, mùi khói bếp, mùi đất ẩm và mùi cỏ cây thoang thoảng trong gió, tạo cảm giác an toàn và dễ chịu.

Họ chậm rãi bước qua khu chợ, Lâm Nhất vẫn quan sát mọi thứ xung quanh với ánh mắt trầm tư, trong khi Tô Mạt Nhi thì tò mò nhìn ngắm những món đồ bày bán. Thỉnh thoảng, họ lại thấy bóng dáng của vài tu sĩ mặc đạo bào Thiên Đạo Môn thoảng qua, họ thường đi nhanh, vẻ mặt lạnh lùng, không mấy quan tâm đến cuộc sống xung quanh. Sự tương phản giữa tu sĩ và phàm nhân ở đây rõ ràng hơn bao giờ hết, như hai thế giới song song tồn tại mà ít khi giao thoa.

Mùi bánh bao nóng hổi thơm lừng, ngọt ngào bay thẳng vào mũi, khiến Tô Mạt Nhi không khỏi hít hà. Nàng kéo nhẹ vạt áo Lâm Nhất, chỉ về phía một quầy hàng nhỏ. “Lâm Nhất, huynh xem, bánh bao thơm quá!”

Đó là quầy bánh bao của A Cường, một người đàn ông mập mạp, khuôn mặt vui vẻ, mồ hôi nhễ nhại nhưng miệng lúc nào cũng tươi cười. Hắn đang thoăn thoắt xếp những chiếc bánh bao trắng muốt, nóng hổi vào chiếc lồng tre. “Hai vị khách lạ, mua bánh bao đi! Bánh bao nóng hổi đây! Ăn vào là ấm lòng!” A Cường nhiệt tình rao, giọng nói chất phác, vang vọng cả một góc chợ.

Lâm Nhất mỉm cười tiến đến. “Bánh bao của bác thơm thật. Bác bán ở đây lâu chắc thấy nhiều người rồi nhỉ? Chuyện gì cũng có thể biết được.” Hắn nói, giọng điệu thân thiện, không hề có chút kiêu ngạo nào.

A Cường thấy Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi ăn mặc giản dị, lại có vẻ thân thiện, liền vui vẻ trò chuyện. Hắn đưa cho mỗi người một chiếc bánh bao, nóng hổi đến mức phải thổi phù phù mới dám cắn. “Ôi dào, người qua kẻ lại nhiều vô kể, hai vị khách ạ. Tôi bán bánh bao ở đây cũng mấy chục năm rồi, từ khi còn là thằng nhóc con. Chuyện gì ở Tiểu An Trấn này mà tôi không biết cơ chứ?” Hắn vừa nói vừa cười, khuôn mặt phúc hậu giãn ra. “Ngày nào chả thấy các vị tiên gia trên Thiên Đạo Môn xuống đây mua sắm, ăn uống. Có những vị hiền lành, dễ mến, còn hay nói chuyện với phàm nhân chúng tôi. Nhưng… hừm, cũng có kẻ…” Hắn dừng lại một chút, khẽ thở dài, ánh mắt thoáng qua vẻ lo lắng và bất bình. “Coi phàm nhân chúng tôi như cỏ rác vậy. Chẳng thèm nhìn đến một cái, còn khinh thường ra mặt. Thậm chí có lúc còn bắt nạt, cướp đoạt đồ của chúng tôi. Chẳng biết tu tiên là để làm gì mà lại trở nên ác độc đến thế.”

Lời than thở của A Cường khiến Lâm Nhất khẽ gật đầu, lòng hắn càng thêm trĩu nặng. Hắn đã thấy điều đó ở Dược Viên Phụ, và giờ lại nghe được từ một người phàm nhân. Sự khinh miệt phàm nhân, sự coi thường sinh mệnh, dường như đã trở thành một phần của văn hóa tu tiên ở đây.

Đúng lúc đó, một nhóm đệ tử Thiên Đạo Môn đi ngang qua. Người dẫn đầu không ai khác chính là Triệu Kiếm. Hắn vẫn vận bộ đạo bào gấm lụa tinh xảo, dáng điệu nghênh ngang, đôi mắt sắc lạnh liếc nhìn đám đông phàm nhân với vẻ khinh bỉ. Khi đi ngang qua quầy bánh bao của A Cường, hắn khẽ nhíu mày, giọng nói cao ngạo vang lên, đủ để mọi người xung quanh nghe thấy. “Mùi phàm tục nồng nặc. Đúng là chỗ hạ đẳng. Sao lại có thể tồn tại những nơi như thế này dưới chân núi tiên môn cơ chứ?”

Những đệ tử đi cùng Triệu Kiếm cũng hùa theo, khẽ cười khẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường. Triệu Kiếm thậm chí còn liếc nhìn Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi với ánh mắt đánh giá, như thể họ cũng là những kẻ phàm phu tục tử đáng khinh. Hắn hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi, không thèm dừng lại lấy một khắc.

A Cường chỉ biết lắc đầu ngao ngán, khuôn mặt vui vẻ lúc nãy đã biến mất, thay vào đó là vẻ bất lực. “Đấy, hai vị thấy chưa? Cái loại người như thế đấy. Cứ nghĩ mình là tiên nhân thì muốn làm gì thì làm.”

Tô Mạt Nhi siết chặt chiếc bánh bao trong tay, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ bất mãn. Nàng nhìn theo bóng Triệu Kiếm khuất dần, lòng dấy lên sự tức giận. “Cái thái độ gì thế chứ? Hắn ta khinh người quá đáng!”

Lâm Nhất chỉ mỉm cười nhạt, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía Triệu Kiếm đã đi xa. Hắn biết, thái độ của Triệu Kiếm không phải là cá biệt, mà là một phần của hệ thống. Sự khinh miệt phàm nhân của các tu sĩ cấp cao báo hiệu một sự rạn nứt ngày càng lớn giữa giới tu tiên và hồng trần, có thể dẫn đến những xung đột lớn hơn trong tương lai, một vòng lặp đau khổ mà sư phụ đã cảnh báo. Hắn mua thêm vài chiếc bánh bao của A Cường, trả tiền rồi khẽ nói: “Bác đừng quá bận tâm. Lòng người khó đoán, nhưng đạo lý vẫn luôn ở đó. Chúng ta chỉ cần làm tốt việc của mình, giữ vững cái tâm thiện lương là được.”

A Cường nhìn Lâm Nhất, ánh mắt ông lão chợt ánh lên vẻ kính trọng. Hắn thấy ở vị đạo sĩ trẻ tuổi này một sự khác biệt, một sự điềm tĩnh và lòng nhân ái mà hắn ít khi thấy ở những tu sĩ khác. “Vâng, đạo sĩ nói phải lắm. Cảm ơn đạo sĩ.”

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi rời chợ, bóng chiều đã buông xuống, nhuộm đỏ cả con đường. Họ tiếp tục hành trình trở về khách điếm, lòng mang nặng những suy tư về những gì đã chứng kiến trong ngày.

***

Đêm đã khuya, Khinh Vân Khách Điếm đã chìm vào yên tĩnh. Tiếng trò chuyện rôm rả dưới sảnh đã tắt, tiếng chén đĩa va chạm cũng không còn, chỉ còn lại tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ và tiếng côn trùng rả rích từ bên ngoài vọng vào, như những lời thì thầm của vũ trụ. Lâm Nhất ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ánh trăng vắt ngang gương mặt hắn, tô điểm thêm vẻ trầm tư. Tô Mạt Nhi đã ngủ thiếp đi trên giường, tiếng thở đều đều của nàng trong không gian tĩnh mịch mang đến một cảm giác bình yên hiếm hoi.

Nhưng Lâm Nhất thì không ngủ được. Hắn thao thức, hồi tưởng lại tất cả những hình ảnh đã chứng kiến trong ngày: ánh mắt sợ hãi và cam chịu của Lý Phong, vẻ kiêu ngạo và khinh thường của Triệu Kiếm, lời than thở bất lực của A Cường. Hắn nhớ lại lời sư phụ từng nói: “Tiên đạo không nằm ở thần thông hay quyền lực, mà nằm ở chính cái tâm của người tu luyện.” Thế nhưng, những gì hắn thấy hôm nay lại hoàn toàn trái ngược. Đây là ‘tiên đạo’ ư? Hay chỉ là một phiên bản khác của hồng trần, với những tranh giành, quyền lực và sự khinh miệt được che đậy dưới lớp áo huyền ảo của tu luyện?

Lòng hắn dấy lên một nỗi hoài nghi sâu sắc. Sự phân cấp khắc nghiệt, sự áp bức kẻ yếu, sự khinh miệt phàm nhân… tất cả đều là những biểu hiện của một ‘tiên đạo’ đang dần tha hóa, đang lặp lại vết xe đổ của Đại Tiên Chiến năm xưa. Hắn nhớ lại những lời mình đã nói với Tô Mạt Nhi đêm qua, rằng sức mạnh không phải là tất cả, rằng chân lý không nằm ở hủy diệt mà ở dung dưỡng, không nằm ở thống trị mà ở thấu hiểu và lòng trắc ẩn.

Hắn khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một gánh nặng vô hình. Con đường này khó đi hơn hắn tưởng rất nhiều. Đối đầu với một hệ thống đã ăn sâu, với một tư tưởng đã trở thành lẽ thường, là một việc vô cùng khó khăn. Nhưng chính vì thế, hắn càng phải kiên định hơn với điều mình tin tưởng.

Lâm Nhất khẽ đưa tay, đặt Phù Trần Mộc lên bàn. Gỗ của nó đã bóng lên sau bao năm tháng hắn mang theo, mang theo cả những câu chuyện, những triết lý, những niềm tin. Hắn vuốt nhẹ lên thân cây Phù Trần Mộc, cảm nhận sự ấm áp và kiên cố của nó.

“Con đường này khó đi hơn ta tưởng, Mạt Nhi,” hắn khẽ thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho mình hắn nghe thấy, như đang nói với chính tâm hồn mình, hoặc với Tô Mạt Nhi đang say ngủ. “Nhưng chính vì thế, càng phải kiên định hơn với điều mình tin tưởng. Nếu ‘tiên đạo’ là như vậy, thì ‘Vô Tiên chi Đạo’ của ta càng cần phải tồn tại.”

Ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết, nhìn về phía xa xăm, nơi Thiên Đạo Môn sừng sững ẩn mình trong màn đêm. Hắn biết, đó là nơi ẩn chứa những bí mật, những quyền lực, và cả sự tha hóa sâu sắc. Nhưng hắn không sợ. Hắn sẽ không chỉ là người quan sát, mà sẽ chủ động tìm hiểu, thấu triệt mọi ngóc ngách của tông môn này, của thế giới tu tiên này. Chỉ khi ấy, hắn mới có thể tìm thấy con đường của riêng mình, con đường mà sư phụ đã dạy, con đường của ‘chân tâm’, của sự lương thiện, của sự hòa hợp với vạn vật.

“Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm,” hắn lẩm bẩm, ánh mắt không hề lay chuyển, vững vàng hướng về phía Thiên Đạo Môn. Ánh trăng vẫn dịu dàng chiếu qua khung cửa sổ, như một lời động viên thầm lặng cho tiểu đạo sĩ đang ôm ấp một giấc mộng lớn lao giữa cõi hồng trần, quyết tâm tìm lại chân lý đã bị lãng quên.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ