Vô tiên chi đạo
Chương 128

Bất Công Dưới Bóng Tiên Môn: Hạt Giống Tha Hóa

4949 từ
Mục tiêu: Trực tiếp phơi bày sự tha hóa, thiên vị và coi thường công lý trong nội bộ Thiên Đạo Môn thông qua một vụ tranh chấp tài nguyên cụ thể.,Làm sâu sắc thêm sự bất bình và nỗi thất vọng của Lâm Nhất về 'tiên đạo' hệ thống, củng cố thêm niềm tin vào 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn.,Tiếp tục khắc họa sự phân cấp và áp lực mà các đệ tử cấp thấp phải chịu đựng, làm nổi bật sự chênh lệch quyền lực.,Kết nối sự kiện hiện tại với bối cảnh 'Đại Tiên Chiến và Sự Suy Tàn của Chân Đạo' thông qua suy nghĩ chiêm nghiệm của Lâm Nhất, gợi ý về sự lặp lại của lịch sử.,Duy trì giai đoạn 'SETUP' của Arc, thiết lập một sự kiện điển hình về mặt tối của tông môn, chuẩn bị cho những xung đột lớn hơn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lý Phong, Triệu Kiếm, Trưởng Lão Kim, Đệ Tử Thiên Đạo Môn
Mood: Tense, contemplative, somber, critical
Kết chương: [object Object]

Đêm đã khuya, Khinh Vân Khách Điếm đã chìm vào yên tĩnh. Tiếng trò chuyện rôm rả dưới sảnh đã tắt, tiếng chén đĩa va chạm cũng không còn, chỉ còn lại tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ và tiếng côn trùng rả rích từ bên ngoài vọng vào, như những lời thì thầm của vũ trụ. Lâm Nhất ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ánh trăng vắt ngang gương mặt hắn, tô điểm thêm vẻ trầm tư. Tô Mạt Nhi đã ngủ thiếp đi trên giường, tiếng thở đều đều của nàng trong không gian tĩnh mịch mang đến một cảm giác bình yên hiếm hoi.

Nhưng Lâm Nhất thì không ngủ được. Hắn thao thức, hồi tưởng lại tất cả những hình ảnh đã chứng kiến trong ngày: ánh mắt sợ hãi và cam chịu của Lý Phong, vẻ kiêu ngạo và khinh thường của Triệu Kiếm, lời than thở bất lực của A Cường. Hắn nhớ lại lời sư phụ từng nói: “Tiên đạo không nằm ở thần thông hay quyền lực, mà nằm ở chính cái tâm của người tu luyện.” Thế nhưng, những gì hắn thấy hôm nay lại hoàn toàn trái ngược. Đây là ‘tiên đạo’ ư? Hay chỉ là một phiên bản khác của hồng trần, với những tranh giành, quyền lực và sự khinh miệt được che đậy dưới lớp áo huyền ảo của tu luyện?

Lòng hắn dấy lên một nỗi hoài nghi sâu sắc. Sự phân cấp khắc nghiệt, sự áp bức kẻ yếu, sự khinh miệt phàm nhân… tất cả đều là những biểu hiện của một ‘tiên đạo’ đang dần tha hóa, đang lặp lại vết xe đổ của Đại Tiên Chiến năm xưa. Hắn nhớ lại những lời mình đã nói với Tô Mạt Nhi đêm qua, rằng sức mạnh không phải là tất cả, rằng chân lý không nằm ở hủy diệt mà ở dung dưỡng, không nằm ở thống trị mà ở thấu hiểu và lòng trắc ẩn.

Hắn khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một gánh nặng vô hình. Con đường này khó đi hơn hắn tưởng rất nhiều. Đối đầu với một hệ thống đã ăn sâu, với một tư tưởng đã trở thành lẽ thường, là một việc vô cùng khó khăn. Nhưng chính vì thế, hắn càng phải kiên định hơn với điều mình tin tưởng.

Lâm Nhất khẽ đưa tay, đặt Phù Trần Mộc lên bàn. Gỗ của nó đã bóng lên sau bao năm tháng hắn mang theo, mang theo cả những câu chuyện, những triết lý, những niềm tin. Hắn vuốt nhẹ lên thân cây Phù Trần Mộc, cảm nhận sự ấm áp và kiên cố của nó.

“Con đường này khó đi hơn ta tưởng, Mạt Nhi,” hắn khẽ thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho mình hắn nghe thấy, như đang nói với chính tâm hồn mình, hoặc với Tô Mạt Nhi đang say ngủ. “Nhưng chính vì thế, càng phải kiên định hơn với điều mình tin tưởng. Nếu ‘tiên đạo’ là như vậy, thì ‘Vô Tiên chi Đạo’ của ta càng cần phải tồn tại.”

Ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết, nhìn về phía xa xăm, nơi Thiên Đạo Môn sừng sững ẩn mình trong màn đêm. Hắn biết, đó là nơi ẩn chứa những bí mật, những quyền lực, và cả sự tha hóa sâu sắc. Nhưng hắn không sợ. Hắn sẽ không chỉ là người quan sát, mà sẽ chủ động tìm hiểu, thấu triệt mọi ngóc ngách của tông môn này, của thế giới tu tiên này. Chỉ khi ấy, hắn mới có thể tìm thấy con đường của riêng mình, con đường mà sư phụ đã dạy, con đường của ‘chân tâm’, của sự lương thiện, của sự hòa hợp với vạn vật.

“Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm,” hắn lẩm bẩm, ánh mắt không hề lay chuyển, vững vàng hướng về phía Thiên Đạo Môn. Ánh trăng vẫn dịu dàng chiếu qua khung cửa sổ, như một lời động viên thầm lặng cho tiểu đạo sĩ đang ôm ấp một giấc mộng lớn lao giữa cõi hồng trần, quyết tâm tìm lại chân lý đã bị lãng quên.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa nhuộm hồng chân trời, xua tan đi màn sương đêm giăng mắc trên những mái ngói rêu phong của Tiểu An Trấn, Lâm Nhất đã thức dậy. Sau một đêm dài chiêm nghiệm, tâm trí hắn tuy còn vương vấn chút ưu tư, nhưng ý chí đã trở nên mạnh mẽ và kiên định hơn. Hắn biết, để thấu hiểu Thiên Đạo Môn, để tìm ra con đường chân chính giữa vô vàn ngã rẽ hiểm nguy, hắn cần phải dấn sâu hơn vào những tầng lớp nội tại của nó.

Tô Mạt Nhi cũng đã tỉnh giấc, đôi mắt to tròn, trong veo của nàng ánh lên vẻ tò mò khi thấy Lâm Nhất đang chỉnh trang đạo bào. Nàng vẫn giữ dáng vẻ hoạt bát, nhanh nhẹn thường ngày, mái tóc đen dài mượt mà được tết gọn gàng, trang phục vải thô màu sắc tươi sáng dù đơn giản nhưng toát lên vẻ sạch sẽ, tinh tươm.

“Sư huynh, hôm nay chúng ta sẽ đi đâu?” Nàng hỏi, giọng trong trẻo như tiếng chim hót buổi sớm, chứa đựng một chút hăm hở mong chờ.

Lâm Nhất nhìn nàng, đôi mắt đen láy sâu thẳm mang vẻ trầm tư thường thấy, nhưng hôm nay lại ánh lên một tia quyết đoán. “Đến Dược Viên Phụ. Ta muốn xem tận mắt những quy tắc và cách thức vận hành của nơi đó, cũng như tìm hiểu thêm về cuộc sống của các đệ tử cấp thấp.” Hắn nhớ lại ánh mắt cam chịu của Lý Phong và lời than vãn của A Cường, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành.

Họ rời Khinh Vân Khách Điếm, bước chân nhẹ nhàng trên con đường đá cuội còn ẩm ướt hơi sương. Không khí buổi sớm trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất mới và hương cỏ dại mờ nhạt từ những cánh đồng xa xa. Dọc đường, họ bắt gặp vài đệ tử Thiên Đạo Môn đang vội vã đi làm nhiệm vụ, hoặc trở về sau một đêm tu luyện. Hầu hết đều có vẻ mặt lạnh lùng, ít nói, chỉ cúi đầu chào hỏi xã giao rồi lướt qua. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, với vẻ ngoài bình dị, không quá nổi bật, dễ dàng hòa mình vào dòng người, chẳng gây mấy sự chú ý.

Con đường dẫn đến Dược Viên Phụ uốn lượn qua những rặng tre xanh mướt, tiếng lá tre xào xạc trong gió như những lời thì thầm cổ xưa. Dần dần, một mùi hương dịu nhẹ, thanh thoát của thảo mộc tươi mát bắt đầu lan tỏa trong không khí, báo hiệu họ đã đến gần. Trước mắt họ hiện ra một khu vườn rộng lớn, được chia thành từng luống đất nhỏ vuông vắn, thẳng tắp, mỗi luống đều được chăm sóc cẩn thận, xanh tốt một màu. Đây chính là Dược Viên Phụ, nơi cung cấp linh thảo cho toàn bộ Thiên Đạo Môn, đồng thời cũng là nơi các đệ tử cấp thấp thường được giao nhiệm vụ chăm sóc.

Bầu không khí nơi đây yên bình, xanh tươi, nhưng không thiếu đi sự bận rộn. Tiếng nước chảy róc rách từ các con kênh nhỏ tưới tiêu, tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng đệ tử trò chuyện nhỏ nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của thiên nhiên. Linh khí trong vườn tuy không nồng đậm như những khu cấm địa tu luyện, nhưng cũng đủ để nuôi dưỡng các loại linh thảo sinh trưởng tươi tốt.

Khi Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi tiến sâu hơn vào vườn, họ nhận thấy một nhóm đệ tử đang tụ tập quanh một khu đất, không khí có vẻ căng thẳng lạ thường. Lâm Nhất kéo Tô Mạt Nhi ẩn mình sau một bụi linh chi cao lớn, khẽ ra hiệu cho nàng giữ im lặng. Từ vị trí này, họ có thể quan sát rõ ràng mà không bị phát hiện.

Giữa nhóm người, một đệ tử với dáng vẻ gầy gò, khắc khổ, trang phục đệ tử cũ kỹ, chính là Lý Phong mà họ đã gặp hôm trước, đang cố gắng giải thích điều gì đó. Ánh mắt hắn đầy vẻ uất ức và sợ sệt, nhưng vẫn cố giữ lấy một cây linh thảo màu xanh biếc, thân cây tỏa ra một luồng linh khí mỏng manh. Đối diện với hắn là Triệu Kiếm, một đệ tử cấp cao với trang phục mới hơn, khí chất có phần ngạo mạn. Hắn đứng chống nạnh, vẻ mặt khinh thường, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn Lý Phong. Bên cạnh Triệu Kiếm là vài đệ tử khác, những kẻ hùa theo, đang cười cợt, phụ họa cho lời lẽ của hắn, khiến Lý Phong càng thêm đơn độc.

“Đây rõ ràng là linh thảo của ta! Ta đã chăm sóc nó suốt ba tháng qua, từng chút một, tưới nước, bón phân, còn phải canh chừng sâu bệnh! Nó đã sắp đến kỳ thu hoạch rồi!” Lý Phong gân cổ nói, giọng hắn run run vì uất ức. Tay hắn siết chặt lấy thân cây linh thảo, như sợ nó sẽ vụt bay khỏi tầm tay.

Triệu Kiếm nghe vậy, chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi nhếch mép cười khẩy. “Ngươi nói là của ngươi thì là của ngươi sao? Có chứng cớ gì không? Hay là do ngươi không trông coi cẩn thận để nó mọc lẫn vào khu của ta? Dược Viên Phụ này lớn như vậy, linh thảo mọc lung tung, ai biết được đâu là của ai?” Hắn ta nói một cách trịch thượng, ánh mắt đầy vẻ coi thường, hoàn toàn không xem Lý Phong ra gì. “Hơn nữa, linh thảo này mọc trong khu vực của ta, theo quy định, nó phải thuộc về ta chứ?”

“Nhưng… nhưng nó đã được đánh dấu từ trước!” Lý Phong cố gắng biện minh, chỉ vào một dấu ấn mờ nhạt trên thân cây gần gốc. “Đây là dấu ấn của ta, ta đã đánh dấu nó từ khi nó còn là một mầm non!”

Triệu Kiếm không thèm nhìn dấu ấn đó, hoặc giả vờ không thấy. Hắn ta chỉ xua tay một cách bất cần. “Dấu ấn ư? Ai biết được ngươi vẽ vời gì lên đó? Ta chỉ biết, khu vực này là do ta phụ trách. Mà ngươi thì chỉ là một đệ tử cấp thấp, có đáng để ta phải bận tâm đến từng cọng cỏ của ngươi sao?” Hắn ta nói xong, mấy tên đệ tử xung quanh liền bật cười ầm ĩ, tiếng cười vang vọng trong không gian yên bình của Dược Viên Phụ, nghe thật chói tai và cay độc.

Tô Mạt Nhi, ẩn sau bụi linh chi, đôi mắt to tròn của nàng đã đỏ hoe vì tức giận. Nàng nắm chặt tay Lâm Nhất, giọng thì thầm đầy phẫn nộ, nhưng vẫn cố gắng giữ âm lượng nhỏ nhất có thể. “Lại là Triệu Kiếm, hắn ta thật đáng ghét! Rõ ràng linh thảo đó là của Lý Phong mà! Hắn ta quá đáng!” Nàng không thể hiểu nổi sao lại có những người ngang ngược, hống hách đến vậy.

Lâm Nhất khẽ vuốt nhẹ mu bàn tay nàng, ánh mắt hắn vẫn chăm chú quan sát. Trong lòng hắn, một nỗi thất vọng sâu sắc đang dâng lên. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho việc Thiên Đạo Môn không hoàn hảo, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến hắn bất bình. Đây không phải là sự tranh giành tài nguyên thông thường, mà là sự chà đạp trắng trợn lên lẽ phải, lên công sức của người khác, chỉ vì quyền lực và địa vị.

Triệu Kiếm thấy Lý Phong vẫn còn cố gắng chống đối, nụ cười trên môi hắn ta càng thêm khinh miệt. Hắn đột nhiên vung tay, một luồng linh lực nhẹ nhàng nhưng đầy uy hiếp tỏa ra, đẩy Lý Phong lùi lại mấy bước. “Đừng có làm loạn nữa! Ta nói cho ngươi biết, nếu ngươi còn dám cãi cọ, ta sẽ báo cáo lên Trưởng Lão, nói ngươi gây rối nội bộ, cản trở việc tông môn. Đến lúc đó, đừng trách ta không nể tình đồng môn!”

Lý Phong lảo đảo lùi lại, vẻ mặt hắn tái mét. Hắn biết Triệu Kiếm nói được làm được. Hắn chỉ là một đệ tử cấp thấp, không có chỗ dựa, không có quyền lực. Dù có uất ức đến mấy, hắn cũng chẳng thể làm gì. Ánh mắt hắn nhìn cây linh thảo quý giá, bao công sức của hắn đổ vào đó, giờ sắp bị cướp đi một cách trắng trợn. Một cảm giác bất lực đến tột cùng dâng lên trong lòng hắn.

Triệu Kiếm thấy Lý Phong đã co rúm lại, liền cười đắc ý. Hắn ta tiến đến, không chút do dự mà vươn tay định nhổ bật cây linh thảo. Hắn ta thậm chí còn không thèm dùng dụng cụ, như muốn chứng tỏ sự khinh bỉ của mình đối với công sức của Lý Phong. Mấy tên đệ tử xung quanh cũng hùa theo, ánh mắt lộ rõ vẻ hả hê khi chứng kiến sự áp bức này.

Lâm Nhất nắm chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm giác gỗ trơn nhẵn mang lại chút bình tĩnh. Hắn cảm thấy một luồng hỏa khí dâng lên trong lòng, nhưng lý trí mách bảo hắn không thể hành động bốc đồng. Hắn là một người lạ, một người ngoài cuộc. Nếu hắn can thiệp lúc này, có thể sẽ gây ra rắc rối lớn hơn, không chỉ cho hắn mà còn cho chính Lý Phong. Hắn cần phải quan sát, phải hiểu rõ hơn về cách thức vận hành của Thiên Đạo Môn này. Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, hắn vẫn cảm thấy một nỗi bất bình không cách nào xoa dịu được.

***

Cuộc tranh cãi giữa Triệu Kiếm và Lý Phong ngày càng trở nên gay gắt hơn, tiếng quát tháo của Triệu Kiếm và tiếng biện minh yếu ớt của Lý Phong phá vỡ sự yên tĩnh vốn có của Dược Viên Phụ. Mấy tên đệ tử hùa theo Triệu Kiếm bắt đầu đẩy Lý Phong ra xa, không cho hắn đến gần cây linh thảo mà Triệu Kiếm đang định nhổ. Triệu Kiếm đã đưa tay ra, những ngón tay thon dài, được bao bọc bởi một tầng linh lực mỏng, chuẩn bị tóm lấy thân cây. Vẻ mặt hắn ta tràn đầy sự kiêu ngạo và đắc thắng, như thể hắn ta đang tận hưởng sự tuyệt vọng của Lý Phong.

“Dừng tay!” Một giọng nói uy nghiêm, vang dội như tiếng chuông đồng, đột ngột vang lên, xé tan bầu không khí căng thẳng. Giọng nói ấy mang theo một sự lạnh nhạt và quyền uy rõ rệt, khiến tất cả đệ tử, kể cả Triệu Kiếm, đều giật mình quay lại.

Một bóng người cao lớn, râu tóc có phần bạc trắng nhưng thần thái vẫn uy nghi, bước vào khu vực tranh chấp. Y mặc một bộ đạo bào thêu thùa tinh xảo, màu sắc trầm lắng, từng đường kim mũi chỉ đều thể hiện sự khác biệt so với những bộ đạo bào thông thường. Đôi mắt y chứa đựng vẻ quyền uy, nhưng cũng pha lẫn một chút mệt mỏi hoặc chán ghét trước những vụ việc lặt vặt. Đây chính là Trưởng Lão Kim, một trong những vị Trưởng Lão phụ trách Dược Viên Phụ. Theo sau y là hai đệ tử chấp pháp, nét mặt nghiêm nghị, tay lăm lăm pháp khí.

“Ồn ào gì thế này? Dược Viên Phụ là nơi tu dưỡng linh thảo, không phải chợ búa để các ngươi tranh cãi!” Trưởng Lão Kim cất giọng, ánh mắt quét qua một lượt đám đệ tử, dừng lại ở Triệu Kiếm và Lý Phong. Y không cần hỏi han nhiều, dường như đã biết rõ mọi chuyện, hoặc chỉ đơn giản là không muốn mất thời gian.

Triệu Kiếm lập tức hành lễ, vẻ mặt từ kiêu ngạo chuyển sang cung kính, nhưng trong ánh mắt vẫn không giấu được sự đắc ý. “Bẩm Trưởng Lão, đệ tử Triệu Kiếm đang phụ trách khu vực này. Tiểu tử Lý Phong này lại muốn tranh đoạt linh thảo của đệ tử, còn ngang nhiên cãi cọ, quấy nhiễu sự thanh tịnh của Dược Viên Phụ ạ.” Hắn ta nói năng lưu loát, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Lý Phong.

Lý Phong thấy Trưởng Lão Kim xuất hiện, trong lòng dấy lên một tia hy vọng mong manh. Hắn vội vàng quỳ xuống, dập đầu. “Thưa Trưởng Lão, không phải vậy! Cây linh thảo này là do con đích thân chăm sóc suốt ba tháng trời. Con đã đánh dấu nó từ khi nó còn là mầm non, nó mọc ở rìa khu vực của con, nhưng Triệu sư huynh lại nói nó là của hắn…” Giọng hắn nghẹn lại, đầy ủy khuất.

Trưởng Lão Kim khoát tay, vẻ mặt lạnh nhạt, không chút cảm xúc. Y không thèm nhìn kỹ cây linh thảo, cũng không kiểm tra dấu ấn mà Lý Phong nhắc đến. “Không cần nhiều lời! Linh thảo mọc ở đâu thì thuộc về khu vực đó. Nếu Lý Phong ngươi không giữ được, để nó mọc lẫn vào khu vực của người khác, đó là lỗi của ngươi! Triệu Kiếm nói có lý, ngươi đã lơ là bổn phận, để mất mát tài nguyên của tông môn.” Y nói một cách dứt khoát, không cho Lý Phong cơ hội biện bạch thêm. “Ngươi là đệ tử cấp thấp, nhiệm vụ là chăm sóc cẩn thận. Nếu không thể làm tốt, thì đừng trách tông môn phạt nặng.”

“Nhưng thưa Trưởng Lão, con đã…” Lý Phong cố gắng biện minh lần nữa, đôi mắt ngấn lệ, vẻ mặt tuyệt vọng. Hắn không thể tin được Trưởng Lão lại thiên vị đến thế, không thèm nghe hắn nói một lời nào.

“Không cần nhiều lời!” Trưởng Lão Kim ngắt lời Lý Phong một cách lạnh lùng, giọng nói mang theo sự tức giận ẩn chứa. “Lùi xuống! Nếu còn gây sự, đừng trách ta nặng tay! Ngươi muốn ta phạt ngươi vì tội gây rối, cản trở Triệu Kiếm làm nhiệm vụ sao?” Y trừng mắt nhìn Lý Phong, ánh mắt đầy vẻ răn đe.

Lý Phong hoàn toàn chết lặng. Hy vọng cuối cùng trong lòng hắn tan biến. Hắn hiểu rằng, dù có nói gì đi nữa, cũng chẳng ai tin hắn. Ở Thiên Đạo Môn này, quyền lực và địa vị mới là lẽ phải. Hắn cúi gằm mặt, đôi vai gầy gò run lên bần bật, chậm rãi lùi lại. Sự bất lực và uất ức dâng trào trong lòng hắn, khiến hắn chỉ muốn gào thét, nhưng lại không thể cất thành lời. Hắn biết, một khi Trưởng Lão đã phán, thì dù có sai trái đến mấy, cũng chẳng ai dám phản đối.

Triệu Kiếm thấy vậy, khóe môi hắn ta nhếch lên một nụ cười đắc thắng. Hắn liếc nhìn Lý Phong với ánh mắt khinh bỉ, rồi quay sang Trưởng Lão Kim cung kính hành lễ. “Đa tạ Trưởng Lão đã minh xét. Đệ tử xin được tiếp tục nhiệm vụ.” Hắn nói xong, liền cúi xuống, dùng linh lực nhổ bật cây linh thảo quý giá lên một cách dứt khoát, đặt vào một cái hộp ngọc đã chuẩn bị sẵn. Hắn ta thậm chí còn không thèm liếc nhìn Lý Phong thêm một lần nào nữa.

Mấy tên đệ tử hùa theo cũng nhìn Lý Phong với vẻ chế giễu, như thể hắn ta là một kẻ ngốc, một kẻ thấp kém đáng bị khinh thường. Họ nhanh chóng tản ra, tiếp tục công việc của mình như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nhưng ánh mắt họ thi thoảng vẫn liếc về phía Lý Phong đang đứng lặng như tượng đá.

Lâm Nhất, ẩn mình sau bụi linh chi, nắm chặt Phù Trần Mộc trong tay. Những khớp ngón tay hắn trắng bệch vì lực siết. Ánh mắt hắn lộ rõ vẻ bất bình, một luồng hỏa khí dâng lên trong lòng. Hắn nhìn Lý Phong, nhìn sự cam chịu và tuyệt vọng trong ánh mắt hắn, nhìn sự bất lực của một kẻ yếu thế trước quyền lực trần trụi. Nỗi bất công này khiến hắn cảm thấy ngột ngạt. Tô Mạt Nhi bên cạnh hắn, đôi mắt nàng rực lên sự phẫn nộ, khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh của nàng đỏ bừng. Nàng muốn xông ra, muốn nói lên lẽ phải, nhưng Lâm Nhất đã khẽ giữ tay nàng lại.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Nhất không chỉ thấy một vụ tranh chấp linh thảo đơn thuần. Hắn thấy một vết nứt sâu sắc trong cái gọi là ‘tiên đạo’ của Thiên Đạo Môn. Công lý bị vứt bỏ, lẽ phải bị chà đạp, và lòng người bị tha hóa bởi quyền lực. Hắn nhớ lại lời sư phụ đã cảnh báo về ‘Đại Tiên Chiến’, một cuộc chiến không chỉ của thần thông mà còn là sự sụp đổ của đạo đức, của ‘chân đạo’. Phải chăng, những gì hắn đang chứng kiến chính là những hạt giống đầu tiên của sự suy tàn, những mầm mống hủy diệt đang âm thầm nảy nở dưới vỏ bọc huy hoàng của một tông môn lớn? Nếu ‘tiên đạo’ chỉ là một vỏ bọc rỗng tuếch, một công cụ để kẻ mạnh áp bức kẻ yếu, thì ý nghĩa của sự tu luyện là gì?

Trưởng Lão Kim không hề quay lại nhìn Lý Phong thêm một lần nào nữa. Y chỉ khoát tay, ra hiệu cho hai đệ tử chấp pháp giải tán đám đông, rồi quay lưng bước đi, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt, như thể y vừa giải quyết một việc vặt không đáng bận tâm. Bóng y khuất dần sau những rặng linh mộc, để lại Lý Phong đứng đó, cô độc và tuyệt vọng giữa Dược Viên Phụ xanh tươi.

***

Bóng chiều đã ngả, nhuộm vàng cả con đường về Khinh Vân Khách Điếm. Gió heo may thổi nhẹ, mang theo chút se lạnh của buổi hoàng hôn, nhưng không xua tan được sự nặng trĩu trong lòng Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi. Họ trở về phòng, không khí trong căn phòng nhỏ dường như cũng bị bao trùm bởi sự trầm mặc.

Lâm Nhất ngồi bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những rặng núi mờ ảo nơi Thiên Đạo Môn sừng sững. Toàn bộ sự kiện ở Dược Viên Phụ cứ ám ảnh tâm trí hắn, từng lời lẽ khinh miệt của Triệu Kiếm, ánh mắt thờ ơ của Trưởng Lão Kim, và đặc biệt là vẻ mặt uất ức, bất lực của Lý Phong. Những hình ảnh đó cứ xoáy sâu vào tâm hồn hắn, như những vết cứa đau nhói.

Tô Mạt Nhi ngồi xuống bên cạnh hắn, lặng lẽ tựa đầu vào vai hắn, mái tóc nàng khẽ chạm vào má hắn, mang theo hơi ấm quen thuộc. Nàng không nói gì, chỉ đơn giản là ở bên cạnh, sẻ chia gánh nặng trong lòng hắn bằng sự im lặng đồng cảm. Nàng hiểu, Lâm Nhất đang chiêm nghiệm, đang đấu tranh với những suy nghĩ sâu xa hơn.

Một lúc lâu sau, nàng mới khẽ cất tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhẹ nhưng vẫn chứa đựng sự phẫn nộ chưa nguôi. “Hắn ta thật quá đáng! Trưởng lão cũng thiên vị quá mức. Linh thảo rõ ràng là của Lý Phong mà! Hắn đã bỏ bao nhiêu công sức vào đó, vậy mà… vậy mà lại bị cướp đi một cách trắng trợn như vậy.” Nàng siết chặt tay, đầu khẽ lắc, không thể tin nổi vào những gì mình đã chứng kiến.

Lâm Nhất khẽ thở dài, âm thanh ấy như mang theo cả nỗi thất vọng của hắn. Hắn đưa tay vuốt nhẹ Phù Trần Mộc, cảm nhận sự rắn chắc, bền bỉ của nó. “Đó không chỉ là linh thảo, Mạt Nhi. Đó là một hạt giống… hạt giống của sự tha hóa. Khi công lý bị coi thường, khi quyền lực che mờ lẽ phải, khi sự thật bị bóp méo bởi địa vị, thì ‘tiên đạo’ cũng chỉ là một vỏ bọc rỗng tuếch mà thôi.” Giọng hắn trầm và khàn, mỗi lời nói đều nặng trĩu suy tư. “Cái cây linh thảo kia, đối với Triệu Kiếm, có lẽ chỉ là một món đồ để hắn thể hiện quyền lực, để hắn củng cố địa vị. Nhưng đối với Lý Phong, nó là công sức, là hy vọng, là chút ít giá trị cuối cùng của hắn trong cái tông môn này.”

Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Phù Trần Mộc, rồi nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ. Trong tâm trí hắn, những lời sư phụ lại vang vọng. *“Đại Tiên Chiến không chỉ là chiến tranh của sức mạnh, mà còn là sự sụp đổ của đạo đức. Khi lòng tham lam trở thành động lực, khi quyền lực trở thành mục đích tối thượng, thì chân đạo sẽ bị che mờ, và tai họa sẽ giáng xuống nhân gian.”* Hắn tự hỏi, phải chăng, những gì hắn đang thấy ở Thiên Đạo Môn hôm nay chỉ là một vòng lặp của lịch sử? Một sự khởi đầu âm thầm của một cuộc suy tàn mới, một hạt giống tai ương đang được gieo trồng ngay tại nơi được cho là thánh địa tu tiên?

“Cái sự thiên vị, cái sự coi thường người yếu kém, cái sự chà đạp lên công lý… tất cả những điều đó không phải là con đường của tiên nhân, mà là bản chất của phàm nhân khi dục vọng lên ngôi,” Lâm Nhất tiếp tục, giọng hắn mang theo một chút chua xót. “Tông môn càng lớn, quyền lực càng cao, thì cái bóng của sự tha hóa càng dễ dàng bao trùm. Họ quên mất rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính. Quên mất rằng, tiên đạo tại tâm, chứ không phải ở thần thông hay linh thảo quý giá.”

Tô Mạt Nhi khẽ ngẩng đầu lên, nhìn Lâm Nhất, đôi mắt nàng đầy vẻ lo lắng. Nàng cảm nhận được nỗi đau trong lời nói của hắn, nỗi thất vọng sâu sắc đối với một thế giới mà họ hằng ngưỡng mộ. Nàng biết, Lâm Nhất đang đấu tranh với những tư tưởng lớn lao, với những mâu thuẫn nội tại của một thế giới tu tiên. Nàng không hiểu hết được những triết lý sâu xa như hắn, nhưng nàng hiểu được sự bất công, và nàng đồng cảm với nỗi bất bình của hắn.

“Vậy… vậy chúng ta phải làm sao, sư huynh?” Nàng hỏi, giọng run run, một nỗi sợ hãi mơ hồ dấy lên trong lòng. Nàng sợ rằng thế giới này, cái thế giới mà họ đang dấn thân vào, lại quá tàn khốc và lạnh lẽo.

Lâm Nhất vuốt nhẹ Phù Trần Mộc, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn nhìn Thiên Đạo Môn sừng sững ẩn hiện trong ánh tà dương, như một biểu tượng của quyền lực và cả sự mục ruỗng. “Chúng ta sẽ không sợ hãi, Mạt Nhi. Chính vì những điều này mà ‘Vô Tiên chi Đạo’ của chúng ta càng cần phải tồn tại. Con đường mà sư phụ đã dạy, con đường của ‘chân tâm’, của sự lương thiện, của sự hòa hợp với vạn vật. Chúng ta sẽ không để những hạt giống tha hóa này ăn mòn lòng tin của mình.”

Hắn khẽ siết chặt tay Tô Mạt Nhi, một hành động nhỏ nhưng chứa đựng sự bảo vệ và lời hứa. “Chúng ta sẽ tiếp tục quan sát, tiếp tục tìm hiểu. Chỉ khi thấu hiểu được tận cùng sự mục ruỗng này, chúng ta mới biết cách làm thế nào để gieo trồng những hạt giống khác, những hạt giống của lòng trắc ẩn, của công lý, của chân đạo. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chính cái chân tâm đó, sẽ là ngọn đèn soi sáng con đường ta đi, dù cho xung quanh có là bóng đêm u tối đến mấy đi chăng nữa.”

Ánh mắt hắn không hề lay chuyển, vững vàng hướng về phía Thiên Đạo Môn, một lời khẳng định cho quyết tâm không lùi bước. Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, còn nhiều bất công, nhưng chính vì thế, hắn càng phải kiên định hơn với điều mình tin tưởng. Để tìm lại chân lý đã bị lãng quên, để bảo vệ những giá trị đang dần mai một, Lâm Nhất sẽ không chỉ là người quan sát, mà sẽ là người hành động, theo cách riêng của mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ