Vô tiên chi đạo
Chương 129

Bóng Đêm Thập Diện: Dấu Chân Hắc Y

3932 từ
Mục tiêu: Giới thiệu sự xuất hiện của Hắc Y Nhân như một mối đe dọa hữu hình, gieo rắc hỗn loạn và lo sợ trong khu vực Thiên Đạo Môn.,Làm sâu sắc thêm nhận thức của Lâm Nhất về những mặt tối và bất ổn tiềm ẩn trong thế giới tu tiên, đặc biệt là Thiên Đạo Môn.,Củng cố quyết tâm của Lâm Nhất trong việc kiên định với 'Vô Tiên chi Đạo' của mình, đồng thời nhận ra gánh nặng trách nhiệm khi đối mặt với những thế lực đen tối.,Thúc đẩy giai đoạn 'SETUP' của Arc bằng cách giới thiệu một thế lực đối kháng mới, bí ẩn và đầy nguy hiểm, tạo tiền đề cho các xung đột lớn hơn.,Kết nối sự kiện hiện tại với bối cảnh 'Đại Tiên Chiến và Sự Suy Tàn của Chân Đạo' 3000 năm trước, gợi ý về sự lặp lại của lịch sử.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Hắc Y Nhân, Đệ Tử Thiên Đạo Môn, Trưởng Lão Kim, Người dân Tiểu An Trấn
Mood: Tense, mysterious, contemplative, unsettling, subtly melancholic.
Kết chương: [object Object]

Ánh tà dương của ngày hôm qua đã lùi xa, nhường chỗ cho một buổi sáng tinh khôi, nhuộm màu nắng nhạt. Tại Khinh Vân Khách Điếm, một ngôi nhà gỗ hai tầng với mái ngói xanh rêu phong, biển hiệu “Khinh Vân” treo lủng lẳng trước cửa khẽ lay động theo làn gió sớm. Sảnh lớn bên trong, vốn thường ngày khá ấm cúng và nhộn nhịp, nay lại mang một vẻ tĩnh lặng khác lạ. Tiếng chén đĩa va chạm khe khẽ trong phòng ăn, tiếng bước chân trên cầu thang gỗ vọng xuống đều đều, và đâu đó, tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ mang theo hơi sương đêm còn vương vấn. Mùi thức ăn mới nấu, mùi bánh hấp, mùi trà xanh thơm ngát, cùng với mùi gỗ mộc mạc và chút khói bếp thoảng qua, tạo nên một bầu không khí thân thiện, êm đềm, một sự an toàn giả định sau những bão tố trong lòng.

Lâm Nhất ngồi bên bàn gỗ cũ kỹ, trước mặt hắn là một bát cháo trắng đơn giản và vài món dưa muối. Hắn không vội vàng động đũa, ánh mắt vẫn còn trầm tư, tựa như đang chìm đắm trong vô vàn những suy tưởng vô hình mà chỉ riêng hắn mới có thể chạm tới. Đêm qua, những gì đã chứng kiến tại Thiên Đạo Môn, cái cách mà công lý bị chà đạp và quyền lực lên ngôi, đã gieo vào lòng hắn những hạt giống hoài nghi sâu sắc hơn về cái gọi là “tiên đạo”. Tuy nhiên, sự trầm tư ấy không còn mang vẻ u uất của thất vọng, mà thay vào đó, là một sự kiên định lạ thường, một ánh lửa nhỏ bùng lên trong đôi mắt đen láy thăm thẳm. Hắn khẽ vuốt ve Phù Trần Mộc đặt bên cạnh, cảm nhận sự rắn chắc, bền bỉ của nó, như thể đang tìm kiếm một điểm tựa vững chãi giữa dòng xoáy của thế sự.

Tô Mạt Nhi ngồi đối diện, khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh của nàng vẫn còn vương chút lo lắng. Nàng biết Lâm Nhất đang suy nghĩ rất nhiều, nàng hiểu được nỗi thất vọng của hắn, bởi chính nàng cũng đã cảm nhận được sự bất công nghiệt ngã ấy. Nhưng nàng cũng nhìn thấy sự kiên cường toát ra từ hắn, một vẻ thanh thoát nhưng không hề yếu đuối. Nàng không thể lý giải hết những triết lý sâu xa trong tâm trí Lâm Nhất, nhưng nàng tin tưởng hắn, và điều đó đủ để xua đi phần nào nỗi sợ hãi trong lòng.

“Huynh vẫn còn nghĩ về chuyện hôm qua sao?” Nàng khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo mang theo chút dịu dàng, tựa như muốn xua tan đi sự nặng nề trong không khí. “Cái cách Trưởng Lão Kim xử lý… thật sự khiến người ta không thể nào chấp nhận nổi. Thiên Đạo Môn mà huynh nói, lẽ nào lại có thể mục ruỗng đến vậy sao?”

Lâm Nhất khẽ nâng chén trà, nhấp một ngụm. Hương trà đắng nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, tựa như vị của cuộc đời mà hắn đang nếm trải. “Thiên Đạo Môn, hay bất kỳ tông môn nào, cũng chỉ là một phần của hồng trần mà thôi, Mạt Nhi,” hắn đáp, giọng trầm và chậm rãi, mỗi lời nói đều được hắn nghiền ngẫm kỹ càng. “Con người khi tập trung lại, quyền lực càng lớn, dục vọng càng dễ bị khuếch đại. Khi dục vọng lên ngôi, thì dù là tiên đạo hay phàm trần, lòng người vẫn là thứ khó đoán nhất, và cũng là thứ dễ bị tha hóa nhất. Cái vỏ bọc ‘tiên nhân’ không thể che giấu được bản chất tham lam, ích kỷ của phàm nhân. Nhưng càng khó, càng phải giữ vững tâm mình.”

Hắn ngước mắt nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự thấu hiểu thế sự đến lạ lùng. “Những gì chúng ta thấy, chỉ là một góc nhỏ của bức tranh lớn mà thôi. Sư phụ ta từng nói, Đại Tiên Chiến ba ngàn năm trước không chỉ là cuộc chiến tranh của sức mạnh, mà còn là sự sụp đổ của đạo đức. Khi lòng tham lam trở thành động lực, khi quyền lực trở thành mục đích tối thượng, thì chân đạo sẽ bị che mờ, và tai họa sẽ giáng xuống nhân gian. Ta tự hỏi, phải chăng, những gì chúng ta đang chứng kiến ở đây chỉ là một vòng lặp của lịch sử? Một hạt giống của sự suy tàn mới, đang được gieo trồng ngay tại nơi được cho là thánh địa tu tiên này?”

Tô Mạt Nhi lắng nghe hắn nói, đôi mắt to tròn long lanh chăm chú nhìn vào hắn. Nàng không hoàn toàn hiểu hết những lời lẽ uyên thâm ấy, nhưng nàng cảm nhận được sự nặng nề trong từng câu chữ. Nàng biết Lâm Nhất đang cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp cho những mâu thuẫn trong thế giới này, và nàng muốn cùng hắn tìm kiếm. Nàng khẽ siết chặt tay hắn dưới gầm bàn, một hành động nhỏ nhưng chứa đựng tất cả sự tin tưởng và ủng hộ.

“Huynh nói đúng,” nàng khẽ nói, giọng nàng nhỏ dần như sợ làm vỡ tan bầu không khí chiêm nghiệm ấy. “Dù là tiên nhân hay phàm nhân, cái tâm vẫn là quan trọng nhất. Nhưng… con đường này có lẽ sẽ rất gian nan, phải không, sư huynh?” Nàng ngước nhìn hắn, trong đôi mắt ấy có chút sợ hãi mơ hồ, nhưng cũng có một sự quyết tâm không kém. “Đệ cứ đi đâu là muội lo đó. Huynh thường một mình suy nghĩ, một mình gánh vác. Nhưng huynh đã quyết rồi, muội sẽ đi cùng huynh. Dù có gian nan đến mấy, muội cũng sẽ đi cùng huynh.”

Lâm Nhất quay sang nhìn nàng, một nụ cười nhẹ, hiếm hoi nở trên môi. Nụ cười ấy không mang vẻ tươi tắn thường ngày, mà chất chứa sự thấu hiểu và lòng cảm kích sâu sắc. “Cảm ơn nàng, Mạt Nhi,” hắn nói khẽ, giọng ấm áp hơn. Hắn biết, có nàng ở bên, con đường dù có chông gai đến mấy cũng bớt phần cô độc. Hắn khẽ vuốt nhẹ mái tóc đen dài mượt mà của nàng. “Chính vì hồng trần gian nan, chính vì lòng người khó đoán, mà chúng ta càng phải kiên định với con đường của mình. Con đường của chân tâm, của sự lương thiện, của sự hòa hợp với vạn vật. Chúng ta sẽ không để những hạt giống tha hóa này ăn mòn lòng tin của mình.”

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh bên ngoài. Nắng đã lên cao hơn, soi rọi những mái nhà ngói xanh, những con đường đất còn ướt sương đêm. Người dân đã bắt đầu thức dậy, tiếng rao hàng xa xa vọng lại, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng xe ngựa lạch cạch trên đường đá. Một cuộc sống bình dị, chân thật, nhưng lại chứa đựng vô vàn những ẩn ý sâu xa. Hắn biết, để tìm lại chân lý đã bị lãng quên, để bảo vệ những giá trị đang dần mai một, hắn sẽ không chỉ là người quan sát, mà sẽ là người hành động, theo cách riêng của mình. Hắn nắm chặt Phù Trần Mộc trong tay, ánh mắt kiên định hướng về phía chân trời. “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chính cái chân tâm đó, sẽ là ngọn đèn soi sáng con đường ta đi, dù cho xung quanh có là bóng đêm u tối đến mấy đi chăng nữa.”

Hắn quay lại nhìn Tô Mạt Nhi, đôi mắt hắn không hề lay chuyển, vững vàng như đá tảng. “Chúng ta sẽ tiếp tục đi, Mạt Nhi. Đi sâu hơn vào cái hồng trần này, để thấu hiểu nó, và để tìm ra con đường của chính mình.” Nàng gật đầu, đứng dậy, nắm chặt tay hắn. Họ cùng nhau rời khỏi Khinh Vân Khách Điếm, hòa mình vào dòng người đang dần tấp nập của Tiểu An Trấn, bước về phía Phàm Nhân Thị Trường, nơi cuộc sống trần tục nhất đang diễn ra, nơi những chân lý giản dị nhất có thể được tìm thấy.

***

Phàm Nhân Thị Trường của Tiểu An Trấn vào giữa trưa là một bức tranh sống động của cuộc đời. Nắng đã lên cao, rải vàng trên những mái nhà tranh, những con đường lát đá cuội. Không khí nơi đây sầm uất, ồn ào, và náo nhiệt đến lạ. Tiếng người mua bán rao hàng lanh lảnh, tiếng mặc cả kỳ kèo, tiếng cười nói rộn ràng của đám trẻ con chạy nhảy, tiếng bước chân vội vã của những người hành khất, và tiếng xe ngựa lạch cạch trên đường đất, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Mùi đồ ăn nướng thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới tinh, mùi mồ hôi của những người lao động cần cù, và cả mùi đất sau cơn mưa đêm qua còn vương vấn, tất cả đánh thức mọi giác quan, khiến người ta cảm thấy mình đang sống trọn vẹn trong từng khoảnh khắc. Bầu không khí tràn ngập sự sống và hoạt động, một cảm giác chân thực mà những chốn tu tiên thanh tịnh đôi khi lại thiếu vắng.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi chậm rãi bước đi giữa dòng người đông đúc. Hắn, với vẻ ngoài thư sinh, mái tóc đen dài búi gọn gàng và bộ đạo bào cũ kỹ nhưng sạch sẽ, trông có vẻ lạc lõng giữa chợ búa ồn ào. Nhưng đôi mắt hắn vẫn trầm tư, quan sát mọi thứ xung quanh với một sự chú tâm đặc biệt. Hắn nhìn những người nông dân bán rau củ, những người thợ thủ công cặm cụi, những tiểu thương mời gọi khách hàng. Hắn thấy những nụ cười giản dị, những cái cau mày lo toan, và cả những ánh mắt lấp lánh hy vọng. Nàng Tô Mạt Nhi thì lại có vẻ hoạt bát hơn, đôi mắt to tròn long lanh đảo quanh, thỉnh thoảng lại líu lo chỉ trỏ một món đồ chơi hay một gánh hàng ăn vặt. Nàng nắm chặt tay Lâm Nhất, sợ lạc giữa biển người.

Họ dừng lại trước một gánh hàng bán bánh bao nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút mang theo mùi thơm ngào ngạt. Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nhớ lại những ngày tháng cùng sư phụ lang thang khắp hồng trần, những bữa ăn đơn giản nhưng đầy ắp tình người. Hắn vừa định mở lời gọi mua vài chiếc, thì bỗng nhiên, một luồng khí lạnh lẽo đột ngột quét qua khu chợ. Luồng khí ấy không mang theo cái lạnh của gió núi hay sương đêm, mà là một cái lạnh buốt thấu xương, một cái lạnh âm u, tanh nồng, tựa như hơi thở của tử khí.

Cùng lúc đó, một tiếng gào thét quỷ dị, tựa như tiếng xé toạc màn đêm, vang lên từ phía trên không trung. Tiếng hét ấy không phải của con người, cũng không phải của loài thú, mà là một âm thanh chói tai, rợn người, khiến tất cả mọi người trong chợ đều phải rùng mình. Không khí náo nhiệt bỗng chốc trùng xuống, một sự im lặng chết chóc bao trùm, rồi ngay sau đó là những tiếng la hét hoảng loạn.

“Quỷ! Quỷ đến rồi!”

“Chạy mau! Có ác ma!”

Đám đông nháo nhác, chen lấn xô đẩy nhau chạy trốn. Những gánh hàng đổ vỡ, những món đồ văng tung tóe, tiếng trẻ con khóc thét, tiếng người lớn gào thét trong kinh hoàng. Một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có. Một số đệ tử Thiên Đạo Môn, vốn đang ung dung dạo chơi hoặc mua sắm trong chợ, cũng bị ảnh hưởng bởi luồng âm khí. Sắc mặt họ tái nhợt, thân hình lảo đảo, có người còn phun ra một ngụm máu bầm, hiển nhiên là đã bị luồng tà khí kia xâm nhập vào kinh mạch. Sự kiêu ngạo thường ngày của họ đã biến mất, thay vào đó là sự bối rối và sợ hãi tột độ.

Lâm Nhất lập tức phản ứng. Hắn không hề hoảng sợ, nhưng đôi mắt hắn sắc lạnh, quét nhanh qua đám đông hỗn loạn. Hắn lập tức kéo Tô Mạt Nhi vào một góc khuất, phía sau một xe hàng đổ nát, dùng thân mình che chắn cho nàng. “Đừng sợ, Mạt Nhi,” hắn nói khẽ, giọng hắn vẫn bình tĩnh đến lạ thường, như một điểm tựa vững chắc giữa cơn bão. Hắn khẽ phẩy Phù Trần Mộc trong tay. Một luồng khí thanh tịnh, ấm áp lập tức tỏa ra, bao bọc lấy Tô Mạt Nhi, xua tan luồng âm khí lạnh lẽo đang xâm nhập.

Nàng Tô Mạt Nhi nép chặt vào Lâm Nhất, run rẩy. Khuôn mặt nàng trắng bệch, đôi mắt to tròn long lanh tràn ngập vẻ kinh hoàng. “Lâm Nhất, cái gì vậy? Muội sợ quá!” Nàng siết chặt tay hắn, móng tay cắm sâu vào da thịt hắn, nhưng hắn không hề cảm thấy đau đớn. Nỗi sợ hãi của nàng là thật, và hắn cần phải bảo vệ nàng.

Chỉ trong chớp mắt, giữa màn hỗn loạn và tiếng la hét, vài bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện, lướt đi nhanh như cắt. Đó là những Hắc Y Nhân. Họ mặc y phục đen tuyền che kín toàn thân, từ đầu đến chân, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lẽo, vô cảm. Thân hình họ cao lớn, vạm vỡ, nhưng lại thoắt ẩn thoắt hiện, tựa như những bóng ma giữa ban ngày. Điều kỳ lạ là, họ không hề tấn công trực diện bất kỳ ai. Họ chỉ lướt qua, gieo rắc luồng âm khí kinh hoàng và những tiếng gào thét quỷ dị, khiến mọi người hoảng loạn tột độ, rồi lại biến mất nhanh chóng, như thể mục đích của họ không phải là giết chóc, mà là gieo rắc nỗi sợ hãi và sự hỗn loạn. Một sự xuất hiện chớp nhoáng nhưng hiệu quả, cho thấy đây là một tổ chức có tổ chức, bí ẩn và có khả năng gây ra những sự kiện lớn hơn trong tương lai.

Lâm Nhất nheo mắt, ánh mắt hắn dõi theo những bóng đen cuối cùng biến mất vào khoảng không. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác mạnh mẽ, một thứ mà hắn chưa từng đối mặt trước đây, ngay cả trong những cuộc phiêu lưu chốn hồng trần. Mùi âm khí lạnh lẽo và tanh nồng vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện đáng sợ ấy. Hắn khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành. “Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng cũng có những kẻ cố tình đi ngược lại đạo trời, làm trái lẽ tự nhiên.” Hắn biết, mọi chuyện sẽ không còn đơn giản như những vụ tranh chấp linh thảo nữa. Một bóng tối lớn hơn đang trỗi dậy, và Thiên Đạo Môn có vẻ như không hề hay biết, hoặc biết mà không có đủ khả năng để đối phó.

***

Buổi chiều dần buông, kéo theo một màn trời âm u, nặng trĩu. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo một cái lạnh buốt thấu xương, không còn là cái lạnh âm khí tanh nồng, mà là cái lạnh của một buổi tối chợt chuyển giao mùa, pha lẫn sự bất an. Tiểu An Trấn, vốn là một thị trấn phàm nhân yên bình với những ngôi nhà gạch, gỗ đơn giản và đường phố lát đá cuội, giờ đây chìm trong một bầu không khí u ám, nặng nề. Tiếng người mua bán nhỏ nhẹ đã hoàn toàn biến mất, tiếng trẻ con nô đùa cũng không còn, chỉ còn tiếng gió rít qua những mái nhà, và đâu đó là tiếng chó sủa thê lương.

Tại một góc phố, trên bức tường cũ kỹ của một tòa nhà được biết đến là nơi Thiên Đạo Môn dùng để chứa vật tư, một phù văn đen ngòm, quỷ dị hiện ra rõ nét. Nó không phải là một hình vẽ đơn thuần, mà tựa như được khắc bằng một thứ mực sống, vẫn còn âm ỉ tỏa ra một luồng khí tức tà ác, khiến những người phàm nhân đi qua đều cảm thấy rợn người. Chính tại nơi này, dấu vết cuối cùng của những Hắc Y Nhân đã được tìm thấy.

Không lâu sau, Trưởng Lão Kim, với thân hình cường tráng và râu tóc bạc phơ, nhưng giờ đây khuôn mặt lại lộ rõ vẻ bối rối và giận dữ, đã cùng một nhóm các đệ tử cấp cao vội vã đến hiện trường. Ánh mắt sắc bén của ông ta, vốn thường ngày toát lên vẻ uy nghiêm, nay lại có chút luống cuống, không thể che giấu được sự bất ngờ trước sự kiện đột ngột này. Các đệ tử Thiên Đạo Môn khác cũng không khá hơn. Vẻ kiêu ngạo thường thấy của họ đã bị thay thế bằng sự hoang mang và sợ hãi. Họ vây quanh phù văn, kiểm tra cẩn thận, nhưng không ai dám chạm vào nó.

“Thật to gan!” Trưởng Lão Kim gầm lên, giọng nói đầy giận dữ nhưng cũng ẩn chứa một sự bất lực khó tả. “Dám gây sự tại địa bàn Thiên Đạo Môn! Không những thế, còn để lại dấu vết trắng trợn như vậy! Các ngươi! Mau phong tỏa khu vực, điều tra cho kỹ lưỡng, không được bỏ qua bất kỳ manh mối nào!” Lời nói của ông ta vang vọng trong không khí lạnh lẽo, nhưng dường như không đủ sức xua đi cái bóng đêm đang bao trùm.

Từ xa, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đứng ẩn mình sau một hàng cây cổ thụ, lặng lẽ quan sát. Tô Mạt Nhi nép sát vào hắn, run rẩy. Nàng vẫn còn ám ảnh bởi những tiếng gào thét quỷ dị và luồng âm khí lạnh lẽo ban trưa. “Lâm Nhất, đó là cái gì vậy? Những kẻ mặc đồ đen đó là ai?” Nàng thì thầm, giọng nàng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

Lâm Nhất không trả lời ngay. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào phù văn đen ngòm trên tường, cảm nhận âm khí còn vương vấn. Tâm trí hắn tràn ngập những suy nghĩ, những mảnh ký ức về lời sư phụ lại hiện về rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn nhớ lại những câu chuyện về Đại Tiên Chiến ba ngàn năm trước, về sự suy tàn của Chân Đạo, về những thế lực tà ác đã trỗi dậy, lợi dụng sự yếu kém và lòng tham của con người để gieo rắc tai ương.

*“Bóng tối này… không khác gì những gì sư phụ đã kể về Đại Tiên Chiến. Liệu lịch sử có đang lặp lại?”* Hắn tự độc thoại nội tâm, một cảm giác nặng nề dấy lên trong lòng. Sự xuất hiện chớp nhoáng nhưng hiệu quả của những Hắc Y Nhân này, cái cách họ không tấn công trực diện mà chỉ gieo rắc nỗi sợ hãi và để lại dấu ấn bí ẩn, cho thấy đây không phải là những kẻ hung đồ đơn thuần. Đây là một thế lực có tổ chức, có mục đích, và có lẽ, còn ẩn chứa một âm mưu lớn hơn nhiều. Cái phù văn kỳ lạ mà họ để lại có thể là một manh mối quan trọng về mục đích hoặc nguồn gốc của chúng.

Sự bối rối và bất lực của Trưởng Lão Kim và các đệ tử Thiên Đạo Môn trước những Hắc Y Nhân này báo hiệu sự yếu kém tiềm ẩn của tông môn này trước một thế lực bí ẩn và tà ác. Thiên Đạo Môn, vốn được coi là một trong những thánh địa tu tiên, lại tỏ ra lúng túng và không có phương án đối phó rõ ràng. Điều này càng củng cố niềm tin của Lâm Nhất rằng cái "tiên đạo" hiện tại đã mục ruỗng từ bên trong, và giờ đây lại đối mặt với một mối đe dọa lớn từ bên ngoài.

Lâm Nhất khẽ vuốt nhẹ Phù Trần Mộc, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết. Hắn đã từng nghĩ rằng con đường "Vô Tiên chi Đạo" của mình là để tìm kiếm chân lý, để sống thuận theo tự nhiên, để giữ gìn chân tâm giữa hồng trần gian nan. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng con đường ấy không chỉ là sự chiêm nghiệm nội tại, mà còn là gánh nặng của trách nhiệm. Khi những thế lực tà ác trỗi dậy, khi bóng tối bao trùm, thì việc kiên định với "chân tâm" không còn là một lựa chọn, mà là một mệnh lệnh của lương tri.

Hắn khẽ siết chặt tay Tô Mạt Nhi, truyền cho nàng một chút hơi ấm và sự bình yên. “Những kẻ này… chúng không đơn thuần chỉ muốn gây rối, Mạt Nhi. Chúng muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, muốn thử thách, và có lẽ… muốn đánh thức một điều gì đó.” Hắn ngừng lại, ánh mắt hắn lại nhìn về phía Thiên Đạo Môn sừng sững ẩn hiện trong màn đêm dần buông, tựa như một biểu tượng của sự uy nghi nhưng cũng đầy rẫy những vết nứt ngầm.

“Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm,” Lâm Nhất thì thầm, không phải để nói với Tô Mạt Nhi, mà là để nhắc nhở chính mình. “Và chính cái chân tâm đó sẽ là ngọn đèn soi sáng con đường ta đi, dù cho xung quanh có là bóng đêm u tối đến mấy đi chăng nữa. Chúng ta sẽ không sợ hãi, Mạt Nhi. Chúng ta sẽ tiếp tục quan sát, tiếp tục tìm hiểu. Chỉ khi thấu hiểu được tận cùng sự mục ruỗng này, chúng ta mới biết cách làm thế nào để gieo trồng những hạt giống khác, những hạt giống của lòng trắc ẩn, của công lý, của chân đạo.”

Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, còn nhiều bất công, và giờ đây, còn cả những thế lực bí ẩn, tà ác đang rình rập. Nhưng chính vì thế, hắn càng phải kiên định hơn với điều mình tin tưởng. Hắn không thể để lịch sử lặp lại, không thể để bóng tối của Đại Tiên Chiến bao trùm lên nhân gian một lần nữa. Để tìm lại chân lý đã bị lãng quên, để bảo vệ những giá trị đang dần mai một, Lâm Nhất sẽ không chỉ là người quan sát, mà sẽ là người hành động, theo cách riêng của mình, dù cho con đường ấy có phải đối mặt với những hiểm nguy đến nhường nào.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ