Vô tiên chi đạo
Chương 130

Dấu Vết U Ám: Âm Mưu Của Hắc Y Nhân

3225 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất bắt đầu chủ động tìm hiểu về Hắc Y Nhân và phù văn bí ẩn mà chúng để lại.,Gợi ý rằng sự xuất hiện của Hắc Y Nhân không chỉ là hành động gây rối ngẫu nhiên mà ẩn chứa một âm mưu sâu xa, đe dọa sự ổn định của tông môn và hồng trần.,Khắc họa phản ứng ban đầu của Thiên Đạo Môn đối với sự kiện Hắc Y Nhân, cho thấy sự bối rối và hạn chế trong việc đối phó với một thế lực bí ẩn.,Củng cố niềm tin của Lâm Nhất vào con đường 'Vô Tiên' và trách nhiệm của hắn trong việc bảo vệ những giá trị chân chính trước sự tha hóa và hiểm nguy.,Duy trì giai đoạn 'SETUP' của Arc, thiết lập một mối đe dọa mới và chuẩn bị cho những xung đột lớn hơn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Trưởng Lão Kim, Đệ Tử Thiên Đạo Môn, Người dân Tiểu An Trấn, Hắc Y Nhân, Hoàng Dược Sư
Mood: Mysterious, contemplative, tense, concerned, determined
Kết chương: [object Object]

Sáng sớm hôm sau, ánh bình minh nhạt nhòa len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ tại Khinh Vân Khách Điếm, đổ một vệt vàng ảm đạm lên nền gỗ đã cũ kỹ. Dù trời đã trong xanh, nắng nhẹ, nhưng không khí vẫn mang một chút lạnh lẽo se sắt của đêm qua, như thể hơi thở u ám của Hắc Y Nhân vẫn còn vương vấn đâu đó, bám riết lấy từng ngóc ngách của Tiểu An Trấn. Trong căn phòng nhỏ đơn giản, chỉ có một chiếc bàn gỗ vuông và hai chiếc ghế thấp, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi ngồi đối diện nhau, bữa ăn sáng dường như bị lãng quên. Tiếng chén đĩa va chạm khe khẽ từ sảnh lớn vọng lên, cùng với tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tiếng bước chân lạo xạo trên cầu thang gỗ cũ, và thoang thoảng mùi thức ăn mới nấu lẫn mùi gỗ mục, mùi khói bếp. Tất cả tạo nên một bức tranh bình dị, thân thuộc của cuộc sống phàm nhân, nhưng không thể xua đi được bóng ma của sự kiện đêm qua đang bao trùm tâm trí hai người.

Tô Mạt Nhi, khuôn mặt thanh tú vẫn còn nét mệt mỏi và sợ hãi chưa tan, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất. Nàng nép người vào ghế, tay vẫn còn siết chặt vạt áo, như thể muốn tìm kiếm một chút an toàn giữa những biến động khó lường. “Lâm Nhất, huynh đừng xen vào chuyện này nữa.” Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đây mang một vẻ yếu ớt, pha chút nức nở. “Bọn Hắc Y Nhân đó thật đáng sợ, Thiên Đạo Môn còn không đối phó được, chúng ta… chúng ta chỉ là những tiểu tu sĩ, đâu thể làm gì được?” Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt tràn đầy lo lắng, sợ hãi, nhưng sâu thẳm vẫn ẩn chứa sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối dành cho hắn. Nàng chỉ muốn bảo vệ hắn khỏi những hiểm nguy mà thôi.

Lâm Nhất không trả lời ngay. Hắn trầm tư, ánh mắt đen láy sâu thẳm nhìn xa xăm như xuyên qua bức tường gỗ thô sơ, xuyên qua không gian, trở về với những ký ức về sư phụ và những lời cảnh báo về Đại Tiên Chiến. Trên bàn, Phù Trần Mộc được đặt ngay ngắn, màu gỗ nâu trầm ấm áp, như một điểm tựa vững chãi giữa những dòng suy tư mịt mùng. Hắn khẽ đưa tay, vuốt nhẹ lên những đường vân gỗ đã cũ, cảm nhận sự mát lạnh quen thuộc từ vật phẩm luôn đồng hành cùng hắn. Dáng vẻ thư sinh gầy gò của hắn toát lên một vẻ thanh thoát, nhưng lúc này lại mang theo một gánh nặng vô hình. Hắn thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt lo lắng của Tô Mạt Nhi.

“Mạt Nhi, muội không thấy sao?” Giọng hắn ôn hòa, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói lại chất chứa một sự kiên định khó lay chuyển. “Đây không phải là chuyện chúng ta có thể làm ngơ. Lời sư phụ nói về Đại Tiên Chiến… dường như đang lặp lại. Sự tha hóa từ bên trong, sự yếu kém từ bên ngoài. Nếu cứ để mặc, hồng trần này sẽ ra sao? Những người dân vô tội này, họ sẽ phải đối mặt với điều gì?” Hắn ngừng lại, ánh mắt tràn đầy chiêm nghiệm, nỗi buồn và sự trắc ẩn lan tỏa trong không khí. Hắn nhớ lại những lời sư phụ đã dạy, về cái gọi là “tiên đạo” đã bị bóp méo, về sự suy tàn của Chân Đạo không phải do ngoại lực, mà do chính lòng tham và sự bất công nảy mầm từ bên trong. Bóng tối của Hắc Y Nhân không chỉ là một mối đe dọa vật chất, mà còn là một tấm gương phản chiếu sự mục ruỗng của một hệ thống, một lời nhắc nhở rằng lịch sử có thể lặp lại nếu con người không biết tự cảnh tỉnh.

Tô Mạt Nhi nghe hắn nói, lòng nàng càng thêm thắt. Nàng biết, hắn nói đúng. Lâm Nhất của nàng không bao giờ có thể quay lưng lại với những bất công, với những nỗi đau của nhân thế. Nhưng nàng vẫn không khỏi sợ hãi cho hắn. “Nhưng huynh không phải là người của Thiên Đạo Môn, huynh không có trách nhiệm đó!” Nàng cố gắng thuyết phục, giọng vẫn còn run run. “Huynh chỉ là một tiểu đạo sĩ vô danh, đâu cần phải gánh vác mọi chuyện?”

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, một nụ cười nhẹ ẩn chứa nét u buồn lướt qua đôi môi hắn. “Chân đạo không phân biệt môn phái, Mạt Nhi.” Hắn nói, giọng điệu càng trở nên sâu lắng và triết lý hơn. “Lòng nhân ái, sự trắc ẩn, đó là nền tảng của mọi con đường tu thân, dù là tiên đạo hay phàm đạo. Nếu ta có thể giúp, dù chỉ là một chút, ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Làm sao ta có thể nhắm mắt trước những khổ đau, trước những mầm mống tai ương đang lớn dần?” Hắn nhìn Phù Trần Mộc, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang dần rực rỡ hơn, nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề đang bao trùm. “Chân tâm đã định, dù hồng trần gian nan đến mấy, ta cũng sẽ không từ bỏ.” Ánh mắt hắn từ trầm tư dần trở nên kiên định, một ngọn lửa nhỏ nhưng bền bỉ bùng cháy trong sâu thẳm con ngươi. Hắn không phải là người theo đuổi danh vọng hay quyền lực, hắn chỉ đơn thuần muốn tìm kiếm chân lý, và bảo vệ những giá trị mà hắn tin tưởng. Đó là con đường Vô Tiên chi Đạo của hắn.

***

Giữa buổi sáng, nắng đã lên cao hơn một chút, trải một màu vàng dịu nhẹ lên khắp Tiểu An Trấn. Không khí vẫn trong lành nhưng có chút se lạnh, đặc trưng của vùng núi cao. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi rời khỏi Khinh Vân Khách Điếm, dạo bước trên con phố chính của Tiểu An Trấn, nơi đêm qua Hắc Y Nhân đã gieo rắc nỗi sợ hãi. Con đường lát đá cuội vẫn còn ẩm ướt hơi sương, vài ngôi nhà gạch, gỗ đơn giản nằm im lìm, một số cửa hàng vẫn đóng kín cửa, dường như người dân vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cơn hoảng loạn. Tiếng người mua bán nhỏ nhẹ hơn thường lệ, tiếng trẻ con nô đùa cũng thưa thớt, mang một vẻ e dè. Thỉnh thoảng, tiếng xe bò kéo lạch cạch lại vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Mùi đồ ăn từ một vài quán ăn đã mở cửa, mùi khói bếp, mùi đất ẩm và cỏ cây đan xen vào nhau, tạo nên một bức tranh dung dị của cuộc sống phàm trần, nhưng dưới lớp vỏ bình yên ấy, một sự cảnh giác, một nỗi bất an vẫn âm ỉ tồn tại.

Tại khu vực nơi phù văn đen ngòm được khắc lên tường, không khí càng thêm căng thẳng. Một nhóm đệ tử Thiên Đạo Môn, dưới sự chỉ huy của Trưởng Lão Kim, đang cố gắng phong tỏa và xóa bỏ dấu vết của Hắc Y Nhân. Trưởng Lão Kim, với khuôn mặt căng thẳng và có phần bối rối, đang lớn tiếng chỉ đạo các đệ tử. Dáng người ông ta tuy cao lớn, nhưng lúc này lại toát lên vẻ bất lực khi đối mặt với một sự kiện nằm ngoài dự kiến. Các đệ tử xung quanh cũng lộ rõ vẻ hoang mang, sợ hãi, thi thoảng lại thì thầm to nhỏ, ánh mắt cảnh giác quét nhìn xung quanh.

“Phải xóa bỏ phù văn này càng sớm càng tốt, đừng để nó gây hoang mang thêm!” Trưởng Lão Kim ra lệnh, giọng nói trầm đục vang vọng trong không gian. “Đồng thời, tăng cường tuần tra, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào! Nhớ kỹ, phải cẩn thận, không được lơ là!”

Một đệ tử trẻ tuổi, mặt mày xanh xao, run rẩy thì thầm với người bên cạnh: “Trưởng lão, phù văn này thật quỷ dị, chúng ta chưa từng thấy qua… Âm khí tỏa ra lạnh lẽo đến tận xương tủy, dường như còn có sức mạnh nào đó muốn xâm nhập vào tâm trí chúng ta…”

Lâm Nhất giả vờ đi ngang qua, ánh mắt lướt nhanh về phía bức tường. Hắn nắm chặt tay Tô Mạt Nhi, khẽ kéo nàng về phía mình, ra hiệu nàng giữ im lặng. Chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ của hắn phất phơ trong gió, khiến dáng vẻ gầy gò của hắn càng thêm nổi bật giữa đám đông đang nhốn nháo. Hắn không trực tiếp đến gần mà chỉ đi vòng quanh, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn không rời khỏi phù văn. Khi đến gần nhất có thể, hắn khẽ chạm nhẹ vào bức tường lạnh lẽo, giả vờ như vô tình. Ngay lập tức, một luồng âm khí tinh thuần nhưng quỷ dị ùa vào tâm trí hắn, không phải thứ âm khí hỗn tạp mà hắn từng gặp từ những loài tà vật thông thường, mà như được “dẫn dắt”, “sắp đặt” có chủ đích, mang theo một ý chí rõ ràng.

Hắn nhắm mắt lại, dùng tâm thần cảm nhận sâu hơn. Trong khoảnh khắc đó, một luồng thông tin mơ hồ hiện lên trong tâm trí hắn – không phải là hình ảnh rõ ràng, mà là một cảm giác, một sự liên kết. Hắn thấy những sợi tơ vô hình, mảnh như tóc, đen như mực, đang kết nối các phù văn với nhau, không chỉ là phù văn trên bức tường này, mà dường như còn vô số phù văn khác, nằm rải rác ở những nơi khác, có lẽ là khắp Tiểu An Trấn, thậm chí là xa hơn. Những sợi tơ đó dường như đang dẫn đến một mục tiêu lớn hơn, một trung tâm nào đó, nơi năng lượng âm u đang được gom tụ. Đây không phải là một sự kiện ngẫu nhiên, hay một hành động phá phách đơn thuần. Đây là một phần của một trận pháp, một công cụ để thao túng âm khí, một âm mưu được tính toán kỹ lưỡng.

*“Âm khí vẫn còn vương vấn… không phải phù văn thông thường.”* Lâm Nhất tự nhủ trong lòng, ánh mắt hắn mở ra, trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được một sự quen thuộc kỳ lạ từ luồng âm khí này, như thể nó có liên quan đến những gì sư phụ đã kể về ma công cổ xưa, những thứ đã từng tàn phá nhân gian trong Đại Tiên Chiến. Sự bối rối và bất lực của Trưởng Lão Kim cùng các đệ tử Thiên Đạo Môn càng củng cố thêm suy nghĩ của Lâm Nhất. Thiên Đạo Môn, một tông môn lớn mạnh, lại tỏ ra thiếu kinh nghiệm và phương án đối phó với một thế lực bí ẩn như vậy. Điều này báo hiệu sự yếu kém tiềm ẩn của tông môn này, và có thể dẫn đến những vấn đề lớn hơn trong tương lai. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng dường như sự mục ruỗng đã ăn sâu vào cốt lõi của "tiên đạo" hiện tại.

***

Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng nhạt đã ngả màu cam, rọi xiên qua những mái nhà, tạo nên những vệt bóng dài trên con đường đất. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh đặc trưng của núi rừng. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi ghé vào Dược Phường của Hoàng Dược Sư, một cửa tiệm quen thuộc mà hai người thường lui tới để mua các loại thảo dược đơn giản. Dược Phường là một ngôi nhà gỗ một tầng nhỏ bé, bên trong bày biện gọn gàng với các kệ gỗ chất đầy thảo dược khô, những bình sứ đủ kích cỡ đựng các loại thuốc đã bào chế, và một quầy tính tiền nhỏ nơi Hoàng Dược Sư thường ngồi. Tiếng giã thuốc lách cách đều đặn, tiếng chủ tiệm kê đơn nhẹ nhàng, đôi khi xen lẫn tiếng khách hàng hỏi mua thuốc, tạo nên một không khí yên tĩnh, có chút mùi thuốc bắc nồng nhẹ, mùi thảo dược khô thoang thoảng, xen lẫn mùi bùn đất từ những cây thuốc mới hái. Cảm giác tin cậy và chữa lành lan tỏa khắp không gian, như thể mọi lo toan, bệnh tật đều có thể được xoa dịu tại đây.

Hoàng Dược Sư, một lão ông trầm tĩnh, ít nói, với vẻ mặt hiền hậu và đôi mắt tinh anh, đang cần mẫn phân loại thảo dược. Ông mặc một bộ áo vải nâu sồng, giản dị nhưng sạch sẽ. Khi nhìn thấy Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bước vào, ông khẽ gật đầu chào hỏi.

“Hoàng Dược Sư, gần đây trấn ta có vẻ không yên bình.” Lâm Nhất mở lời, giọng điệu ôn hòa, ánh mắt thăm dò nhưng không lộ liễu. Hắn khéo léo hỏi mua vài loại thảo dược thông thường, như cam thảo, đương quy, xạ can, để che giấu mục đích chính. “Ngài có nghe nói gì về những sự kiện kỳ lạ không? Chẳng hạn như những kẻ lạ mặt, hoặc những điều bất thường trong việc thu mua thảo dược chẳng hạn?”

Hoàng Dược Sư ngẩng đầu lên, đôi mắt ông hơi nheo lại, một thoáng lo lắng lướt qua. Ông vốn là người trầm tĩnh, ít khi quan tâm đến chuyện bên ngoài, chỉ một lòng với nghề thuốc. Lúc đầu, ông chỉ trả lời qua loa, nhún vai nói: “Chỉ là những lời đồn đại thôi, tiểu đạo sĩ. Trấn này vốn dĩ yên bình, nay có chút xáo động cũng là chuyện thường tình.” Ông nói, tay vẫn thoăn thoắt xếp gọn những bó rễ cây khô.

Tô Mạt Nhi đứng bên cạnh, lắng nghe từng lời, đôi mắt to tròn lanh lợi quan sát biểu cảm của Hoàng Dược Sư. Nàng biết Lâm Nhất đang cố gắng tìm kiếm manh mối, nên nàng cũng cố gắng giữ im lặng, không làm gián đoạn cuộc trò chuyện.

Sau một hồi trò chuyện vu vơ về chuyện thời tiết, về vụ mùa thảo dược năm nay, Lâm Nhất lại khẽ khàng nhắc đến: “Dẫu sao thì, sự kiện đêm qua cũng khiến lòng người bất an. Ngài là người thấu hiểu y lý, hẳn cũng cảm nhận được những luồng khí tức khác thường chứ?”

Hoàng Dược Sư bỗng khựng lại. Ông ngừng tay, nhìn Lâm Nhất một cách kỹ lưỡng hơn, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Cuối cùng, ông thở dài một tiếng, khẽ lắc đầu. “Tiểu đạo sĩ nói đúng. Dù ta chỉ là một lão phàm nhân, nhưng ta cũng cảm nhận được sự bất thường. Mà… gần đây có vài người lạ mặt đến hỏi mua những loại thảo dược âm tính mạnh, những thứ mà người thường ít khi dùng, nói là để ‘thanh lọc’ gì đó…” Giọng ông trầm hẳn xuống, ánh mắt lộ vẻ băn khoăn.

Tô Mạt Nhi không kìm được, khẽ kêu lên: “Thảo dược âm tính?”

Hoàng Dược Sư gật đầu, đặt bó rễ cây xuống. “Đúng vậy, đặc biệt là những loại có khả năng dẫn dụ âm khí, như Minh Quỷ Thảo, Hàn Nguyệt Liên… những thứ hiếm có, chỉ mọc ở nơi âm u, lạnh lẽo nhất. Chúng không phải để luyện đan thông thường, hay chữa bệnh cho người phàm. Ta cũng thấy lạ. Họ có vẻ vội vàng và thần bí, không giống những người mua thuốc thông thường. Hỏi han rất kỹ về đặc tính của chúng, đặc biệt là khả năng thu nạp và dẫn dắt âm khí. Ta có hỏi mục đích, họ chỉ nói bâng quơ là để ‘cân bằng âm dương’ cho một loại pháp khí, nhưng lời lẽ lại rất quanh co.”

Lâm Nhất lắng nghe kỹ từng lời của Hoàng Dược Sư. Tâm trí hắn nhanh chóng xâu chuỗi thông tin. Hắn liên hệ ngay thông tin này với cảm nhận về phù văn Hắc Y Nhân – một trận pháp dẫn dụ âm khí có mục đích. Những sợi tơ vô hình mà hắn cảm nhận được từ phù văn, những thảo dược âm tính mạnh mẽ có khả năng dẫn dụ âm khí… tất cả dường như đang vẽ nên một bức tranh u ám hơn. Hắc Y Nhân không chỉ gieo rắc nỗi sợ hãi mà còn đang thu thập tài nguyên, chuẩn bị cho một điều gì đó lớn hơn. Mục đích của chúng có thể liên quan đến việc cường hóa bản thân, tạo ra vũ khí tà ác, hoặc thậm chí là thao túng tâm trí quy mô lớn, như những gì đã xảy ra đêm qua.

“Hoàng Dược Sư, cảm ơn ngài đã cho ta biết những điều này.” Lâm Nhất nói, giọng điệu chân thành. Hắn mua xong vài loại thảo dược thông thường, trả tiền và cùng Tô Mạt Nhi rời đi. Bước chân hắn đã trở nên vững vàng hơn, ánh mắt hắn lại một lần nữa trở nên kiên định.

Hắn biết, con đường Vô Tiên chi Đạo của hắn không chỉ là sự chiêm nghiệm nội tại, mà còn là gánh nặng của trách nhiệm. Sự thiếu hiểu biết và phản ứng chậm chạp của Thiên Đạo Môn trước mối đe dọa này sẽ chỉ khiến tông môn gặp phải những vấn đề lớn hơn trong tương lai, và hồng trần này sẽ lại chìm trong loạn lạc. Lâm Nhất không thể để lịch sử lặp lại. Hắn không thể chỉ là một người quan sát. Phù văn Hắc Y Nhân không chỉ là dấu hiệu, mà là một phần của trận pháp hoặc công cụ để thao túng âm khí. Việc chúng thu mua thảo dược âm tính càng khẳng định âm mưu này.

Lâm Nhất khẽ siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự mát lạnh từ thớ gỗ truyền qua. *“Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm.”* Hắn thì thầm trong lòng. Và chính cái chân tâm đó, giờ đây, không cho phép hắn lùi bước. Hắn sẽ tiếp tục quan sát, tiếp tục tìm hiểu, và hành động theo cách riêng của mình, dù cho con đường phía trước có chông gai đến mấy. Bởi vì, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và hồng trần này, lúc này, đang cần một ngọn đèn soi sáng giữa bóng đêm mịt mùng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ