Màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo và những trăn trở còn vương vấn trong lòng kẻ phàm. Lâm Nhất, sau lời dạy của sư phụ, đã chìm vào một giấc ngủ chập chờn, nhưng tâm hồn hắn vẫn không ngừng vùng vẫy giữa những câu hỏi chưa có lời đáp. Ánh trăng non yếu ớt đã nhường chỗ cho rạng đông, và khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa cũ kỹ của Huyền Nguyên Quan, chúng soi rọi lên gương mặt gầy gò của Lâm Nhất, nơi vẫn còn in đậm nét ưu tư, day dứt.
Hắn thức dậy sớm hơn mọi ngày. Tiếng gió lùa qua khe cửa không còn mang theo sự lạnh lẽo của đêm, mà đã hóa thành một khúc nhạc trầm buồn, như tiếng lòng của vạn vật đang kể chuyện. Tiếng chim hót xa xăm từ tán cây cổ thụ phía sau am thờ vọng lại, mang theo một nỗi cô tịch khó tả. Trong không gian thanh tịnh nhưng nhuốm màu hoang tàn của đạo quán, mùi gỗ mục lẫn với mùi hương trầm thoang thoảng từ chiếc lư hương cũ kỹ, tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm, vừa u tịch. Lâm Nhất khoác lên mình bộ đạo bào đã cũ, có vài chỗ vá víu nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng, rồi bước ra ngoài.
Lão Đạo Quán Chủ đã ngồi đó, trên chiếc bồ đoàn cũ kỹ quen thuộc, lưng hơi còng nhưng dáng vẻ vẫn toát lên sự an nhiên tự tại. Ông nhấp từng ngụm trà nóng, hơi nước bốc lên lãng đãng như những làn khói sương sớm. Râu tóc bạc phơ của ông rủ xuống đến ngực, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt của buổi bình minh. Khuôn mặt khắc khổ hằn lên dấu vết của tháng năm, nhưng đôi mắt ông, sâu thẳm như giếng cổ, lại ánh lên vẻ hiền từ và thấu suốt mọi lẽ nhân sinh. Lâm Nhất bước đến, khẽ khàng ngồi xuống bên cạnh sư phụ, lòng nặng trĩu những suy tư từ đêm qua.
Hắn nhìn chén trà nghi ngút khói của sư phụ, rồi lại nhìn ra ngoài sân, nơi sương giăng nhẹ trên những tán cây, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, hư ảo như chính cuộc đời này. Tâm trí hắn quay cuồng với những hình ảnh đã chứng kiến ở Thanh Khê Thôn. Trần Bá gầy gò, bệnh tật, phải chịu sự giày vò của cường hào. Mạnh Y Sĩ tận tâm nhưng bất lực trước sự thiếu thốn. Và những phận người nhỏ bé khác, cặm cụi mưu sinh, đối mặt với sự bất công và khốn khó mỗi ngày. Một câu hỏi lớn cứ lởn vởn trong đầu hắn, không thể nào xua tan.
"Sư phụ," Lâm Nhất cất tiếng, giọng hắn trầm buồn, mang theo sự trăn trở sâu sắc. "Con... con vẫn không hiểu. Con người hiền lành, lương thiện như Trần Bá, như bao người dân nghèo khổ ở thôn ta, sao lại phải chịu nhiều tai ương, khổ ải đến vậy? Họ đâu có làm điều gì sai trái? Tại sao, tại sao cái gọi là lẽ công bằng lại không hiện hữu trong hồng trần này?"
Lão Đạo Quán Chủ không trả lời ngay. Ông chỉ nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn đá, vuốt chòm râu bạc, đôi mắt thâm trầm nhìn ra xa xăm, như thể đang nhìn xuyên qua bức màn sương, nhìn thấu cả vạn vật và thời gian. Một làn gió se lạnh khẽ lùa qua, làm lay động những tán lá khô trên cành cây, tạo nên âm thanh xào xạc như tiếng thở dài của đất trời.
"Lẽ công bằng, Nhất nhi," Lão Đạo Quán Chủ cất giọng khàn khàn, chậm rãi, từng câu chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, như đang gieo từng hạt ngọc vào lòng đệ tử. "Nó không phải là một điều có sẵn, được ban phát từ trời cao hay được định đoạt bởi ai đó. Nó không phải là một pháp tắc hiển nhiên, hữu hình mà con có thể nắm bắt được ngay lập tức. Lẽ công bằng, suy cho cùng, là một ngọn lửa trong tâm, là hạt giống của thiện lương, cần được vun trồng, cần được bảo vệ, và hơn hết, cần được con người tự mình kiến tạo."
Ông dừng lại, đôi mắt hiền từ nhìn thẳng vào Lâm Nhất, như muốn truyền đạt một điều gì đó sâu xa hơn cả những lời nói. "Kẻ mạnh dùng sức mạnh để áp bức, kẻ yếu dùng nước mắt để van xin. Đó là quy luật nghiệt ngã của hồng trần, của lẽ sinh tồn. Nhưng con đường của người tu đạo, không phải là chấp nhận hay khuất phục trước quy luật ấy. Mà là tìm cách giữ lấy ngọn lửa thiện lương trong mình, tìm cách gieo hạt giống công bằng vào những nơi khô cằn nhất."
Lâm Nhất lắng nghe, lòng hắn vẫn còn chút hoang mang, nhưng những lời sư phụ nói đã khơi gợi trong hắn một tia sáng, một hướng suy nghĩ mới. "Nhưng con thấy," hắn lại khẽ nói, giọng vẫn còn pha chút bất mãn và bất lực, "con thấy người ác lại được thế, lại được hưởng thụ, được cướp đoạt mà không bị trừng phạt. Trong khi người lương thiện thì lại chịu đủ mọi khổ đau. Con... con không hiểu, lẽ nào 'Thiên Đạo' lại không đoái hoài đến thế sự hay sao?"
Lão Đạo Quán Chủ khẽ thở dài, một tiếng thở dài trầm lắng như tiếng của thời gian. "Thiên Đạo vô vi, vô tư, không thiên vị ai. Nhưng con người lại hữu vi, hữu tình, thường bị vướng mắc bởi tham sân si. Cái gọi là 'Thiên Đạo' không phải là một vị thần linh ngồi trên cao mà phán xét từng hành động của con người. 'Thiên Đạo' là sự vận hành của vạn vật, là quy luật tự nhiên của vũ trụ. Còn lẽ công bằng mà con kiếm tìm, nó nằm trong chính tâm hồn mỗi người, nằm trong sự lựa chọn của mỗi chúng ta."
Ông đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen dài của Lâm Nhất, ánh mắt đầy trìu mến. "Lẽ công bằng không phải là điều con tìm thấy, mà là điều con tạo ra. Không phải là điều con cầu xin, mà là điều con tranh đấu. Không phải là điều con trông chờ, mà là điều con gieo trồng. Con hãy nhớ lấy điều này, Nhất nhi. Cái gọi là 'Đạo' không phải là pháp thuật thần thông để diệt trừ cái ác một cách triệt để, mà là sự kiên định vào cái thiện, là lòng nhân ái không bao giờ nguôi, dù cho hồng trần có khắc nghiệt đến đâu."
Lâm Nhất ngước nhìn sư phụ, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn dần ánh lên một tia sáng của sự thấu hiểu. Hắn gật đầu, dù trong lòng vẫn còn đó những day dứt, nhưng đã có một hướng đi, một mục tiêu rõ ràng hơn cho ngọn lửa trong tâm hắn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ mang theo lời dạy của sư phụ, mang theo ngọn lửa của lòng trắc ẩn, để tự mình kiến tạo lẽ công bằng trong thế giới đầy rẫy bất công này. Đó mới là "vô tiên chi đạo" của hắn, là "tiên đạo tại tâm" mà sư phụ đã khai mở.
***
Buổi sáng trôi qua thật nhanh. Ánh nắng đã lên cao, gay gắt hơn, rọi thẳng xuống con đường đất dẫn vào Thanh Khê Thôn, tạo nên một không khí oi ả, ngột ngạt. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, sau khi hoàn thành những công việc thường nhật ở Huyền Nguyên Quan, lại cùng nhau đi xuống thôn để tìm kiếm chút rau dại hoặc giúp đỡ bà con trong những việc vặt. Tuy Lão Đạo Quán Chủ không ra lệnh, nhưng dường như đây đã trở thành một phần của quá trình "hồng trần luyện tâm" mà ông muốn Lâm Nhất trải nghiệm. Thanh Khê Thôn, với những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh, được bao quanh bởi hàng rào tre, hiện lên trong nắng trưa vàng vọt. Tiếng gà gáy, tiếng chó sủa văng vẳng từ xa, lẫn vào tiếng trẻ con nô đùa, tạo nên một bức tranh bình yên, giản dị đến nao lòng. Mùi khói bếp thoang thoảng, hòa quyện với mùi đất ẩm, mùi lúa chín từ những cánh đồng gần đó, và mùi cỏ cây, hoa dại ven suối, mang đến một cảm giác vừa thân thuộc, vừa ấm cúng.
Nhưng sự bình yên ấy đột ngột bị phá vỡ. Khi Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đang đi qua một con hẻm nhỏ, gần nhà Lão Nông Phu Trần Bá, một cảnh tượng đau lòng đập vào mắt họ. Một nhóm người hùng hổ, ăn mặc phô trương nhưng có vẻ bẩn thỉu, đang xông vào sân nhà Trần Bá. Đó là đám thủ hạ của cường hào địa phương, những kẻ chuyên đi thu thuế, vòi vĩnh tài sản của dân nghèo. Kẻ cầm đầu, một gã thân hình thô lỗ, ánh mắt xảo quyệt, đang chỉ trỏ, quát tháo ầm ĩ.
"Thằng già Trần Bá này! Dám giấu ngựa hay sao? Mau giao ra đây! Đừng tưởng lão gia không biết ngươi giấu con ngựa cái mới đẻ của nhà ngươi ở đâu! Mau, mau giao ra, không thì đừng trách ta không khách khí!" Thủ Hạ Cường Hào gào lên, giọng hắn the thé, đầy vẻ hống hách.
Lão Nông Phu Trần Bá, với tấm lưng còng, làn da rám nắng và đôi tay chai sần, đang run rẩy đứng trước cửa nhà. Khuôn mặt ông khắc khổ, đầy vẻ sợ hãi và tuyệt vọng. "Ông... ông ơi, con ngựa này là mạng sống của cả nhà con! Nó vừa mới đẻ ngựa con, không thể rời đi được! Xin các ông rủ lòng thương, hãy để cho chúng tôi một con đường sống!" Giọng Trần Bá run rẩy, khẩn cầu.
Nhưng những lời van xin của ông lão chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Gã cường hào thủ hạ nhếch mép cười khẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ. "Mạng sống? Mạng sống của ngươi đáng giá bằng gì? Lão gia đã nói rồi, thuế má phải nộp đủ! Đừng có giở trò khóc lóc ở đây!" Hắn vung tay, ra lệnh cho đám thủ hạ xông vào. Chúng xô đổ hàng rào tre, đá văng những chậu cây cảnh nhỏ bé mà Trần Bá chắt chiu trồng. Một tên hung hăng hơn còn túm lấy cổ áo Trần Bá, đẩy ông ngã dúi dụi xuống đất.
"Đừng... đừng đánh ông con!" Một tiếng kêu thất thanh vang lên. Đó là đứa cháu gái nhỏ của Trần Bá, nó lao ra ôm lấy ông nội, đôi mắt to tròn ngấn nước. Nhưng tên thủ hạ không hề thương tiếc, hắn chỉ giật mạnh đứa bé ra, xô nó ngã lăn xuống đất.
"Lâm Nhất, họ... họ thật đáng sợ!" Tô Mạt Nhi đứng cạnh Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh của cô bé giờ đây tràn ngập nỗi sợ hãi và phẫn nộ. Cô bé nắm chặt tay Lâm Nhất, bàn tay nhỏ nhắn run rẩy. Giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đã líu lo, đầy vẻ bất lực.
Lâm Nhất siết chặt tay Tô Mạt Nhi, lòng hắn dâng lên một nỗi căm phẫn khó tả. Hắn muốn xông vào, muốn ngăn cản những hành động tàn nhẫn ấy, nhưng hắn biết mình quá yếu ớt. Một tiểu đạo sĩ gầy gò, không pháp lực, không tiền bạc, làm sao có thể đối đầu với cả một nhóm cường hào hung hãn? Sự bất lực dâng trào trong lòng hắn, khiến hắn cảm thấy nhỏ bé và vô dụng đến nhường nào. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự tức giận, nhưng cũng đầy vẻ bất lực.
Bất chợt, một tiếng ho sặc sụa vang lên từ phía một căn nhà nhỏ gần đó, nơi luôn bốc lên những làn khói đen kịt và mùi hương kỳ lạ. Đó là căn nhà của Cát Lão, vị luyện đan sư "vô dụng" của thôn, người mà người dân thường gọi là "kẻ điên" vì những thí nghiệm thất bại của mình. Cát Lão, với dáng người nhỏ thó, tóc tai bù xù, quần áo lấm lem mùi thuốc, đang loay hoay bên một cái lò nhỏ. Từ cái lò đó, một làn khói đen kịt lại bốc lên, lần này còn kèm theo một tiếng nổ lách tách nhỏ.
"Khụ khụ... Chỉ một chút nữa thôi, linh đan của ta sẽ thành công! Chắc chắn lần này sẽ không nổ nữa... ôi, ta lại làm hỏng rồi!" Cát Lão lẩm bẩm, giọng nói pha chút thất vọng nhưng đôi mắt vẫn đầy hy vọng kỳ quặc, hoàn toàn không để ý đến cảnh tượng hỗn loạn trước mắt. Ông ta là một "ngọn lửa" lạc quan đến mức mê muội, một kẻ sống trong thế giới riêng của những mộng tưởng về đan dược.
Cùng lúc đó, từ con đường chính, một người đàn ông vạm vỡ, thân hình sạm nắng, đang dắt một đàn ngựa đi ngang. Đó là Mã Phu, người chăn ngựa của thôn, một người đàn ông trầm tĩnh và kiên cường. Ông ta mặc đồ da, tay cầm roi ngựa, nhưng ánh mắt tinh anh của ông lại không thể che giấu được vẻ nặng trĩu, đầy căm phẫn khi chứng kiến cảnh Trần Bá bị ức hiếp. Ông ta kéo dây cương, quay đầu ngựa đi về hướng khác, dường như không muốn chứng kiến thêm cảnh tượng đau lòng này. Nhưng cái liếc mắt cuối cùng của Mã Phu, ánh mắt ấy chất chứa bao nỗi bất mãn và sự bất lực bị nén nhịn, đã nói lên tất cả. Ông ta cũng là một "ngọn lửa" khác, một ngọn lửa kiên cường âm ỉ, chọn cách né tránh trực diện nhưng lòng tốt và sự đồng cảm vẫn còn đó.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đứng đó, chỉ có thể lặng lẽ chứng kiến. Nỗi bất lực, sự phẫn nộ, và nỗi buồn sâu sắc tràn ngập trong lòng hai đứa trẻ. Cảnh tượng ấy đã in hằn sâu vào tâm trí Lâm Nhất, trở thành một vết sẹo khó phai, nhưng cũng là một động lực mạnh mẽ, thúc đẩy hắn phải tìm ra con đường của riêng mình, con đường để bảo vệ những người yếu thế.
***
Khi màn chiều buông xuống, nhuộm tím cả không gian, Lâm Nhất trở về Huyền Nguyên Quan với lòng nặng trĩu. Cảnh tượng ở Thanh Khê Thôn vẫn ám ảnh tâm trí hắn, những tiếng kêu la, tiếng đánh đập, và đôi mắt tuyệt vọng của Trần Bá cứ luẩn quẩn mãi không thôi. Gió heo may đã bắt đầu thổi, mang theo hơi lạnh se sắt và âm thanh xào xạc của những tán lá khô. Trăng non lấp ló trên nền trời, yếu ớt soi sáng con đường mòn dẫn vào đạo quán.
Lão Đạo Quán Chủ vẫn ngồi đó, ở một góc yên tĩnh gần am thờ cũ, nơi có một gốc cây cổ thụ già cỗi, tán lá rủ xuống như che chở. Mùi đất ẩm và lá khô hòa quyện với mùi hương trầm nhẹ từ am thờ, tạo nên một bầu không khí thâm trầm, tĩnh lặng, mang tính chiêm nghiệm sâu sắc. Ông đang nhắm mắt, dường như đang nhập định, nhưng khi Lâm Nhất bước đến gần, ông lại khẽ mở mắt, đôi mắt hiền từ như đã thấu suốt mọi điều.
Lâm Nhất không nói lời nào, chỉ lặng lẽ ngồi xuống đối diện sư phụ. Gương mặt hắn, vốn đã thư sinh và trầm tư, giờ đây lại càng thêm vẻ phẫn uất, u buồn. Hắn không cần phải nói, Lão Đạo Quán Chủ cũng đã hiểu tất cả. Cái nhìn của ông bao la như trời đất, chứa đựng sự đồng cảm sâu sắc với nỗi đau của đệ tử, và cả nỗi đau của hồng trần.
"Con... con không thể chấp nhận được, sư phụ," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn nghẹn lại vì xúc động. "Họ quá đáng! Những kẻ cường hào đó, họ thật tàn nhẫn! Chúng ta... chúng ta có thể làm gì để ngăn chặn họ? Lẽ nào cứ đứng nhìn như vậy sao?" Hắn cảm thấy một ngọn lửa phẫn nộ bùng cháy trong lòng, nhưng lại bị dập tắt bởi sự bất lực.
Lão Đạo Quán Chủ khẽ thở dài, một tiếng thở dài trầm buồn như tiếng gió heo may. Ông đưa tay nhẹ nhàng đặt lên vai Lâm Nhất, một dòng ấm áp từ bàn tay chai sần của ông truyền sang, xoa dịu phần nào nỗi bất an trong lòng đệ tử. "Sức mạnh không chỉ là nắm giữ, Nhất nhi. Kiên cường không chỉ là chống đỡ. Con đã thấy ngọn cỏ dại chưa? Nó không chống lại bão tố một cách trực diện, nhưng nó uốn mình theo chiều gió, nó ẩn mình dưới lớp đất, và rồi, khi bão tan, nó lại vươn lên, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn bao giờ hết."
Ông dừng lại, đôi mắt thâm trầm nhìn vào ngọn lửa nhỏ trong lư hương, như thể đang nhìn thấy cả một thế giới thu nhỏ trong đó. "Lòng nhân ái cũng vậy, nó không diệt trừ cái ác một cách bạo lực, nhưng nó nuôi dưỡng cái thiện, nó gieo mầm hy vọng vào những tâm hồn khô cằn. Và cái thiện ấy, ngọn lửa ấy, sẽ là ánh sáng soi đường cho con, cho những người muốn tìm kiếm lẽ công bằng trong hồng trần gian nan này."
Lâm Nhất lắng nghe từng lời của sư phụ, ánh mắt hắn từ vẻ phẫn nộ dần chuyển sang trầm tư. Hắn hiểu rằng, con đường mà sư phụ muốn hắn đi, không phải là con đường của bạo lực hay thù hận. Đó là con đường của sự kiên định, của lòng nhân ái, của việc giữ vững bản tâm thiện lương dù đối diện với muôn vàn thử thách.
"Đạo của con, Nhất nhi, không phải là diệt hết ác, mà là giữ lấy thiện, để thiện ấy không bị cái ác làm cho nguội lạnh," Lão Đạo Quán Chủ tiếp lời, giọng ông trầm ấm và đầy sức nặng. "Không phải là truy cầu thần thông diệt quỷ, mà là tu dưỡng tâm tính, tu dưỡng lòng nhân để có thể đứng vững giữa phong ba bão táp của hồng trần. Con đường ấy, Lâm Nhất, là con đường của riêng con, một con đường mà con phải tự mình bước đi, tự mình tìm thấy chân lý."
Lâm Nhất cúi đầu, lòng hắn vỡ òa một cảm giác vừa thanh thản, vừa nặng trĩu. Hắn đã hiểu. Con đường "vô tiên chi đạo" của hắn không phải là trở thành một vị tiên nhân thoát tục, mà là trở thành một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Hắn sẽ mang theo ngọn lửa trong tâm, mang theo sự kiên cường của cỏ dại, để đối mặt với những bất công, để bảo vệ những người yếu thế, không phải bằng sức mạnh pháp thuật, mà bằng lòng nhân ái và ý chí không khuất phục. Hắn sẽ không đơn độc. Bên cạnh hắn có Lão Đạo Quán Chủ, người thầy đã khai sáng cho hắn, và có Tô Mạt Nhi, người bạn đồng hành mang đến sự ấm áp và hồn nhiên.
***
Đêm khuya buông xuống, mang theo hơi lạnh buốt giá và tiếng gió rít gào không ngừng. Sau lời dạy của sư phụ, Lâm Nhất không ngủ được. Hắn lặng lẽ rời khỏi Huyền Nguyên Quan, một mình leo lên Tuyệt Tình Đỉnh. Nơi đây, chỉ có đá trọc, một vài cây thông đơn độc bám víu vào vách đá, và một bia đá cũ kỹ khắc những dòng chữ đã mờ nhạt theo thời gian, kể về một câu chuyện bi thương nào đó của những kẻ đã từng tìm kiếm "Đạo" ở nơi này.
Tiếng gió rít gào thét không ngừng, như tiếng than khóc của vạn vật, như tiếng lòng của hồng trần. Tiếng đá lăn nhẹ từ vách núi, tiếng chim đại bàng kêu từ xa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hoang vu, lạnh lẽo, cô độc và mang vẻ u buồn. Gió mạnh táp vào mặt Lâm Nhất, lạnh buốt thấu xương, nhưng hắn không lùi bước. Hắn hít sâu hơi lạnh, để gió cuốn đi những tạp niệm, những nỗi bất lực còn vương vấn trong lòng. Mùi đá lạnh, mùi gió núi, mùi thông khô thoang thoảng, len lỏi vào từng giác quan của hắn, gột rửa tâm hồn hắn.
Hắn đứng đó, giữa đỉnh núi chênh vênh, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn đèn của Thanh Khê Thôn nhỏ bé nhấp nháy như những đốm lửa leo lét giữa biển đêm đen thẫm. Hắn chiêm nghiệm về "ngọn lửa trong tâm" mà sư phụ đã nhắc đến, về "sự kiên cường của cỏ dại". Ngọn lửa ấy không phải là sức mạnh để đốt cháy mọi thứ, mà là ánh sáng để soi đường, là hơi ấm để sưởi ấm những tâm hồn băng giá. Sự kiên cường không phải là chống đối, mà là thích nghi, là âm thầm tồn tại, là vươn lên dù bị giẫm đạp.
"Ngọn lửa trong tâm... sự kiên cường của cỏ dại..." Lâm Nhất khẽ tự nhủ, giọng hắn hòa vào tiếng gió, mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Ta phải tìm ra con đường của mình, để ngọn lửa ấy không bao giờ tắt. Ta sẽ không trốn tránh hồng trần, mà sẽ dấn thân vào đó, giữ vững bản tâm thiện lương của mình."
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng luồng gió lạnh táp vào mặt, cảm nhận sự cô độc của đỉnh núi, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa mới đã bùng cháy. Ngọn lửa của ý chí, của lòng quyết tâm, của một con đường "vô tiên chi đạo" mà hắn sẽ tự mình kiến tạo. Tuyệt Tình Đỉnh, nơi hoang vu và lạnh lẽo này, đã trở thành nơi tôi luyện ý chí của hắn, nơi hắn đưa ra quyết định quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Hắn biết, con đường phía trước còn rất nhiều gian nan, rất nhiều lựa chọn khó khăn. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Ánh mắt hắn kiên định nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn đèn của Thanh Khê Thôn vẫn còn nhấp nháy, như những hy vọng mong manh đang chờ đợi hắn. Con đường "Tiên đạo tại tâm" của Lâm Nhất, từ giờ phút này, đã thực sự bắt đầu với một ý chí sắt đá.