Vô tiên chi đạo
Chương 131

Bóng Đêm Chi Phối: Quyền Lực Của Lã Bất Phàm

3573 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét sự tha hóa và tranh giành quyền lực trong Thiên Đạo Môn thông qua hành động của Lã Bất Phàm.,Làm sâu sắc thêm sự chán ghét của Lâm Nhất đối với 'tiên đạo' hệ thống và củng cố niềm tin vào con đường 'Vô Tiên' của hắn.,Phát triển xung đột giữa tư tưởng của Lâm Nhất và Lã Bất Phàm, cho thấy sự đối lập rõ ràng trong quan điểm về tu tiên.,Thiết lập Lã Bất Phàm như một đối thủ đáng gờm, không chỉ về thực lực mà còn về mưu mô và khả năng thao túng.,Duy trì không khí căng thẳng và bí ẩn sau sự kiện Hắc Y Nhân, cho thấy cách Lã Bất Phàm lợi dụng tình hình hỗn loạn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lã Bất Phàm, Thủ Hạ Lã Bất Phàm (Mã Tam), Đệ Tử Thiên Đạo Môn, Người dân Tiểu An Trấn
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, căng thẳng, thất vọng, kiên định.
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh yếu ớt len lỏi qua ô cửa sổ bằng gỗ mộc mạc, vẽ nên những vệt sáng xiên xiên trên sàn nhà Khinh Vân Khách Điếm. Tiếng gà gáy vọng từ xa, hòa cùng tiếng bước chân lạch cạch của những người dậy sớm, tiếng lạo xạo của củi khô trong lò bếp, và mùi thức ăn mới nấu thoảng nhẹ trong không khí. Một buổi sáng vốn dĩ yên bình, nhưng chẳng thể xua tan đi sự nặng nề vẫn còn đọng lại trong tâm trí Lâm Nhất. Hắn đã trằn trọc cả đêm, những lời nói của Hoàng Dược Sư, cùng hình ảnh phù văn quỷ dị của Hắc Y Nhân cứ xoáy sâu vào tâm khảm, không ngừng khắc khoải.

Tô Mạt Nhi, vẫn còn cuộn tròn trong chăn, khẽ cựa mình. Nàng hé đôi mắt to tròn, long lanh như sương mai, nhìn thấy dáng Lâm Nhất đang đứng bên cửa sổ, bóng lưng gầy gò in hằn lên nền trời hửng sáng. Nàng biết hắn không ngủ ngon. Từ khi đến Tiểu An Trấn này, từ khi chứng kiến những chuyện lạ lùng, sự lo lắng của một phàm nhân như nàng cứ lớn dần, ám ảnh nàng ngay cả trong giấc mộng. Nàng chậm rãi ngồi dậy, mái tóc đen dài rũ xuống vai, khẽ gọi: “Lâm Nhất, huynh không sao chứ? Huynh không ngủ được sao?”

Lâm Nhất quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm mang một vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. Hắn khẽ lắc đầu, chậm rãi nói, giọng trầm như tiếng suối chảy qua khe đá: “Tâm sự nặng nề, khó mà nhắm mắt được, Mạt Nhi.” Hắn bước đến bên nàng, ngồi xuống mép giường, ánh mắt hướng về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong làn sương sớm, và xa hơn nữa là Thiên Đạo Môn, cái gọi là thánh địa của tiên gia. “Ta cứ nghĩ mãi về những gì Hoàng Dược Sư đã nói, và cả phù văn kia nữa.”

Tô Mạt Nhi vươn tay, khẽ nắm lấy bàn tay gầy gò của Lâm Nhất, lòng bàn tay nàng ấm áp, truyền một chút hơi ấm vào hắn. Nàng nhìn hắn đầy lo lắng, giọng nói trong trẻo thường ngày nay lại pha chút run rẩy: “Lâm Nhất, chúng ta có nên rời khỏi đây không? Ta sợ... mọi chuyện đang trở nên đáng sợ. Hắc Y Nhân đó, những thảo dược âm tính kia... nghe thật ghê rợn. Chốn hồng trần này, hiểm nguy chực chờ khắp nơi, chi bằng chúng ta cứ tìm một nơi yên bình mà ẩn cư, quên đi những tranh đấu thế sự này có được không?” Nàng khẽ siết chặt tay hắn, ánh mắt cầu khẩn.

Lâm Nhất nhẹ nhàng vỗ về bàn tay nàng, ánh mắt hắn lại hướng về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, nhuộm đỏ cả một khoảng không gian. “Mạt Nhi, bóng tối đã bắt đầu lan tràn. Sư phụ từng nói với ta, Đại Tiên Chiến không chỉ là cuộc chiến tranh, mà là sự tha hóa của lòng người, sự sụp đổ của chân lý. Ba ngàn năm trước, Chân Đạo đã suy tàn vì những tham vọng và tà niệm của chính những người tu tiên. Giờ đây, ta cảm thấy dường như lịch sử đang lặp lại, một bóng ma của quá khứ đang trỗi dậy, len lỏi vào từng ngóc ngách của hồng trần này.” Hắn dừng lại một chút, như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp. “Ta không thể ngoảnh mặt làm ngơ. Con đường Vô Tiên chi Đạo của ta không phải là trốn tránh, mà là đối diện với những chân tướng nghiệt ngã nhất của nhân gian, để tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại.”

Tô Mạt Nhi nghe hắn nói, nàng biết không thể lay chuyển được ý chí của hắn. Từ nhỏ, hắn đã là người như vậy, trầm tư và kiên định. Nàng chỉ biết thở dài, dựa đầu vào vai hắn, cảm nhận hơi ấm từ hắn, một sự an ủi lặng lẽ trong cõi lòng bất an của nàng. “Vậy huynh định làm gì tiếp theo?”

Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, hình ảnh những người dân hoảng loạn, phù văn quỷ dị, và cả sự lảng tránh của Thiên Đạo Môn cứ hiện rõ mồn một. Hắn siết chặt Phù Trần Mộc, cảm nhận sự mát lạnh từ thớ gỗ truyền qua. Đó không chỉ là một pháp khí, mà còn là một phần ký ức về sư phụ, về những lời dạy dỗ về lẽ nhân sinh, về con đường "tiên đạo tại tâm". “Ta sẽ tiếp tục quan sát, Mạt Nhi. Hắc Y Nhân không chỉ là mối đe dọa bên ngoài, mà còn là một tấm gương phản chiếu những vết nứt sâu thẳm trong cái gọi là ‘chính đạo’ này. Ta phải hiểu rõ ngọn ngành, phải biết chúng định làm gì, và tại sao Thiên Đạo Môn lại có vẻ bối rối đến vậy.” Giọng hắn tuy trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá. “Con đường này có thể đầy gian nan, nhưng ta không thể lùi bước. Bởi vì, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.”

Ánh nắng ban mai đã trải khắp căn phòng, xua đi phần nào bóng đêm tàn dư của đêm qua. Mùi thức ăn thơm nức từ dưới bếp vọng lên, tiếng trò chuyện rôm rả dưới sảnh chính như muốn kéo họ về với thực tại. Lâm Nhất đứng dậy, chỉnh lại đạo bào vải thô đã sờn cũ của mình, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, gọn gàng. Hắn nhìn Tô Mạt Nhi, khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự dịu dàng và một chút mệt mỏi. “Chúng ta phải ăn sáng thôi, Mạt Nhi. Rồi ta sẽ trở lại Tiểu An Trấn một chuyến.”

Tô Mạt Nhi biết nàng không thể ngăn cản hắn. Nàng chỉ có thể đi theo, cố gắng bảo vệ hắn theo cách của mình, và là chỗ dựa tinh thần cho hắn. Nàng gật đầu, khuôn mặt vẫn còn chút lo lắng nhưng cũng pha chút kiên cường. Nàng tin vào Lâm Nhất, tin vào con đường của hắn. Nàng biết, dù hắn có đi đâu, dù phải đối mặt với những gì, hắn cũng sẽ không bao giờ đánh mất đi cái ‘chân tâm’ của mình. Nàng không cầu tiên đạo, nàng chỉ cầu hắn bình an, và mong rằng cái hồng trần gian nan này sẽ không làm hắn gục ngã.

***

Giữa trưa, cái nắng hè đổ lửa xuống Tiểu An Trấn, khiến không khí trở nên oi bức, ngột ngạt. Nhưng không phải cái nóng của thời tiết, mà là một thứ áp lực vô hình đang bao trùm lên từng con phố, từng ngôi nhà, từng khuôn mặt khắc khổ của người dân. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi lại một lần nữa bước chân vào trấn nhỏ, nhưng cảnh vật hôm nay đã khác hẳn những ngày trước. Tiếng cười đùa của trẻ con đã vắng bóng, thay vào đó là những tiếng xì xào to nhỏ, những ánh mắt sợ sệt lấm lét nhìn nhau.

Khắp các ngõ ngách, các đệ tử Thiên Đạo Môn tuần tra dày đặc, ai nấy đều mang vẻ mặt nghiêm nghị, thậm chí là hung hăng. Trang phục tông môn màu xanh lam của họ trở nên chói mắt dưới ánh nắng gắt, nhưng lại mang đến một cảm giác lạnh lẽo, xa cách. Họ không còn thân thiện giao lưu như ngày đầu, thay vào đó là những lời quát tháo, những cái đẩy người thô bạo khi dân chúng không chịu nhường đường. Cả cái bầu không khí vốn yên bình, thân thiện của Tiểu An Trấn giờ đây đã bị thay thế bởi sự căng thẳng và nỗi sợ hãi chực chờ.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đi giữa đám đông, cố gắng không gây chú ý. Đôi mắt Lâm Nhất không ngừng quan sát, thu nhận từng chi tiết nhỏ. Hắn cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trong thái độ của các đệ tử, cảm nhận được luồng linh khí cường thịnh nhưng cũng đầy áp bức tỏa ra từ họ. Họ không chỉ tuần tra, mà còn lục soát các cửa hàng, kiểm tra từng gánh hàng rong, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó.

Khi họ đến quảng trường trung tâm, một cảnh tượng khác biệt hẳn đã đập vào mắt. Trên một bục cao được dựng tạm bợ, Lã Bất Phàm đứng sừng sững, thân hình tuấn tú, cao ngạo trong bộ y phục lộng lẫy thêu hoa văn tinh xảo. Mái tóc đen dài của hắn được búi cao gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh, và đôi mắt sắc lạnh như chim ưng đang quét qua đám đông bên dưới. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn thốt ra đều mang theo một uy áp khó tả, khiến những người dân phàm tục phải cúi đầu, không dám ngẩng lên nhìn thẳng.

“Sự hỗn loạn do lũ Hắc Y Nhân gây ra đêm qua đã cho thấy sự yếu kém trong tâm chí của một số kẻ, thậm chí là sự lung lay của đạo tâm.” Giọng Lã Bất Phàm vang vọng, hùng hồn và dứt khoát, mang theo một chút châm biếm, như thể đang cười nhạo sự yếu đuối của người khác. “Thiên Đạo Môn chúng ta, với tư cách là người bảo vệ chính đạo, sẽ không dung thứ cho bất kỳ mối đe dọa nào, dù là từ bên ngoài hay ẩn sâu bên trong!” Hắn khẽ dừng lại, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng khuôn mặt sợ hãi dưới chân bục. “Chúng ta sẽ củng cố trật tự, thanh trừng tà niệm, và đảm bảo rằng sự bình yên sẽ được lập lại. Kẻ nào dám chứa chấp tà vật, kẻ nào dám có ý đồ bất chính, đều sẽ bị xử lý nghiêm khắc!”

Ngay sau lời tuyên bố của Lã Bất Phàm, Mã Tam, tên thủ hạ thân tín của hắn, cùng một nhóm đệ tử Thiên Đạo Môn khác, bắt đầu hành động. Mã Tam, với dáng người to lớn và khuôn mặt hung tợn, mặc áo giáp đen, tay cầm đại đao, bước đi dứt khoát như một tướng quân trên chiến trường. Hắn không ngần ngại xông vào một tiệm tạp hóa nhỏ bên đường, bắt đầu lục tung mọi thứ, ánh mắt gian xảo tìm kiếm.

“Kẻ nào dám chống đối thiếu chủ?” Giọng Mã Tam vang lên hống hách, đầy uy hiếp, khi hắn tóm lấy cổ áo một lão tiểu thương run rẩy. Lão già cố gắng giải thích, tay ôm khư khư một chiếc bình gốm cũ kỹ, nhưng Mã Tam không nghe. Hắn giật phăng chiếc bình, nhìn qua loa rồi vứt nó xuống đất, khiến nó vỡ tan tành. Ánh mắt hắn dừng lại trên một món đồ trang sức nhỏ bằng ngọc bích, vốn là vật gia truyền của lão tiểu thương. “Vật này nhìn có vẻ tà khí, tịch thu!” Hắn nói, giọng điệu ngang ngược, rồi nhét món đồ vào túi của mình. Lão tiểu thương chỉ biết ôm mặt khóc nức nở, không dám phản kháng thêm.

Lâm Nhất đứng cách đó không xa, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà là vì sự thất vọng, ghê tởm dâng trào trong lòng. Cái gọi là “thanh trừng tà niệm”, “củng cố trật tự” của Lã Bất Phàm, giờ đây đã trở thành vỏ bọc cho sự hống hách, tham lam và lạm dụng quyền lực của những kẻ dưới trướng hắn. Lâm Nhất đưa mắt nhìn về phía Lã Bất Phàm, người vẫn đứng trên bục cao, ánh mắt sắc lạnh nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên một nụ cười mỉm, một nụ cười đầy tự mãn và hài lòng. Hắn không hề có ý định ngăn cản hành động của Mã Tam, thậm chí còn như ngầm ủng hộ.

Tô Mạt Nhi run rẩy nép sát vào Lâm Nhất, nàng cảm nhận rõ sự tức giận đang sục sôi trong hắn. Nàng chưa bao giờ thấy Lâm Nhất như vậy, ánh mắt hắn không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà thay vào đó là sự lạnh lẽo và một nỗi đau thấu tận tâm can. Những cảnh tượng trước mắt nàng quá tàn nhẫn, quá bất công. Người dân Tiểu An Trấn, những phàm nhân vô tội, đang phải gánh chịu hậu quả từ sự hỗn loạn mà Hắc Y Nhân gây ra, và giờ đây là cả sự áp bức từ chính những người đáng lẽ phải bảo vệ họ.

Lâm Nhất khẽ siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm giác như có một khối đá tảng đang đè nặng lên lồng ngực hắn. Hắn đã từng nghĩ tiên đạo là con đường tìm kiếm chân lý, là sự thanh cao, là nơi mà lẽ phải và đạo đức được đặt lên hàng đầu. Nhưng những gì hắn thấy hôm nay, nó chỉ là một vỏ bọc cho tham vọng, cho quyền lực, cho sự tha hóa của lòng người. Lã Bất Phàm, hắn không khác gì những kẻ tà đạo sư phụ từng kể, chỉ là khoác lên mình chiếc áo chính đạo, lợi dụng danh nghĩa tông môn để thỏa mãn dục vọng cá nhân.

Cái nhịp đập chậm rãi của Tiểu An Trấn, vốn dĩ là nhịp điệu của cuộc sống phàm trần, nay đã bị phá vỡ bởi tiếng hô hoán của các đệ tử Thiên Đạo Môn, tiếng khóc thút thít của trẻ con, và tiếng rên rỉ của những người dân vô tội. Mùi thức ăn, mùi đất ẩm, mùi cỏ cây quen thuộc đã bị hòa lẫn với mùi linh khí căng thẳng và sự sợ hãi. Lâm Nhất cảm thấy như cả không gian này đang gào thét một nỗi uất ức, một sự bất công. Hắn không thể chịu đựng thêm nữa. Hắn phải rời khỏi đây, phải tìm một nơi yên tĩnh để suy ngẫm, để trấn an tâm hồn đang dậy sóng.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã rời khỏi Tiểu An Trấn đầy hỗn loạn, tìm đến Thôn Vân Thôn, một ngôi làng nhỏ ẩn mình giữa những đồi trà xanh mướt. Nơi đây, không khí trong lành hơn hẳn, mùi trà tươi thoang thoảng trong gió, xoa dịu phần nào những cảm xúc nặng nề trong lòng họ. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tiếng người hái trà trò chuyện nhỏ nhẹ, và tiếng trẻ con nô đùa, tất cả tạo nên một bức tranh yên bình, giản dị, hoàn toàn đối lập với những gì họ vừa chứng kiến.

Lâm Nhất tìm một gốc cây cổ thụ lớn, tán lá sum suê như một chiếc ô khổng lồ, che mát cả một khoảng đất. Hắn ngồi xuống dưới gốc cây, ánh mắt xa xăm nhìn về phía Thanh Vân Tông, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong màn sương chiều đang dần buông xuống. Cảnh tượng vừa chứng kiến ở Tiểu An Trấn vẫn còn ám ảnh hắn, những hình ảnh về sự hống hách của Mã Tam, về nụ cười mãn nguyện của Lã Bất Phàm, về những khuôn mặt sợ hãi của người dân, cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn.

Tô Mạt Nhi ngồi cạnh hắn, khẽ tựa đầu vào vai hắn, cảm nhận được sự căng thẳng trong từng thớ thịt của hắn. Nàng khẽ vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen dài của hắn. “Lâm Nhất, huynh không sao chứ? Huynh trông rất tức giận.” Giọng nàng nhẹ nhàng, đầy lo lắng.

Lâm Nhất thở dài một tiếng thật dài, nặng nề như trút đi gánh nặng của cả một ngày. Giọng hắn trầm buồn, pha chút chua chát: “Mạt Nhi, ta từng nghĩ tiên đạo là con đường tìm kiếm chân lý, là sự thanh cao, nơi con người có thể thoát khỏi những dục vọng tầm thường, hướng tới sự siêu phàm. Nhưng những gì ta thấy hôm nay, nó chỉ là một vỏ bọc cho tham vọng, cho quyền lực, cho sự thao túng. Lã Bất Phàm, hắn không khác gì những kẻ tà đạo sư phụ từng kể. Chỉ là hắn khoác lên mình chiếc áo chính đạo, dùng danh nghĩa Thiên Đạo Môn để chà đạp lên lẽ phải, để thỏa mãn dục vọng của bản thân và những kẻ dưới trướng.”

Hắn nhắm mắt lại, siết chặt Phù Trần Mộc trong tay. Cái cảm giác lạnh lẽo từ thớ gỗ không đủ để xua đi ngọn lửa phẫn nộ đang cháy trong lòng hắn. “Chân Đạo đã suy tàn ba ngàn năm trước, sư phụ từng kể về những cuộc chiến đẫm máu, về sự tha hóa của chính những người tu tiên, khiến thiên địa biến sắc, nhân tâm vặn vẹo. Và giờ đây, bóng tối ấy đang tái hiện ngay trong cái gọi là 'Thiên Đạo Môn' hùng mạnh này. Ta thấy rõ, lịch sử đang lặp lại, nhưng liệu có ai nhận ra không?”

Nàng biết Lâm Nhất không chỉ tức giận vì những hành động bất công, mà còn vì sự thất vọng sâu sắc đối với một lý tưởng mà hắn đã từng tin tưởng. Nàng im lặng lắng nghe, cảm nhận từng lời nói của hắn như những tiếng thở dài của chính hồng trần.

Lâm Nhất mở mắt, nhìn về phía xa, nơi những ánh đèn lấp lánh của Thanh Vân Tông bắt đầu thắp sáng, như những vì sao trên mặt đất. Nhưng trong mắt hắn, chúng không còn là ánh sáng của hy vọng, mà là ánh sáng của một cái vỏ bọc hào nhoáng, che giấu sự mục ruỗng bên trong. “Người ta cứ cho rằng Hắc Y Nhân là mối đe dọa lớn nhất. Đúng là chúng nguy hiểm, nhưng điều đáng sợ hơn cả là sự tha hóa từ chính nội bộ. Khi những người nắm giữ quyền lực, nắm giữ ‘chính đạo’ lại hành động tàn nhẫn và bất công, thì đó mới là lúc hồng trần này thực sự chìm vào loạn lạc.”

Hắn cảm thấy một sự rung động mạnh mẽ trong lòng, một sự thôi thúc không thể kiềm chế. Con đường Vô Tiên chi Đạo của hắn, vốn dĩ là sự chiêm nghiệm nội tại, là tìm kiếm chân lý trong sự tĩnh lặng, nay lại đặt ra một trách nhiệm mới. Nó không chỉ là tránh xa thế tục, mà còn là đối diện và phản kháng những tha hóa ấy. Hắn không thể là một người đứng ngoài cuộc, không thể chỉ là một người quan sát. Sự tàn nhẫn và mưu mô của Lã Bất Phàm sẽ khiến hắn trở thành một đối thủ lớn và nguy hiểm trong tương lai. Hành vi lạm dụng quyền lực của các đệ tử dưới trướng Lã Bất Phàm sẽ gây ra sự oán hận và bất mãn sâu sắc, có thể dẫn đến những xung đột nội bộ lớn trong Thiên Đạo Môn. Và sự tha hóa này, có thể sẽ tạo điều kiện cho Hắc Y Nhân thực hiện âm mưu lớn hơn, hoặc thậm chí là sự sụp đổ từ bên trong.

Nỗi hoài nghi về 'tiên đạo chân chính' trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng cũng chính nỗi hoài nghi đó lại củng cố quyết tâm đi theo 'Vô Tiên chi Đạo' của riêng hắn. Hắn nhớ lại lời sư phụ: *“Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm.”* Và chính cái chân tâm đó, giờ đây, không cho phép hắn lùi bước. Hắn phải kiên định, phải tìm ra con đường của riêng mình, dù cho con đường phía trước có chông gai đến mấy.

Sương đêm bắt đầu giăng mắc, bao phủ lấy Thôn Vân Thôn trong một màn trắng mờ ảo, mang theo hơi lạnh ẩm ướt. Lâm Nhất vẫn ngồi đó, nhìn về phía Thiên Đạo Môn, thấy rõ hơn bức màn che giấu sự mục ruỗng bên trong. Hắn nhận ra rằng bóng tối không chỉ đến từ Hắc Y Nhân bên ngoài, mà còn đang len lỏi từ chính trung tâm của cái gọi là "chính đạo". Phù Trần Mộc trong tay hắn như một lời nhắc nhở về con đường cô độc mà hắn phải đi, con đường "Vô Tiên" không chỉ là tu luyện bản thân mà còn là đối mặt với những thử thách khắc nghiệt nhất của hồng trần, nơi mà chân lý bị bóp méo và lẽ phải bị chà đạp. Hắn không thể quay lưng. Hắn phải làm gì đó. Con đường phía trước, dẫu mịt mùng, dẫu cô độc, hắn vẫn sẽ bước đi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ