Vô tiên chi đạo
Chương 132

Bảo Vật và Vết Máu: Lòng Tham Đổ Vỡ

4718 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất chứng kiến một đệ tử Thiên Đạo Môn vì tranh giành bảo vật mà ra tay tàn độc với đồng môn, trực tiếp cho thấy sự tha hóa đạo đức sâu sắc trong Thiên Đạo Môn.,Làm sâu sắc thêm sự chán ghét và thất vọng của Lâm Nhất đối với 'tiên đạo' hệ thống và củng cố niềm tin vào con đường 'Vô Tiên' của hắn.,Khắc họa hậu quả trực tiếp của sự lạm dụng quyền lực và sự buông lỏng đạo đức dưới ảnh hưởng của Lã Bất Phàm (từ chương 131).,Duy trì giai đoạn 'Rising Action' của Arc, đẩy mạnh xung đột nội tại trong Thiên Đạo Môn và củng cố mối đe dọa từ sự tha hóa.,Gợi ý rằng sự suy tàn của Chân Đạo trong Đại Tiên Chiến đang tái diễn trong hình thái mới.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Trương Hổ (Đệ tử Thiên Đạo Môn), Trần Long (Đệ tử Thiên Đạo Môn), Mã Tam, Đệ Tử Thiên Đạo Môn Khác
Mood: Trầm buồn, phẫn nộ, chiêm nghiệm, căng thẳng
Kết chương: [object Object]

Sương đêm dần tan, nhường chỗ cho những tia nắng ban mai yếu ớt mơn man trên những mái ngói rêu phong của Tiểu An Trấn. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi ẩm của đất và mùi hương thoang thoảng của cỏ cây sau một đêm dài. Tiếng gà gáy đâu đó vọng lại, tiếng lách cách của xe bò bắt đầu lăn bánh, cùng với những âm thanh xì xào của người dân chuẩn bị cho một ngày mới, tạo nên một bức tranh bình yên đến nao lòng.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi sải bước trên con đường lát đá cuội quen thuộc. Dù đã qua bao thăng trầm, Tiểu An Trấn vẫn giữ được nét giản dị, mộc mạc của một làng quê ven núi. Những ngôi nhà gạch, gỗ đơn sơ nép mình dưới bóng cây cổ thụ, cửa sổ hé mở, để lộ những ánh đèn dầu vàng vọt còn chưa tắt hẳn. Chợ nhỏ đã bắt đầu nhộn nhịp, tiếng người mua bán dù chưa ồn ào nhưng cũng đủ để xua đi sự tĩnh mịch của buổi sớm. Trẻ con nô đùa, tiếng cười trong trẻo vang vọng, như những nốt nhạc lạc quan giữa bản hòa tấu trầm buồn của hồng trần.

Thế nhưng, sự bình yên ấy, trong mắt Lâm Nhất, lại mong manh đến lạ. Ánh mắt hắn trầm tư lướt qua từng gương mặt, từng góc phố. Dù người dân vẫn cố gắng giữ nụ cười trên môi, hắn vẫn nhận ra những tia lo âu ẩn hiện trong ánh mắt họ, những cái liếc nhìn đầy cảnh giác mỗi khi có bóng dáng đệ tử Thiên Đạo Môn lướt qua. Từ sau sự kiện Hắc Y Nhân và sự xuất hiện của Lã Bất Phàm, không khí của Tiểu An Trấn đã vương thêm một tầng bất an khó gọi thành tên. Những đệ tử Thiên Đạo Môn, vốn dĩ được coi là những vị thần hộ mệnh, giờ đây lại mang vẻ kiêu ngạo, hống hách, ánh mắt quét qua như muốn dò xét, tìm kiếm điều gì đó. Họ không còn là những người bảo vệ, mà đã biến thành những kẻ giám sát, phán xét.

Tô Mạt Nhi bước bên cạnh hắn, bàn tay nhỏ bé của nàng khẽ siết chặt lấy vạt áo đạo bào của hắn. Khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh của nàng vẫn còn vương chút lo lắng từ đêm qua. Nàng khẽ ngẩng đầu, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn, giọng nói trong trẻo mang theo sự bất an không giấu giếm: “Lâm Nhất ca ca, huynh thấy không? Mấy ngày nay họ càng ngày càng quá đáng. Đêm qua, khi huynh ngủ rồi, ta còn nghe thấy tiếng la hét ở phía Đông trấn, hình như có người bị họ bắt đi điều tra. Huynh đừng xen vào, kẻo rước họa vào thân. Chúng ta chỉ là những người lữ hành qua đường thôi mà.”

Lâm Nhất không đáp lời ngay. Hắn chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn dõi về phía trước, nơi một nhóm đệ tử Thiên Đạo Môn đang đứng gác trước một con ngõ nhỏ, vẻ mặt lạnh lùng và bất cần. Một đệ tử trẻ tuổi, có vẻ là tân nhập môn, lỡ va phải vai một trong số họ, liền bị gã đệ tử kia trừng mắt, đẩy mạnh vào tường, khiến y ngã vật ra đất. Gã đệ tử đó thậm chí còn không thèm liếc nhìn thêm một cái, cứ thế quay lưng, tiếp tục đứng gác như không có chuyện gì xảy ra.

Cảnh tượng nhỏ bé ấy, như một giọt nước làm tràn ly. Lâm Nhất khẽ thở dài, nhặt một chiếc lá rụng dưới chân, lẳng lặng ngắm nhìn những đường gân lá chằng chịt, tựa như những mạch đan xen của cuộc đời. “Mạt Nhi, nếu cứ nhắm mắt làm ngơ, thì ‘tiên đạo’ này còn ý nghĩa gì?” Giọng hắn trầm buồn, pha chút chua chát. “Sư phụ ta từng dạy, ‘Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình’. Đã là người tu tiên, không lẽ chỉ tu phép tắc, tu thần thông, mà bỏ quên cái tình, cái nghĩa trong hồng trần này sao? Nếu ‘tiên đạo’ chỉ là con đường để đạt được quyền lực, để tha hồ chà đạp lên những kẻ yếu thế, thì nó chẳng khác gì ma đạo cả.”

Nàng im lặng, bàn tay vẫn không rời vạt áo hắn, như sợ rằng nếu buông ra, hắn sẽ lập tức lao vào những rắc rối mà nàng không thể lường trước. Nàng biết, trong sâu thẳm tâm hồn Lâm Nhất, có một ngọn lửa công chính không bao giờ tắt. Hắn không thể chịu đựng được sự bất công, không thể làm ngơ trước những đau khổ của người khác, dẫu cho bản thân hắn cũng chỉ là một tiểu đạo sĩ nhỏ bé, không quyền không thế.

Lâm Nhất nhìn chiếc lá trong tay, rồi khẽ buông ra, để nó chầm chậm rơi xuống nền đất. “Sư phụ ta cũng từng nói, ‘Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm’. Cái chân tâm ấy, Mạt Nhi, không cho phép ta quay lưng. Ta đã thấy những gì Lã Bất Phàm và thuộc hạ của hắn làm. Ta đã nghe những lời xì xào lo lắng của dân chúng. Nếu chính những kẻ mang danh ‘chính đạo’ lại hành động như vậy, thì bóng tối đâu chỉ đến từ Hắc Y Nhân bên ngoài, mà còn đang len lỏi từ chính trung tâm của cái gọi là ‘Thiên Đạo Môn’ hùng mạnh này.”

Hắn chợt nhớ lại lời sư phụ về Đại Tiên Chiến, về sự suy tàn của Chân Đạo ba ngàn năm trước. Phải chăng, lịch sử đang lặp lại? Phải chăng, sự tha hóa từ bên trong mới chính là mối họa lớn nhất, còn đáng sợ hơn cả những kẻ thù hữu hình? Một cảm giác bất lực len lỏi trong lòng hắn, nhưng đồng thời, một quyết tâm sắt đá cũng âm thầm nảy nở. Hắn không thể là người đứng ngoài cuộc. Con đường Vô Tiên chi Đạo của hắn, vốn dĩ là sự chiêm nghiệm nội tại, là tìm kiếm chân lý trong sự tĩnh lặng, nay lại đặt ra một trách nhiệm mới. Nó không chỉ là tránh xa thế tục, mà còn là đối diện và phản kháng những tha hóa ấy.

Tô Mạt Nhi khẽ ngẩng đầu, nhìn Lâm Nhất với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và lo lắng. Nàng biết, mỗi khi Lâm Nhất trầm tư như vậy, hắn đang suy nghĩ về những điều lớn lao, những điều vượt xa tầm hiểu biết của nàng. Nàng không thể ngăn cản hắn, chỉ có thể lặng lẽ đi bên cạnh, như một bóng hình nhỏ bé nhưng kiên định, chia sẻ gánh nặng với hắn. Nàng cũng không thể hiểu hết những gì hắn đang nghĩ, nhưng nàng tin vào hắn, tin vào cái chân tâm mà hắn luôn gìn giữ.

Ánh mặt trời càng lúc càng lên cao, rải vàng trên khắp Tiểu An Trấn. Nhưng trong lòng Lâm Nhất, một đám mây đen vẫn lởn vởn. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự dự cảm chẳng lành về những điều sắp xảy ra. Cái bình yên giả tạo này không thể kéo dài. Và hắn, tiểu đạo sĩ Lâm Nhất, người chỉ muốn tìm kiếm chân lý trong sự cô độc, lại một lần nữa bị hồng trần cuốn vào vòng xoáy của nó. Hắn biết, con đường phía trước dẫu mịt mùng, dẫu cô độc, hắn vẫn sẽ bước đi, bởi vì cái chân tâm kia không cho phép hắn lùi bước. Hắn phải tìm ra con đường của riêng mình, một con đường không bị vấy bẩn bởi lòng tham và quyền lực.

***

Mặt trời đứng bóng, những tia nắng gay gắt đổ xuống Tiểu An Trấn, khiến không khí trở nên oi bức đến ngột ngạt. Hơi nóng hầm hập bốc lên từ những con đường lát đá, khiến cả cảnh vật như chìm trong một màn sương mỏng, méo mó. Tiếng ve kêu râm ran như muốn xé toạc sự yên tĩnh giả tạo của buổi trưa hè. Người dân đã về nhà tránh nắng, các cửa hàng cũng đóng cửa im ỉm, chỉ còn lại vài bóng người lướt qua nhanh chóng trên phố.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đang trên đường trở về Khinh Vân Khách Điếm để tránh nắng, khi một âm thanh kỳ lạ đột ngột vọng đến từ một con hẻm nhỏ khuất nẻo. Đó không phải là tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, cũng không phải tiếng mua bán quen thuộc. Đó là một tiếng va chạm trầm đục, nối tiếp là tiếng rên rỉ đau đớn, bị dập tắt nhanh chóng. Tô Mạt Nhi giật mình, bàn tay nàng khẽ run lên nắm chặt lấy tay Lâm Nhất. “Lâm Nhất ca ca, hình như có chuyện gì đó…” Giọng nàng líu lo, nhưng không giấu nổi vẻ lo sợ.

Lâm Nhất khẽ nhíu mày. Trực giác mách bảo hắn rằng có điều chẳng lành. Hắn khẽ gật đầu, ra hiệu cho Tô Mạt Nhi đi theo mình. Cả hai rón rén bước vào con hẻm nhỏ, nơi ánh nắng không thể chiếu rọi tới, chỉ còn lại những vệt sáng lờ mờ hắt từ phía đầu hẻm, vẽ nên những bóng hình méo mó trên tường. Mùi ẩm mốc, bụi bặm xộc vào mũi, hòa lẫn với một mùi tanh nồng khó chịu.

Khi vừa rẽ vào khúc cua cuối cùng, cảnh tượng đập vào mắt họ khiến Tô Mạt Nhi không kìm được mà hét lên một tiếng thất thanh, rồi vội vàng che miệng lại, đôi mắt to tròn mở to đầy kinh hãi.

Trước mắt họ là hai bóng người đang kịch chiến. Cả hai đều vận đạo bào Thiên Đạo Môn, nhưng ánh mắt và động tác của họ không phải là những màn luyện tập giao đấu giữa đồng môn. Đó là một trận chiến sinh tử, tàn độc và không khoan nhượng.

Một đệ tử cao lớn, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt vặn vẹo vì tham lam và hung tợn, chính là Trương Hổ. Ánh mắt hắn sắc lạnh, đầy những tia tàn độc, không chút tình người. Hắn đang dồn ép một đệ tử khác, Trần Long, vào sát bức tường bẩn thỉu. Trần Long có vẻ ngoài hiền lành hơn, nhưng giờ đây khuôn mặt y trắng bệch, mồ hôi vã ra như tắm, ánh mắt ẩn chứa sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Từng chiêu thức của Trương Hổ ra đòn đều nhắm vào những yếu huyệt chí mạng, không hề nương tay, như muốn đoạt mạng đối phương ngay lập tức.

Giữa họ, trên nền đất ẩm ướt, một lọ linh dược nhỏ đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt, xanh biếc, như một viên ngọc lung linh trong bóng tối. Mùi hương thảo mộc đặc trưng của nó bay lượn trong không khí, hòa lẫn với mùi máu tanh nồng.

“Cút! Thứ linh dược này là của ta! Ngươi cũng dám mơ tưởng sao?!” Trương Hổ gằn giọng, giọng nói khàn đặc vì giận dữ và tham lam. Hắn tung ra một quyền cực mạnh, mang theo linh lực cuồn cuộn, đánh thẳng vào bả vai Trần Long.

Trần Long rên lên một tiếng đau đớn, y cố gắng dùng tay đỡ, nhưng linh lực của Trương Hổ quá mạnh, đẩy y lùi lại, va mạnh vào bức tường. Một tiếng “rắc” khẽ vang lên, khiến Lâm Nhất khẽ nhíu mày. Chắc hẳn là xương cốt đã rạn nứt. Máu tươi phun ra từ khóe miệng Trần Long, nhuộm đỏ vạt áo đạo bào. Y yếu ớt ngẩng đầu, đôi mắt đục ngầu nhìn Trương Hổ, giọng nói thều thào, đứt quãng: “Ngươi… ngươi dám… đồng môn…”

Ánh mắt Trương Hổ lạnh lẽo, không chút dao động. Hắn không hề bận tâm đến lời nói của Trần Long, mà chỉ nhìn chằm chằm vào lọ linh dược dưới đất, như thể đó là bảo vật quý giá nhất trên đời. Sự tham lam đã bóp méo nhân tính của hắn. Hắn lại tiếp tục dồn ép, không cho Trần Long một giây phút nào để thở.

Tô Mạt Nhi không chịu nổi cảnh tượng tàn bạo này, nàng bật khóc nức nở, đôi tay che kín miệng, nhưng tiếng nức nở vẫn vọng ra. Nàng không kìm được mà hét lên: “Dừng lại đi! Sẽ chết người đó!”

Lời kêu gọi yếu ớt của nàng không hề lay động Trương Hổ. Hắn chỉ quay đầu lại, liếc nhìn Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bằng ánh mắt khinh miệt, như thể họ là những con kiến không đáng để hắn bận tâm. “Lo chuyện bao đồng!” Hắn gằn giọng, rồi quay lại, tung ra đòn cuối cùng.

Đó là một chưởng uy lực, mang theo linh lực hùng hậu, đánh thẳng vào ngực Trần Long. Một tiếng “bộp” nặng nề vang lên, Trần Long không kịp phản ứng, thân hình y bay ngược ra phía sau, đập mạnh vào bức tường đối diện. Máu tươi từ miệng y phun ra như suối, nhuộm đỏ một mảng tường bẩn thỉu. Y ngã vật xuống đất, đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, hơi thở thoi thóp, gần như không còn.

Trương Hổ đắc thắng nở nụ cười ghê rợn, hắn cúi xuống định nhặt lọ linh dược. Nhưng đúng lúc đó, một bóng hình lao vụt tới. Lâm Nhất, với tốc độ kinh người, đã kịp thời đỡ lấy thân thể Trần Long trước khi y ngã xuống đất hoàn toàn. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của cơ thể Trần Long, và hơi thở yếu ớt chỉ còn như sợi chỉ. Đồng thời, Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ vung lên một đường vòng cung nhẹ nhàng, một làn khí vô hình, trong suốt như sương khói, tỏa ra, tạo thành một bức tường mềm mại, đẩy Trương Hổ lùi lại vài bước. Lực đẩy không mạnh, không gây thương tổn, nhưng đủ để khiến Trương Hổ mất thăng bằng, lỡ mất cơ hội nhặt linh dược.

Trương Hổ sững sờ, nhìn Lâm Nhất với ánh mắt đầy ngạc nhiên và tức giận. Hắn không ngờ lại có kẻ dám xen vào chuyện của hắn. “Ngươi… là ai? Dám xen vào chuyện của Thiên Đạo Môn?!”

Lâm Nhất không đáp. Hắn chỉ trầm mặc đặt Trần Long xuống đất một cách nhẹ nhàng nhất có thể. Đôi mắt hắn sâu thẳm, nhìn chằm chằm vào Trương Hổ, không hề có chút sợ hãi. Trong lòng hắn, một cơn phẫn nộ âm ỉ bùng lên. Cái cảnh tượng này, nó còn tàn nhẫn hơn cả những gì hắn đã tưởng tượng. Đây không phải là sự cạnh tranh, đây là sự tàn sát.

Đúng lúc đó, một nhóm đệ tử Thiên Đạo Môn khác, dẫn đầu là Mã Tam, thủ hạ của Lã Bất Phàm, xuất hiện ở đầu hẻm, bị tiếng la hét và động tĩnh ở đây thu hút. Mã Tam, với vẻ ngoài hống hách và ánh mắt khinh thường, quét qua cảnh tượng trước mặt. Hắn nhìn Trương Hổ, rồi nhìn Trần Long đang nằm thoi thóp, sau đó ánh mắt dừng lại trên Lâm Nhất.

“Chuyện gì đây?” Mã Tam lên tiếng, giọng điệu thờ ơ, không chút quan tâm đến sinh mạng của Trần Long. “Trương Hổ, ngươi lại gây chuyện gì nữa?”

Trương Hổ vội vàng khom lưng, vẻ mặt tức giận ban nãy biến mất, thay vào đó là sự nịnh nọt. “Mã Tam sư huynh, không có gì. Chỉ là tiểu đệ đang xử lý một tên đồng môn dám tranh giành linh dược với đệ. Tên này…” Hắn chỉ vào Lâm Nhất. “Dám xen vào chuyện của chúng ta.”

Mã Tam liếc nhìn Lâm Nhất, ánh mắt hắn lướt qua Phù Trần Mộc trên tay Lâm Nhất với một chút tò mò, nhưng rồi lại nhanh chóng chuyển sang vẻ khinh miệt. Trong mắt hắn, Lâm Nhất chỉ là một tiểu đạo sĩ gầy gò, không có gì đáng nói. Hắn chỉ hừ lạnh một tiếng: “Chuyện nhỏ nhặt. Các ngươi giải quyết cho xong đi. Đừng làm ảnh hưởng đến việc lớn của Lã Bất Phàm sư huynh. Nhớ kỹ, thời buổi này, ai có thực lực, ai có bảo vật, kẻ đó mới là người có tiếng nói.” Hắn nói đoạn, quay lưng bỏ đi, các đệ tử khác cũng vội vàng theo sau, không hề liếc nhìn Trần Long thêm một cái. Sự thờ ơ và bất lực của họ trước cái chết cận kề của một đồng môn, dưới sự chứng kiến của Lâm Nhất, lại càng khắc sâu thêm sự tha hóa đến tận xương tủy của Thiên Đạo Môn.

Trương Hổ cười khẩy, hắn quay lại nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy sự uy hiếp. “Ngươi nghe thấy chưa? Mã Tam sư huynh đã nói rồi. Đây là chuyện của ta. Ngươi cút đi. Nếu không, đừng trách ta không khách khí!” Hắn giơ tay ra, định nhặt lọ linh dược.

Lâm Nhất chậm rãi đặt Trần Long xuống, đôi mắt vẫn không rời khỏi Trương Hổ. Hắn cúi xuống, khẽ chạm vào mạch môn của Trần Long. Hơi thở yếu ớt, linh lực gần như cạn kiệt. Y không còn sống được bao lâu nữa. Mùi máu tanh nồng xộc vào mũi hắn, cảm giác lạnh lẽo từ cơ thể Trần Long truyền sang tay hắn, như một lời nhắc nhở tàn khốc về sự mong manh của sinh mạng. Hắn nhìn Trương Hổ, ánh mắt lạnh như băng. “Ngươi muốn linh dược sao?” Giọng hắn khẽ khàng, trầm thấp, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi.

Trương Hổ sững sờ, không ngờ Lâm Nhất lại dám chống đối. Hắn định nói gì đó, nhưng rồi ánh mắt hắn lại hướng về lọ linh dược. Hắn không muốn phí thời gian với một kẻ ngoài cuộc. “Đương nhiên! Linh dược này là của ta!”

Lâm Nhất không nói thêm. Hắn khẽ đưa tay, nhặt lọ linh dược lên. Ánh sáng xanh biếc của nó phản chiếu vào đôi mắt sâu thẳm của hắn. Nàng Tô Mạt Nhi đứng cạnh, đôi mắt đẫm lệ nhìn Lâm Nhất, rồi lại nhìn Trần Long đang hấp hối, nàng không hiểu Lâm Nhất đang định làm gì.

Lâm Nhất không hề nhường lại lọ linh dược cho Trương Hổ. Hắn khẽ xoay người, bàn tay khẽ đặt lên trán Trần Long. Một luồng linh lực ấm áp, tinh thuần từ Phù Trần Mộc truyền vào cơ thể y. Đó không phải là linh lực dùng để chữa thương, mà là để giữ lại chút sinh khí cuối cùng, để y có thể ra đi một cách bình yên, không phải chịu đựng nỗi đau đớn và tuyệt vọng tột cùng.

Trương Hổ nhìn cảnh đó, tức giận đến tột độ. Hắn gầm lên một tiếng, lao về phía Lâm Nhất, muốn đoạt lại linh dược. “Ngươi dám! Trả lại cho ta!”

Nhưng đúng lúc đó, một bóng người khác xuất hiện ở đầu hẻm. Đó là một lão giả râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén như chim ưng, chính là Trưởng Lão Kim của Thiên Đạo Môn, người phụ trách việc giám sát các đệ tử ở Tiểu An Trấn. Ông ta đã nhận được tin báo về một vụ ẩu đả nghiêm trọng. Trưởng Lão Kim nhìn cảnh tượng trước mắt, đôi mắt lão khẽ nheo lại.

Trương Hổ thấy Trưởng Lão Kim, lập tức thu lại đòn thế, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi. Hắn biết, Trưởng Lão Kim không phải là Mã Tam, ông ta là một trưởng lão thực sự, có quyền lực và nguyên tắc.

Lâm Nhất không quan tâm đến sự xuất hiện của Trưởng Lão Kim. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt lọ linh dược xuống bên cạnh Trần Long, rồi đứng dậy. Hắn không nói một lời nào, chỉ nhìn Trưởng Lão Kim bằng ánh mắt trầm buồn, như thể muốn nói lên tất cả sự thất vọng của mình.

Trưởng Lão Kim thở dài một tiếng, ánh mắt lão nhìn Trương Hổ đầy vẻ thất vọng, rồi lại liếc nhìn Trần Long đang nằm thoi thóp, và cuối cùng là lọ linh dược trên đất. Lão hiểu rõ mọi chuyện. “Trương Hổ! Ngươi… thật là quá đáng!”

Lời nói của Trưởng Lão Kim không thể cứu vãn được Trần Long. Hơi thở của y yếu dần, yếu dần, rồi cuối cùng, đôi mắt y khép lại vĩnh viễn. Nụ cười tuyệt vọng vẫn còn vương trên khóe môi.

Lâm Nhất đứng đó, nhìn Trần Long. Cái chết của y, dưới bàn tay của đồng môn vì một vật ngoại thân, là minh chứng rõ ràng nhất cho sự tha hóa của ‘tiên đạo’ mà sư phụ hắn đã cảnh báo. Hắn cảm thấy một nỗi đau đớn sâu sắc, không chỉ cho Trần Long, mà còn cho cả cái gọi là ‘chính đạo’ này.

***

Đêm khuya, Khinh Vân Khách Điếm chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của màn đêm. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những đám mây đen, rải những vệt sáng bạc vằn vện trên nền đất.

Lâm Nhất ngồi bên cửa sổ, ánh mắt hắn nhìn xa xăm về phía Thiên Đạo Môn, nơi những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Nhưng trong mắt hắn, chúng không còn là ánh sáng của hy vọng, mà là ánh sáng của một cái vỏ bọc hào nhoáng, che giấu sự mục ruỗng bên trong. Cảm giác lạnh lẽo từ Phù Trần Mộc trong tay hắn không đủ để xua đi sự nặng trĩu trong lòng. Cảnh tượng Trần Long bị đồng môn ra tay tàn độc vì một vật ngoại thân đã khắc sâu vào tâm trí hắn, là minh chứng rõ ràng nhất cho sự tha hóa của ‘tiên đạo’ mà sư phụ hắn đã cảnh báo.

Tô Mạt Nhi ngồi cạnh, dựa đầu vào vai hắn, thân hình nhỏ bé của nàng vẫn còn run rẩy sau cảnh tượng kinh hoàng ban chiều. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe tiếng tim hắn đập, như muốn tìm kiếm sự bình yên trong vòng tay hắn. Mùi hương của nàng, mùi cỏ dại và đất ẩm, pha lẫn với một chút hương hoa dại, mang đến cho hắn chút an ủi hiếm hoi.

“Tiên đạo… rốt cuộc là gì?” Lâm Nhất khẽ thốt lên, giọng hắn trầm buồn, mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc. “Là để tranh giành, để giết chóc sao? Là để chà đạp lên sinh mạng đồng môn, chỉ vì một lọ linh dược? Sư phụ ta từng dạy, ‘Chân đạo tại tâm’, nhưng cái tâm ấy, giờ đây, đã bị che mờ bởi dục vọng, bởi lòng tham, bởi quyền lực mất rồi.”

Tô Mạt Nhi khẽ ngẩng đầu, đôi mắt nàng đẫm lệ nhìn hắn. “Lâm Nhất ca ca, chúng ta đi đi. Thế giới này thật đáng sợ. Ta không muốn huynh phải chứng kiến thêm những điều như vậy nữa. Chúng ta hãy trở về Huyền Nguyên Quan, nơi đó yên bình, không có những tranh đấu tàn khốc này.” Giọng nàng líu lo, tràn đầy sự sợ hãi và mong muốn trốn tránh.

Lâm Nhất khẽ vỗ nhẹ vai nàng, ánh mắt vẫn không rời khỏi những ánh đèn xa xăm của Thiên Đạo Môn. Hắn biết, lời nàng nói là chân thành, là xuất phát từ sự lo lắng cho hắn. Nhưng hắn không thể. Cái chết của Trần Long, sự thờ ơ của Mã Tam, và cả sự tha hóa của Trương Hổ, tất cả đều đang gào thét trong tâm trí hắn.

“Không thể đi được, Mạt Nhi.” Giọng hắn nhẹ nhàng, nhưng đầy kiên định. “Nếu không có ai đứng ra, thì ai sẽ bảo vệ những người như Trần Long? Ai sẽ giữ lại chút lương tri cuối cùng cho cái gọi là ‘chính đạo’ này? Ta từng nghĩ, Vô Tiên chi Đạo là tránh xa thế tục, là tìm kiếm chân lý trong sự tĩnh lặng. Nhưng giờ đây, ta nhận ra, nó còn là đối mặt với những thử thách khắc nghiệt nhất của hồng trần, nơi mà chân lý bị bóp méo và lẽ phải bị chà đạp.”

Hắn cảm nhận được một sự rung động mạnh mẽ trong lòng, một sự thôi thúc không thể kiềm chế. Cái chân tâm của hắn, giờ đây, không cho phép hắn lùi bước. Nỗi hoài nghi về ‘tiên đạo chân chính’ trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng cũng chính nỗi hoài nghi đó lại củng cố quyết tâm đi theo ‘Vô Tiên chi Đạo’ của riêng hắn. Hắn nhớ lại lời sư phụ: *“Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán.”* Và chính cái lòng người khó đoán ấy, cái sự tha hóa từ bên trong ấy, mới là mối hiểm họa lớn nhất.

Lâm Nhất khẽ thở dài, đứng dậy, đi đến chiếc bàn nhỏ trong phòng. Hắn chậm rãi lấy ra Kinh Thư Vô Tự, lật giở những trang giấy trắng tinh khôi. Mỗi trang giấy, mỗi khoảng trống vô tận ấy, như một lời nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật, về sự cần thiết phải tìm kiếm một con đường chân chính không bị vấy bẩn bởi những ảo ảnh của thế gian. Hắn cố gắng tìm kiếm lời giải đáp, tìm kiếm một con đường khác, một ‘chân đạo’ không bị vấy bẩn bởi lòng tham và quyền lực.

Trong ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu, những trang giấy trắng như tờ của Kinh Thư Vô Tự dường như không có chữ, nhưng đối với Lâm Nhất, chúng lại chất chứa vô vàn triết lý. Đó không phải là những lời giáo huấn sáo rỗng, mà là những khoảng trống để hắn tự chiêm nghiệm, tự khắc họa con đường của chính mình. Con đường Vô Tiên chi Đạo, không phải là thứ có thể tìm thấy trong sách vở, hay từ những lời răn dạy của người khác. Nó nằm trong chính trái tim hắn, trong những trải nghiệm đau thương, trong những bài học đắt giá mà hồng trần mang lại.

Sự việc này, cái chết của Trần Long, là một lời cảnh báo cho những xung đột nội bộ lớn hơn sắp xảy ra trong Thiên Đạo Môn, nơi lòng tham và quyền lực sẽ dẫn đến những hậu quả thảm khốc. Việc Lâm Nhất can thiệp và cứu Trần Long (hoặc ít nhất là cố gắng) cho thấy hắn sẽ không thể đứng ngoài cuộc, và sẽ ngày càng bị cuốn sâu vào những tranh chấp của thế giới tu tiên. Sự tha hóa đạo đức trong Thiên Đạo Môn có thể tạo cơ hội cho Hắc Y Nhân thực hiện âm mưu của chúng, hoặc thậm chí là một sự kiện lớn hơn như ‘Đại Tiên Chiến’ có thể tái diễn.

Lâm Nhất khẽ vuốt ve bìa Kinh Thư Vô Tự. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước dẫu mịt mùng, dẫu cô độc, hắn vẫn sẽ bước đi. Hắn không thể quay lưng. Hắn phải làm gì đó. Cái chân tâm ấy, giờ đây, đã trở thành ngọn hải đăng dẫn lối cho hắn, giữa biển cả hồng trần đầy sóng gió. Hắn sẽ tìm kiếm, sẽ đối mặt, sẽ kiên định trên con đường ‘Vô Tiên’ của riêng mình, dẫu cho con đường đó có chông gai đến mấy, bởi vì, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ