Vô tiên chi đạo
Chương 133

Ẩn Mật Tiên Môn: Tranh Giành Lợi Ích

3964 từ
Mục tiêu: Cho Lâm Nhất vô tình nghe được cuộc tranh luận gay gắt giữa các trưởng lão Thiên Đạo Môn về việc phân chia lợi ích, phơi bày rõ ràng cuộc chiến quyền lực ngầm đang diễn ra.,Làm sâu sắc thêm sự thất vọng và chán ghét của Lâm Nhất đối với 'tiên đạo' hệ thống và củng cố niềm tin vào con đường 'Vô Tiên' của hắn.,Phát triển xung đột nội tại trong Thiên Đạo Môn, cho thấy sự tha hóa đạo đức không chỉ ở cấp đệ tử mà còn lan đến hàng ngũ lãnh đạo.,Tăng cường căng thẳng trong Arc, đẩy mạnh nhận thức của Lâm Nhất về mức độ sâu rộng của sự suy tàn đạo đức, chuẩn bị cho các sự kiện tha hóa lớn hơn ở chương 135.,Gợi mở sự liên kết giữa lòng tham hiện tại và nguyên nhân dẫn đến Đại Tiên Chiến đã được sư phụ Lâm Nhất nhắc đến.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Trưởng Lão D, Trưởng Lão E, Trưởng Lão F
Mood: Tense, reflective, disillusioned, somber, ominous
Kết chương: [object Object]

Tiếng gió heo may buổi sớm vẫn còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong của Thôn Vân Thôn, mang theo chút se lạnh của màn đêm vừa tan. Mặt trời còn chưa lên cao, chỉ kịp rắc những vệt nắng vàng nhạt lên cành cây, xuyên qua ô cửa sổ nhỏ của Khinh Vân Khách Điếm, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền nhà gỗ. Bên trong, mùi thức ăn mới nấu, mùi rượu thoang thoảng còn vương lại từ tối qua, cùng với mùi gỗ mục và khói bếp lờ mờ tạo nên một không khí vừa ấm cúng, vừa có chút u hoài. Dù khách điếm không quá tấp nập, nhưng tiếng trò chuyện rôm rả từ những lữ khách khác vẫn vọng đến, tiếng chén đĩa va chạm nhẹ nhàng, và tiếng bước chân lạo xạo trên cầu thang gỗ cũ kỹ, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc đời thường, cố gắng xua đi cái tĩnh mịch còn sót lại của buổi sớm.

Lâm Nhất ngồi đối diện Tô Mạt Nhi, tay khẽ đặt lên chiếc Phù Trần Mộc đã trở thành vật bất ly thân của hắn. Trên bàn là bữa sáng đạm bạc: một bát cháo trắng loãng với vài cọng rau dại, cùng dăm ba chiếc bánh nướng còn nóng hổi. Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn vẫn còn đỏ hoe vì thiếu ngủ và sợ hãi, khẽ nhấp một ngụm cháo, rồi ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt đầy sự lo lắng.

“Lâm Nhất ca ca,” giọng nàng líu lo, nhưng lần này không còn vẻ hoạt bát thường ngày, mà thay vào đó là sự bất an rõ rệt, “Huynh định làm gì tiếp theo? Càng ở gần Thiên Đạo Môn, ta càng thấy bất an. Những chuyện chúng ta đã thấy… thật sự quá đáng sợ. Ta không muốn huynh lại phải đối mặt với những điều như vậy nữa.” Nàng khẽ rụt tay lại, tựa hồ muốn trốn tránh khỏi cái thế giới khắc nghiệt đang dần hiện rõ trước mắt.

Lâm Nhất khẽ thở dài, đặt chiếc thìa xuống bát cháo. Hắn không nói gì, chỉ đưa ánh mắt ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn núi của Thanh Vân Tông ẩn hiện mờ ảo trong làn sương sớm. Cái khung cảnh hùng vĩ ấy, giờ đây, trong mắt hắn lại không còn mang vẻ siêu thoát của tiên cảnh, mà bị che phủ bởi một lớp màn u ám của sự tha hóa và tranh giành. Hắn biết, Tô Mạt Nhi nói đúng. Trở về Huyền Nguyên Quan, tránh xa những thị phi này, là điều an toàn nhất. Nhưng cái chân tâm của hắn, nó không cho phép.

“Mạt Nhi,” giọng hắn trầm buồn, mang theo chút suy tư sâu lắng, “Những gì chúng ta đã thấy… không thể chỉ là chuyện nhỏ. Cái chết của Trần Long, sự tàn độc của Trương Hổ, sự thờ ơ của Mã Tam… đó không chỉ là hành vi của một vài cá nhân. Nó là một vết nứt, một vết loét đang lan rộng trong cái gọi là ‘tiên đạo’ của Thiên Đạo Môn.” Hắn khẽ nắm chặt Phù Trần Mộc, cảm nhận sự lạnh lẽo từ thân gỗ. “Ta cần phải hiểu rõ hơn, xem rốt cuộc ‘tiên đạo’ mà họ theo đuổi đã tha hóa đến mức nào. Sư phụ ta từng nói, ‘Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán’, nhưng cái lòng người ấy, giờ đây, lại đang bộc lộ những góc khuất tăm tối nhất, ngay cả trong những kẻ tự xưng là tu tiên giả.”

Ánh mắt hắn, dù vẫn mang vẻ trầm tư, nhưng sâu thẳm lại ánh lên một sự kiên định không lay chuyển. Hắn nhớ lại những lời sư phụ đã dạy, những triết lý về Chân Đạo, về Vô Tiên. Hắn không thể quay lưng lại với những gì mình đã chứng kiến. Nếu hắn quay lưng, liệu có còn ai tin vào cái gọi là lương tri, vào lẽ phải trong cái hồng trần đầy rẫy bất công này? Tâm hồn hắn, từ nhỏ đã lớn lên trong sự thiếu thốn, đã chứng kiến biết bao cảnh đời khốn khó, giờ đây không thể chấp nhận được sự mục ruỗng đang diễn ra ngay trước mắt.

“Ta không thể khoanh tay đứng nhìn, Mạt Nhi,” hắn tiếp lời, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sức nặng vô hình. “Nếu không có ai đứng ra, thì ai sẽ bảo vệ những người yếu thế? Ai sẽ giữ lại chút lương tri cuối cùng cho cái gọi là ‘chính đạo’ này? Ta từng nghĩ, Vô Tiên chi Đạo là tránh xa thế tục, là tìm kiếm chân lý trong sự tĩnh lặng. Nhưng giờ đây, ta nhận ra, nó còn là đối mặt với những thử thách khắc nghiệt nhất của hồng trần, nơi mà chân lý bị bóp méo và lẽ phải bị chà đạp. Con đường ‘Vô Tiên’ của ta, không phải là trốn tránh, mà là chiêm nghiệm sâu sắc hơn, để tìm ra cái chân lý bị che lấp bởi những dục vọng thế gian.”

Tô Mạt Nhi nhìn hắn, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu hình bóng trầm tư của hắn. Nàng hiểu rằng, lời khuyên của nàng, dù xuất phát từ sự lo lắng chân thành, cũng không thể lay chuyển được quyết tâm của Lâm Nhất. Trong sâu thẳm tâm hồn nàng, có lẽ cũng có một chút gì đó rung động trước sự kiên định ấy, dù nàng vẫn còn sợ hãi. Nàng khẽ gật đầu, không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ nhấm nháp bát cháo, cố gắng trấn an bản thân.

Sau bữa sáng, khi những tia nắng đã rực rỡ hơn chút, xua tan hoàn toàn màn sương sớm, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi rời Khinh Vân Khách Điếm. Hắn thanh toán tiền trọ bằng vài đồng bạc vụn còn lại, ánh mắt thoáng chút ưu tư khi nghĩ về gánh nặng vật chất. Hắn không có của cải, không có thế lực, chỉ có một tấm lòng kiên định và một con đường riêng để bước đi. Thay vì đi thẳng theo con đường chính dẫn đến Thiên Đạo Môn, Lâm Nhất chọn một lối rẽ nhỏ, một con đường mòn ít người qua lại hơn, dẫn sâu vào những triền núi xanh mướt của Thanh Vân Tông. Hắn muốn tránh sự chú ý, và cũng muốn tìm kiếm một góc khuất nào đó để quan sát, để lắng nghe những gì đang thực sự diễn ra phía sau vẻ ngoài hùng vĩ của một trong những môn phái lớn nhất.

Cảnh vật dần thay đổi. Con đường lát đá dần nhường chỗ cho lối mòn đất đỏ, lẩn khuất dưới tán lá rậm rạp của những cây cổ thụ. Không khí trở nên trong lành hơn, mang theo mùi đất ẩm, mùi rêu phong và hương hoa dại thoang thoảng. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm lá, và tiếng gió xào xạc nhẹ nhàng làm dịu đi phần nào sự căng thẳng trong lòng Tô Mạt Nhi. Nhưng đối với Lâm Nhất, mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu những suy tư. Hắn cảm nhận được một sự nặng nề vô hình đang bao trùm lên cả ngọn núi này, không phải là sự tĩnh lặng của thiên nhiên, mà là sự tĩnh lặng giả tạo, che giấu đi những biến động ngầm.

Đi sâu hơn vào những con đường mòn ít người biết đến, men theo những vách đá phủ đầy dây leo và những dòng suối nhỏ róc rách, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi cuối cùng cũng đến được một khu vực hẻo lánh. Ở đó, ẩn mình sau những lùm cây cổ thụ vươn cao và bụi rậm um tùm, hiện ra một đình viện cũ kỹ, mái ngói xanh đã phai màu, tường gạch rêu phong. Kiến trúc của nó vẫn giữ được nét tinh xảo của Thiên Đạo Môn, nhưng vẻ hoang phế lại cho thấy nơi đây ít khi được lui tới. Ánh nắng giữa trưa, dù cố gắng xuyên qua tán lá dày đặc, cũng chỉ tạo nên những vệt sáng lốm đốm, không đủ sức xua đi vẻ u tịch của nơi này.

Đột nhiên, một âm thanh trầm thấp, đầy vẻ căng thẳng vọng ra từ bên trong đình viện, khiến Lâm Nhất khẽ giật mình. Hắn lập tức đưa tay ra hiệu cho Tô Mạt Nhi. “Có người,” hắn thì thầm, giọng hắn khẽ khàng, gần như hòa vào tiếng gió xào xạc của lá cây. “Hơn nữa, có vẻ là những người có địa vị không nhỏ. Cẩn thận, Mạt Nhi.”

Tô Mạt Nhi gật đầu, đôi mắt nàng mở to, ánh lên vẻ sợ hãi và hiếu kỳ. Nàng nép sát vào Lâm Nhất, hơi thở nàng trở nên gấp gáp hơn. Cả hai nép mình sau một tảng đá lớn phủ đầy rêu phong, cao quá đầu người, đủ để che giấu thân hình nhỏ bé của họ. Từ vị trí này, họ có thể lắng nghe rõ ràng hơn những âm thanh vọng ra từ đình viện, mà không sợ bị phát hiện. Mùi đất ẩm và rêu phong từ tảng đá, cùng với mùi gỗ mục và một chút mùi trầm hương nồng nặc từ bên trong vọng ra, bao trùm lấy họ, tạo nên một cảm giác vừa bí ẩn, vừa ngột ngạt.

Bên trong đình viện, không khí tĩnh mịch nhưng nội bộ lại sôi sục. Tiếng gió xào xạc bên ngoài, tiếng chim hót xa xăm, tất cả dường như biến mất, chỉ còn lại những lời nói nặng nề, đầy vẻ tính toán và thô bạo. Ba bóng người, mang trang phục đạo bào tinh xảo của Thiên Đạo Môn, đang ngồi quanh một chiếc bàn đá cũ kỹ, nhưng ánh mắt và thần thái của họ lại không hề toát lên vẻ thanh cao của tu sĩ, mà ngập tràn dục vọng và quyền lực.

Trưởng Lão D, một lão giả thân hình hơi mập mạp, khuôn mặt hồng hào nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng, đang đập tay xuống bàn đá. Tiếng “bốp” khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Đạo bào của y thêu thùa hoa văn tinh xảo, thể hiện rõ địa vị cao quý, nhưng vẻ mặt y lúc này lại đầy vẻ tham lam và cố chấp. “Hắc Y Nhân quấy phá, chúng ta cần nhiều linh thạch hơn để cường hóa trận pháp phòng ngự!” Giọng y đanh thép, vang vọng, không hề che giấu sự nóng nảy. “Những nhánh nhỏ không có công lao, không có thực lực, thì không nên hưởng phần lớn lợi ích! Tài nguyên của môn phái phải dành cho những ai có thể bảo vệ môn phái, những ai có thể mang lại vinh quang cho môn phái! Lẽ nào các ngươi muốn để những kẻ vô dụng đó ăn không ngồi rồi, trong khi chúng ta phải ngày đêm lo lắng cho sự an nguy của Thiên Đạo Môn?”

Lâm Nhất nheo mắt nhìn về phía đình viện. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ trong lời nói của Trưởng Lão D, nhưng thứ phẫn nộ đó không phải vì sự an nguy của môn phái, mà là vì lợi ích cá nhân bị đe dọa. Cái ánh mắt sắc bén ấy, chứa đựng sự tính toán chi li, khiến Lâm Nhất không khỏi rùng mình. Hắn nhớ đến những lời sư phụ từng nói về sự mục ruỗng của Chân Đạo trong Đại Tiên Chiến, khi lòng tham làm mờ mắt con người. Giờ đây, hắn đang chứng kiến nó tái diễn, ngay cả trong những bậc trưởng lão của một tông môn lớn.

Đối diện với Trưởng Lão D là Trưởng Lão E, một lão giả khác với khuôn mặt khắc khổ, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng. Đạo bào của y cũng cao cấp, nhưng không quá phô trương, toát lên vẻ mệt mỏi và bất lực. Y khẽ xoa thái dương, giọng nói yếu ớt, đầy vẻ do dự. “Nhưng thưa Trưởng Lão D, việc phân chia quá chênh lệch sẽ gây bất mãn trong nội bộ. Chúng ta cần sự đoàn kết trong thời điểm này. Hơn nữa, những nhánh nhỏ cũng có đóng góp riêng của họ, dù không phải là trực tiếp chiến đấu với Hắc Y Nhân. Chẳng lẽ chúng ta muốn nội bộ tự chia rẽ trước khi kẻ thù bên ngoài kịp hành động sao?”

Giọng Trưởng Lão E nghe có vẻ ôn hòa, nhưng Lâm Nhất cảm nhận được sự yếu đuối trong đó. Y không dám đối đầu trực diện, chỉ dám bày tỏ sự lo lắng một cách dè dặt. Điều đó cho thấy, quyền lực trong Thiên Đạo Môn đã nghiêng hẳn về phía những kẻ mạnh miệng và tham lam hơn.

Một người khác, Trưởng Lão F, ngồi ở một vị trí khác, có vẻ trẻ hơn hai vị trưởng lão kia. Y có thần thái tự tin, thậm chí có phần ngạo mạn. Ánh mắt y lóe lên sự nham hiểm khó đoán, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên thành một nụ cười khó hiểu. Trên ngón tay y có đeo một chiếc nhẫn ngọc bích màu xanh sẫm, hoa văn khắc trên đó có chút tương đồng với một vài phù hiệu nhỏ mà Lâm Nhất từng thấy trên người các đệ tử thân cận của Lã Bất Phàm. Y khẽ vuốt râu, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sự tính toán, như một con rắn đang quấn quanh con mồi.

“Đoàn kết?” Trưởng Lão F cười khẩy. “Đoàn kết chỉ đến từ sức mạnh, thưa Trưởng Lão E. Kẻ yếu không có quyền lên tiếng, và kẻ không có đủ thực lực để bảo vệ môn phái thì không có tư cách hưởng thụ tài nguyên của môn phái. Huống hồ, nếu cần, chúng ta có thể ‘hy sinh’ một vài nhánh nhỏ, một vài đệ tử không có giá trị, để bảo toàn đại cục. Sức mạnh của Thiên Đạo Môn mới là quan trọng nhất.” Y dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua hai vị trưởng lão kia, như dò xét phản ứng của họ. “Thậm chí, cần phải tăng cường quyền lực tập trung, loại bỏ những yếu tố không cần thiết, những kẻ cản trở sự phát triển của môn phái, để củng cố môn phái. Chỉ có như vậy, chúng ta mới đủ sức đối phó với Hắc Y Nhân, và mới có thể duy trì địa vị tối thượng của Thiên Đạo Môn.”

Lời lẽ của Trưởng Lão F như một mũi tên tẩm độc, không chỉ hướng vào những nhánh nhỏ yếu thế, mà còn ngầm ám chỉ đến việc loại bỏ những trưởng lão không cùng phe cánh, hoặc những đệ tử không tuân phục. Lâm Nhất cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. “Họ coi sinh mạng đệ tử như cỏ rác, chỉ vì chút lợi ích… Tiên đạo của họ, rốt cuộc là gì?” Hắn thầm nghĩ, nắm chặt Phù Trần Mộc đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cái nắm tay của hắn không chỉ là sự tức giận, mà còn là nỗi thất vọng cùng cực. Tô Mạt Nhi nép sát vào hắn, toàn thân nàng khẽ run lên bần bật, đôi mắt nàng đẫm lệ, tràn đầy sự sợ hãi trước những lời nói tàn nhẫn và lạnh lùng mà nàng vừa nghe được. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong từng thớ thịt của Lâm Nhất, và cả nỗi đau âm ỉ trong tâm hồn hắn.

Tiếng tranh cãi vẫn tiếp tục, nhưng Lâm Nhất không còn nghe rõ từng câu chữ nữa. Tất cả chỉ còn là một mớ âm thanh hỗn độn, tượng trưng cho sự mục ruỗng đang ăn sâu vào tận xương tủy của Thiên Đạo Môn. Mùi trầm hương nồng nặc trong đình viện, đáng lẽ phải mang lại sự thanh tịnh, giờ đây lại bị ô uế bởi sự căng thẳng và lòng tham, khiến Lâm Nhất cảm thấy ghê tởm.

Sau một hồi lâu, khi tiếng tranh cãi dần lắng xuống, và dường như đã đạt được một thỏa thuận nào đó trong sự bất mãn của Trưởng Lão E và sự đắc thắng của Trưởng Lão D và F, ba vị trưởng lão mới rời khỏi đình viện. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi nín thở, chờ đợi cho đến khi bóng dáng họ khuất hẳn sau những tán cây, rồi mới khẽ khàng rời khỏi chỗ ẩn nấp.

Ánh nắng chiều tà đã bắt đầu buông xuống Thôn Vân Thôn, nhuộm vàng cả cảnh vật. Gió heo may thổi qua những cánh đồng lúa đã gặt, mang theo mùi rơm rạ khô và chút hơi đất. Sau khi thoát khỏi đình viện mà không bị phát hiện, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi trở về Thôn Vân Thôn trong im lặng. Cả hai đều không nói một lời nào, bởi vì những gì họ vừa chứng kiến đã quá sức chịu đựng.

Lâm Nhất tìm đến gốc cây cổ thụ quen thuộc, nơi hắn thường ngồi trầm tư. Phù Trần Mộc được đặt trên đùi hắn, thân gỗ trơn nhẵn mang theo hơi ấm quen thuộc, nhưng tâm trí hắn lại lạnh lẽo như băng. Cảnh tượng các trưởng lão tranh giành quyền lực, sẵn sàng hy sinh đồng môn, hy sinh cả những nhánh nhỏ chỉ vì lợi ích cá nhân, đã khắc sâu vào tâm trí hắn, như một vết sẹo không thể xóa nhòa.

Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi hương của đất và lá cây khô. Cái mùi hương bình dị ấy, đáng lẽ phải mang lại sự an yên, giờ đây lại càng khiến hắn cảm thấy nặng trĩu. Hắn nhớ lại lời sư phụ về “Đại Tiên Chiến”, về sự suy tàn của “Chân Đạo” khi lòng tham và quyền lực lấn át đạo đức. Sư phụ từng nói: *“Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm.”* Nhưng chân tâm ấy, trong Thiên Đạo Môn, dường như đã bị vùi lấp dưới lớp bụi trần của danh vọng và quyền lực.

Lâm Nhất nhận ra rằng, sự thối nát này không chỉ là hành vi cá nhân của Lã Bất Phàm hay Mã Tam. Nó đã ăn sâu vào hệ thống của Thiên Đạo Môn, lan rộng từ những đệ tử cấp thấp cho đến tận hàng ngũ lãnh đạo. Những lời nói lạnh lùng của Trưởng Lão F về việc “hy sinh” đệ tử yếu thế để “củng cố môn phái” như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim hắn. Đó không còn là tu tiên, mà là một trò chơi quyền lực tàn nhẫn, nơi mà sinh mạng con người chỉ là con cờ trên bàn cờ của những kẻ mạnh. Sự mục ruỗng từ bên trong này báo hiệu một tai họa lớn hơn đang đến gần, một cuộc Đại Tiên Chiến mới, nhưng lần này, kẻ thù không chỉ ở bên ngoài, mà còn ẩn nấp ngay trong chính những bức tường của Thiên Đạo Môn.

Tô Mạt Nhi ngồi bên cạnh hắn, lặng lẽ. Nàng không dám làm phiền, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, cố gắng truyền cho hắn một chút hơi ấm, một chút an ủi. Nàng nhìn thấy sự giằng xé trong đôi mắt nhắm nghiền của hắn, cảm nhận được nỗi thất vọng và sự phẫn nộ thầm kín đang cuộn trào trong lòng hắn.

Lâm Nhất khẽ mở mắt, ánh nhìn xa xăm về phía những ngọn núi mờ ảo. “Họ… họ không khác gì phàm nhân tranh giành của cải,” hắn thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể mỗi lời thốt ra đều phải vượt qua một nỗi đau vô hình. “Thậm chí còn tàn độc hơn, vì họ khoác lên mình cái vỏ ‘tiên đạo’, cái vỏ bọc của sự thanh cao, của những kẻ tu hành. Vậy mà lại sẵn sàng chà đạp lên sinh mạng đồng môn, lên những giá trị đạo đức cơ bản nhất.”

Tô Mạt Nhi siết nhẹ tay hắn. “Lâm Nhất ca ca, vậy chúng ta phải làm gì? Huynh đừng quá lo lắng…”

“Ta không thể không lo, Mạt Nhi.” Hắn khẽ lắc đầu. “Nếu cả Thiên Đạo Môn, một trong những đại tông môn đứng đầu chính đạo, cũng đã như vậy… thì ‘chân đạo’ rốt cuộc nằm ở đâu? Nếu lòng tham và quyền lực có thể ăn mòn cả những kẻ tự xưng là ‘tiên nhân’, thì con đường Vô Tiên chi Đạo của ta, con đường truy cầu chân lý trong hồng trần gian nan, sẽ phải đối mặt với những thử thách nào đây?”

Phù Trần Mộc trên đùi hắn khẽ rung lên, như một lời nhắc nhở về con đường hắn đã chọn, về những triết lý mà sư phụ đã trao truyền. Cái rung động ấy, dù rất nhẹ, nhưng lại như một ngọn lửa nhỏ, nhóm lên trong lòng hắn một ý chí kiên định. Dù thế gian có mục ruỗng đến đâu, dù chân lý có bị che mờ đến mấy, hắn vẫn sẽ bước đi trên con đường của riêng mình. Bởi vì, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và con đường đó, sẽ không bao giờ dung thứ cho sự tha hóa, cho lòng tham, hay cho bất cứ điều gì chà đạp lên lẽ phải.

Lâm Nhất biết rằng, cuộc tranh giành quyền lực và lợi ích giữa các trưởng lão Thiên Đạo Môn sẽ không dừng lại ở đây. Nó sẽ leo thang, có thể dẫn đến những xung đột công khai, những âm mưu ám hại lẫn nhau, làm suy yếu nội bộ tông môn đến tận cùng. Sự tha hóa từ cấp lãnh đạo này chắc chắn sẽ tạo ra những sự kiện hỗn loạn và bất công lớn hơn, mà hắn sẽ buộc phải chứng kiến, và có thể, sẽ phải can thiệp. Lời đề xuất “hy sinh” đệ tử yếu thế của Trưởng Lão F không chỉ là một lời nói suông, mà là báo hiệu cho những hành động tàn nhẫn hơn sắp diễn ra. Và chính sự mục ruỗng bên trong Thiên Đạo Môn này, có lẽ là cơ hội vàng cho Hắc Y Nhân thực hiện âm mưu lớn hơn của chúng, hoặc thậm chí là Lã Bất Phàm sẽ lợi dụng tình hình để củng cố quyền lực tuyệt đối, đẩy Thiên Đạo Môn vào một vực thẳm không thể cứu vãn.

Lâm Nhất khẽ siết chặt Phù Trần Mộc, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết, mặc cho nỗi lo âu vẫn còn vương vấn. Cái chân tâm ấy, giờ đây, đã trở thành ngọn hải đăng dẫn lối cho hắn, giữa biển cả hồng trần đầy sóng gió. Hắn sẽ tìm kiếm, sẽ đối mặt, sẽ kiên định trên con đường ‘Vô Tiên’ của riêng mình, dẫu cho con đường đó có chông gai đến mấy, bởi vì, hắn hiểu rằng, đây không chỉ là con đường của riêng hắn, mà còn là con đường để giữ lại chút ánh sáng cuối cùng cho cái gọi là ‘chân đạo’ trong thế gian loạn lạc này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ