Vô tiên chi đạo
Chương 134

Thiên Đạo Môn: Vòng Xoáy Tha Hóa và Lời Thề Vô Tiên

3261 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất tổng kết lại những gì đã chứng kiến tại Thiên Đạo Môn (tranh giành linh dược, tranh cãi trưởng lão), nhận ra rằng đại tông môn này đang chìm sâu trong vòng xoáy quyền lực và dục vọng.,Làm rõ sự đối lập gay gắt giữa lý tưởng 'tiên đạo chân chính' mà hắn theo đuổi và thực tế tha hóa, mục ruỗng của 'tiên đạo' hệ thống do các đại môn phái đại diện.,Củng cố niềm tin và ý chí của Lâm Nhất vào 'Vô Tiên chi Đạo' của mình, nhưng đồng thời cũng nhận thức rõ hơn về sự khó khăn và cô độc của con đường này.,Thiết lập tâm lý và động lực cho Lâm Nhất để đối mặt với những sự kiện lớn hơn, khẳng định rằng hắn không thể đứng ngoài cuộc mà phải tìm cách ảnh hưởng đến thế giới tu tiên theo cách của riêng mình.,Liên kết trực tiếp các sự kiện hiện tại với bối cảnh 'Đại Tiên Chiến và Sự Suy Tàn của Chân Đạo' khoảng 3000 năm trước, cho thấy sự lặp lại của lịch sử.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi
Mood: Trầm tư, chiêm nghiệm, thất vọng, kiên định, lo âu
Kết chương: [object Object]

Phù Trần Mộc trên đùi Lâm Nhất vẫn khẽ rung lên, như một lời nhắc nhở không ngừng về con đường hắn đã chọn, về những triết lý mà sư phụ đã trao truyền. Cái rung động ấy, dù rất nhẹ, nhưng lại như một ngọn lửa nhỏ, nhóm lên trong lòng hắn một ý chí kiên định. Dù thế gian có mục ruỗng đến đâu, dù chân lý có bị che mờ đến mấy, hắn vẫn sẽ bước đi trên con đường của riêng mình. Bởi vì, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và con đường đó, sẽ không bao giờ dung thứ cho sự tha hóa, cho lòng tham, hay cho bất cứ điều gì chà đạp lên lẽ phải.

Lâm Nhất biết rằng, cuộc tranh giành quyền lực và lợi ích giữa các trưởng lão Thiên Đạo Môn sẽ không dừng lại ở đây. Nó sẽ leo thang, có thể dẫn đến những xung đột công khai, những âm mưu ám hại lẫn nhau, làm suy yếu nội bộ tông môn đến tận cùng. Sự tha hóa từ cấp lãnh đạo này chắc chắn sẽ tạo ra những sự kiện hỗn loạn và bất công lớn hơn, mà hắn sẽ buộc phải chứng kiến, và có thể, sẽ phải can thiệp. Lời đề xuất “hy sinh” đệ tử yếu thế của Trưởng Lão F không chỉ là một lời nói suông, mà là báo hiệu cho những hành động tàn nhẫn hơn sắp diễn ra. Và chính sự mục ruỗng bên trong Thiên Đạo Môn này, có lẽ là cơ hội vàng cho Hắc Y Nhân thực hiện âm mưu lớn hơn của chúng, hoặc thậm chí là Lã Bất Phàm sẽ lợi dụng tình hình để củng cố quyền lực tuyệt đối, đẩy Thiên Đạo Môn vào một vực thẳm không thể cứu vãn.

Lâm Nhất khẽ siết chặt Phù Trần Mộc, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết, mặc cho nỗi lo âu vẫn còn vương vấn. Cái chân tâm ấy, giờ đây, đã trở thành ngọn hải đăng dẫn lối cho hắn, giữa biển cả hồng trần đầy sóng gió. Hắn sẽ tìm kiếm, sẽ đối mặt, sẽ kiên định trên con đường ‘Vô Tiên’ của riêng mình, dẫu cho con đường đó có chông gai đến mấy, bởi vì, hắn hiểu rằng, đây không chỉ là con đường của riêng hắn, mà còn là con đường để giữ lại chút ánh sáng cuối cùng cho cái gọi là ‘chân đạo’ trong thế gian loạn lạc này.

***

Chiều tà buông xuống Khinh Vân Khách Điếm, nhuộm vàng mái ngói xanh đã cũ kỹ. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ, mang theo chút hơi lạnh của buổi giao thời, thổi lùa vào căn phòng trọ đơn sơ trên tầng hai. Bên dưới sảnh lớn, tiếng trò chuyện rôm rả của khách trọ, tiếng chén đĩa va chạm lách cách từ phòng ăn vọng lên, cùng mùi thức ăn mới nấu, mùi rượu thoang thoảng và mùi gỗ cũ kĩ của khách điếm quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thân thuộc. Thế nhưng, trong căn phòng nhỏ này, sự trầm mặc lại bao trùm lấy Lâm Nhất.

Hắn ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, tấm đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng, như một phần của con người hắn, không khoa trương mà chân chất. Ánh mắt đen láy sâu thẳm của hắn dõi về phía xa xăm, nơi những ngọn núi mờ ảo dần chìm vào bóng đêm, mang theo vẻ trầm tư cố hữu. Phù Trần Mộc đặt cạnh hắn trên chiếc bàn gỗ thô, thân cây dường như vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh của những cánh rừng già. Làn gió nhẹ thổi qua, làm lay động vài sợi tóc đen dài được búi gọn gàng, càng khiến bóng lưng gầy gò của hắn thêm vẻ cô độc.

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi, trong sáng, ngồi ngay bên cạnh hắn. Nàng không dám làm phiền, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, cố gắng truyền cho hắn một chút hơi ấm, một chút an ủi. Nàng nhìn thấy sự giằng xé trong đôi mắt nhắm nghiền của hắn, cảm nhận được nỗi thất vọng và sự phẫn nộ thầm kín đang cuộn trào trong lòng hắn. Nàng lo lắng, tựa như một đóa hoa nhỏ bé đang co ro trước bão tố, nàng cảm thấy bất an trước những gì đã chứng kiến trong ngày, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ lạc quan để hỗ trợ Lâm Nhất.

“Lâm Nhất ca ca, huynh không sao chứ?” Giọng nói trong trẻo, líu lo thường ngày của Tô Mạt Nhi giờ đây mang chút e dè, quan ngại. “Huynh trông có vẻ không được khỏe lắm.”

Lâm Nhất khẽ thở dài nặng nề, một tiếng thở dài như trút đi bao gánh nặng trong lòng, nhưng lại càng làm Tô Mạt Nhi thêm xót xa. Hắn đưa tay vuốt ve Phù Trần Mộc, cảm nhận sự thô ráp, mộc mạc của nó, như tìm kiếm một điểm tựa vững chãi giữa những hỗn loạn trong tâm trí. “Không sao, Mạt Nhi, chỉ là… có quá nhiều điều cần suy nghĩ.” Giọng hắn khản đặc, trầm buồn, như thể mỗi lời thốt ra đều phải vượt qua một nỗi đau vô hình, một sự giằng xé nội tâm đến cùng cực.

Tô Mạt Nhi nhẹ nhàng siết chặt tay hắn hơn một chút. “Những gì chúng ta thấy hôm nay… thật đáng sợ. Họ là tiên nhân sao? Sao lại có thể tàn nhẫn đến vậy? Tranh giành một linh dược mà có thể ra tay tàn độc với đồng môn, rồi lại những vị trưởng lão kia… vì chút lợi ích cá nhân mà xem thường mạng sống của đệ tử cấp thấp. Chẳng lẽ, con đường tu tiên lại biến con người thành như thế sao?” Nàng không khỏi rùng mình, nhớ lại cảnh tượng đệ tử Trương Hổ ra tay với Trần Long, hay những lời lẽ lạnh lùng của Trưởng Lão F. Hình ảnh những người khoác áo đạo bào thanh cao, mà tâm địa lại hiểm độc hơn cả phàm nhân, thực sự đã gieo vào lòng nàng một nỗi sợ hãi sâu sắc về cái gọi là ‘tiên đạo’.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía màn đêm đang buông xuống. “Họ… họ không khác gì phàm nhân tranh giành của cải,” hắn thì thầm, giọng nói mang theo sự thất vọng tột cùng. “Thậm chí còn tàn độc hơn, vì họ khoác lên mình cái vỏ ‘tiên đạo’, cái vỏ bọc của sự thanh cao, của những kẻ tu hành. Vậy mà lại sẵn sàng chà đạp lên sinh mạng đồng môn, lên những giá trị đạo đức cơ bản nhất. Cái gọi là ‘chính đạo’, cái gọi là ‘tiên nhân’, liệu có còn ý nghĩa gì nữa không, khi lòng tham và dục vọng đã ăn mòn đến tận xương tủy?” Hắn chợt nhớ đến lời sư phụ từng dạy: *“Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán.”* Quả thực, lòng người khó đoán, và càng khó đoán hơn khi nó bị che lấp bởi những ảo ảnh của quyền lực và danh vọng. Những lời nói ấy cứ văng vẳng trong tâm trí hắn, như một lời tiên tri về sự suy tàn mà hắn đang chứng kiến. Hắn nhớ đến những ngày tháng thơ ấu ở Huyền Nguyên Quan, tuy nghèo khó nhưng tràn đầy tình người, tình thầy trò. So với cái cảnh tượng lạnh lẽo, vô tình của Thiên Đạo Môn, hắn càng cảm thấy sự quý giá của những giá trị đơn sơ mà hắn đã từng có.

Tô Mạt Nhi siết nhẹ tay hắn một lần nữa, cố gắng xua đi cái không khí nặng nề đang bao trùm. “Lâm Nhất ca ca, vậy chúng ta phải làm gì? Huynh đừng quá lo lắng…” Nàng biết Lâm Nhất là người nặng lòng, nhưng nàng không muốn hắn phải chịu đựng quá nhiều nỗi khổ một mình.

“Ta không thể không lo, Mạt Nhi.” Hắn khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài lay động theo từng cử động nhỏ. “Nếu cả Thiên Đạo Môn, một trong những đại tông môn đứng đầu chính đạo, cũng đã như vậy… thì ‘chân đạo’ rốt cuộc nằm ở đâu? Nếu lòng tham và quyền lực có thể ăn mòn cả những kẻ tự xưng là ‘tiên nhân’, thì con đường Vô Tiên chi Đạo của ta, con đường truy cầu chân lý trong hồng trần gian nan, sẽ phải đối mặt với những thử thách nào đây?” Lâm Nhất nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh tâm thần. Trong tâm trí hắn, một hình ảnh rõ ràng về sự đối lập hiện lên: một bên là con đường đơn độc của hắn, con đường tìm kiếm sự thật, tu dưỡng tâm tính, hòa mình vào vạn vật; một bên là con đường của Thiên Đạo Môn, nơi mà sức mạnh được định nghĩa bằng quyền lực, lợi ích, và sự tàn nhẫn. Sự cô độc trên con đường của riêng mình bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, nhưng đồng thời, ý chí kiên định trong hắn cũng càng thêm vững chắc. Hắn không thể đứng ngoài cuộc, không thể làm ngơ trước sự mục ruỗng này. Hắn phải tìm cách, dù là nhỏ nhất, để giữ lại chút ánh sáng cho cái gọi là ‘chân đạo’.

***

Đêm khuya, trăng sáng vằng vặc treo trên nền trời đen thẳm, rọi ánh bạc nhàn nhạt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ cũ kỹ. Khinh Vân Khách Điếm giờ đã chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích vọng lên từ những bụi cây bên ngoài và tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của đêm tối. Mùi gỗ cũ, mùi ẩm mốc nhẹ nhàng quyện vào không khí se lạnh, hòa cùng hương trầm hương thoang thoảng từ một góc phòng, nơi Tô Mạt Nhi đã đốt để mong xoa dịu tâm trạng Lâm Nhất.

Lâm Nhất đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn in bóng dài trên tường dưới ánh trăng. Hắn đi lại chậm rãi trong căn phòng trọ, từng bước chân như đang dò dẫm trên một con đường vô định. Cuối cùng, hắn dừng lại bên chiếc bàn nhỏ, nơi đặt Kinh Thư Vô Tự. Hắn khẽ đưa tay, lật mở từng trang giấy trắng tinh của cuốn sách không chữ. Những trang giấy ấy, giờ đây, không còn là biểu tượng của sự huyền bí, mà như phản chiếu sự trống rỗng, vô nghĩa của cái gọi là ‘tiên đạo’ mà hắn vừa chứng kiến.

“Sư phụ đã nói, ‘Đại Tiên Chiến’ không chỉ là cuộc chiến tranh giành quyền lực, mà là sự suy tàn của ‘Chân Đạo’.” Lâm Nhất thì thầm, giọng nói trầm tư, như đang độc thoại với chính mình, nhưng lại đủ để Tô Mạt Nhi nghe thấy, nàng đang ngồi lặng lẽ trên giường, đôi mắt dõi theo từng cử động của hắn. “Ta cứ ngỡ đó là chuyện của quá khứ xa xôi, một bài học được lưu truyền qua ngàn năm… nhưng giờ đây, nó đang tái diễn ngay trước mắt ta. Sự suy tàn ấy không bắt đầu từ những trận chiến khốc liệt, mà từ chính lòng người, từ những hạt mầm tham lam, ích kỷ, được gieo rắc và nảy nở trong chính những kẻ tự xưng là ‘tiên nhân’.” Hắn khẽ vuốt nhẹ lên một trang giấy trắng, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một chân lý nào đó ẩn chứa trong sự trống rỗng ấy.

Hắn nhớ lại những cảnh tượng đã khắc sâu vào tâm trí: Trương Hổ, đệ tử Thiên Đạo Môn, với ánh mắt vằn vện dục vọng, ra tay tàn độc với Trần Long chỉ vì một linh dược, không chút nhân từ, không chút tình nghĩa đồng môn. Rồi đến cuộc tranh cãi gay gắt của ba vị Trưởng Lão trong đình viện ẩn mình, những lời lẽ sắc như dao, những kế sách tàn nhẫn, coi rẻ sinh mạng như cỏ rác, tất cả đều vì những lợi ích nhỏ nhen, vì quyền lực hão huyền. Tất cả những điều đó không phải là sự kiện đơn lẻ, mà là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, một căn bệnh đã ăn sâu vào Thiên Đạo Môn, lây lan từ cấp đệ tử lên đến hàng ngũ lãnh đạo, biến một đại tông môn ‘chính đạo’ thành một tổ chức mục ruỗng, đầy rẫy những mưu toan và đấu đá.

“Họ gọi mình là tiên nhân, xưng mình là người tu đạo, nhưng tâm địa còn thua cả phàm nhân bình thường ở chốn hồng trần.” Lâm Nhất tiếp tục, giọng nói chứa đựng sự ghê tởm và thất vọng tột cùng. Hắn đã thấy vô vàn cảnh đời, chứng kiến bao nhiêu nỗi khổ của phàm nhân, nhưng chưa bao giờ thấy sự tàn nhẫn và vô liêm sỉ đến vậy lại xuất phát từ những kẻ tự xưng là cao quý. “Danh vọng, quyền lực, linh thạch, linh dược… những thứ đó đã che mờ đạo đức, nuốt chửng lương tri của họ. Họ quên mất rằng, tiên đạo không phải là công cụ để thỏa mãn dục vọng cá nhân, mà là con đường tu thân, dưỡng tính, để thấu hiểu vạn vật, để đạt đến sự chân chính trong tâm hồn. Vậy mà, họ lại biến nó thành một cuộc tranh giành tàn nhẫn, một vở kịch bi hài của những kẻ ham muốn.”

Tô Mạt Nhi nhẹ nhàng đứng dậy, bước đến bên cạnh hắn. Nàng nhìn khuôn mặt trầm tư của Lâm Nhất, cảm nhận được sự nặng nề trong trái tim hắn. Nàng biết, những gì họ chứng kiến đã giáng một đòn mạnh vào niềm tin của hắn, vào những gì hắn từng nghĩ về ‘tiên đạo’. “Vậy… chúng ta phải làm gì đây, Lâm Nhất?” Nàng hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh mịch. “Chúng ta có nên rời đi không? Rời xa nơi thị phi này, tìm một nơi yên bình hơn để tu luyện?” Nàng lo lắng, cho rằng Lâm Nhất sẽ bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu này, và nàng không muốn hắn phải đối mặt với những hiểm nguy không đáng có.

Lâm Nhất không trả lời ngay. Hắn khẽ đặt Kinh Thư Vô Tự xuống bàn, ánh mắt lướt qua những trang giấy trắng rồi dừng lại trên Phù Trần Mộc, vật phẩm quen thuộc, giản dị mà chứa đựng bao triết lý sâu xa của sư phụ. Hắn trầm tư, đôi mắt khép hờ, hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh tâm thần và tìm kiếm câu trả lời trong chính nội tâm mình. Hắn cảm nhận sự thô ráp của thân Phù Trần Mộc dưới đầu ngón tay, một cảm giác chân thật, mộc mạc, khác xa với những phù phiếm, giả dối mà hắn vừa chứng kiến.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, một dòng suy nghĩ cuộn trào trong tâm trí Lâm Nhất. Nếu hắn rời đi, nếu hắn quay lưng lại với sự thối nát này, thì khác nào chấp nhận nó? Con đường Vô Tiên chi Đạo mà hắn theo đuổi không phải là trốn tránh, mà là đối mặt, là thấu hiểu, là vượt qua. Hắn đã từng tin rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng, chân chính không chỉ là tự tu dưỡng, mà còn là giữ gìn những giá trị ấy trước sự tha hóa. Sự mục ruỗng từ bên trong của Thiên Đạo Môn sẽ tiếp tục leo thang, dẫn đến những xung đột nội bộ nghiêm trọng hơn và tạo cơ hội cho các thế lực bên ngoài, như Hắc Y Nhân, lợi dụng. Hắn không thể đứng ngoài cuộc, không thể làm ngơ trước một tai họa đang dần hình thành, một cuộc Đại Tiên Chiến mới, nhưng lần này, kẻ thù không chỉ ở bên ngoài, mà còn ẩn nấp ngay trong chính những bức tường của Thiên Đạo Môn.

Lâm Nhất mở mắt, ánh nhìn giờ đây đã không còn vẻ thất vọng hay ghê tởm, mà thay vào đó là sự kiên định đến sắt đá, là trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy dũng khí. Cái chân tâm của hắn, tuy bị rung chuyển bởi những gì đã thấy, nhưng lại càng vững vàng hơn sau những chiêm nghiệm sâu sắc. Lời thề kiên định với ‘Vô Tiên chi Đạo’ của hắn giờ đây không chỉ là một lời hứa với bản thân, mà còn là một lời tuyên chiến ngầm với sự tha hóa, với những kẻ đã làm ô uế cái gọi là ‘tiên đạo’.

“Không, Mạt Nhi,” Lâm Nhất khẽ nói, giọng nói tuy trầm nhưng chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn. “Chúng ta không thể rời đi. Rời đi lúc này, khác nào bỏ mặc cái gọi là ‘chân đạo’ này chìm vào cõi hư vô? Ta không truy cầu sức mạnh hay địa vị, nhưng ta không thể làm ngơ trước sự mục ruỗng đang ăn mòn thế giới này. Con đường Vô Tiên chi Đạo của ta, con đường truy cầu chân lý trong hồng trần gian nan, không phải là con đường của kẻ trốn tránh, mà là con đường của kẻ đối mặt. Ta phải tìm hiểu sâu hơn, phải nhìn rõ hơn, phải hiểu tường tận căn nguyên của sự suy tàn này.”

Hắn khẽ siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận từng thớ gỗ sần sùi. “Sư phụ đã dạy: ‘Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm.’ Cái chân tâm ấy, trong ta, vẫn còn đó, và ta sẽ dùng nó để soi rọi con đường, dẫu cho con đường ấy có chông gai đến mấy, dẫu cho cả thế gian có quay lưng lại với những giá trị mà ta trân trọng. Ta sẽ không đối đầu bằng vũ lực, mà bằng sự thấu hiểu, bằng sự kiên định, bằng chính con đường của mình.” Ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng bạc vẫn dịu dàng trải dài trên vạn vật, như một lời hứa hẹn về một bình minh mới, một chân lý mới sẽ được tìm thấy, giữa biển cả hồng trần đầy sóng gió và hỗn loạn này. Lâm Nhất biết, những gì hắn chiêm nghiệm đêm nay sẽ là động lực để hắn dấn thân sâu hơn vào thế giới tu tiên, không phải để tranh giành quyền lực mà để bảo vệ những giá trị mình trân trọng, để tìm ra con đường chân chính cho riêng mình, và có thể, cho cả thế gian này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ