Vô tiên chi đạo
Chương 140

Ám Lưu Thiên Đạo: Mầm Mống Thanh Trừng

4424 từ
Mục tiêu: Cho thấy hậu quả trực tiếp của cuộc luận đạo giữa Lâm Nhất và Lã Bất Phàm, đặc biệt là sự trả đũa của Lã Bất Phàm thông qua việc gieo rắc nỗi sợ hãi và tin đồn thanh trừng.,Khắc họa sự leo thang căng thẳng và hoang mang trong Thiên Đạo Môn, đẩy nhiều đệ tử vào cảnh sợ hãi trước một cuộc thanh trừng nội bộ.,Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi chứng kiến sự tha hóa và áp lực mà các đệ tử khác đang phải chịu đựng, củng cố nhận thức về mặt tối của thế giới tu tiên.,Củng cố hình ảnh Lã Bất Phàm là một đối thủ nguy hiểm, sẵn sàng dùng quyền lực để đàn áp tư tưởng đối lập và duy trì quyền uy của mình.,Tạo tiền đề cho sự xuất hiện của Hắc Y Nhân trong các chương tiếp theo (Ch.145) bằng cách làm suy yếu niềm tin, tạo ra sự hỗn loạn nội bộ và khiến nhiều đệ tử có thể bị đẩy vào bước đường cùng.,Nhấn mạnh bối cảnh 'Khoảng 3000 năm trước: Đại Tiên Chiến và Sự Suy Tàn của Chân Đạo', cho thấy những dấu hiệu lặp lại lịch sử về sự tha hóa và tranh giành quyền lực.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lý Nguyên, Mã Tam, Các Đệ Tử Thiên Đạo Môn khác
Mood: Tense, mysterious, fearful, reflective
Kết chương: [object Object]

Bóng Lã Bất Phàm và đoàn người khuất dần vào màn đêm đang kéo đến, để lại quảng trường trong một sự tĩnh lặng đáng sợ. Sự kiêu ngạo ban đầu của hắn đã bị Lâm Nhất làm cho nứt vỡ, phơi bày sự lung lay trong niềm tin của hắn, dù chỉ là thoáng qua, nhưng đủ để gieo những hạt mầm nghi ngờ vào lòng những người chứng kiến. Đám đông nhìn theo, ánh mắt không còn thuần túy ngưỡng mộ mà đã pha lẫn sự nghi ngờ và suy tư. Những lời của Lâm Nhất, như những làn gió nhẹ nhưng mang theo sức mạnh ăn mòn, đã thổi bay đi một phần nào đó sự mù quáng trong lòng họ, khiến họ bắt đầu tự hỏi về con đường mà họ đang đi.

Giữa sự tĩnh lặng ấy, Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây tràn đầy vẻ lo lắng, vội vàng chạy đến bên Lâm Nhất. Nàng níu lấy ống tay áo của hắn, giọng nói trong trẻo nhưng run rẩy vì sợ hãi. “Lâm Nhất, huynh... huynh thật sự không sợ sao? Hắn... hắn sẽ không bỏ qua đâu! Lã Bất Phàm là người nhỏ nhen, lại có quyền thế. Huynh đã chọc giận hắn đến thế, hắn nhất định sẽ tìm cách trả thù!” Nàng biết rõ sự nguy hiểm mà Lâm Nhất vừa tự rước lấy, nàng lo sợ cho an nguy của hắn, cho con đường "Vô Tiên" mà hắn đang theo đuổi.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn vẫn trầm tư nhìn về phía chân trời đang dần tối, nơi những vì sao đêm bắt đầu lấp lánh như những chân lý nhỏ bé giữa vũ trụ bao la. Một nụ cười nhạt hiện trên môi hắn, nụ cười ấy không phải là sự khinh thường, mà là sự chấp nhận, sự thấu hiểu về lẽ đời. “Sợ hãi chẳng thể thay đổi được gì, Mạt Nhi.” Hắn nói, giọng nói vẫn ôn hòa, nhưng chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển. “Chỉ có đối mặt và kiên định với con đường của mình. Hơn nữa... đôi khi, một lời nói còn mạnh hơn cả ngàn vạn phép thuật. Những lời hôm nay, tuy không mang sức mạnh của linh khí, nhưng lại gieo mầm vào lòng người, và đó mới là sức mạnh thực sự, sức mạnh có thể thay đổi cả một đạo.”

Hắn biết rằng, cuộc đối đầu này không chỉ dừng lại ở lời nói. Lã Bất Phàm, với sự kiêu ngạo và tham vọng của mình, sẽ không từ bỏ ý định 'chứng minh' Lâm Nhất sai bằng hành động. Những lời của hắn, tuy đã gieo mầm mống hoài nghi vào tâm trí một số đệ tử Thiên Đạo Môn, nhưng cũng đã chính thức biến hắn thành kẻ thù trong mắt kẻ cầm quyền. Một cuộc đối đầu gay gắt hơn, không chỉ về mặt tư tưởng mà còn về thực lực, về âm mưu tàn độc, dường như đã được định đoạt. Lâm Nhất biết, hắn đã tự mình rước lấy phiền phức lớn hơn, nhưng hắn không hối hận. Bởi lẽ, hắn tin vào con đường "Vô Tiên chi Đạo" của mình, con đường mà chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong sự kiên cường và vẻ đẹp của tâm hồn con người.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi lặng lẽ quay đi, bóng họ dần chìm vào hoàng hôn, rồi khuất hẳn vào màn đêm của Thiên Đạo Môn. Tiếng chuông chùa xa vọng, ngân lên từng hồi trầm mặc, như tiếng thở dài của thời gian, của những chân lý đang bị lãng quên. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Lâm Nhất biết, con đường Vô Tiên chi Đạo của hắn sẽ còn đầy rẫy chông gai, nhưng hắn tin vào sự kiên cường của hạt giống, vào sức mạnh của lòng trắc ẩn, và vào chân lý của sự thấu hiểu. Cuộc luận đạo này chỉ là bước khởi đầu, là một khúc dạo đầu cho một thiên trường ca về hồng trần gian nan, về tiên đạo tại tâm. Và trong bóng tối đang bao trùm, đâu đó, những Hắc Y Nhân bí ẩn có thể đang dõi theo, chờ đợi thời cơ để lợi dụng sự hỗn loạn này, đẩy cục diện Thiên Đạo Môn và cả thế giới tu tiên vào một vòng xoáy mới.

***

Đêm về khuya, Khinh Vân Khách Điếm vẫn còn lấp lánh ánh đèn dầu le lói, hắt xuống con đường lát đá ẩm ướt sau cơn mưa chiều. Đây là một ngôi nhà gỗ hai tầng với mái ngói xanh cổ kính, ẩn mình giữa những con hẻm nhỏ của Thiên Đạo Môn, nơi những đệ tử ngoại môn và các tán tu thường lui tới trú ngụ. Bên trong sảnh lớn, tiếng trò chuyện rôm rả ban chiều đã nhường chỗ cho những tiếng thì thầm nhỏ to, những ánh mắt lấm lét trao nhau. Mùi thức ăn mới nấu đã nguội lạnh, lẫn vào mùi gỗ mục, mùi rượu ngai ngái và mùi khói bếp còn vương vấn, tạo nên một bầu không khí thân thuộc mà nay lại nhuốm màu bất an.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi ngồi nép vào một góc khuất, phía sau một tấm bình phong chạm trổ cũ kỹ. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, đôi mắt đen láy sâu thẳm dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm của những người xung quanh. Tô Mạt Nhi, khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây tràn đầy vẻ lo lắng, nàng không ngừng siết chặt tay áo Lâm Nhất. Tiếng chén đĩa va chạm thỉnh thoảng vang lên khô khốc, tiếng bước chân trên cầu thang gỗ nghe rõ mồn một, nhưng tất cả dường như đều mang theo một sự vội vã, một nỗi sợ hãi vô hình.

“Huynh có nghe thấy không, Lâm Nhất?” Tô Mạt Nhi thì thầm, giọng nàng run rẩy, “Họ... họ đang nói về Lý Nguyên sư huynh.”

Lâm Nhất khẽ gật đầu. Hắn đã nghe. Từ lúc bước chân vào khách điếm, những mảnh vụn thông tin, những lời đồn thổi đã lọt vào tai hắn như những mũi kim châm nhỏ. Lý Nguyên, đệ tử phụ trách Dược Viên Phụ, người đã từng bày tỏ sự ngưỡng mộ với 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn, người mà Lã Bất Phàm đã dùng để làm ví dụ về 'kẻ yếu kém' trong cuộc luận đạo, đã biến mất. Không một dấu vết.

“Một đệ tử khác ở Dược Viên Phụ nói, Lý Nguyên đã bị đưa đi ngay sau cuộc luận đạo chiều qua,” một giọng nam thì thầm ở bàn bên cạnh, “Mã Tam, tên tay sai của Lã Bất Phàm, đích thân dẫn người đến. Không ai biết Lý Nguyên bị đưa đi đâu, hay số phận ra sao. Chỉ biết... những đồ vật của hắn đều bị niêm phong, như thể hắn chưa từng tồn tại.”

“Đáng sợ thật!” Một giọng nữ khác rít lên, “Lã Bất Phàm đang muốn thị uy sao? Chẳng lẽ hắn muốn thanh trừng những kẻ có tư tưởng khác biệt?”

“Suỵt! Nói nhỏ thôi!” Người nam vội vàng cảnh báo, “Tai vách mạch rừng. Thiên Đạo Môn giờ không còn yên bình như trước. Ngươi không thấy sao? Mấy ngày nay, không khí trong tông môn căng thẳng lạ thường. Những đệ tử nào lỡ lời nói ra vài câu nghi ngờ Lã Bất Phàm, hoặc tỏ vẻ đồng tình với ‘Vô Tiên chi Đạo’ của tên tiểu đạo sĩ kia, đều bị để ý. Có lẽ... Lã Bất Phàm đang muốn làm một cuộc 'thanh lọc'.”

Lâm Nhất nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng sự lạnh lẽo đang lan tỏa trong từng thớ thịt của mình, không phải vì giá lạnh bên ngoài, mà là sự lạnh lẽo từ tận đáy lòng người. Nỗi sợ hãi, như một con rắn độc, đang len lỏi khắp Thiên Đạo Môn. Nó không chỉ là nỗi sợ hãi trước sức mạnh và quyền uy, mà còn là nỗi sợ hãi trước sự biến mất, trước sự im lặng của những kẻ đã từng cất tiếng nói. Hắn thấu hiểu. Lã Bất Phàm không cần dùng đến phép thuật hay đao kiếm để trấn áp. Hắn dùng nỗi sợ. Hắn dùng sự biến mất của Lý Nguyên như một lời cảnh báo, một lời đe dọa không thành lời, nhưng lại có sức nặng hơn vạn lời nói.

“Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng khi chân tâm bị kìm kẹp bởi nỗi sợ, thì mộng ấy còn gì ý nghĩa?” Lâm Nhất khẽ thở dài, không phải than vãn, mà là một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn biết, nỗi sợ là thứ vũ khí mạnh nhất, có thể biến con người thành những cái bóng vô hồn, chỉ biết cúi đầu tuân lệnh. Tiên đạo tại tâm, nhưng làm sao giữ được tâm khi tâm đã bị nỗi sợ hãi bóp nghẹt?

Đúng lúc đó, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ cửa chính. Một dáng người cao lớn, vẻ mặt hung hãn, ánh mắt sắc lạnh và đầy khinh miệt, bước vào. Đó chính là Mã Tam, thủ hạ thân cận của Lã Bất Phàm. Hắn mặc trang phục đệ tử Thiên Đạo Môn, nhưng chất liệu tinh xảo hơn, thêu thùa hoa văn phức tạp hơn, thể hiện rõ địa vị cao hơn. Cả sảnh khách điếm bỗng chốc chìm vào im lặng tuyệt đối. Những tiếng thì thầm tắt hẳn. Những ánh mắt lấm lét giờ đây đều cúi gằm xuống, tránh né không dám nhìn thẳng vào hắn.

Mã Tam đảo mắt một lượt khắp phòng, ánh nhìn dừng lại thoáng qua ở góc mà Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đang ngồi. Một nụ cười nhếch mép khinh khỉnh xuất hiện trên môi hắn. Hắn không nói gì, chỉ liếc nhìn, rồi bước lên cầu thang gỗ, mỗi bước chân đều nặng nề như tiếng chuông cảnh báo. Tiếng gió nhẹ thổi qua cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm khuya, khiến bầu không khí vốn đã căng thẳng nay càng trở nên ngột ngạt hơn.

Tô Mạt Nhi run rẩy siết chặt tay Lâm Nhất. “Hắn... hắn đang dò xét. Hắn biết chúng ta ở đây.” Nàng hoảng sợ, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ngấn nước. “Lâm Nhất, chúng ta phải làm sao đây? Hắn sẽ không buông tha cho chúng ta đâu.”

Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt hắn, một ngọn lửa kiên định đã được thắp lên. “Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng chân lý, đôi khi, lại ẩn chứa trong chính sự khó đoán ấy.” Hắn vuốt nhẹ mái tóc đen mượt của Tô Mạt Nhi, trấn an nàng. “Chúng ta sẽ không trốn chạy. Vô Tiên chi Đạo không phải là sự hèn nhát, mà là sự kiên cường đối mặt với hồng trần gian nan. Ta sẽ bảo vệ nàng.” Lời nói của hắn không hoa mỹ, nhưng chứa đựng một sức mạnh vững chãi, một lời hứa không thể lay chuyển. Hắn biết, đêm nay chỉ là khởi đầu của một chuỗi ngày giông bão. Lã Bất Phàm đã bắt đầu hành động.

***

Sáng hôm sau, một màn sương mỏng giăng mắc khắp Thiên Đạo Môn, bao phủ những ngọn núi hùng vĩ trong một vẻ huyền ảo, mơ hồ. Trời dịu mát, có nắng nhẹ len lỏi qua từng kẽ lá, rải những vệt sáng vàng óng trên nền đất ẩm. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi rời Khinh Vân Khách Điếm, tìm đến Dược Viên Phụ. Đây là một khu vườn thuốc rộng lớn, nằm ẩn mình sau những dãy núi nhỏ, nơi các đệ tử thường xuyên chăm sóc các loại thảo mộc quý hiếm.

Dược Viên Phụ hiện ra trước mắt họ với những luống đất nhỏ được phân chia đơn giản, ngay ngắn. Mùi thảo mộc tươi mát, mùi đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm dễ chịu, thanh khiết. Tiếng nước chảy róc rách từ những con suối nhỏ, tiếng côn trùng rả rích trong lùm cây, và tiếng đệ tử trò chuyện nhỏ nhẹ, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình, xanh tươi, có chút bận rộn của những người làm vườn. Linh khí ở đây cũng vừa phải, đủ để nuôi dưỡng các loại linh dược.

Tuy nhiên, sự yên bình ấy chỉ là vẻ ngoài. Khi bước sâu vào Dược Viên, Lâm Nhất cảm nhận rõ ràng một sự căng thẳng ngầm. Các đệ tử làm việc trong vườn, đa số là những người trẻ tuổi, dáng vẻ tiều tụy, ánh mắt lấm lét. Họ cúi đầu thật thấp, tay thoăn thoắt chăm sóc cây cối, nhưng không ai dám nhìn thẳng vào nhau, cũng chẳng mấy người dám ngẩng đầu. Những tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ ban đầu giờ đã tắt hẳn, chỉ còn tiếng xẻng xới đất, tiếng nước tưới cây nghe khô khan, vội vã.

Tô Mạt Nhi khẽ nắm chặt tay Lâm Nhất. Nàng cảm nhận được sự bất an đang lan tỏa, như một làn sương lạnh lẽo luồn vào từng kẽ lá, từng nhành cây. “Họ... họ khác hẳn mọi ngày,” nàng thì thầm, giọng nói mang chút buồn bã, “Thường ngày, nơi đây luôn rộn ràng tiếng cười nói, tiếng hát. Giờ thì...”

Lâm Nhất không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ quan sát. Đôi mắt trầm tư của hắn dừng lại ở một gốc linh chi đã úa vàng, nằm cô độc giữa một luống rau xanh tốt. Gốc linh chi ấy, lẽ ra phải được chăm sóc cẩn thận, nhưng giờ đây nó dường như bị bỏ quên, tàn úa theo thời gian. Hắn liên tưởng đến Lý Nguyên, người đệ tử đã biến mất. Phải chăng đây là số phận của những kẻ bị bỏ rơi, những kẻ dám cất tiếng nói khác biệt trong cái gọi là 'tiên môn' này?

Hắn nhìn thấy một tiểu cô nương, chừng mười lăm, mười sáu tuổi, dáng người nhỏ nhắn, đang cẩn thận nhổ cỏ cho một luống hoa cúc dại. Khuôn mặt nàng bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, giống Tô Mạt Nhi, nhưng ánh mắt ấy lại chứa đựng một nỗi sợ hãi không thể che giấu. Khi Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đi ngang qua, nàng giật mình, chiếc xẻng nhỏ trong tay rơi xuống đất. Nàng vội vàng cúi gập người, nhặt chiếc xẻng lên, không dám nhìn thẳng vào hai người.

“Cô nương, không sao chứ?” Tô Mạt Nhi nhẹ nhàng hỏi, giọng nói trong trẻo của nàng như một làn gió mát lành giữa không khí ngột ngạt.

Tiểu cô nương khẽ giật mình, rồi vội vàng lắc đầu, giọng nói lí nhí: “Không... không sao... tiểu nữ vô ý.” Nàng vẫn cúi gằm mặt, không dám đối mặt.

Lâm Nhất khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được sự áp lực vô hình đang đè nặng lên những đệ tử này. Họ không chỉ sợ hãi trước một cuộc thanh trừng, mà còn sợ hãi cả việc bị nhìn thấy, bị chú ý, bởi bất cứ sự chú ý nào cũng có thể mang đến tai họa. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng tình cảm và linh tính của con người lại dễ dàng bị bóp méo bởi quyền lực và nỗi sợ.

Khi Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi chuẩn bị rời đi, tiểu cô nương kia bỗng nhiên khẽ cất tiếng, giọng nói lí nhí như gió thoảng, chỉ đủ để hai người nghe thấy: “Sư huynh... sư tỷ... cẩn thận Mã Tam... hắn... hắn đang tìm các vị.” Rồi nàng lại vội vàng cúi xuống, tiếp tục công việc của mình, như thể chưa từng nói gì.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, coi như đã nhận được lời cảnh báo. Hắn nhìn theo bóng lưng run rẩy của tiểu cô nương, trong lòng dâng lên một nỗi buồn sâu sắc. Đây chính là hồng trần gian nan mà hắn đã từng trải qua, nhưng giờ đây, nó lại hiện diện ngay trong lòng tiên môn, một nơi lẽ ra phải là cõi thanh tịnh, là chân lý của sự tu dưỡng. Lã Bất Phàm, bằng sự kiêu ngạo và độc đoán của mình, đã biến Thiên Đạo Môn thành một nơi đầy rẫy nỗi sợ hãi và nghi kỵ. Hắn đang tạo ra một vết nứt sâu sắc trong niềm tin của các đệ tử, một vết nứt có thể sẽ không bao giờ lành lại.

“Tiên đạo tại tâm, nhưng tâm đã bị vẩn đục thì làm sao tìm thấy đạo?” Lâm Nhất tự hỏi, ánh mắt xa xăm. Hắn biết rằng, những lời cảnh báo của hắn trong cuộc luận đạo không phải là vô ích. Chúng đã gieo mầm vào lòng người, dù là những mầm mống nhỏ bé, yếu ớt, nhưng chúng vẫn tồn tại, và một ngày nào đó, chúng có thể nảy nở thành một sức mạnh lớn lao, đối kháng lại sự tha hóa của quyền lực. Nhưng trước mắt, con đường ấy vẫn còn đầy chông gai và nguy hiểm.

***

Chiều cùng ngày, không khí trong Thiên Đạo Môn vẫn bao trùm một vẻ căng thẳng đến nghẹt thở. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi quyết định đến Luyện Khí Đường, một phần vì tò mò, một phần vì Lâm Nhất muốn quan sát thêm những biểu hiện của sự thay đổi trong tông môn. Luyện Khí Đường là một khu nhà xưởng rộng lớn, được xây dựng từ đá và kim loại chịu nhiệt cao, nằm sâu trong lòng núi.

Khi họ đến gần, tiếng búa đập chan chát, tiếng lửa reo trong lò, tiếng kim loại va chạm, và tiếng pháp bảo hoàn thành phát ra linh quang đã ập vào tai. Tuy nhiên, những âm thanh ấy không còn mang vẻ hùng tráng, sôi động như những gì Lâm Nhất từng tưởng tượng. Thay vào đó, chúng nghe có vẻ miễn cưỡng, đều đặn một cách máy móc, thiếu đi sự nhiệt huyết và niềm đam mê của những người thợ luyện. Mùi kim loại nóng chảy, mùi khói từ lò luyện, mùi than củi, và mùi linh thạch quyện vào nhau, tạo thành một bầu không khí nóng bức, ngột ngạt, nhưng không phải là năng lượng sáng tạo, mà là sự uể oải, nặng nề.

Các đệ tử trong Luyện Khí Đường, với khuôn mặt lấm lem mồ hôi và bụi than, cúi gằm mặt vào công việc của mình. Ánh mắt họ không còn vẻ tự hào khi chế tác ra một pháp bảo, mà chỉ còn sự mệt mỏi, lo âu và cố gắng hoàn thành nhiệm vụ một cách nhanh nhất. Từng cử động đều chậm chạp, thiếu sức sống. Họ tránh né ánh mắt của nhau, và đặc biệt là ánh mắt của bất kỳ ai đi ngang qua.

Lâm Nhất đứng lặng một lúc, quan sát. Hắn nhìn thấy một đệ tử trẻ tuổi, thân hình gầy gò, đang cố sức dùng búa đập vào một khối thiết tinh. Mỗi nhát búa của hắn đều yếu ớt, miễn cưỡng, không đủ lực để tạo hình cho khối kim loại. Ánh mắt hắn lướt qua Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, rồi vội vàng cúi xuống, tiếp tục công việc. Lâm Nhất cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn sâu trong hành động của người đệ tử đó.

Bỗng nhiên, một tiếng “keng!” lớn vang lên. Đệ tử kia đã làm rơi chiếc búa. Cùng lúc đó, từ trong tay áo của hắn, một vật nhỏ rơi ra, lăn lông lốc trên nền đất đá. Đó là một mảnh ngọc bội màu xanh ngọc, nhưng đã vỡ làm đôi, để lộ những đường nứt rạn chằng chịt. Lâm Nhất nhận ra ngay đó là ngọc bội của Lý Nguyên, người đệ tử đã biến mất. Hắn đã từng nhìn thấy Lý Nguyên đeo nó.

Người đệ tử trẻ tuổi vội vàng định nhặt mảnh ngọc bội lên, nhưng ngay lúc đó, một bàn tay thô bạo đã đè lên vai hắn. Đó là Mã Tam, hắn đã xuất hiện từ lúc nào, lặng lẽ đứng phía sau. Ánh mắt sắc lạnh của hắn quét qua người đệ tử, rồi dừng lại ở mảnh ngọc bội vỡ trên nền đất, và cuối cùng là nhìn thẳng vào Lâm Nhất.

“Ngươi làm gì vậy?” Mã Tam gằn giọng, chất vấn người đệ tử trẻ tuổi. “Trong Luyện Khí Đường, cấm mang những vật tư nhân ra vào, cấm làm việc riêng. Ngươi muốn bị phạt?”

Người đệ tử run rẩy, lí nhí: “Dạ... không... không phải... tiểu nhân vô ý...”

Mã Tam không để ý đến lời biện hộ của hắn. Hắn cúi xuống, nhặt mảnh ngọc bội lên, ánh mắt đầy khinh miệt. Hắn xoay xoay mảnh ngọc bội vỡ trong tay, rồi liếc nhìn Lâm Nhất, với một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai. “Ngọc bội của Lý Nguyên, phải không?” Hắn nói, giọng điệu châm chọc, “Xem ra, vẫn còn có kẻ nhớ đến kẻ phản đồ đó. Ta cứ tưởng, sau khi hắn bị đưa đi, không ai còn dám nhắc đến tên hắn nữa chứ?”

Mã Tam tiến lại gần Lâm Nhất, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước chân. Hắn vẫn giữ nụ cười mỉa mai, nhưng ánh mắt lại như dao găm. “Ngươi, tiểu đạo sĩ Lâm Nhất, xem ra ngươi vẫn chưa hiểu rõ tình hình.” Hắn chìa mảnh ngọc bội vỡ ra trước mặt Lâm Nhất, “Đây là số phận của những kẻ không biết điều, những kẻ dám đi ngược lại ý muốn của Thiên Đạo Môn, của Lã Bất Phàm đại nhân.”

Lâm Nhất không lùi bước. Hắn nhìn thẳng vào mắt Mã Tam, ánh mắt vẫn trầm tĩnh, không một chút dao động. Hắn khẽ đưa tay ra, chạm nhẹ vào mảnh ngọc bội vỡ. Cảm giác lạnh lẽo từ viên ngọc truyền qua đầu ngón tay hắn, như một lời cảnh báo, nhưng cũng như một sự thấu hiểu sâu sắc. “Vật hữu chủ, hồn hữu nơi,” Lâm Nhất chậm rãi nói, giọng điệu ôn hòa, “Ngọc tuy vỡ, nhưng khí phách của người giữ nó vẫn còn đó. Ngươi có thể đập nát một vật, nhưng không thể phá hủy một chân lý.”

Mã Tam cười khẩy, một nụ cười đầy sự khinh bỉ. “Chân lý? Ngươi vẫn còn nói về chân lý? Chân lý là kẻ mạnh sống, kẻ yếu chết. Chân lý là kẻ nắm quyền sinh sát, kẻ khác phải cúi đầu.” Hắn bỗng thu lại nụ cười, khuôn mặt trở nên lạnh lùng. “Ta khuyên ngươi, tiểu đạo sĩ. Tốt nhất là hãy biết điều. Đừng để mình trở thành Lý Nguyên thứ hai. Lã Bất Phàm đại nhân đã nói, hắn sẽ cho ngươi thấy, đâu mới là chân lý thực sự của thiên địa này, bằng chính hành động của hắn. Ngươi nên biết sợ hãi thì hơn.”

Hắn nói xong, vứt mạnh mảnh ngọc bội vỡ xuống đất, rồi quay lưng bước đi, để lại Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi giữa bầu không khí căng thẳng của Luyện Khí Đường. Mảnh ngọc bội vỡ nằm cô độc trên nền đất lạnh lẽo, như một lời nhắc nhở khắc nghiệt về số phận của những kẻ dám chống lại quyền uy.

Tô Mạt Nhi cúi xuống, nhẹ nhàng nhặt mảnh ngọc bội lên. Nàng nhìn nó, đôi mắt long lanh chứa đầy sự xót xa. “Hắn... hắn quá tàn nhẫn,” nàng thì thầm, “Tại sao lại phải làm vậy?”

Lâm Nhất khẽ thở dài. Hắn đưa tay vuốt nhẹ mái tóc nàng. “Vô Tiên chi Đạo không phải là con đường dễ dàng, Mạt Nhi. Nó là con đường của sự đối mặt, của sự kiên cường giữa hồng trần gian nan. Lã Bất Phàm muốn dùng nỗi sợ hãi để trấn áp tất cả, để dập tắt những mầm mống của sự nghi ngờ, của những tư tưởng khác biệt. Hắn không chỉ muốn làm tổn thương thân thể, mà còn muốn hủy hoại tâm hồn.”

Hắn biết, những gì đang diễn ra ở Thiên Đạo Môn không chỉ là một cuộc thanh trừng đơn thuần. Đó là sự lặp lại của lịch sử, là dấu hiệu của sự suy tàn của chân đạo, giống như Đại Tiên Chiến 3000 năm trước. Quyền lực đã tha hóa, và giờ đây, nó đang nuốt chửng cả những giá trị cốt lõi của một tiên môn. Những Hắc Y Nhân bí ẩn, mà hắn đã cảm nhận được sự hiện diện của chúng từ lâu, có lẽ đang chờ đợi chính thời khắc này, thời khắc mà nội bộ Thiên Đạo Môn chia rẽ, yếu ớt nhất.

Lâm Nhất nhìn ra ngoài cửa sổ Luyện Khí Đường, nơi ánh mặt trời chiều đang dần tắt, để lại một vệt sáng cam đỏ cuối cùng trên đỉnh núi. Xa xa, những ngọn núi hùng vĩ vẫn sừng sững, nhưng giờ đây, chúng dường như cũng đang mang theo một nỗi buồn trầm mặc, một sự chờ đợi cho những biến cố sắp tới. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Những lời đe dọa của Lã Bất Phàm không phải là lời nói suông. Hắn sẽ phải đối mặt với không chỉ những âm mưu tàn độc, mà còn là những thử thách về thực lực. Nhưng, tiên đạo tại tâm, và chừng nào tâm hắn còn kiên định, chừng nào hắn còn giữ được lòng trắc ẩn, thì Vô Tiên chi Đạo của hắn vẫn sẽ tiếp tục. Hắn sẽ bảo vệ Tô Mạt Nhi, và bảo vệ chân lý mà hắn tin tưởng, dù cho hồng trần có gian nan đến mấy.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ