Bình minh nhuộm đỏ Tuyệt Tình Đỉnh, nhưng sắc đỏ ấy lại mang theo một vẻ bi tráng, như máu nhuộm trên vạt áo của kẻ lữ hành đơn độc. Lâm Nhất đứng đó, cảm nhận ngọn gió núi vẫn miệt mài gào thét, cuốn đi những hơi ấm cuối cùng của đêm tàn. Đôi mắt hắn sâu thẳm, không còn vẻ phẫn nộ hay bất lực của ngày hôm qua, mà thay vào đó là một ngọn lửa kiên định, dù còn nhỏ bé nhưng đã bắt đầu rực cháy trong đáy lòng. "Ngọn lửa trong tâm... sự kiên cường của cỏ dại..." Hắn khẽ nhắc lại lời sư phụ, giọng nói hòa vào tiếng gió, mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn biết, con đường phía trước còn rất nhiều gian nan, rất nhiều lựa chọn khó khăn. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Ánh mắt hắn kiên định nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn đèn của Thanh Khê Thôn vẫn còn nhấp nháy, như những hy vọng mong manh đang chờ đợi hắn. Con đường "Tiên đạo tại tâm" của Lâm Nhất, từ giờ phút này, đã thực sự bắt đầu với một ý chí sắt đá.
Hắn từ từ rời khỏi đỉnh núi, bước chân vững chãi hơn, mang theo hương vị của đá lạnh, của gió núi và của quyết tâm mới. Mỗi bước đi, hắn đều cảm nhận sự giao thoa giữa cảnh vật và lòng người, giữa sự hùng vĩ của thiên nhiên và sự nhỏ bé của bản thân. Hắn xuống núi, trở về với thế gian, với hồng trần gian nan, nơi những ngọn đèn leo lét của Thanh Khê Thôn đang chờ đợi.
***
Sáng sớm Thanh Khê Thôn, mặt trời vừa vươn mình qua những dãy núi xa, thả xuống những tia nắng vàng dịu len lỏi qua kẽ lá, đậu trên mái nhà tranh và những con đường đất còn ẩm sương. Không khí trong lành, thoảng mùi khói bếp vương vấn từ những bữa cơm sáng sớm, hòa cùng mùi đất ẩm sau một đêm sương, mùi lúa chín thoang thoảng từ những cánh đồng gần đó, và cả mùi hoa dại ven suối. Tiếng gà gáy râm ran, tiếng chó sủa lanh lảnh, tiếng trẻ con nô đùa khúc khích từ những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh, được bao quanh bởi hàng rào tre mộc mạc, tạo nên một bản hòa tấu bình yên, giản dị. Mùi hương và âm thanh ấy ôm ấp lấy thôn làng, mang đến một cảm giác ấm cúng và gần gũi đến lạ.
Lâm Nhất cùng Tô Mạt Nhi đang trên đường trở về từ việc hái thuốc trên núi. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh và đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi, trong sáng, mải mê líu lo kể về một câu chuyện cổ tích nào đó mà nàng nghe được. Mái tóc đen dài mượt mà của nàng được tết gọn gàng, đung đưa theo mỗi bước chân nhanh nhẹn. Trang phục vải thô màu sắc tươi sáng của nàng tuy đơn giản nhưng luôn gọn gàng, sạch sẽ, làm nổi bật vẻ hoạt bát, hồn nhiên. Lâm Nhất chỉ mỉm cười nhẹ, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng sâu bên trong đã có thêm một tia kiên định. Hắn lắng nghe tiếng nói trong trẻo của Tô Mạt Nhi, như một dòng suối mát lành xoa dịu những suy tư nặng trĩu trong lòng.
Khi đi ngang qua ngôi đình làng nhỏ, nơi có một cây cổ thụ lớn sừng sững giữa làng, họ chợt khựng lại. Ánh nắng ban mai vẫn còn đang cố gắng xua tan lớp sương mỏng, nhưng bầu không khí bình yên của thôn làng đã bị xé toạc bởi những tiếng quát tháo hung hăng. Hai gã thủ hạ của cường hào, thân hình vạm vỡ, vẻ mặt dữ tợn, với trang phục thô kệch nhưng lại mang vẻ thị uy, đang đứng trước nhà Lão Nông Phu Trần Bá. Trần Bá, với tấm lưng còng, da rám nắng, tay chân chai sần, đang run rẩy, cố gắng che chắn những bao lúa cuối cùng của mình. Ánh mắt ông tràn ngập sự tuyệt vọng, đau khổ và bất lực.
"Lão già này, nợ thuế thì phải trả! Đừng hòng giấu giếm!" Một tên thủ hạ gằn giọng, bàn tay thô bạo vung lên, giật lấy bao lúa từ tay Trần Bá. Mồ hôi và nước mắt của một mùa vụ vất vả dường như hóa thành hư vô trong phút chốc.
Trần Bá lắp bắp, giọng nói yếu ớt: "Các... các ngài tha cho lão già này đi... Đây là tất cả những gì ta có... mùa màng năm nay thất bát quá..."
Nhìn cảnh tượng ấy, ngọn lửa vừa được nhóm lên trong lòng Lâm Nhất bỗng bùng cháy dữ dội. Hắn không thể đứng nhìn nữa. Ý chí kiên định được tôi luyện trên Tuyệt Tình Đỉnh thôi thúc hắn hành động. "Các ngươi không được làm thế! Đây là mồ hôi nước mắt của người ta!" Lâm Nhất bước ra, giọng nói của hắn vẫn còn run run, nhưng lại chứa đựng một sự kiên quyết lạ thường, vang vọng giữa không gian buổi sớm. Hắn nhớ lại lời sư phụ: "Không phải là truy cầu thần thông diệt quỷ, mà là tu dưỡng tâm tính, tu dưỡng lòng nhân để có thể đứng vững giữa phong ba bão táp của hồng trần." Hắn tin rằng, đứng lên bảo vệ những người yếu thế chính là một phần của con đường đó.
Tô Mạt Nhi giật mình, vội vàng níu lấy tay áo Lâm Nhất, ánh mắt đầy lo lắng: "Lâm Nhất, cẩn thận!" Nàng biết rõ sự hung hãn của bọn cường hào. Nhưng Lâm Nhất đã không còn nghe thấy gì nữa, chỉ có hình ảnh Trần Bá và tiếng quát tháo của bọn cường hào văng vẳng bên tai.
Một tên thủ hạ quay phắt lại, ánh mắt sắc lạnh và đầy khinh miệt quét qua Lâm Nhất, như thể hắn chỉ là một con kiến không đáng bận tâm. "Thằng ranh con, muốn xen vào việc của người lớn sao? Biến đi!" Hắn vung tay, một lực đẩy mạnh mẽ ập đến. Lâm Nhất còn quá yếu ớt, thân hình gầy gò của hắn loạng choạng, rồi ngã nhào xuống đất. Cảm giác đau rát từ khuỷu tay va vào đất, vị bụi cay nồng xộc lên mũi, nhưng tất cả không đau bằng nỗi bất lực đang bóp nghẹt trái tim hắn. Hắn ngước nhìn lên, thấy ánh mắt tuyệt vọng của Trần Bá, thấy nụ cười nhạo báng trên môi bọn thủ hạ. "Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống," lời Trần Bá nói đã khắc sâu vào tâm trí hắn từ trước. Nay, hắn tận mắt chứng kiến công sức ấy bị cướp đoạt một cách trắng trợn, mà hắn lại không thể làm gì. Ngọn lửa trong tâm hắn vẫn cháy, nhưng dường như nó quá nhỏ bé, quá yếu ớt trước bạo lực tàn nhẫn này. Lời sư phụ lại vang vọng: "Đạo của con, Nhất nhi, không phải là diệt hết ác, mà là giữ lấy thiện..." Nhưng giữ lấy thiện bằng cách nào khi cái ác quá mạnh mẽ, và bản thân hắn lại quá yếu đuối?
Trần Bá khóc nấc, tiếng khóc nghẹn ngào của một người đàn ông cả đời lam lũ, giờ đây đã bị dồn vào đường cùng, vang vọng trong không gian buổi sớm. Tô Mạt Nhi chạy lại đỡ Lâm Nhất dậy, ánh mắt nàng vừa thương xót vừa giận dữ. "Bọn chúng thật quá đáng!" Nàng cắn môi, những giọt nước mắt đã bắt đầu lăn dài trên má. Lâm Nhất đứng dậy, phủi bụi trên đạo bào cũ kỹ, ánh mắt hắn không còn vẻ kiên định ban đầu, mà thay vào đó là sự trống rỗng, u uất. Hắn đã cố gắng, nhưng kết quả chỉ là sự bất lực. Con đường hắn chọn, liệu có ích gì không, khi hắn không thể bảo vệ được ngay cả những điều nhỏ bé nhất?
***
Chiều tà, những đám mây xám xịt bắt đầu kéo đến, che khuất vầng mặt trời yếu ớt, khiến không gian Cổ Miếu càng thêm u tịch và hoang tàn. Ngôi miếu nhỏ, xây bằng đá và gỗ đã mục nát, mái ngói vỡ vụn, nằm khuất sau những lùm cây dại rậm rạp. Tiếng gió rít qua các khe hở trên tường, tạo nên những âm thanh kỳ dị, như tiếng than khóc của những linh hồn vất vưởng. Lá cây xào xạc dưới chân, tiếng côn trùng kêu rả rích, và thỉnh thoảng là tiếng chim chóc vút bay, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự cô độc và lãng quên. Mùi ẩm mốc, mùi đất, mùi rêu phong bám trên những bức tường đổ nát, và cả mùi gỗ mục nồng nặc len lỏi vào từng giác quan. Không khí ẩm ướt, tĩnh lặng, mang theo một chút bí ẩn và rùng rợn, khiến người ta không khỏi rợn tóc gáy.
Lâm Nhất tìm đến nơi này sau thất bại ê chề ở Thanh Khê Thôn. Thân hình hắn gầy gò, toát lên vẻ thanh thoát nhưng giờ đây lại mang nặng một nỗi ưu tư. Hắn ngồi lặng lẽ trên một phiến đá rêu phong, lạnh lẽo, nhìn những bức tượng thần bị phong hóa, đổ nát, bàn thờ cũ kỹ. Từng thớ gỗ, từng phiến đá dường như đều đang kể về một câu chuyện bi thương nào đó của những người đã từng đến đây cầu nguyện, tìm kiếm sự an ủi. Hắn cảm thấy bản thân mình nhỏ bé như hạt cát giữa dòng đời, như một cái cây non yếu ớt giữa bão táp phong ba.
"Sức ta yếu kém đến vậy sao? Ngọn lửa trong tâm kia, liệu có thể làm gì trước bạo lực tàn nhẫn này?" Lâm Nhất tự hỏi, giọng nói nội tâm hắn khô khốc, vang vọng trong không gian u ám của Cổ Miếu. Hắn nhớ lại lời của Lão Đạo Quán Chủ: "Tiên đạo không nằm ở thần thông, mà ở bản tâm..." Nhưng khi bản tâm bị chà đạp, bị bạo lực đe dọa, thì lời nói ấy liệu có còn ý nghĩa? Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tìm lại sự bình yên, tìm lại ngọn lửa kiên định đã từng cháy rực trong lòng. Nhưng trong thâm tâm hắn, một nỗi nghi ngờ sâu sắc đã bắt đầu nhen nhóm.
Trong lúc chiêm nghiệm, một luồng khí tức lạnh lẽo, sắc bén đột ngột xẹt qua không gian tĩnh mịch. Luồng khí tức ấy không thuộc về phàm trần, cũng không phải là linh khí mà hắn từng cảm nhận được ở đạo quán. Nó mang theo một vẻ lạnh lùng, dứt khoát, ẩn chứa một sát khí mãnh liệt nhưng lại được kiểm soát một cách hoàn hảo. Lâm Nhất mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ kinh ngạc. Hắn liếc nhìn ra ngoài cửa miếu, nơi những bóng cây cổ thụ đổ dài dưới ánh sáng nhập nhoạng của buổi chiều.
Từ một góc khuất, hắn thoáng thấy một bóng dáng cao lớn, cương nghị. Người đó khoác một chiếc áo choàng đen, che khuất gần như toàn bộ thân hình, chỉ để lộ một thanh kiếm cổ màu huyết được đeo ngang hông. Đôi mắt người đó lạnh lùng nhưng sâu thẳm, ẩn chứa một sự u uất khó tả. Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo) hành động dứt khoát, lạnh lùng giải quyết một mối họa nhỏ – có lẽ là một con yêu thú cấp thấp đang rình rập, hay một nhóm kẻ cướp vặt đang ẩn nấp gần đó. Lâm Nhất không nhìn rõ chi tiết, chỉ thấy một ánh kiếm lóe lên trong chớp mắt, rồi mọi thứ trở lại tĩnh lặng. Trần Hạo biến mất nhanh chóng như một làn khói, không để lại bất kỳ dấu vết nào, như thể hắn chưa từng xuất hiện.
Lâm Nhất nín thở, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Hắn cảm nhận được một sức mạnh hoàn toàn khác biệt, đầy sát khí nhưng cũng có một vẻ nguyên tắc riêng, một thứ sức mạnh mà hắn chưa từng đối mặt. So với sức mạnh tàn bạo, hung hãn của bọn cường hào, sức mạnh này lại càng khiến hắn cảm thấy mình nhỏ bé và vô dụng hơn bội phần. Đó là sức mạnh của kẻ mạnh thực sự, kẻ có thể quyết định sinh tử chỉ bằng một nhát kiếm. Lẽ nào, để giữ vững bản tâm thiện lương, để bảo vệ những người yếu thế, hắn phải có được một sức mạnh tương tự, hay thậm chí là hơn thế nữa? Nhưng con đường của Huyết Kiếm Khách, con đường của sát khí và lạnh lùng, liệu có phải là con đường mà "vô tiên chi đạo" của hắn hướng tới? Nỗi day dứt trong lòng hắn càng thêm lớn, như những đám mây đang dần kéo đến, nhấn chìm Cổ Miếu trong bóng tối.
***
Đêm đã về khuya, không khí trở nên lạnh lẽo đến thấu xương, và sương mù dày đặc bắt đầu bao phủ cảnh vật, biến mọi thứ trở nên mờ ảo, ma quái. Trong cơn quẫn bách đến cực độ, Lâm Nhất nhớ lại những lời đồn đại về 'U Minh Cấm Địa' – một nơi chứa đựng sức mạnh và vô vàn bí mật, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy chết chóc. Hắn đã nghe nhiều câu chuyện về những người mạo hiểm tìm đến đây để truy cầu sức mạnh, nhưng ít ai có thể trở về nguyên vẹn. Dù biết rõ sự nguy hiểm, nhưng khao khát có được sức mạnh để không còn bất lực đã thôi thúc hắn mạo hiểm tìm đến, hy vọng tìm thấy một con đường nào đó để trở nên mạnh mẽ hơn, để ngọn lửa trong tâm hắn không bị dập tắt bởi hiện thực tàn khốc.
Lâm Nhất bước đi trên con đường mòn heo hút, bóng đêm nuốt chửng từng bước chân. Mùi đất ẩm và cỏ dại dần nhường chỗ cho một mùi hương lạ lùng, tanh nồng của máu khô, mùi ẩm mốc của xác chết, và mùi lưu huỳnh khét lẹt từ những vết nứt địa nhiệt ẩn sâu dưới lòng đất. Khi vừa bước chân vào rìa U Minh Cấm Địa, một luồng âm khí dày đặc, lạnh buốt thấu xương như hàng ngàn mũi kim châm cùng lúc, ập thẳng vào người Lâm Nhất. Hắn cảm thấy linh hồn mình như bị đông cứng lại, cơ thể suy yếu, và một nỗi sợ hãi nguyên thủy, kinh hoàng dâng lên.
Trước mắt hắn là một cảnh tượng hoang tàn, đổ nát đến cùng cực. Các công trình từ đá đen và xương trắng, giờ chỉ còn là những tàn tích rải rác, bao phủ bởi lớp bụi thời gian và năng lượng tà ác. Những cột đá kỳ dị, chạm khắc phù văn cổ xưa đã bị phong hóa, đứng trơ trọi như những bộ xương khổng lồ vươn lên từ lòng đất. Tiếng gió rít qua các khe đá, nghe như tiếng gào thét yếu ớt từ những linh hồn bị mắc kẹt, vất vưởng. Thỉnh thoảng, tiếng xương cốt va vào nhau khô khốc vang vọng trong không gian trống rỗng, như một lời nhắc nhở về sự chết chóc hiện hữu nơi đây. Bầu không khí nặng nề, ngột ngạt, luôn có cảm giác bất an và bị đe dọa.
Lâm Nhất cố gắng hít thở, nhưng mỗi hơi thở đều mang theo vị tanh tưởi của âm khí, khiến lồng ngực hắn đau tức. "Đây... đây là thứ sức mạnh gì? Sư phụ từng nói, có những con đường không nên bước vào..." Giọng nói nội tâm hắn run rẩy, ý chí kiên định được tôi luyện trên Tuyệt Tình Đỉnh dường như đang bị ăn mòn bởi nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức tà ác đang rình rập, những hình ảnh mờ ảo của linh hồn vất vưởng, những đôi mắt đỏ ngầu lóe lên trong sương mù. Lời Lão Đạo Quán Chủ về "lẽ riêng của vạn vật" và "bản tâm" bỗng trở nên xa vời, vô nghĩa trước sự áp đảo của thứ sức mạnh hủy diệt này.
Hắn cố gắng tiến sâu thêm vài bước, nhưng mỗi bước chân đều nặng trĩu, như bị vô vàn sợi xích vô hình níu giữ. Mùi tanh nồng của âm khí càng lúc càng đậm đặc, khiến hắn cảm thấy buồn nôn. Cơ thể hắn bắt đầu run lên bần bật, đầu óc quay cuồng. Sức lực của hắn, dù đã được tôi luyện ít nhiều qua những ngày tháng mưu sinh và chiêm nghiệm, không thể chống lại sự áp bức khủng khiếp của âm khí. Ngọn lửa trong tâm hắn, giờ đây chỉ còn là một đốm lửa leo lét, chực chờ tắt hẳn.
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, như có ai đó vừa chạm vào hắn từ phía sau. Lâm Nhất quay phắt lại, nhưng chỉ thấy màn sương mù dày đặc. Một nỗi kinh hoàng tột độ ập đến. Hắn chợt nhận ra rằng, đây không phải là con đường để tìm kiếm sức mạnh. Đây là con đường của sự hủy diệt, của cái chết, của việc đánh mất chính bản thân. Với chút ý chí còn lại, hắn quay đầu, chạy bán sống bán chết khỏi nơi chết chóc này, không dám ngoảnh lại. Tiếng tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực, hòa vào tiếng gió rít gào và những âm thanh ma quái, như một bản nhạc ai oán của sự tuyệt vọng. Hắn chạy mãi, cho đến khi cảm giác âm khí bao trùm dịu bớt, cho đến khi mùi hương của đất và cây cỏ trở lại, nhưng trong lòng hắn vẫn tràn ngập sự tuyệt vọng về sự nhỏ bé của mình, về giới hạn của bản thân trước những thế lực mà hắn không thể nào tưởng tượng nổi.
***
Đêm đã về khuya, trăng mờ ẩn hiện sau những đám mây, chỉ còn lại những vệt sáng yếu ớt trên bầu trời se lạnh. Lâm Nhất trở về Huyền Nguyên Quan, cơ thể mệt mỏi rã rời, tâm trí hỗn loạn như một mớ tơ vò. Bước chân hắn nặng nề, lảo đảo, đạo bào cũ kỹ dính đầy bụi đất và hơi ẩm lạnh lẽo của sương đêm. Mùi trầm hương thanh khiết thoang thoảng trong không khí của Huyền Nguyên Quan, như một lời an ủi nhẹ nhàng, nhưng không thể xua tan đi sự nặng nề trong lòng hắn.
Hắn tìm thấy Lão Đạo Quán Chủ đang ngồi tĩnh tọa trong điện thờ cũ kỹ, ánh đèn dầu leo lét trên bàn thờ rêu phong, chỉ đủ soi sáng một khoảng không gian nhỏ bé. Khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt ánh lên vẻ hiền từ, thâm trầm của Lão Đạo Quán Chủ hiện rõ trong ánh sáng mờ ảo, râu tóc bạc phơ dài đến ngực, như một phần của thời gian và trí tuệ. Hắn lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh sư phụ, không nói lời nào. Ánh mắt hắn trống rỗng, nhìn chằm chằm vào ngọn đèn leo lét, như thể muốn tìm kiếm một câu trả lời nào đó trong đốm lửa yếu ớt kia.
Lâm Nhất đã thấy sự tàn nhẫn của cường hào, sự lạnh lùng của kẻ mạnh như Huyết Kiếm Khách, và nỗi kinh hoàng của những nơi tà ác như U Minh Cấm Địa. Những hình ảnh ấy cứ thế luân phiên hiện lên trong tâm trí hắn, đè nặng lên trái tim. Sự bất lực của bản thân, nỗi sợ hãi khi đối mặt với cái chết, và cả sự hoang mang về con đường mà hắn đang theo đuổi, tất cả tạo thành một cơn bão tố dữ dội trong lòng.
Lão Đạo Quán Chủ từ từ mở mắt, ánh nhìn thấu suốt như xuyên qua màn đêm, đặt lên người Lâm Nhất. Ông không hỏi han, không trách móc, chỉ khẽ cất tiếng, giọng nói khàn khàn, chậm rãi, từng câu chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, mang theo sự từng trải của năm tháng.
"Thế gian vạn vật, đều có lẽ riêng của nó... Ngươi đã nhìn thấy gì?"
Lâm Nhất giật mình, ngước nhìn sư phụ. Giọng hắn khàn đặc, đầy rẫy sự tuyệt vọng và hoang mang. "Con... con không đủ mạnh... không thể bảo vệ... không thể làm gì cả... Con đường của con... liệu có ích gì không, sư phụ?" Hắn cúi gằm mặt, không dám nhìn vào đôi mắt thấu hiểu của Lão Đạo Quán Chủ. Ngọn lửa trong tâm hắn, mà hắn đã cố gắng nhóm lên, dường như đã bị thổi tắt, chỉ còn lại tro tàn của sự thất vọng. Hắn ôm chặt lấy Phù Trần Mộc, cảm nhận hơi ấm nhẹ nhàng từ mảnh gỗ nhỏ, nhưng cũng không thể xua đi cái lạnh giá trong lòng.
Lão Đạo Quán Chủ không trả lời trực tiếp. Ông chỉ khẽ vươn tay, vỗ nhẹ lên vai Lâm Nhất. Bàn tay gầy gò, chai sạn của ông mang theo một sự ấm áp lạ thường, như một dòng nước mát xoa dịu những vết thương trong tâm hồn hắn. Rồi ông lại nhắm mắt, tiếp tục tĩnh tọa, như thể mọi câu trả lời đều nằm trong sự tĩnh lặng vô biên ấy.
Lâm Nhất vẫn ngồi đó, cảm nhận sự tĩnh lặng của sư phụ, nhưng lòng hắn vẫn là một biển động với vô vàn câu hỏi chưa lời đáp. Hắn day dứt trăn trở về con đường 'vô tiên chi đạo' mà mình đang theo đuổi. Liệu nó có thể thực sự mang lại sức mạnh để thay đổi hồng trần hay không, hay chỉ là một ảo mộng phù du? Hắn biết, con đường này không phải là truy cầu thần thông, mà là tu dưỡng bản tâm. Nhưng nếu bản tâm ấy yếu ớt, không thể bảo vệ được những điều mình trân quý, thì ý nghĩa của nó nằm ở đâu? Đêm tối ôm trọn lấy Huyền Nguyên Quan, và ôm trọn lấy nỗi cô độc, sự day dứt của Lâm Nhất, kẻ đang chập chững bước đi trên con đường truy tầm tiên đạo, nơi mà chân lý còn ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần.