Vô tiên chi đạo
Chương 141

Huyết Án Thiên Đạo: Âm Mưu Dậy Sóng

4832 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ Chương 140: Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi phản ứng trước lời cảnh cáo và sự biến mất của Lý Nguyên.,Khắc họa sâu sắc hơn sự hoang mang và nỗi sợ hãi bao trùm Thiên Đạo Môn sau cuộc 'thanh trừng' của Lã Bất Phàm.,Giới thiệu sự kiện trọng tâm của chương: Một trưởng lão có tiếng nói bị ám sát một cách bí ẩn, không để lại dấu vết, gây chấn động toàn Thiên Đạo Môn.,Tăng cường sự nghi ngờ về một thế lực ngầm (Hắc Y Nhân) đang thao túng hoặc lợi dụng sự hỗn loạn nội bộ của Thiên Đạo Môn.,Lâm Nhất chứng kiến sự tha hóa và hỗn loạn leo thang, củng cố nhận thức về con đường 'Vô Tiên' của mình, đồng thời nhận ra mối đe dọa đang lớn dần.,Lã Bất Phàm sẽ xuất hiện trong vai trò phản ứng trước sự kiện, cố gắng kiểm soát tình hình, nhưng có thể lộ ra sự bất an hoặc tính toán.,Nhấn mạnh bối cảnh 'Khoảng 3000 năm trước: Đại Tiên Chiến và Sự Suy Tàn của Chân Đạo' qua lời suy ngẫm của Lâm Nhất, gợi ý lịch sử đang lặp lại.,Tạo tiền đề mạnh mẽ cho sự xuất hiện chính thức của Hắc Y Nhân (Ch.145) bằng cách cho thấy dấu hiệu của một thế lực bí ẩn, tàn độc.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lã Bất Phàm, Mã Tam, Trưởng Lão Phụng Thiên, Các Đệ Tử Thiên Đạo Môn khác
Mood: Tense, mysterious, contemplative, somber, unsettling
Kết chương: [object Object]

Ánh mặt trời chiều đã tắt hẳn, để lại phía chân trời một vệt mực tím buồn bã, như nhuốm màu cho những suy tư nặng trĩu trong lòng Lâm Nhất. Hắn cùng Tô Mạt Nhi rời khỏi Luyện Khí Đường, bước đi giữa không khí đặc quánh của sự sợ hãi và nghi kỵ đang bao trùm Thiên Đạo Môn. Những lời đe dọa của Mã Tam vẫn văng vẳng bên tai, và mảnh ngọc bội vỡ của Lý Nguyên trong tay Tô Mạt Nhi là minh chứng sống động nhất cho lời cảnh cáo nghiệt ngã đó. Bước chân của họ nặng trĩu hơn bao giờ hết, không phải vì mệt mỏi thể xác, mà vì gánh nặng của hồng trần gian nan, của những biến cố đang chực chờ bùng nổ.

Đêm buông xuống, mang theo hơi lạnh mơn man da thịt, như một cái vuốt ve ớn lạnh của định mệnh. Trong căn phòng nhỏ tại Khinh Vân Khách Điếm, ánh nến leo lét rọi lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Nhất và nét mặt lo lắng không nguôi của Tô Mạt Nhi. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm từ phòng ăn vọng lên, tiếng bước chân thình thịch trên cầu thang gỗ, cùng tiếng gió nhẹ thổi qua khe cửa sổ, tất cả những âm thanh quen thuộc của sự sống động thường ngày bỗng trở nên xa lạ, bị nỗi lo lắng vô hình nuốt chửng. Mùi thức ăn mới nấu, mùi rượu thoang thoảng, mùi gỗ ấm áp của căn phòng không thể xua đi cái cảm giác bất an đang bủa vây hai người.

Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt giữa phòng, mảnh ngọc bội vỡ của Lý Nguyên nằm im lìm, chia cắt làm đôi, như vận mệnh của một người đã bị xẻ đôi không thương tiếc. Kế bên là một mảnh giấy cũ, không đề tên người gửi, chỉ viết vội vàng vài chữ đầy đe dọa: “Kẻ phản nghịch sẽ không có đường sống.” Lâm Nhất khẽ đưa tay, chạm nhẹ vào mảnh ngọc bội. Cảm giác lạnh lẽo từ viên ngọc truyền qua đầu ngón tay hắn, không chỉ là hơi lạnh của đá, mà còn là cái lạnh của sự tuyệt vọng, của số phận bị định đoạt một cách tàn nhẫn. Hắn nhìn thật lâu vào những đường vân nứt vỡ, như đang cố gắng nhìn thấu một bí mật nào đó ẩn sâu bên trong.

Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đong đầy sự hoang mang và sợ hãi, co rúm người lại, nàng ngồi đối diện Lâm Nhất, tựa hồ muốn tìm kiếm chút an ủi từ bóng dáng gầy gò nhưng kiên nghị của hắn. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ mang theo một sự run rẩy khó tả: “Lý Nguyên huynh ấy... liệu có phải đã gặp chuyện rồi không, Lâm Nhất ca?” Nàng đưa ánh mắt đầy cầu khẩn nhìn hắn, như thể muốn tìm thấy một câu trả lời trấn an, dù biết rằng điều đó là vô cùng khó khăn.

Lâm Nhất khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo nỗi buồn sâu thẳm của hồng trần. Hắn chậm rãi nhặt mảnh ngọc bội lên, xoay nó trong lòng bàn tay. “Chiếc ngọc bội này... là tín vật môn phái của Lý Nguyên, Mạt Nhi. Nó vỡ tan, nhưng không phải do va đập thông thường. Và lá thư không tên kia... 'Kẻ phản nghịch sẽ không có đường sống.' không phải là một lời đe dọa suông.” Hắn đặt mảnh ngọc bội trở lại bàn, rồi đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc mềm mại của Tô Mạt Nhi, như muốn truyền cho nàng chút hơi ấm và sự bình tĩnh. “Hắn không chỉ muốn thanh trừng những người có tư tưởng khác biệt, mà còn muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, biến Thiên Đạo Môn thành một vũng lầy của sự nghi kỵ.”

“Nhưng tại sao lại phải như vậy chứ? Chẳng lẽ những lời của huynh lại đáng sợ đến thế sao?” Tô Mạt Nhi hỏi, giọng nàng như lạc đi trong nỗi bối rối. Nàng vẫn không thể hiểu được tại sao một cuộc luận đạo tưởng chừng vô hại lại có thể dẫn đến những hậu quả khủng khiếp đến vậy. Tâm hồn trong sáng của nàng chưa từng chứng kiến sự tàn nhẫn đến mức này.

Lâm Nhất nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn lại vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, như một con mắt lạnh lùng chứng kiến những bi kịch của nhân gian. “Không phải lời nói của ta đáng sợ, Mạt Nhi. Mà là sự thật ta đã nói ra, nó đã chạm vào vết sẹo sâu thẳm của một Thiên Đạo Môn đang dần mục ruỗng. Lã Bất Phàm sợ hãi sự thật, sợ hãi những suy nghĩ khác biệt có thể lung lay quyền lực của hắn. Hắn muốn tất cả phải cúi đầu, phải tuân theo một cách mù quáng, không chút nghi ngờ. Đối với hắn, sự nghi ngờ chính là mầm mống của phản loạn.” Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. “Đây không phải là lần đầu tiên ta thấy cảnh này. Trong những ghi chép cổ xưa, trước Đại Tiên Chiến 3000 năm về trước, những dấu hiệu của sự suy tàn cũng bắt đầu từ những cuộc thanh trừng nội bộ, từ sự đàn áp tư tưởng và lòng tin vào quyền lực thay vì chân lý.”

“Vậy thì... chúng ta có nên rời khỏi đây không, Lâm Nhất ca?” Tô Mạt Nhi nắm chặt tay hắn, giọng nói đầy van nài. Nàng không muốn nhìn thấy hắn bị cuốn vào vòng xoáy tàn khốc này, không muốn nhìn thấy hắn trở thành Lý Nguyên thứ hai. Nàng chỉ muốn cùng hắn tìm một nơi yên bình, tránh xa những thị phi, những âm mưu của tiên đạo.

Lâm Nhất nhìn nàng, đôi mắt trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. “Rời đi để làm gì, Mạt Nhi? Để mặc cho chân lý bị chôn vùi, để cho những kẻ như Lã Bất Phàm tiếp tục gieo rắc nỗi sợ hãi và hủy hoại tâm hồn con người sao? Vô Tiên chi Đạo không phải là con đường trốn tránh, mà là con đường của sự đối mặt, của sự kiên cường giữa hồng trần gian nan. Ta không thể nhắm mắt làm ngơ trước những gì đang diễn ra. Hơn nữa,” hắn khẽ nhíu mày, “chúng ta đã bị cuốn vào rồi. Lã Bất Phàm sẽ không dễ dàng buông tha chúng ta. Hắn đã xem ta là một cái gai trong mắt, một kẻ dám thách thức quyền uy của hắn.”

Hắn nhớ lại ánh mắt đầy thù hận của Mã Tam, nụ cười khẩy đầy khinh miệt khi hắn vứt mảnh ngọc bội vỡ xuống đất. Đó không chỉ là sự đe dọa, mà là một lời tuyên chiến. Lã Bất Phàm muốn dùng hành động để chứng minh lời nói của Lâm Nhất là vô nghĩa. Hắn muốn dùng nỗi sợ hãi để dập tắt mọi tiếng nói phản đối, mọi mầm mống của sự nghi ngờ. Nhưng Lâm Nhất cũng không phải là kẻ dễ dàng khuất phục. Tiên đạo tại tâm, và chừng nào tâm hắn còn kiên định, chừng nào hắn còn giữ được lòng trắc ẩn, thì Vô Tiên chi Đạo của hắn vẫn sẽ tiếp tục. Hắn sẽ bảo vệ Tô Mạt Nhi, và bảo vệ chân lý mà hắn tin tưởng, dù cho hồng trần có gian nan đến mấy. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Những lời đe dọa của Lã Bất Phàm không phải là lời nói suông. Hắn sẽ phải đối mặt với không chỉ những âm mưu tàn độc, mà còn là những thử thách về thực lực. Nhưng, tiên đạo tại tâm, và chừng nào tâm hắn còn kiên định, chừng nào hắn còn giữ được lòng trắc ẩn, thì Vô Tiên chi Đạo của hắn vẫn sẽ tiếp tục. Hắn sẽ bảo vệ Tô Mạt Nhi, và bảo vệ chân lý mà hắn tin tưởng, dù cho hồng trần có gian nan đến mấy. Đêm khuya, căn phòng nhỏ chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại ánh nến leo lét nhảy múa, và hai trái tim đang cùng chung một nhịp đập, lo lắng nhưng kiên cường trước vận mệnh.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua màn sương sớm, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã quay trở lại Thiên Đạo Môn. Không khí tại đây đã trở nên nặng nề và căng thẳng hơn gấp bội so với ngày hôm trước. Ngay cả những linh khí trong lành vốn dĩ bao trùm Thiên Đạo Môn cũng dường như bị nhiễm bẩn bởi sự lo lắng và nỗi sợ hãi. Bước chân của các đệ tử vội vã hơn, ánh mắt họ dò xét lẫn nhau, ẩn chứa sự nghi kỵ và bất an. Mùi hương thanh khiết của linh khí, mùi thảo mộc từ các dược viên, mùi trầm hương nhẹ nhàng từ các điện thờ, tất cả đều bị lu mờ bởi một thứ mùi khó tả của sự hỗn loạn và sắp đặt.

Khi bước vào Luyện Khí Đường, một khu nhà xưởng rộng lớn được xây dựng từ đá và kim loại chịu nhiệt cao, Lâm Nhất cảm nhận rõ ràng sự thay đổi. Tiếng búa đập chan chát vào kim loại, tiếng lửa reo trong các lò luyện khí, tiếng kim loại va chạm, và cả tiếng pháp bảo hoàn thành phát ra linh quang, tất cả đều trở nên gấp gáp và nặng nề hơn. Bầu không khí nóng bức, ồn ào của sự sáng tạo và kỹ thuật cao giờ đây trộn lẫn với một cảm giác u ám, ngột ngạt. Mùi kim loại nóng chảy, mùi khói từ lò luyện, mùi than củi, mùi linh thạch vẫn còn đó, nhưng chúng lại mang theo một dư vị khác, chua xót và cay đắng.

Các đệ tử làm việc với vẻ mặt cúi gằm, không dám nhìn thẳng vào mắt nhau. Họ tránh né ánh nhìn của Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, như thể sợ hãi bị liên lụy. Những tiếng thì thầm khe khẽ vang lên đây đó, bị gió và tiếng búa đập làm cho đứt quãng, nhưng Lâm Nhất vẫn có thể nghe thấy những mảnh vụn của câu chuyện: “Nghe nói, mấy đệ tử ngoại môn hôm qua dám bàn tán về lời nói của Lâm Nhất đã bị 'mời' đi rồi... không biết còn sống chết thế nào.” Một đệ tử khác đáp lại, giọng run run: “Không chỉ thế, ta nghe nói Lý Nguyên cũng... bị phế bỏ tu vi rồi. Hắn bị đưa đến Thần Ngục, nơi không ánh sáng, không có hy vọng...”

Tô Mạt Nhi, nghe những lời đó, không khỏi rùng mình. Nàng nắm chặt tay Lâm Nhất hơn, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ sợ hãi tột độ. “Lâm Nhất ca, chúng ta có nên rời khỏi đây không? Thật đáng sợ quá...” Nàng thì thầm, giọng nói như bị bóp nghẹt. Sự sợ hãi của nàng không chỉ là cho bản thân, mà còn là cho Lâm Nhất, người đã vô tình trở thành tâm điểm của mọi sóng gió.

Lâm Nhất khẽ siết lại bàn tay nàng, ánh mắt hắn không rời khỏi khung cảnh hỗn loạn trước mặt. Hắn quan sát sự sợ hãi và cảnh giác của các đệ tử, cảm nhận sự mục ruỗng đang lan rộng khắp Thiên Đạo Môn. Hắn biết, Lã Bất Phàm đang muốn tạo ra một bầu không khí khủng bố, để không ai dám lên tiếng, không ai dám nghi ngờ. Đó là một cách để củng cố quyền lực, nhưng cũng là một cách để hủy hoại chính nền tảng của một tiên môn.

Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng, đầy uy quyền vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lâm Nhất. “Làm việc cho cẩn thận! Kẻ nào còn dám lơ là, đừng trách Mã gia ta không khách khí!”

Mã Tam xuất hiện, dáng vẻ hống hách, kiêu căng như thường lệ. Hắn đi cùng vài tên thủ hạ khác, ánh mắt quét qua khắp Luyện Khí Đường, dừng lại ở bất cứ ai có vẻ chểnh mảng hoặc không chuyên tâm. Hắn mặc một bộ đạo bào đen tuyền, càng làm nổi bật vẻ tàn nhẫn của mình. Khi ánh mắt hắn chạm đến Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, một nụ cười khẩy lại hiện lên trên khuôn mặt, nhưng lần này còn lạnh lẽo và đầy thách thức hơn. Hắn không nói gì, chỉ liếc nhìn mảnh ngọc bội vỡ trong tay Tô Mạt Nhi, rồi quay đi, tiếp tục uy hiếp một đệ tử khác đang lén lút nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Ngươi, tên kia! Ngươi đang nhìn cái gì? Đang nghĩ đến chuyện gì vậy hả? Có phải đang nghĩ đến việc làm phản, hay đang muốn gặp Lý Nguyên ở Thần Ngục?” Mã Tam quát lớn, rồi vung tay tát mạnh vào mặt đệ tử kia. Tiếng tát vang lên chát chúa, khiến cả Luyện Khí Đường im bặt trong giây lát. Người đệ tử ôm mặt, ngã khuỵu xuống, không dám phản kháng. “Thiên Đạo Môn này không dành cho những kẻ yếu đuối, không dành cho những kẻ có tư tưởng lệch lạc. Lã Bất Phàm đại nhân sẽ thanh tẩy tất cả những mầm mống bất ổn!” Mã Tam tuyên bố, giọng điệu đầy vẻ tự mãn và tàn nhẫn.

Cảnh tượng đó khiến Tô Mạt Nhi run lên bần bật. Nàng nép sát vào Lâm Nhất, đôi mắt ngấn nước. “Thật tàn nhẫn... Họ không hề có lỗi gì cả.”

Lâm Nhất nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót. Hắn cảm thấy một sự bất lực bao trùm khi chứng kiến sự tha hóa và áp bức này. Hắn biết, những lời nói của mình, dù là để thức tỉnh, nhưng đã vô tình đẩy nhiều người vào hiểm cảnh. Đây chính là cái giá của việc dám nói lên sự thật trong một thế giới mà quyền lực đã trở thành chân lý duy nhất. Hắn nhớ lại lời nói của Lã Bất Phàm: "Miệng lưỡi chỉ là phù phiếm, thực lực mới là chân lý." Và giờ đây, Lã Bất Phàm đang chứng minh "chân lý" của hắn bằng nỗi sợ hãi và sự tàn nhẫn. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng khi tiên đạo đã bị vẩn đục, thì chân tâm con người có thể giữ được bao lâu? Câu hỏi đó cứ mãi quẩn quanh trong tâm trí hắn, nặng trĩu như đá tảng.

***

Khi ánh mặt trời bắt đầu nghiêng mình về phía tây, nhuộm đỏ một phần bầu trời, một tiếng chuông cảnh báo khẩn cấp đột ngột vang lên khắp Thiên Đạo Môn. Tiếng chuông lớn, dồn dập, xé tan không khí tĩnh mịch của buổi chiều tà, mang theo một điềm báo chẳng lành. Tiếp theo đó là những tiếng la hét hoảng loạn, những bước chân vội vã, dồn dập từ khắp mọi nơi đổ về. Bầu không khí vốn đã nặng nề của Thiên Đạo Môn giờ đây càng trở nên hỗn loạn, như một nồi nước sôi sùng sục, chực chờ đổ vỡ.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, đang ở gần Luyện Khí Đường, cũng bị tiếng chuông và sự hỗn loạn cuốn đi. Họ vội vã chạy theo dòng người đang đổ về Chính Điện, nơi các trưởng lão và đệ tử cấp cao thường tập trung để giải quyết những vấn đề quan trọng của môn phái. Trên đường đi, họ nghe thấy những tiếng xôn xao, những lời bàn tán đứt đoạn, đầy vẻ kinh hãi: “Có chuyện gì vậy?”, “Tiếng chuông này là... chuông cảnh báo cấp cao nhất!”, “Chẳng lẽ có kẻ địch tấn công Thiên Đạo Môn sao?”

Khi Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đến được Chính Điện, nơi vốn dĩ trang nghiêm, thanh tịnh với linh khí nồng đậm và mùi trầm hương dịu nhẹ, giờ đây đã biến thành một cảnh tượng hỗn loạn. Hàng trăm đệ tử, từ cấp thấp đến cấp cao, đang tụ tập thành từng nhóm, ánh mắt hoảng hốt và đầy nghi hoặc. Tiếng chuông đã ngừng, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng trong không gian, bóp nghẹt mọi tiếng nói. Mây mù dày đặc hơn thường lệ bao phủ Chính Điện, tạo cảm giác huyền ảo, nhưng giờ đây lại mang theo một vẻ u ám, chết chóc.

Giữa đám đông đang nhốn nháo, một tin tức kinh hoàng nhanh chóng lan truyền, như một ngọn lửa bùng cháy trong đống cỏ khô: “Trưởng Lão Phụng Thiên... Trưởng Lão Phụng Thiên bị sát hại rồi!”

Tiếng la thất thanh của một đệ tử khiến tất cả mọi người đều sững sờ. Mọi ánh mắt đổ dồn về tẩm điện của Trưởng Lão Phụng Thiên, nơi một nhóm đệ tử đang đứng đó, khuôn mặt tái mét, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi cũng chen lấn qua đám đông, tiến đến gần hơn.

Cảnh tượng đập vào mắt họ khiến cả hai không khỏi rùng mình. Trưởng Lão Phụng Thiên, một lão giả râu tóc bạc phơ, thân hình hơi gầy gò nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ minh mẫn, chính trực, giờ đây nằm bất động trên giường, đạo bào màu xanh lam của Thiên Đạo Môn nhuốm một màu xám xịt lạ thường. Khuôn mặt y vẫn giữ nguyên vẻ thanh thản, không một vết thương rõ ràng, không một dấu hiệu của sự vật lộn hay chống cự. Nhưng điều đáng sợ nhất là linh lực trong phòng hỗn loạn lạ thường, như thể một luồng năng lượng khổng lồ đã quét qua, hút cạn mọi sinh khí. Thân thể y vẫn còn đó, nhưng linh hồn đã hoàn toàn tiêu tán, không để lại một chút dấu vết nào.

“Không thể nào! Không có dấu vết chiến đấu... hung thủ là ai?” Một đệ tử run rẩy hỏi, giọng nói lạc đi vì sợ hãi. Sự kiện này quá kinh hoàng, quá bí ẩn, vượt xa khỏi khả năng lý giải của họ. Một trưởng lão cấp cao của Thiên Đạo Môn, một nhân vật có tiếng nói, lại bị ám sát ngay trong tẩm điện của mình, mà không hề có một chút động tĩnh nào?

Ngay lúc đó, một luồng khí thế mạnh mẽ, đầy uy quyền đột nhiên bao trùm lấy Chính Điện. Lã Bất Phàm xuất hiện, dáng vẻ tuấn tú, khí chất cao ngạo thường ngày giờ đây lại pha lẫn một vẻ phẫn nộ và lo lắng khó tả. Hắn mặc một bộ đạo bào lộng lẫy, thêu thùa hoa văn tinh xảo, nhưng khuôn mặt góc cạnh của hắn lại trở nên tái mét. Đôi mắt sắc lạnh thường ngày giờ ánh lên sự tức giận tột độ, nhưng ẩn sâu bên trong là một nỗi bất an không thể che giấu.

Hắn quét ánh mắt lạnh lẽo qua đám đông đang hoảng loạn, rồi dừng lại ở thi thể của Trưởng Lão Phụng Thiên. “Chuyện gì đã xảy ra? Ai dám cả gan làm loạn trong Thiên Đạo Môn của ta?!” Hắn gằn giọng, tiếng nói vang vọng khắp Chính Điện, mang theo một uy áp khiến mọi người đều phải im lặng. Lã Bất Phàm bước đến bên thi thể của trưởng lão, kiểm tra một cách cẩn thận, nhưng khuôn mặt hắn càng lúc càng trở nên khó coi. Yết hầu hắn khẽ nuốt khan, như thể đang cố gắng trấn tĩnh bản thân trước một sự thật quá đỗi kinh hoàng.

Sự xuất hiện của Lã Bất Phàm, dù mang theo uy quyền, nhưng lại không thể xoa dịu được nỗi sợ hãi và hoang mang trong lòng các đệ tử. Trái lại, nó còn làm dấy lên những nghi ngờ mới. Nếu một trưởng lão cấp cao có thể bị ám sát một cách bí ẩn như vậy, thì liệu có ai trong Thiên Đạo Môn này là an toàn? Một thế lực nào đó đang hành động, một thế lực tàn độc và bí ẩn, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Mây mù dày đặc bên ngoài Chính Điện dường như cũng đang bao phủ lấy tâm hồn của mỗi người, che khuất đi mọi chân tướng, chỉ còn lại sự sợ hãi và những câu hỏi không lời đáp. Lâm Nhất đứng đó, ánh mắt trầm tư, hắn biết, Thiên Đạo Môn đã thực sự bị kéo vào một vòng xoáy của âm mưu và hỗn loạn. Mùi máu thoang thoảng trong không khí, dù không nhìn thấy, nhưng vẫn đủ để khiến người ta rùng mình.

***

Đêm đó, Thiên Đạo Môn chìm trong một bầu không khí giới nghiêm nặng nề. Mọi hoạt động đều bị đình chỉ, các đệ tử bị cấm ra khỏi tẩm điện của mình, và các trưởng lão cùng đội ngũ chấp pháp đang ráo riết điều tra vụ án mạng kinh hoàng. Tiếng bước chân tuần tra vang lên đều đặn trong màn đêm, cùng với tiếng gió rít qua khe cửa sổ, tạo nên một bản nhạc buồn bã, ảm đạm. Mây mù dày đặc vẫn bao phủ Thiên Đạo Môn, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo và u ám, như một tấm màn che giấu đi những bí mật kinh hoàng.

Trong sự hỗn loạn và lệnh giới nghiêm đó, Lâm Nhất tìm một góc yên tĩnh trong Tàng Kinh Các, nơi hắn có thể suy ngẫm. Tàng Kinh Các là một tòa tháp cao nhiều tầng, được xây dựng từ gỗ lim quý hiếm và đá ngọc bích. Mỗi tầng đều có các kệ sách cao ngút, hành lang rộng rãi và các phòng đọc yên tĩnh. Các phù văn cổ xưa được chạm khắc khắp nơi để bảo vệ và duy trì không khí thanh tịnh. Nơi đây vốn là một không gian yên tĩnh, trang nghiêm, cổ kính và đầy tri thức, với mùi giấy cổ, mùi mực tàu, mùi gỗ lim, mùi hương liệu thanh nhã giúp tinh thần thư thái. Nhưng đêm nay, ngay cả sự thanh tịnh của Tàng Kinh Các cũng không thể xua tan đi sự nặng nề trong lòng Lâm Nhất.

Tô Mạt Nhi ngồi cạnh hắn, đôi mắt to tròn vẫn ánh lên vẻ lo lắng không nguôi. Nàng cảm thấy một sự sợ hãi vô hình đang bủa vây, một nỗi bất an mà nàng chưa từng trải qua. Nàng khẽ tựa đầu vào vai Lâm Nhất, tìm kiếm chút hơi ấm và sự an toàn. Tiếng gió rít qua khe cửa Tàng Kinh Các, mùi trầm hương dịu nhẹ hòa lẫn với một mùi hương khó tả, một thứ mùi tanh nồng mà chỉ những người có khứu giác nhạy bén như Lâm Nhất mới có thể cảm nhận được: mùi máu thoang thoảng, dù đã được che giấu kỹ càng, nhưng vẫn còn vương vấn trong không khí Thiên Đạo Môn sau vụ án.

“Ai... ai có thể làm được điều đó mà không để lại dấu vết? Liệu có phải là... Hắc Y Nhân trong truyền thuyết?” Tô Mạt Nhi khẽ thì thầm, giọng nói nàng run rẩy trong màn đêm. Nàng đã nghe kể về những Hắc Y Nhân bí ẩn, những kẻ chuyên gieo rắc tai họa và hỗn loạn, những kẻ hành động trong bóng tối mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Lâm Nhất nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mây mù dày đặc đã nuốt chửng cả vầng trăng, chỉ còn lại một màu đen kịt. “Không có dấu vết... linh hồn tiêu tán... đây không phải là một vụ giết người thông thường, Mạt Nhi.” Giọng hắn trầm lắng, như đang suy nghĩ rất sâu xa. “Một trưởng lão có tu vi cao thâm như Trưởng Lão Phụng Thiên, không thể bị ám sát mà không có chút động tĩnh nào, trừ khi kẻ ra tay có thủ đoạn cực kỳ tinh vi, hoặc năng lực của y đã bị phong tỏa hoàn toàn. Linh lực trong phòng hỗn loạn, nhưng lại không có dấu hiệu giao tranh, điều đó cho thấy sát thủ đã hành động một cách gọn gàng, nhanh chóng, và tàn độc. Hắn không chỉ muốn lấy mạng, mà còn muốn hủy diệt cả linh hồn.”

Hắn ngừng lại, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn về một quá khứ xa xăm. “Có lẽ, những gì ta đã nói về sự suy tàn của chân đạo, về Đại Tiên Chiến 3000 năm trước... đang bắt đầu lặp lại. Sự hỗn loạn nội bộ, sự nghi kỵ, và giờ là những vụ ám sát bí ẩn không để lại dấu vết. Tất cả đều là những dấu hiệu mà ta đã đọc được trong những kinh thư cổ xưa, những ghi chép về thời kỳ đen tối nhất của tiên giới.” Hắn nhớ lại những lời cảnh báo trong Kinh Thư Vô Tự, về sự tái diễn của vòng luân hồi khi chân đạo bị suy đồi, khi lòng người bị dục vọng và quyền lực che mờ.

“Nhưng... tại sao lại là Trưởng Lão Phụng Thiên? Y là người hiền lành, chính trực, luôn quan tâm đến đệ tử,” Tô Mạt Nhi hỏi, cố gắng tìm kiếm một lý do, một chút logic trong sự tàn nhẫn này.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu. “Chính vì y là người hiền lành, chính trực, Mạt Nhi. Y có tiếng nói, y được nhiều người kính trọng. Việc ám sát y không chỉ là một cái chết, mà là một đòn giáng mạnh vào niềm tin của Thiên Đạo Môn, vào sự ổn định của môn phái. Nó sẽ gieo rắc sự hoảng loạn, sự nghi kỵ sâu sắc hơn, chia rẽ nội bộ Thiên Đạo Môn.” Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của linh khí hỗn loạn đang bao trùm Thiên Đạo Môn. “Họ muốn gieo rắc hỗn loạn, làm suy yếu Thiên Đạo Môn từ bên trong. Ai là kẻ hưởng lợi từ điều này?”

Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén xuyên qua màn đêm. “Lã Bất Phàm, dù đang cố gắng kiểm soát tình hình, nhưng sẽ khó tránh khỏi những nghi ngờ. Vụ án này sẽ làm lung lay vị thế của hắn, khiến nhiều người hoài nghi về khả năng bảo vệ môn phái của hắn. Và trong sự hỗn loạn đó, một thế lực khác, một 'bóng đêm' đang chờ đợi cơ hội để hành động, để thâm nhập sâu hơn và gây ra những tai họa lớn hơn.” Hắn cảm thấy một mối liên hệ mơ hồ, một sự sắp đặt tinh vi phía sau tất cả những biến cố này. Những Hắc Y Nhân bí ẩn mà hắn đã linh cảm từ lâu, giờ đây có lẽ đã bắt đầu lộ diện, dù chỉ là những dấu vết mờ nhạt nhất.

Tô Mạt Nhi rùng mình. “Vậy thì... chúng ta phải làm gì bây giờ, Lâm Nhất ca? Nếu họ thực sự là Hắc Y Nhân, chúng ta không thể chống lại được.”

Lâm Nhất nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mây mù dày đặc vẫn bao phủ Thiên Đạo Môn, như một điềm báo cho những biến cố sắp tới. Gió rít từng hồi, mang theo hơi lạnh buốt giá. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, không chỉ là đối phó với Lã Bất Phàm, mà còn là một thế lực bí ẩn, tàn độc hơn. Nhưng tiên đạo tại tâm. Và chừng nào tâm hắn còn kiên định, chừng nào hắn còn giữ được lòng trắc ẩn, thì Vô Tiên chi Đạo của hắn vẫn sẽ tiếp tục. Hắn sẽ phải tìm cách bảo vệ Tô Mạt Nhi, bảo vệ chân lý mà hắn tin tưởng, và đối mặt với những gì đang đến, dù cho hồng trần có gian nan đến mấy, và lịch sử có lặp lại bi kịch của 3000 năm về trước. Bóng đêm đang dần buông xuống, và một cuộc chiến khác, âm thầm hơn, tàn khốc hơn, đang chờ đợi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ