Gió rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt giá của màn đêm vừa buông xuống. Mùi máu thoang thoảng, dù đã được che giấu kỹ càng, nhưng vẫn còn vương vấn trong không khí Thiên Đạo Môn, một mùi hương tanh nồng mà chỉ những người có khứu giác nhạy bén như Lâm Nhất mới có thể cảm nhận được, như một lời nhắc nhở lạnh lùng về tội ác vừa xảy ra.
“Ai... ai có thể làm được điều đó mà không để lại dấu vết? Liệu có phải là... Hắc Y Nhân trong truyền thuyết?” Tô Mạt Nhi khẽ thì thầm, giọng nói nàng run rẩy trong màn đêm tĩnh mịch, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự sợ hãi. Nàng đã nghe kể về những Hắc Y Nhân bí ẩn, những kẻ chuyên gieo rắc tai họa và hỗn loạn, những kẻ hành động trong bóng tối mà không để lại bất kỳ dấu vết nào, những bóng ma vô hình mà ngay cả các trưởng lão quyền uy cũng phải kiêng dè.
Lâm Nhất nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mây mù dày đặc đã nuốt chửng cả vầng trăng, chỉ còn lại một màu đen kịt bao trùm lấy Thiên Đạo Môn rộng lớn. “Không có dấu vết... linh hồn tiêu tán... đây không phải là một vụ giết người thông thường, Mạt Nhi.” Giọng hắn trầm lắng, như đang suy nghĩ rất sâu xa, mỗi từ như được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thoát ra khỏi đôi môi mỏng. “Một trưởng lão có tu vi cao thâm như Trưởng Lão Phụng Thiên, không thể bị ám sát mà không có chút động tĩnh nào, trừ khi kẻ ra tay có thủ đoạn cực kỳ tinh vi, hoặc năng lực của y đã bị phong tỏa hoàn toàn. Linh lực trong phòng hỗn loạn, nhưng lại không có dấu hiệu giao chiến, điều đó cho thấy sát thủ đã hành động một cách gọn gàng, nhanh chóng, và tàn độc. Hắn không chỉ muốn lấy mạng, mà còn muốn hủy diệt cả linh hồn, xóa sạch mọi dấu vết của sự tồn tại.”
Hắn ngừng lại, ánh mắt sâu thẳm, xa xăm, như đang nhìn về một quá khứ xa xăm hàng ngàn năm về trước, nơi những trang sử cũ kỹ ghi lại những biến cố kinh hoàng. “Có lẽ, những gì ta đã nói về sự suy tàn của chân đạo, về Đại Tiên Chiến 3000 năm trước... đang bắt đầu lặp lại. Sự hỗn loạn nội bộ, sự nghi kỵ, và giờ là những vụ ám sát bí ẩn không để lại dấu vết. Tất cả đều là những dấu hiệu mà ta đã đọc được trong những kinh thư cổ xưa, những ghi chép về thời kỳ đen tối nhất của tiên giới, khi lòng người bị dục vọng và quyền lực che mờ, khi chân lý bị bóp méo, và tà ma có cơ hội trỗi dậy.” Hắn nhớ lại những lời cảnh báo trong Kinh Thư Vô Tự, về sự tái diễn của vòng luân hồi khi chân đạo bị suy đồi, khi vạn vật hữu linh nhưng nhân sinh vô tình.
“Nhưng... tại sao lại là Trưởng Lão Phụng Thiên? Y là người hiền lành, chính trực, luôn quan tâm đến đệ tử,” Tô Mạt Nhi hỏi, cố gắng tìm kiếm một lý do, một chút logic trong sự tàn nhẫn và vô nghĩa này, giọng nàng vẫn còn run rẩy vì kinh hãi.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài của hắn khẽ lay động trong gió. “Chính vì y là người hiền lành, chính trực, Mạt Nhi. Y có tiếng nói, y được nhiều người kính trọng. Việc ám sát y không chỉ là một cái chết, mà là một đòn giáng mạnh vào niềm tin của Thiên Đạo Môn, vào sự ổn định và đoàn kết của môn phái. Nó sẽ gieo rắc sự hoảng loạn, sự nghi kỵ sâu sắc hơn, chia rẽ nội bộ Thiên Đạo Môn, khiến mỗi người đều trở thành kẻ tình nghi trong mắt người khác.” Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của linh khí hỗn loạn đang bao trùm Thiên Đạo Môn, một luồng khí lạnh lẽo không chỉ đến từ cơn gió đêm mà còn từ sự mất mát niềm tin. “Họ muốn gieo rắc hỗn loạn, làm suy yếu Thiên Đạo Môn từ bên trong. Ai là kẻ hưởng lợi từ điều này?”
Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén xuyên qua màn đêm u tối. “Lã Bất Phàm, dù đang cố gắng kiểm soát tình hình, nhưng sẽ khó tránh khỏi những nghi ngờ. Vụ án này sẽ làm lung lay vị thế của hắn, khiến nhiều người hoài nghi về khả năng bảo vệ môn phái của hắn, hoài nghi về sự công bằng và minh bạch mà hắn luôn rao giảng. Và trong sự hỗn loạn đó, một thế lực khác, một 'bóng đêm' đang chờ đợi cơ hội để hành động, để thâm nhập sâu hơn và gây ra những tai họa lớn hơn, đẩy Thiên Đạo Môn vào vực thẳm của sự suy tàn.” Hắn cảm thấy một mối liên hệ mơ hồ, một sự sắp đặt tinh vi phía sau tất cả những biến cố này, một sợi dây vô hình đang kéo Thiên Đạo Môn vào một cái bẫy chết người. Những Hắc Y Nhân bí ẩn mà hắn đã linh cảm từ lâu, giờ đây có lẽ đã bắt đầu lộ diện, dù chỉ là những dấu vết mờ nhạt nhất, những mảnh ghép rời rạc của một bức tranh đen tối.
Tô Mạt Nhi rùng mình, đôi vai nhỏ bé run lên. “Vậy thì... chúng ta phải làm gì bây giờ, Lâm Nhất ca? Nếu họ thực sự là Hắc Y Nhân, chúng ta không thể chống lại được.” Nàng bám víu vào hắn, tìm kiếm sự an toàn trong vòng tay quen thuộc.
Lâm Nhất nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mây mù dày đặc vẫn bao phủ Thiên Đạo Môn, như một điềm báo cho những biến cố sắp tới. Gió rít từng hồi, mang theo hơi lạnh buốt giá thấu xương. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, không chỉ là đối phó với Lã Bất Phàm, mà còn là một thế lực bí ẩn, tàn độc hơn, một thế lực đang thao túng mọi thứ từ trong bóng tối. Nhưng tiên đạo tại tâm. Và chừng nào tâm hắn còn kiên định, chừng nào hắn còn giữ được lòng trắc ẩn, chừng nào hắn còn tin vào chân lý của sự tồn tại, thì Vô Tiên chi Đạo của hắn vẫn sẽ tiếp tục. Hắn sẽ phải tìm cách bảo vệ Tô Mạt Nhi, bảo vệ chân lý mà hắn tin tưởng, và đối mặt với những gì đang đến, dù cho hồng trần có gian nan đến mấy, và lịch sử có lặp lại bi kịch của 3000 năm về trước. Bóng đêm đang dần buông xuống, và một cuộc chiến khác, âm thầm hơn, tàn khốc hơn, đang chờ đợi. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn sẽ phải tìm thấy chân tâm của mình, giữa vòng xoáy của hỗn loạn này.
***
Sáng sớm hôm sau, một lớp sương mù dày đặc vẫn bao phủ Thiên Đạo Môn, khiến mọi vật trở nên hư ảo, mờ mịt như trong một bức tranh thủy mặc u buồn. Những giọt sương đêm đọng trên cành cây lá cỏ, lạnh lẽo và ẩm ướt, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh đang cố gắng xuyên qua màn sương. Bên trong Vô Cực Tháp, một tòa tháp đá đen cao vút, không cửa sổ, chỉ có một cánh cổng lớn ở tầng trệt, không khí càng thêm nặng nề và u ám. Đây là nơi được cho là an toàn nhất Thiên Đạo Môn, là biểu tượng của sự uy nghiêm và bất khả xâm phạm, nhưng giờ đây, nó lại trở thành tâm điểm của sự bất an và hoài nghi.
Bề mặt tháp được khắc các phù văn cổ xưa tỏa ra linh quang mờ ảo, nhưng ánh sáng đó không đủ để xua tan bóng tối đang bao trùm. Tiếng gió rít bên ngoài tháp vọng vào qua các khe hở vô hình, nghe như những lời than khóc ai oán của linh hồn. Bên trong, tiếng bước chân vội vã của các đệ tử và trưởng lão vang vọng trong các tầng, đan xen với tiếng va chạm lanh canh của pháp bảo và tiếng gầm gừ ảo ảnh từ các trận pháp trấn thủ. Mùi đá lạnh lẽo đặc trưng của Vô Cực Tháp hòa quyện với mùi linh khí hỗn loạn, đôi khi còn thoang thoảng mùi máu khô và mùi đất lạ từ các cảnh giới ảo ảnh bên trong, tạo nên một bầu không khí áp lực, căng thẳng và đầy thử thách. Cảm giác cô lập và đối mặt với chính mình là điều mà bất kỳ ai đặt chân vào nơi này đều phải đối mặt, nhưng hôm nay, sự cô lập ấy còn mang theo một nỗi sợ hãi vô hình.
Lã Bất Phàm đứng sừng sững giữa đại sảnh tầng một của Vô Cực Tháp, vẻ mặt tuấn tú thường ngày giờ đây căng thẳng đến mức biến dạng, đôi mắt sắc lạnh ẩn chứa tham vọng và sự khinh thường giờ đây chỉ còn lại sự bực tức và bất lực. Hắn, người luôn tự hào về sự kiểm soát tuyệt đối của mình, giờ đây đang đối mặt với một tình huống hoàn toàn nằm ngoài tầm tay. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, nhưng vài sợi tóc con đã bung ra, rủ xuống khuôn mặt góc cạnh, cho thấy sự xao nhãng hiếm hoi. Trang phục lộng lẫy, thêu thùa hoa văn tinh xảo bằng chất liệu đắt tiền của hắn dường như không thể che giấu được sự tức giận đang sục sôi bên trong.
Hắn nhìn chằm chằm vào một trưởng lão đang run rẩy đứng trước mặt mình. Trưởng lão này là người phụ trách việc truy tìm dấu vết, nhưng khuôn mặt y tái nhợt, mồ hôi lạnh toát ra dù không khí lạnh giá.
“Không một dấu vết?” Lã Bất Phàm gằn giọng, giọng nói hùng hồn thường ngày giờ đây mang một vẻ sắc lạnh đầy thất vọng, vang vọng khắp đại sảnh tháp đá. “Ngươi chắc chắn không bỏ sót thứ gì sao? Thiên Đạo Môn ta với bao nhiêu bí pháp truy tung, bao nhiêu linh khí trinh sát, lại không thể tìm ra một chút manh mối nào của kẻ sát nhân sao? Ngươi muốn ta tin rằng Trưởng Lão Phụng Thiên tự nhiên tan biến vào hư không ư?”
Trưởng lão kia, một tu sĩ trung niên râu tóc bạc phơ, nhưng giờ đây lại run rẩy như một đứa trẻ, cúi đầu thật thấp, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt đầy uy quyền của Lã Bất Phàm. “Bẩm Thiếu tông chủ, thần... thần đã dùng hết mọi bí pháp truy tung, huy động tất cả đệ tử tinh thông pháp trận và linh nhãn, nhưng hung thủ như thể tan biến vào hư không, không để lại bất kỳ một dấu vết nào của linh lực hay khí tức. Thậm chí, ngay cả tàn dư trận pháp bảo vệ tẩm điện của Trưởng Lão Phụng Thiên cũng bị xóa sạch, không một chút gợn sóng.” Y ngập ngừng một lát, rồi nói thêm, giọng nhỏ dần như sợ hãi: “Chỉ có một chút... âm khí rất lạ. Một loại khí tức âm hàn, quỷ dị, không giống bất kỳ công pháp nào mà Thiên Đạo Môn chúng ta từng biết đến. Nó rất mờ nhạt, gần như không thể cảm nhận được, nhưng... nó có thật.”
Lã Bất Phàm nghe vậy, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo, hắn đá mạnh vào một viên đá tảng lớn gần đó, một tiếng "ầm" vang vọng khắp đại sảnh tháp đá, khiến các đệ tử và trưởng lão phụ trách điều tra giật mình thót tim. Viên đá tảng nứt ra một vết dài, nhưng dường như không thể xoa dịu được sự bực tức đang bùng cháy trong lòng hắn. Hắn quét ánh mắt sắc như dao cau qua những gương mặt hoang mang, sợ hãi của các đệ tử và trưởng lão khác đang đứng đó, mỗi người đều mang vẻ mặt bất an, lo lắng cho số phận của chính mình. Sự bất lực và tức giận của Lã Bất Phàm lan tỏa khắp không gian, khiến không ai dám ho he nửa lời.
Từ một góc khuất của đại sảnh, gần bức tường đá được khắc phù văn cổ xưa, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi lặng lẽ quan sát mọi việc. Hắn, với thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn, đôi mắt đen láy sâu thẳm thường mang vẻ trầm tư, giờ đây lại càng thêm nặng trĩu. Đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu của hắn dường như tương phản hoàn toàn với sự lộng lẫy của Lã Bất Phàm, nhưng lại toát lên một vẻ điềm đạm, không khoa trương. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi, trong sáng, giờ đây lại mang vẻ sợ hãi rõ rệt, nàng bám chặt lấy cánh tay Lâm Nhất, cơ thể nhỏ nhắn khẽ run lên.
Lâm Nhất cảm nhận rõ ràng sự bất lực và tức giận đang sục sôi trong Lã Bất Phàm. Hắn hiểu, đây không chỉ là sự tức giận vì vụ án không có lời giải, mà còn là sự lo sợ về uy tín, về vị thế của chính hắn đang bị lung lay. Hắn đã cố gắng tạo ra một hình ảnh mạnh mẽ, kiểm soát mọi thứ sau cuộc luận đạo, nhưng vụ án mạng này đã giáng một đòn nặng nề vào quyền uy đó. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán," Lâm Nhất thầm nghĩ. Lã Bất Phàm càng cố gắng trấn áp, càng cố gắng thể hiện quyền lực, thì sự nghi ngờ và bất an trong lòng người lại càng lớn. Loại âm khí mà vị trưởng lão kia nhắc đến, Lâm Nhất đã thoáng cảm nhận được từ tối qua, một luồng khí lạnh lẽo, quỷ dị, không thuộc về bất kỳ công pháp tu luyện chính thống nào, nó mang theo hơi thở của sự hủy diệt và vô tận. Nó không chỉ đơn thuần là âm khí, mà là một dấu hiệu của sự tha hóa, một dấu vết của tà đạo đang trỗi dậy.
Hắn nhìn sang Tô Mạt Nhi, thấy khuôn mặt nàng tái nhợt vì sợ hãi, đôi mắt nàng vẫn nhìn chằm chằm vào Lã Bất Phàm với vẻ lo lắng. Lâm Nhất khẽ siết chặt tay nàng, trấn an một cách vô thanh. Hắn biết, những gì đang diễn ra không chỉ là một vụ án đơn lẻ, mà là một phần của một âm mưu lớn hơn, một sự kiện đang đẩy Thiên Đạo Môn vào vòng xoáy của hỗn loạn, đúng như những gì hắn đã linh cảm từ lâu. Sự xuất hiện của "âm khí lạ" càng củng cố suy nghĩ của hắn về một thế lực bí ẩn, một "bóng đêm" đang chờ thời cơ. Liệu có phải là những Hắc Y Nhân mà Tô Mạt Nhi đã nhắc đến? Hay là một thứ gì đó còn đáng sợ hơn, một sự trở lại của những tà ma đã bị phong ấn từ thời Đại Tiên Chiến? Lâm Nhất không có câu trả lời, nhưng lòng hắn nặng trĩu một dự cảm chẳng lành.
Lã Bất Phàm vẫn chưa nguôi giận, hắn quay sang một nhóm các đệ tử khác, giọng nói càng thêm gay gắt. “Còn các ngươi? Các ngươi đã tìm kiếm ở đâu? Có phát hiện ra bất cứ điều gì khả nghi không? Dù chỉ là một sợi tóc, một hạt bụi lạ cũng không có sao? Toàn bộ Thiên Đạo Môn, bao nhiêu tu sĩ tinh anh, lại không thể tìm ra kẻ đã giết chết một Trưởng lão quan trọng như Phụng Thiên ư? Các ngươi đang làm trò gì vậy?” Hắn gầm lên, khiến toàn bộ đệ tử cúi đầu rạp xuống, không ai dám ngẩng mặt lên.
Sự bế tắc của cuộc điều tra, sự tức giận của Lã Bất Phàm, và nỗi sợ hãi lan truyền trong lòng các đệ tử, tất cả hòa quyện lại tạo nên một bức tranh u ám về một Thiên Đạo Môn đang dần mất đi sự ổn định và niềm tin. Lâm Nhất biết, đây chính là lúc những mầm mống của sự suy tàn bắt đầu nảy nở, khi chân lý bị che mờ bởi những toan tính quyền lực và sự nghi kỵ vô tận. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm." Hắn thầm nhắc nhở bản thân, rằng con đường của hắn không nằm ở những phép tắc thần thông hay quyền lực, mà ở chính sự kiên định trong lòng, ở sự thấu hiểu lẽ nhân sinh.
***
Khi mặt trời lên cao, những tia nắng nhạt cố gắng xuyên qua lớp sương mù còn sót lại, chiếu rọi xuống Huấn Luyện Tràng, nơi thường ngày tràn ngập tiếng hô vang và kiếm khí rực lửa. Tuy nhiên, hôm nay, bầu không khí ở đây lại bao trùm bởi một sự nặng nề, ngột ngạt đến lạ thường. Thay vì những tiếng va chạm binh khí dồn dập hay những tiếng quyền cước mạnh mẽ, người ta chỉ nghe thấy những tiếng thì thầm to nhỏ, những lời bàn tán xì xào như tiếng ong vỡ tổ, hòa lẫn với tiếng gió lướt qua các hàng cột đá. Mùi mồ hôi đặc trưng của sự luyện tập không còn là mùi hương chủ đạo, mà thay vào đó là mùi đất ẩm, mùi kim loại từ những pháp bảo bị bỏ quên, và một mùi linh khí hỗn loạn, nặng nề, phản ánh sự bất an đang lan tỏa.
Các đệ tử không còn tập trung vào việc luyện công, mà đứng thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt hoang mang, lo lắng, thi thoảng lại liếc nhìn xung quanh một cách cảnh giác. Những lời đồn đại về vụ ám sát Trưởng Lão Phụng Thiên lan truyền như bệnh dịch, nhanh chóng và không thể kiểm soát.
“Ngươi nghe gì chưa? Trưởng Lão Phụng Thiên bị giết, không một chút phản kháng! Ai có thể làm được điều đó trong Thiên Đạo Môn, nơi có vô số cao thủ và trận pháp bảo vệ?” Một đệ tử trẻ tuổi, khuôn mặt vẫn còn non nớt, thì thầm với bạn mình, giọng nói run rẩy.
“Nghe nói là Hắc Y Nhân, một kẻ chuyên ám sát, thân pháp quỷ dị, không ai thấy mặt, không để lại dấu vết,” một đệ tử khác đáp lời, giọng đầy vẻ sợ hãi và bí ẩn. “Mấy ngày nay trong tông môn đã có tin đồn về một thế lực bóng tối đang hoạt động. Hừm, liệu có phải là kẻ đã ám sát Lý Nguyên không? Nhớ không, Lý Nguyên cũng biến mất một cách bí ẩn, chẳng khác nào Trưởng Lão Phụng Thiên bây giờ.”
Những lời đồn thổi, thêu dệt được thêm thắt, làm tăng thêm sự kinh hoàng. Người ta nói về những Hắc Y Nhân với thủ đoạn tàn độc, có thể lấy mạng người mà không để lại một sợi tóc, một dấu vết linh lực. Họ còn kể về 'Bóng Ma Vô Hình' chuyên ám sát những người chính trực, những người có tiếng nói, nhằm gieo rắc hỗn loạn và chia rẽ trong Thiên Đạo Môn. Nỗi sợ hãi này không chỉ đến từ cái chết, mà còn từ sự không biết, sự vô hình của kẻ địch.
Mã Tam, thủ hạ trung thành của Lã Bất Phàm, cùng với một vài đệ tử thân cận, đang cố gắng dẹp loạn, duy trì trật tự. Hắn, với vẻ mặt hống hách thường ngày, giờ đây lại lộ rõ vẻ căng thẳng. Hắn đi đi lại lại giữa các nhóm đệ tử, cố gắng thể hiện quyền lực, nhưng chỉ khiến nỗi sợ hãi càng thêm thâm căn cố đế.
“Tất cả im lặng!” Mã Tam quát lớn, giọng nói hùng hổ vang vọng khắp Huấn Luyện Tràng. “Ai còn dám bịa đặt lời đồn nhảm, gieo rắc hoang mang trong tông môn sẽ bị xử phạt nghiêm khắc! Trưởng Lão Phụng Thiên bị sát hại là một sự thật đau lòng, nhưng các ngươi không được phép lợi dụng điều đó để gây rối! Thiếu tông chủ đang đích thân điều tra, nhất định sẽ tìm ra hung thủ!”
Tuy nhiên, lời quát tháo của Mã Tam không những không dập tắt được ngọn lửa của những lời đồn đại, mà ngược lại, còn làm nó bùng cháy mạnh mẽ hơn. Các đệ tử chỉ im lặng một lúc, rồi lại quay sang thì thầm với nhau, ánh mắt đầy nghi kỵ và bất an. Họ không còn tin vào những lời trấn an suông, mà chỉ cảm nhận được mối nguy hiểm đang rình rập.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đi ngang qua Huấn Luyện Tràng, giữa lúc không khí đang căng thẳng tột độ. Hắn, với dáng điềm đạm, không khoa trương, cùng với đạo bào cũ kỹ của mình, dường như là một điểm nhấn khác biệt giữa đám đông đang hoảng loạn. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, giờ đây tái nhợt đi vì sợ hãi, đôi mắt to tròn long lanh nhìn khắp lượt, như thể đang tìm kiếm một bóng ma vô hình nào đó. Nàng nắm chặt lấy tay Lâm Nhất, ngón tay lạnh buốt và run rẩy.
Lâm Nhất bắt gặp ánh mắt hoang mang của một vài đệ tử, ánh mắt đó nhanh chóng chuyển sang nghi kỵ khi nhìn thấy hắn – kẻ đã 'chọc giận' Lã Bất Phàm trong cuộc luận đạo. Đối với nhiều người, Lâm Nhất là một kẻ ngoại đạo, một người mang tư tưởng khác biệt, và sự xuất hiện của hắn cùng với những biến cố gần đây khiến hắn trở thành một mục tiêu tiềm năng cho sự nghi ngờ. Hắn cảm nhận được những ánh mắt dò xét, những lời thì thầm về mình, về việc hắn có thể là nguyên nhân gây ra sự bất ổn này.
Hắn thấu hiểu nỗi sợ hãi đó. Khi lòng người đã mất đi niềm tin, khi sự nghi kỵ đã bén rễ, bất kỳ ai khác biệt cũng có thể trở thành đối tượng của sự bài trừ. Đây chính là một trong những biểu hiện của sự suy tàn, khi chân lý bị lu mờ, và con người quay lưng lại với nhau. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," nhưng giờ đây, tình người dường như đang dần cạn kiệt, nhường chỗ cho sự ích kỷ và sợ hãi. Lâm Nhất nhận ra rằng, Lã Bất Phàm dù có quyền lực đến mấy, cũng không thể kiểm soát được những lời đồn đại và nỗi sợ hãi vô hình này. Sự bế tắc trong điều tra đã làm lung lay uy tín của hắn, khiến các đệ tử mất niềm tin vào khả năng bảo vệ môn phái của người lãnh đạo tương lai.
Tô Mạt Nhi, cô bé hoạt bát thường ngày, giờ đây im lặng một cách bất thường, chỉ bám víu vào Lâm Nhất như một chiếc lá nhỏ bám vào thân cây giữa cơn bão. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo của những ánh mắt nghi kỵ, và nỗi sợ hãi đang lan tỏa khắp nơi. Lâm Nhất nhìn xuống nàng, thấy rõ sự bất an trong đôi mắt trong sáng. Hắn biết, con đường 'Vô Tiên' mà hắn đang theo đuổi không chỉ là con đường tu luyện bản thân, mà còn là con đường phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt nhất của hồng trần, nơi mà lòng người còn khó đoán hơn cả thiên cơ. Cuộc thanh trừng nội bộ, vụ ám sát bí ẩn, và những lời đồn thổi về Hắc Y Nhân – tất cả đang đẩy Thiên Đạo Môn vào một vực sâu không đáy, và hắn cùng Tô Mạt Nhi đang đứng ngay bên bờ vực đó.
***
Đêm dần buông xuống, mang theo những hạt mưa phùn li ti và cơn gió se lạnh, thổi từng đợt qua những mái ngói xanh của Khinh Vân Khách Điếm. Trong căn phòng nhỏ quen thuộc, sự ấm cúng của mái gỗ và ánh nến lung linh dường như không đủ để xua tan cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi. Tiếng mưa rơi tí tách trên mái, tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ, hòa lẫn với những âm thanh mơ hồ từ phố xá vắng lặng bên ngoài, tạo nên một bản nhạc buồn bã, ảm đạm. Mùi gỗ cũ của căn phòng, mùi khói bếp thoang thoảng từ nhà dưới, và hương trà ấm thoảng qua, tất cả đều là những dấu hiệu của sự bình yên quen thuộc, nhưng sự bình yên ấy giờ đây lại trở nên mong manh đến lạ.
Tô Mạt Nhi cuộn tròn trên giường, tấm chăn mỏng manh quấn quanh người, nhưng dường như không thể làm nàng ấm hơn. Đôi mắt to tròn của nàng không ngừng liếc nhìn ra cửa sổ, nơi màn đêm mờ mịt và những bóng cây lay động trong gió, như thể nàng sợ hãi một bóng hình nào đó có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Nỗi sợ hãi sau những gì đã chứng kiến trong ngày, từ sự bế tắc của cuộc điều tra đến những lời đồn đại rợn người về Hắc Y Nhân, đã gặm nhấm tâm trí nàng, khiến nàng không thể nào yên giấc.
Lâm Nhất ngồi bên bàn, ánh mắt trầm tư nhìn ngọn nến lay động. Ánh sáng yếu ớt của ngọn nến hắt lên khuôn mặt thư sinh của hắn, tạo nên những bóng đổ mờ ảo, làm tăng thêm vẻ u buồn. Hắn suy ngẫm về những gì đã thấy, về sự đổ vỡ của trật tự, về sự lung lay của niềm tin trong Thiên Đạo Môn. Những lời đồn đại về Hắc Y Nhân, về kẻ ám sát bí ẩn không để lại dấu vết, về "âm khí lạ" mà vị trưởng lão kia đã nhắc đến, tất cả đều gợi cho hắn nhớ về những trang sử cũ kỹ của Đại Tiên Chiến 3000 năm về trước, khi chân đạo suy tàn và tà ma trỗi dậy.
“Lâm Nhất ca ca... đệ sợ quá.” Giọng Tô Mạt Nhi khẽ run rẩy, phá vỡ sự im lặng trong căn phòng. “Ai đã làm điều đó? Liệu chúng ta có an toàn không? Nếu Hắc Y Nhân thật sự tồn tại, và chúng tinh vi đến mức có thể ám sát một Trưởng lão mà không ai hay biết, thì chúng ta...” Nàng không nói hết câu, nhưng ý tứ đã rõ ràng. Hai người họ, một tiểu đạo sĩ gầy gò và một cô bé phàm nhân, liệu có thể chống lại một thế lực tàn độc và bí ẩn đến vậy?
Lâm Nhất quay lại nhìn nàng, ánh mắt đầy sự thấu hiểu và xót xa. Hắn đứng dậy, bước đến bên giường, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tô Mạt Nhi, trấn an nàng bằng sự ấm áp từ lòng bàn tay. “Kẻ gây ra chuyện này... không chỉ muốn giết người, Mạt Nhi. Hắn còn muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, gieo rắc sự nghi kỵ và hỗn loạn vào tận sâu thẳm của Thiên Đạo Môn. Nó gợi cho ta nhớ đến những gì sư phụ từng kể về Đại Tiên Chiến... khi lòng người bắt đầu lung lay, khi 'chân đạo' suy tàn, cũng là lúc tà ma trỗi dậy, khi những kẻ ẩn mình trong bóng tối tìm thấy cơ hội để thao túng và hủy diệt.” Giọng hắn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc. Hắn nhớ lại những lời thầy mình đã nói, về vòng luân hồi của thịnh suy, về cái giá phải trả khi con người rời xa chân lý.
“Sư phụ từng nói, khi niềm tin bị phá vỡ, khi lòng người bị chia rẽ, đó là lúc một môn phái, một triều đại, thậm chí là cả một nền văn minh, bắt đầu sụp đổ từ bên trong. Những Hắc Y Nhân này, hay bất kỳ thế lực bóng tối nào đứng đằng sau, chúng đang lợi dụng chính sự sợ hãi và tham vọng của con người để đạt được mục đích của mình. Chúng không cần phải trực tiếp đối đầu, chỉ cần gieo rắc một hạt giống nghi kỵ, một mầm mống sợ hãi, là đủ để cả một tông môn hùng mạnh tự xé nát lẫn nhau.” Lâm Nhất tiếp tục, ánh mắt hắn lại hướng về phía cửa sổ, nơi màn đêm càng thêm dày đặc.
“Họ đang biến Thiên Đạo Môn thành một chiến trường của sự nghi kỵ, nơi mỗi người đều nhìn nhau bằng ánh mắt ngờ vực. Và trong cái mớ hỗn độn ấy, những kẻ yếu thế như Lý Nguyên, như Trưởng Lão Phụng Thiên, sẽ là những người đầu tiên phải gánh chịu hậu quả. Ngay cả Lã Bất Phàm, dù đang cố gắng duy trì vẻ uy nghiêm, nhưng lòng hắn cũng đang bị nỗi sợ hãi và tức giận gặm nhấm. Hắn càng cố kiểm soát, càng cố ra lệnh, thì sự bất lực của hắn lại càng lộ rõ, và uy tín của hắn sẽ càng lung lay.” Lâm Nhất thầm thở dài, hắn hiểu rằng con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Nhưng trong hoàn cảnh này, tìm thấy và giữ vững chân tâm thật sự là một thử thách khổng lồ.
Hắn đứng dậy, bước đến cửa sổ, nhìn ra màn đêm mờ mịt. Mưa phùn vẫn rơi, gió vẫn thổi, mang theo cái lạnh cắt da. Từ trên cao, hắn có thể thấy những ngọn đèn lồng yếu ớt lấp lóe trong Thiên Đạo Môn, như những đốm lửa nhỏ nhoi sắp bị dập tắt bởi cơn bão tố. Hắn tự hỏi, liệu Vô Tiên chi Đạo của hắn, con đường của sự thấu hiểu hồng trần và lòng trắc ẩn, có đủ sức mạnh để đối phó với một thế lực tàn độc và bí ẩn đến vậy? Liệu hắn có thể bảo vệ được Tô Mạt Nhi, bảo vệ được những giá trị mà hắn tin tưởng, khi mà cả thế giới dường như đang chìm đắm trong hỗn loạn và tà ác?
Đúng lúc đó, một bóng đen lướt qua góc phố dưới ánh đèn lồng yếu ớt. Nó nhanh đến mức khó nhận ra, chỉ là một cái chớp mắt, một hình ảnh thoáng qua trong màn mưa phùn, như thể là ảo giác do sự mệt mỏi. Nhưng Lâm Nhất, với giác quan nhạy bén của một đạo sĩ đã trải qua bao phong ba, đã cảm nhận được một luồng khí lạnh rợn người, một sự hiện diện tăm tối và đầy đe dọa. Đó không phải là một bóng người bình thường, mà là một thứ gì đó khác, một sự tồn tại vô hình mà hữu hình, ẩn chứa sức mạnh hủy diệt. Hắn khẽ nheo mắt, cố gắng nhìn xuyên qua màn đêm, nhưng bóng đen đã biến mất, như chưa từng tồn tại.
Thế nhưng, cảm giác lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời cảnh báo. Hắc Y Nhân, những kẻ trong bóng tối, không chỉ gieo rắc nỗi sợ hãi trong Thiên Đạo Môn, mà giờ đây, chúng dường như đã ở rất gần, có thể đang theo dõi hắn, theo dõi từng bước đi của hắn. Một cuộc chiến không tiếng súng, không giao tranh ồn ào, nhưng lại âm thầm gặm nhấm niềm tin và chia rẽ lòng người, đang dần bao trùm lấy Thiên Đạo Môn. Và Lâm Nhất, giữa vòng xoáy của âm mưu và hỗn loạn ấy, biết rằng hắn không thể đứng ngoài cuộc. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn sẽ phải đối mặt với bóng đêm đang chờ đợi, và tìm ra chân tướng của tất cả, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người hắn quan tâm, và vì chân lý của đạo.