Vô tiên chi đạo
Chương 143

Cấm Địa Huyết Ảnh: Mất Tích Bí Ẩn

4642 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 142: Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi phản ứng trước ký hiệu lạ trên bệ cửa sổ, củng cố nhận thức về mối đe dọa của Hắc Y Nhân đã ở rất gần.,Tăng cường không khí căng thẳng, sợ hãi và nghi kỵ trong Thiên Đạo Môn sau vụ ám sát Trưởng Lão Phụng Thiên.,Giới thiệu sự kiện trọng tâm của chương: Một đệ tử cốt cán biến mất không dấu vết ngay trong một khu vực cấm địa, làm dấy lên nỗi sợ hãi tột độ và chứng tỏ kẻ thù bí ẩn có thể hành động bất cứ lúc nào, bất cứ đâu.,Khắc họa sự bất lực và tức giận của Lã Bất Phàm khi tình hình vượt ngoài tầm kiểm soát của hắn, làm lung lay thêm uy tín.,Củng cố thêm niềm tin của Lâm Nhất vào con đường 'Vô Tiên' và sự cần thiết phải hành động để bảo vệ những giá trị mình trân trọng, đồng thời nhận ra mối đe dọa đang lớn dần.,Tạo tiền đề mạnh mẽ cho sự xuất hiện chính thức của Hắc Y Nhân trong Chương 145.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lã Bất Phàm, Mã Tam, Các Đệ Tử Thiên Đạo Môn khác, Đệ Tử Cốt Cán (Ẩn danh hoặc tự đặt tên)
Mood: Tense, mysterious, fearful, ominous, contemplative
Kết chương: [object Object]

Gió vẫn rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của màn mưa phùn miên man từ đêm qua. Sáng sớm, Khinh Vân Khách Điếm đã bắt đầu rộn ràng tiếng người, tiếng chén đĩa va chạm lách cách từ dưới sảnh lớn vọng lên, tiếng bước chân thình thịch trên cầu thang gỗ cũ kỹ, cùng mùi thức ăn mới nấu, mùi rượu thoang thoảng và mùi khói bếp lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thân thuộc đến lạ thường. Nhưng trong căn phòng nhỏ trên tầng hai, sự ấm áp ấy chẳng thể xua tan đi cái lạnh lẽo đã bám víu lấy tâm can Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi từ đêm qua.

Hắn đứng bên bệ cửa sổ, nơi ánh sáng ban mai yếu ớt vừa đủ để soi rõ một ký hiệu nhỏ, góc cạnh, dường như được khắc sâu bằng một vật sắc nhọn nào đó. Nó không phải là một nét vẽ ngẫu hứng, mà là một hình thù phức tạp, mang ý nghĩa riêng, dù Lâm Nhất chưa từng thấy nó trong bất kỳ điển tịch hay phù chú nào mà hắn từng đọc qua. Nhưng lạ lùng thay, khi hắn khẽ chạm ngón tay vào lớp gỗ sần sùi ấy, một luồng khí tức âm u, lạnh lẽo bất chợt truyền đến, quen thuộc đến đáng sợ. Giống như cái cảm giác rợn người khi bóng đen kia lướt qua dưới phố, một sự hiện diện tăm tối nhưng lại ẩn chứa một nguồn năng lượng cổ xưa, mục ruỗng, như thể nó đã tồn tại từ rất lâu, rất lâu rồi, chìm sâu trong những lớp bụi thời gian.

“Lâm Nhất ca, đây... đây là cái gì?” Tô Mạt Nhi thì thầm, giọng nàng run rẩy, đôi mắt to tròn, trong sáng giờ đây ánh lên vẻ sợ hãi tột độ. Nàng nép sát vào lưng hắn, như một chú chim nhỏ đang cố tìm hơi ấm giữa đêm đông. “Chẳng lẽ kẻ đó vẫn luôn theo dõi chúng ta sao? Hắn... hắn đã vào tận đây, khắc lên đây ư? Chúng ta có nên rời đi ngay không? Ta... ta cảm thấy không an toàn chút nào!” Nàng càng nói, giọng càng trở nên gấp gáp, hơi thở dồn dập, đôi tay bé nhỏ nắm chặt vạt áo của Lâm Nhất, run rẩy không ngừng. Nỗi sợ hãi đã gặm nhấm nàng từ vụ ám sát Trưởng Lão Phụng Thiên, giờ đây lại càng thêm sâu sắc khi nhận ra mối hiểm nguy đã ở gần đến thế, thậm chí còn để lại dấu vết ngay trước mắt họ.

Lâm Nhất chậm rãi xoay người lại, ánh mắt thấu hiểu và xót xa nhìn nàng. Hắn nhẹ nhàng đưa tay lên xoa đầu Tô Mạt Nhi, một cử chỉ đơn giản nhưng lại mang theo sức mạnh trấn an kỳ lạ. “Không sao đâu, Mạt Nhi. Kẻ đó... có lẽ không muốn làm hại chúng ta lúc này. Hắn chỉ muốn gửi một lời nhắn, một lời cảnh báo.” Giọng hắn ôn hòa, cố gắng kìm nén nỗi bất an đang dâng trào trong lòng mình. Hắn biết, trong hoàn cảnh này, sự bình tĩnh của hắn là điểm tựa duy nhất cho Tô Mạt Nhi. “Nhưng ký hiệu này... ta cảm thấy nó không hề đơn giản.” Hắn lại nhìn về phía bệ cửa sổ, cố gắng giải mã ý nghĩa ẩn chứa đằng sau hình thù kỳ dị ấy.

Hắn nhớ lại lời sư phụ từng nói về những phù văn cổ xưa, những ký hiệu mang sức mạnh và ý chí của người tạo ra nó. Ký hiệu này không mang theo sát khí trực diện, nhưng nó lại gieo rắc một nỗi sợ hãi vô hình, một cảm giác bị theo dõi, bị kiểm soát. Đó là một thứ thủ đoạn tinh vi hơn nhiều so với việc ra tay ám sát công khai. Nó đánh vào tâm lý, gặm nhấm niềm tin, và chia rẽ lòng người. Hắn đã từng chứng kiến những kẻ muốn hủy diệt một tông môn không cần phải dùng đến binh đao chém giết, mà chỉ cần gieo rắc sự ngờ vực, sợ hãi, để rồi tự chúng sẽ tàn sát lẫn nhau.

“Mạt Nhi, nàng có nhớ lời ta đã nói không?” Lâm Nhất nhẹ nhàng hỏi, giọng trầm ấm như tiếng suối chảy. “Kẻ gây ra chuyện này... chúng không chỉ muốn giết người. Chúng còn muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, gieo rắc sự nghi kỵ và hỗn loạn vào tận sâu thẳm của Thiên Đạo Môn. Nó gợi cho ta nhớ đến những gì sư phụ từng kể về Đại Tiên Chiến... khi lòng người bắt đầu lung lay, khi 'chân đạo' suy tàn, cũng là lúc tà ma trỗi dậy, khi những kẻ ẩn mình trong bóng tối tìm thấy cơ hội để thao túng và hủy diệt.” Hắn dừng lại, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn thấy những bi kịch của hàng ngàn năm về trước hiện hữu ngay trước mắt mình.

“Sư phụ từng nói, khi niềm tin bị phá vỡ, khi lòng người bị chia rẽ, đó là lúc một môn phái, một triều đại, thậm chí là cả một nền văn minh, bắt đầu sụp đổ từ bên trong. Những Hắc Y Nhân này, hay bất kỳ thế lực bóng tối nào đứng đằng sau, chúng đang lợi dụng chính sự sợ hãi và tham vọng của con người để đạt được mục đích của mình. Chúng không cần phải trực tiếp đối đầu, chỉ cần gieo rắc một hạt giống nghi kỵ, một mầm mống sợ hãi, là đủ để cả một tông môn hùng mạnh tự xé nát lẫn nhau.” Lâm Nhất tiếp tục, giọng hắn mang một nỗi lo lắng sâu sắc, không phải cho bản thân, mà cho những người đang bị cuốn vào vòng xoáy này, cho cả Thiên Đạo Môn đang đứng trên bờ vực của sự hỗn loạn. Hắn hiểu rằng, sự xuất hiện của ký hiệu này ngay trong phòng họ không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một lời thách thức. Nó cho thấy những Hắc Y Nhân kia đã ở rất gần, và chúng đang quan sát, theo dõi từng cử động của hắn.

“Họ đang biến Thiên Đạo Môn thành một chiến trường của sự nghi kỵ, nơi mỗi người đều nhìn nhau bằng ánh mắt ngờ vực. Và trong cái mớ hỗn độn ấy, những kẻ yếu thế như Lý Nguyên, như Trưởng Lão Phụng Thiên, sẽ là những người đầu tiên phải gánh chịu hậu quả. Ngay cả Lã Bất Phàm, dù đang cố gắng duy trì vẻ uy nghiêm, nhưng lòng hắn cũng đang bị nỗi sợ hãi và tức giận gặm nhấm. Hắn càng cố kiểm soát, càng cố ra lệnh, thì sự bất lực của hắn lại càng lộ rõ, và uy tín của hắn sẽ càng lung lay.” Lâm Nhất thầm thở dài, hắn hiểu rằng con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Nhưng trong hoàn cảnh này, tìm thấy và giữ vững chân tâm thật sự là một thử thách khổng lồ.

“Vậy chúng ta... chúng ta phải làm gì đây, Lâm Nhất ca?” Tô Mạt Nhi ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt ướt át. Nàng tin tưởng hắn vô điều kiện, nhưng nỗi sợ hãi trước một thế lực vô hình, vô định hình, lại quá lớn. “Chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi yên chờ đợi sao?”

Lâm Nhất nhẹ nhàng siết chặt tay Tô Mạt Nhi, trấn an nàng. “Không, chúng ta không ngồi yên. Chúng ta phải trở lại Thiên Đạo Môn. Nếu những Hắc Y Nhân kia muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, thì chúng ta phải tìm cách xua tan nó. Nếu chúng muốn chia rẽ, chúng ta phải tìm cách đoàn kết. Vô Tiên chi Đạo của ta... không phải là trốn tránh hồng trần, mà là dấn thân vào hồng trần để tìm thấy chân lý. Ta sẽ bảo vệ nàng, Mạt Nhi. Và ta sẽ tìm ra chân tướng của mọi chuyện.” Hắn nói, giọng tuy vẫn ôn hòa, nhưng ẩn chứa một sự kiên định sắt đá. Dù trong lòng vẫn còn đầy bất an và hoài nghi, nhưng hắn biết, đây là lúc hắn không thể lùi bước. Hắn cần phải trở lại, đối mặt với những bóng tối đang bao trùm Thiên Đạo Môn, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người hắn quan tâm, và vì chân lý của đạo mà hắn đang theo đuổi.

***

Thiên Đạo Môn, nơi từng là biểu tượng của sự thanh tịnh, uy nghiêm và sức mạnh, giờ đây chìm trong một bầu không khí hỗn loạn và ngột ngạt hơn bao giờ hết. Mây mù vẫn dày đặc bao phủ các đỉnh núi, khiến khung cảnh vốn đã huyền ảo lại càng thêm u ám. Tiếng chuông chùa ngân vang thỉnh thoảng vọng lại từ xa, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách qua ghềnh đá… tất cả những âm thanh quen thuộc ấy dường như bị nuốt chửng bởi tiếng bàn tán xì xào, tiếng bước chân vội vã, và tiếng thở dài lo lắng của hàng trăm đệ tử.

Khi Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi vừa bước chân qua cổng sơn môn, đập vào mắt họ là cảnh tượng các đệ tử tụ tập thành từng nhóm nhỏ, gương mặt ai nấy đều tái mét, ánh mắt đầy vẻ nghi kỵ và sợ hãi. Họ thì thầm, bàn tán xôn xao, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía Vô Cực Tháp đang ẩn hiện trong màn sương mù dày đặc.

“Ngươi nghe gì chưa? Trần Hiên sư huynh mất tích rồi!” Một đệ tử trẻ tuổi, gương mặt trắng bệch, thì thầm với người bên cạnh, giọng run rẩy. Hắn là một trong số những đệ tử ngoại môn mà Lâm Nhất từng gặp vài lần, ánh mắt luôn đầy vẻ ngưỡng mộ đối với các đệ tử cốt cán.

Đệ tử kia, một nam nhân trung niên hơn, cũng không khá hơn là bao, hai tay nắm chặt pháp khí bên hông, ánh mắt lấm lét dò xét xung quanh. “Mất tích? Ngươi nói Trần Hiên sư huynh, người vừa đạt đến cảnh giới Kim Đan hậu kỳ, người được kỳ vọng sẽ là trụ cột của tông môn sao? Ngay trong Vô Cực Tháp ư? Cấm địa được bảo vệ nghiêm ngặt như vậy mà cũng có kẻ đột nhập được sao? Chẳng lẽ là... Hắc Y Nhân?” Giọng hắn đầy vẻ hoảng loạn, và cái tên “Hắc Y Nhân” vừa thốt ra đã khiến những người xung quanh giật mình, vội vàng nhìn quanh như thể sợ hãi một bóng ma sẽ hiện ra từ trong sương mù.

“Trời ơi, sao lại có thể như vậy...” Tô Mạt Nhi thốt lên, đôi mắt nàng mở to vì kinh ngạc, vẻ mặt đầy vẻ bàng hoàng. “Thiên Đạo Môn không còn an toàn nữa rồi.” Nàng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không chỉ vì cái lạnh của thời tiết mà còn vì nỗi sợ hãi đang len lỏi vào tận xương tủy. Vụ ám sát Trưởng Lão Phụng Thiên đã gây chấn động, nhưng việc một đệ tử cốt cán biến mất không dấu vết ngay trong một khu vực được coi là bất khả xâm phạm như Vô Cực Tháp, thì lại là một đòn đánh chí mạng vào niềm tin và sự ổn định của cả tông môn.

Lâm Nhất không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ đi bên cạnh Tô Mạt Nhi, ánh mắt trầm tư quan sát từng gương mặt đệ tử mà họ lướt qua. Từ những đệ tử ngoại môn đầy vẻ hoang mang, đến những đệ tử nội môn có vẻ kiên cường hơn nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ sự bất an, và cả những trưởng lão cấp thấp đang vội vã đi lại, gương mặt cau có vì lo lắng. Sự hỗn loạn đã lan rộng, gặm nhấm từng ngóc ngách của Thiên Đạo Môn. Hắn cảm thấy nỗi sợ hãi như một loại dịch bệnh vô hình, đang lây lan nhanh chóng, bào mòn đi sức mạnh và ý chí của mọi người. Đây chính là điều mà Hắc Y Nhân muốn đạt được. Chúng không chỉ lấy đi sinh mạng, chúng còn lấy đi niềm tin.

“Trần Hiên sư huynh là một trong những người tài năng nhất thế hệ này, tu vi Kim Đan hậu kỳ, chỉ cách Nguyên Anh một bước. Hắn đã vào Vô Cực Tháp để tìm cơ hội đột phá, nhưng... giờ thì mất tích rồi.” Một đệ tử khác thêm vào, giọng điệu đầy vẻ tiếc nuối và sợ hãi. “Không có dấu vết giao chiến, không có linh khí dao động. Hắn cứ thế biến mất, như thể bị nuốt chửng vào hư không vậy.”

Lâm Nhất khẽ nhíu mày. “Không có dấu vết giao chiến...” Hắn lẩm bẩm. Điều này càng chứng tỏ thủ đoạn của Hắc Y Nhân tinh vi đến mức nào. Chúng không cần phải đối đầu trực diện, không cần phải để lại dấu vết. Chúng hành động như những bóng ma, xuất hiện và biến mất không chút tiếng động, để lại phía sau chỉ là nỗi sợ hãi và sự hoang mang. Điều này khiến hắn nhớ lại cảm giác khi chạm vào ký hiệu trên bệ cửa sổ sáng nay, cái lạnh lẽo và âm u đó.

Lâm Nhất thầm nghĩ, việc Trần Hiên mất tích ngay trong Vô Cực Tháp – nơi tập trung linh khí dồi dào và được bảo vệ bởi những trận pháp cổ xưa nhất của Thiên Đạo Môn – đã vượt xa mọi dự đoán. Vô Cực Tháp không chỉ là một nơi tu luyện, nó còn là một biểu tượng, là niềm tự hào của Thiên Đạo Môn. Nếu ngay cả nơi ấy cũng không còn an toàn, thì liệu còn nơi nào có thể che chở cho các đệ tử? Điều này không chỉ gây ra nỗi sợ hãi mà còn gây ra sự nghi ngờ sâu sắc về khả năng bảo vệ của tông môn, và của cả những vị trưởng lão đang điều hành.

Hắn cũng nhận ra sự lung lay trong ánh mắt của một số trưởng lão. Vụ ám sát Trưởng Lão Phụng Thiên đã là một đòn nặng, giờ đây là Trần Hiên. Hai sự kiện liên tiếp, không một manh mối, không một dấu vết. Điều này không chỉ làm suy yếu Thiên Đạo Môn từ bên ngoài, mà còn gặm nhấm niềm tin từ bên trong.

Tô Mạt Nhi kéo nhẹ tay áo Lâm Nhất, ánh mắt nàng đầy vẻ lo lắng. “Chúng ta... chúng ta có nên đi xem không? Có lẽ có thể giúp được gì đó?”

Lâm Nhất lắc đầu nhẹ. “Không. Hiện tại chúng ta chưa thể làm gì được. Hỗn loạn này... là thứ mà kẻ đứng sau muốn. Càng dấn thân vào lúc này, chúng ta càng dễ trở thành mục tiêu. Hãy quan sát trước đã.” Hắn hiểu rằng, trong một tình thế phức tạp như vậy, hành động vội vàng chỉ càng khiến mọi chuyện thêm rối ren. Hắn cần phải thấu hiểu toàn bộ cục diện, tìm ra chân tướng của vấn đề, trước khi có thể ra tay. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng để giữ được chân tâm, trước hết phải nhìn rõ được hồng trần.

***

Chiều tối, gió mạnh bắt đầu rít lên từng hồi, cuốn theo những đám mây mù dày đặc bao phủ ngọn Vô Cực Tháp. Tòa tháp đá đen cao vút, không một khung cửa sổ, chỉ có một cánh cổng lớn ở tầng trệt, giờ đây trông càng thêm u ám và đáng sợ. Bề mặt tháp được khắc những phù văn cổ xưa, lẽ ra phải tỏa ra linh quang mờ ảo, nhưng giờ đây lại như bị một lớp sương khói vô hình che phủ, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và bí ẩn.

Bên ngoài Vô Cực Tháp, một nhóm người đang đứng, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Lã Bất Phàm, với vẻ ngoài tuấn tú nhưng hiện tại lại mang nét mặt cau có, giận dữ, đang đứng ở trung tâm. Trang phục lộng lẫy, thêu thùa hoa văn tinh xảo của hắn dường như không thể che giấu được sự bực dọc và bất an đang gặm nhấm hắn từ bên trong. Các trưởng lão khác, cùng với Mã Tam và một vài thủ hạ thân cận của Lã Bất Phàm, đứng xung quanh, tất cả đều cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt hừng hực lửa giận của hắn. Khu vực xung quanh đã bị phong tỏa, nhưng sự hoảng loạn và bế tắc vẫn tràn ngập.

“Vô dụng! Một tên đệ tử cốt cán mà cũng có thể mất tích ngay dưới mũi các ngươi sao?!” Lã Bất Phàm gằn giọng, tiếng hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, khiến những đệ tử đang đứng gác xung quanh giật mình run rẩy. Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên thái dương, biểu thị sự tức giận tột độ. Hắn đã cố gắng hết sức để kiểm soát tình hình sau vụ ám sát Trưởng Lão Phụng Thiên, nhưng mọi thứ dường như đang tuột khỏi tay hắn, mỗi hành động của Hắc Y Nhân lại càng làm lung lay uy tín và quyền lực mà hắn đang ra sức củng cố.

Trưởng lão C, một vị trưởng lão tóc bạc phơ, gương mặt đầy vẻ lo lắng, vội vàng bước lên, khẽ khàng bẩm báo. “Thiếu tông chủ, chúng thần đã kiểm tra kỹ lưỡng. Không có dấu vết đột nhập, không có linh khí dao động. Cánh cổng Vô Cực Tháp vẫn nguyên vẹn, các trận pháp phòng hộ cũng không hề bị phá hủy. Chỉ có một luồng âm khí rất nhẹ... nhàn nhạt tỏa ra từ bên trong tháp, và ký hiệu này...” Ông chỉ tay xuống một phiến đá lát nền gần lối vào Vô Cực Tháp.

Trên phiến đá đó, một ký hiệu tương tự như cái Lâm Nhất đã thấy trên bệ cửa sổ Khinh Vân Khách Điếm sáng nay hiện ra. Nó nhỏ, góc cạnh, được khắc sâu vào lớp đá cổ kính, tỏa ra một thứ khí tức âm u, lạnh lẽo, khiến người ta bất giác rùng mình.

Mã Tam, với khuôn mặt hung tợn và ánh mắt lấm lét, cúi đầu, giọng đầy vẻ sợ hãi nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ trung thành. “Ký hiệu này... có vẻ giống với cái chúng ta tìm thấy ở tẩm điện Trưởng Lão Phụng Thiên, thưa Thiếu tông chủ.”

Lời nói của Mã Tam như một gáo nước lạnh dội thẳng vào Lã Bất Phàm. Hắn nhìn chằm chằm vào ký hiệu, ánh mắt lóe lên sự nghi ngờ, tức giận tột độ, và cả một nỗi sợ hãi đang cố gắng che giấu. Hai vụ án, hai địa điểm khác nhau, nhưng cùng một thủ đoạn, cùng một ký hiệu. Điều này cho thấy Hắc Y Nhân không chỉ là một kẻ ám sát đơn thuần, mà chúng đang có một kế hoạch lớn hơn, tinh vi hơn, và chúng đang thách thức Thiên Đạo Môn một cách công khai.

Lã Bất Phàm chợt đá mạnh vào một tảng đá gần đó, tạo ra tiếng vang lớn, chói tai trong không gian tĩnh mịch. “Khốn kiếp! Chuyện gì đang xảy ra vậy? Chúng ta không thể tìm ra bất cứ thứ gì sao?! Thiên Đạo Môn ta... uy danh lẫy lừng, chẳng lẽ lại để một lũ chuột cống lộng hành đến vậy?!” Giọng hắn đầy vẻ căm phẫn, nhưng cũng ẩn chứa sự bất lực rõ ràng. Hắn đã tự phong mình là người sẽ lãnh đạo Thiên Đạo Môn, nhưng giờ đây, ngay cả việc bảo vệ đệ tử của mình cũng nằm ngoài tầm kiểm soát. Sự thất bại này không chỉ là một vết nhơ, mà còn là một đòn giáng mạnh vào tham vọng và lòng kiêu hãnh của hắn. Các đệ tử và trưởng lão xung quanh co rúm lại, không dám ho he lời nào. Họ biết, sự tức giận của Lã Bất Phàm lúc này là vô cùng đáng sợ.

Mã Tam lén nhìn lên vẻ mặt biến đổi của Lã Bất Phàm. Hắn thấy rõ sự dao động trong ánh mắt Thiếu tông chủ. Vụ ám sát Trưởng Lão Phụng Thiên đã gây ra một làn sóng nghi kỵ lớn, giờ đây Trần Hiên mất tích càng khiến tình hình thêm tồi tệ. Những lời đồn đại về sự bất lực của Lã Bất Phàm trong việc kiểm soát cục diện đã bắt đầu lan truyền. Hắn nhận ra, nếu Lã Bất Phàm không thể nhanh chóng tìm ra hung thủ, uy tín của hắn sẽ bị lung lay nghiêm trọng, và vị thế Thiếu tông chủ của hắn sẽ gặp nguy hiểm. Điều này có thể khiến hắn hành động cực đoan hơn, hoặc thậm chí là mắc phải sai lầm chết người.

Lã Bất Phàm hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh. Hắn biết mình không thể để lộ sự hoảng loạn. Hắn quay sang các trưởng lão, ánh mắt sắc lạnh. “Tiếp tục tìm kiếm! Không được bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào! Cử thêm người tuần tra khắp tông môn, đặc biệt là các khu vực cấm địa! Ta muốn biết, rốt cuộc kẻ nào đã làm điều này, và chúng đã mang Trần Hiên đi đâu!”

Nhưng trong sâu thẳm, Lã Bất Phàm hiểu rằng, việc tìm kiếm lúc này chỉ như mò kim đáy bể. Hắc Y Nhân kia đã hành động quá bí ẩn, quá tinh vi. Chúng không chỉ muốn giết người, chúng còn muốn chơi đùa với tâm lý của Thiên Đạo Môn, muốn phá hoại từ bên trong. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn từng nghe Lâm Nhất nói câu ấy. Nhưng giờ đây, thứ hắn thấy chỉ là sự vô tình, sự tàn độc, và một cuộc chiến không tiếng súng đang gặm nhấm từng tấc đất của môn phái. Cái ký hiệu lạnh lẽo trên phiến đá như một lời chế nhạo, một lời khẳng định rằng Hắc Y Nhân có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, bất cứ đâu, và Thiên Đạo Môn không thể làm gì để ngăn cản chúng.

***

Đêm đã về khuya, trăng sáng vằng vặc trên nền trời quang mây tạnh, ánh sáng bạc chiếu rọi qua khung cửa sổ cao vút của Tàng Kinh Các, soi sáng những chồng sách cổ chất cao như núi và hành lang rộng rãi vắng bóng người. Mùi giấy cổ, mùi mực tàu, mùi gỗ lim quý hiếm và hương liệu thanh nhã hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, trang nghiêm và đầy tri thức.

Lâm Nhất ngồi trên chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ quen thuộc, không đọc sách, chỉ trầm tư suy nghĩ. Ánh trăng lạnh lẽo hắt lên gương mặt thư sinh của hắn, càng làm nổi bật vẻ trầm tư trong đôi mắt đen láy sâu thẳm. Sự mất tích bí ẩn của Trần Hiên, vụ ám sát Trưởng Lão Phụng Thiên không một dấu vết, và ký hiệu bí ẩn liên tục xuất hiện ở những hiện trường... tất cả đều chỉ ra một thế lực đang âm thầm thao túng, gieo rắc hỗn loạn vào Thiên Đạo Môn.

Hắn khép mắt lại, hít thở sâu, cố gắng tĩnh tâm. Tiếng gió đêm vẫn khẽ luồn qua khe cửa sổ, mang theo chút hơi lạnh, nhưng không thể làm lay động được sự kiên định đang dần hình thành trong tâm trí hắn. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ bên cạnh, cảm nhận sự bình yên và hơi ấm quen thuộc mà nó mang lại. Nó như một lời nhắc nhở về nguồn cội, về con đường tu đạo đơn giản, chân thành mà hắn đã chọn.

"Tiên đạo hay ma đạo... rốt cuộc thì ai mới là kẻ gieo rắc tai ương?" Lâm Nhất độc thoại nội tâm. "Chân đạo... nó thực sự có tồn tại không khi mà mọi thứ đang sụp đổ thế này?" Những câu hỏi triết lý cứ luẩn quẩn trong tâm trí hắn. Hắn đã từng tin rằng tiên đạo là con đường dẫn đến sự siêu thoát, đến chân lý vĩnh hằng. Nhưng những gì hắn đang chứng kiến lại là sự tha hóa, tranh giành quyền lực, và sự tàn độc ẩn sau những danh nghĩa cao cả.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Lão Đạo Quán Chủ về "Đại Tiên Chiến và Sự Suy Tàn của Chân Đạo" 3000 năm trước. Phải chăng lịch sử đang lặp lại? Những dấu hiệu đều trùng khớp đến đáng sợ. Sự nghi kỵ, chia rẽ nội bộ, những vụ ám sát bí ẩn, và sự xuất hiện của một thế lực vô hình, tàn độc. Tất cả như một bản sao mờ nhạt của quá khứ, đang dần hiện rõ trong hiện tại.

"Ký hiệu đó... rốt cuộc là gì? Và ai là kẻ đứng sau tất cả?" Hắn tự hỏi, cố gắng xâu chuỗi mọi mảnh ghép rời rạc lại với nhau. Hắc Y Nhân không chỉ ám sát, chúng còn bắt cóc, hoặc có một mục đích khác lớn lao hơn. Sự mất tích của Trần Hiên trong Vô Cực Tháp không chỉ là một vụ án mạng, nó là một lời tuyên chiến, một lời khẳng định rằng không có nơi nào là an toàn trước chúng.

Hắn cảm thấy một gánh nặng đè lên vai. Không chỉ là gánh nặng của bản thân, của Tô Mạt Nhi, mà còn là gánh nặng của những người yếu thế, của những giá trị đang bị đe dọa. Thiên Đạo Môn đang dần chìm vào bóng tối, và nếu không có ai đứng lên, nó sẽ bị hủy diệt từ bên trong.

Lâm Nhất mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia sáng yếu ớt nhưng đầy kiên định. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm." Hắn lặp lại câu nói quen thuộc, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Con đường Vô Tiên của hắn không phải là trốn tránh, mà là đối mặt. Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính. Và để giữ vững chân chính trong thời buổi loạn lạc này, hắn phải tìm ra chân tướng, phải đối mặt với những bóng tối đang bao trùm.

Hắn đứng dậy, bước ra ban công Tàng Kinh Các, nhìn ra xa. Thiên Đạo Môn chìm trong màn đêm tĩnh mịch, nhưng hắn biết, dưới vẻ ngoài yên bình đó, một cuộc chiến âm thầm đang diễn ra, một cuộc chiến của niềm tin và sự nghi kỵ. Bóng đêm đang chờ đợi, và hắn, Lâm Nhất, sẽ không lùi bước. Hắn sẽ dấn thân vào hồng trần muôn mặt này, tìm kiếm ánh sáng của chân lý, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người hắn quan tâm, và vì con đường đạo mà hắn đã lựa chọn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ