Vô tiên chi đạo
Chương 144

Khí Tức Ẩn Mình: Dấu Hiệu Tà Ác Ở Cấm Địa

5141 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 143: Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bàn bạc về ký hiệu lạ và sự mất tích bí ẩn của đệ tử cốt cán Trần Hiên.,Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi vô tình phát hiện những dấu hiệu kỳ lạ gần khu vực cấm địa (U Minh Cấm Địa), cảm nhận được một luồng khí tức tà ác đang ẩn mình.,Khắc họa sự lan rộng của nỗi sợ hãi và không khí căng thẳng bao trùm Thiên Đạo Môn.,Làm sâu sắc thêm sự hoài nghi của Lâm Nhất về con đường 'tiên đạo' của Thiên Đạo Môn và củng cố niềm tin vào con đường 'Vô Tiên' của mình, nhưng cũng nhấn mạnh sự nguy hiểm ngày càng lớn.,Báo hiệu một sự kiện kinh hoàng sắp xảy ra, tạo tiền đề mạnh mẽ cho sự xuất hiện chính thức của Hắc Y Nhân và sự kiện hỗn loạn trong Chương 145.,Liên hệ các dấu hiệu hiện tại với bối cảnh 'Khoảng 3000 năm trước: Đại Tiên Chiến và Sự Suy Tàn của Chân Đạo' qua suy nghĩ của Lâm Nhất.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lã Bất Phàm, Các Đệ Tử Thiên Đạo Môn khác
Mood: Tense, mysterious, ominous, contemplative
Kết chương: [object Object]

Đêm đã về khuya, trăng sáng vằng vặc trên nền trời quang mây tạnh, ánh sáng bạc chiếu rọi qua khung cửa sổ cao vút của Tàng Kinh Các, soi sáng những chồng sách cổ chất cao như núi và hành lang rộng rãi vắng bóng người. Mùi giấy cổ, mùi mực tàu, mùi gỗ lim quý hiếm và hương liệu thanh nhã hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, trang nghiêm và đầy tri thức.

Lâm Nhất ngồi trên chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ quen thuộc, không đọc sách, chỉ trầm tư suy nghĩ. Ánh trăng lạnh lẽo hắt lên gương mặt thư sinh của hắn, càng làm nổi bật vẻ trầm tư trong đôi mắt đen láy sâu thẳm. Sự mất tích bí ẩn của Trần Hiên, vụ ám sát Trưởng Lão Phụng Thiên không một dấu vết, và ký hiệu bí ẩn liên tục xuất hiện ở những hiện trường... tất cả đều chỉ ra một thế lực đang âm thầm thao túng, gieo rắc hỗn loạn vào Thiên Đạo Môn.

Hắn khép mắt lại, hít thở sâu, cố gắng tĩnh tâm. Tiếng gió đêm vẫn khẽ luồn qua khe cửa sổ, mang theo chút hơi lạnh, nhưng không thể làm lay động được sự kiên định đang dần hình thành trong tâm trí hắn. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ bên cạnh, cảm nhận sự bình yên và hơi ấm quen thuộc mà nó mang lại. Nó như một lời nhắc nhở về nguồn cội, về con đường tu đạo đơn giản, chân thành mà hắn đã chọn.

"Tiên đạo hay ma đạo... rốt cuộc thì ai mới là kẻ gieo rắc tai ương?" Lâm Nhất độc thoại nội tâm. "Chân đạo... nó thực sự có tồn tại không khi mà mọi thứ đang sụp đổ thế này?" Những câu hỏi triết lý cứ luẩn quẩn trong tâm trí hắn. Hắn đã từng tin rằng tiên đạo là con đường dẫn đến sự siêu thoát, đến chân lý vĩnh hằng. Nhưng những gì hắn đang chứng kiến lại là sự tha hóa, tranh giành quyền lực, và sự tàn độc ẩn sau những danh nghĩa cao cả.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Lão Đạo Quán Chủ về "Đại Tiên Chiến và Sự Suy Tàn của Chân Đạo" 3000 năm trước. Phải chăng lịch sử đang lặp lại? Những dấu hiệu đều trùng khớp đến đáng sợ. Sự nghi kỵ, chia rẽ nội bộ, những vụ ám sát bí ẩn, và sự xuất hiện của một thế lực vô hình, tàn độc. Tất cả như một bản sao mờ nhạt của quá khứ, đang dần hiện rõ trong hiện tại.

"Ký hiệu đó... rốt cuộc là gì? Và ai là kẻ đứng sau tất cả?" Hắn tự hỏi, cố gắng xâu chuỗi mọi mảnh ghép rời rạc lại với nhau. Hắc Y Nhân không chỉ ám sát, chúng còn bắt cóc, hoặc có một mục đích khác lớn lao hơn. Sự mất tích của Trần Hiên trong Vô Cực Tháp không chỉ là một vụ án mạng, nó là một lời tuyên chiến, một lời khẳng định rằng không có nơi nào là an toàn trước chúng.

Hắn cảm thấy một gánh nặng đè lên vai. Không chỉ là gánh nặng của bản thân, của Tô Mạt Nhi, mà còn là gánh nặng của những người yếu thế, của những giá trị đang bị đe dọa. Thiên Đạo Môn đang dần chìm vào bóng tối, và nếu không có ai đứng lên, nó sẽ bị hủy diệt từ bên trong.

Lâm Nhất mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia sáng yếu ớt nhưng đầy kiên định. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm." Hắn lặp lại câu nói quen thuộc, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Con đường Vô Tiên của hắn không phải là trốn tránh, mà là đối mặt. Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính. Và để giữ vững chân chính trong thời buổi loạn lạc này, hắn phải tìm ra chân tướng, phải đối mặt với những bóng tối đang bao trùm.

Hắn đứng dậy, bước ra ban công Tàng Kinh Các, nhìn ra xa. Thiên Đạo Môn chìm trong màn đêm tĩnh mịch, nhưng hắn biết, dưới vẻ ngoài yên bình đó, một cuộc chiến âm thầm đang diễn ra, một cuộc chiến của niềm tin và sự nghi kỵ. Bóng đêm đang chờ đợi, và hắn, Lâm Nhất, sẽ không lùi bước. Hắn sẽ dấn thân vào hồng trần muôn mặt này, tìm kiếm ánh sáng của chân lý, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người hắn quan tâm, và vì con đường đạo mà hắn đã lựa chọn.

***

Sáng sớm, Khinh Vân Khách Điếm chìm trong một màn mưa phùn lất phất, như tấm màn lụa mỏng dệt nên từ hơi nước và nỗi buồn. Mưa không lớn, chỉ đủ để làm ướt mái ngói xanh rêu, làm bóng loáng những viên gạch lát sân, và mang theo hơi lạnh ẩm ướt luồn qua những khe cửa. Trong căn phòng nhỏ ở tầng hai, nơi ánh sáng ban mai khó nhọc xuyên qua khung cửa sổ gỗ đã cũ, mùi thức ăn mới nấu từ dưới bếp thoang thoảng bay lên, hòa cùng mùi gỗ ẩm mục và chút hương trà thanh đạm mà Lâm Nhất vừa pha. Tuy vậy, bầu không khí trong phòng không hề ấm cúng hay nhộn nhịp như vẻ ngoài của khách điếm. Thay vào đó, nó mang một vẻ trầm mặc, nặng trĩu.

Lâm Nhất, với đôi mắt đen láy sâu thẳm, vẫn còn đọng lại vẻ trầm tư của đêm qua, ngồi xếp bằng trên chiếc bồ đoàn, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Từng hạt mưa nhỏ li ti đọng trên lớp kính mờ, chảy thành những vệt dài, giống như những giọt nước mắt vô thanh của đất trời. Gương mặt thư sinh của hắn, vốn dĩ đã toát lên vẻ thanh thoát, giờ đây lại càng thêm vẻ u hoài, khiến người ta khó lòng đoán định được những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong lòng. Đôi tay gầy gò của hắn, không ngừng vuốt ve chiếc nhẫn ngọc thô trên ngón trỏ, một thói quen mỗi khi hắn cần sự tập trung cao độ.

Tô Mạt Nhi ngồi đối diện, gương mặt bầu bĩnh thanh tú giờ đây không còn vẻ lanh lợi, trong sáng thường ngày mà thay vào đó là sự lo lắng, bất an hiện rõ trong đôi mắt to tròn long lanh. Nàng không ngừng siết chặt đôi bàn tay nhỏ bé vào nhau, đầu hơi cúi xuống, những lọn tóc đen dài mượt mà buông xõa che đi một phần khuôn mặt. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm, một sự căng thẳng vô hình nhưng nặng nề hơn cả bầu trời âm u ngoài kia.

"Lâm Nhất ca ca," Tô Mạt Nhi khẽ khàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đây mang một nét run rẩy khó tả, "ký hiệu đó... và việc Trần Hiên sư huynh biến mất ngay trong cấm địa. E rằng Hắc Y Nhân này không chỉ muốn gieo rắc sợ hãi." Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt đầy sự cầu cứu, như thể chỉ có hắn mới có thể giải đáp những băn khoăn đang giày vò tâm trí nàng.

Lâm Nhất vẫn nhìn ra màn mưa, những suy nghĩ như những dòng suối ngầm cuộn chảy trong tâm trí hắn. Hắn không vội trả lời, để sự im lặng lấp đầy khoảng không, cho phép cả hai cảm nhận trọn vẹn sự nặng nề của tình hình. Cuối cùng, hắn khẽ thở dài, hơi ấm từ hơi thở hòa vào không khí lạnh, tạo thành một làn khói mỏng manh.

"Không phải sợ hãi, Mạt Nhi," Lâm Nhất chậm rãi nói, giọng hắn trầm ấm, ôn hòa, nhưng chứa đựng một sự kiên định lạ thường, "mà là một sự phá hoại có chủ đích, một sự lung lay tận gốc rễ. Thiên Đạo Môn càng hoảng loạn, chúng càng có cơ hội." Hắn đưa ngón tay trỏ lên mặt bàn gỗ đã mòn vẹt, nhẹ nhàng vẽ lại ký hiệu lạ mà họ đã thấy. Những đường nét đơn giản, sắc lạnh, như một vết sẹo trên tấm gỗ cũ, đột ngột hiện rõ, khiến Tô Mạt Nhi rùng mình.

Ký hiệu đó, một vòng tròn bao quanh một hình tam giác ngược, không phải là một biểu tượng mà Thiên Đạo Môn hay bất kỳ môn phái nào hắn biết sử dụng. Nó mang một vẻ cổ xưa, tà dị, gợi lên những điều cấm kỵ, những bí ẩn đã bị lãng quên. "Ký hiệu này," hắn tiếp tục, ánh mắt vẫn không rời khỏi những đường nét mình vừa vẽ, "không chỉ xuất hiện ở nơi Trưởng Lão Phụng Thiên bị ám sát, mà còn ở nơi Trần Hiên biến mất. Hai sự việc riêng lẻ, nhưng lại có cùng một dấu ấn. Điều này chứng tỏ, kẻ đứng sau không hành động ngẫu nhiên, mà có một kế hoạch rõ ràng, một mục đích cụ thể."

Tô Mạt Nhi khẽ rụt người lại, nàng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi nhìn vào ký hiệu đó. "Nhưng... mục đích của chúng là gì? Và tại sao lại là Trần Hiên sư huynh? Hắn chỉ là một đệ tử cốt cán, không phải trưởng lão hay nhân vật quan trọng như Trưởng Lão Phụng Thiên."

Lâm Nhất lắc đầu nhẹ. "Trần Hiên sư huynh, tuy không phải trưởng lão, nhưng lại là một trong những đệ tử tinh anh nhất của Thiên Đạo Môn, được trọng vọng và có tiềm năng lớn. Việc hắn biến mất trong cấm địa, nơi được bảo vệ nghiêm ngặt nhất, không để lại dấu vết, đã gieo rắc một nỗi sợ hãi còn lớn hơn cả việc ám sát Trưởng Lão Phụng Thiên. Cái chết có thể khiến người ta phẫn nộ, nhưng sự biến mất không rõ nguyên nhân lại gieo rắc sự hoang mang, nghi kỵ, và cảm giác bất lực."

Hắn dừng lại, nhắm mắt lại một thoáng, như thể đang sắp xếp lại những mảnh ghép trong tâm trí. "Mạt Nhi, nàng có nhớ lời Lão Quán Chủ từng kể về Đại Tiên Chiến không? Về cách mà Chân Đạo từng suy tàn, không phải bởi một cuộc chiến tranh công khai, mà bởi sự gặm nhấm từ bên trong, bởi sự nghi kỵ, chia rẽ, và những sự kiện bí ẩn khiến lòng người ly tán. Chân đạo, nó không chỉ là phép tắc thần thông, mà là niềm tin, là sự đoàn kết của những người tu đạo. Một khi niềm tin lung lay, Chân Đạo cũng sẽ suy tàn."

Tô Mạt Nhi lắng nghe, đôi mắt mở to. Nàng đã nghe câu chuyện đó nhiều lần, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được sự thật nghiệt ngã của nó rõ ràng như lúc này. "Vậy... Lâm Nhất ca ca muốn nói rằng, Hắc Y Nhân đang cố gắng làm suy yếu Thiên Đạo Môn từ bên trong?"

"Chính xác," Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt hắn mở ra, nhìn thẳng vào nàng, "Thiên Đạo Môn là một trong những trụ cột của tu tiên giới. Nếu nó sụp đổ, hệ thống tu đạo hiện tại sẽ bị lung lay. Kẻ đứng sau những việc này không chỉ muốn trả thù hay tranh giành quyền lực đơn thuần. Chúng muốn thay đổi trật tự, hoặc phá hủy nó hoàn toàn." Hắn nhấp một ngụm trà nguội, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. "Và điều đáng sợ nhất là, chúng đang thành công. Nàng nhìn xem, Mạt Nhi. Trong khách điếm này, dù vẫn có tiếng cười nói, nhưng ẩn sâu bên trong là sự lo lắng. Các đệ tử Thiên Đạo Môn đi lại vội vã, ánh mắt cảnh giác, nghi kỵ lẫn nhau. Nỗi sợ hãi đã gặm nhấm niềm tin, sự nghi kỵ xé toạc tình đồng môn."

"Vậy chúng ta phải làm gì?" Tô Mạt Nhi hỏi, giọng nàng chứa đựng sự bất lực và hoang mang. "Môn chủ và các trưởng lão dường như cũng bất lực. Lã Bất Phàm sư huynh dù đã tăng cường an ninh, nhưng dường như cũng không thể ngăn chặn được. Hắn ta trông có vẻ tức giận và hoảng loạn hơn là kiểm soát được tình hình." Nàng nhớ lại hình ảnh Lã Bất Phàm, kẻ luôn tỏ vẻ cao ngạo và bất khả xâm phạm, giờ đây lại lộ rõ sự bực tức và bất an.

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý. "Bất lực hay không, thì điều đó không nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta. Nhưng con đường mình đi thì có. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Con đường Vô Tiên của chúng ta là tìm kiếm chân lý, không phải trốn tránh nó. Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính. Và để giữ vững chân chính trong thời buổi loạn lạc này, chúng ta phải tìm ra chân tướng, phải đối mặt với những bóng tối đang bao trùm."

Hắn đứng dậy, chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ khẽ bay theo động tác. "Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi. Việc Trần Hiên biến mất trong cấm địa là một dấu hiệu quan trọng. Có lẽ chìa khóa để giải đáp những bí ẩn này nằm ở U Minh Cấm Địa." Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu Tô Mạt Nhi, trấn an nàng bằng ánh mắt kiên định. "Đi thôi, Mạt Nhi. Chúng ta cần phải xem xét kỹ hơn nơi đó. Có những thứ không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng lại cảm nhận được bằng trái tim và linh giác."

Tô Mạt Nhi nhìn hắn, trong đôi mắt nàng vẫn còn đó nỗi lo lắng, nhưng cũng le lói một tia hy vọng và sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng gật đầu, nắm chặt tay Lâm Nhất. Dù có sợ hãi đến mấy, nàng biết mình sẽ luôn đồng hành cùng hắn. Mưa phùn vẫn tiếp tục rơi, nhưng bước chân của họ, dù chậm rãi, lại chứa đựng một sự quyết tâm không thể lay chuyển. Họ rời khỏi Khinh Vân Khách Điếm, bước vào màn mưa lất phất, hướng về phía Thiên Đạo Môn, nơi những bí mật và nguy hiểm đang chờ đợi.

***

Rời khỏi Khinh Vân Khách Điếm, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi hòa vào dòng đệ tử Thiên Đạo Môn đang di chuyển trên những con đường lát đá xanh cổ kính. Buổi trưa, lẽ ra phải là thời điểm Thiên Đạo Môn nhộn nhịp nhất, với tiếng chuông chùa ngân vang từ Vô Cực Tháp, tiếng tụng kinh của các đệ tử trong điện thờ, tiếng kiếm khí vút qua của những người đang luyện công, và tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ những ngọn núi xa xa. Tuy nhiên, hôm nay, một tấm màn u ám dường như đã giăng phủ khắp nơi.

Trời vẫn âm u, gió lạnh thổi từng đợt, mang theo hơi ẩm và một nỗi bất an lan tỏa. Kiến trúc của Thiên Đạo Môn, với những công trình xây từ đá cẩm thạch trắng và gỗ linh mộc quý hiếm, mái ngói lưu ly xanh biếc phản chiếu ánh sáng mờ nhạt của bầu trời, vẫn giữ vẻ trang nghiêm, cổ kính. Nhưng cái vẻ trang nghiêm ấy giờ đây lại mang một nét trầm mặc, thậm chí là u buồn. Linh khí nồng đậm vẫn len lỏi trong không khí, nhưng không thể xua đi cái mùi ẩm ướt của đất đá, hay cái cảm giác nặng nề trong lồng ngực mỗi người.

Lâm Nhất, với dáng đi điềm đạm, không khoa trương, nhưng lại ẩn chứa sự nhanh nhẹn và cảnh giác, khéo léo dẫn Tô Mạt Nhi đi theo những con đường ít người qua lại, né tránh các đội tuần tra. Hắn mặc chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, nhưng sạch sẽ và gọn gàng, hòa mình vào đám đông đệ tử. Tô Mạt Nhi, với chiếc y phục vải thô màu sắc tươi sáng thường ngày, giờ đây cũng có vẻ trầm lắng hơn, từng bước chân nàng nhẹ nhàng nhưng ánh mắt không ngừng đảo quanh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Nhất như tìm kiếm sự an ủi.

"Họ nhìn chúng ta kìa, Lâm Nhất ca ca," Tô Mạt Nhi thì thầm, giọng nàng nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió cuốn đi. "Mọi người đều đang nghi ngờ lẫn nhau." Nàng cảm nhận rõ ràng những ánh mắt dò xét, những cái liếc nhìn đầy cảnh giác từ các đệ tử khác. Họ không chỉ nhìn nàng và Lâm Nhất, mà còn nhìn bất cứ ai đi ngang qua, như thể mỗi người đều có thể là kẻ ám sát bí ẩn đó.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của nàng. Hắn quan sát từng gương mặt lướt qua, từ những đệ tử ngoại môn còn non nớt đến những đệ tử nội môn đã có chút tu vi. Sự hoang mang và sợ hãi hiện rõ trên từng nét mặt, đôi khi là sự tức giận vô cớ, hoặc một vẻ thẫn thờ đến đáng thương. Nỗi sợ hãi đã gặm nhấm niềm tin, sự nghi kỵ xé toạc tình đồng môn. Chân đạo này đã mục ruỗng từ bên trong, giống như những gì đã xảy ra 3000 năm trước. Hắn tự nhủ.

Những lời đồn thổi về "Hắc Y Nhân" với thủ đoạn quỷ dị, không để lại dấu vết, đã lan truyền khắp nơi như một loại bệnh dịch vô hình. Lã Bất Phàm, môn chủ lâm thời, đã ra lệnh siết chặt an ninh, tăng cường tuần tra, nhưng điều đó chỉ làm tăng thêm không khí căng thẳng và sự nghi kỵ. Các đội tuần tra, với ánh mắt cảnh giác cao độ, đi lại liên tục trên các lối đi, kiểm tra từng ngóc ngách, từng gương mặt, như những con chim sợ cành cong. Tuy nhiên, sự tăng cường này không mang lại cảm giác an toàn mà ngược lại, nó khiến mọi người cảm thấy như đang bị giam lỏng, bị giám sát.

Lâm Nhất cảm nhận rõ ràng sự bất lực của Lã Bất Phàm. Hắn ta, kẻ luôn khao khát quyền lực và luôn tự cho mình là người xuất chúng nhất, giờ đây lại đang phải đối mặt với một tình huống vượt quá khả năng kiểm soát. Sự bế tắc trong cuộc điều tra, sự lung lay uy tín, tất cả đã khiến Lã Bất Phàm trở nên cực đoan hơn trong các hành động của mình. Hắn ta hy vọng có thể dùng sức mạnh và sự cứng rắn để dập tắt nỗi sợ hãi, nhưng điều đó chỉ như đổ thêm dầu vào lửa, khiến ngọn lửa nghi kỵ và hoang mang bùng cháy mạnh hơn.

"Mỗi bước chân chúng ta đi, mỗi ánh mắt chúng ta trao," Lâm Nhất khẽ nói, giọng vẫn trầm lắng nhưng đầy chiêm nghiệm, "đều đang bị soi xét. Đây không còn là Thiên Đạo Môn mà chúng ta từng biết nữa, Mạt Nhi. Nó đã trở thành một cái lồng, nơi chim chóc không còn tin tưởng vào nhau." Hắn lướt qua một nhóm đệ tử đang xì xào to nhỏ, ánh mắt họ đầy vẻ dè chừng khi nhìn thấy hai người.

"Nhưng... chúng ta vẫn phải đi đến đó sao?" Tô Mạt Nhi hỏi, giọng nàng run rẩy hơn. "U Minh Cấm Địa... nơi đó vốn đã rất đáng sợ, giờ lại có thêm chuyện của Trần Hiên sư huynh." Nàng nhớ lại những lời đồn đại về U Minh Cấm Địa, một nơi bị nguyền rủa, nơi âm khí dày đặc và những linh hồn oan khuất vất vưởng.

Lâm Nhất dừng lại một chút, nhìn sâu vào đôi mắt lo lắng của Tô Mạt Nhi. "Chính vì nó đáng sợ, chính vì nó bị phong ấn, mà kẻ đứng sau đã chọn nơi đó để hành động. Càng những nơi cấm kỵ, càng những nơi tưởng chừng như an toàn nhất, lại càng là mục tiêu của chúng. Bởi vì sự phá hoại ở đó sẽ gây ra chấn động lớn nhất, gieo rắc nỗi sợ hãi sâu sắc nhất." Hắn hít một hơi thật sâu, mùi linh khí thanh khiết pha lẫn mùi đất ẩm và trầm hương thoang thoảng từ các điện thờ, một sự pha trộn kỳ lạ của sự sống và cái chết.

"Hơn nữa," hắn tiếp tục, "chân tướng không bao giờ nằm ở nơi dễ thấy. Nó luôn ẩn mình trong bóng tối, trong những nơi mà người ta ngại đặt chân đến. Nếu chúng ta muốn hiểu được mục đích thực sự của Hắc Y Nhân, muốn biết chúng là ai, chúng ta phải đi đến tận cùng của sự thật, dù cho con đường đó có hiểm nguy đến mấy. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của chúng ta, là tìm kiếm chân lý."

Hắn dùng Phi Bộ Thuật, thân hình gầy gò nhưng nhanh nhẹn, lướt qua những bức tường đá, những bụi cây rậm rạp, dẫn Tô Mạt Nhi đi theo những con đường mòn ít ai biết đến, những lối đi mà hắn đã khám phá trong những tháng ngày tĩnh tâm ở Thiên Đạo Môn. Những con đường này ẩn mình sau các dãy nhà của đệ tử, dẫn sâu vào những khu rừng rậm rạp hơn, nơi không khí càng trở nên lạnh lẽo và tĩnh mịch.

Tô Mạt Nhi bám sát theo hắn, đôi chân nhỏ nhắn nhanh nhẹn của nàng không hề chậm lại. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự cô độc khi rời xa những con đường chính của Thiên Đạo Môn. Tiếng chuông chùa đã chìm hẳn trong tiếng gió rít qua những tán cây, tiếng chim hót cũng thưa thớt dần, nhường chỗ cho sự im lặng rợn người của khu rừng. Càng đi sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo, một sự lạnh lẽo không chỉ đến từ cơn gió mà còn từ một cảm giác bất an đang bủa vây. Nàng biết, họ đang tiến gần đến U Minh Cấm Địa, và một điều gì đó kinh hoàng đang chờ đợi.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ một phần bầu trời âm u, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi cuối cùng cũng tiếp cận được rìa của U Minh Cấm Địa. Nơi đây, không khí đặc quánh một vẻ u ám, lạnh lẽo đến thấu xương, khác hẳn với bất kỳ nơi nào khác trong Thiên Đạo Môn. Một màn sương mù dày đặc đã bắt đầu bao phủ, như một tấm màn che giấu những bí mật kinh hoàng đang ẩn chứa bên trong. Từng làn gió rít qua những khe đá, mang theo tiếng hú lạnh lẽo, nghe như tiếng quỷ khóc, khiến tâm hồn người ta không khỏi rùng mình.

U Minh Cấm Địa không phải là một khu rừng bình thường. Nó là một vùng đất hoang phế, nơi những công trình đổ nát từ đá đen và xương trắng vươn lên giữa cảnh vật tiêu điều. Các cột đá kỳ dị, chạm khắc những phù văn cổ xưa đã bị phong hóa bởi thời gian, đứng sừng sững như những chứng nhân câm lặng của một quá khứ bi thảm. Một số cấu trúc vẫn còn nguyên vẹn, nhưng bị bao phủ bởi lớp bụi thời gian và một thứ năng lượng tà ác nồng đậm, thứ năng lượng mà chỉ cần chạm vào cũng đủ khiến linh hồn run rẩy.

Mùi hương ở đây cũng khác lạ đến ghê người. Đó không chỉ là mùi ẩm mốc của đất đá hay mùi lá mục, mà còn là mùi tanh nồng của máu khô, mùi lưu huỳnh nồng đậm từ những vết nứt địa nhiệt, và một thứ mùi âm khí ngai ngái, nồng nặc đến khó thở, như mùi xác chết mục rữa đã bị chôn vùi hàng ngàn năm. Không khí nặng nề, luôn có cảm giác bất an và bị đe dọa, như thể có vô số cặp mắt vô hình đang dõi theo từng cử động của họ.

Lâm Nhất bước đi chậm rãi, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách. Hắn mặc chiếc đạo bào cũ kỹ, nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhẹ nhàng, như một cái bóng giữa cảnh vật u ám. Hắn đến gần một bức tường đá đen khổng lồ, nơi một trận pháp phong ấn cổ xưa đã được khắc họa. Trận pháp này, vốn dĩ phải tỏa ra linh quang rực rỡ và sức mạnh phong ấn vô song, giờ đây lại u ám, như một vết sẹo trên đá.

"Mạt Nhi, nhìn này. Vết nứt mới," Lâm Nhất trầm giọng nói, đưa tay chỉ vào một khe nứt nhỏ nhưng rõ ràng trên bề mặt đá. "Trận pháp bị suy yếu... Và cái mùi này..." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào vết nứt, một luồng âm khí lạnh buốt lập tức truyền vào lòng bàn tay, khiến hắn khẽ rùng mình, nhưng đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ kiên định, không chút sợ hãi. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng khí tức đó, không chỉ bằng xúc giác mà còn bằng linh giác nhạy bén của mình.

Tô Mạt Nhi, với gương mặt thanh tú giờ đây tái nhợt đi vì sợ hãi, lùi lại một bước, ôm chặt lấy mình. Nàng không dám chạm vào vết nứt đó, nhưng nàng có thể cảm nhận được cái lạnh thấu xương và mùi tanh tưởi nồng nặc đang bốc ra từ đó. "Mùi tanh tưởi... như máu khô. Và những cái cây kia... chúng không phải héo úa vì thời tiết," nàng lắp bắp, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đây run rẩy, gần như lạc đi. Nàng chỉ vào những cây cổ thụ xung quanh rìa cấm địa. Những cái cây này, vốn dĩ phải xanh tốt, giờ đây lại héo úa một cách bất thường, lá cây khô quắt, thân cây nứt nẻ, như thể sinh khí của chúng đã bị hút cạn hoàn toàn. Chúng đứng đó, trơ trụi và chết chóc, như những bộ xương khổng lồ vươn lên trời.

Lâm Nhất mở mắt, đôi mắt hắn sắc lạnh, ánh lên một tia sáng yếu ớt nhưng đầy quyết đoán. "Đây không phải là dấu hiệu của một kẻ ám sát thông thường. Đây là một thứ... cổ xưa hơn." Hắn nhìn vào những vết nứt, vào những cây cối héo úa, và vào sâu trong bóng tối mịt mùng của cấm địa. "Luồng khí tức này... nó không phải là yêu khí hay ma khí thông thường. Nó là một loại năng lượng đã bị lãng quên từ thời Thượng Cổ, một thứ sức mạnh đã từng chôn vùi 'chân đạo' trong Đại Tiên Chiến... Nó đang thức tỉnh."

Hắn nhớ lại lời Lão Quán Chủ kể về những cấm địa cổ xưa, nơi những tàn tích của Đại Tiên Chiến vẫn còn ẩn chứa những bí mật kinh hoàng. Những ký hiệu lạ, những vết nứt trên trận pháp, những cây cối bị hút cạn sinh khí, tất cả đều đang chỉ về một hướng: Hắc Y Nhân không chỉ là một tổ chức đơn thuần mà có thể liên quan đến một thế lực đã tồn tại từ rất lâu, một thế lực có khả năng khai thác những bí mật hoặc tàn tích của 'Đại Tiên Chiến'. Sự héo úa bất thường của cây cối quanh cấm địa báo hiệu một phương pháp tà ác, hút sinh khí quy mô lớn đang diễn ra hoặc sắp diễn ra.

"Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," Lâm Nhất khẽ thì thầm, lời nói của hắn hòa vào tiếng gió rít, "nhưng ở đây, linh khí đã bị vẩn đục, tình người đã bị tha hóa. Kẻ đứng sau những việc này muốn hồi sinh một thứ gì đó, một thứ đã từng bị phong ấn." Hắn chạm vào một vệt máu khô trên phiến đá, nó không còn đỏ tươi mà đã biến thành màu nâu sẫm, gần như hòa vào màu đá. Đây không phải là dấu vết của một trận chiến, mà là của một nghi thức nào đó, một nghi thức tà ác đã được thực hiện một cách vội vã.

Tô Mạt Nhi run rẩy, nàng cảm thấy toàn thân mình bị bao trùm bởi một cảm giác ớn lạnh không thể diễn tả. Nàng bám chặt lấy cánh tay Lâm Nhất, ánh mắt không dám rời khỏi những gì đang diễn ra trước mắt. Nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng nàng, nhưng nàng biết, bên cạnh Lâm Nhất, nàng vẫn có thể đối mặt với nó.

Lâm Nhất nhìn sâu vào bóng tối mịt mùng của U Minh Cấm Địa, nơi sương mù ngày càng dày đặc, nuốt chửng cả những tia sáng cuối cùng của buổi chiều. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình đang đè nặng lên không gian, một sự hiện diện cổ xưa và đáng sợ đang ẩn mình, chờ đợi thời cơ. "Chân đạo... nó không chỉ bị tha hóa bởi con người, mà còn bị đe dọa bởi những thế lực cổ xưa." Hắn siết chặt tay Tô Mạt Nhi, đôi mắt hắn ánh lên một tia kiên quyết. "Mạt Nhi, nàng phải cẩn thận. Một cuộc khủng hoảng quy mô lớn hơn đang đến gần. Lịch sử... có lẽ đang lặp lại."

Cả hai đứng đó, giữa ranh giới của sự sống và cái chết, của ánh sáng và bóng tối, nhìn sâu vào vực thẳm của U Minh Cấm Địa, nơi một sự kiện kinh hoàng, một bản sao mờ nhạt của Đại Tiên Chiến đang chờ đợi để bùng nổ, kéo theo tất cả những người đang sống trong Thiên Đạo Môn vào vòng xoáy của nó.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ