Vô tiên chi đạo
Chương 145

Huyết Vũ Cấm Địa: Tiên Môn Chấn Động

3526 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 144, ngay lập tức đẩy Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi vào trung tâm của thảm kịch đang diễn ra.,Thực hiện định hướng cụ thể cho chương: Hắc Y Nhân tấn công, giết chết một trưởng lão Thiên Đạo Môn ngay trong cấm địa, gây ra hỗn loạn toàn tông môn.,Nâng cao cấp độ đe dọa của Hắc Y Nhân từ những vụ mất tích bí ẩn thành một cuộc tấn công trực diện, tàn bạo, chứng tỏ sức mạnh và sự táo bạo của chúng.,Làm sâu sắc thêm không khí hỗn loạn, sợ hãi và nghi kỵ trong Thiên Đạo Môn, tiếp tục làm suy yếu uy tín và quyền kiểm soát của tông môn.,Buộc Lâm Nhất phải đối mặt với thực tế khắc nghiệt về sự yếu kém của hệ thống 'tiên đạo' và sự leo thang của các mối đe dọa, củng cố thêm tư tưởng 'Vô Tiên' của hắn.,Giới thiệu một trưởng lão Thiên Đạo Môn cụ thể bị sát hại, tăng thêm tính chân thực và kịch tính cho sự kiện.,Kết nối sự kiện này một cách rõ ràng với bối cảnh lịch sử 'Đại Tiên Chiến và Sự Suy Tàn của Chân Đạo' thông qua suy nghĩ nội tâm của Lâm Nhất.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Hắc Y Nhân, Trưởng Lão Lãnh Nguyệt, Lã Bất Phàm, Các đệ tử và Trưởng lão Thiên Đạo Môn khác
Mood: Tense, horrifying, mysterious, despairing, yet with a hint of resolute determination from Lâm Nhất.
Kết chương: [object Object]

Sương mù đặc quánh như màn lụa trắng giăng mắc khắp chốn, nuốt chửng cả những vì sao thưa thớt trên nền trời thăm thẳm. Gió lạnh từ U Minh Cấm Địa thổi ra, mang theo hơi ẩm thấu xương và mùi tanh tưởi đặc trưng của đất đá cổ xưa, thoảng chút mùi rêu phong mục nát, quẩn quanh những thân cây cổ thụ khô quắt. Trong một lùm cây rậm rạp, nơi bóng tối còn chưa kịp bị sương đêm xóa nhòa, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi ẩn mình, như hai cái bóng chìm vào cảnh vật. Hắn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách của cấm địa, nơi luồng khí tức tà ác vẫn đang cuộn trào, dù chỉ là một làn hơi mỏng manh khó nhận thấy đối với người thường. Nhưng linh giác của hắn, được rèn giũa qua bao tháng ngày tu tâm dưỡng tính và sự nhạy cảm bẩm sinh của một người từng trải qua hồng trần gian nan, lại cảm nhận rõ ràng sự nặng nề, dồn nén đến nghẹt thở.

Tô Mạt Nhi, với gương mặt thanh tú giờ đây tái nhợt đi vì sợ hãi, run rẩy bám chặt lấy cánh tay Lâm Nhất. Nàng nép sát vào hắn, thân hình nhỏ nhắn như muốn thu mình lại, tan biến vào tấm đạo bào cũ kỹ. Mái tóc đen dài, thường ngày óng ả, giờ đây bết vào nhau vì hơi sương, che khuất một phần đôi mắt to tròn long lanh đang mở to, tràn ngập sự kinh hoàng. Nàng không dám rời mắt khỏi màn sương mờ mịt phía trước, nơi những cây cối héo úa như những bộ xương khô khổng lồ vươn lên trời, vẽ nên một bức tranh bi thảm. Mùi tanh tưởi nồng nặc, như máu khô đã lâu, quẩn quanh đầu mũi nàng, khiến nàng buồn nôn.

“Lâm Nhất, ta cảm thấy có điều gì đó rất tồi tệ sắp xảy ra...” Tô Mạt Nhi thì thầm, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đây run rẩy, khản đặc. Nàng cố gắng nén tiếng nấc nghẹn lại nơi cổ họng. “Khí tức này... thật đáng sợ. Nó không giống bất kỳ thứ gì ta từng cảm nhận. Nó như muốn nuốt chửng tất cả.” Nàng siết chặt tay hắn, mong tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút an toàn giữa cái lạnh thấu xương và nỗi sợ hãi đang gặm nhấm tâm can. Nàng chưa bao giờ đối mặt với một luồng âm khí kinh khủng đến vậy, thứ đã biến những cây cổ thụ xanh tốt thành những vật khô héo, cạn kiệt sinh khí chỉ trong một đêm.

Lâm Nhất khẽ xoa đầu nàng, bàn tay hắn ấm áp và vững chãi, như một điểm tựa duy nhất giữa biển khơi bão tố. Hắn biết, nỗi sợ hãi của nàng là chân thực, bởi vì ngay cả hắn cũng cảm thấy một áp lực vô hình đang đè nặng, một cảm giác bất an sâu sắc. Hắn nhìn sâu vào bóng tối, nơi luồng khí tức tà ác cổ xưa đang ẩn mình, như một con quái vật khổng lồ sắp sửa vươn mình thức tỉnh.

“Giữ bình tĩnh, Mạt Nhi,” Lâm Nhất trầm tĩnh nói, giọng hắn tuy nhỏ nhưng đầy kiên định, như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn đang hỗn loạn của nàng. “Đây chính là bóng tối mà sư phụ đã từng cảnh báo. Bóng tối không sinh ra từ lòng tham hay hận thù của con người, mà là một thứ cổ xưa hơn, một vết sẹo của Đại Tiên Chiến. Chúng ta phải nhìn rõ nó để hiểu được bản chất của ‘tiên đạo’ mà họ đang theo đuổi, và cả ‘vô tiên chi đạo’ của chúng ta.” Hắn siết chặt tay nàng hơn nữa, như một lời hứa thầm lặng sẽ bảo vệ nàng, dù cho sóng gió có lớn đến đâu. Hắn nhớ lại những lời Lão Quán Chủ từng nói, về sự giả dối của 'tiên đạo' khi nó chỉ còn là vỏ bọc cho quyền lực, và làm thế nào mà sự suy tàn của chân lý đã mở đường cho những thế lực tà ác cổ xưa trỗi dậy.

Đột nhiên, một tiếng nổ lớn xé toạc màn đêm tĩnh mịch, rung chuyển cả mặt đất dưới chân họ. Tiếng nổ vang vọng khắp các ngọn núi, dội vào lòng vực sâu, khiến những đàn chim đêm giật mình bay tán loạn. Ngay sau đó, một cột sáng đỏ thẫm bùng phát từ sâu trong U Minh Cấm Địa, phóng thẳng lên trời, xuyên thủng màn sương mù dày đặc. Luồng khí tức tà ác bỗng chốc bùng nổ, mạnh mẽ đến mức Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đều cảm thấy ngực mình như bị bóp nghẹt, đầu óc choáng váng. Không khí xung quanh họ nóng rực lên trong chốc lát, rồi lại đột ngột chuyển sang lạnh buốt thấu xương, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi máu tươi tanh tưởi, ghê rợn. Ánh sáng đỏ rực hắt lên khuôn mặt tái mét của Tô Mạt Nhi, phản chiếu sự kinh hoàng tột độ trong đôi mắt nàng.

Lâm Nhất không nói một lời, nhưng cơ thể hắn đã căng thẳng đến tột độ. Hắn nắm chặt tay Tô Mạt Nhi, cố gắng trấn an nàng, đồng thời kéo nàng ẩn sâu hơn vào bụi rậm, nơi những thân cây khô cằn găm vào lòng đất. Hắn biết, khoảnh khắc này chính là điểm khởi đầu, là sự tái hiện của những thảm kịch cổ xưa mà Lão Quán Chủ đã từng kể. Cả hai nín thở, lắng nghe tiếng gió rít gào, tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm của quỷ dữ, và cảm nhận rõ ràng sự bùng nổ của một sức mạnh cổ xưa, tàn độc đang được giải phóng.

***

Trong không khí hỗn loạn và mùi máu tươi tanh tưởi, Lâm Nhất nắm chặt tay Tô Mạt Nhi, lợi dụng màn sương mù bị xé toạc và sự bùng nổ của năng lượng để men theo một con đường mòn nhỏ, bí mật tiếp cận gần hơn khu vực trung tâm U Minh Cấm Địa. Mỗi bước chân của hắn đều thận trọng, nhưng đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ kiên định, không chút sợ hãi. Hắn biết, đây là cơ hội duy nhất để hắn có thể nhìn rõ bản chất của thế lực đang khuấy đảo Thiên Đạo Môn, để hiểu rõ hơn về những gì đang thực sự diễn ra. Tô Mạt Nhi nép sát vào hắn, bước đi vấp váp, nhưng không hề buông tay. Nàng tin tưởng hắn tuyệt đối, dù cho nỗi sợ hãi đang gặm nhấm tâm can nàng.

Khi đến gần khu vực trung tâm, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ, khiến Tô Mạt Nhi phải bật khóc thút thít, hai tay nàng vội vàng che miệng để không phát ra tiếng động. Nàng nép chặt vào Lâm Nhất, cơ thể run rẩy không ngừng. Trước mắt họ, trên một bệ đá cổ xưa phủ đầy rêu phong và những ký hiệu lạ mắt đã mờ nhạt theo thời gian, một thân ảnh cao gầy, hoàn toàn bao trùm trong bộ y phục đen kịt, đang đứng sừng sững. Hắc Y Nhân đó, với đôi mắt lạnh lẽo, vô cảm lộ ra từ khoảng trống giữa mũ trùm và lớp vải che mặt, đang vung một lưỡi hái đen kịt, dài và cong như trăng khuyết, xé nát phòng ngự cuối cùng của Trưởng Lão Lãnh Nguyệt.

Trưởng Lão Lãnh Nguyệt, một lão giả tóc bạc phơ với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt sắc bén, giờ đây chỉ còn là một bóng hình thảm hại. Lão gào thét thảm thiết trong tuyệt vọng, tiếng kêu xé lòng vang vọng khắp không gian, hòa lẫn vào tiếng gió rít và âm khí cuồn cuộn. Phòng ngự linh lực của lão tan vỡ như bong bóng xà phòng trước lưỡi hái tử thần. Ánh mắt lão mở to, tràn ngập sự kinh hoàng và tuyệt vọng tột độ, như muốn khắc ghi hình ảnh kẻ thủ ác vào tận xương tủy trước khi hơi thở cuối cùng bị tước đoạt. Lưỡi hái đen kịt xuyên qua tim lão, không một chút nương tay.

Ngay lập tức, một luồng tà khí đen kịt từ Hắc Y Nhân bùng phát, bao trùm lấy thân thể Trưởng Lão Lãnh Nguyệt. Thân thể lão già nhanh chóng héo hon, khô quắt đi một cách ghê rợn, chỉ trong chớp mắt, mọi linh khí và sinh lực trong lão đều bị rút cạn hoàn toàn. Da lão nhăn nheo, tóc bạc rụng lả tả, cơ thể gầy guộc đến mức chỉ còn lại một bộ xương bọc da, nằm vắt vẻo trên bệ đá. Lão Lãnh Nguyệt, một trưởng lão quyền uy của Thiên Đạo Môn, giờ đây đã biến thành một vật hiến tế ghê rợn, một cái xác khô không hồn, đôi mắt vẫn mở trừng trừng trong sự kinh hãi vĩnh cửu.

Máu tươi từ thân thể héo hon của lão Lãnh Nguyệt không chảy ra ào ạt, mà như bị hút vào những ký hiệu tà ác đã được khắc sẵn trên bệ đá. Những ký hiệu đó, vốn đã mờ nhạt, bỗng chốc sáng bừng lên một màu đỏ quỷ dị, như những mạch máu đang đập, tạo thành một vòng xoáy tà thuật u ám. Mùi máu tươi tanh tưởi hòa lẫn với mùi lưu huỳnh và âm khí cổ xưa, tạo nên một bầu không khí rợn người, như thể địa ngục đã mở cửa ngay tại nhân gian.

“Không... không thể nào... Quá tàn nhẫn!” Tô Mạt Nhi thì thầm, giọng nàng run rẩy đến nỗi gần như không thành tiếng, nước mắt tuôn như mưa trên khuôn mặt tái nhợt. Nàng không thể tin vào mắt mình, không thể tin rằng một sinh mạng có thể bị tước đoạt một cách tàn bạo và ghê tởm đến vậy. “Hắn... hắn là ai mà dám làm ra chuyện ghê tởm này? Hắn không phải là người!”

Lâm Nhất nghiến răng, hàm răng hắn ken két vào nhau. Một cảm giác phẫn nộ và đau xót dâng lên trong lòng hắn. Hắn siết chặt tay Tô Mạt Nhi, không chỉ để trấn an nàng mà còn để kiềm chế cơn giận đang bùng lên trong chính hắn. Hắn đã chứng kiến vô vàn cảnh đời, thấy biết bao cái chết trong hồng trần gian nan, nhưng cảnh tượng trước mắt lại khác biệt hoàn toàn. Đây không phải là cái chết tự nhiên, cũng không phải là một cuộc chiến sinh tử thông thường, mà là một sự hủy diệt có chủ đích, một nghi thức tà ác cổ xưa đã bị lãng quên từ lâu.

“Đây không phải là tu luyện, Mạt Nhi,” Lâm Nhất trầm giọng nói, ánh mắt hắn ánh lên một tia kiên quyết đến lạnh lùng. “Đây là tà đạo... là sự hủy diệt. Hắn đang dùng sinh mạng để tế luyện một thứ gì đó... một nghi thức cổ xưa. Có lẽ, đây chính là cách mà những thế lực cổ xưa đã từng làm trong Đại Tiên Chiến, dùng sinh linh làm vật tế để đổi lấy sức mạnh, để hồi sinh những thứ đã bị phong ấn.” Hắn nhìn vào những ký hiệu máu đang phát sáng quỷ dị, nhớ lại những điển tịch cổ xưa mà Lão Quán Chủ đã cho hắn đọc, về những tà thuật khủng khiếp đã từng gieo rắc tai ương cho nhân gian, đẩy chân đạo vào bờ vực suy tàn.

Hắc Y Nhân đứng thẳng trên bệ đá, nhìn xuống cái xác khô quắt của Trưởng Lão Lãnh Nguyệt, như một vị thần tử thần đang chiêm ngưỡng thành quả của mình. Một luồng tà khí đen kịt cuồn cuộn bao phủ lấy hắn, khiến thân ảnh hắn trở nên mờ ảo, hư ảo như một bóng ma. Giọng nói của hắn trầm đục, vang vọng khắp không gian, như từ vực sâu thăm thẳm vọng lên, mang theo sự lạnh lẽo và tàn độc đến ghê người.

“Linh hồn này sẽ là viên gạch đầu tiên cho sự trỗi dậy của ta,” Hắc Y Nhân tuyên bố, giọng nói hắn vang vọng khắp cấm địa, mang theo một sự tự tin đầy ngạo mạn và tàn nhẫn. “Thiên Đạo Môn, các ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngu muội và giả dối của mình! Cái gọi là ‘tiên đạo’ của các ngươi, rốt cuộc cũng chỉ là một lớp vỏ bọc mục ruỗng, không thể nào che giấu được sự thật rằng các ngươi đã đánh mất chân tâm, đã quên đi nguồn cội. Giờ đây, ta sẽ dẫn dắt một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên nơi bóng tối và sức mạnh cổ xưa sẽ thống trị!”

Nói đoạn, Hắc Y Nhân khẽ vung tay. Thân ảnh mờ ảo của hắn dần tan biến vào màn đêm, như một làn khói đen bị gió cuốn đi. Hắn biến mất không dấu vết, chỉ để lại một ký hiệu bằng máu đỏ tươi trên mặt đất, một ký hiệu phức tạp và đầy tà khí, và một vũng máu lớn vẫn còn bốc hơi nóng hổi từ bệ đá, chứng minh cho tội ác vừa diễn ra.

Ngay lập tức, tiếng chuông cảnh báo dồn dập, liên hồi vang lên khắp Thiên Đạo Môn, xé toạc sự tĩnh lặng của màn đêm. Tiếng chuông rền vang, mang theo sự hoảng loạn và kinh hoàng, báo hiệu một sự kiện khủng khiếp đã xảy ra, đã bị phát hiện. Lâm Nhất kéo Tô Mạt Nhi ẩn sâu hơn vào bụi cây khi hắn nghe thấy tiếng chân dồn dập, tiếng người la hét, và ánh sáng của các pháp khí chiếu rọi từ xa, báo hiệu đội ngũ tông môn đang tiếp cận hiện trường. Hắn biết, họ phải rời đi ngay lập tức, trước khi bị cuốn vào vòng xoáy hỗn loạn này.

***

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên cố gắng xuyên qua màn sương mù còn sót lại, nhưng chỉ càng làm cho không khí thêm phần ảm đạm và lạnh lẽo. Tại hiện trường vụ án kinh hoàng trong U Minh Cấm Địa, nơi cái chết của Trưởng Lão Lãnh Nguyệt vẫn còn in hằn trong không gian, một sự hỗn loạn chưa từng có đã bao trùm Thiên Đạo Môn.

Lã Bất Phàm, cùng với một đội ngũ trưởng lão cấp cao của tông môn, nhanh chóng xuất hiện tại bệ đá cổ xưa. Khuôn mặt tuấn tú thường ngày của hắn giờ đây trắng bệch vì kinh hãi và phẫn nộ, những đường nét góc cạnh căng cứng như đá. Đôi mắt sắc lạnh của hắn tóe lửa giận dữ khi nhìn chằm chằm vào cái xác héo hon, khô quắt của Trưởng Lão Lãnh Nguyệt, nằm trơ trụi trên bệ đá phủ đầy rêu phong và ký hiệu máu. Đây là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được, một vết nhơ không thể gột rửa đối với uy tín của Thiên Đạo Môn, và đặc biệt là đối với hắn, người đang nắm giữ quyền lực. Hắn cảm thấy nhục nhã tột độ, vì kẻ địch dám công khai khiêu chiến, dám sát hại trưởng lão ngay trong cấm địa được bảo vệ nghiêm ngặt nhất.

Các đệ tử xung quanh xì xào bàn tán, nỗi sợ hãi lan nhanh như một dịch bệnh trong tông môn. Không khí nặng nề bởi sự hoang mang, nghi kỵ, và một cảm giác bất lực bao trùm tất cả. Từ nơi ẩn nấp kín đáo, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi quan sát tất cả. Tô Mạt Nhi vẫn còn run rẩy, nhưng nàng đã nín khóc, đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía đám đông đang hỗn loạn. Nàng cảm nhận rõ sự sụp đổ của một niềm tin, một trật tự mà Thiên Đạo Môn đã cố gắng duy trì bấy lâu nay.

“Lại là Hắc Y Nhân! Chúng dám... chúng dám!” Lã Bất Phàm gầm lên, giọng hắn khản đặc, run rẩy vì tức giận và uất ức. Hắn vung tay, chỉ thẳng vào đám đông đệ tử đang hoảng loạn. “Mau phong tỏa toàn bộ Thiên Đạo Môn! Không một con ruồi nào được bay vào, bay ra! Ta phải xé xác kẻ đã làm điều này! Ta thề sẽ khiến chúng phải trả giá gấp vạn lần!” Những lời lẽ hùng hồn của hắn vang vọng khắp cấm địa, nhưng lại không thể che giấu được sự hoảng loạn và bất lực ẩn sâu bên trong.

Một trưởng lão khác, một lão già tóc hoa râm với khuôn mặt đầy vẻ lo âu, run rẩy chỉ vào bệ đá, nơi cái xác của Trưởng Lão Lãnh Nguyệt vẫn còn nằm đó, như một lời nhắc nhở ghê rợn. “Thiếu chủ... Thân thể Lãnh Nguyệt huynh... linh khí bị rút cạn hoàn toàn. Đây là một nghi thức tà ác cổ xưa... Ta từng đọc trong điển tịch, nó liên quan đến... Đại Tiên Chiến!” Giọng lão run rẩy, đầy vẻ sợ hãi và kinh hoàng, như thể lời nói đó đã khơi gợi lên một nỗi ám ảnh kinh hoàng từ quá khứ xa xăm.

Lâm Nhất nhìn chằm chằm vào cái xác héo hon và những ký hiệu máu quỷ dị, đôi mắt hắn ánh lên một tia xa xăm, như đang nhìn xuyên qua thời gian, trở về quá khứ 3000 năm trước. Hắn nhớ lại lời Lão Quán Chủ đã nói: “Sư phụ đã nói, khi ‘tiên đạo’ chỉ còn là lớp vỏ bọc cho quyền lực và tham vọng, khi con người quên đi chân tâm, thì tà đạo sẽ trỗi dậy. Đây chẳng phải là sự lặp lại của Đại Tiên Chiến, nơi Chân Đạo đã suy tàn vì lòng tham, vì sự tranh giành quyền lực, vì những nghi thức tà ác sao?”

Hắn nhìn Lã Bất Phàm, nhìn vẻ mặt giận dữ và nhục nhã của hắn, nhìn sự hỗn loạn và hoang mang của các đệ tử Thiên Đạo Môn. “Thiên Đạo Môn đã đánh mất cái ‘Đạo’ của mình từ lâu rồi,” Lâm Nhất suy nghĩ nội tâm, một cảm giác chua chát dâng lên trong lòng. “Bất lực thế này, sao có thể bảo vệ chúng sinh? Sức mạnh không phải là tất cả. Khi ‘chân đạo’ không còn ở trong tâm, thì mọi sức mạnh đều sẽ trở thành công cụ cho tà ác, hoặc ít nhất là vô dụng trước nó. Ai sẽ là người gánh vác khi ‘tiên đạo’ mục ruỗng, khi hồng trần gian nan không còn điểm tựa? Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm... Nhưng chân tâm ấy, giờ đây đã bị che lấp bởi danh vọng, quyền lực, và sự sợ hãi.”

Lã Bất Phàm ra lệnh phong tỏa toàn bộ tông môn, bắt đầu một cuộc điều tra quy mô lớn nhưng vô vọng. Các đệ tử bắt đầu tìm kiếm, nhưng chỉ thấy sự hỗn loạn và những ánh mắt nghi kỵ lẫn nhau, như thể mỗi người đều có thể là kẻ nội gián, là mầm mống của tai ương. Mùi máu tươi vẫn còn vương vấn trong không khí, kết hợp với mùi sợ hãi lan tỏa, tạo nên một bức tranh u ám và tuyệt vọng.

Lâm Nhất siết chặt tay Tô Mạt Nhi, khẽ gật đầu ra hiệu. Cả hai lặng lẽ rút lui, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Họ mang theo nỗi ám ảnh về cảnh tượng vừa chứng kiến, về sự tàn bạo của Hắc Y Nhân, và về sự yếu kém của Thiên Đạo Môn. Những suy nghĩ sâu sắc về ‘Vô Tiên chi Đạo’ càng thêm củng cố trong tâm trí Lâm Nhất. Hắn ý thức rõ hơn về mối nguy hiểm đang rình rập, về sứ mệnh của mình, và về con đường đầy chông gai mà hắn đã chọn – con đường của chân tâm, không phải của những phép tắc thần thông hay địa vị hão huyền.

Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng trong khoảnh khắc này, Lâm Nhất biết rõ lòng mình. Hắn sẽ không trốn tránh. Hắn sẽ đối mặt. Bởi vì, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần này. Và có lẽ, đây chính là khởi đầu của một cuộc chiến mới, một bản sao mờ nhạt của Đại Tiên Chiến, nơi hắn sẽ phải tìm ra ‘chân đạo’ của riêng mình, giữa sự hỗn loạn và mục ruỗng của thế gian.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ