Mây mù giăng lối, bao phủ Thiên Đạo Môn trong một màn sương bạc quạnh hiu, như một tấm màn tang lễ chầm chậm buông xuống che lấp đi vẻ uy nghiêm thường nhật. Không khí ẩm ướt và se lạnh thấm sâu vào da thịt, mang theo mùi của đất ẩm và một chút tanh nồng còn vương vấn từ U Minh Cấm Địa, nơi cái chết vừa ghé thăm. Tiếng chuông cảnh báo xa xăm thỉnh thoảng lại ngân dài, không còn là tiếng hiệu lệnh trang nghiêm mà nghe như một lời ai oán, một khúc ca bi thương cho sự hỗn loạn vừa bùng nổ.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, ẩn mình khéo léo trong một lùm cây cổ thụ gần con đường chính dẫn vào khu cấm địa, lặng lẽ quan sát dòng người hối hả. Tô Mạt Nhi vẫn còn run rẩy nhẹ, bàn tay nàng siết chặt lấy vạt áo Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ sợ hãi và bối rối. Nàng đã nín khóc, nhưng nỗi kinh hoàng về cảnh tượng vừa chứng kiến vẫn còn hằn sâu trong tâm trí, khiến khuôn mặt thanh tú của nàng trắng bệch đi.
“Lâm Nhất,” nàng thì thầm, giọng nói khản đặc vì sợ hãi, “họ… họ sợ hãi quá. Cả tông môn đều vậy.” Ánh mắt nàng dõi theo từng đệ tử lướt qua, những bóng người lướt đi vội vã trong màn sương mờ.
Lâm Nhất khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn vỗ nhẹ lên mu bàn tay Tô Mạt Nhi, cố gắng trấn an nàng. “Sợ hãi là lẽ thường, Mạt Nhi. Kẻ phàm nhân sợ hãi trước cái chết, người tu tiên sợ hãi trước sự bất lực. Nhưng cái sợ này không chỉ đến từ Hắc Y Nhân, mà còn từ chính lòng người... và những bí mật đã bị chôn vùi.” Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn quét qua từng khuôn mặt đệ tử. Hắn thấy rõ sự thất thần, hoảng loạn, nhưng trên hết là những ánh mắt nghi kỵ giao nhau. Mỗi ánh mắt giao nhau đều chất chứa một câu hỏi không lời, một sự ngờ vực âm ỉ, như thể bóng ma của kẻ phản bội đang lẩn khuất ngay trong chính tông môn này.
Các thị vệ của Thiên Đạo Môn tuần tra dày đặc hơn bao giờ hết, những thanh kiếm tuốt trần lấp loáng trong màn sương, nhưng sự sợ hãi vẫn hiện rõ trong từng ánh mắt, từng bước chân nặng nề như đeo chì. Họ cố gắng duy trì vẻ nghiêm nghị, nhưng bờ vai co rúm và những cái liếc nhìn đầy lo âu đã tố cáo nỗi bất an sâu sắc. Thỉnh thoảng, những tiếng thì thầm vội vã lại lọt vào tai Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi.
“Nghe nói Trưởng Lão Lãnh Nguyệt bị rút cạn linh khí... Thật ghê rợn! Nghi thức tà ác như vậy, chỉ có ma đạo mới dám làm!” Một đệ tử trẻ tuổi run rẩy nói với đồng môn của mình, đôi mắt hắn mở to vì kinh hoàng.
“Không chỉ thế,” đệ tử kia đáp lại, giọng thấp hơn, đầy vẻ bí ẩn, “ta nghe nói ký hiệu máu trên bệ đá... giống hệt những gì được ghi lại trong điển tịch cổ về... Đại Tiên Chiến. Liệu có phải... có kẻ nội ứng?”
Những lời thì thầm ấy như những mũi kim châm vào không khí đang đặc quánh sự hoảng loạn, gieo rắc thêm mầm mống nghi kỵ. Lâm Nhất lắng nghe, trái tim hắn nặng trĩu. Hắn nhận ra, sự sợ hãi này không chỉ là nỗi kinh hoàng trước cái chết, mà còn là sự đổ vỡ của niềm tin, sự lung lay của một nền tảng mà họ tưởng chừng vững chắc. Cái gọi là “tiên đạo” của Thiên Đạo Môn, vốn được xây dựng trên quyền uy và sức mạnh, giờ đây lại dễ dàng bị lung lay bởi một đòn tấn công bất ngờ.
Hắn nhìn Tô Mạt Nhi, nàng co rúm người lại, đôi vai nhỏ run lên từng đợt. Lâm Nhất biết, nỗi sợ hãi của nàng là thuần khiết, là bản năng của một con người đối diện với cái chết và sự tàn bạo. Nhưng nỗi sợ hãi của những đệ tử Thiên Đạo Môn kia, lại xen lẫn với sự nghi kỵ, với những toan tính ngầm, với nỗi lo sợ mất đi quyền lực và địa vị.
“Thiên Đạo Môn... đã quên mất chân lý,” Lâm Nhất thầm nghĩ, giọng trầm buồn vang vọng trong tâm trí. “Khi ‘tiên đạo’ chỉ còn là lớp vỏ bọc cho quyền lực và tham vọng, thì dù có sức mạnh đến đâu, cũng sẽ trở nên yếu ớt trước những thử thách thực sự. Mạt Nhi, cái mà họ đang sợ hãi không chỉ là Hắc Y Nhân, mà còn là chính bản thân họ, chính sự mục ruỗng đang âm ỉ từ bên trong.” Hắn siết nhẹ tay nàng, truyền cho nàng một chút hơi ấm và an ủi.
Tô Mạt Nhi ngước nhìn hắn, đôi mắt tìm kiếm sự trấn an. “Vậy... chúng ta phải làm gì đây, Lâm Nhất? Cả tông môn đều đang hỗn loạn. Lã Bất Phàm… hắn có vẻ rất tức giận.”
Lâm Nhất không trả lời ngay, ánh mắt hắn lại hướng về phía U Minh Cấm Địa, nơi mùi máu và ozone vẫn còn vương vấn. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức khác, không phải của Hắc Y Nhân, mà là của sự bất an, của những toan tính đang len lỏi trong lòng người. Thiên Đạo Môn, một trong những tông môn mạnh nhất, giờ đây lại giống như một con thuyền lớn đang bị bão táp quật tới tấp, nhưng nguy hiểm lớn nhất lại không phải là những con sóng bên ngoài, mà là những lỗ hổng đang xuất hiện từ bên trong. Nỗi sợ hãi đã trở thành một căn bệnh lây lan, làm suy yếu ý chí và đoàn kết, để lại một khoảng trống cho những mưu toan và sự nghi ngờ nảy nở.
“Chúng ta sẽ quan sát, Mạt Nhi,” Lâm Nhất cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm tĩnh nhưng đầy kiên định. “Quan sát để hiểu rõ hơn về cái gọi là ‘tiên đạo’ này, và để tìm ra con đường của riêng chúng ta. Bởi vì, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng chân đạo thì chỉ có một, và nó nằm ở trong tâm, không phải ở quyền uy hay danh vọng.” Hắn biết, mọi chuyện mới chỉ là khởi đầu. Mùi sợ hãi và nghi kỵ này sẽ còn lan rộng hơn nữa, và Thiên Đạo Môn, trong cơn hỗn loạn, sẽ phải đối mặt với những thử thách nghiệt ngã nhất.
***
Vài giờ sau, khi ánh sáng ban mai vẫn còn chật vật xuyên qua màn sương mù dày đặc, một cuộc họp khẩn cấp của các Trưởng lão Thiên Đạo Môn được triệu tập tại một trong các điện thờ chính. Lâm Nhất, với sự khéo léo và khả năng ẩn nấp tài tình của mình, cùng Tô Mạt Nhi đã tìm được một vị trí kín đáo, đủ gần để nghe rõ những gì đang diễn ra bên trong.
Bên trong điện thờ, không khí căng như dây đàn, đặc quánh mùi trầm hương nồng hơn bình thường, xen lẫn mùi thuốc an thần yếu ớt và mùi áp lực, mồ hôi lạnh của những người đang ngồi trong đó. Những ánh nến leo lét trên bàn thờ không đủ để xua đi vẻ u ám, nặng nề bao trùm. Các Trưởng lão, những người vốn uy nghi và trầm tĩnh, giờ đây đều lộ rõ vẻ mặt nhăn nhó, cau có, áo bào tu sĩ dù vẫn chỉnh tề nhưng ẩn chứa sự bất lực và lo âu.
“Chúng ta phải điều tra nội bộ! Kẻ đó không thể dễ dàng xâm nhập như vậy!” Trưởng lão Thiên Phong, một lão già râu bạc phơ với ánh mắt sắc như dao, đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động khô khốc vang vọng trong điện thờ yên tĩnh. “Ký hiệu tà ác đó, nghi thức rút cạn linh khí... Đây không phải là hành động của một kẻ ngoại đạo thông thường. Chắc chắn có kẻ đã tiếp tay từ bên trong!”
Lời nói của Trưởng lão Thiên Phong vừa dứt, Trưởng lão Thanh Hư, một phụ nhân trung niên với khuôn mặt lạnh lùng và ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ, đã lập tức phản bác. “Điều tra? Hay là đổ lỗi cho nhau? Chúng ta đã quá lỏng lẻo trong việc quản lý đệ tử, giờ đây lại quay ra nghi ngờ lẫn nhau sao? Kẻ nội ứng có thể là bất kỳ ai, nhưng việc tập trung vào đó mà bỏ qua mối nguy từ Hắc Y Nhân bên ngoài, chẳng phải là tự chuốc lấy họa vào thân sao?” Giọng nàng tuy không lớn nhưng chứa đầy sự châm chọc và bất mãn.
Các Trưởng lão khác cũng bắt đầu tranh cãi dữ dội. Tiếng bàn tán xì xào, tiếng đập bàn, tiếng thở dài nặng nề liên tục vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch của điện thờ. Mỗi người đều có một ý kiến riêng, một phe phái riêng, và trên hết, là một nỗi lo sợ riêng. Họ không chỉ tranh cãi về cách đối phó với Hắc Y Nhân, mà còn tranh giành quyền chủ đạo trong tông môn, cố gắng đẩy trách nhiệm cho người khác, hoặc bảo vệ lợi ích của phe mình.
Lã Bất Phàm, với ngoại hình tuấn tú và khí chất cao ngạo thường thấy, lúc này lại mang một vẻ mặt đầy phẫn nộ và kiêu ngạo khó che giấu. Hắn đứng dậy, dáng người cao ráo, mạnh mẽ, bước đi dứt khoát đến giữa điện thờ. Ánh mắt sắc lạnh của hắn quét qua từng Trưởng lão, như một con đại bàng đang tìm kiếm con mồi. Hắn không nói gì, chỉ để sự im lặng đầy đe dọa của mình bao trùm lấy không gian.
Khi sự hỗn loạn tạm lắng xuống, Lã Bất Phàm mới cất tiếng, giọng hắn vang dội, đầy uy hiếp và không thể nghi ngờ. “Bất Phàm kiến nghị, điều động toàn bộ đệ tử tinh anh, truy quét Hắc Y Nhân đến cùng! Kẻ nào dám ngăn cản, chính là đồng lõa!” Hắn nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút ở Trưởng lão Thanh Hư, như một lời cảnh cáo ngầm. “Chúng ta không thể để Thiên Đạo Môn bị sỉ nhục như vậy! Hắc Y Nhân đã dám động vào Trưởng Lão Lãnh Nguyệt, chúng sẽ phải trả giá gấp vạn lần! Còn về kẻ nội ứng, cứ để những kẻ yếu hèn run rẩy mà nghi kỵ nhau. Ta sẽ dùng sức mạnh để tìm ra chúng, và dùng máu để rửa sạch ô nhục này!”
Lời lẽ hùng hồn, dứt khoát của Lã Bất Phàm như một đòn giáng mạnh vào sự do dự và chia rẽ. Một số Trưởng lão có vẻ e ngại, nhưng một số khác lại bị lời nói đầy khí thế của hắn thuyết phục, hoặc đơn giản là sợ hãi trước sự quyết đoán đến tàn bạo của hắn. Họ biết, Lã Bất Phàm là thiếu chủ, và hắn đang cố gắng giành quyền chủ đạo trong tông môn sau sự kiện chấn động này.
Lâm Nhất, từ nơi ẩn nấp, quan sát tất cả. Hắn thấy rõ sự bất lực của Thiên Đạo Môn trong việc đoàn kết, trong việc tìm kiếm một giải pháp thực sự. Cái gọi là “tiên đạo” của Thiên Đạo Môn, giờ đây chỉ còn là một lớp màn che đậy cho những toan tính phàm tục, những tranh giành quyền lực cá nhân. Lã Bất Phàm, với sự kiêu ngạo và ý muốn trả thù mù quáng, đang đẩy Thiên Đạo Môn vào một con đường cực đoan, một con đường có thể gây ra hậu quả khôn lường.
“Sức mạnh không phải là tất cả,” Lâm Nhất thầm nhủ, lòng đầy chua chát. “Khi ‘chân đạo’ không còn ở trong tâm, thì mọi sức mạnh đều sẽ trở thành công cụ cho tà ác, hoặc ít nhất là vô dụng trước nó. Lã Bất Phàm, ngươi càng muốn kiểm soát, ngươi càng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của tà niệm. Tiên đạo... cuối cùng rồi cũng sẽ là một giấc mộng phù du.” Hắn cảm nhận được một sự lặp lại đáng sợ của lịch sử, của Đại Tiên Chiến, nơi lòng tham và tranh giành quyền lực đã dẫn đến sự suy tàn của Chân Đạo. Thiên Đạo Môn đang đứng trước bờ vực của một cuộc khủng hoảng mới, không chỉ từ kẻ thù bên ngoài, mà còn từ chính những rạn nứt sâu sắc bên trong.
***
Khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã trở về nơi ẩn náu tạm thời của mình – một hang động nhỏ, kín đáo nằm sâu trong vách núi khuất sau một thác nước, nơi mùi đá lạnh và đất ẩm thoang thoảng trong không khí. Tiếng gió nhẹ thổi qua khe đá, mang theo tiếng côn trùng kêu rả rích từ xa, tạo nên một bản hòa âm tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và ồn ào của Thiên Đạo Môn.
Lâm Nhất ngồi trên Bồ Đoàn Cũ Kỹ của mình, lưng thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra màn đêm đang buông xuống. Sương mù đã tan dần, nhưng vẫn còn vương vấn trên những ngọn cây xa xa, vẽ nên một bức tranh u tịch và huyền ảo. Linh khí trong hang động lưu chuyển nhẹ nhàng, trong lành, như một lời nhắc nhở về sự tĩnh lặng của tự nhiên, khác hẳn với sự nặng nề, ngột ngạt của điện thờ ban chiều.
Tô Mạt Nhi ngồi bên cạnh hắn, dựa đầu vào vai hắn, thân thể nhỏ nhắn co lại, tìm kiếm sự an ủi. Nàng đã bình tĩnh hơn, nhưng nỗi lo lắng vẫn còn hằn sâu trong đôi mắt. “Lâm Nhất,” nàng khẽ nói, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng. “Họ... họ sẽ làm gì đây? Ta sợ quá... Họ dường như không thể tin tưởng lẫn nhau, chỉ toàn là tranh cãi và nghi ngờ.”
Lâm Nhất khẽ vươn tay, nhẹ nhàng vỗ về mái tóc đen dài mượt mà của nàng. “Mạt Nhi, tiên đạo chân chính không nằm ở những phép tắc hay quyền lực. Nó nằm ở trong tâm, trong cái gọi là ‘chân tâm’. Nhưng họ đã quên mất điều đó từ lâu, có lẽ từ sau Đại Tiên Chiến. Họ chỉ thấy quyền lực, danh vọng, và giờ đây, sự trả thù… Đó không phải là đạo mà ta muốn theo.” Giọng hắn trầm buồn, mang theo nỗi thất vọng sâu sắc về những gì hắn đã chứng kiến.
Trong tâm trí Lâm Nhất, những mảnh ghép của sự thật dần hiện rõ. Thiên Đạo Môn, vốn được ca tụng là nơi hội tụ tinh hoa của tiên đạo, lại đang mục ruỗng từ bên trong bởi chính những người lãnh đạo của nó. Các Trưởng lão tranh giành quyền lực, Lã Bất Phàm mù quáng trong sự kiêu ngạo và khát vọng trả thù, tất cả đều đang đẩy tông môn vào một vực thẳm. Hắc Y Nhân không chỉ là mối đe dọa bên ngoài, mà còn là chất xúc tác phơi bày sự yếu kém và tha hóa của một “tiên đạo” đã đánh mất linh hồn.
“Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm,” Lâm Nhất thầm thì, như đang tự nhắc nhở chính mình. “Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Nhưng khi lòng người đã không còn chân thật, khi ‘tiên đạo’ chỉ còn là lớp vỏ bọc, thì dù có phép tắc thần thông đến đâu, cũng không thể bảo vệ được chúng sinh.” Hắn nhớ lại lời Lão Quán Chủ đã dạy, về một thế giới mà chân lý không nằm ở những điều huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần.
Con đường phía trước càng thêm mờ mịt, nhưng trong tâm Lâm Nhất, ngọn lửa của chân đạo lại càng bùng cháy mãnh liệt. Hắn đã nhìn thấy sự mục ruỗng từ bên trong, sự bất lực của quyền lực khi mất đi chân tâm. Hắn biết, để thực sự là một người tu tiên, không thể chỉ dựa vào pháp thuật hay quyền uy, mà phải là một con người thấu hiểu, kiên định giữa vạn biến. Lã Bất Phàm và sự mù quáng của Thiên Đạo Môn có thể tự đẩy mình vào vực thẳm, nhưng Lâm Nhất sẽ không để mình bị cuốn trôi. Đêm tĩnh lặng, nhưng trong tâm hắn, một cuộc chiến thầm lặng đã bắt đầu, một cuộc chiến để gìn giữ chân tâm, để tìm ra con đường 'Vô Tiên' đích thực giữa những tàn dư của một 'tiên đạo' đang dần lụi tàn.