Khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã trở về nơi ẩn náu tạm thời của mình – một hang động nhỏ, kín đáo nằm sâu trong vách núi khuất sau một thác nước, nơi mùi đá lạnh và đất ẩm thoang thoảng trong không khí. Tiếng gió nhẹ thổi qua khe đá, mang theo tiếng côn trùng kêu rả rích từ xa, tạo nên một bản hòa âm tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và ồn ào của Thiên Đạo Môn.
Lâm Nhất ngồi trên Bồ Đoàn Cũ Kỹ của mình, lưng thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra màn đêm đang buông xuống. Sương mù đã tan dần, nhưng vẫn còn vương vấn trên những ngọn cây xa xa, vẽ nên một bức tranh u tịch và huyền ảo. Linh khí trong hang động lưu chuyển nhẹ nhàng, trong lành, như một lời nhắc nhở về sự tĩnh lặng của tự nhiên, khác hẳn với sự nặng nề, ngột ngạt của điện thờ ban chiều. Ngọn lửa nhỏ bập bùng trong lò đất, hắt lên vách đá những vũ điệu của ánh sáng và bóng tối, nhảy múa trên khuôn mặt trầm tư của hắn, khắc sâu thêm những đường nét của sự lo lắng nhưng cũng đầy kiên định. Hơi ấm mong manh từ ngọn lửa không đủ xua tan cái lạnh giá của đêm khuya, nhưng nó lại sưởi ấm tâm hồn đang vướng bận những suy tư ngổn ngang.
Tô Mạt Nhi ngồi bên cạnh hắn, dựa đầu vào vai hắn, thân thể nhỏ nhắn co lại, tìm kiếm sự an ủi trong hơi ấm của người mà nàng tin tưởng tuyệt đối. Nàng đã bình tĩnh hơn, nhưng nỗi lo lắng vẫn còn hằn sâu trong đôi mắt to tròn, lấp lánh như sương đêm. “Lâm Nhất ca ca,” nàng khẽ nói, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng qua kẽ đá, mang theo một chút run rẩy khó nhận thấy. “Chúng ta... có nên nhúng tay vào không? Thiên Đạo Môn lớn mạnh như vậy, mà còn bị uy hiếp đến mức đó... Chẳng phải chúng ta sẽ... gặp nguy hiểm sao?” Nàng ngước đôi mắt trong veo lên nhìn hắn, ánh mắt vừa sợ hãi vừa tò mò, khao khát một lời giải đáp, một sự trấn an.
Lâm Nhất khẽ vươn tay, nhẹ nhàng vỗ về mái tóc đen dài mượt mà của nàng, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. Hắn trầm ngâm, chậm rãi cất lời, mỗi từ như được đắn đo kỹ lưỡng trước khi thốt ra. “Mạt Nhi, tiên đạo chân chính không nằm ở những phép tắc hay quyền lực. Nó nằm ở trong tâm, trong cái gọi là ‘chân tâm’. Nhưng họ đã quên mất điều đó từ lâu, có lẽ từ sau Đại Tiên Chiến.” Giọng hắn trầm buồn, mang theo nỗi thất vọng sâu sắc về những gì hắn đã chứng kiến, về sự mục nát đang gặm nhấm cái gọi là ‘chính đạo’ của tu tiên giới. “Họ chỉ thấy quyền lực, danh vọng, và giờ đây, sự trả thù mù quáng... Đó không phải là đạo mà ta muốn theo, cũng không phải là con đường mà Lão Quán Chủ đã dạy ta.”
Hắn ngừng lại một chút, hít thở sâu bầu không khí lạnh lẽo nhưng trong lành của hang động, như muốn gột rửa những tạp niệm còn vương vấn trong tâm. “Chính vì vậy, Mạt Nhi,” hắn tiếp tục, giọng nói trở nên kiên định hơn, dù vẫn giữ vẻ u hoài. “Nếu Thiên Đạo Môn đã mục ruỗng từ bên trong, không thể nhìn rõ tà ác đang ẩn mình, thì ta... ta phải tự mình tìm hiểu. Không phải để tranh giành quyền lực hay danh tiếng hão huyền, mà là để thấu hiểu con đường sai lệch đó, để bảo vệ ‘chân đạo’ mà ta tin tưởng. Ta không thể đứng nhìn một lần nữa, để một thảm kịch tương tự Đại Tiên Chiến lặp lại.” Đôi mắt hắn ánh lên một tia sáng quyết đoán, như ngọn lửa nhỏ trong hang động, dù yếu ớt nhưng không bao giờ tắt.
Tô Mạt Nhi im lặng lắng nghe, đôi mắt nàng dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm trên khuôn mặt hắn. Nàng cảm nhận được nỗi trăn trở sâu sắc trong lòng Lâm Nhất, cũng như ý chí kiên cường ẩn sau vẻ ngoài thư sinh, trầm mặc. Nàng biết, hắn không nói suông. Mỗi quyết định của hắn đều được cân nhắc kỹ lưỡng, được hun đúc từ những trải nghiệm đau khổ và những lời dạy của Lão Quán Chủ. Nàng khẽ siết chặt bàn tay hắn, dù sợ hãi vẫn gật đầu ủng hộ. “Ca ca muốn đi đâu, Mạt Nhi sẽ đi theo đó. Dù có là vực sâu hay biển lửa, Mạt Nhi cũng không rời.” Lời nói của nàng tuy đơn giản nhưng lại là nguồn sức mạnh to lớn, là ánh sáng ấm áp trong màn đêm lạnh giá, xoa dịu đi phần nào nỗi cô độc trong lòng Lâm Nhất.
Trong tâm trí Lâm Nhất, những mảnh ghép của sự thật dần hiện rõ. Thiên Đạo Môn, vốn được ca tụng là nơi hội tụ tinh hoa của tiên đạo, lại đang mục ruỗng từ bên trong bởi chính những người lãnh đạo của nó. Các Trưởng lão tranh giành quyền lực, Lã Bất Phàm mù quáng trong sự kiêu ngạo và khát vọng trả thù, tất cả đều đang đẩy tông môn vào một vực thẳm. Hắc Y Nhân không chỉ là mối đe dọa bên ngoài, mà còn là chất xúc tác phơi bày sự yếu kém và tha hóa của một “tiên đạo” đã đánh mất linh hồn.
“Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm,” Lâm Nhất thầm thì, như đang tự nhắc nhở chính mình, cũng như đang khắc sâu triết lý ấy vào tâm hồn Tô Mạt Nhi. “Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Nhưng khi lòng người đã không còn chân thật, khi ‘tiên đạo’ chỉ còn là lớp vỏ bọc, thì dù có phép tắc thần thông đến đâu, cũng không thể bảo vệ được chúng sinh.” Hắn nhớ lại lời Lão Quán Chủ đã dạy, về một thế giới mà chân lý không nằm ở những điều huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Con đường phía trước càng thêm mờ mịt, nhưng trong tâm Lâm Nhất, ngọn lửa của chân đạo lại càng bùng cháy mãnh liệt. Hắn đã nhìn thấy sự mục ruỗng từ bên trong, sự bất lực của quyền lực khi mất đi chân tâm. Hắn biết, để thực sự là một người tu tiên, không thể chỉ dựa vào pháp thuật hay quyền uy, mà phải là một con người thấu hiểu, kiên định giữa vạn biến. Lã Bất Phàm và sự mù quáng của Thiên Đạo Môn có thể tự đẩy mình vào vực thẳm, nhưng Lâm Nhất sẽ không để mình bị cuốn trôi. Đêm tĩnh lặng, nhưng trong tâm hắn, một cuộc chiến thầm lặng đã bắt đầu, một cuộc chiến để gìn giữ chân tâm, để tìm ra con đường 'Vô Tiên' đích thực giữa những tàn dư của một 'tiên đạo' đang dần lụi tàn. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt Tô Mạt Nhi, một tia kiên định chợt lóe lên giữa nỗi lo lắng. Hắn không thể đứng nhìn một thảm cảnh nữa lặp lại. Con đường 'Vô Tiên' của hắn, có lẽ, chính là tìm ra chân tướng, và bảo vệ những gì còn lại của 'chân đạo' trước khi tất cả chìm vào quên lãng.
***
Rạng sáng hôm sau, khi sương mù còn dày đặc như một tấm màn lụa trắng giăng mắc khắp các ngọn núi, phủ lên Thiên Đạo Môn một vẻ u tịch và huyền ảo, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã lặng lẽ rời khỏi hang động. Không gian xung quanh chìm trong sự tĩnh mịch đến rợn người, chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua những tán cây cổ thụ và tiếng nước chảy róc rách từ con thác xa xa. Họ ẩn mình trong làn sương trắng xóa, thân ảnh mờ ảo như hai bóng ma, cẩn trọng từng bước chân, tiến sâu vào khu vực U Minh Cấm Địa – nơi đã trở thành tâm điểm của sự hỗn loạn đêm qua.
U Minh Cấm Địa hiện ra trước mắt họ như một bức tranh tang thương của sự suy tàn. Các công trình đá đen đổ nát, hoang phế, những cột đá kỳ dị chạm khắc phù văn cổ xưa đã bị phong hóa bởi thời gian và năng lượng tà ác. Một số cấu trúc vẫn còn nguyên vẹn một cách kỳ lạ, nhưng chúng bị bao phủ bởi lớp bụi thời gian dày đặc và một thứ khí tức nặng nề, âm u. Tiếng gió rít qua các khe đá tạo thành những âm thanh ai oán, như tiếng thở dài của những linh hồn bị mắc kẹt. Đôi khi, một tiếng xương cốt va vào nhau khô khốc vọng lại từ những nơi khuất lấp, khiến không khí càng thêm lạnh lẽo. Mùi tanh nồng của máu khô, mùi ẩm mốc của xác chết, mùi lưu huỳnh nồng nặc từ những vết nứt địa nhiệt, và đặc biệt là mùi âm khí nồng đậm bao trùm lấy không gian, nặng nề đến mức khó thở.
Tô Mạt Nhi khẽ rùng mình, nàng siết chặt lấy cánh tay Lâm Nhất, đôi mắt to tròn không giấu được vẻ sợ hãi. “Ca ca, nơi đây... thật đáng sợ. Âm khí nặng quá, dường như có vô số oan hồn đang gào thét không ngừng.” Giọng nàng thì thầm, gần như hòa lẫn vào tiếng gió, nhưng vẫn đủ để Lâm Nhất nghe thấy sự lo lắng tột cùng trong đó. Nàng cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo như băng xuyên thấu tận xương tủy, khiến toàn thân nàng run rẩy.
Lâm Nhất khẽ đáp, giọng hắn trầm thấp, khẽ khàng như thể sợ làm kinh động đến những thứ đang ẩn mình trong bóng tối. “Âm khí này không giống với tà khí thông thường, Mạt Nhi. Nó có vẻ... cổ xưa hơn, như đã bị ngưng đọng hàng ngàn năm, mang theo dấu vết của một thời đại đã bị lãng quên.” Hắn dừng lại bên một tảng đá đổ nát, đôi mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết nhỏ nhất. Dù Thiên Đạo Môn đã phái người đến phong tỏa và điều tra sơ bộ, nhưng dưới sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi bao trùm, chắc chắn sẽ có những manh mối bị bỏ sót. Đây chính là cơ hội của hắn.
Hắn cẩn thận kiểm tra từng ngóc ngách, từng kẽ nứt của vách đá, đặc biệt là những nơi mà các đệ tử Thiên Đạo Môn có thể đã bỏ qua. Bàn tay hắn khẽ phẩy Phù Trần Mộc, sợi tơ trắng mềm mại như một con rắn vô hình lướt qua những tàn tích, cảm nhận dòng linh khí hỗn loạn và những dao động bất thường. Phù Trần Mộc là một vật phẩm đơn giản nhưng lại có thể cảm nhận những dao động tinh tế nhất của linh khí, tà khí, hay thậm chí là những dấu vết của thời gian. Dòng linh khí tại đây không chỉ hỗn loạn mà còn mang theo một cảm giác bị rút cạn, trống rỗng, như thể có một sinh vật vô hình nào đó đã hút đi hết sự sống từ môi trường xung quanh.
Đi sâu hơn vào khu vực trung tâm của vụ án, nơi Trưởng Lão Lãnh Nguyệt đã bị sát hại, cảnh tượng càng trở nên ghê rợn. Dù Thiên Đạo Môn đã dọn dẹp phần nào, nhưng những vết tích đen sạm trên nền đất, mùi máu tanh vẫn còn vương vấn, và đặc biệt là một luồng âm khí mạnh mẽ hơn hẳn những nơi khác, khiến không gian trở nên ngột ngạt đến cực điểm. Dưới một tảng đá vỡ vụn, nằm khuất sau một bụi cây dại khô héo, nơi mà ánh mắt người thường khó có thể nhìn thấy, Lâm Nhất dừng lại. Ánh mắt hắn sắc lạnh, xuyên qua lớp sương mù dày đặc.
“Mạt Nhi, nhìn xem.” Hắn chỉ tay về phía tảng đá. Dù trong lòng đầy sợ hãi, Tô Mạt Nhi vẫn cố gắng nén lại, căng mắt nhìn theo hướng hắn chỉ. Nàng chỉ thấy một vết đen mờ nhạt trên bề mặt đá.
Lâm Nhất quỳ xuống, dùng Phù Trần Mộc nhẹ nhàng gạt đi lớp bụi và những hạt đá vụn. Lộ ra là một ký hiệu nhỏ, mờ nhạt nhưng vô cùng phức tạp, được khắc bằng một chất lỏng màu đỏ sẫm đã khô lại thành những vệt nâu đen – đó chính là máu. Ký hiệu này không phải là một văn tự thông thường, mà là một tổ hợp của những đường nét uốn lượn kỳ lạ, tựa như những mạch máu đang co giật, mang theo một vẻ cổ xưa và tà dị đến rợn người. Bên cạnh ký hiệu đó, hắn cảm nhận được một dòng năng lượng mờ nhạt, như bị hút cạn từ mặt đất xung quanh, một luồng sinh khí đã bị tước đoạt, để lại một khoảng trống rỗng lạnh lẽo.
“Dấu vết này...” Lâm Nhất lẩm bẩm, ngón tay hắn khẽ chạm vào ký hiệu, cảm nhận một luồng khí tức âm lãnh và cổ xưa truyền lên. “Đây không phải là một kỹ năng ám sát thông thường. Đây là một nghi thức.” Hắn đứng thẳng dậy, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía Thiên Đạo Môn đang ẩn hiện trong sương mù, như nhìn thấu sự mù quáng và bất lực của họ. Hắc Y Nhân không chỉ muốn giết người, chúng muốn nhiều hơn thế. Chúng đang chuẩn bị cho một điều gì đó... một điều kinh hoàng hơn cả cái chết.
***
Sau khi trở về từ U Minh Cấm Địa, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi không trở lại hang động mà đi thẳng đến Tàng Kinh Các của Thiên Đạo Môn. Dưới ánh sáng ban ngày, Tàng Kinh Các hiện ra với vẻ uy nghiêm và cổ kính, những mái ngói xanh rêu phủ dày lịch sử, những bức tường đá xám sừng sững. Tuy nhiên, sâu bên trong, nơi những cuốn sách cổ kính được lưu giữ, lại mang một vẻ tĩnh mịch đến lạ lùng, ít người lui tới. Mùi giấy cũ và mực tàu, mùi gỗ mục và bụi thời gian bao trùm lấy không gian, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, nặng trĩu tri thức và những bí mật đã bị lãng quên.
Lâm Nhất dẫn Tô Mạt Nhi đến một góc khuất ít ai để ý, nơi ánh sáng yếu ớt của mặt trời chỉ có thể len lỏi qua một ô cửa sổ nhỏ bị che khuất bởi những tán cây cổ thụ. Nơi đây, những kệ sách cao ngất ngưởng phủ đầy bụi, chứa đựng vô số điển tịch cổ xưa mà có lẽ đã hàng trăm năm không ai chạm đến. Đây là nơi hắn từng khám phá khi còn là một đệ tử bình thường, tìm kiếm những tri thức bị giấu kín, những chân lý không được giảng dạy công khai.
Hắn khẽ rũ Phù Trần Mộc, một làn gió nhẹ vô hình cuốn đi lớp bụi dày trên những chồng sách cổ, để lộ ra những bìa sách đã ngả màu thời gian. Lâm Nhất bắt đầu tìm kiếm, đôi mắt hắn lướt nhanh qua từng tựa đề, từng trang mục lục. Hắn không tìm kiếm phép tắc tu luyện hay bí kíp thần thông, mà là những ghi chép về tà thuật, về lịch sử cổ đại, về những nghi thức đã bị cấm đoán sau Đại Tiên Chiến. Tô Mạt Nhi ngồi bên cạnh hắn, lặng lẽ quan sát, đôi lúc giúp hắn lật giở những trang sách đã ố vàng, mỏng manh như cánh ve sầu. Nàng không hiểu hết những gì hắn đang tìm kiếm, nhưng nàng tin tưởng vào sự nhạy bén và tri thức của hắn.
Thời gian trôi qua chậm rãi, chỉ có tiếng sột soạt của những trang sách cũ và tiếng thở đều đều của hai người. Mãi cho đến khi ánh sáng bên ngoài bắt đầu ngả vàng, Lâm Nhất mới khẽ reo lên một tiếng, dù vẫn giữ giọng nói trầm thấp. Hắn đã tìm thấy. Đó là một cuốn điển tịch cổ, bìa sách làm bằng da thú đã mục nát, mang cái tên cũ kỹ: "Quỷ Đạo Tế Văn Khảo". Hắn cẩn thận mở ra, từng trang giấy mỏng như lụa, những nét chữ cổ được viết bằng mực son đỏ đã phai mờ. Hắn lật đến một trang có vẽ một ký hiệu giống hệt như cái hắn đã thấy trong U Minh Cấm Địa.
Lâm Nhất đặt ngón tay lên ký hiệu trên trang sách, đôi mắt sâu thẳm trầm tư. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo sự lo lắng và bất lực. “Đây rồi... một biến thể của ‘Huyết Linh Tế Văn’. Sư phụ từng nhắc đến nó... một loại tà thuật cổ xưa, được cho là đã biến mất sau Đại Tiên Chiến. Tàng Kinh Các của Thiên Đạo Môn vẫn còn lưu giữ, nhưng chắc không ai còn nhớ đến nó nữa.” Giọng hắn nhỏ dần, nhưng ý nghĩa của từng lời lại vang vọng như sấm sét trong tâm trí Tô Mạt Nhi.
Nàng ngước nhìn hắn, đôi mắt to tròn mở to vì kinh ngạc và sợ hãi. “Huyết Linh Tế Văn? Nó là gì vậy ca ca? Và Hắc Y Nhân... chúng muốn gì? Không chỉ là làm loạn Thiên Đạo Môn sao?” Nàng không thể tưởng tượng được một loại tà thuật nào có thể khiến Thiên Đạo Môn phải khiếp sợ đến vậy.
Lâm Nhất lắc đầu, vẻ mặt hắn càng thêm u ám. “Không, Mạt Nhi. Mục đích của chúng lớn hơn nhiều. Đây là một nghi thức, không chỉ đơn thuần là giết người. ‘Huyết Linh Tế Văn’ không chỉ giết chết mục tiêu, mà nó còn hút cạn tinh hoa của người bị tế, hấp thụ linh khí, sinh mệnh, thậm chí cả linh hồn để ‘nuôi dưỡng’ một thứ gì đó... hoặc ‘kích hoạt’ một cái gì đó. Sức mạnh của nó không đến từ sự hủy diệt, mà từ sự tước đoạt và chuyển hóa.” Hắn ngước nhìn Tô Mạt Nhi, đôi mắt hắn mang theo một nỗi ưu tư sâu sắc. “Trưởng Lão Lãnh Nguyệt chỉ là khởi đầu, Mạt Nhi. Một vật hiến tế đầu tiên cho một nghi thức to lớn. Chúng đang... chuẩn bị cho một sự kiện lớn hơn, một sự kiện có thể lặp lại thảm cảnh 3000 năm trước, thảm cảnh của Đại Tiên Chiến, nơi mà chân đạo đã gần như lụi tàn vì lòng tham và tà thuật.”
Hắn nhắm mắt lại, hồi tưởng lại những lời Lão Quán Chủ đã dạy về sự suy tàn của chân đạo và sự trỗi dậy của tà thuật trong thời kỳ Đại Tiên Chiến. Ký ức về những câu chuyện bi tráng, về những linh hồn oan khuất, về những thế lực tà ác đã từng gieo rắc kinh hoàng khắp tiên giới, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng qua dấu vết tàn độc của Huyết Linh Tế Văn. Hắn cảm nhận được một mối liên hệ không thể chối cãi giữa những gì đang xảy ra và quá khứ đau thương đó. Thiên Đạo Môn, trong sự kiêu ngạo và mù quáng của mình, đã không nhận ra mối nguy hiểm thực sự. Họ chỉ nhìn thấy kẻ thù bên ngoài, mà không hiểu rằng thứ tà ác này đang gặm nhấm chính nền tảng của họ.
Tô Mạt Nhi nhìn hắn, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi mới, sâu sắc hơn. Nàng không còn sợ những bóng ma hay âm khí lạnh lẽo, mà sợ hãi một âm mưu to lớn, cổ xưa, một thứ có thể hủy diệt tất cả những gì nàng biết. Nàng biết, Lâm Nhất sẽ không thể đứng ngoài cuộc. Con đường 'Vô Tiên' của hắn, con đường đi tìm chân lý giữa hồng trần, giờ đây đã trở thành gánh nặng của một sứ mệnh, một trách nhiệm không thể chối từ. Hắn đã nhìn thấy những mảnh ghép của lịch sử đang lặp lại, và hắn không thể nhắm mắt làm ngơ.
Lâm Nhất mở mắt, nhìn sâu vào đôi mắt lo lắng của Tô Mạt Nhi, một tia kiên định chợt lóe lên giữa nỗi lo lắng. Hắn không thể đứng nhìn một thảm cảnh nữa lặp lại. Con đường 'Vô Tiên' của hắn, có lẽ, chính là tìm ra chân tướng, và bảo vệ những gì còn lại của 'chân đạo' trước khi tất cả chìm vào quên lãng.