Ánh sáng đầu ngày len lỏi qua ô cửa sổ đã cũ kỹ của Tàng Kinh Các, vẽ lên sàn nhà những vệt vàng nhạt yếu ớt. Lâm Nhất khép lại cuốn "Quỷ Đạo Tế Văn Khảo" bằng một động tác nhẹ nhàng, như thể sợ làm tan biến đi những bí mật cổ xưa đang ẩn chứa bên trong. Tiếng sột soạt của trang sách cuối cùng hòa vào tĩnh lặng của không gian, để lại một dư âm nặng trĩu trong lòng Tô Mạt Nhi. Nàng nhìn hắn, đôi mắt to tròn vẫn còn chưa hết kinh ngạc và sợ hãi. Cái tên "Huyết Linh Tế Văn" cùng với lời tiên tri về một "thảm cảnh 3000 năm trước" cứ lởn vởn trong tâm trí nàng, tựa như một bóng ma vô hình đang vươn những xúc tu lạnh lẽo bủa vây lấy toàn bộ Thiên Đạo Môn.
Lâm Nhất đứng dậy, bóng hình gầy gò của hắn đổ dài trên nền đất. Hắn khẽ thở dài, tiếng thở mang theo sự mỏi mệt và một nỗi ưu tư khó tả. “Chúng ta phải đi, Mạt Nhi. Có lẽ, Lã Bất Phàm đã tập hợp tất cả đệ tử.” Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn, như thể đã dồn hết tâm tư vào những trang điển tịch cũ kỹ kia. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tư vốn có, nhưng sâu trong đôi mắt đen láy ấy, một tia kiên định đã bắt đầu lóe sáng, hòa cùng với sự bất mãn và hoài nghi đang âm ỉ cháy.
Tô Mạt Nhi nắm lấy bàn tay hắn, cảm nhận được sự lạnh lẽo thấm từ da thịt hắn truyền sang. Nàng không nói gì, chỉ gật đầu khẽ, rồi theo bước chân hắn rời khỏi Tàng Kinh Các. Bước đi của nàng vẫn còn hơi run rẩy, hình ảnh về những linh hồn bị hút cạn tinh hoa, về những nghi thức tàn độc cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí, khiến nàng rùng mình. Thế giới tiên đạo mà nàng từng mơ ước, từng ngưỡng vọng, giờ đây lại hiện ra với một bộ mặt tàn khốc và đáng sợ đến vậy.
Khi cả hai bước ra khỏi Tàng Kinh Các, không khí bên ngoài đã hoàn toàn thay đổi. Màn đêm đã tan, nhường chỗ cho một buổi sáng se lạnh, trời hửng sáng sau cơn mưa đêm qua. Từng hạt sương còn đọng trên lá cỏ, lấp lánh như những viên ngọc nhỏ, nhưng không khí lại mang một mùi vị khác lạ – mùi của sự hỗn loạn, của nỗi sợ hãi đang len lỏi khắp mọi ngóc ngách của Thiên Đạo Môn. Tiếng gió rít qua những vách tháp cao vút, mang theo âm thanh xì xào bàn tán của đám đông đang tụ tập ở quảng trường chính, nơi Vô Cực Tháp sừng sững vươn mình lên trời xanh.
Họ hòa vào dòng người đang đổ về phía quảng trường. Hàng trăm đệ tử Thiên Đạo Môn, ai nấy đều mang vẻ mặt hoang mang, sợ hãi, tụ tập lại thành từng nhóm nhỏ, thì thầm to nhỏ. Trang phục tông môn quen thuộc giờ đây lại nhuốm màu tái nhợt của nỗi lo lắng. Các trưởng lão, vốn luôn giữ vẻ uy nghi, giờ đây cũng đứng riêng một góc, thần thái trang nghiêm nhưng lộ rõ vẻ mệt mỏi, bất an, đạo bào chỉnh tề nay lại có vẻ hơi luộm thuộm vì sự kiện bất ngờ. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy rẫy sự ngờ vực, như thể mỗi người đều đang tự hỏi kẻ phản bội ẩn nấp ở đâu, và liệu có phải chính người đứng cạnh mình đây không. Mùi đá lạnh của quảng trường hòa lẫn với mùi linh khí hỗn loạn, cùng với mùi mồ hôi của đám đông, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng đến căng thẳng, một áp lực vô hình đè nặng lên từng hơi thở.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi khéo léo tìm một chỗ đứng kín đáo trong đám đông, đủ để quan sát mà không bị chú ý. Hắn nhìn những gương mặt hoảng loạn xung quanh, trong lòng không khỏi cảm thấy chua xót. Sự kiện Hắc Y Nhân tấn công không chỉ cướp đi sinh mạng của Trưởng Lão Lãnh Nguyệt, mà còn cướp đi sự bình yên, sự tin tưởng vốn có của một tông môn được mệnh danh là “chân đạo” này. “Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm,” hắn thầm nhủ. Nhưng xem ra, tiên đạo của Thiên Đạo Môn đã sớm lạc mất tâm hồn giữa hồng trần đầy dục vọng và quyền lực.
Đúng lúc đó, một làn sóng linh lực mạnh mẽ đột nhiên cuộn trào, quét qua toàn bộ quảng trường, dập tắt mọi tiếng xì xào, mọi lời bàn tán. Không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít và tiếng bước chân dứt khoát vang vọng. Lã Bất Phàm xuất hiện. Hắn sải bước đến trung tâm quảng trường, khí thế ngút trời, tựa như một vị thần giáng thế. Ngoại hình tuấn tú, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc lạnh, ẩn chứa tham vọng và sự khinh thường. Trang phục của hắn lộng lẫy, thêu thùa hoa văn tinh xảo, chất liệu đắt tiền, toát lên vẻ quyền quý, hoàn toàn trái ngược với những đạo bào đơn giản, thậm chí cũ kỹ của Lâm Nhất. Dáng người cao ráo, mạnh mẽ, bước đi dứt khoát, mỗi bước đều như giẫm lên trái tim run sợ của đám đông.
Lã Bất Phàm đứng sừng sững giữa quảng trường, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng gương mặt đệ tử, không chút cảm xúc. Hắn vung tay, một luồng linh lực vô hình lan tỏa, khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề. Giọng nói của hắn vang vọng, hùng hồn và đầy kiêu ngạo, tựa như sấm sét xé tan màn tĩnh lặng: “Kẻ nào dám cả gan xâm phạm Thiên Đạo Môn, chớ hòng sống sót! Ta, Lã Bất Phàm, thề sẽ khiến chúng phải trả giá gấp trăm lần!”
Lời nói của hắn dứt khoát, mang theo một sát khí lạnh lẽo, khiến nhiều đệ tử phải rùng mình. Nhưng trong mắt Lâm Nhất, những lời đó chỉ là sự phô trương của quyền lực và lòng thù hận. Hắn nhìn Lã Bất Phàm, trong lòng không khỏi liên tưởng đến những câu chuyện về các vị cường giả trong thời kỳ Đại Tiên Chiến – những kẻ đã gây ra biết bao thảm họa chỉ vì sự kiêu ngạo và dục vọng muốn thống trị. “Hắn chỉ thấy oán hận và quyền uy, không thấy được sự thật ẩn sau. Tiên đạo này, đã sớm lạc lối rồi...” Lâm Nhất thầm nghĩ, một nỗi bất mãn sâu sắc dâng lên trong lòng. Hắn đã thấy những dấu vết của 'Huyết Linh Tế Văn', đã biết về âm mưu lớn hơn, nhưng Lã Bất Phàm thì sao? Hắn chỉ nhìn thấy kẻ thù cần phải tiêu diệt, một cơ hội để khẳng định vị thế của mình, chứ không phải một mối nguy hiểm đang gặm nhấm nền tảng của toàn bộ tiên giới.
Tô Mạt Nhi nép sát vào Lâm Nhất, bàn tay nhỏ bé của nàng nắm chặt vạt áo hắn. Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy tựa như một tiếng gió thoảng: “Sợ quá, Lâm Nhất... Hắc Y Nhân thật sự đáng sợ, nhưng Lã Bất Phàm cũng đáng sợ không kém.” Nàng không chỉ sợ hãi kẻ thù vô hình, mà còn sợ hãi chính sự cuồng nộ và độc đoán của người đang đứng trước mặt mình. Lã Bất Phàm, trong vẻ hào nhoáng và quyền uy của hắn, lại mang đến cho nàng một cảm giác bất an không khác gì những bóng đen ẩn mình trong đêm tối.
Lã Bất Phàm không hề chần chừ. Hắn bắt đầu đưa ra những mệnh lệnh cứng rắn, giao phó nhiệm vụ truy tìm Hắc Y Nhân cho các đội đệ tử. Hắn phân chia lực lượng, cử người đi khắp các ngóc ngách của Thiên Đạo Môn, thậm chí là những khu vực nguy hiểm bên ngoài. Lời lẽ của hắn không có một chút cân nhắc nào đến an toàn hay sức lực của họ. Đối với hắn, các đệ tử chỉ là những quân cờ, là công cụ để thực hiện mục đích của mình. “Đội A, tiến vào U Minh Cấm Địa, lục soát từng tấc đất! Đội B, kiểm tra các con đường mòn dẫn ra khỏi tông môn! Kẻ nào tìm thấy dấu vết, trọng thưởng! Kẻ nào chùn bước, phạt nặng!” Giọng hắn vang dội, lạnh lùng, không chút nhân tính.
Lâm Nhất nhìn cảnh tượng ấy, cảm thấy một sự thất vọng tràn trề. Đây là “tiên đạo” sao? Đây là cách mà một tông môn lớn đối phó với hiểm nguy sao? Chẳng phải điều này chỉ khiến nội bộ thêm phần hỗn loạn, chia rẽ, và tạo cơ hội cho kẻ địch lợi dụng sao? Hắn nhớ lại những lời Lão Quán Chủ từng dạy về sự suy tàn của chân đạo, không phải bởi sức mạnh của tà thuật, mà bởi sự tha hóa từ bên trong, bởi lòng tham và sự mù quáng của chính những người tự xưng là bảo vệ chính đạo. Lã Bất Phàm, với tất cả sự kiêu ngạo và quyền lực của mình, đang vô tình lặp lại những sai lầm của quá khứ, đẩy Thiên Đạo Môn vào một vòng xoáy nguy hiểm mà hắn không hề hay biết. Con đường 'Vô Tiên' của Lâm Nhất, con đường đi tìm chân lý giữa hồng trần, dường như lại càng trở nên đúng đắn hơn bao giờ hết, dù nó cô độc và gian nan biết chừng nào.
***
Buổi tập hợp kết thúc, đám đông đệ tử tan rã trong sự hoang mang và lo lắng, tản đi khắp nơi để thực hiện những mệnh lệnh khắc nghiệt của Lã Bất Phàm. Lâm Nhất kéo Tô Mạt Nhi ra khỏi quảng trường ồn ào, hướng về phía Dược Viên Phụ, một nơi vốn yên bình và ít người qua lại. Nắng giữa trưa đã trải vàng trên những tán cây, gió mát mơn man làn da, mang theo mùi thảo mộc tươi mát và mùi đất ẩm. Âm thanh côn trùng kêu vo ve, tiếng nước chảy róc rách từ một dòng suối nhỏ gần đó, tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, xanh tươi, càng làm nổi bật sự hỗn loạn và bất an trong lòng Lâm Nhất. Các luống đất nhỏ được phân chia đơn giản, một ngôi nhà nhỏ chứa dụng cụ và sách hướng dẫn nằm khuất sau những bụi cây, nơi các đệ tử làm vườn vẫn đang bận rộn chăm sóc những linh dược quý hiếm. Linh khí ở đây vừa phải, không quá nồng nặc như trung tâm tông môn, nhưng đủ để nuôi dưỡng vạn vật.
Lâm Nhất ngồi xuống một phiến đá phủ đầy rêu phong, trầm ngâm vuốt ve chiếc Phù Trần Mộc của mình. Chiếc Phù Trần, vật tùy thân của đạo sĩ, giờ đây dường như lại trở thành một điểm tựa cho tâm hồn hắn. Tô Mạt Nhi nép sát vào hắn, tìm kiếm sự an ủi. Nàng vẫn còn run rẩy, đôi mắt to tròn vẫn lộ rõ vẻ lo lắng, nhìn về phía Vô Cực Tháp xa xa, nơi uy quyền của Lã Bất Phàm vẫn đang bao trùm. “Ca ca... liệu Hắc Y Nhân có thật sự mạnh đến mức Thiên Đạo Môn không thể đối phó không?” Nàng hỏi, giọng thì thầm, như thể sợ rằng bức tường vô hình của Thiên Đạo Môn cũng có tai.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào khoảng không vô định. “Mạnh hay không, đó không phải là vấn đề duy nhất, Mạt Nhi.” Hắn đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc đen dài mượt mà của nàng. “Ngươi thấy đó, Lã Bất Phàm. Hắn không phải đang tìm kiếm chân tướng, hắn đang khẳng định quyền lực của mình. Việc tìm kiếm Hắc Y Nhân chỉ là cái cớ để hắn củng cố địa vị, để hắn chứng tỏ bản thân là người duy nhất có thể bảo vệ Thiên Đạo Môn. Nhưng hắn lại bỏ qua những điều cốt lõi nhất, những manh mối quan trọng nhất mà chúng ta đã thấy.”
Tô Mạt Nhi hơi ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy bối rối. “Nhưng... nếu Hắc Y Nhân thật sự muốn hủy diệt Thiên Đạo Môn thì sao? Chẳng phải Lã Bất Phàm đang bảo vệ mọi người sao? Hắn có thể kiêu ngạo, nhưng ít ra hắn cũng đang hành động.” Lời lẽ của nàng có chút ngây thơ, nhưng cũng phản ánh đúng sự lo lắng chung của nhiều đệ tử trong tông môn. Họ cần một người lãnh đạo, một chỗ dựa trong cơn hoạn nạn này, dù người đó có độc đoán đến mấy.
Lâm Nhất thở dài, một tiếng thở dài nặng nề. “Bảo vệ bằng cách đẩy những đệ tử yếu kém vào chỗ chết? Bằng cách bỏ qua những dấu vết quan trọng về ‘Huyết Linh Tế Văn’ mà chúng ta đã thấy? Hắn chỉ quan tâm đến thắng lợi của bản thân, không phải sự an nguy của tông môn hay sinh linh. Hắn ra lệnh cho các đệ tử lục soát U Minh Cấm Địa, nơi mà chính chúng ta đã tìm thấy dấu vết của tà thuật cổ xưa, một nơi đầy rẫy nguy hiểm. Hắn không hề cân nhắc đến thực lực của họ, không hề cung cấp sự hỗ trợ cần thiết. Đó không phải là bảo vệ, Mạt Nhi, đó là sự coi thường sinh mạng.”
Hắn siết chặt chiếc Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận từng thớ gỗ sần sùi. “Sư phụ từng dạy, ‘Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình’. Chân đạo là phải tôn trọng sinh linh, phải giữ gìn lẽ phải, chứ không phải là dùng quyền lực để đàn áp, để coi mạng người như cỏ rác. Lã Bất Phàm, hắn chỉ đang lặp lại những sai lầm mà các cường giả 3000 năm trước đã mắc phải. Họ tranh giành quyền lực, họ mù quáng vì danh vọng, để rồi tạo điều kiện cho tà thuật cổ xưa trỗi dậy, dẫn đến thảm cảnh Đại Tiên Chiến. Thiên Đạo Môn, trong sự kiêu ngạo và mù quáng của mình, đang bước đi trên vết xe đổ đó.”
Tô Mạt Nhi cúi đầu, bàn tay nàng vẫn nắm chặt vạt áo hắn. Nàng cảm nhận được nỗi bất mãn sâu sắc trong giọng nói của Lâm Nhất, và nàng cũng hiểu được những gì hắn đang nói. Cái gọi là “tiên đạo” của Lã Bất Phàm, với sự độc đoán và thiếu nhân tính của hắn, hoàn toàn trái ngược với con đường “Vô Tiên” mà Lâm Nhất đang theo đuổi – con đường của sự thấu hiểu, của lòng trắc ẩn, của việc tìm kiếm chân lý từ những điều nhỏ bé nhất trong hồng trần. Nàng biết, hắn không thể đứng ngoài cuộc, không thể nhắm mắt làm ngơ trước những bất công và sự tha hóa này. Trách nhiệm của hắn, từ việc chỉ là một tiểu đạo sĩ mồ côi, nay đã trở thành gánh nặng của một sứ mệnh cao cả hơn.
Lâm Nhất ngước nhìn bầu trời trong xanh, những đám mây trắng trôi lững lờ. “Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán.” Hắn lẩm bẩm. “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chân tâm của Lã Bất Phàm, e rằng đã bị quyền lực và danh vọng che mờ. Còn Thiên Đạo Môn, họ đang mù quáng tin vào một kẻ lãnh đạo chỉ biết dùng uy quyền giả tạo, mà không hề nhận ra mối nguy hiểm thực sự đang chờ đợi họ.” Hắn quay sang nhìn Tô Mạt Nhi, ánh mắt kiên định. “Chúng ta không thể đứng yên. Chúng ta đã thấy những gì họ không thấy. Chúng ta phải tìm hiểu rõ hơn về âm mưu của Hắc Y Nhân, không chỉ vì Thiên Đạo Môn, mà còn vì tất cả sinh linh trên thế gian này, để ngăn chặn một thảm cảnh nữa lặp lại.”
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi lại một lần nữa hòa vào đám đông, lần này là tại Huấn Luyện Tràng. Nắng nhạt yếu ớt chiếu rọi xuống sân đất nện rộng lớn, được bao quanh bởi các hàng cột đá vững chãi. Gió heo may thổi qua, mang theo mùi mồ hôi, mùi đất và mùi kim loại từ pháp bảo, cùng với tiếng kiếm khí vút qua, tiếng quyền cước va chạm, tiếng hô hoán của đệ tử, tiếng linh khí bùng nổ và tiếng bia đá vỡ vụn. Không khí ở đây sôi động, căng thẳng, tràn đầy năng lượng luyện tập, nhưng ẩn chứa một sự áp lực vô hình.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bí mật quan sát Lã Bất Phàm đang chỉ đạo các đệ tử thực hiện nhiệm vụ. Hắn đứng giữa sân, uy nghi và lạnh lùng, ánh mắt sắc bén lướt qua từng nhóm đệ tử đang luyện tập hoặc chuẩn bị cho các nhiệm vụ truy tìm. Hắn không ngần ngại phạt nặng những ai chậm trễ hoặc tỏ thái độ sợ hãi. “Vô dụng! Chỉ một Hắc Y Nhân mà các ngươi đã sợ hãi đến vậy sao? Kẻ nào không hoàn thành nhiệm vụ, trục xuất khỏi tông môn!” Giọng nói của hắn lạnh lùng, không chút cảm xúc, tựa như một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim của những đệ tử đang run sợ.
Một đệ tử cấp thấp, vì quá mệt mỏi và sợ hãi, đã không thể hoàn thành bài luyện tập. Lã Bất Phàm tiến đến, ánh mắt khinh miệt. Hắn không ngần ngại dùng pháp thuật, một luồng linh lực mạnh mẽ đánh thẳng vào người đệ tử đó, khiến y ngã lăn ra đất, ho sù sụ. “Yếu kém như vậy, còn xứng đáng ở lại Thiên Đạo Môn sao? Ra ngoài, tự mình tìm kiếm cơ duyên! Đừng làm vướng bận tông môn!” Hắn quát lớn, rồi quay sang một nhóm đệ tử khác, ra lệnh: “Các ngươi, tiến vào Hắc Ám Sâm Lâm! Đừng trở về nếu chưa tìm thấy dấu vết! Kẻ nào kháng lệnh, hậu quả tự chịu!”
Hắc Ám Sâm Lâm là một khu rừng rậm rạp, nổi tiếng với những yêu thú hung tợn và địa hình hiểm trở, nơi mà ngay cả những đệ tử có kinh nghiệm cũng phải thận trọng. Nhưng Lã Bất Phàm lại giao nhiệm vụ nguy hiểm này cho một nhóm đệ tử cấp thấp, những người chỉ vừa mới bước vào tu luyện, không hề cung cấp sự hỗ trợ hay bảo hộ cần thiết. Trong khi đó, những đệ tử có địa vị cao hơn, những người được hắn ưu ái, thì lại được giao những nhiệm vụ an toàn hơn, hoặc chỉ đứng chỉ tay năm ngón, giám sát từ xa.
Lâm Nhất chứng kiến cảnh tượng đó, nắm chặt chiếc Phù Trần Mộc trong tay. Một sự phẫn nộ âm ỉ trỗi dậy trong lòng hắn, tựa như một ngọn lửa đang bùng cháy dưới lớp tro tàn. “Đây là điều mà hắn gọi là 'tiên đạo' sao? Coi sinh mạng như cỏ rác, chỉ vì chút quyền lợi và danh vọng hư ảo.” Hắn thầm nghĩ, cảm thấy sự ghê tởm dâng lên tận cổ họng. Hắn nhớ lại những lời Lão Quán Chủ từng nói: “Chân đạo không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong lòng nhân ái và sự thấu hiểu.” Nhưng Lã Bất Phàm, hắn đã hoàn toàn đi ngược lại những giá trị ấy.
Tô Mạt Nhi run rẩy, đôi mắt nàng đong đầy nước. “Hắn... hắn quá đáng quá! Những đệ tử đó... họ sẽ gặp nguy hiểm mất!” Nàng thì thầm, giọng nói nghẹn ngào. Nàng cảm nhận được sự bất công và tàn nhẫn trong hành động của Lã Bất Phàm, sự khinh thường sinh mạng đã vượt quá giới hạn của một người tu tiên.
Lã Bất Phàm không hề để tâm đến những lời thì thầm hay ánh mắt phẫn nộ của một vài người. Hắn đích thân thị phạm một chiêu thức mạnh mẽ, một luồng linh lực hùng hậu từ lòng bàn tay hắn bắn ra, xuyên thủng một tấm bia đá dày cộp, khiến nó vỡ tan thành từng mảnh vụn. Tiếng nổ vang dội khắp Huấn Luyện Tràng, càng làm tăng thêm sự sợ hãi và kinh hoàng trong lòng các đệ tử. “Đây là sức mạnh mà các ngươi phải đạt được! Đừng để sự yếu kém của mình làm cản trở tông môn!” Hắn tuyên bố, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám đông, như muốn khẳng định vị thế tuyệt đối của mình.
Lâm Nhất nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để kiềm chế sự phẫn nộ đang sôi sục trong lòng. Hắn đấu tranh với sự hoài nghi sâu sắc về “tiên đạo” của các đại tông môn, về cái gọi là “chính đạo” đang được Lã Bất Phàm đại diện. Hắn bất mãn với sự độc đoán, kiêu ngạo và coi thường sinh mạng của hắn. Hắn tự hỏi liệu con đường 'Vô Tiên' của mình, con đường tìm kiếm chân lý và bảo vệ những giá trị thực sự, có phải là lựa chọn đúng đắn duy nhất, dù nó cô độc và khó khăn đến mấy. Thiên Đạo Môn đang mù quáng, và Lã Bất Phàm đang vô tình tạo điều kiện cho âm mưu lớn hơn của Hắc Y Nhân bằng chính sự kiêu ngạo và độc đoán của mình. Một thảm cảnh của Đại Tiên Chiến dường như đang lặp lại, nơi mà lòng tham và quyền lực đã dẫn đến sự suy tàn của 'chân đạo'. Lâm Nhất cảm thấy gánh nặng của một sứ mệnh đè nặng lên vai, một sứ mệnh không thể chối từ. Hắn không thể chỉ đứng ngoài quan sát nữa.
Hắn mở mắt, nhìn Tô Mạt Nhi, ánh mắt kiên định. “Chúng ta phải hành động, Mạt Nhi. Nếu không, tất cả sẽ chìm vào quên lãng.” Giọng hắn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một ý chí thép. Hắn đã thấy đủ sự tha hóa, sự mù quáng. Con đường 'Vô Tiên' của hắn, giờ đây, không chỉ là con đường tự thân tu luyện, mà còn là con đường đấu tranh cho lẽ phải, cho sự sống của vạn vật giữa hồng trần gian nan này.