Vô tiên chi đạo
Chương 149

Chân Lý Đối Đầu Ngạo Mạn: Tiếng Nói Cô Độc Giữa Thiên Môn

2821 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất đối mặt trực tiếp với Lã Bất Phàm, chỉ trích sự vô cảm và ích kỷ của hắn trong việc xử lý vụ việc Hắc Y Nhân.,Gây ra căng thẳng gay gắt giữa Lâm Nhất và Lã Bất Phàm, làm rõ hơn xung đột tư tưởng giữa 'Vô Tiên' và 'tiên đạo' hệ thống.,Thu hút sự chú ý của nhiều đệ tử Thiên Đạo Môn, khiến họ chứng kiến sự khác biệt trong cách tiếp cận vấn đề.,Thúc đẩy sự phát triển xung đột và tăng cường căng thẳng trong arc 'Đối Mặt Tiên Môn', phù hợp với giai đoạn RISING_ACTION.,Củng cố niềm tin của Lâm Nhất vào con đường của mình, dù phải đối mặt với áp lực và sự cô lập.,Làm nổi bật sự mù quáng và độc đoán của Lã Bất Phàm, tạo tiền đề cho những sai lầm trong tương lai của hắn, đồng thời liên hệ với sự suy tàn của 'chân Đạo' 3000 năm trước.
Nhân vật: Lâm Nhất, Lã Bất Phàm, Tô Mạt Nhi, Mã Tam, Các Đệ Tử Thiên Đạo Môn, Các Trưởng lão Thiên Đạo Môn
Mood: Tense, confrontational, philosophical, critical, dramatic
Kết chương: [object Object]

Lâm Nhất mở mắt, nhìn Tô Mạt Nhi, ánh mắt kiên định. “Chúng ta phải hành động, Mạt Nhi. Nếu không, tất cả sẽ chìm vào quên lãng.” Giọng hắn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một ý chí thép. Hắn đã thấy đủ sự tha hóa, sự mù quáng. Con đường 'Vô Tiên' của hắn, giờ đây, không chỉ là con đường tự thân tu luyện, mà còn là con đường đấu tranh cho lẽ phải, cho sự sống của vạn vật giữa hồng trần gian nan này. Lời nói của hắn như một lời thề nguyện, hòa vào tiếng gió sớm mai còn vương chút se lạnh, mang theo cả sự bất lực và nỗi phẫn uất âm ỉ. Tô Mạt Nhi nhìn sâu vào đôi mắt đen láy của hắn, thấy nơi đó không còn sự trầm tư thường thấy, mà là một ngọn lửa đang bùng lên, thiêu đốt mọi do dự. Nàng biết, Lâm Nhất đã quyết định.

Trên Quảng Trường Vô Cực Tháp, hàng trăm đệ tử Thiên Đạo Môn vẫn đang tụ tập, không khí u ám bao trùm. Bình minh đã lên, nhuộm đỏ ráng mây phía chân trời, nhưng không xua đi được vẻ lo âu trên khuôn mặt của những người trẻ tuổi. Những đường nét chạm khắc tinh xảo trên thân tháp Vô Cực vươn cao sừng sững, tựa hồ đang chứng kiến sự hỗn loạn và bất an của thế gian. Tiếng gió rít qua đỉnh tháp như một lời than thở kéo dài, hòa lẫn với tiếng xì xào bàn tán không ngớt từ đám đông, tạo nên một bản giao hưởng kỳ lạ của sự sợ hãi và chờ đợi.

Lã Bất Phàm, với khí chất cao ngạo vẫn không hề suy suyển, đứng ở vị trí trung tâm, vẻ uy nghi của hắn càng thêm nổi bật dưới ánh nắng ban mai. Bộ trang phục lộng lẫy, thêu thùa hoa văn tinh xảo của hắn như muốn tách biệt hắn khỏi đám đông đệ tử đang mặc đạo bào vải thô xám xịt. Hắn vung tay, giọng nói vang vọng khắp quảng trường, mỗi chữ thốt ra đều mang theo sự sắt đá và không thể nghi ngờ. “Kẻ nào dám gây rối trong Thiên Đạo Môn ta đều sẽ phải trả giá đắt! Bổn tọa sẽ không dung thứ bất kỳ sự lộng hành nào của kẻ nghịch tặc Hắc Y Nhân kia!”

Hắn đảo mắt qua đám đông, ánh nhìn sắc lạnh như muốn xuyên thấu từng người. Một làn linh khí mạnh mẽ vô hình tỏa ra từ hắn, khiến những đệ tử yếu kém hơn phải cúi đầu, không dám nhìn thẳng. “Các ngươi, hãy điều tra từng ngóc ngách, tìm ra bọn Hắc Y Nhân và diệt trừ chúng không tha! Kẻ nào tìm được, trọng thưởng! Kẻ nào lơ là, nghiêm trị!”

Lã Bất Phàm tiếp tục chỉ tay, ra lệnh cho một nhóm đệ tử cấp thấp. “Các ngươi, tiến vào Hắc Ám Sâm Lâm! Đừng trở về nếu chưa tìm thấy dấu vết! Kẻ nào kháng lệnh, hậu quả tự chịu!” Giọng điệu của hắn lạnh lùng, không chút cảm xúc, tựa như một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim của những đệ tử đang run sợ. Hắc Ám Sâm Lâm là một cái tên đủ để gieo rắc nỗi kinh hoàng vào tâm trí bất kỳ ai. Nơi đó không chỉ nổi tiếng với những yêu thú hung tợn, mà còn là địa bàn của vô số cạm bẫy thiên nhiên, những linh địa hiểm ác mà ngay cả trưởng lão cũng phải dè chừng. Nhưng Lã Bất Phàm lại giao nhiệm vụ này cho những đệ tử ngoại môn, những người chỉ vừa mới bước chân vào con đường tu luyện, thậm chí còn chưa vững vàng pháp quyết căn bản. Sự coi thường sinh mạng hiển hiện rõ ràng, khiến một làn sóng bất an dâng lên trong đám đông.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi hòa vào đám đông, lặng lẽ quan sát. Mùi linh khí thanh khiết của buổi sớm mai dường như bị áp chế bởi sự căng thẳng và tức giận đang ngưng đọng trong không khí. Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh, giờ đây ánh lên vẻ lo lắng đến tột độ. Nàng ghé sát tai Lâm Nhất, giọng nói líu lo thường ngày giờ trầm hẳn xuống, chỉ còn là tiếng thì thầm đầy bất an. “Lâm Nhất, hắn ta... hắn ta chỉ nghĩ đến danh vọng và quyền lực. Hắn ta không quan tâm đến những người yếu kém kia chút nào. Những đệ tử ngoại môn kia sẽ gặp nguy hiểm chết người mất!” Nàng siết chặt cánh tay hắn, cảm nhận sự lạnh lẽo lan tỏa từ nỗi sợ hãi của chính mình.

Lâm Nhất không đáp, ánh mắt hắn trầm tư dõi theo bóng lưng cao ngạo của Lã Bất Phàm. Tay hắn siết chặt chiếc Phù Trần Mộc trong tay áo, cảm nhận thớ gỗ già cỗi và ấm áp, như một điểm tựa vững chắc giữa sự hỗn loạn. Một nỗi bất mãn âm ỉ, đã được hun đúc từ những ngày tháng chứng kiến sự suy đồi của 'tiên đạo' và lòng người, giờ đây bùng lên thành một ngọn lửa dữ dội. Hắn nhớ lại những lời Lão Quán Chủ từng nói, rằng "Chân đạo không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong lòng nhân ái và sự thấu hiểu." Nhưng những gì Lã Bất Phàm đang làm, hoàn toàn đi ngược lại những lời răn dạy ấy.

“Đúng vậy. Hắn ta không thấy được cội nguồn của vấn đề.” Lâm Nhất cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự kiên định đến lạ lùng. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ mồ côi run rẩy trước thế cuộc. Trải qua bao gian nan hồng trần, hắn đã tôi luyện được một ý chí thép, một tâm hồn thấu hiểu vạn vật. “Hắn ta đang lặp lại những sai lầm của 3000 năm trước, khi 'chân Đạo' suy tàn vì sự mù quáng và tham vọng. Hắn ta chỉ lo cho thể diện môn phái, cho quyền uy của bản thân, mà bỏ qua những manh mối quan trọng về 'Huyết Linh Tế Văn', bỏ qua sinh mạng của những người yếu kém. Đó không phải là tiên đạo, đó là sự tha hóa.” Lời hắn nói khẽ đến mức chỉ Tô Mạt Nhi có thể nghe thấy, nhưng ý chí trong đó lại vang vọng như tiếng chuông chùa giữa đêm trường. Hắn cảm nhận được gánh nặng của một sứ mệnh đè nặng lên vai, một sứ mệnh không thể chối từ. Hắn không thể chỉ đứng ngoài quan sát nữa.

Giữa lúc Lã Bất Phàm đang cao giọng tuyên bố, một bóng người gầy gò, thanh thoát bất ngờ bước ra khỏi hàng ngũ đệ tử. Lâm Nhất, với khuôn mặt thư sinh và đôi mắt sâu thẳm, chậm rãi tiến thẳng về phía Lã Bất Phàm. Bước chân hắn không nhanh, không chậm, nhưng mỗi bước đi đều đong đầy sự kiên định, vang vọng rõ ràng trên nền đá xanh của Quảng Trường. Tiếng bước chân đó, giữa sự im lặng đột ngột của đám đông, bỗng trở nên thật chói tai, thu hút mọi ánh nhìn. Gió vẫn thổi, mang theo thoang thoảng mùi trầm hương từ các điện thờ gần đó, nhưng không khí bỗng trở nên ngột ngạt đến lạ. Bầu trời xanh trong vắt kia, giờ đây lại như một bức màn đối lập với không khí căng thẳng dưới mặt đất.

Sự xuất hiện đường đột của Lâm Nhất khiến mọi người kinh ngạc. Các đệ tử bắt đầu xì xào, bàn tán, những ánh mắt tò mò, hoang mang đổ dồn về phía hắn. Mã Tam, kẻ thủ hạ trung thành và hống hách của Lã Bất Phàm, ngay lập tức cảnh giác. Hắn ta rút binh khí ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm sáng loáng phản chiếu ánh nắng, tạo thành một vệt sáng lạnh lẽo.

“Kẻ nào? Dám vô lễ trước mặt Thiếu Tông Chủ!” Mã Tam quát lớn, giọng nói hung hãn vang vọng, đầy vẻ đe dọa. Hắn ta định xông lên, nhưng một cái khoát tay đầy quyền uy của Lã Bất Phàm đã ngăn hắn lại. Lã Bất Phàm nheo mắt nhìn Lâm Nhất, vẻ mặt hắn từ ngạc nhiên chuyển sang khinh miệt. Trong mắt hắn, Lâm Nhất chẳng qua chỉ là một tiểu đạo sĩ vô danh, không biết trời cao đất rộng.

Lâm Nhất dừng lại cách Lã Bất Phàm vài bước, đối diện trực tiếp, ánh mắt kiên định không hề né tránh. Vẻ trầm tư thường thấy trên khuôn mặt hắn vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó pha lẫn một sự nghiêm nghị, một ý chí không thể lay chuyển. Hắn không sợ hãi trước uy áp của Lã Bất Phàm, cũng không bận tâm đến ánh mắt dò xét, hoài nghi từ đám đông.

“Thiếu Tông Chủ Lã.” Giọng Lâm Nhất trầm tĩnh, nhưng vang vọng khắp quảng trường, rõ ràng đến từng câu chữ. Hắn không dùng những từ ngữ hoa mỹ hay đầy vẻ tôn kính, mà chỉ đơn giản là gọi thẳng chức danh của đối phương. “Huynh có cho rằng cách xử lý hiện tại của Thiên Đạo Môn là đúng đắn, là phù hợp với 'Tiên Đạo' chân chính?”

Câu hỏi của Lâm Nhất như một tia sét đánh ngang tai. Đám đông đệ tử bỗng im bặt, chỉ còn nghe tiếng gió rít qua đỉnh Vô Cực Tháp. Các trưởng lão Thiên Đạo Môn cũng bất ngờ, nhìn nhau đầy bối rối. Họ chưa từng chứng kiến một đệ tử nào dám đường hoàng chất vấn Thiếu Tông Chủ như vậy.

Lã Bất Phàm nhếch môi, ánh mắt hắn sắc lạnh như băng. “Ngươi là ai? Dám chất vấn bổn tọa? Một kẻ vô danh tiểu tốt như ngươi thì biết gì về đại cục của Thiên Đạo Môn? Ngươi muốn chết sao?” Giọng điệu hắn lạnh lùng, chứa đựng sự ngạo mạn và khinh thường sâu sắc. Hắn không thèm nhớ mặt một tiểu đạo sĩ gầy gò, ăn mặc cũ kỹ như Lâm Nhất. Đối với hắn, những kẻ yếu kém, không địa vị đều không đáng để hắn phải bận tâm.

“Bẩm Thiếu Tông Chủ, hắn là Lâm Nhất, một tiểu đạo sĩ từ Huyền Nguyên Quan hoang tàn, được Lão Quán Chủ tiến cử vào môn phái.” Một vị trưởng lão đứng cạnh Lã Bất Phàm vội vàng giải thích, giọng nói đầy vẻ lo lắng.

Lã Bất Phàm gật đầu nhẹ, như thể vừa nhớ ra một chuyện không quan trọng. Ánh mắt hắn lại quét qua Lâm Nhất, dò xét. “Thì ra là ngươi. Ngươi có tư cách gì mà chất vấn ta?”

Lâm Nhất không nao núng trước lời lẽ đầy khinh miệt của Lã Bất Phàm. Hắn đứng thẳng, dáng người gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, kiên cường. Ánh mắt hắn vẫn kiên định, không một chút dao động. Tô Mạt Nhi, đứng ngay sau lưng hắn, lo lắng nắm chặt vạt áo hắn, nhưng nàng cũng không dám lên tiếng. Nàng biết, giây phút này, Lâm Nhất không thể lùi bước.

“Thiếu Tông Chủ chỉ thấy bề nổi của vấn đề, thấy sự sỉ nhục của môn phái, mà không thấy máu của những đệ tử vô tội đã đổ.” Lâm Nhất chậm rãi nói, giọng nói vẫn trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người. Hắn không cao giọng, không hùng hồn, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều như những viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lan tỏa trong tâm trí người nghe. “Ngài ra lệnh truy quét, nhưng liệu có thực sự tìm kiếm 'chân tướng', hay chỉ là tìm kiếm một đối tượng để trút giận, để củng cố uy quyền của mình? Ngài giao phó sinh mạng của những đệ tử yếu kém vào tay tử địa, chỉ để chứng tỏ sự quyết đoán của bản thân, mà quên đi rằng, 'tiên đạo' chân chính không phải là sự phô trương sức mạnh hay danh vọng hư ảo, mà là sự bảo vệ, là lòng nhân ái đối với vạn vật hữu linh.”

Lời Lâm Nhất nói ra, như một làn gió lạnh lẽo thổi qua Quảng Trường, khiến đám đông đệ tử xì xào to hơn, không ít người cúi đầu, tránh ánh mắt của Lã Bất Phàm. Những lời này đã chạm vào nỗi sợ hãi, vào sự bất công mà họ đang phải chịu đựng. Mùi mồ hôi nhẹ từ đám đông, giờ đây đã hòa lẫn với mùi căng thẳng đang dâng cao.

Sắc mặt Lã Bất Phàm từ lạnh lùng chuyển sang tái mét, rồi đỏ bừng lên vì giận dữ. Uy áp toát ra từ hắn càng lúc càng mạnh mẽ, khiến những đệ tử xung quanh phải lùi lại. “Vô liêm sỉ! Ngươi nói gì?” Hắn gằn từng chữ, giọng nói như tiếng gầm của mãnh thú bị chạm nọc. “Ngươi dám nghi ngờ bổn tọa? Ngươi dám vu khống ta coi thường sinh mạng? Một kẻ vô danh tiểu tốt như ngươi thì biết gì về đại cục của Thiên Đạo Môn? Ngươi có tư cách gì mà chất vấn ta?” Hắn cảm thấy mình bị sỉ nhục nặng nề trước mặt đông đảo đệ tử và trưởng lão. Sự kiêu ngạo của hắn bị chà đạp.

Nhưng Lâm Nhất vẫn không lùi bước. Ánh mắt hắn kiên định như ngọn núi, không chút dao động trước cơn thịnh nộ của Lã Bất Phàm. “Chân lý không nằm ở địa vị, mà ở trong lòng người, Thiếu Tông Chủ.” Hắn tiếp tục, giọng nói vẫn điềm đạm, nhưng mỗi câu chữ lại như một nhát dao cứa vào sự ngạo mạn của đối phương. “Thiên Đạo Môn đang mù quáng. Ngài đang lặp lại sai lầm của quá khứ, khi những kẻ truy cầu quyền lực đã hủy hoại 'chân Đạo' 3000 năm về trước, biến nó thành một công cụ của lòng tham. Những dấu vết mà Hắc Y Nhân để lại không phải là ngẫu nhiên, chúng là một nghi thức cổ xưa, một tai họa lớn hơn đang được gieo mầm, nhưng ngài lại bỏ qua chúng, chỉ lo cho thể diện môn phái!” Lâm Nhất nhắc khéo đến 'Huyết Linh Tế Văn', điều mà hắn đã khám phá ra, nhưng lại bị Lã Bất Phàm hoàn toàn bỏ qua trong sự mù quáng và kiêu ngạo.

Lời nói của Lâm Nhất vang vọng, rõ ràng và đanh thép, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa sự hỗn loạn. Các trưởng lão Thiên Đạo Môn, những người từng trải, giờ đây cũng bắt đầu xôn xao. Một số người trầm ngâm, một số khác lộ vẻ hoang mang, dường như những lời của Lâm Nhất đã gieo vào lòng họ một hạt giống hoài nghi. Họ cũng nhận ra sự hời hợt của Lã Bất Phàm trong việc điều tra, sự tập trung mù quáng vào quyền lực và danh vọng.

Lã Bất Phàm giờ đây đã hoàn toàn mất kiểm soát. Sắc mặt hắn tái mét vì tức giận, ánh mắt đỏ ngầu, sát khí bùng lên ngùn ngụt, khiến cả không khí xung quanh dường như đông cứng lại. Sự lạnh lẽo từ ánh mắt và uy áp của hắn lan tỏa ra khắp quảng trường, khiến ngay cả những đệ tử dũng cảm nhất cũng phải rùng mình. “Hỗn xược! Ngươi dám vu khống bổn tọa? Dám gieo rắc hoang mang trong môn phái! Mã Tam, bắt lấy hắn! Cho hắn biết thế nào là quy củ của Thiên Đạo Môn!” Hắn gầm lên, tiếng nói vang dội như sấm sét.

Không một giây chần chừ, Mã Tam và các thủ hạ của hắn lập tức xông lên, binh khí sáng loáng, nhắm thẳng vào Lâm Nhất. Tô Mạt Nhi hoảng hốt, đôi mắt to tròn đong đầy nước mắt. Nàng không nghĩ Lâm Nhất lại làm đến mức này, đẩy mình vào hiểm cảnh. Nàng lao đến, dùng thân mình nhỏ bé chắn trước Lâm Nhất, run rẩy nói: “Không được! Các ngươi không được động vào hắn!” Tiếng gió rít qua đỉnh tháp như càng thêm bi tráng, báo hiệu một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Lâm Nhất nắm chặt Phù Trần Mộc, ánh mắt vẫn kiên định, sẵn sàng đối mặt với tất cả.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ