Tiếng gió rít qua đỉnh tháp như càng thêm bi tráng, báo hiệu một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Lâm Nhất nắm chặt Phù Trần Mộc, ánh mắt vẫn kiên định, sẵn sàng đối mặt với tất cả.
Mã Tam, kẻ thủ hạ hung hăng của Lã Bất Phàm, không một chút ngần ngại, lao tới như một mũi tên xé gió. Hắn vung thanh đại đao lên cao, lưỡi đao sáng loáng phản chiếu ánh nắng gay gắt của buổi trưa, mang theo một luồng kình phong sắc lạnh nhằm thẳng vào Lâm Nhất. Các thủ hạ khác cũng đồng loạt rút kiếm, tạo thành một vòng vây xiết chặt. Không khí trên Quảng Trường Vô Cực Tháp vốn đã căng thẳng nay càng trở nên nghẹt thở, như một sợi dây đàn sắp đứt. Những đệ tử xung quanh lùi lại, tạo thành một khoảng trống rộng lớn, ánh mắt vừa sợ hãi vừa tò mò dõi theo. Họ biết Mã Tam là một kẻ tàn nhẫn, mệnh lệnh của Lã Bất Phàm là sắt đá, và kẻ dám chống đối sẽ không có kết cục tốt đẹp.
“Kẻ nào dám sỉ nhục Thiếu chủ, chết không tha!” Mã Tam gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy sát khí, mỗi chữ như muốn xé toạc màng nhĩ. Hắn không hề nương tay, hiển nhiên muốn dùng một đòn để kết thúc mọi chuyện, vừa để dằn mặt Lâm Nhất, vừa để lấy lòng chủ nhân. Chiêu thức đơn giản nhưng mạnh mẽ, chứa đựng sức mạnh của một tu sĩ đã đạt đến cảnh giới Trúc Cơ kỳ viên mãn, không phải là thứ mà một tiểu đạo sĩ như Lâm Nhất có thể dễ dàng chống đỡ.
Tô Mạt Nhi, thân hình nhỏ bé run rẩy như chiếc lá trước gió bão, nhưng vẫn kiên quyết đứng chắn trước Lâm Nhất. Đôi mắt to tròn của nàng đong đầy nước mắt, khuôn mặt thanh tú tái mét, nhưng lại ánh lên một sự kiên cường lạ thường. Nàng không có chút tu vi nào đáng kể, lại càng không thể chống lại một đòn của Mã Tam. Tuy nhiên, tình cảm và sự lo lắng dành cho Lâm Nhất đã biến nàng thành một bức tường mong manh, muốn dùng chính sinh mạng mình để bảo vệ hắn. Nàng biết, nếu Lâm Nhất vì nàng mà bị thương, nàng sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân. Tim nàng đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cảm giác lạnh lẽo của lưỡi đao như đã chạm vào da thịt.
Phía sau nàng, Lâm Nhất vẫn đứng thẳng tắp, không hề lùi bước. Ánh mắt hắn vẫn kiên định như ngọn núi, không chút dao động trước lưỡi đao đang lao tới. Trong khoảnh khắc này, hắn không còn là tiểu đạo sĩ mồ côi gầy gò của Huyền Nguyên Quan, mà là một kẻ mang trong mình một chân lý, một con đường riêng biệt. Hắn không sợ cái chết, không sợ bị trừng phạt, bởi lẽ cái mà hắn sợ hơn cả là sự mù quáng, sự mục ruỗng của cái gọi là “tiên đạo” đã làm phai mờ đi bản chất của nó. Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ rung lên, không phải vì sợ hãi, mà như đang cộng hưởng với ý chí kiên cường của chủ nhân. Hắn có thể né tránh, có thể phản công, nhưng điều đó liệu có giải quyết được vấn đề? Lẽ nào chân lý phải bị bóp méo bởi vũ lực?
Một thoáng suy nghĩ lướt qua tâm trí Lâm Nhất. “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm.” Hắn tự nhủ. Chân tâm của hắn không cho phép hắn lùi bước, không cho phép hắn cúi đầu trước sự ngạo mạn và độc đoán. Hắn biết, nếu hắn cúi đầu lúc này, thì không chỉ là hắn thua, mà là chân lý mà hắn đã luôn theo đuổi sẽ bị chà đạp. Hắn không muốn Tô Mạt Nhi bị tổn hại, nhưng hắn cũng không muốn nàng chứng kiến hắn sống một cách hèn nhát.
Lã Bất Phàm đứng trên cao, đôi mắt sắc lạnh tràn đầy sự khinh miệt và tức giận. Hắn muốn Lâm Nhất phải trả giá đắt cho sự sỉ nhục vừa rồi, phải bị nghiền nát ngay trước mặt mọi người để răn đe. Hắn đã quá quen với việc mọi người phải cúi đầu trước quyền uy của hắn, và sự cứng đầu của Lâm Nhất chỉ càng khiến ngọn lửa giận trong lòng hắn bùng cháy dữ dội hơn. Hắn không hề có ý định can thiệp, thậm chí còn nhếch mép cười khẩy, chờ đợi khoảnh khắc Lâm Nhất phải quỳ gối xin tha.
Các Trưởng lão Thiên Đạo Môn, một số người cau mày lo lắng, một số khác thở dài bất lực. Họ biết rõ tính cách của Lã Bất Phàm, cũng biết Lâm Nhất không phải là kẻ dễ bắt nạt. Nhưng họ không dám lên tiếng, bởi quyền lực của Lã Bất Phàm, cùng với sự hậu thuẫn từ Tông chủ và các thế lực lớn trong môn phái, là quá lớn. Một sự can thiệp lúc này có thể khiến họ bị liên lụy. Họ chỉ có thể đứng nhìn, như chứng kiến một tấn bi kịch đang dần đến hồi kết.
Đại đao của Mã Tam đã gần như chạm vào búi tóc của Tô Mạt Nhi, không khí bị xé toạc thành một tiếng rít ghê rợn. Tô Mạt Nhi nhắm nghiền mắt lại, chờ đợi cơn đau ập đến. Lâm Nhất khẽ thở dài, trong chớp mắt, Phù Trần Mộc trong tay hắn đã được nâng lên, không phải để chống đỡ, mà như một lời tuyên ngôn lặng lẽ. Hắn không muốn động thủ, nhưng cũng không thể để Tô Mạt Nhi bị thương. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận mọi hậu quả.
Đúng lúc đó, một tiếng nổ long trời lở đất bỗng nhiên vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng và căng thẳng của Quảng Trường. Âm thanh chói tai đến mức khiến tai mọi người ù đi, đất đá dưới chân rung chuyển dữ dội. Cả Quảng Trường Vô Cực Tháp như muốn đổ sập. Ngay sau tiếng nổ, một hồi chuông cảnh báo khẩn cấp của Thiên Đạo Môn vang lên liên hồi, từng tiếng chuông mang theo một sự cấp bách và nguy hiểm tột độ, báo hiệu rằng không chỉ có một mà là nhiều nơi trong tông môn đang gặp phải biến cố lớn. Tiếng chuông cảnh báo này không chỉ là lời gọi tập hợp, mà còn là một lời cảnh báo về sự hủy diệt, gieo rắc sự hoảng loạn tột cùng vào lòng mỗi đệ tử.
Mọi ánh mắt, từ Mã Tam đang trong tư thế vung đao, đến Lã Bất Phàm đang tức giận, đến các Trưởng lão đang cau mày, và cả Tô Mạt Nhi đang nhắm mắt chờ chết, đều đổ dồn về phía tiếng nổ. Một cột khói đen khổng lồ cuồn cuộn bốc lên từ phía Dược Viên, che khuất cả một phần bầu trời, mang theo mùi khét lẹt của thảo dược cháy và một thứ mùi tanh tưởi khó tả, như mùi máu và linh khí bị nhiễm bẩn.
Nguy hiểm tạm thời được hóa giải. Mã Tam giật mình, đòn tấn công bị chững lại giữa không trung, bởi vì trong tình huống này, mệnh lệnh bảo vệ tông môn sẽ được ưu tiên hàng đầu. Hắn không dám tiếp tục tấn công Lâm Nhất mà bỏ qua sự an nguy của môn phái. Lã Bất Phàm, sắc mặt từ đỏ bừng vì giận dữ chuyển sang tái mét vì kinh hoàng. Hắn không ngờ lại có kẻ dám tấn công Thiên Đạo Môn một cách trắng trợn và quy mô như vậy. Uy áp mà hắn vừa tạo ra để trừng phạt Lâm Nhất giờ đây tan biến như sương khói, nhường chỗ cho sự lo lắng và hoảng loạn tột độ.
***
Toàn bộ Thiên Đạo Môn, vốn là một thánh địa tu tiên yên bình và uy nghi, giờ đây chìm trong biển lửa và hỗn loạn. Cột khói đen khổng lồ từ Dược Viên cuồn cuộn bốc lên, nhuộm đen một góc trời trong xanh của buổi trưa, tỏa ra mùi khét lẹt nồng nặc, khiến những linh dược quý giá bao đời nay của Thiên Đạo Môn hóa thành tro bụi. Tiếng nổ lớn đầu tiên chỉ là sự khởi đầu. Ngay sau đó, hàng loạt tiếng la hét thất thanh vang vọng từ khắp các khu vực trong tông môn, tiếng kiếm giao nhau loảng xoảng, tiếng pháp bảo va chạm chan chát, hòa cùng tiếng gào thét của các đệ tử đang hoảng loạn, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt.
Từ phía Tàng Kinh Các, một trong những nơi cất giữ điển tịch và bí pháp quan trọng nhất của Thiên Đạo Môn, những cột lửa nhỏ hơn bắt đầu bùng lên, kèm theo tiếng đổ vỡ của gạch đá, tiếng giấy cháy xèo xèo. Các đệ tử canh giữ Tàng Kinh Các, những người vốn chỉ quen với sự yên tĩnh của sách vở, giờ đây phải đối mặt với những Hắc Y Nhân thoắt ẩn thoắt hiện, chúng không tấn công trực diện mà lại dùng những tà pháp quỷ dị để phá hủy các trận pháp bảo vệ, rồi cướp đi những quyển sách cổ, những ngọc giản quý giá. Mùi mực tàu và mùi gỗ lim cổ kính giờ đây đã bị thay thế bởi mùi khói, mùi cháy khét và một thứ âm khí lạnh lẽo, tanh tưởi lan tỏa.
Không chỉ có Dược Viên và Tàng Kinh Các, mà các tháp linh mạch nhỏ hơn rải rác khắp tông môn cũng bắt đầu phát ra những ánh sáng đỏ báo động. Ánh sáng này không phải là dấu hiệu của linh khí cường thịnh, mà là sự cảnh báo về việc linh mạch đang bị tấn công, bị hút cạn, hoặc bị nhiễm bẩn bởi một nguồn năng lượng tà ác. Linh khí trong toàn bộ Thiên Đạo Môn, vốn dĩ thuần khiết và dồi dào, giờ đây trở nên hỗn loạn, không ngừng dao động, đôi khi cuộn trào mạnh mẽ, đôi khi lại yếu ớt đến đáng sợ. Bầu không khí vốn trong lành của tiên gia giờ đây trở nên nặng nề, ngột ngạt, mang theo mùi khét lẹt của cháy rụi và mùi máu tanh nồng nặc. Đó là mùi của sự chết chóc, của bi kịch đang diễn ra.
Lã Bất Phàm, cùng với các Trưởng lão Thiên Đạo Môn, giờ đây đã hoàn toàn bị cuốn vào vòng xoáy của sự hỗn loạn. Sắc mặt hắn tái mét, đôi mắt sắc lạnh giờ đây ánh lên vẻ hoảng loạn tột độ. Hắn gầm lên những mệnh lệnh đứt quãng, không còn giữ được sự uy nghiêm thường ngày. “Toàn bộ đệ tử! Nghe lệnh ta! Chia nhau ra! Bảo vệ Dược Viên! Trấn áp Tàng Kinh Các! Không được để chúng thoát một kẻ nào!” Hắn vội vàng bay vút đi, theo sau là các Trưởng lão, cố gắng chỉ huy các đệ tử còn lại để trấn áp tình hình. Tuy nhiên, sự hoảng loạn đã lan rộng, và các mệnh lệnh của hắn không còn hiệu quả như trước. Các đệ tử mạnh mẽ thì còn giữ được bình tĩnh để chiến đấu, nhưng những đệ tử cấp thấp hơn thì chỉ biết la hét, bỏ chạy tán loạn, hoặc bị cuốn vào vòng chiến.
Trong dòng người hỗn loạn, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bị đẩy dạt về một góc của Quảng Trường. Tô Mạt Nhi vẫn nắm chặt tay Lâm Nhất, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch vì sợ hãi, đôi mắt to tròn mở to nhìn cảnh tượng kinh hoàng xung quanh. Nàng chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng nào hỗn loạn và đáng sợ đến vậy. Hàng ngàn đệ tử, những người vốn là những tu sĩ kiêu hãnh, giờ đây lại giống như những con kiến vỡ tổ, la hét, chạy toán loạn, hoặc bất lực gục ngã dưới tay của những Hắc Y Nhân bí ẩn.
Lâm Nhất, giữa cảnh tượng hỗn loạn đó, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn không hoảng loạn, không chạy trốn. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn quét qua từng ngóc ngách của Thiên Đạo Môn đang chìm trong biển lửa và khói bụi. Hắn không chỉ nhìn thấy sự tàn phá bề ngoài, mà còn cảm nhận được một điều gì đó sâu xa hơn. Dấu vết của "Huyết Linh Tế Văn", thứ mà hắn đã phát hiện ra trước đó và cố gắng cảnh báo Lã Bất Phàm nhưng bị hắn bỏ qua, giờ đây không chỉ còn là một dấu hiệu nhỏ bé. Chúng đã lan tỏa mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không chỉ ở một nơi, mà như một mạng nhện khổng lồ, bao trùm khắp Thiên Đạo Môn. Mùi tanh tưởi, lạnh lẽo của âm khí, thứ mà hắn đã ngửi thấy từ xác chết của tên đệ tử bị ám sát, giờ đây nồng nặc trong không khí, hòa lẫn với mùi máu và khói cháy.
Lâm Nhất nhận ra, đây không phải là một cuộc tấn công đơn thuần để trả thù hay cướ bóc. Đây là một nghi thức, một phần của một âm mưu lớn hơn nhiều. Chúng đang làm gì? Chúng đang kích hoạt "Huyết Linh Tế Văn" trên diện rộng. Nhưng để làm gì?
Khi dòng người hỗn loạn đẩy hắn và Tô Mạt Nhi qua một con đường nhỏ dẫn tới một cụm tháp linh mạch phụ, Lâm Nhất chợt nhìn thấy. Tại một trong những tháp linh mạch nhỏ đó, nơi linh khí đang hỗn loạn và ánh sáng đỏ chớp nháy liên hồi, một bóng người mặc y phục đen tuyền đang đứng đó. Hắc Y Nhân đó không hề tham gia vào cuộc chiến đấu hay cướp bóc. Hắn ta chỉ đứng yên, hai tay giơ cao, miệng lẩm bẩm những câu chú ngữ cổ xưa, lạ lùng, và từ lòng bàn tay hắn, một luồng ánh sáng đỏ sẫm, mang theo những ký tự cổ quái, đang không ngừng được truyền vào tháp linh mạch. Đó chính là "Huyết Linh Tế Văn" mà hắn đã thấy!
Trong khoảnh khắc ấy, khi ánh mắt Lâm Nhất chạm vào luồng ánh sáng đỏ sẫm và những ký tự cổ quái đó, một cảm giác kỳ lạ ập đến. Đầu óc hắn bỗng nhiên choáng váng, một luồng linh khí hỗn loạn và lạnh lẽo xộc thẳng vào tâm trí hắn, không phải từ bên ngoài, mà như từ sâu thẳm ký ức. Mọi thứ xung quanh hắn bỗng nhiên biến dạng, tiếng la hét, tiếng kiếm giao nhau, mùi khét lẹt... tất cả đều mờ nhạt dần, rồi tan biến. Thế giới hiện tại bỗng nhiên sụp đổ, nhường chỗ cho một khung cảnh khác, cổ xưa và bi tráng hơn.
***
Lâm Nhất thấy mình đứng giữa một khung cảnh hoang tàn, một Thiên Đạo Môn, hay có lẽ là tiền thân của nó, đang chìm trong biển lửa và máu. Bầu trời không còn xanh, mà bị nhuộm một màu đỏ máu tăm tối, với những vầng mây đen khổng lồ xoáy vặn dữ dội như một cơn lốc sắp nuốt chửng cả thế giới. Tiếng gào thét bi thương của vô số sinh linh vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng pháp bảo va chạm cổ xưa, mang theo một sức mạnh hủy diệt kinh hoàng mà hắn chưa từng thấy. Tiếng sấm sét của lôi pháp xé toạc bầu trời, tiếng linh khí bùng nổ tàn bạo từ những công pháp đã thất truyền, tất cả tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
Mùi máu tanh nồng nặc, mùi khói từ những công trình sụp đổ, mùi âm khí nồng đậm chưa từng thấy, và mùi lưu huỳnh gay gắt từ những tà thuật cổ xưa, tất cả trộn lẫn vào nhau, khiến Lâm Nhất cảm thấy như bị nghẹt thở, dù đây chỉ là một tầm nhìn. Hắn cảm nhận rõ ràng sự hỗn loạn tột cùng, sự tuyệt vọng bao trùm. Linh khí trong không gian đã biến chất hoàn toàn, trở nên nặng nề, u ám, như thể ngày tận thế đã đến. Đây chính là "Đại Tiên Chiến" 3000 năm về trước, là lời cảnh báo mà hắn đã từng đọc trong những điển tịch cũ kỹ, giờ đây hiện ra sống động trước mắt.
Những "Hắc Y Nhân" cổ xưa, không giống như những kẻ hắn vừa thấy ở hiện tại, chúng còn tàn bạo hơn, quy mô hơn. Chúng không chỉ là những cá nhân đơn lẻ, mà là cả một quân đoàn, với những bộ y phục đen tuyền và những gương mặt vô cảm, đang thực hiện những nghi thức tế tự quy mô lớn. Chúng không tấn công để chiếm đoạt hay trả thù, mà là để "tế". Hàng trăm, hàng ngàn sinh linh, từ phàm nhân đến tu sĩ cấp thấp, bị chúng hút cạn sinh khí, linh hồn, biến thành những xác khô không hồn. Linh mạch của cả một vùng đất bị chúng rút cạn, biến những vùng đất màu mỡ thành sa mạc hoang tàn, khô cằn. Những "Huyết Linh Tế Văn" mà Lâm Nhất vừa thấy ở hiện tại, trong tầm nhìn này, chúng là những trận pháp khổng lồ, bao phủ cả một vùng trời, không ngừng hút lấy sinh lực từ vạn vật, để nuôi dưỡng một thứ gì đó tà ác, bí ẩn.
Lâm Nhất nhìn thấy những "người lãnh đạo tiên môn" của thời đó. Họ cũng sở hữu sức mạnh kinh thiên động địa, những vị cường giả mà danh tiếng lừng lẫy khắp thiên hạ. Nhưng họ lại quá kiêu ngạo, quá tự tin vào sức mạnh của bản thân. Họ chia rẽ, mãi lo tranh giành quyền lực, tranh đoạt tài nguyên, mỗi người một phe, mỗi người một ý. Họ tin rằng sức mạnh cá nhân sẽ cứu vớt tất cả, rằng chỉ cần tiêu diệt kẻ thù, mọi thứ sẽ trở lại bình thường. Họ bỏ qua những tiếng kêu cứu yếu ớt từ những phàm nhân, từ những đệ tử cấp thấp đang bị tàn sát. Họ cho rằng đó là cái giá phải trả cho một cuộc chiến vĩ đại.
Hắn thấy một "Lã Bất Phàm" của quá khứ, một vị Thiếu Tông Chủ của một môn phái lớn, với khí chất ngạo mạn và độc đoán không kém gì Lã Bất Phàm hiện tại. Hắn ta chỉ lo bảo vệ danh dự bản thân, bảo vệ quyền lực và thể diện của môn phái. Hắn ta gầm lên những lời hùng hồn, ra lệnh cho các đệ tử phải chiến đấu đến cùng, không được phép lùi bước, nhưng lại không màng đến sinh mạng của họ, không để ý đến những âm mưu thâm sâu hơn đang diễn ra. Hắn ta mù quáng tin vào sức mạnh và quy củ của tông môn, mà vô tình đẩy thêm nhiều người vô tội vào chỗ chết, và bỏ qua những dấu hiệu quan trọng của một âm mưu lớn hơn, một nghi thức tế tự đã từng dẫn đến sự suy tàn của "chân Đạo" thời đó.
Lâm Nhất cảm nhận được sự lặp lại khủng khiếp của lịch sử. Sự mù quáng, sự tham vọng, sự kiêu ngạo, và sự thờ ơ trước những sinh linh yếu kém, tất cả đã dẫn đến bi kịch. Hắn thấy "chân Đạo" dần mai một, không phải vì tà ma ngoại đạo quá mạnh, mà vì chính những người tự xưng là "người bảo vệ Đạo" đã tự mình hủy hoại nó. "Chân Đạo" bị thay thế bằng những công pháp chú trọng sức mạnh, quyền lực, danh vọng, biến tu tiên thành một cuộc tranh giành tàn khốc, nơi kẻ yếu bị nghiền nát và kẻ mạnh sống sót không phải vì đạo đức mà vì sự tàn nhẫn.
"Kẻ yếu thì đáng chết! Chỉ kẻ mạnh mới có quyền sống!" Tiếng gào thét ngạo mạn của "Lã Bất Phàm" quá khứ vang vọng trong tầm nhìn, y hệt như những gì Lã Bất Phàm hiện tại đã từng thốt ra. "Đây là Thiên Đạo Môn của chúng ta! Kẻ nào dám xâm phạm, chết không toàn thây!" Lời tuyên bố hùng hồn nhưng trống rỗng, không thể ngăn cản được sự suy tàn đã được định trước.
Lâm Nhất đau đớn nhận ra, thế giới tu tiên mà hắn đang sống, cái "tiên đạo" mà mọi người đang truy cầu, thật ra đã bị tha hóa từ rất lâu. Nó là một vòng lặp không ngừng của quyền lực, tham vọng, và sự tàn nhẫn. Những Hắc Y Nhân này, chúng không phải là kẻ thù mới, chúng là những kẻ đã từng xuất hiện, và giờ đây chúng trở lại, sử dụng chính sự mù quáng của "tiên đạo" để thực hiện âm mưu của mình.
***
Tầm nhìn bi tráng và đau đớn ấy tan biến đột ngột, như một giấc mộng chợt tan khi bình minh ló rạng. Lâm Nhất giật mình trở về thực tại, cảm giác choáng váng vẫn còn vương vấn trong tâm trí, nhưng đôi mắt hắn đã trở nên sáng hơn, kiên định hơn bao giờ hết. Hắn thấy Tô Mạt Nhi đang nắm chặt tay hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng vẫn trắng bệch vì sợ hãi, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn đầy lo lắng.
“Lâm Nhất huynh... Huynh không sao chứ? Chuyện gì vừa xảy ra vậy?” Nàng khẽ hỏi, giọng nói run rẩy, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt hắn, như thể sợ rằng hắn sẽ biến mất. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo vừa xộc qua Lâm Nhất, khiến hắn khẽ run lên, nhưng sau đó, khí chất của hắn lại trở nên trầm tĩnh và mạnh mẽ hơn nhiều.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, không nói gì. Hắn nhìn xung quanh. Thiên Đạo Môn vẫn đang chìm trong cảnh hỗn loạn tột cùng. Tiếng la hét, tiếng đổ vỡ vẫn còn vang vọng khắp nơi. Từ xa, tiếng pháp bảo giao tranh kịch liệt không ngừng, và tiếng gió mang theo mùi khét lẹt, mùi máu tanh nồng nặc. Cả bầu trời bị nhuộm đen bởi khói lửa, khiến ánh nắng gay gắt ban nãy trở nên mờ mịt, u ám.
Lã Bất Phàm, với vẻ mặt đầy tức giận và hoảng loạn, đang đứng trên một đỉnh tháp gần đó, không ngừng gầm lên những mệnh lệnh. “Toàn bộ đệ tử! Nghe lệnh ta! Tiêu diệt toàn bộ Hắc Y Nhân! Không được để chúng thoát một kẻ nào!” Giọng hắn khàn đặc, biểu cảm méo mó vì căm phẫn và bất lực. Hắn không còn giữ được vẻ ngoài tuấn tú, cao ngạo thường ngày, mà chỉ còn là một kẻ đang hoảng loạn, cố gắng dập tắt ngọn lửa bằng vũ lực. Hắn ra lệnh cho toàn bộ đệ tử tinh nhuệ tập trung trấn áp những kẻ xâm nhập, không màng đến những đệ tử cấp thấp đang bị thương, bị mắc kẹt, hoặc đang cố gắng bảo vệ những khu vực yếu kém hơn. Đối với hắn, việc dập tắt loạn lạc, bảo vệ thể diện môn phái là quan trọng nhất, chứ không phải là tìm hiểu nguyên nhân sâu xa hay bảo vệ sinh linh. Hắn vẫn đang lặp lại những sai lầm mà Lâm Nhất vừa chứng kiến trong tầm nhìn, những sai lầm đã dẫn đến sự suy tàn của "chân Đạo" 3000 năm về trước.
Lâm Nhất nhìn Lã Bất Phàm, rồi nhìn Tô Mạt Nhi đang sợ hãi bên cạnh, và rồi nhìn lại cảnh tượng tan hoang của Thiên Đạo Môn. Hắn hiểu rằng lịch sử đang lặp lại, một vòng lặp của bi kịch do sự mù quáng, tham lam và kiêu ngạo của "tiên đạo" gây ra. Những Hắc Y Nhân này không chỉ là kẻ thù, chúng là những xúc tác, những kẻ đã lợi dụng chính sự mục ruỗng của tiên môn để thực hiện âm mưu của mình.
Hắn nắm chặt Phù Trần Mộc, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã từng nghĩ rằng con đường "Vô Tiên" của hắn là con đường của sự chiêm nghiệm, của sự tách biệt khỏi những tranh chấp hồng trần. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, "Vô Tiên" không phải là sự thờ ơ, không phải là sự trốn tránh. "Vô Tiên" là sự thấu hiểu, là sự can đảm để đối mặt với chân tướng, là sự kiên quyết bảo vệ cái thiện lương trong vòng xoáy của sự hỗn loạn. Nó không chỉ là con đường của riêng hắn, mà còn là một lời cảnh tỉnh, một tiếng chuông thức tỉnh cho thế giới đang chìm đắm trong ảo vọng của quyền lực và danh vọng.
Hắn không thể đứng ngoài cuộc. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng chân tâm của hắn, con đường của hắn, đã được định rõ. Hắn sẽ hành động, không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì sự thấu hiểu, vì lòng trắc ẩn, và vì mong muốn phá vỡ vòng lặp bi kịch này. Lâm Nhất biết, chặng đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt với tất cả. Phù Trần Mộc trong tay hắn như một ngọn đèn soi sáng giữa màn đêm hỗn loạn, là lời khẳng định cho con đường "Vô Tiên" của hắn.