Vô tiên chi đạo
Chương 16

Bình Yên Giữa Dông Bão, Ước Mơ Giữa Hồng Trần

3806 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc hơn tình bạn và sự đồng điệu tâm hồn giữa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, biến cô thành nguồn an ủi và điểm tựa tinh thần quan trọng cho Lâm Nhất.,Giúp Lâm Nhất vượt qua tâm trạng nặng trĩu, sự bất lực và nỗi day dứt từ chương trước, tìm lại sự kiên định và định hình rõ hơn ước mơ về một cuộc sống bình yên, có ý nghĩa.,Giới thiệu nhân vật mới Chủ Quán Trọ Quê (Bác Ba) với sự ấm áp, thực tế, mang lại một góc nhìn khác về cuộc sống thường nhật.,Đưa Lâm Nhất đến địa điểm mới Hắc Hồ Động, tạo ra một khoảnh khắc chiêm nghiệm sâu sắc về bản chất của hồng trần, sự nguy hiểm tiềm tàng và sự tĩnh lặng nội tâm cần có.,Củng cố 'vô tiên chi đạo' của Lâm Nhất, nhấn mạnh rằng sức mạnh không chỉ đến từ phép tắc mà từ sự kiên định vào bản tâm và lòng trắc ẩn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lão Đạo Quán Chủ, Chủ Quán Trọ Quê (Bác Ba)
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, hy vọng
Kết chương: [object Object]

Đêm tối ôm trọn lấy Huyền Nguyên Quan, và ôm trọn lấy nỗi cô độc, sự day dứt của Lâm Nhất, kẻ đang chập chững bước đi trên con đường truy tầm tiên đạo, nơi mà chân lý còn ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Hắn đã ngồi đó thật lâu, đến khi ngọn đèn dầu leo lét trên bàn thờ cạn dầu mà tắt phụt, bóng tối hoàn toàn bao trùm, chỉ còn lại ánh trăng non yếu ớt hắt hiu qua khung cửa sổ mục nát. Lão Đạo Quán Chủ vẫn tĩnh tọa, như một pho tượng cổ xưa, nhưng sự hiện diện trầm mặc của ông lại là một điểm tựa vô hình cho tâm hồn Lâm Nhất đang chao đảo.

Sự lạnh lẽo của màn đêm dần thấm vào da thịt, nhưng cái lạnh trong tâm hồn hắn còn buốt giá hơn. Hắn ôm chặt lấy Phù Trần Mộc, cảm nhận hơi ấm nhẹ nhàng từ mảnh gỗ nhỏ, nhưng cũng không thể xua đi cái lạnh giá trong lòng. Nỗi sợ hãi khi đối diện với cái chết, sự bất lực khi chứng kiến cảnh cường hào ức hiếp, và cả sự hoang mang về con đường mà hắn đang theo đuổi – tất cả cứ xoáy vào tâm trí hắn như một cơn lốc dữ dội. Liệu cái gọi là 'vô tiên chi đạo' có thể thực sự mang lại sức mạnh để thay đổi hồng trần hay không, hay chỉ là một ảo mộng phù du? Hắn biết, con đường này không phải là truy cầu thần thông, mà là tu dưỡng bản tâm. Nhưng nếu bản tâm ấy yếu ớt, không thể bảo vệ được những điều mình trân quý, thì ý nghĩa của nó nằm ở đâu?

Bóng đêm tĩnh mịch trôi qua, và rồi một bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại, khẽ đặt lên vai hắn. Mùi hương dịu nhẹ của hoa dại thoang thoảng xộc vào mũi, xua đi mùi ẩm mốc cũ kỹ của điện thờ. Lâm Nhất ngẩng đầu, đôi mắt vẫn còn vương vấn nỗi trầm tư, nhìn thấy Tô Mạt Nhi đang đứng cạnh hắn, gương mặt thanh tú bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ lo lắng. Nàng nhẹ nhàng đặt một bát cháo nóng hổi xuống bên cạnh hắn, hơi ấm từ bát cháo lan tỏa, xoa dịu phần nào cái lạnh giá.

“Huynh lại suy nghĩ gì sao, Lâm Nhất? Đừng quá bận lòng...” Tô Mạt Nhi khẽ cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Nàng ngồi xuống bên cạnh hắn, khoanh chân gọn gàng, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt gầy gò của hắn. Trang phục vải thô màu xanh nhạt của nàng, dù đơn giản, vẫn toát lên vẻ sạch sẽ, gọn gàng, như một đóa hoa dại kiên cường giữa cảnh hoang tàn.

Lâm Nhất thở dài một tiếng, hơi thở nặng nhọc như trút đi bao gánh nặng. Hắn nhìn ngọn nến mới được thắp lên, ánh lửa bập bùng nhảy múa, cố gắng tìm kiếm một câu trả lời nào đó trong đốm lửa yếu ớt kia. “Ta chỉ nghĩ, làm sao để ngọn lửa trong tâm không lụi tàn giữa hồng trần này... Làm sao để bảo vệ những điều mình trân trọng, khi bản thân ta còn quá yếu ớt?” Giọng hắn khàn đặc, mang theo sự mệt mỏi và nỗi tuyệt vọng chưa tan. Hắn nhớ về cảnh Lão Nông Phu Trần Bá bị cường hào ức hiếp, nhớ về sự lạnh lùng của Huyết Kiếm Khách, và cả nỗi kinh hoàng khi đứng trước ngưỡng cửa U Minh Cấm Địa. Những hình ảnh ấy cứ thế luân phiên hiện lên trong tâm trí hắn, đè nặng lên trái tim. Hắn đã cố gắng nhóm lên ngọn lửa kiên cường trong tâm mình, nhưng giờ đây, nó dường như đã bị thổi tắt, chỉ còn lại tro tàn của sự thất vọng.

Tô Mạt Nhi khẽ nắm lấy bàn tay lạnh buốt của hắn, hơi ấm từ tay nàng truyền sang, như một dòng suối nhỏ chảy vào tâm hồn khô cằn. “Không cần phải là phép tắc thần thông, Lâm Nhất. Chỉ cần trái tim huynh còn ấm áp, còn biết yêu thương, còn biết ước mơ... đó đã là một loại sức mạnh rồi.” Nàng nói, đôi mắt trong veo như chứa đựng cả bầu trời đêm đầy sao. Giọng nói của nàng, dù nhỏ nhẹ, lại như một tiếng chuông ngân vang, gõ vào nơi sâu thẳm nhất trong lòng hắn. “Sư phụ vẫn thường nói, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Sức mạnh đâu phải chỉ là những chiêu thức hoa mỹ hay những phép thuật kinh thiên động địa? Đôi khi, nó chỉ là sự kiên cường của một cọng cỏ dại vươn mình qua kẽ đá, là sự ấm áp của một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm đêm đông, là tình yêu thương của con người dành cho nhau.”

Lâm Nhất ngước nhìn nàng, đôi mắt đen láy sâu thẳm dần tìm lại được một tia sáng. “Ước mơ sao? Ước mơ của muội là gì, Mạt Nhi?” Hắn hỏi, giọng đã bớt đi phần nào sự nặng nề, thay vào đó là chút tò mò, chút hy vọng mong manh. Hắn chưa bao giờ nghĩ về ước mơ một cách cụ thể đến thế, cuộc đời hắn từ nhỏ đã gắn liền với sự thiếu thốn, với nỗi cô độc và những gánh nặng mưu sinh nơi Huyền Nguyên Quan hoang tàn này.

Tô Mạt Nhi khẽ mỉm cười, nụ cười thanh tú làm bừng sáng cả căn điện thờ cũ kỹ. “Ước mơ của muội ư? Chỉ mong Thanh Khê Thôn bình yên, mọi người không còn phải lo cái đói, không còn bị ức hiếp. Muội mong những đứa trẻ như A Cẩu được lớn lên trong sự bình an, không phải chịu đựng cảnh chia cắt, đói khổ. Và huynh... huynh luôn bình an. Muội mong huynh tìm thấy con đường của mình, con đường mang lại sự bình yên cho tâm hồn huynh, và cho những người huynh muốn bảo vệ.” Nàng nói, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn còn lẩn khuất sau những đám mây. Ước mơ của nàng giản dị, mộc mạc như chính con người nàng, nhưng lại bao la và chân thành đến lạ.

Lâm Nhất khẽ đặt bàn tay mình lên bàn tay nhỏ nhắn của Tô Mạt Nhi, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. Bàn tay của hắn chai sạn, gầy guộc, nhưng khi chạm vào tay nàng, như tìm thấy một bến đỗ bình yên. Cả hai cùng nhìn ra khoảng không vô định, nơi màn đêm vẫn bao trùm lấy vạn vật. Những suy nghĩ sâu kín nhất, những khao khát thầm kín nhất, dường như không cần lời nói cũng có thể truyền đạt cho nhau. Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Nhất cảm thấy ngọn lửa trong tâm mình, tưởng chừng đã lụi tàn, lại khẽ bùng lên, yếu ớt nhưng kiên cường. Sức mạnh có lẽ không nằm ở những phép tắc thần thông, mà nằm ở chính những tình cảm thiêng liêng như thế này, ở sự đồng điệu của những tâm hồn lạc lõng giữa hồng trần gian nan.

Lão Đạo Quán Chủ, từ nãy đến giờ vẫn tĩnh tọa, khẽ mở mắt, ánh nhìn thâm trầm lướt qua hai đứa trẻ. Một nụ cười hiền từ, ẩn chứa bao sự thấu hiểu và kỳ vọng, khẽ hiện trên khuôn mặt khắc khổ của ông, rồi ông lại nhắm mắt, tiếp tục nhập định. Đêm đã về khuya, nhưng trong điện thờ cũ kỹ ấy, một ngọn lửa hy vọng nhỏ bé đã được nhen nhóm, một ngọn lửa sẽ soi sáng con đường truy tầm tiên đạo của Lâm Nhất, con đường mà chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, và trong chính những tình cảm thiêng liêng của nhân sinh.

***

Sáng hôm sau, mặt trời nhô cao, rải những tia nắng vàng óng qua kẽ lá, đánh thức vạn vật sau một đêm dài tĩnh mịch. Không khí trong Huyền Nguyên Quan không còn nặng nề như đêm qua nữa, thay vào đó là sự trong lành, mát mẻ của buổi sớm. Lão Đạo Quán Chủ dặn dò Lâm Nhất đi xuống Tiểu An Trấn mua một ít thảo dược quý hiếm mà chỉ nơi đó mới có, cho một vài bài thuốc mà ông đang cần. Tô Mạt Nhi, với vẻ hoạt bát thường ngày, nhanh chóng ngỏ ý muốn đi cùng. Nàng nói rằng muốn khuây khỏa cho Lâm Nhất, và cũng muốn hít thở không khí nhộn nhịp của trấn nhỏ sau bao ngày quanh quẩn nơi núi rừng hoang vắng.

Lâm Nhất không từ chối, lòng hắn cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều sau cuộc trò chuyện đêm qua với nàng. Hắn hiểu rằng, sự đồng hành của Tô Mạt Nhi không chỉ là một sự khuây khỏa đơn thuần, mà còn là một nguồn sức mạnh tinh thần vô giá đối với hắn. Hai người rảo bước trên con đường mòn quen thuộc, con đường đã chứng kiến bao nhiêu bước chân của Lâm Nhất, từ một đứa trẻ mồ côi đến một thiếu niên mang trong mình bao trăn trở. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách dưới khe đá, tất cả như hòa vào một bản nhạc giao hưởng của núi rừng, xoa dịu tâm hồn.

Tiểu An Trấn dần hiện ra trước mắt, một bức tranh sống động của cuộc sống phàm trần. Khác hẳn với sự tĩnh mịch của Huyền Nguyên Quan, nơi đây ồn ào, náo nhiệt với tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng xe bò kẽo kẹt. Mùi hương của bánh trái, gia vị, và cả mùi khói bếp hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của cuộc sống. Sau khi mua đủ số thảo dược cần thiết, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi cảm thấy bụng mình đã réo gọi.

“Hay là chúng ta ghé Khinh Vân Khách Điếm nghỉ chân và ăn trưa đi, Lâm Nhất huynh?” Tô Mạt Nhi đề nghị, đôi mắt lanh lợi nhìn về phía một ngôi nhà gỗ hai tầng với mái ngói xanh, có tấm biển hiệu ‘Khinh Vân’ treo trước cửa. Nàng đã nghe nói về quán trọ này, rằng món cháo lòng ở đây rất ngon và chủ quán thì cực kỳ hiếu khách.

Lâm Nhất gật đầu đồng ý. Hắn cũng muốn tìm một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi, để những suy nghĩ trong lòng hắn có dịp lắng đọng. Khinh Vân Khách Điếm không quá lớn, nhưng bên trong lại ấm cúng đến lạ. Sảnh lớn kê vài bộ bàn ghế gỗ đơn giản nhưng sạch sẽ, phía sau là phòng ăn và cầu thang dẫn lên các phòng trọ. Tiếng trò chuyện rôm rả của khách thập phương, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng bước chân trên cầu thang gỗ cũ kĩ, và tiếng gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Mùi thức ăn mới nấu thơm lừng, mùi rượu nồng nàn, mùi gỗ mộc mạc và mùi khói bếp thoang thoảng hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Một người đàn ông thân hình mập mạp, khuôn mặt phúc hậu, nụ cười niềm nở, từ trong bếp bước ra. Đó chính là Chủ Quán Trọ Quê, Bác Ba. Ông mặc chiếc áo vải sạch sẽ, tay cầm một chiếc khăn lau bàn, dáng vẻ hiếu khách và vui vẻ. Đôi mắt ông híp lại khi nhìn thấy Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, như chứa đựng sự ấm áp của cả một đời người.

“Hai tiểu cô nương, tiểu đạo sĩ ghé quán ta nghỉ chân sao? Khách đến là nhà, khách đi là bạn. Cứ tự nhiên như ở nhà.” Bác Ba nói, giọng nói sang sảng, chất phác, nhưng lại mang một sự chân thành khó tả. Ông nhanh nhẹn dẫn họ đến một chiếc bàn sạch sẽ gần cửa sổ, nơi có thể ngắm nhìn dòng người qua lại.

Lâm Nhất khẽ cúi đầu đáp lễ, lòng cảm thấy một sự ấm áp lạ thường. “Đa tạ Bác Ba. Quán của bác thật ấm cúng.” Hắn nói, giọng nói ôn hòa, cảm kích. Sự mệt mỏi trong lòng hắn dường như tan biến đi phần nào trước sự nhiệt tình và thân thiện của Bác Ba.

Bác Ba xoa xoa cái bụng phệ, cười ha hả. “Hahaha, ấm cúng là do lòng người thôi. Con người ta, sống giữa hồng trần này, ai mà chẳng có lúc khó khăn. Quan trọng là giữ được cái tâm mình, và tìm được người để chia sẻ.” Ông nói, ánh mắt thâm trầm lướt qua Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, như thể đã nhìn thấu được những gánh nặng trong lòng họ. “Ta đây, mấy chục năm nay mở cái quán trọ này, đã chứng kiến biết bao cảnh đời. Có kẻ đến, mặt mày rạng rỡ, mang theo bao hoài bão. Có kẻ đi, lưng còng vai rũ, thất bại ê chề. Nhưng dù thế nào đi nữa, chỉ cần tâm còn sáng, còn có người để sẻ chia, thì cuộc đời vẫn còn ý nghĩa.”

Tô Mạt Nhi nghe Bác Ba nói, đôi mắt sáng lên, nàng cười tươi tắn như đóa hoa chớm nở. “Bác Ba nói chí phải. Lâm Nhất huynh ấy vẫn luôn giữ được cái tâm mình, dù có chuyện gì xảy ra.” Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy sự tin tưởng và tự hào.

Bác Ba mỉm cười gật đầu, rồi ông lại tiếp tục công việc của mình, nhưng thi thoảng lại ghé qua bàn của Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, kể cho họ nghe những câu chuyện thường nhật về khách thập phương, về những niềm vui nhỏ bé trong cuộc sống, về những triết lý giản dị mà ông đã đúc kết được sau bao năm tháng lăn lộn. Ông nói về một lão phu nhân bán bánh trôi nước, dù tuổi cao sức yếu vẫn ngày ngày tần tảo mưu sinh nhưng luôn giữ nụ cười trên môi; về một chàng thư sinh nghèo khó nhưng luôn kiên trì học hành, nuôi dưỡng giấc mơ đỗ đạt; về một gia đình nhỏ dù nghèo túng nhưng luôn đùm bọc, yêu thương lẫn nhau. Những câu chuyện ấy, dù không có gì quá ly kỳ hay huyền ảo, nhưng lại thấm đẫm hơi thở của cuộc sống, của tình người, khiến tâm trạng Lâm Nhất dần nhẹ nhõm hơn, như những đám mây đen trong lòng hắn đang từ từ tan biến. Hắn nhận ra, sự ấm áp không chỉ đến từ ngọn lửa trong tâm mình, mà còn đến từ những tấm lòng lương thiện, từ những con người bình dị giữa hồng trần này. Đôi khi, chính những điều nhỏ bé, giản dị nhất lại có sức mạnh xoa dịu và vực dậy tinh thần con người.

***

Sau bữa trưa ấm cúng tại Khinh Vân Khách Điếm, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi quay về Huyền Nguyên Quan. Nàng vẫn líu lo kể cho hắn nghe những câu chuyện phiếm trên đường về, những điều mắt thấy tai nghe ở trấn nhỏ, khiến không khí trở nên vui vẻ, tươi sáng hơn rất nhiều. Tâm trạng Lâm Nhất đã không còn nặng trĩu như đêm qua, nhưng trong sâu thẳm, vẫn còn đó những trăn trở chưa lời đáp. Hắn tiễn Tô Mạt Nhi về nhà nàng, dặn dò nàng nghỉ ngơi, rồi lại một mình quay về điện thờ cũ kỹ.

Lời nói của Bác Ba về ‘lòng người’ và ‘tìm được người để chia sẻ’ đã chạm vào một góc khuất trong tâm hồn hắn. Hắn đã tìm thấy sự sẻ chia từ Tô Mạt Nhi, tìm thấy sự ấm áp từ những câu chuyện của Bác Ba, nhưng con đường mà hắn sẽ đi, cái ‘vô tiên chi đạo’ mà hắn đang truy cầu, vẫn còn mông lung như làn sương sớm. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc khó tả, muốn tìm kiếm một nơi chốn để đối diện với chính mình, để lắng nghe tiếng lòng mình giữa sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Hắc Hồ Động, một nơi ít ai dám lui tới, hiện lên trong tâm trí hắn. Nơi đó từng khiến hắn kinh hoàng, khiếp sợ bởi âm khí và sự nguy hiểm tiềm tàng. Nhưng cũng chính nơi đó, hắn đã nhận ra giới hạn của bản thân, nhận ra sự nhỏ bé của mình trước những thế lực mà hắn không thể tưởng tượng nổi. Có lẽ, chính trong nơi u tối nhất, hắn mới có thể tìm thấy ánh sáng cho riêng mình.

Chiều tà, những tia nắng cuối cùng đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Lâm Nhất một mình rời khỏi Huyền Nguyên Quan, bước chân hắn không còn nặng nề mà lại mang theo một sự kiên định lạ thường. Hắn đi về phía Hắc Hồ Động, con đường mòn càng ngày càng heo hút, vắng vẻ. Cây cối hai bên đường trở nên rậm rạp, um tùm hơn, cành lá đan xen vào nhau, che khuất cả ánh sáng yếu ớt của buổi chiều. Không khí dần trở nên ẩm ướt, lạnh lẽo, và một mùi hương tanh nồng của bùn đất, của nước hồ phảng phất trong gió.

Khi đến cửa động, Lâm Nhất dừng lại. Cửa hang đá tự nhiên sừng sững hiện ra, như một cái miệng khổng lồ đang há ra nuốt chửng mọi thứ. Bên trong là một không gian tối tăm, ẩm ướt, vách đá trơn trượt, rêu phong. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trên trần hang vọng lại, tạo nên một âm thanh đều đặn, rợn người. Hắn bước vào, mỗi bước chân đều cẩn trọng, đôi mắt đen láy cố gắng thích nghi với bóng tối. Cảm giác lạnh lẽo từ hang động bao trùm lấy hắn, nhưng lần này, hắn không còn sợ hãi như trước nữa. Trong lòng hắn, ngọn lửa mà Tô Mạt Nhi đã nhóm lên vẫn âm ỉ cháy, sưởi ấm tâm hồn.

Càng vào sâu, không gian càng mở rộng, các nhũ đá và măng đá với hình thù kỳ quái hiện ra lờ mờ trong bóng tối, như những sinh vật cổ xưa đang ngủ vùi. Tiếng nước hồ vỗ nhẹ vào bờ vang lên đều đặn, hòa vào tiếng vọng của bước chân hắn. Ở giữa hang động là một hồ nước ngầm lớn, làn nước đen kịt, không nhìn thấy đáy, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ một khe nứt trên trần hang. Từ dưới hồ, thi thoảng lại có những tiếng động lạ, như tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ nào đó, khiến không khí càng thêm nặng nề, rùng rợn. Hắc Hồ Động quả là một nơi bí ẩn, nguy hiểm, như chính hồng trần muôn mặt này.

Lâm Nhất ngồi xuống bên bờ Hắc Hồ Động, nơi vách đá đã phẳng hơn một chút. Hắn nhìn xuống làn nước đen kịt, không một gợn sóng, như một tấm gương phản chiếu chính nỗi lòng hắn. Hắn nhớ lại những lời của Lão Đạo Quán Chủ, của Tô Mạt Nhi, của Bác Ba.

“Hồng trần này, vừa có sự ấm áp của tình người, lại vừa có bóng tối thăm thẳm như đáy hồ này,” hắn thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng vọng của hang động, nghe như một tiếng thở dài của vạn vật. “Sức mạnh có lẽ không chỉ là chống lại cái ác, mà còn là giữ vững ngọn lửa lương thiện trong mình, dù đứng giữa nơi u tối nhất.” Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc, mùi nước hồ tanh lạnh thấm vào từng thớ thịt, từng tế bào. Hắn cố gắng lắng nghe tiếng lòng mình, để những suy nghĩ hỗn độn lắng đọng lại.

“Ước mơ bình yên... liệu có xa vời không?” Hắn lại tự hỏi, câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí. Bình yên không phải là sự tránh né khỏi những gian nan, mà là sự tĩnh lặng trong tâm hồn dù đứng giữa bão tố. Con đường truy tầm tiên đạo của hắn, cái ‘vô tiên chi đạo’ mà hắn đang đi, có lẽ không phải là tìm kiếm một pháp thuật thần thông nào đó để cải biến thế giới, mà là tu dưỡng bản tâm, để bản tâm ấy đủ kiên cường mà đối diện, đủ bao dung mà thấu hiểu, đủ lương thiện mà yêu thương, dù cho hồng trần có gian nan đến mấy. Sức mạnh thực sự, có lẽ không nằm ở khả năng chiến thắng kẻ thù, mà nằm ở khả năng giữ vững chính mình, giữ vững ngọn lửa lương thiện, lòng trắc ẩn, và ước mơ bình dị giữa muôn vàn cám dỗ, thử thách.

Trong bóng tối của Hắc Hồ Động, Lâm Nhất đã tìm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Cái lạnh lẽo của hang động không còn làm hắn run rẩy, những tiếng động kỳ dị cũng không còn khiến hắn sợ hãi. Hắn đã chấp nhận sự tồn tại của bóng tối, và hiểu rằng, chính trong bóng tối, ánh sáng mới có ý nghĩa. Hắn đã tìm thấy niềm an ủi trong tình bạn, tìm thấy sự định hướng trong những lời khuyên, và tìm thấy sức mạnh trong chính sự tĩnh lặng của tâm hồn. Ước mơ của Tô Mạt Nhi về một Thanh Khê Thôn bình yên, về một cuộc sống không đói khổ, không ức hiếp, giờ đây cũng trở thành một phần ước mơ của hắn. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều gian nan. Nhưng giờ đây, hắn không còn cô độc. Hắn có ngọn lửa trong tâm, có niềm tin vào bản tâm, và có những người bạn đồng hành. Đêm tối buông xuống hoàn toàn, bao trùm lấy Hắc Hồ Động, nhưng trong lòng Lâm Nhất, một tia sáng yếu ớt nhưng kiên cường đã được thắp lên, soi rọi con đường mà hắn sẽ đi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ