Vô tiên chi đạo
Chương 151

Âm Mưu Trùng Lặp: Khơi Dậy Mầm Loạn Trong Tiên Môn

4131 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất sâu sắc nhận ra rằng Hắc Y Nhân đang cố tình châm ngòi cho những mâu thuẫn nội bộ trong Thiên Đạo Môn, lợi dụng sự tha hóa và vết nứt lịch sử để đạt được mục đích đen tối của chúng, giống như bi kịch 3000 năm trước.,Lâm Nhất chủ động điều tra, tìm kiếm những manh mối cụ thể về cách Hắc Y Nhân đang thao túng và những yếu tố lịch sử chúng đang khơi dậy.,Làm nổi bật sự bất lực và mù quáng của Thiên Đạo Môn dưới sự lãnh đạo của Lã Bất Phàm, người đang vô tình giúp sức cho âm mưu của Hắc Y Nhân bằng sự độc đoán và thiếu thấu đáo.,Củng cố quyết tâm của Lâm Nhất trong việc can thiệp, không phải để bảo vệ 'tiên đạo' mà là để bảo vệ những giá trị chân chính và ngăn chặn một vòng lặp bi kịch.,Tạo tiền đề cho việc Lâm Nhất tìm kiếm sự thật sâu xa hơn về 'Đại Tiên Chiến' và bí mật của Thiên Đạo Môn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lã Bất Phàm, Mã Tam, Các Đệ Tử Thiên Đạo Môn, Hắc Y Nhân
Mood: Tense, mysterious, reflective, determined, with underlying sorrow for the repeating history.
Kết chương: [object Object]

Tầm nhìn bi tráng và đau đớn ấy tan biến đột ngột, như một giấc mộng chợt tan khi bình minh ló rạng. Lâm Nhất giật mình trở về thực tại, cảm giác choáng váng vẫn còn vương vấn trong tâm trí, nhưng đôi mắt hắn đã trở nên sáng hơn, kiên định hơn bao giờ hết. Hắn thấy Tô Mạt Nhi đang nắm chặt tay hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng vẫn trắng bệch vì sợ hãi, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn đầy lo lắng.

“Lâm Nhất huynh... Huynh không sao chứ? Chuyện gì vừa xảy ra vậy?” Nàng khẽ hỏi, giọng nói run rẩy, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt hắn, như thể sợ rằng hắn sẽ biến mất. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo vừa xộc qua Lâm Nhất, khiến hắn khẽ run lên, nhưng sau đó, khí chất của hắn lại trở nên trầm tĩnh và mạnh mẽ hơn nhiều.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, không nói gì. Hắn nhìn xung quanh. Thiên Đạo Môn vẫn đang chìm trong cảnh hỗn loạn tột cùng. Tiếng la hét, tiếng đổ vỡ vẫn còn vang vọng khắp nơi. Từ xa, tiếng pháp bảo giao tranh kịch liệt không ngừng, và tiếng gió mang theo mùi khét lẹt, mùi máu tanh nồng nặc. Cả bầu trời bị nhuộm đen bởi khói lửa, khiến ánh nắng gay gắt ban nãy trở nên mờ mịt, u ám.

Lã Bất Phàm, với vẻ mặt đầy tức giận và hoảng loạn, đang đứng trên một đỉnh tháp gần đó, không ngừng gầm lên những mệnh lệnh. “Toàn bộ đệ tử! Nghe lệnh ta! Tiêu diệt toàn bộ Hắc Y Nhân! Không được để chúng thoát một kẻ nào!” Giọng hắn khàn đặc, biểu cảm méo mó vì căm phẫn và bất lực. Hắn không còn giữ được vẻ ngoài tuấn tú, cao ngạo thường ngày, mà chỉ còn là một kẻ đang hoảng loạn, cố gắng dập tắt ngọn lửa bằng vũ lực. Hắn ra lệnh cho toàn bộ đệ tử tinh nhuệ tập trung trấn áp những kẻ xâm nhập, không màng đến những đệ tử cấp thấp đang bị thương, bị mắc kẹt, hoặc đang cố gắng bảo vệ những khu vực yếu kém hơn. Đối với hắn, việc dập tắt loạn lạc, bảo vệ thể diện môn phái là quan trọng nhất, chứ không phải là tìm hiểu nguyên nhân sâu xa hay bảo vệ sinh linh. Hắn vẫn đang lặp lại những sai lầm mà Lâm Nhất vừa chứng kiến trong tầm nhìn, những sai lầm đã dẫn đến sự suy tàn của "chân Đạo" 3000 năm về trước.

Lâm Nhất nhìn Lã Bất Phàm, rồi nhìn Tô Mạt Nhi đang sợ hãi bên cạnh, và rồi nhìn lại cảnh tượng tan hoang của Thiên Đạo Môn. Hắn hiểu rằng lịch sử đang lặp lại, một vòng lặp của bi kịch do sự mù quáng, tham lam và kiêu ngạo của "tiên đạo" gây ra. Những Hắc Y Nhân này không chỉ là kẻ thù, chúng là những xúc tác, những kẻ đã lợi dụng chính sự mục ruỗng của tiên môn để thực hiện âm mưu của mình.

Hắn nắm chặt Phù Trần Mộc, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã từng nghĩ rằng con đường "Vô Tiên" của hắn là con đường của sự chiêm nghiệm, của sự tách biệt khỏi những tranh chấp hồng trần. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, "Vô Tiên" không phải là sự thờ ơ, không phải là sự trốn tránh. "Vô Tiên" là sự thấu hiểu, là sự can đảm để đối mặt với chân tướng, là sự kiên quyết bảo vệ cái thiện lương trong vòng xoáy của sự hỗn loạn. Nó không chỉ là con đường của riêng hắn, mà còn là một lời cảnh tỉnh, một tiếng chuông thức tỉnh cho thế giới đang chìm đắm trong ảo vọng của quyền lực và danh vọng.

Hắn không thể đứng ngoài cuộc. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng chân tâm của hắn, con đường của hắn, đã được định rõ. Hắn sẽ hành động, không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì sự thấu hiểu, vì lòng trắc ẩn, và vì mong muốn phá vỡ vòng lặp bi kịch này. Lâm Nhất biết, chặng đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt với tất cả. Phù Trần Mộc trong tay hắn như một ngọn đèn soi sáng giữa màn đêm hỗn loạn, là lời khẳng định cho con đường "Vô Tiên" của hắn.

Quảng trường Vô Cực Tháp giờ đây chẳng khác nào một bãi chiến trường thu nhỏ, dù những kẻ xâm nhập đã tạm thời rút lui hoặc bị đẩy lui. Khói đen vẫn cuồn cuộn bốc lên từ phía Dược Viên và Tàng Kinh Các, hòa vào màn sương mù xám xịt của buổi sớm, tạo nên một khung cảnh u ám đến não nề. Tiếng la hét, tiếng pháp bảo va chạm giờ đã thưa thớt hơn, nhường chỗ cho những tiếng rên rỉ của người bị thương và tiếng mệnh lệnh gay gắt của Lã Bất Phàm. Các đệ tử Thiên Đạo Môn, khuôn mặt bợt bạt vì sợ hãi và mệt mỏi, đang hối hả di chuyển, cố gắng dập tắt những đám cháy còn âm ỉ, hoặc khiêng vác những người đồng môn bị thương. Một vài đệ tử cấp thấp hơn, với trang phục đạo bào đã rách nát, máu nhuộm đỏ một phần, đang run rẩy tập trung thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt hoang mang nhìn về phía Lã Bất Phàm.

Từ trên cao của một đỉnh tháp chưa bị tàn phá hoàn toàn, Lã Bất Phàm vẫn sừng sững như một pho tượng đá, nhưng ánh mắt hắn đỏ ngầu, quét qua từng gương mặt đệ tử bên dưới. Hắn không hề che giấu sự tức giận và hoảng loạn của mình. Hắn vốn dĩ là một kẻ tuấn tú, khí chất cao ngạo, nhưng giờ đây, vẻ ngoài ấy đã bị sự căm phẫn và thất bại tạm thời che lấp. Mái tóc đen dài buộc cao của hắn hơi rối, khuôn mặt góc cạnh giờ hiện rõ những đường nét căng thẳng. Y phục lộng lẫy thường ngày cũng ám mùi khói và bụi.

“Kẻ nào dám phản bội Thiên Đạo Môn ta! Kẻ nào đã lơ là nhiệm vụ, để Hắc Y Nhân xâm nhập sâu đến vậy!” Giọng hắn khàn đặc, mang theo uy áp của một kẻ đứng đầu, nhưng lại thiếu đi sự trầm tĩnh cần có của một người lãnh đạo trong lúc nguy cấp. “Nhất định phải lôi ra xử tử, răn đe kẻ khác!” Hắn hét lớn, chỉ tay về phía một nhóm đệ tử đang co ro. “Các ngươi! Là những kẻ canh gác ở Tàng Kinh Các! Vì sao lại để chúng hủy hoại điển tịch môn phái? Mau! Giam lại, chờ ta tra hỏi!”

Ngay lập tức, Mã Tam, với vẻ mặt trung thành nhưng tàn nhẫn, dẫn theo vài đệ tử khác xông đến, không chút do dự bắt giữ nhóm đệ tử kia. Những tiếng van xin, khóc lóc yếu ớt vang lên, nhưng nhanh chóng bị tiếng gió và tiếng Lã Bất Phàm lấn át. "Ai còn dám kháng lệnh, ai còn dám che giấu, sẽ bị xử theo môn quy! Thiên Đạo Môn không dung túng kẻ phản bội!" Hắn tuyên bố, giọng nói đầy tính ra lệnh và tuyên bố, không một chút lắng nghe hay thấu hiểu. Sự nghi ngờ, hoảng loạn và độc đoán của Lã Bất Phàm đã biến hắn thành một ngọn lửa cuồng nộ, đốt cháy cả những người vô tội.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đứng lẫn trong đám đông đệ tử, chứng kiến tất cả. Tô Mạt Nhi nắm chặt tay Lâm Nhất, móng tay nàng bấm sâu vào lòng bàn tay hắn, nhưng hắn không hề cảm thấy đau. Hắn chỉ thấy một sự lạnh lẽo lan tỏa trong không khí, không phải từ gió sớm, mà từ chính lòng người. Nàng nghiêng đầu, thì thầm bên tai hắn, giọng đầy sợ hãi: “Họ... họ thật đáng thương. Lã Bất Phàm sư huynh đang làm gì vậy chứ? Ông ấy không điều tra, chỉ trừng phạt thôi sao?” Đôi mắt to tròn của nàng đong đầy sự bối rối và lo lắng, cố gắng theo kịp suy nghĩ của Lâm Nhất.

Lâm Nhất không trả lời ngay. Hắn chậm rãi vuốt ve Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự thô ráp của thân gỗ, sự mềm mại của những sợi tơ trắng ngà. Đầu óc hắn đang quay cuồng với những mảnh ghép từ tầm nhìn vừa rồi. Hắn nhớ lại cảnh tượng các "người lãnh đạo tiên môn" 3000 năm trước cũng hoảng loạn, cũng chỉ biết đổ lỗi và trừng phạt, bỏ qua nguyên nhân gốc rễ và những âm mưu thâm sâu hơn. Lã Bất Phàm, trong mắt hắn, chỉ là một phiên bản lặp lại của những kẻ mù quáng đó.

“Họ không hiểu...” Lâm Nhất cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm thấp, khẽ khàng, như thể sợ làm vỡ tan bầu không khí nặng nề. “Hắc Y Nhân không muốn cướp, Mạt Nhi à. Chúng muốn gieo rắc hạt giống nghi ngờ, để Thiên Đạo Môn tự hủy hoại chính mình. Giống hệt như xưa...” Hắn ngừng lại, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những cột khói đen, nơi Tàng Kinh Các đang cháy. “Những vết nứt trong lòng Thiên Đạo Môn, những mâu thuẫn giữa các phe phái, những oán hận tích tụ từ bao đời... Hắc Y Nhân đang khơi dậy tất cả. Chúng không cần phải tự tay giết người, chỉ cần khiến Thiên Đạo Môn tự tàn sát lẫn nhau là đủ.”

Tô Mạt Nhi nghe vậy thì rùng mình. “Tự tàn sát lẫn nhau sao? Điều đó... điều đó còn đáng sợ hơn cả bị kẻ thù tấn công trực diện.” Nàng thì thầm, khuôn mặt thanh tú càng thêm tái nhợt. Nàng cố gắng hình dung ra điều Lâm Nhất đang nói, nhưng sự phức tạp của âm mưu này vượt quá sức tưởng tượng của nàng. Nàng chỉ cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình đang len lỏi, không phải từ Hắc Y Nhân, mà từ chính sự mục nát bên trong.

Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt trầm tư. “Đúng vậy. Đây không phải là một cuộc chiến bằng sức mạnh thuần túy. Đây là một cuộc chiến của niềm tin, của sự nghi ngờ, của lịch sử. Lã Bất Phàm, với sự kiêu ngạo và độc đoán của hắn, đang vô tình trở thành một con rối, một công cụ trong tay Hắc Y Nhân. Mỗi mệnh lệnh trừng phạt mù quáng của hắn, mỗi lời buộc tội vô căn cứ, đều đang khoét sâu thêm những vết thương cũ, gieo rắc thêm mầm mống bất mãn trong lòng đệ tử.”

Hắn nhìn Lã Bất Phàm, rồi nhìn những đệ tử Thiên Đạo Môn đang hoang mang, sợ hãi. Hắn thấy rõ sự chia rẽ đang hình thành. Một số người vẫn mù quáng tuân theo lệnh Lã Bất Phàm, nhưng nhiều người khác đã bắt đầu nghi ngờ, ánh mắt họ không còn sự trung thành tuyệt đối mà thay vào đó là sự sợ hãi và bất mãn âm ỉ. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng cái "tâm" của Thiên Đạo Môn dường như đã lạc lối, đã bị những dục vọng quyền lực và danh vọng che mờ.

“Chúng ta cần phải hiểu rõ hơn về âm mưu của chúng,” Lâm Nhất nói, giọng hắn kiên quyết hơn. “Những gì ta nhìn thấy... không phải là một sự trùng hợp. Đó là một vòng lặp. Hắc Y Nhân đang cố gắng tái hiện lại một bi kịch đã từng xảy ra, một bi kịch đã khiến 'chân Đạo' suy tàn.” Hắn không chỉ muốn ngăn chặn sự phá hoại hiện tại, hắn muốn phá vỡ cái vòng luẩn quẩn của lịch sử, cái vòng luẩn quẩn của sự mù quáng và lầm lạc.

Tô Mạt Nhi nhìn hắn, ánh mắt lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. “Vậy chúng ta sẽ làm gì, Lâm Nhất huynh? Thiên Đạo Môn đang loạn thế này, chúng ta... chúng ta làm sao có thể tìm ra sự thật?” Nàng biết, Lâm Nhất không bao giờ hành động một cách mù quáng. Hắn luôn suy nghĩ thấu đáo, luôn tìm kiếm chân tướng đằng sau mọi sự vật. Nhưng hiện tại, trước cảnh tượng hỗn loạn và nguy hiểm này, nàng không khỏi cảm thấy bất lực.

Lâm Nhất khẽ mỉm cười trấn an nàng, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự kiên cường đến lạ. “Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng những gì đã xảy ra, dù có bị che giấu đến đâu, cũng sẽ để lại dấu vết. Chúng ta sẽ tìm kiếm những dấu vết đó.” Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói và mùi linh khí hỗn loạn đang quẩn quanh. “Hắc Y Nhân đã tấn công Dược Viên, Tàng Kinh Các, và các tháp linh mạch. Dược Viên là nơi chứa các loại thảo dược quý hiếm, Tàng Kinh Các là nơi cất giữ điển tịch, còn tháp linh mạch là nguồn năng lượng của môn phái. Một sự tấn công có mục đích rõ ràng, không phải chỉ để cướp bóc.”

Hắn đã nhận ra sự bất thường ngay từ đầu. Hắc Y Nhân không hề tham lam. Chúng không lấy đi những thứ có giá trị nhất, mà lại tập trung vào việc phá hủy những thứ mang tính biểu tượng, mang tính lịch sử, hoặc những thứ có khả năng gây chia rẽ nội bộ. Điều này càng củng cố thêm suy đoán của hắn về một âm mưu thâm sâu hơn, một âm mưu không chỉ nhắm vào vật chất mà còn nhắm vào tinh thần của Thiên Đạo Môn.

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ nơi chúng đã gây ra nhiều sự phá hoại nhất, và cũng là nơi chứa đựng nhiều bí mật nhất,” Lâm Nhất nói, ánh mắt hắn hướng về phía Tàng Kinh Các, nơi khói đen vẫn đang cuồn cuộn bốc lên, như một lời mời gọi đến những bí ẩn cổ xưa.

***

Sáng muộn, khi sự hỗn loạn ban đầu đã lắng xuống phần nào, và các đệ tử Thiên Đạo Môn đang tập trung vào việc khắc phục hậu quả dưới sự chỉ đạo gay gắt của Lã Bất Phàm, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã bí mật lẻn vào một khu vực của Tàng Kinh Các đã bị Hắc Y Nhân tấn công và phá hủy. Không khí nơi đây mang một vẻ ảm đạm, lạnh lẽo đến rợn người, khác hẳn với sự náo nhiệt thường ngày của Thiên Đạo Môn. Mùi khói khét nồng nặc hòa lẫn với mùi ẩm mốc và mùi giấy cũ cháy sém, tạo nên một thứ hương vị cay xè xộc thẳng vào mũi, khiến người ta cảm thấy khó chịu.

Tàng Kinh Các, vốn là một công trình kiến trúc đồ sộ, được xây dựng bằng những khối đá xanh cổ kính, với mái ngói lưu ly lấp lánh, giờ đây đã biến thành một đống đổ nát hoang tàn. Một phần mái ngói đã sập, để lộ bầu trời u ám phía trên. Những bức tường đá dày bị nứt toác, lộ ra những vết cháy đen sì. Bên trong, hàng trăm, hàng ngàn giá sách bằng gỗ quý đều đã đổ rạp, chất chồng lên nhau, hoặc bị đốt cháy thành tro bụi. Những cuộn điển tịch, sách cổ, ngọc giản quý giá rải rác khắp nơi, bị xé nát, bị thấm nước dập lửa, hoặc bị thiêu rụi thành những mảnh vụn đen sì.

Tiếng bước chân của Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi vang vọng khe khẽ trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua những khe tường vỡ, hoặc tiếng rắc rắc của những mảnh gỗ vụn còn đang cháy âm ỉ. Lâm Nhất cẩn thận bước đi giữa đống đổ nát, đôi mắt đen láy của hắn quét qua từng chi tiết nhỏ, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào khác thường. Trang phục đạo bào vải thô cũ kỹ của hắn lấm lem bụi tro, nhưng vẻ thanh thoát và trầm tư của hắn vẫn không hề suy giảm. Tô Mạt Nhi, với dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, cũng cẩn thận đi theo hắn, đôi mắt to tròn long lanh của nàng không ngừng đảo quanh, đầy vẻ bối rối và tò mò.

“Lâm Nhất huynh, huynh nhìn xem...” Tô Mạt Nhi khẽ thốt lên, giọng nàng run rẩy, chỉ tay về phía một góc phòng. “Họ không lấy gì cả... Chỉ phá hoại thôi sao? Nhưng tại sao lại là những cuốn sách cũ kỹ này?” Nàng cúi xuống, nhặt lên một mảnh điển tịch bị cháy dở, trên đó chỉ còn vài nét chữ cổ mơ hồ. Nàng nhìn quanh, thấy rất nhiều điển tịch về công pháp, bí thuật lại không bị chạm đến, hoặc chỉ bị vứt lăn lóc. Nhưng những cuốn sách ghi chép lịch sử, hoặc những tài liệu tưởng chừng vô thưởng vô phạt lại bị phá hủy một cách có chủ đích.

Lâm Nhất không vội trả lời. Hắn quỳ xuống, dùng Phù Trần Mộc khẽ gạt những mảnh tro tàn, để lộ ra một vài cuốn sách gần như còn nguyên vẹn, nhưng nội dung bên trong đã bị xé nát, hoặc bị đốt cháy một cách cẩn thận, chỉ còn lại những trang bìa hoặc vài trang đầu. Hắn cảm nhận một luồng khí lạnh lẽo, mang theo dấu vết của Huyết Linh Tế Văn, nhưng không phải là luồng khí mạnh mẽ, hung bạo như khi chúng tấn công Dược Viên. Luồng khí này mỏng manh hơn, tinh vi hơn, như thể chỉ dùng để kích hoạt một cơ chế nào đó, chứ không phải để hủy diệt hoàn toàn.

“Không phải phá hoại đơn thuần, Mạt Nhi à,” Lâm Nhất chậm rãi nói, giọng hắn trầm tư. “Là xóa bỏ... và khơi dậy. Chúng muốn Thiên Đạo Môn tự nghi ngờ chính mình, tự mổ xẻ những vết thương cũ. Chúng đang chơi một ván cờ lớn hơn, dựa vào sự mù quáng của kẻ khác.” Hắn đưa ngón tay khẽ chạm vào một mảnh tàn thư, cảm nhận sự thô ráp và lạnh lẽo của nó. Trên mảnh giấy đã ngả màu ố vàng, hắn thấy một vài ký hiệu hoặc hình vẽ cổ xưa mà hắn từng thoáng thấy trong tầm nhìn của mình về Đại Tiên Chiến. Những ký hiệu này không phải là pháp trận công kích, mà giống như những dấu hiệu của một nghi thức cổ xưa, một lời nguyền rủa, hoặc một cách thức để đánh thức những điều bị lãng quên.

“Xóa bỏ... và khơi dậy?” Tô Mạt Nhi nhắc lại, cố gắng tiêu hóa những lời của hắn. “Vậy... chúng muốn xóa bỏ những gì? Và khơi dậy điều gì?” Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy sự tò mò nhưng cũng không giấu được vẻ sợ hãi trước sự phức tạp của âm mưu này. Nàng cảm thấy một nỗi lo lắng tột độ cho Lâm Nhất khi hắn dấn thân vào nguy hiểm như vậy, cố gắng giải mã những bí ẩn mà có lẽ cả Thiên Đạo Môn cũng không muốn đối mặt.

Lâm Nhất không trả lời trực tiếp. Hắn tỉ mỉ kiểm tra từng mảnh vụn, từng ký hiệu, cố gắng ghép nối những thông tin rời rạc. Hắn nhắm mắt lại, dùng Phù Trần Mộc để cảm nhận luồng khí còn sót lại, cố gắng tái hiện lại những gì đã xảy ra. Trong tâm trí hắn, những hình ảnh về Đại Tiên Chiến lại hiện lên. Những vị trưởng lão tiên môn, những kẻ đứng đầu tông phái, cũng đã từng hoảng loạn, cũng đã từng nghi ngờ lẫn nhau. Những điển tịch ghi chép về mâu thuẫn nội bộ, về những sai lầm trong quá khứ, đã bị đốt cháy hoặc biến mất một cách bí ẩn, khiến các thế hệ sau không thể rút ra bài học.

“Chúng xóa bỏ những ghi chép về những sai lầm của Thiên Đạo Môn trong quá khứ,” Lâm Nhất cuối cùng cũng mở mắt ra, ánh mắt hắn sáng lên một tia thấu hiểu. “Những mối hận thù giữa các gia tộc, các phe phái. Những vụ án oan khuất. Những bí mật bị chôn vùi. Chúng không muốn chúng ta học hỏi từ lịch sử. Chúng muốn chúng ta lặp lại nó.” Hắn dừng lại, khẽ thở dài. “Và chúng khơi dậy sự nghi ngờ, sự sợ hãi, sự bất mãn đã âm ỉ trong lòng đệ tử. Chúng biến những vết nứt nhỏ thành những vực sâu không đáy. Lã Bất Phàm, với sự kiêu ngạo của hắn, đang là công cụ hoàn hảo cho mục đích đó.”

Lâm Nhất hiểu rằng, Hắc Y Nhân không chỉ là một tổ chức tà ác thông thường. Chúng là những kẻ thao túng bậc thầy, lợi dụng chính sự tha hóa và những điểm yếu cố hữu của "tiên đạo" để đạt được mục đích của mình. Âm mưu của chúng không phải là một cuộc tấn công trực diện để cướp bóc, mà là một chiến lược tâm lý, một kế hoạch dài hơi nhằm phá hủy Thiên Đạo Môn từ bên trong, khiến nó tự sụp đổ.

“Vậy thì... chúng ta phải làm gì?” Tô Mạt Nhi hỏi, giọng nàng nhỏ dần, như thể đang nói với chính mình. Nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé và bất lực trước một âm mưu vĩ đại và thâm độc đến vậy.

“Chúng ta phải tìm ra sự thật,” Lâm Nhất đáp, giọng hắn kiên quyết. “Không chỉ là sự thật về Hắc Y Nhân, mà là sự thật về chính Thiên Đạo Môn, về những gì đã xảy ra trong Đại Tiên Chiến 3000 năm trước. Những điển tịch bị đốt cháy này... có thể chứa đựng câu trả lời.” Hắn lại cúi xuống, cẩn thận nhặt lên một mảnh điển tịch bị cháy dở khác. Trên đó, hắn thấy một hình vẽ mờ nhạt của một kiến trúc cổ xưa, và một vài ký tự loang lổ mà hắn không thể đọc được. Tuy nhiên, linh cảm của hắn mách bảo, đây không phải là một chi tiết ngẫu nhiên.

Hắn biết, Thiên Đạo Môn còn có một nơi khác, nơi cất giữ những bí mật cổ xưa nhất, nơi mà ngay cả những trưởng lão bình thường cũng khó lòng đặt chân tới – Thiên Cơ Các, nơi Thiên Cơ Lão Nhân ẩn cư. Nếu có ai có thể giải mã những ký hiệu cổ xưa này, hoặc hiểu rõ hơn về lịch sử bị che giấu của Đại Tiên Chiến, thì đó chính là vị lão nhân bí ẩn đó.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về ‘Đại Tiên Chiến’ và các bí mật lịch sử của Thiên Đạo Môn,” Lâm Nhất nói, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, như thể đang nhìn xuyên qua thời gian. “Và có lẽ, chúng ta cần tìm đến một người có thể giúp chúng ta giải mã những điều này.” Hắn nắm chặt Phù Trần Mộc, cảm nhận một luồng năng lượng trầm tĩnh từ nó truyền sang. Con đường "Vô Tiên" của hắn, giờ đây, không còn chỉ là sự chiêm nghiệm cá nhân, mà đã trở thành một hành trình đi tìm kiếm chân tướng, một cuộc chiến chống lại sự mù quáng và lặp lại bi kịch của lịch sử. Hắn sẽ không cho phép vòng lặp này tiếp tục, dù phải đối mặt với cả sự chống đối của Thiên Đạo Môn hay những âm mưu thâm sâu của Hắc Y Nhân. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của hắn, là để phá vỡ cái vòng lặp tàn khốc này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ