Vô tiên chi đạo
Chương 152

Đối Đầu Trong Hư Không: Chân Tướng Từ Vết Thương

4138 từ
Mục tiêu: Khắc họa cuộc đối đầu căng thẳng của Lâm Nhất (trong trạng thái tầm nhìn) với một thành viên chủ chốt của Hắc Y Nhân từ 3000 năm trước.,Lâm Nhất bị thương nặng về mặt tinh thần/tâm thức, suýt mất mạng trong tầm nhìn, nhấn mạnh tính nguy hiểm của việc khám phá lịch sử.,Hé lộ một manh mối cực kỳ quan trọng về âm mưu lớn hơn của Hắc Y Nhân, kết nối quá khứ và hiện tại.,Lâm Nhất trở về thực tại, bị chấn động mạnh, và tìm kiếm sự hướng dẫn từ Thiên Cơ Lão Nhân để giải mã tầm nhìn và củng cố con đường của mình.,Đẩy cao trào của arc, chuẩn bị cho xung đột trực diện sắp tới với Lã Bất Phàm và âm mưu của Hắc Y Nhân.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Hắc Y Nhân (Thủ Lĩnh Cổ Xưa), Thiên Cơ Lão Nhân
Mood: tense, mysterious, philosophical, emotional
Kết chương: [object Object]

Lâm Nhất nắm chặt Phù Trần Mộc, cảm nhận một luồng năng lượng trầm tĩnh từ nó truyền sang. Con đường "Vô Tiên" của hắn, giờ đây, không còn chỉ là sự chiêm nghiệm cá nhân, mà đã trở thành một hành trình đi tìm kiếm chân tướng, một cuộc chiến chống lại sự mù quáng và lặp lại bi kịch của lịch sử. Hắn sẽ không cho phép vòng lặp này tiếp tục, dù phải đối mặt với cả sự chống đối của Thiên Đạo Môn hay những âm mưu thâm sâu của Hắc Y Nhân. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của hắn, là để phá vỡ cái vòng lặp tàn khốc này.

Ngay khi ý niệm đó vừa dứt, một cơn choáng váng đột ngột ập đến, mạnh mẽ hơn bất kỳ tầm nhìn nào trước đây. Mảnh điển tịch cháy dở trong tay Lâm Nhất bỗng phát ra một vệt sáng mờ ảo, xuyên thẳng vào mi tâm hắn. Cả thân thể y như bị hút vào một xoáy nước vô hình, cảm giác quen thuộc của sự dịch chuyển không gian ùa đến, nhưng lần này, nó kèm theo một nỗi sợ hãi bản năng, một điềm báo chẳng lành. Không gian xung quanh Lâm Nhất méo mó, rồi tan biến, và y thấy mình đứng giữa một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới bị nuốt chửng bởi bóng tối và sự mục ruỗng. Tô Mạt Nhi, đang đứng cạnh y, cũng chấn động theo, đôi mắt nàng mở to kinh hoàng khi thế giới xung quanh nàng vụt biến thành một cảnh tượng hoang tàn, cổ xưa.

Nơi đây là U Minh Cấm Địa, một vùng đất bị nguyền rủa, bị lãng quên bởi thời gian và ánh sáng. Các công trình kiến trúc đổ nát, hoang phế, được tạo nên từ những khối đá đen kịt và những mảnh xương trắng ngà, vươn lên giữa không gian mịt mờ như những ngón tay gầy guộc của tử thần. Các cột đá kỳ dị, cao vút, chạm khắc những phù văn cổ xưa đã bị phong hóa bởi hàng thiên niên kỷ, giờ đây chỉ còn là những vết tích mờ nhạt, kể câu chuyện về một nền văn minh đã lụi tàn. Một số cấu trúc, dù đã chịu đựng sự tàn phá của thời gian, vẫn còn đứng vững, nhưng chúng bị bao phủ bởi lớp bụi dày đặc và một thứ năng lượng tà ác nồng đậm, khiến bất cứ sinh linh nào cũng phải rùng mình.

Tiếng gió rít qua những khe đá nứt nẻ, tạo thành những âm thanh ai oán, như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Đâu đó, tiếng xương cốt va vào nhau khô khốc, cùng với tiếng gào thét yếu ớt từ những linh hồn bị mắc kẹt, tạo nên một bản giao hưởng của sự chết chóc. Tiếng bước chân của Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, dù nhẹ nhàng đến đâu, cũng vang vọng đến đáng sợ trong không gian trống rỗng, như thể đang bước trên một tấm thảm được dệt bằng sự tịch mịch vĩnh cửu.

Mùi tanh nồng của máu khô, mùi ẩm mốc của xác chết, mùi lưu huỳnh nồng nặc từ những vết nứt địa nhiệt, và mùi âm khí đặc quánh đến nghẹt thở, tất cả hòa quyện lại, bao trùm lấy hai kẻ lữ hành bất đắc dĩ. Bầu không khí u ám, lạnh lẽo đến thấu xương, ngột ngạt và đầy rẫy sự chết chóc. Không khí nặng nề, dường như mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng của tuyệt vọng, và luôn có một cảm giác bất an, bị đe dọa thường trực, như có vô vàn con mắt vô hình đang dõi theo từng cử động của họ. Nơi này là ác mộng.

"Lâm Nhất, nơi này... quá đáng sợ. Chúng ta có nên tiếp tục không?" Tô Mạt Nhi thì thầm, giọng nàng run rẩy, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ hoảng sợ. Nàng nắm chặt lấy vạt áo Lâm Nhất, cơ thể nhỏ bé của nàng run lên bần bật vì lạnh lẽo và nỗi sợ hãi đang dâng trào. Dù đã từng chứng kiến nhiều cảnh tượng kỳ lạ, nhưng nơi đây vượt xa mọi tưởng tượng của nàng về sự kinh hoàng.

Lâm Nhất nhìn quanh, ánh mắt y trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong, một cơn ớn lạnh không ngừng chạy dọc sống lưng. "Không thể lùi bước, Mạt Nhi," y đáp, giọng nói khàn khàn như thể cổ họng bị siết chặt bởi khí lạnh. "Chân tướng của Hắc Y Nhân ẩn chứa ở đây. Nếu không ngăn chặn, bi kịch sẽ lặp lại." Hắn biết, đây không phải là một chuyến thám hiểm thông thường, mà là một cuộc hành trình vào chính trung tâm của nỗi kinh hoàng, nơi mà lịch sử đã bị bóp méo và lãng quên. Hắn cảm nhận được rằng, mảnh điển tịch cháy dở kia chính là chiếc chìa khóa dẫn hắn đến đây, đến một khoảnh khắc quan trọng trong Đại Tiên Chiến 3000 năm trước.

Càng đi sâu vào, cảnh tượng càng trở nên rùng rợn hơn. Họ đến một mật thất ẩn sâu trong lòng đất, nơi ánh sáng yếu ớt của những ngọn lửa xanh ma quái nhảy múa trên vách đá. Tại trung tâm mật thất, một nghi thức hiến tế kinh hoàng đang diễn ra. Một nhóm Hắc Y Nhân, với trang phục còn cổ xưa và tà dị hơn những kẻ mà Lâm Nhất từng gặp, vây quanh một bệ đá khổng lồ. Trên bệ đá, vô số sinh linh đã bị hiến tế, máu tươi vẫn còn ứ đọng, bốc lên mùi tanh tưởi đến ghê người. Linh hồn của chúng bị giam cầm, gào thét thảm thiết trong những cái lọ thủy tinh đen, ánh sáng xanh lục lập lòe.

Một kẻ, có vẻ là thủ lĩnh, đứng giữa vòng tròn nghi thức. Y toàn thân được bao bọc trong một bộ hắc y dày đặc, không lộ ra một tấc da thịt nào, chỉ có một đôi mắt đỏ ngầu, ánh lên tà quang, cùng với khí tức âm trầm, lạnh lẽo, mang theo mùi máu tanh và âm khí nồng đậm. Giọng nói của y vang vọng khắp mật thất, méo mó và không rõ nam nữ, như thể hàng ngàn linh hồn đang cùng nhau nói.

"Kẻ nào dám phá rối đại sự? Ngươi sẽ trở thành một phần của nghi thức này!" Kẻ thủ lĩnh gằn giọng, đôi mắt đỏ ngầu quét qua, dừng lại trên Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi. Một luồng tà khí cuồng bạo bùng phát, như muốn xé nát không gian.

Lâm Nhất không chần chừ. Hắn biết, đây là cơ hội duy nhất để chứng kiến và có thể, để thay đổi một phần lịch sử. Hắn phóng ra Phù Trần Mộc, cây phất trần quen thuộc giờ đây như được phủ thêm một lớp ánh sáng linh thiêng, mang theo ý chí kiên định của y. Phù Trần Mộc biến thành một vệt sáng trắng, lao thẳng về phía trung tâm nghi thức, mang theo khí thế của một đạo sĩ chân chính muốn trừ tà diệt ma.

Tô Mạt Nhi, dù sợ hãi, cũng hiểu được sự cấp bách. Nàng cố gắng yểm trợ Lâm Nhất, tìm kiếm những điểm yếu của cái "kết giới" lớn đang dần hình thành xung quanh bệ đá. Nàng rút ra một vài lá bùa nhỏ, niệm chú và ném chúng về phía các góc của kết giới, hy vọng có thể làm chậm quá trình hình thành của nó. Tiếng nổ nhỏ vang lên khi các lá bùa chạm vào kết giới, tạo ra những đốm sáng yếu ớt, nhưng chúng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi làn sương âm khí dày đặc. Lâm Nhất biết, đây là một cuộc chiến không cân sức, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Hắn phải đối mặt với quá khứ để cứu lấy tương lai.

Cuộc đối đầu diễn ra ác liệt. Hắc Y Nhân Thủ Lĩnh cổ xưa, với sức mạnh vượt xa tưởng tượng của Lâm Nhất, không hề nao núng trước đòn tấn công của y. Y chỉ khẽ phẩy tay, một làn tà khí đen kịt cuộn trào, va chạm với Phù Trần Mộc, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất. Mật thất rung chuyển dữ dội, những khối đá đổ nát rơi xuống, kéo theo tiếng xương cốt lạo xạo. Tô Mạt Nhi bị đẩy văng ra xa bởi dư chấn của vụ va chạm, nàng cố gắng bám vào một cột đá, ho khù khụ vì hít phải quá nhiều âm khí.

Hắc Y Nhân Thủ Lĩnh không chỉ tấn công bằng tà thuật vật lý, mà còn xuyên phá tâm thức. Giọng nói méo mó của y vang vọng không ngừng trong tâm trí Lâm Nhất, như những lời nguyền rủa cổ xưa, cố gắng làm lung lay ý chí của y, gieo rắc sự tuyệt vọng và nghi ngờ. "Ngươi nghĩ một phàm nhân như ngươi có thể hiểu được Đại Đạo? Chỉ có hủy diệt, mới có tái sinh! Vòng xoáy này là định mệnh, kẻ yếu sẽ bị đào thải, kẻ mạnh sẽ bước lên! Ngươi chỉ là một con kiến nhỏ bé cố gắng chống lại dòng chảy của thời gian!"

Lâm Nhất cắn chặt răng, cố gắng giữ vững tâm thần. Phù Trần Mộc trong tay y phát ra ánh sáng chói lọi, chống đỡ những đòn tấn công dữ dội. Hắn cảm nhận được một nỗi đau rát trong đầu, như có vô vàn mũi kim đang đâm xuyên qua não bộ. Những hình ảnh kinh hoàng của nghi thức hiến tế, của những linh hồn bị giam cầm, cứ thế hiện lên rõ ràng hơn trong tâm trí y, cố gắng kéo y vào vực sâu của sự điên loạn. Hắn biết, đây không phải là một trận chiến thông thường, mà là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin.

Dù kiên cường đến đâu, Lâm Nhất vẫn bị áp đảo. Sức mạnh của Hắc Y Nhân Thủ Lĩnh cổ xưa quá khủng khiếp, vượt xa những gì y có thể tưởng tượng. Tà khí cuồn cuộn như bão tố, nuốt chửng ánh sáng từ Phù Trần Mộc. Lâm Nhất cảm thấy như toàn thân mình đang bị nghiền nát, không chỉ về thể xác mà cả về tinh thần. Một đòn phản phệ chí mạng từ Hắc Y Nhân Thủ Lĩnh, một luồng tà khí đen đặc hình thành một bàn tay khổng lồ, xuyên thẳng qua lớp phòng ngự của y, đánh trúng vào ngực.

Cơn đau buốt xuyên thấu, không phải đau đớn về thể xác đơn thuần, mà là một cú sốc tinh thần cực lớn. Ý thức Lâm Nhất chấn động mạnh, như một ngọn đèn dầu sắp cạn, chập chờn rồi lịm dần. Cơ thể của y trong tầm nhìn đổ gục xuống, vô lực. Phù Trần Mộc rơi khỏi tay, ánh sáng vụt tắt. Tô Mạt Nhi hoảng hốt lao tới, đôi mắt nàng ngấn lệ, nhưng nàng bị một luồng năng lượng hỗn loạn đẩy văng ra xa, không thể tiếp cận Lâm Nhất.

Trong khoảnh khắc cận kề sự tan biến, khi ý thức Lâm Nhất chỉ còn là một sợi tơ mỏng manh, một 'ký hiệu chân nguyên' từ nghi thức hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Nó không phải là một ký hiệu thông thường, mà là một tổ hợp phức tạp của các đường nét xoắn ốc, những điểm sáng và những bóng tối, như thể nó được dệt nên từ chính linh hồn và sự hỗn loạn. Nó phát ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo, kỳ dị, xuyên thẳng vào tận sâu thẳm tâm hồn y. Cùng với ký hiệu đó, là một cảm giác đau đớn tột cùng, không chỉ về thể xác mà còn là nỗi đau của hàng vạn linh hồn bị giam cầm, nỗi đau của một thế giới sắp sửa bị hủy diệt.

Và rồi, một nhận thức kinh hoàng ập đến. Ký hiệu này không chỉ là một phần của nghi thức hiến tế, mà nó là chìa khóa, là cốt lõi của một âm mưu vĩ đại hơn nhiều. Một âm mưu đã kéo dài hàng thiên niên kỷ, vượt qua cả Đại Tiên Chiến. Âm mưu này không chỉ nhằm phá hủy một tông môn, mà là để thao túng cả vòng luân hồi, để biến hủy diệt thành một vòng lặp vĩnh cửu, phục vụ cho một mục đích đen tối hơn cả sự hủy diệt. Hắn nhận ra, Hắc Y Nhân không phải chỉ là một tổ chức, mà là một loại lực lượng, một ý chí cổ xưa đã và đang tìm cách bóp méo chân lý của tiên đạo. Cùng với ký hiệu, một từ ngữ vô thanh vang vọng trong tâm thức y: "Hư Không Chi Ấn."

"Không... đây không phải là đạo... đây là sự tha hóa!" Lâm Nhất thều thào, giọng nói yếu ớt chỉ vang lên trong tâm thức y, trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng.

***

Khi Lâm Nhất mở mắt, cảm giác đầu tiên là một cơn đau nhức nhối từ sâu thẳm trong linh hồn, như thể tâm thức y vừa trải qua một trận chiến hủy diệt. Hắn thấy mình đang nằm trên một chiếc giường tre mộc mạc, mùi hương liệu thanh nhã thoang thoảng trong không khí, xoa dịu phần nào cơn đau. Tô Mạt Nhi đang ngồi bên cạnh, đôi mắt nàng sưng húp vì khóc, nhưng khi thấy hắn tỉnh lại, một tia hy vọng bừng sáng trong ánh nhìn.

"Lâm Nhất! Ngươi tỉnh rồi!" Nàng reo lên, giọng nói khàn khàn nhưng tràn đầy vui mừng, vội vàng đưa tay chạm vào trán y, kiểm tra. "Ngươi làm ta sợ chết khiếp! Ngươi cứ thế ngã vật ra, bất tỉnh nhân sự, toàn thân lạnh ngắt như băng. Ta gọi thế nào cũng không tỉnh!"

Lâm Nhất cố gắng ngồi dậy, nhưng toàn thân y vẫn còn run rẩy vì dư chấn của tầm nhìn. Hắn cảm thấy đầu óc quay cuồng, một cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng. Những hình ảnh về U Minh Cấm Địa, về nghi thức hiến tế, về khuôn mặt tà ác của Hắc Y Nhân Thủ Lĩnh, và đặc biệt là ký hiệu "Hư Không Chi Ấn" vẫn còn ám ảnh tâm trí y, rõ ràng như vừa mới xảy ra. Hắn biết, đây không phải là một tầm nhìn thông thường, mà là một trải nghiệm cận tử, một cuộc đối đầu thực sự trong cõi tinh thần.

"Chúng ta... phải đi gặp Thiên Cơ Lão Nhân," Lâm Nhất nói, giọng y yếu ớt nhưng đầy kiên quyết. Hắn biết, chỉ có vị lão nhân uyên bác đó mới có thể giải mã những gì y vừa trải qua, mới có thể giúp y hiểu được ý nghĩa sâu xa của "Hư Không Chi Ấn" và âm mưu đã bị chôn vùi hàng ngàn năm.

Thiên Cơ Các. Đó là nơi họ đến. Kiến trúc của Thiên Cơ Các, như bao chi nhánh khác của Thiên Cơ Môn, từ bên ngoài trông đơn giản, khó nhận biết, hòa mình vào cảnh quan mây mù của Thiên Đạo Môn. Nhưng khi bước vào, một thế giới khác hiện ra. Bên trong lại tinh xảo, hiện đại và được bảo vệ nghiêm ngặt bằng các trận pháp cổ xưa. Các hành lang lát đá cẩm thạch đen, những bức tường chạm khắc tinh xảo, và những kệ sách cao vút chất đầy những điển tịch cổ xưa. Ánh sáng dịu nhẹ từ các châu ngọc khảm trên trần tỏa ra, chiếu rọi những hàng chữ viết tay đã phai mờ theo thời gian.

Một mùi hương đặc trưng của Thiên Cơ Các bao trùm lấy không gian: mùi giấy cổ, mùi mực tàu, mùi hương liệu thanh nhã, và một chút mùi linh khí tinh khiết, thanh thoát, khác hẳn với mùi âm khí nồng đậm mà Lâm Nhất vừa trải qua. Tiếng nói chuyện thì thầm đâu đó, tiếng lật giấy nhẹ nhàng, tiếng gió thổi qua các khe hở được thiết kế đặc biệt, và tiếng chuông gió phát ra từ một nơi nào đó không xác định, tất cả tạo nên một bầu không khí bí ẩn, lạnh lùng, tĩnh lặng nhưng đầy quyền lực. Cảm giác như mọi thông tin đều có thể được tìm thấy ở đây, nhưng cũng không thể che giấu bất cứ điều gì khỏi nó.

Thiên Cơ Lão Nhân đã ngồi sẵn ở đó, trong một căn phòng nhỏ được bao bọc bởi những kệ sách cao ngất. Y gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, nhưng đôi mắt tinh anh của y lại ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm, như thể đã nhìn thấu mọi bí mật của thiên địa. Lão nhân khẽ mỉm cười, như thể đã biết trước sự xuất hiện của hai người.

"Ngồi đi, tiểu hữu," Lão nhân nói, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu tâm hồn. Y đẩy một tách trà thơm ngát về phía Lâm Nhất, khói trắng nghi ngút bay lên, mang theo hương thơm của thảo mộc.

Lâm Nhất không chần chừ, y vội vàng ngồi xuống, cố gắng ổn định lại hơi thở. Tô Mạt Nhi cũng ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt lo lắng vẫn không rời khỏi Lâm Nhất.

"Lão nhân... ta đã thấy... một nghi thức cổ xưa... và một ký hiệu..." Lâm Nhất bắt đầu kể, giọng y vẫn còn khó nhọc, từng lời nói như xé toạc cuống họng. Hắn cố gắng kể lại toàn bộ tầm nhìn, từ cảnh tượng U Minh Cấm Địa, cuộc đối đầu với Hắc Y Nhân Thủ Lĩnh, cho đến khoảnh khắc ý thức y suýt tan biến và sự xuất hiện của "Hư Không Chi Ấn." Hắn dùng ngón tay run rẩy, vẽ lại ký hiệu phức tạp đó trên mặt bàn gỗ cổ kính.

Thiên Cơ Lão Nhân lắng nghe chăm chú, đôi mắt tinh anh của y khẽ nheo lại, không hề ngắt lời. Khi Lâm Nhất kể xong, Lão nhân gật đầu chậm rãi, như thể đã xác nhận một điều gì đó mà y đã biết từ lâu. Y đưa tay vuốt chòm râu bạc.

"Ồ? Ra là 'Hư Không Chi Ấn'..." Lão nhân nói, giọng y thâm trầm, mang theo một chút thán phục. "Ngươi đã chạm đến một bí mật đã bị chôn vùi hơn ba ngàn năm. Một điều mà ngay cả những trưởng lão Thiên Đạo Môn hiện tại cũng không hề hay biết, hoặc đã cố tình lãng quên. Nó chính là cốt lõi của Đại Tiên Chiến, và cũng là nguồn gốc của Hắc Ám Cung hiện tại."

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đều chấn động. Hắc Ám Cung? Đây là lần đầu tiên họ nghe thấy cái tên này, nhưng từ ngữ "nguồn gốc của Hắc Ám Cung hiện tại" đã giải thích tất cả. Hắc Y Nhân, những kẻ mà họ đang đối đầu, chính là hậu duệ, là những kẻ tiếp nối âm mưu của Hắc Ám Cung từ 3000 năm trước.

"Hư Không Chi Ấn," Thiên Cơ Lão Nhân tiếp tục, ánh mắt y nhìn xa xăm, như đang xuyên qua bức màn thời gian. "Nó không phải là một pháp ấn đơn thuần. Nó là một loại khế ước cổ xưa, một phương pháp để thao túng sinh tử, để biến đổi linh hồn, để khai thác sức mạnh từ sự hủy diệt. Những kẻ đứng sau Hắc Ám Cung, chúng không truy cầu sức mạnh tầm thường. Chúng muốn điều khiển 'chân lý' của sinh tử, muốn biến cái chết thành một công cụ, một nguồn năng lượng cho mục đích vĩ đại của chúng. Chúng tin rằng, hủy diệt là tái sinh, nhưng đó là sự tái sinh theo cách méo mó, tà ác, chỉ phục vụ cho ý chí của chúng."

"Và Thiên Đạo Môn... đã từng mắc sai lầm gì?" Lâm Nhất hỏi, giọng y khàn đặc. "Những điển tịch bị đốt cháy, những mâu thuẫn nội bộ... tất cả đều liên quan đến điều này sao?"

Thiên Cơ Lão Nhân khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự trầm buồn của hàng ngàn năm lịch sử. "Đúng vậy. Thiên Đạo Môn, và cả các tông môn tiên đạo khác, đã quá kiêu ngạo, quá tự phụ. Chúng ta đã không nhìn ra sự nguy hiểm thực sự của Hắc Ám Cung. Chúng ta đã mải mê tranh giành quyền lực, địa vị, mải mê vào những cuộc chiến nội bộ, để rồi bị chúng thao túng, bị chúng lợi dụng chính những mâu thuẫn đó để gieo rắc sự ngờ vực, sự sợ hãi. Hư Không Chi Ấn không chỉ là một pháp ấn, nó còn là một lời nguyền, một vết nứt trong chính linh hồn của tiên đạo, khiến chúng ta tự hủy diệt mình từ bên trong."

Lão nhân nhìn Lâm Nhất, ánh mắt y trở nên sâu thẳm, như nhìn thấu tâm can y. "Ngươi đã bị thương nặng nề về tinh thần, tiểu hữu. Tầm nhìn đó không phải là ảo ảnh, mà là sự tái hiện chân thực của một khoảnh khắc lịch sử. Ngươi đã đối mặt với một ý chí cổ xưa, một sức mạnh đã từng khiến cả tiên giới phải rúng động. Nhưng cũng chính vì thế, ngươi đã hiểu được chân tướng. Ngươi đã nhìn thấy vòng lặp bi kịch, cái vòng lặp mà Hắc Y Nhân, hay Hắc Ám Cung, đang cố gắng tái diễn."

Thiên Cơ Lão Nhân đặt tay lên vai Lâm Nhất, một luồng khí ấm áp, thuần khiết truyền sang, xoa dịu phần nào cơn đau nhức nhối trong tâm thức y. "Lâm Nhất, con đường 'Vô Tiên' của ngươi không phải là trốn tránh, mà là đối mặt. Chân lý không nằm ở nơi nào khác ngoài chính tâm hồn ngươi. Ngươi đã nhìn thấy vòng lặp, giờ là lúc phá vỡ nó. Ngươi đã không bị Hư Không Chi Ấn nuốt chửng, điều đó chứng tỏ tâm hồn ngươi đủ thuần khiết, ý chí ngươi đủ kiên định để nhìn rõ sự thật và không bị tha hóa. Đó là điều mà nhiều kẻ tự xưng là tiên nhân đã không làm được."

Lời nói của Thiên Cơ Lão Nhân vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất, như tiếng chuông chùa buổi sáng, gột rửa đi mọi sự hỗn loạn, mọi nỗi sợ hãi. Hắn cảm nhận được một sức mạnh mới đang trỗi dậy từ sâu thẳm linh hồn mình, không phải là sức mạnh của pháp thuật hay linh khí, mà là sức mạnh của sự thấu hiểu, của ý chí. Mặc dù vẫn còn đau đớn, nhưng trong lòng hắn, sự hoài nghi đã tan biến, thay vào đó là một sự kiên định chưa từng có. Con đường "Vô Tiên" của hắn, giờ đây, không chỉ là con đường tìm kiếm sự bình yên, mà còn là con đường đấu tranh vì chân lý, vì sự cứu rỗi của hồng trần. Hắn biết, mình không thể đứng ngoài cuộc.

Thiên Cơ Lão Nhân khẽ cười, một nụ cười đầy bí ẩn nhưng cũng rất hiền từ. "Hư Không Chi Ấn là chìa khóa, tiểu hữu. Nó không chỉ là nguồn gốc của Hắc Ám Cung, mà còn là điểm yếu của chúng. Một khi ngươi hiểu rõ bản chất của nó, ngươi sẽ tìm ra cách phá vỡ. Hãy nhớ, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Ngay cả trong hủy diệt, vẫn luôn có hy vọng, miễn là có chân tâm."

Tách trà trong tay Lâm Nhất đã nguội, nhưng hương thơm của nó vẫn còn thoang thoảng. Hắn nhìn Thiên Cơ Lão Nhân, ánh mắt đầy sự tôn kính và biết ơn. Hắn đã tìm thấy lời giải đáp, và hơn thế nữa, hắn đã tìm thấy hướng đi cho con đường của mình. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Giờ đây, hắn đã sẵn sàng đối mặt với những gian nan đó, không phải với sự sợ hãi, mà với một ý chí kiên cường, một chân tâm bất biến.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ