Khói bếp thoang thoảng mùi hành phi, quyện lẫn hương cháo loãng và chút vị thuốc thảo mộc, lấp đầy căn phòng nhỏ tại Khinh Vân Khách Điếm. Sáng sớm, ánh nắng dịu dàng lọt qua khung cửa sổ gỗ, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền gạch cũ kỹ, nhưng không thể xua đi cái vẻ u ám vẫn còn vương vấn trên gương mặt Lâm Nhất. Hắn nằm trên chiếc giường kê sát tường, thân thể gầy gò ẩn dưới lớp chăn mỏng, sắc diện vẫn còn tái nhợt như tờ giấy, hơi thở yếu ớt, nặng nề, như thể mỗi nhịp đập của lồng ngực đều phải gánh chịu một sức nặng vô hình. Đôi mắt đen láy của hắn mở to, nhìn trân trối lên trần nhà, nơi những vân gỗ cũ kỹ đan xen vào nhau, tạo thành một mê cung của ký ức và cảm nhận.
Lời nói của Thiên Cơ Lão Nhân vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn, từng câu từng chữ như khắc sâu vào linh hồn: *“Hư Không Chi Ấn không chỉ là một pháp ấn đơn thuần. Nó là một loại khế ước cổ xưa, một phương pháp để thao túng sinh tử, để biến đổi linh hồn, để khai thác sức mạnh từ sự hủy diệt.”* Hắn nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng trong U Minh Cấm Địa, nhớ lại khuôn mặt gầy gò, méo mó của thủ lĩnh Hắc Y Nhân cổ xưa, đôi mắt đầy vẻ cuồng tín khi thi triển nghi thức tà ác. Cái cảm giác tinh thần bị xé toạc, ý chí bị bóp nát vẫn còn rùng mình chạy dọc sống lưng, như một vết sẹo vô hình, đau đớn hơn bất cứ vết thương thể xác nào. Hắn đã suýt tan biến, suýt trở thành một phần của cái vòng lặp bi kịch mà Thiên Cơ Lão Nhân đã nói tới. Nhưng chính trong khoảnh khắc cận kề hư vô ấy, hắn đã nhìn thấy, đã thấu hiểu.
Tô Mạt Nhi ngồi bên cạnh giường, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ lo lắng không che giấu. Nàng cẩn thận dùng chiếc thìa sứ nhỏ đút từng muỗng cháo loãng vào miệng Lâm Nhất, động tác dịu dàng như sợ làm vỡ một món đồ quý giá. Mùi cháo gạo thơm lừng hòa lẫn mùi thuốc bắc đắng nhẹ, nhưng Lâm Nhất hầu như không cảm nhận được hương vị. Toàn bộ tâm trí hắn đang chìm đắm trong một cuộc chiến nội tâm không ngừng nghỉ, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức vụn vỡ, những triết lý sâu xa, và cả những nỗi sợ hãi chực chờ bủa vây.
"Huynh nghỉ ngơi đi, đừng suy nghĩ nhiều nữa," Tô Mạt Nhi khẽ nói, giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng sự đau xót. Nàng thổi nhẹ vào muỗng cháo, như thể hơi ấm của nàng có thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn hắn. "Huynh đã quá sức rồi, sắc mặt vẫn còn trắng bệch. Dù Thiên Cơ Lão Nhân đã giúp huynh ổn định tinh thần, nhưng vết thương trong tâm thức đâu thể lành ngay một lúc."
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, một hành động nhỏ nhoi cũng khiến đầu óc hắn ong lên, như có hàng ngàn mũi kim châm vào. Hắn thều thào, giọng khàn đặc, mỗi từ nói ra đều mang theo một sự mệt mỏi cùng cực: "Ta không sao, Mạt Nhi. Chỉ là… những gì ta thấy… quá chân thực, quá nặng nề. Cái Hư Không Chi Ấn đó, nó không chỉ là một thuật pháp, nó là một lời nguyền, một vết nhơ đã ăn sâu vào lịch sử, vào linh hồn của cả tiên đạo. Thiên Đạo Môn, và cả những tông môn khác, đã từng mắc sai lầm, đã từng mù quáng. Và giờ đây, vòng lặp ấy lại đang tái diễn."
Tô Mạt Nhi nghe hắn nói, lòng nàng càng thêm quặn thắt. Nàng biết, Lâm Nhất không phải là kẻ yếu đuối. Hắn đã trải qua bao nhiêu gian nan, bao nhiêu thử thách, nhưng hiếm khi nàng thấy hắn suy yếu đến nhường này. Vết thương trong tâm thức, có lẽ còn đáng sợ hơn cả ngàn vết thương thể xác. "Huynh đừng nghĩ nữa, cứ để mọi chuyện cho ta lo. Huynh cứ nghỉ ngơi cho tốt, có sức khỏe mới có thể tính toán được. Thiên Cơ Lão Nhân cũng nói, huynh là người có thể phá vỡ vòng lặp, nhưng trước hết, huynh phải khỏe mạnh đã."
Nàng lại đút thêm một muỗng cháo, và lần này Lâm Nhất miễn cưỡng nuốt xuống. Những âm thanh nhộn nhịp từ tầng dưới lọt vào, tiếng trò chuyện rôm rả của khách trọ, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng gió nhẹ thổi qua khe cửa sổ mang theo mùi hương của cuộc sống thường nhật. Tất cả những điều đó dường như càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong căn phòng, nơi một linh hồn đang chiến đấu với những bóng ma của quá khứ.
"Mạt Nhi," Lâm Nhất đột ngột hỏi, giọng hắn tuy vẫn yếu ớt nhưng ánh lên một tia sáng của sự quan tâm. "Tình hình Thiên Đạo Môn thế nào rồi? Lã Bất Phàm… hắn có động tĩnh gì không?"
Tô Mạt Nhi khẽ thở dài, khuôn mặt nàng tối sầm lại. Nàng biết, đây là điều Lâm Nhất quan tâm nhất, dù hắn đang suy yếu. "Huynh vẫn còn lo cho những chuyện đó sao? Huynh cứ yên tâm dưỡng bệnh đi đã."
"Không thể không lo," Lâm Nhất khẽ lắc đầu. "Thiên Cơ Lão Nhân đã nói, Hắc Y Nhân đang lợi dụng những vết nứt trong nội bộ Thiên Đạo Môn. Nếu Lã Bất Phàm tiếp tục hành động độc đoán, hắn sẽ vô tình trở thành kẻ tiếp tay cho âm mưu của chúng."
Tô Mạt Nhi nhìn hắn một cách phức tạp, giữa lo lắng và khâm phục. Nàng biết, không thể giấu giếm hắn. "Họ nói Lã Bất Phàm đã nắm quyền điều tra. Hắn tuyên bố… tuyên bố rằng Thiên Đạo Môn đang đứng trước nguy cơ lớn, và cần một người lãnh đạo mạnh mẽ, quyết đoán để dẹp loạn. Hắn nói huynh... huynh không đủ khả năng, rằng huynh quá mềm yếu trong việc đối phó với Hắc Y Nhân, rằng những kẻ chỉ biết mơ mộng về 'tiên đạo chân chính' sẽ chỉ làm suy yếu môn phái. Hắn còn nói… hắn sẽ loại bỏ bất kỳ ai cản trở con đường của hắn, dù là trưởng lão hay đệ tử, không thương tiếc."
Lời nói của Tô Mạt Nhi như một luồng khí lạnh phả vào căn phòng. Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, một nụ cười chua chát hiện lên trên môi hắn. Hắn đã đoán trước được điều này. Lã Bất Phàm, kẻ mang trong mình tham vọng lớn lao, sẽ không bỏ qua cơ hội ngàn vàng này để thâu tóm quyền lực. Hắn sẽ lấy cớ "bảo vệ môn phái", "dẹp loạn yêu tà" để trấn áp những kẻ bất đồng chính kiến, để củng cố địa vị của mình. Cái vòng lặp ấy, cái sự tự mãn, sự kiêu ngạo ấy, quả thực đang tái diễn một cách đau đớn.
"Hắn… đã đi quá xa rồi," Lâm Nhất khẽ thì thầm, giọng hắn dù yếu ớt nhưng ẩn chứa một sự trầm tĩnh đáng sợ. "Hắn đang lặp lại bi kịch của 3000 năm trước, không hề hay biết." Hắn mở mắt ra, nhìn Tô Mạt Nhi, ánh mắt hắn không còn sự mệt mỏi, mà thay vào đó là một tia sáng kiên định, như ngọn lửa bùng cháy giữa đêm tối. "Mạt Nhi, ngươi nói xem, một môn phái mà ngay cả chân lý cũng không thể dung thứ, một môn phái mà chỉ biết dùng quyền lực để trấn áp, thì có khác gì tà ma ngoại đạo? Vô Tiên, không phải là vô đạo. Vô Tiên, là tìm kiếm chân đạo, là giữ vững chân tâm giữa hồng trần gian nan này."
Tô Mạt Nhi nhìn hắn, nàng biết trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một quyết định đã được định hình. Nàng không thể ngăn cản hắn. "Vậy huynh tính sao? Hắn rõ ràng là đang nhắm vào huynh! Huynh hiện tại lại…" Nàng ngừng lại, không muốn nói ra từ "yếu ớt", nhưng ánh mắt nàng đã nói lên tất cả.
Lâm Nhất khẽ nở một nụ cười, nụ cười nhẹ nhưng đầy ý chí. Hắn khẽ đưa tay ra, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tô Mạt Nhi, hơi ấm từ bàn tay nàng truyền sang, xoa dịu phần nào vết thương trong tâm thức hắn. "Ta không thể để hắn làm vậy. Không phải vì bản thân ta, mà vì những điều chân chính vẫn còn sót lại. Có những thứ, dù yếu ớt, dù khó khăn đến mấy, cũng phải bảo vệ. Thiên Cơ Lão Nhân nói đúng, chân lý không nằm ở nơi nào khác ngoài chính tâm hồn ta. Và ta, sẽ không để cho chân lý ấy bị vùi lấp."
Hắn nhắm mắt lại một lần nữa, nhưng lần này không phải vì mệt mỏi, mà là để tập trung, để cảm nhận sức mạnh đang trỗi dậy từ sâu thẳm linh hồn. Con đường "Vô Tiên" của hắn, giờ đây, không chỉ là con đường tìm kiếm sự bình yên, mà còn là con đường đấu tranh vì chân lý, vì sự cứu rỗi của hồng trần. Hắn biết, mình không thể đứng ngoài cuộc.
***
Buổi trưa, ánh nắng gay gắt như trút lửa xuống Huấn Luyện Tràng rộng lớn của Thiên Đạo Môn. Mùi mồ hôi, mùi đất, mùi kim loại từ các pháp bảo và mùi linh khí đặc trưng của nơi tu luyện hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí oi ả, căng thẳng. Hàng trăm đệ tử, từ những tiểu đạo sĩ mới nhập môn cho đến các đạo sĩ trung cấp, đều tề tựu đông đủ, đứng xếp hàng ngay ngắn dưới cái nắng chói chang. Trên gương mặt họ lộ rõ vẻ lo lắng, hoang mang, ánh mắt tránh né, không dám nhìn thẳng vào đài cao. Các trưởng lão Thiên Đạo Môn, những người từng là trụ cột của môn phái, cũng đứng đó, vẻ ngoài uy nghiêm nhưng có nét mệt mỏi, bất lực, râu tóc đã bạc phơ, ánh mắt chứa đựng sự lo toan cho môn phái và sự chán nản trước tình thế. Họ đứng yên lặng, như những bức tượng đá, chờ đợi.
Trên đài cao, Lã Bất Phàm đứng sừng sững, khí thế ngút trời, như một vị thần giáng thế. Hắn mặc một bộ đạo bào lộng lẫy, màu lam thêu chỉ vàng, hoa văn tinh xảo hình rồng bay phượng múa, chất liệu tơ lụa đắt tiền, tỏa ra một vầng hào quang rực rỡ, nổi bật hoàn toàn giữa đám đông đạo bào vải thô giản dị. Khuôn mặt hắn tuấn tú, góc cạnh, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, nhưng đôi mắt hắn thì sắc lạnh, ẩn chứa tham vọng và sự khinh thường sâu sắc. Ánh mắt ấy quét qua đám đông, khiến nhiều người phải cúi đầu, không dám đối diện.
Ngay sau Lã Bất Phàm, Mã Tam đứng đó, vẻ mặt hống hách, ánh mắt sắc lẹm, đôi môi mím chặt, sẵn sàng tuân phục mọi mệnh lệnh. Hắn ta như một cái bóng trung thành, nhưng cũng đầy nguy hiểm, một kẻ chỉ biết đến quyền uy và sự tàn nhẫn.
Lã Bất Phàm đưa tay lên, một động tác đơn giản nhưng đầy uy quyền, khiến toàn bộ tiếng ồn ào nhỏ nhất cũng lập tức im bặt. Hắn bắt đầu bài diễn văn của mình, giọng nói vang vọng khắp Huấn Luyện Tràng, mang theo một sức nặng khó cưỡng, như tiếng chuông đồng vọng giữa không gian tĩnh mịch.
"Hỡi các đệ tử, các trưởng lão của Thiên Đạo Môn!" Lã Bất Phàm cất tiếng, giọng hắn hùng hồn, dứt khoát, từng chữ như xuyên thấu vào màng nhĩ của mỗi người. "Trong suốt thời gian qua, Hắc Y Nhân đã hoành hành khắp nơi, gieo rắc tai ương, phá hoại sự bình yên của tiên giới. Chúng ta đã chứng kiến những cuộc tấn công tàn bạo, những âm mưu thâm độc nhằm chia rẽ nội bộ, khiến Thiên Đạo Môn lâm vào cảnh rối ren. Kẻ thù đang ẩn nấp trong bóng tối, lợi dụng sự yếu kém và chia rẽ của chúng ta. Đã đến lúc Thiên Đạo Môn phải thể hiện sức mạnh tuyệt đối, phải vứt bỏ những tư tưởng cũ kỹ, lạc hậu, những ảo tưởng về một sự dung thứ không cần thiết!"
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt sắc lạnh quét qua các trưởng lão, như thể đang đánh giá, như thể đang cảnh cáo. Một vài trưởng lão khẽ run rẩy, cúi đầu thấp hơn. Những người khác, dù mang vẻ bất mãn trong lòng, cũng không dám lên tiếng. Họ đã quá quen với sự độc đoán của Lã Bất Phàm, quá mệt mỏi với những cuộc đấu tranh nội bộ vô vọng.
"Thiên Đạo Môn không thể tiếp tục lún sâu vào sự yếu hèn," Lã Bất Phàm tiếp tục, giọng hắn cao hơn một bậc, mang theo sự khinh bỉ rõ rệt. "Không thể để những kẻ chỉ biết mơ mộng, chỉ biết nói suông về 'đạo nghĩa' mà không có sức mạnh để bảo vệ nó, dẫn dắt chúng ta. Kể từ giờ phút này, mọi cuộc điều tra, mọi hành động trấn áp Hắc Y Nhân đều sẽ do ta trực tiếp chỉ đạo. Ta sẽ dốc toàn lực để khôi phục lại trật tự, để làm trong sạch môn phái, để loại bỏ mọi mầm mống gây hại!"
Ánh mắt hắn dừng lại, lạnh lẽo như băng, như một lưỡi dao sắc bén, hướng về một vài vị trí trống trong đám đông, nơi Lâm Nhất và những người phản đối hắn thường đứng. Dù không chỉ đích danh, nhưng ai ai cũng hiểu lời hắn muốn nói tới ai. "Bất kỳ ai, dù là trưởng lão hay đệ tử, dám cản trở con đường của ta, dám gieo rắc tư tưởng yếu hèn, sẽ bị loại bỏ không thương tiếc! Kể cả những kẻ ngu muội còn ôm ảo tưởng về cái gọi là 'tiên đạo chân chính' vô dụng đó, kẻ chỉ biết mơ mộng mà không có sức mạnh để bảo vệ nó!"
Một làn sóng xì xào nhỏ nổi lên trong đám đông, nhưng ngay lập tức bị Mã Tam dập tắt bằng một tiếng hô lớn, giọng hắn khàn đục và đầy hung tợn: "Thiếu chủ uy vũ! Kẻ nào không phục, chết không tha!"
Tiếng hô vang vọng khắp Huấn Luyện Tràng, như một lời tuyên chiến đẫm máu, một lời cảnh cáo không thể rõ ràng hơn. Các đệ tử cúi đầu thấp hơn, gương mặt họ trắng bệch vì sợ hãi. Một số trưởng lão khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một sự bất lực cùng cực. Họ nhìn nhau, ánh mắt trao đổi sự lo lắng và tuyệt vọng. Lã Bất Phàm đã hoàn toàn thâu tóm quyền lực, và lời tuyên bố này chính là lời khai tử cho bất kỳ sự phản kháng nào còn sót lại trong Thiên Đạo Môn. Hắn, bằng sự độc đoán và kiêu ngạo của mình, đang tự tay đẩy Thiên Đạo Môn vào một vực sâu không đáy, không hề hay biết rằng chính hắn cũng đang bị thao túng, trở thành con rối trong một âm mưu lớn hơn, một vòng lặp bi kịch đã từng xảy ra 3000 năm trước.
Ánh nắng gay gắt chiếu xuống, nhưng không thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm Thiên Đạo Môn. Mùi mồ hôi và đất giờ đây như quyện lẫn với mùi của sự sợ hãi, của sự bất lực. Một tương lai đầy biến động và nguy hiểm đang chờ đợi tất cả.
***
Trở lại căn phòng nhỏ tại Khinh Vân Khách Điếm, bầu không khí đã trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tạo nên những âm thanh rì rào mơ hồ. Mùi cháo đã nguội từ bát sứ, hòa lẫn với mùi thuốc thảo mộc thoang thoảng, lấp đầy không gian. Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, lời nói của Lã Bất Phàm, dù không trực tiếp nghe thấy nhưng qua lời kể run rẩy của Tô Mạt Nhi, vẫn như những lưỡi dao sắc bén, cứa sâu vào tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự hung hãn, sự độc đoán đến tận xương tủy trong từng câu chữ của kẻ đó.
Tô Mạt Nhi ngồi đối diện, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe vì lo lắng. Nàng vừa kể lại những gì mình nghe được từ một vài tiểu nhị trong quán, những lời đồn đại về buổi diễn thuyết hùng hồn của Lã Bất Phàm tại Huấn Luyện Tràng Thiên Đạo Môn. Mỗi khi nàng nhắc đến một câu nói đầy ngạo mạn của Lã Bất Phàm, nàng lại khẽ run lên, như thể chính nàng đang đứng dưới ánh mắt khinh miệt của hắn.
Lâm Nhất không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Hắn chậm rãi đưa tay lên, nắm chặt chiếc Phù Trần Mộc bên mình. Chất gỗ cổ xưa, đã trải qua bao nhiêu năm tháng, bao nhiêu thăng trầm, giờ đây vẫn tỏa ra một hơi ấm dịu nhẹ, thuần khiết. Hơi ấm ấy không chỉ xoa dịu đôi bàn tay lạnh giá của hắn, mà còn lan tỏa vào tâm hồn, trấn an những con sóng dữ đang dâng trào trong lòng. Phù Trần Mộc, không chỉ là một vật tùy thân, mà còn là biểu tượng của con đường hắn đang đi, con đường của sự thanh tịnh, của chân tâm, khác xa với sự tranh giành, tham vọng của thế tục.
Hắn biết, con đường của hắn và Lã Bất Phàm đã hoàn toàn đối lập, không thể dung hòa. Một bên là quyền lực, địa vị, sự độc đoán; một bên là chân lý, lòng nhân ái, sự kiên định. Sự yếu đuối về thể chất hiện tại của hắn không thể làm lung lay ý chí. Ngược lại, nó càng củng cố niềm tin vào 'Vô Tiên chi Đạo' của riêng mình, niềm tin rằng sức mạnh thực sự không nằm ở quyền lực mà ở tấm lòng nhân ái và sự kiên định vào những giá trị chân chính.
"Hắn... đã đi quá xa rồi," Lâm Nhất khẽ thở dài, giọng hắn trầm tĩnh nhưng rõ ràng, không còn vẻ thều thào yếu ớt như trước. "Hắn đang lặp lại bi kịch của 3000 năm trước, không hề hay biết." Hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm, không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự kiên quyết, sâu thẳm như hồ nước không đáy. Ánh mắt ấy nhìn thẳng vào Tô Mạt Nhi, không chút dao động.
Tô Mạt Nhi giật mình, nàng chưa từng thấy ánh mắt này của Lâm Nhất. Nó không phải là sự giận dữ hay thù hận, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một quyết tâm không thể lay chuyển. "Vậy huynh tính sao? Hắn rõ ràng là đang nhắm vào huynh! Huynh hiện tại lại... " Nàng ngập ngừng, không dám nói hết câu, nhưng nàng biết Lâm Nhất hiểu. Hiện tại hắn đang suy yếu, làm sao có thể đối phó với một Lã Bất Phàm đang ở đỉnh cao quyền lực và sự ngạo mạn?
Lâm Nhất khẽ ngắt lời nàng, một nụ cười nhẹ nhưng đầy ý chí hiện lên trên môi hắn. "Ta không thể để hắn làm vậy. Không phải vì bản thân ta, mà vì những điều chân chính vẫn còn sót lại. Thiên Đạo Môn không thể tiếp tục lún sâu vào con đường sai lầm đó. Những trưởng lão bất mãn, những đệ tử hoang mang… họ cần một niềm tin. Cái gọi là Hư Không Chi Ấn mà Thiên Cơ Lão Nhân nhắc tới, nó không chỉ là một pháp thuật, nó là một tư tưởng tà ác, một sự tha hóa của chính linh hồn. Và Lã Bất Phàm, hắn đang vô tình trở thành một phần của sự tha hóa ấy, một công cụ cho âm mưu của Hắc Y Nhân."
Hắn siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận từng vân gỗ thô ráp, từng vết sần sùi của thời gian. "Có những thứ, dù yếu ớt, dù khó khăn đến mấy, cũng phải bảo vệ." Lời nói của hắn không còn chỉ là một lời thì thầm, mà là một lời tuyên bố, một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng chân tâm, thì vĩnh viễn không đổi. Hắn có thể thâu tóm quyền lực, có thể đe dọa sinh mệnh, nhưng hắn không thể hủy diệt chân lý, không thể dập tắt ngọn lửa trong tâm hồn những người còn giữ được sự trong sáng."
Tô Mạt Nhi nhìn Lâm Nhất, đôi mắt nàng dần lấp lánh. Nàng không còn lo lắng nữa, mà thay vào đó là một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng biết, Lâm Nhất sẽ không bao giờ khuất phục. Dù có phải đối mặt với cả thế gian, hắn vẫn sẽ kiên định với con đường của mình. Lời tuyên bố của Lã Bất Phàm có thể là ngòi nổ cho một cuộc xung đột lớn, một trận chiến không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng ý chí, bằng đạo lý. Và Lâm Nhất, dù yếu ớt về thể chất, nhưng với một chân tâm bất biến, một ý chí kiên cường, hắn đã sẵn sàng đối mặt. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn đã hiểu rõ điều đó hơn bao giờ hết.