Vô tiên chi đạo
Chương 154

Ánh Sáng Của Quyết Tâm: Con Đường Vô Tiên Không Thể Lùi Bước

3157 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự hồi phục của Lâm Nhất, cả về thể chất lẫn tinh thần, sau chấn động từ tầm nhìn lịch sử và lời nói của Thiên Cơ Lão Nhân.,Củng cố quyết tâm của Lâm Nhất trong việc đối đầu trực diện với Lã Bất Phàm và âm mưu của Hắc Y Nhân.,Tô Mạt Nhi tiếp tục đóng vai trò là điểm tựa tinh thần, sự an ủi và nguồn động lực cho Lâm Nhất.,Nhấn mạnh sự cấp bách của tình hình và sự bất lực, chia rẽ của Thiên Đạo Môn dưới sự thao túng của Lã Bất Phàm, làm nổi bật sự cô độc nhưng kiên định của Lâm Nhất.,Chuẩn bị tâm lý và chiến lược cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi, hướng đến đỉnh điểm xung đột trong chương 155.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Mã Tam
Mood: Determined, tense, contemplative, resolute
Kết chương: [object Object]

Bình minh nhuộm màu da cam lên những mái ngói xanh rêu của Khinh Vân Khách Điếm, xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ mộc, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên sàn nhà đã sờn cũ. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo hơi sương sớm và mùi đất ẩm, len lỏi vào căn phòng nhỏ, xua đi chút lạnh lẽo còn sót lại của đêm tàn. Bên ngoài, Khinh Vân Khách Điếm đã bắt đầu nhộn nhịp, tiếng chén đĩa va chạm lách cách từ dưới sảnh vọng lên, hòa cùng tiếng trò chuyện rôm rả của những lữ khách sớm thức giấc. Mùi thức ăn mới nấu, mùi rượu gạo thoang thoảng, và cả mùi khói bếp cay nồng, tạo nên một không khí chân thực, sống động của hồng trần.

Lâm Nhất nằm yên trên chiếc giường gỗ đơn sơ, thân thể gầy gò của hắn vẫn còn chút suy yếu, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm đã mở to, nhìn đăm đắm lên trần nhà, nơi những thớ gỗ cũ kỹ đan xen vào nhau, tạo thành một bức tranh tĩnh lặng. Tâm trí hắn, không ngừng vận động, không ngừng thấu hiểu. Những mảnh ký ức về cuộc đối đầu trong tầm nhìn 3000 năm trước, về ký hiệu 'Hư Không Chi Ấn' quỷ dị, và lời cảnh báo của Thiên Cơ Lão Nhân về 'vòng lặp bi kịch' cứ thế hiện lên rõ nét, như những nét mực còn tươi trên một bức họa cổ. Hắn cảm thấy mình như một mảnh gỗ khô trôi dạt giữa dòng sông thời gian, chứng kiến bao nhiêu thịnh suy, bao nhiêu đổi dời, nhưng tận sâu trong cốt tủy, một ngọn lửa kiên định vẫn âm ỉ cháy, không hề bị dập tắt bởi phong ba bão táp của quá khứ hay hiện tại.

Tô Mạt Nhi ngồi bên cạnh giường, đôi mắt to tròn long lanh vẫn còn vương nét lo lắng, nhưng bàn tay nàng lại rất mực dịu dàng, cẩn thận đút từng muỗng cháo loãng đã nguội bớt cho hắn. Nàng gầy đi trông thấy sau những ngày tháng Lâm Nhất chìm trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cả tinh thần và thể xác đều kiệt quệ. Mỗi khi nhìn thấy hắn chìm vào cơn mê man, nàng lại cảm thấy tim mình bị bóp nghẹt, một nỗi sợ hãi vô hình len lỏi. Nàng sợ hãi thứ sức mạnh vô hình đã vắt kiệt Lâm Nhất, sợ hãi bóng đêm của Hắc Y Nhân, và sợ hãi cả sự điên loạn của Lã Bất Phàm đang ngày một bành trướng. Nhưng nàng biết, Lâm Nhất không phải là kẻ dễ dàng gục ngã. Hắn là một tiểu đạo sĩ mồ côi, đã trải qua bao nhiêu gian nan, bao nhiêu thử thách, hắn luôn đứng vững, luôn kiên định với con đường của mình.

"Lâm Nhất, huynh ăn thêm chút nữa đi," giọng nàng trong trẻo nhưng pha chút khàn nhẹ vì thức đêm, "Sức khỏe là quan trọng nhất. Huynh cứ suy nghĩ mãi như vậy, làm sao có thể nhanh khỏi?" Nàng đưa muỗng cháo lên gần môi hắn, ánh mắt đầy sự quan tâm và trách móc nhẹ nhàng.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên khuôn mặt thư sinh vốn đã tái nhợt. "Ta không sao, Mạt Nhi. Chỉ là... cần thêm chút thời gian để thấu hiểu." Giọng hắn trầm tĩnh, chậm rãi, nhưng mỗi từ ngữ đều mang theo một sức nặng, một chiều sâu mà ít ai có thể cảm nhận được. Hắn không chỉ đang thấu hiểu những gì đã xảy ra, mà còn đang thấu hiểu chính bản thân mình, thấu hiểu con đường 'Vô Tiên chi Đạo' mà hắn đã chọn. Cái gọi là "thấu hiểu" của Lâm Nhất không đơn thuần là phân tích sự việc, mà là một sự dung hòa, một sự đồng cảm sâu sắc với vạn vật, với những số phận đã bị cuốn vào vòng xoáy của thời đại.

Tô Mạt Nhi thở dài, buông muỗng cháo xuống. Nàng biết, dù có nói gì đi nữa, Lâm Nhất cũng sẽ không ngừng suy nghĩ. Tâm hồn hắn vốn dĩ đã là một dòng sông sâu thẳm, nơi những con sóng tư duy không ngừng cuộn chảy. Nàng chỉ có thể ở bên cạnh, làm điểm tựa vững chắc cho hắn. "Thiếu chủ Lã Bất Phàm... hắn đã ra lệnh phong tỏa các con đường dẫn đến Thiên Đạo Môn, không cho phép ai ra vào. Hắn còn điều Mã Tam và một số đệ tử đi kiểm soát các khu vực lân cận, nói là để 'truy lùng Hắc Y Nhân', nhưng thực chất là để củng cố quyền lực của mình." Nàng kể lại những gì mình nghe ngóng được từ những người khách khác trong quán, giọng nói ẩn chứa sự bất bình và một chút run sợ. Mã Tam, cái tên đó, gợi lên trong nàng hình ảnh của một kẻ hống hách, kiêu ngạo, chỉ biết làm theo lệnh chủ mà không có chút lương tri. Hành động của Lã Bất Phàm không chỉ phô bày sự độc đoán, mà còn cho thấy sự coi thường sinh mệnh của những người dân thường, những người có thể bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực một cách vô cớ.

Lâm Nhất nhắm mắt lại, tái hiện lại ký hiệu 'Hư Không Chi Ấn' trong tâm trí. Một vòng tròn xoắn ốc sâu thẳm, đen kịt, không ngừng nuốt chửng lấy ánh sáng, như một hố đen vô tận. Đó không chỉ là một phù hiệu tà thuật, mà còn là một biểu tượng cho sự tha hóa, cho sự trống rỗng của linh hồn khi con người đánh mất bản ngã, đánh mất cái 'chân tâm' của mình. Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Thiên Cơ Lão Nhân, rằng 'Hư Không Chi Ấn' có thể là chìa khóa để giải mã toàn bộ âm mưu của Hắc Y Nhân, không chỉ trong quá khứ mà còn ở hiện tại. Nhưng điều quan trọng hơn, Lão Nhân còn nói về việc 'phá vỡ vòng lặp', một vòng lặp bi kịch đã kéo dài 3000 năm, nơi quyền lực và tham vọng luôn dẫn đến sự hủy diệt.

Hắn cảm nhận rõ rệt từng thớ thịt trong cơ thể mình đang dần hồi phục, từng mạch máu đang dần lưu thông trở lại, nhưng vết thương sâu nhất lại nằm ở tinh thần, ở ý thức. Sự chấn động từ tầm nhìn quá khứ đã mở ra cho hắn một cánh cửa đến với một chiều không gian khác, nơi hắn chứng kiến sự mục rữa của 'tiên đạo' từ bên trong. Hắn hiểu rằng, sức mạnh thực sự không nằm ở pháp thuật huyền ảo hay địa vị cao sang, mà nằm ở sự kiên định vào 'đạo' của chính mình, vào những giá trị chân chính của lòng nhân ái và sự thấu hiểu.

"Hắn đang tạo ra một vùng đất chết, Mạt Nhi," Lâm Nhất khẽ nói, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, nhưng giọng nói đã có thêm một chút sức sống. "Không chỉ phong tỏa con đường, mà còn phong tỏa cả niềm tin, cả hy vọng của những người dân, của những đệ tử Thiên Đạo Môn." Hắn nhớ lại những đệ tử Thiên Đạo Môn trong tầm nhìn, những người đã bị biến thành năng lượng, thành vật tế cho 'kết giới' bí ẩn. Lã Bất Phàm, với sự độc đoán của mình, đang vô tình đi theo vết xe đổ đó, tạo ra một môi trường đầy sợ hãi và bất an, nơi mà 'đạo' chân chính bị bóp méo, nơi mà con người chỉ còn biết đến quyền lực và sự thống trị. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình... nhưng khi quyền lực trở thành mục đích tối thượng, tình cảm ấy sẽ bị đạp đổ, linh hồn sẽ bị vấy bẩn."

Tô Mạt Nhi nắm lấy bàn tay hắn, bàn tay gầy gò lạnh lẽo của hắn. "Nhưng... huynh làm sao có thể đối phó với hắn? Thiên Đạo Môn đã hoàn toàn nằm trong tay hắn rồi. Cả các trưởng lão cũng không dám phản kháng." Nàng biết rõ sự chênh lệch về lực lượng, về địa vị giữa Lâm Nhất và Lã Bất Phàm. Lã Bất Phàm là thiếu chủ Thiên Đạo Môn, có vô số người ủng hộ, có quyền uy và sức mạnh. Còn Lâm Nhất, hắn chỉ là một tiểu đạo sĩ không môn không phái, dù có được sự kính trọng của Thiên Cơ Lão Nhân, thì cũng chỉ là một thân một mình.

Lâm Nhất khẽ mở mắt, nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang dần rực rỡ hơn. "Thiên Đạo Môn, không phải của riêng Lã Bất Phàm. Nó là của tất cả những ai tin vào 'đạo'. Và ta, tin vào 'đạo' của mình, tin vào 'Vô Tiên chi Đạo'." Hắn đã từng là một đứa trẻ mồ côi, không nơi nương tựa, nhưng hắn đã tìm thấy con đường của mình trong những gian nan của hồng trần. Hắn không truy cầu sức mạnh để thống trị, mà truy cầu sự thấu hiểu để sống đúng với 'chân tâm'. "Hắn có thể phong tỏa con đường vật chất, nhưng không thể phong tỏa con đường trong tâm hồn. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Lời ấy, không phải chỉ để nói, mà là để hành."

Hắn ngồi dậy, mặc dù thân thể vẫn còn chút lung lay, nhưng ánh mắt đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết mình không thể lùi bước. Sự yếu đuối thể chất chỉ là tạm thời, nhưng sự yếu đuối của ý chí sẽ là vĩnh viễn. Lã Bất Phàm đã tự mình tuyên chiến, không chỉ với hắn, mà còn với cái gọi là 'chân lý' mà hắn theo đuổi. Và Hắc Y Nhân, thế lực bí ẩn đã gieo rắc tai ương từ 3000 năm trước, vẫn đang lẩn khuất trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để hoàn tất âm mưu của chúng. Lâm Nhất hiểu rằng, đây không chỉ là cuộc chiến cá nhân, mà là cuộc chiến để bảo vệ 'đạo', để phá vỡ vòng lặp bi kịch đã ám ảnh thế gian từ bao đời nay.

Hắn đứng dậy, bước ra ban công, nơi gió chiều tà đã thổi mát rượi, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất trời. Khinh Vân Khách Điếm, dù ấm cúng đến mấy, cũng không thể giữ chân hắn mãi được. Con đường phía trước, dù gập ghềnh, dù đầy rẫy hiểm nguy, hắn cũng phải bước đi.

***

Buổi chiều tà, mặt trời đã ngả bóng, nhuộm vàng cả một vùng trời. Từ ban công Khinh Vân Khách Điếm, Lâm Nhất tựa vào lan can gỗ, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi Thiên Đạo Môn uy nghi ẩn hiện trong làn sương chiều bảng lảng. Những mái ngói lưu ly phản chiếu ánh hoàng hôn, tạo nên một cảnh tượng vừa tráng lệ vừa u hoài. Gió chiều thổi nhẹ, làm lay động vạt áo đạo bào cũ kỹ của hắn, mang theo chút hương của hoa dại và cỏ cây từ những ngọn núi xa xăm. Không khí tĩnh lặng bao trùm, chỉ có tiếng côn trùng rả rích đâu đó dưới thị trấn, và tiếng lá cây xào xạc trong gió, như một khúc ca trầm buồn của đất trời.

Tô Mạt Nhi lặng lẽ đứng cạnh hắn, không nói một lời. Nàng không cần phải nói, bởi nàng hiểu Lâm Nhất, hiểu sâu sắc những gì đang diễn ra trong tâm hồn hắn. Nàng đã chứng kiến sự đấu tranh nội tâm của hắn, sự giằng xé giữa mong muốn tránh xa thị phi và trách nhiệm phải đối mặt với cái ác đang đe dọa 'đạo' của mình. Nỗi đau tinh thần từ tầm nhìn quá khứ vẫn còn ám ảnh hắn, nhưng nó cũng là động lực để hắn không lặp lại sai lầm. Sự cô độc trên con đường 'Vô Tiên' đối lập với sự cần thiết phải hành động quyết liệt. Nàng chỉ lặng lẽ dõi theo từng biểu cảm trên khuôn mặt hắn, từng hơi thở nhẹ nhàng, và cảm nhận sự kiên định đang dần bùng cháy trong đôi mắt sâu thẳm ấy.

"Mạt Nhi, ta đã thấy," Lâm Nhất khẽ cất tiếng, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tịch mịch của buổi chiều tà. Hắn không quay lại nhìn nàng, ánh mắt vẫn hướng về phía Thiên Đạo Môn, như thể đang muốn xuyên thấu qua lớp sương mù của thời gian và không gian. "Thấy sự tha hóa của tiên đạo, thấy sự mục rữa từ 3000 năm trước, và thấy cả cái gọi là 'tiên đạo chân chính' của Lã Bất Phàm ngày nay... Chúng đều là một phần của vòng lặp bi kịch." Lời nói của hắn không mang chút oán hận, mà là một sự chiêm nghiệm sâu sắc, một nhận thức đau xót về bản chất của quyền lực và tham vọng. Hắn đã nhìn thấy những cái bóng của quá khứ đang lặp lại trong hiện tại, những cái bóng của sự điên cuồng và hủy diệt. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng mấy ai giữ được chân tâm ấy khi quyền lực và dục vọng nhấn chìm?"

Tô Mạt Nhi khẽ thở dài, nàng biết những gì Lâm Nhất nói là sự thật nghiệt ngã. Nàng đã chứng kiến sự thay đổi của Thiên Đạo Môn dưới bàn tay Lã Bất Phàm, từ một nơi linh thiêng trở thành một cỗ máy quyền lực lạnh lẽo. "Vậy huynh định làm gì? Thân thể huynh vẫn còn chưa hoàn toàn bình phục." Nàng hỏi, giọng nói nàng vẫn còn chút lo lắng, nhưng đã pha thêm sự kiên định. Nàng biết, Lâm Nhất không phải là kẻ sẽ ngồi yên chịu trận.

Lâm Nhất quay đầu lại, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của Tô Mạt Nhi. Một nụ cười nhẹ nhưng đầy ý chí hiện lên trên khuôn mặt hắn. Khuôn mặt thư sinh vẫn còn chút tái nhợt, nhưng đôi mắt đen láy giờ đây lại ánh lên một tia sáng không thể lay chuyển. "Ta không thể lùi bước, Mạt Nhi. Nếu ta lùi, cái 'đạo' mà ta theo đuổi sẽ trở thành trò cười. 'Vô Tiên chi Đạo' không phải là không làm gì, mà là làm những điều chân chính, bất kể khó khăn." Hắn siết chặt bàn tay trên lan can gỗ, cảm nhận từng thớ gỗ thô ráp, từng vết sần sùi của thời gian. Sức mạnh không đến từ cơ bắp hay pháp thuật, mà đến từ sự kiên định của ý chí, từ ngọn lửa chân tâm không bao giờ tắt. "Lã Bất Phàm đã đẩy ta đến bước đường cùng, và Hắc Y Nhân cũng vậy. Ta sẽ đối mặt với tất cả."

Lời nói của hắn không phải là một lời tuyên bố hùng hồn, mà là một lời khẳng định trầm tĩnh, ẩn chứa một sức mạnh nội tại phi thường. Hắn không nói về việc đánh bại Lã Bất Phàm bằng sức mạnh, mà là đối mặt với hắn, đối mặt với sự tha hóa mà hắn đại diện. Hắn không nói về việc tiêu diệt Hắc Y Nhân, mà là đối mặt với âm mưu của chúng, đối mặt với cái ác đã gieo rắc từ 3000 năm trước. 'Vô Tiên chi Đạo' không phải là trốn tránh, mà là dấn thân vào hồng trần, vào những gian nan để thấu hiểu và hành động theo lẽ phải.

Tô Mạt Nhi không nói gì, nàng chỉ lặng lẽ ôm lấy cánh tay hắn, tựa đầu vào vai hắn. Cảm giác ấm áp từ cơ thể nàng lan tỏa, xoa dịu đi chút lạnh lẽo trong lòng hắn. "Ta sẽ luôn ở bên huynh." Giọng nàng khẽ thì thầm, nhưng lời nói ấy lại vang vọng trong tâm hồn Lâm Nhất như một lời thề son sắt. Nàng không phải là một chiến binh, nhưng nàng là điểm tựa vững chắc nhất, là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn hắn trong những đêm dài lạnh giá. Sự ủng hộ kiên định của nàng, sự thấu hiểu vô điều kiện ấy, là một sức mạnh vô hình, giúp hắn vững bước trên con đường đầy chông gai.

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười ấy không còn vẻ mệt mỏi, mà tràn đầy sự kiên cường và quyết tâm. Hắn nhìn về phía Thiên Đạo Môn một lần nữa, nơi ánh hoàng hôn đã lặn hẳn, chỉ còn lại những vệt sáng cuối cùng trên nền trời. Bóng tối đang dần bao trùm, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa đã được thắp sáng, rực rỡ hơn bao giờ hết. 'Hư Không Chi Ấn' không còn là nỗi ám ảnh, mà đã trở thành một manh mối, một chìa khóa để hắn lật ngược tình thế, để hắn khám phá thêm bí mật của Hắc Y Nhân và cái gọi là 'vòng lặp bi kịch'.

Hắn biết, cuộc đối đầu trực diện với Lã Bất Phàm là không thể tránh khỏi. Cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến giữa hai cá nhân, mà là cuộc chiến giữa hai tư tưởng, hai con đường tu tiên hoàn toàn trái ngược. Một bên là quyền lực, sự thống trị và ảo tưởng về sức mạnh tuyệt đối; một bên là lòng nhân ái, sự thấu hiểu và con đường 'Vô Tiên chi Đạo' chân chính. Dù cơ thể vẫn còn chút suy yếu, nhưng tinh thần hắn đã được tôi luyện, trở nên vững chắc như đá tảng.

Đêm đã buông xuống, che phủ cả Khinh Vân Khách Điếm và thị trấn nhỏ. Nhưng trong căn phòng trên lầu, dưới ánh nến lung linh, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi vẫn lặng lẽ ngồi đó, chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng ý chí, bằng đạo lý, bằng cả 'chân tâm' của một người đã trải qua bao thăng trầm của hồng trần. Con đường phía trước, dù tối tăm đến mấy, hắn cũng sẽ bước đi, bởi hắn biết, 'tiên đạo' không nằm ở nơi xa xôi huyền ảo, mà nằm ngay trong chính tâm hồn mình. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng chân tâm, thì vĩnh viễn không đổi. Và Lâm Nhất, hắn đã sẵn sàng để chứng minh điều đó.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ