Vô tiên chi đạo
Chương 155

Bão Đen Giữa Tiên Môn: Huyết Tế và Lời Tiên Tri Vỡ Vụn

4556 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự bùng nổ của nghi thức trọng đại tại Thiên Đạo Môn thành một thảm họa do Hắc Y Nhân gây ra.,Hé lộ âm mưu thâm độc của Hắc Y Nhân, liên kết với giai đoạn 'Đại Tiên Chiến và Sự Suy Tàn của Chân Đạo' 3000 năm trước.,Đẩy xung đột giữa Lâm Nhất và Lã Bất Phàm lên đỉnh điểm, buộc họ phải đối đầu trực diện giữa hỗn loạn.,Chứng tỏ sự kiên định của Lâm Nhất với 'Vô Tiên chi Đạo' thông qua hành động bảo vệ người vô tội.,Phơi bày sự yếu kém, chia rẽ của Thiên Đạo Môn dưới áp lực của sự kiện lớn.,Tạo một cao trào lớn, đặt nền móng cho các sự kiện tiếp theo trong arc, đặc biệt là cuộc gặp với Thiên Cơ Lão Nhân.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lã Bất Phàm, Hắc Y Nhân (Chủ mưu), Trưởng Lão Thiên Đạo Môn, Các Đệ Tử Thiên Đạo Môn, Mã Tam
Mood: Tense, chaotic, urgent, dramatic, apocalyptic, revealing
Kết chương: [object Object]

Đêm đã buông xuống, che phủ cả Khinh Vân Khách Điếm và thị trấn nhỏ. Nhưng trong căn phòng trên lầu, dưới ánh nến lung linh, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi vẫn lặng lẽ ngồi đó, chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng ý chí, bằng đạo lý, bằng cả 'chân tâm' của một người đã trải qua bao thăng trầm của hồng trần. Con đường phía trước, dù tối tăm đến mấy, hắn cũng sẽ bước đi, bởi hắn biết, 'tiên đạo' không nằm ở nơi xa xôi huyền ảo, mà nằm ngay trong chính tâm hồn mình. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng chân tâm, thì vĩnh viễn không đổi. Và Lâm Nhất, hắn đã sẵn sàng để chứng minh điều đó.

***

Bình minh hé rạng trên Thiên Đạo Môn, nhuộm vàng những ngọn núi hùng vĩ và mái ngói lưu ly của Đại Điện. Hôm nay là ngày Thiên Đạo Môn cử hành nghi thức 'Tế Thiên Cầu Phúc' trọng đại, một sự kiện hiếm hoi được tổ chức để cầu mong quốc thái dân an, phong điều vũ thuận, và quan trọng hơn, là để khẳng định vị thế tối thượng của Thiên Đạo Môn trong giới tu tiên. Mùi trầm hương thoảng nhẹ trong gió sớm, quyện với mùi linh khí thanh khiết của núi rừng, tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm vừa thanh tịnh. Tiếng chuông đồng ngân vang từ đỉnh Vô Cực Tháp, âm vang lan xa khắp các ngọn núi, như một lời hiệu triệu, một lời khẳng định quyền uy.

Đại Điện Thiên Đạo Môn, được trang hoàng lộng lẫy khác thường, nay đã tề tựu đông đảo các trưởng lão, đệ tử tinh anh và cả những tín đồ từ khắp nơi đổ về. Những bộ đạo bào đủ sắc thái, từ lam thẫm của trưởng lão đến xanh nhạt của đệ tử, xếp thành hàng ngay ngắn, tạo nên một bức tranh uy nghi. Trên đài cao nhất, nơi linh khí hội tụ, Lã Bất Phàm đứng sừng sững, khí chất ngạo nghễ toát ra từ mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt. Hắn không còn là một đệ tử bình thường, mà là người chủ trì nghi thức, là biểu tượng của Thiên Đạo Môn trong thời khắc hiện tại. Khuôn mặt tuấn tú của hắn ẩn chứa một sự tự phụ khó che giấu, đôi mắt sắc lạnh lướt qua đám đông, như một vị vua đang duyệt binh, đầy vẻ khinh thường và bất cần.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, trong bộ đạo bào giản dị, đứng lẫn vào đám đông phía xa, trông như hai đệ tử bình thường không mấy nổi bật. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, đôi mắt đen láy sâu thẳm quan sát mọi thứ với sự cảnh giác cao độ. Hắn cảm nhận được sự phô trương của Lã Bất Phàm, cũng như sự căng thẳng ngầm trong không khí. Không phải sự căng thẳng của nghi lễ thần thánh, mà là sự bất an của một điềm báo chẳng lành. 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn không chỉ cho phép hắn thấu hiểu cảnh vật, lòng người, mà còn cảm nhận được sự dao động của linh khí, của những sợi nhân quả vô hình đang đan xen.

"Thiên Đạo Môn ta, đại diện cho chân lý tu tiên, hôm nay tề tựu cầu phúc cho thiên hạ, trấn áp tà ma ngoại đạo!" Lã Bất Phàm cất tiếng, giọng nói vang dội, hùng hồn, từng lời như được khắc vào không khí, đầy vẻ tự phụ và kiêu căng. Hắn giơ cao một thanh kiếm ngọc, mũi kiếm chỉ thẳng lên trời, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi. Linh khí từ khắp nơi trong Đại Điện dường như bị hắn câu dẫn, cuộn xoáy quanh thân, tạo thành một vầng sáng chói lòa. Các phù văn cổ xưa trên nền đá bắt đầu sáng rực, lấp lánh như những vì sao trên mặt đất.

Tô Mạt Nhi khẽ rụt người lại, nắm chặt vạt áo Lâm Nhất. "Lâm Nhất ca, ta có dự cảm không lành, linh khí ở đây có gì đó sai sai." Nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự lo lắng, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ bất an. Nàng không có tu vi cao thâm như Lâm Nhất, nhưng trực giác của một người nhạy cảm với thiên nhiên đôi khi lại chính xác hơn cả những phép thuật cao siêu. Nàng cảm thấy một sự hỗn loạn ngầm bên dưới vẻ ngoài trang nghiêm, như một dòng nước ngầm đang chảy xiết dưới lớp băng mỏng.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, không nói gì. Hắn đã cảm nhận được điều đó từ trước. Linh khí trong Thiên Đạo Môn vốn dĩ thuần khiết, nhưng hôm nay lại pha lẫn một chút gì đó tạp nham, lạnh lẽo, như có thứ gì đó đang cố gắng xâm nhập, phá vỡ sự cân bằng. Lã Bất Phàm, trong sự tự phụ của mình, đã không nhận ra, hoặc cố tình phớt lờ. Hắn chỉ thấy quyền lực, thấy sự vinh quang mà nghi thức này mang lại, mà không thấy mầm mống họa tai đang nảy nở ngay dưới chân mình. Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Thiên Cơ Lão Nhân về 'vòng lặp bi kịch', và cảm thấy một sự bi tráng đang dần bao trùm lấy không gian. Sự kiên định trong lòng hắn càng thêm vững chắc, bởi hắn biết, một khi thảm họa ập đến, sự hỗn loạn sẽ không phân biệt kẻ mạnh người yếu.

Nghi thức tiếp tục. Tiếng tụng kinh của các trưởng lão vang vọng, hòa cùng tiếng chuông đồng ngân nga, tạo nên một âm hưởng hùng tráng. Lã Bất Phàm bắt đầu thi triển pháp quyết, từng ấn chú được hắn tung ra, linh khí trong Đại Điện càng cuộn xoáy dữ dội hơn. Ánh sáng từ các phù văn dưới chân hắn trở nên chói lòa, bao phủ lấy toàn bộ khu vực trung tâm. Hắn nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác linh khí tuôn chảy, cảm nhận quyền năng đang tràn ngập trong cơ thể mình. Trong khoảnh khắc đó, hắn tin rằng mình là trung tâm của vũ trụ, là người nắm giữ vận mệnh của Thiên Đạo Môn, thậm chí là của cả thiên hạ. Nhưng hắn không biết rằng, chính sự tự phụ ấy đã mở một cánh cửa vô hình, mời gọi một thứ gì đó tà ác hơn, cổ xưa hơn, đã chờ đợi hàng ngàn năm để thức tỉnh.

Lâm Nhất siết nhẹ tay Tô Mạt Nhi, đôi mắt hắn đột nhiên co lại. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo đột ngột ập đến, không phải từ bên ngoài, mà từ chính bên trong lòng đất, dưới nền Đại Điện. Mùi trầm hương bị thay thế bởi một mùi lưu huỳnh nồng nặc, khó chịu, và một thứ mùi tanh tưởi, như máu khô đã lâu năm. "Cẩn thận," hắn khẽ nói, kéo Tô Mạt Nhi lùi sâu hơn vào đám đông, hòa mình vào bóng râm của một cột trụ lớn. Hắn biết, thời khắc của sự thật, của sự hỗn loạn, đã đến.

***

Chính Ngọ. Mặt trời đang đứng bóng, nhưng bầu trời Thiên Đạo Môn đột nhiên tối sầm. Những đám mây đen kịt từ đâu kéo đến, che phủ ánh dương, tạo nên một cảnh tượng kỳ dị, như thể cả thiên địa đang cúi mình trước một tai ương. Tiếng chuông đồng ngân nga giờ đây biến thành tiếng gào thét thảm thiết của gió, mang theo một luồng âm khí lạnh lẽo thấu xương, khiến các đệ tử và tín đồ đang tham dự nghi thức không khỏi rùng mình.

Đúng lúc nghi thức 'Tế Thiên Cầu Phúc' đạt đỉnh điểm, khi Lã Bất Phàm đang chuẩn bị hoàn thành ấn quyết cuối cùng, một luồng âm khí đen kịt, đặc quánh như mực, từ bốn phương tám hướng ập thẳng vào Đại Điện. Âm khí ấy không chỉ là một luồng năng lượng đơn thuần, mà nó còn mang theo tiếng gào thét của vô số oan hồn, tiếng rên rỉ của những sinh linh đã chết, tạo nên một bản giao hưởng của sự chết chóc và tuyệt vọng. Cùng lúc đó, hàng trăm bóng người mặc áo đen, che kín mặt, xuất hiện như những bóng ma từ hư không, lao thẳng vào đám đông đang hoảng loạn. Hắc Y Nhân!

Không khí từ trang nghiêm, thanh tịnh lập tức chuyển thành hỗn loạn tột độ. Tiếng la hét kinh hoàng của các đệ tử và tín đồ vang vọng khắp Đại Điện. Tiếng nổ lớn xé toang không gian khi Hắc Y Nhân bắt đầu tấn công, pháp thuật tà ác bùng nổ, phá hủy mọi thứ trên đường đi của chúng. Mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi âm khí lạnh lẽo, mùi khét của linh khí bị phá hủy, và cả mùi máu tươi đột ngột xộc vào mũi, khiến ai nấy đều choáng váng. Kiến trúc Đại Điện rung chuyển dữ dội, những bức tường đá bắt đầu nứt vỡ, những trụ cột uy nghi lung lay sắp đổ.

"Không thể nào!" Một Trưởng Lão Thiên Đạo Môn gào lên, khuôn mặt khắc khổ giờ đây trắng bệch vì sợ hãi, ánh mắt thất thần nhìn cảnh tượng trước mặt. "Cấm thuật này... nó đã bị phong ấn từ Đại Tiên Chiến, tại sao lại xuất hiện ở đây?!" Ông ta không thể tin vào mắt mình, bởi thứ mà Hắc Y Nhân đang sử dụng không phải là pháp thuật thông thường, mà là một cấm thuật cổ xưa, đã từng gây ra kiếp nạn cho toàn bộ giới tu tiên cách đây 3000 năm.

Giữa cơn hỗn loạn, một Hắc Y Nhân cao lớn, khí tức mạnh nhất, bước ra từ trung tâm của luồng âm khí. Giọng nói hắn khàn đặc, vang vọng khắp Đại Điện, xuyên thấu vào tâm trí của từng người, như một lời phán quyết của tử thần. "Thiên Đạo Môn các ngươi đã ngủ quên quá lâu! Các ngươi tự xưng là chính đạo, nhưng lại chôn vùi sự thật, lãng quên bi kịch của tiền nhân! Hôm nay, Tàn Hồn Cổ Chiếm sẽ thức tỉnh, khơi lại cuộc chiến vĩnh hằng mà các ngươi đã cố chôn vùi!"

Hắn giơ tay lên, một viên Huyết Thạch cổ xưa, đen như mực, đỏ như máu, hiện ra trong lòng bàn tay. Từ viên Huyết Thạch, vô số luồng âm khí bùng nổ, biến ảo thành những tàn hồn cổ xưa, hình thù quái dị, gào thét xông vào các đệ tử và trưởng lão Thiên Đạo Môn. Những tàn hồn này không có hình thể cố định, chúng xuyên qua các pháp thuật phòng ngự, gặm nhấm linh khí, hút lấy sinh lực của những người trúng phải. Các đệ tử Thiên Đạo Môn chống cự trong vô vọng, nhiều người ngã xuống, linh khí bị rút cạn, hóa thành những cái xác khô héo.

Lã Bất Phàm, dù bị bất ngờ, nhưng vẫn là người có tu vi cao cường. Hắn gầm lên một tiếng, thanh kiếm ngọc trong tay bùng lên ánh sáng rực rỡ, chém tan một làn sóng tàn hồn đang lao tới. Nhưng ngay cả hắn cũng không thể che giấu sự kinh hoàng trong đôi mắt. Hắn đã quá tự phụ, đã quá tin vào sức mạnh của bản thân và sự vững chắc của Thiên Đạo Môn, mà không ngờ rằng mối hiểm họa lại đến một cách bất ngờ và tàn khốc đến vậy.

Lâm Nhất nhanh tay kéo Tô Mạt Nhi tránh né một làn sóng âm khí đang ập tới. Nàng run rẩy trong vòng tay hắn, đôi mắt to tròn long lanh ngấn nước vì sợ hãi. Hắn giữ chặt nàng, ánh mắt sắc bén quét khắp nơi, cố gắng nhận định tình hình. Hắn nhận ra, mục tiêu của Hắc Y Nhân không chỉ là phá hủy nghi thức, mà là dùng chính sinh linh trong Đại Điện để 'huyết tế', cung cấp năng lượng cho viên Huyết Thạch kia, đánh thức 'Tàn Hồn Cổ Chiếm' từ Đại Tiên Chiến. Đây chính là âm mưu mà Thiên Cơ Lão Nhân đã ám chỉ, một vòng lặp bi kịch cổ xưa đang được tái hiện. Hắn cảm thấy một sự phẫn nộ dâng trào trong lòng, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết để tìm ra điểm yếu của cấm thuật, tìm ra con đường sống sót cho những người xung quanh. 'Vô Tiên chi Đạo' không cho phép hắn quay lưng lại với sinh linh, dù hắn có đang yếu ớt đến đâu. Hắn phải hành động.

***

Trong Đại Điện, cảnh tượng càng lúc càng trở nên hỗn loạn và tuyệt vọng. Tiếng rên rỉ của người bị thương, tiếng gió rít mang theo âm khí, tiếng pháp thuật giao tranh dữ dội, tiếng đổ vỡ của kiến trúc hòa quyện vào nhau, tạo nên một khúc bi ca thảm thiết. Mây đen dày đặc trên bầu trời, không khí ngột ngạt đến khó thở, thỉnh thoảng có những tia sét xé toang màn đêm, chiếu sáng cảnh tượng địa ngục trần gian.

Lã Bất Phàm, dù bị bất ngờ và phẫn nộ, vẫn nhanh chóng trấn tĩnh. Hắn gầm lên một tiếng, toàn thân bùng phát linh khí. Kiếm ngọc trong tay hắn hóa thành một luồng sáng chói lòa, chém tan hàng loạt tàn hồn, đồng thời đẩy lùi những Hắc Y Nhân đang bao vây. Hắn thể hiện sức mạnh vượt trội của một thiên tài tu luyện, nhưng cũng lộ rõ sự tàn nhẫn và vô tâm khi bỏ mặc những đệ tử yếu hơn đang bị Hắc Y Nhân tấn công. Đối với hắn, những kẻ yếu kém chỉ là gánh nặng, là bia đỡ đạn để hắn thể hiện uy lực của mình. Hắn chỉ tập trung vào việc đối phó với Hắc Y Nhân chủ chốt, không màng đến sinh mạng của những người xung quanh.

Lâm Nhất chứng kiến cảnh tượng đó, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn. Phẫn nộ dâng trào trong lòng hắn, không phải vì Lã Bất Phàm mạnh hơn, mà vì sự vô nhân đạo, sự chà đạp lên sinh mạng vô tội của hắn. 'Tiên đạo tại tâm', hắn luôn tâm niệm. Nếu một người tu tiên không có lòng trắc ẩn, không biết bảo vệ những kẻ yếu thế, thì tu vi cao đến mấy cũng chỉ là một kẻ tà ma.

Hắn khẽ đẩy Tô Mạt Nhi vào một góc khuất an toàn hơn, dặn dò nàng giữ vững tâm thần. Rồi, Lâm Nhất bắt đầu di chuyển. Hắn không lao vào chiến đấu trực diện với Hắc Y Nhân, bởi hắn biết tu vi của mình hiện tại không cho phép. Thay vào đó, hắn vận dụng thân pháp linh hoạt, kết hợp với sự thấu hiểu sâu sắc về luân chuyển linh khí, để tạo ra các 'vùng an toàn' tạm thời. Hắn dùng một loại ấn quyết đặc biệt, không phải để tấn công, mà để thanh tẩy, để xua đi âm khí, tạo ra những khoảnh khắc ngắn ngủi cho các phàm nhân và đệ tử bị thương có thể thoát ra. Từng bước chân của hắn như lướt trên mặt đất, tránh né những đòn tấn công từ Hắc Y Nhân, đôi khi chỉ là một cái chạm nhẹ vào vai một đệ tử đang hoảng loạn, một cái đẩy nhẹ để giúp một phàm nhân tránh khỏi một tàn hồn đang lao tới.

Hắn không chiến đấu bằng kiếm pháp hay pháp thuật hùng tráng, mà chiến đấu bằng sự thấu hiểu, bằng lòng nhân ái. Mỗi hành động của hắn đều có mục đích, không gây ra thêm hỗn loạn, mà chỉ là để bảo vệ, để cứu vớt. Hắn không cần phô trương sức mạnh, bởi 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn là một con đường trầm tĩnh, nhưng hiệu quả đến lạ lùng.

Lã Bất Phàm, đang giao chiến ác liệt với Hắc Y Nhân chủ chốt, đột nhiên nhìn thấy Lâm Nhất đang 'can thiệp' vào trận chiến của hắn. Hắn thấy Lâm Nhất không chiến đấu, mà chỉ di chuyển qua lại, kéo những kẻ yếu kém ra khỏi vùng nguy hiểm. Trong mắt hắn, đó không phải là hành động cứu người, mà là sự cản trở, sự phá rối. Hắn cho rằng Lâm Nhất đang làm hắn phân tâm, đang làm suy yếu sức mạnh của hắn trong việc tiêu diệt kẻ thù.

"Kẻ yếu thì vĩnh viễn là gánh nặng! Tránh ra, Lâm Nhất! Ngươi đang cản đường ta tiêu diệt chúng! Mã Tam, ngăn hắn lại!" Lã Bất Phàm gầm lên, giọng nói đầy ngạo mạn, tức giận và mù quáng. Hắn không hiểu được ý nghĩa hành động của Lâm Nhất, chỉ thấy hắn đang làm vướng chân mình.

Mã Tam, một trong những tay sai hung hãn nhất của Lã Bất Phàm, ánh mắt lóe lên vẻ khát máu, lập tức tuân lệnh. Hắn bỏ qua những Hắc Y Nhân đang tấn công, lao thẳng về phía Lâm Nhất, vung một chưởng đầy sát khí. "Tiểu tử nhà ngươi, dám cản trở Lã đại nhân làm việc? Tìm chết!"

Lâm Nhất vừa cứu một đệ tử sắp bị tàn hồn nuốt chửng, vừa né tránh đòn đánh của Mã Tam một cách khéo léo. Hắn quay đầu lại, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Lã Bất Phàm, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy phẫn nộ, từng lời như khắc sâu vào không khí hỗn loạn. "Ngươi chỉ đang tiếp tay cho sự hỗn loạn! Tiêu diệt kẻ thù không có nghĩa là chà đạp lên sinh mạng vô tội! Ngươi không phải là người bảo hộ, ngươi là kẻ hủy diệt!"

Lời nói của Lâm Nhất như một nhát dao đâm thẳng vào sự tự phụ của Lã Bất Phàm. Hắn càng trở nên điên cuồng hơn, linh khí trong cơ thể bùng nổ mạnh mẽ, dồn ép Hắc Y Nhân chủ chốt, đồng thời vẫn giữ ánh mắt đầy thù hận về phía Lâm Nhất. Hắn không thể chấp nhận được rằng có kẻ dám chỉ trích hắn, đặc biệt là trong thời khắc mà hắn muốn chứng tỏ uy quyền tuyệt đối.

Trong khi Lã Bất Phàm lao vào chiến đấu bằng kiếm pháp sắc bén, Lâm Nhất vẫn tiếp tục di chuyển linh hoạt. Hắn đã nhận ra nguồn gốc của mọi hỗn loạn: viên Huyết Thạch cổ xưa đang tỏa ra năng lượng tà ác trong tay Hắc Y Nhân chủ chốt. Viên đá ấy không chỉ là vật dẫn, mà còn là một trái tim đen tối đang bơm sự chết chóc vào Đại Điện. Hắn biết, nếu không vô hiệu hóa nó, cuộc chiến này sẽ không bao giờ kết thúc, và Thiên Đạo Môn sẽ biến thành một lò mổ thực sự. Hắn phải tiếp cận nó, bằng mọi giá.

***

Trung tâm quảng trường Thiên Đạo Môn giờ đây đã biến thành một cảnh tượng tan hoang, hỗn độn, như thể tận thế đang đến gần. Những tiếng nổ long trời lở đất không ngừng vang lên, tiếng kiếm khí bén nhọn xé gió, tiếng gầm thét của Hắc Y Nhân, tiếng hét của Lã Bất Phàm, và cả tiếng thở dốc của Lâm Nhất hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh bi tráng của sự sống còn. Mùi máu tươi nồng nặc, mùi khói bụi mù mịt, hơi thở dốc của những người đang chiến đấu sinh tử, và mùi linh khí bị bóp méo khiến không gian trở nên ngột ngạt, căng thẳng tột độ. Trên bầu trời, mây đen bao phủ dày đặc, một luồng điện màu tím xẹt ngang, chiếu sáng cảnh tượng hỗn loạn bên dưới.

Lâm Nhất, sau khi né tránh thành công đòn đánh của Mã Tam và đẩy hắn ra xa, đã dồn toàn bộ sự chú ý vào viên Huyết Thạch cổ xưa đang tỏa ra năng lượng tà ác trong tay Hắc Y Nhân chủ chốt. Với sự thấu hiểu sâu sắc về 'Hư Không Chi Ấn' và những lời của Thiên Cơ Lão Nhân, hắn nhận ra viên Huyết Thạch này không chỉ là một pháp khí tà ác, mà nó còn là một phần của 'Hư Không Chi Ấn' – một dấu ấn của sự hỗn loạn đã gây ra Đại Tiên Chiến 3000 năm trước. Nó là liên kết trực tiếp với 'Tàn Hồn Cổ Chiếm', những tàn dư của quá khứ bi thảm đang bị Hắc Y Nhân lợi dụng để tái diễn thảm kịch.

Hắn hiểu rằng, phá hủy nó không phải là một giải pháp đơn thuần. Một khi Huyết Thạch nứt vỡ, nó sẽ giải phóng một nguồn năng lượng hỗn loạn khổng lồ, đủ sức hủy diệt cả Thiên Đạo Môn. Nhưng không phá hủy nó, Tàn Hồn Cổ Chiếm sẽ thức tỉnh hoàn toàn, và khi đó, không chỉ Thiên Đạo Môn mà toàn bộ thế giới tu tiên sẽ phải đối mặt với một kiếp nạn chưa từng có. Lâm Nhất phải đưa ra một lựa chọn, một lựa chọn giữa hai cái chết, và hắn chọn con đường của 'Vô Tiên chi Đạo' – không phải để đối kháng bằng sức mạnh, mà là để hóa giải, để thanh tẩy.

Hắn vận dụng 'Vô Tiên chi Đạo', không phải là công kích mà là sự hòa giải, sự thấu hiểu. Hắn không dùng linh khí để tấn công, mà dùng ý chí, dùng chân tâm để cảm nhận và điều hòa sự hỗn loạn trong Huyết Thạch. Hắn muốn vô hiệu hóa nó từ bên trong, biến sự hỗn loạn thành sự tĩnh lặng, biến tà khí thành linh khí, mặc dù hắn biết điều đó nguy hiểm đến nhường nào.

Lã Bất Phàm, đang giao chiến kịch liệt với Hắc Y Nhân chủ chốt, đột nhiên nhìn thấy Lâm Nhất đang tiếp cận Huyết Thạch. Hắn không hiểu được ý định của Lâm Nhất. Trong đầu hắn, Lâm Nhất hoặc là muốn phá hoại 'thành quả' (mặc dù là của địch) mà hắn sắp đoạt được, hoặc là muốn chiếm lấy Huyết Thạch để cường hóa bản thân. Tham vọng và sự mù quáng đã che mờ lý trí hắn. Hắn tin rằng Huyết Thạch này chứa đựng sức mạnh kinh thiên động địa, và hắn muốn thâu tóm nó để trở thành kẻ mạnh nhất, để thực sự "trấn áp tà ma ngoại đạo" theo cách của riêng hắn.

"Ngươi định làm gì? Cấm thuật này là của ta! Ta sẽ dùng nó để tiêu diệt Hắc Y Nhân và đoạt lấy sức mạnh của Tàn Hồn Cổ Chiếm!" Lã Bất Phàm gầm lên, giọng nói điên cuồng, đầy tham lam và sự tự mãn. Hắn bỏ qua Hắc Y Nhân chủ chốt, quay ngoắt lại, lao thẳng về phía Lâm Nhất, vung kiếm ngọc tung ra một chiêu thức cực mạnh, mang theo linh khí cuồn cuộn, ánh sáng chói lòa.

Lâm Nhất không hề quay đầu lại, hắn vẫn dồn toàn lực vào Huyết Thạch. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong tâm hồn, giữa việc tập trung vào âm mưu của Hắc Y Nhân và đối phó với sự cản trở điên cuồng của Lã Bất Phàm. Nhưng hắn biết mình không thể lùi bước. "Ngươi chỉ đang tiếp tay cho chúng! Đây là tàn hồn của Đại Tiên Chiến, không thể bị khơi dậy! Phá hủy nó mới là cách duy nhất!" Hắn đáp lại, giọng nói dứt khoát, quyết liệt, ánh mắt kiên định đến cùng cực. Hắn không muốn chiến đấu với Lã Bất Phàm, nhưng hắn sẵn sàng hy sinh để ngăn chặn một thảm họa còn lớn hơn.

Luồng linh khí từ kiếm của Lã Bất Phàm lao tới, Lâm Nhất buộc phải vừa hóa giải cấm thuật của Huyết Thạch, vừa vận dụng thân pháp để né tránh đòn công kích chí mạng. Từng sợi linh khí từ 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn len lỏi vào Huyết Thạch, cố gắng thanh tẩy, cố gắng hóa giải. Cùng lúc đó, hắn cảm nhận được lưỡi kiếm sắc lạnh của Lã Bất Phàm đang chém tới sát sườn.

Tô Mạt Nhi, từ xa, chứng kiến tất cả. Nàng sợ hãi tột độ, nhưng trong ánh mắt ngấn lệ của nàng, lại pha lẫn sự khâm phục vô bờ bến. Nàng thấy Lâm Nhất đang làm điều mà không ai dám làm, đang đứng giữa lằn ranh sinh tử, không vì bản thân mà vì toàn bộ sinh linh. Nàng không chút do dự, dồn toàn bộ sức lực, lao về phía Lâm Nhất, muốn dùng thân mình che chắn cho hắn, dù biết rằng điều đó là vô ích. "Lâm Nhất ca!" Nàng gào lên, tiếng gọi lạc đi trong tiếng nổ.

Lâm Nhất, cảm nhận được sự hy sinh của Tô Mạt Nhi, trong khoảnh khắc đó, hắn đã làm một quyết định cuối cùng. Hắn dồn toàn bộ chân tâm, toàn bộ ý chí, toàn bộ 'Vô Tiên chi Đạo' vào Huyết Thạch, không còn chút lưu luyến nào.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.

Huyết Thạch cổ xưa không thể chịu đựng được sự đối kháng giữa tà khí cổ xưa và chân tâm thuần khiết của Lâm Nhất. Nó nứt vỡ thành trăm mảnh, không phải là một sự hủy diệt đơn thuần, mà là một sự giải phóng hỗn loạn. Một luồng âm khí và linh khí khổng lồ, đen đặc và chói lòa, bùng nổ từ trung tâm quảng trường, quét đi mọi thứ trên đường đi của nó. Đại Điện Thiên Đạo Môn không thể chịu đựng thêm nữa, sụp đổ hoàn toàn trong tiếng gầm rú của đất trời.

Lâm Nhất và Lã Bất Phàm, cả hai đều bị cuốn vào tâm điểm của vụ nổ, thân ảnh của họ biến mất trong màn khói bụi và năng lượng hỗn loạn. Tô Mạt Nhi, chỉ kịp tới mép vùng nổ, bị chấn động văng ra xa, rơi vào bất tỉnh.

Cả Thiên Đạo Môn, một biểu tượng của sự vĩnh cửu, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, chìm trong màn khói bụi và âm khí còn sót lại. Mây đen vẫn quần vũ trên bầu trời, như một lời ai oán cho số phận của một môn phái, và có lẽ, cho cả một thời đại. Giữa sự hỗn loạn và tuyệt vọng ấy, không ai biết được, liệu có ai sống sót. Nhưng một điều chắc chắn, vòng lặp bi kịch đã bị Lâm Nhất can thiệp, và con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn đã để lại một dấu ấn không thể phai mờ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ