Vô tiên chi đạo
Chương 156

Hồng Trần Vỡ Nát: Đạo Cứu Sinh Và Nghiệt Ngã Của Quyền Lực

3302 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp hậu quả của cliffhanger chương 155, miêu tả sự hỗn loạn và tàn phá tại Thiên Đạo Môn sau khi Huyết Thạch vỡ tan và Tàn Hồn Cổ Chiếm bùng nổ.,Khắc họa rõ nét sự đối lập tư tưởng và hành động giữa Lâm Nhất và Lã Bất Phàm: Lâm Nhất tập trung bảo vệ người vô tội, Lã Bất Phàm ưu tiên kiểm soát tình hình và duy trì quyền lực, sẵn sàng hy sinh.,Làm nổi bật 'Vô Tiên chi Đạo' của Lâm Nhất thông qua hành động cứu người, khẳng định con đường của hắn không phải là trốn tránh mà là dấn thân vào hồng trần để bảo vệ sự sống.,Tô Mạt Nhi tiếp tục là điểm tựa tinh thần và người hỗ trợ đắc lực cho Lâm Nhất trong tình thế nguy nan.,Củng cố mối đe dọa của Hắc Y Nhân và sự liên hệ của Tàn Hồn Cổ Chiếm với Đại Tiên Chiến 3000 năm trước.,Dẫn dắt Lâm Nhất và những người được cứu thoát ra khỏi vùng nguy hiểm, đồng thời đặt ra câu hỏi về tương lai của 'tiên đạo' và sự cần thiết của một hướng đi mới, chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ với Thiên Cơ Lão Nhân.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lã Bất Phàm, Hắc Y Nhân, Các Đệ Tử Thiên Đạo Môn, Phàm Nhân
Mood: Tense, chaotic, emotional, contrasting, resolute, somber, philosophical
Kết chương: [object Object]

Tiếng nổ kinh thiên động địa như xé toạc cả đất trời, chấn động đến tận những tầng sâu thẳm của nhân tâm, cuốn phăng đi mọi trật tự, mọi ảo ảnh về sự bình yên. Màn khói bụi cuồn cuộn như sóng thần, nuốt chửng Đại Điện Thiên Đạo Môn, biến nơi từng là biểu tượng của uy nghi, quyền lực và sự vĩnh cửu thành một hố đen của hỗn loạn và hủy diệt. Trong cái khoảnh khắc mà thời gian dường như ngưng đọng ấy, Lâm Nhất cảm thấy như linh hồn mình bị giằng xé, bị cuốn vào một cơn lốc xoáy của năng lượng, giữa sự phẫn nộ của tà khí cổ xưa và ánh sáng yếu ớt của chân tâm mà hắn đã dồn nén.

Hắn choáng váng, cơ thể đau nhức như muốn nát vụn, từng thớ thịt, từng kinh mạch đều run rẩy trước sức ép của vụ nổ. Khi ý thức dần quay trở lại, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn từ từ mở ra, chỉ thấy một màu đỏ quạch của bụi đất và máu tươi, cùng với một mảng đen kịt của khói tàn. Hắn ho khù khụ, cố gắng gượng dậy, từng động tác đều nặng nề như thể đang mang theo cả ngàn cân sức nặng. Khứu giác của hắn bị tấn công bởi mùi khói bụi nồng nặc, mùi lưu huỳnh khét lẹt từ những vết nứt địa nhiệt mới hình thành, và ghê rợn hơn cả là mùi máu tươi tanh nồng quyện lẫn mùi âm khí lạnh lẽo, đậm đặc đến mức có thể cảm nhận được qua từng nhịp thở.

Trước mắt Lâm Nhất là một cảnh tượng địa ngục trần gian. Đại Điện Thiên Đạo Môn đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại những tảng đá vụn vỡ, những cột trụ gãy đổ nằm ngổn ngang, vương vãi khắp nơi. Từng luồng linh khí cuộn trào như bão tố, nhưng không phải là linh khí trong lành của tu tiên, mà là thứ năng lượng hỗn loạn, giằng xé giữa chính khí và tà khí, giữa sự sống và cái chết. Âm khí từ Tàn Hồn Cổ Chiếm lan tỏa, nặng nề và đáng sợ, như một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt sinh khí của vạn vật. Nó không ngừng hút lấy sức sống, biến cảnh vật xung quanh thành một màu u ám, ảm đạm. Tiếng gào thét của Tàn Hồn Cổ Chiếm không còn là tiếng vọng mơ hồ, mà là một âm thanh vật chất, vọng khắp không gian, xuyên thấu vào màng nhĩ, khiến tâm trí người nghe chao đảo, những kẻ yếu vía thì ôm đầu gào thét trong tuyệt vọng.

Phàm nhân và đệ tử cấp thấp nằm la liệt trên mặt đất. Một số may mắn chỉ bị thương nặng, máu chảy lênh láng, tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên giữa tiếng nổ và tiếng gầm thét. Nhưng nhiều người khác, đôi mắt đã trống rỗng, hơi thở đã tắt lịm, thân thể co quắp trong những tư thế đau đớn, vĩnh viễn không thể tỉnh dậy. Ánh sáng nhập nhoạng xuyên qua màn khói bụi, chỉ đủ để khắc họa những gương mặt hoảng loạn, những ánh mắt vô hồn và những bàn tay vô vọng vươn ra cầu cứu. “Đây là ‘tiên đạo’ ư? Để đạt được sức mạnh mà bất chấp tất cả sao?” Lâm Nhất thầm nhủ, giọng nói khản đặc như đang tự vấn chính mình, như đang chất vấn cả một thế giới. Trái tim hắn quặn thắt, một nỗi đau xót vô hạn dâng lên, không phải vì vết thương thể xác, mà vì sự tàn khốc của cảnh tượng trước mắt.

Hắn cố gắng tìm kiếm Tô Mạt Nhi. Đôi mắt hắn đảo nhanh, xuyên qua những bóng hình lay động và những tia sáng le lói. Rồi hắn thấy nàng. Tô Mạt Nhi, dù khuôn mặt thanh tú đã lấm lem bụi đất, mái tóc tết gọn gàng giờ đã xổ tung, quần áo rách rưới, nhưng vẫn kiên cường đến lạ. Nàng đang cố gắng che chắn cho ba đứa trẻ phàm nhân nhỏ tuổi, thân hình nhỏ nhắn gồng mình chịu đựng những rung chấn, những luồng khí lạnh lẽo từ Tàn Hồn Cổ Chiếm. Một vết thương ở cánh tay nàng đang rỉ máu, nhưng nàng dường như không hề cảm thấy đau đớn, ánh mắt trong veo vẫn kiên định nhìn về phía Lâm Nhất, tràn ngập sự lo lắng và một niềm tin vô bờ bến.

“Lâm Nhất ca!” Nàng gọi, giọng nói líu lo thường ngày giờ đã khàn đặc, nhưng vẫn đủ để xuyên qua tiếng gào thét của Tàn Hồn và tiếng đổ nát, “Mau giúp bọn họ!” Nàng chỉ tay về phía những phàm nhân và đệ tử đang quằn quại trong đau đớn.

Lâm Nhất không cần nàng phải nói thêm. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được nỗi tuyệt vọng bao trùm. Hắn nhanh chóng trấn tĩnh tâm thần, một tay đưa lên chạm vào chuỗi hạt bồ đề nơi cổ tay. Chuỗi hạt tỏa ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ, thanh tịnh, xua tan đi một phần âm khí đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí hắn, đồng thời giúp hắn lấy lại sự bình tĩnh cần thiết. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí ôn hòa của ‘Vô Tiên chi Đạo’ đang lưu chuyển trong cơ thể. Hắn không có thời gian để suy nghĩ về Lã Bất Phàm, hay về những kẻ Hắc Y Nhân vẫn đang lẩn khuất trong bóng tối. Trước mắt hắn, là những sinh linh bé nhỏ đang cận kề cái chết, là những tiếng rên la cầu cứu không ngừng.

Với một quyết tâm không gì lay chuyển, hắn lao vào giữa hiểm nguy. Dáng người gầy gò, thanh thoát của hắn thoắt ẩn thoắt hiện giữa những đống đổ nát, như một bóng chim giữa bão tố. Hắn nâng đỡ những người bị thương, đôi tay nhẹ nhàng nhưng kiên định, ánh mắt trầm tư nhưng đầy lòng trắc ẩn. Hắn dùng linh khí ôn hòa của mình tạo ra những lớp bảo vệ tạm thời, một màn sáng mờ ảo bao bọc lấy những phàm nhân và đệ tử yếu ớt, cố gắng ngăn cản âm khí xâm nhập và giảm bớt sự đau đớn cho họ. Hắn không ngừng dẫn họ tránh xa những khu vực nguy hiểm, nơi mà Lã Bất Phàm và vài tên Hắc Y Nhân cốt cán đang giao chiến điên cuồng.

Lã Bất Phàm, đúng như dự đoán, vẫn đang chiến đấu như một con thú bị thương. Hắn không quan tâm đến những người xung quanh, ánh mắt hắn lạnh lùng và đầy sát khí, chỉ tập trung vào những kẻ Hắc Y Nhân đang tìm cách lợi dụng sự hỗn loạn để thoát thân hoặc hoàn thành nốt âm mưu nào đó. Kiếm ngọc của hắn vung lên, từng chiêu thức đều mang theo sức mạnh kinh thiên động địa, quét sạch mọi thứ trên đường đi. Hắn gầm lên những tiếng đầy phẫn nộ và tham lam, như một kẻ điên đang cố gắng giành giật lại món đồ chơi quý giá đã bị cướp mất. Đối với hắn, những sinh mạng đang quằn quại dưới chân chỉ là những con kiến, những vật cản trên con đường thâu tóm sức mạnh của Tàn Hồn Cổ Chiếm và củng cố quyền lực của mình. Hắn tin rằng Huyết Thạch đã vỡ, nhưng Tàn Hồn Cổ Chiếm vẫn tồn tại, và hắn phải là kẻ đầu tiên kiểm soát được nó. “Kẻ yếu thì vĩnh viễn là kẻ yếu, không thể mơ tưởng đến tiên đạo! Ngăn cản ta chính là tử lộ!” Hắn gào lên, tiếng nói vang vọng giữa tiếng gầm thét của Tàn Hồn, như một lời tuyên bố tàn nhẫn, lạnh lùng đến tận xương tủy.

Lâm Nhất buông một đệ tử Thiên Đạo Môn đang hấp hối xuống đất, ánh mắt phẫn nộ hướng về Lã Bất Phàm. Trái tim hắn như bị bóp nghẹt bởi sự tàn nhẫn và vô cảm của kẻ mà hắn từng nghĩ là một tu sĩ chân chính. Hắn không thể tin rằng một người mang danh là chưởng môn tương lai của Thiên Đạo Môn lại có thể lạnh lùng đến vậy. Sự giằng xé trong nội tâm hắn càng trở nên dữ dội. Hắn đã luôn tin vào một 'tiên đạo' chân chính, một con đường tu thân dưỡng tính, hướng đến sự hòa hợp và lòng nhân ái. Nhưng những gì hắn đang chứng kiến lại là sự tha hóa, là lòng tham và sự tàn bạo ẩn dưới lớp vỏ bọc của 'chính đạo'. Liệu tiên đạo chân chính có thực sự tồn tại, hay chỉ là một ảo ảnh xa vời trong hồng trần gian nan này?

Tuy nhiên, hắn không có thời gian cho sự hoài nghi. Một luồng năng lượng cuồng bạo từ trận pháp phong tỏa mà Lã Bất Phàm đang thiết lập xung quanh Vô Cực Tháp đột nhiên bùng lên, quét ngang qua, suýt chút nữa đã cướp đi sinh mạng của đệ tử yếu ớt đó. Lâm Nhất không chút do dự, hắn tạo ra một tấm chắn linh khí màu ngọc bích, trong suốt và kiên cố, bao bọc lấy thân thể run rẩy của đệ tử. Luồng năng lượng va vào tấm chắn, tạo ra một âm thanh chói tai, nhưng không thể xuyên thủng.

Cùng lúc đó, hắn rút Phù Trần Mộc từ bên hông, vẫy nhẹ. Từng sợi tơ trắng từ Phù Trần Mộc bay ra, len lỏi vào không khí, làm suy yếu một phần năng lượng âm khí đang hút lấy sinh khí của đệ tử. Dù không thể chữa lành vết thương, nhưng ít nhất, nó cũng giúp làm chậm quá trình suy kiệt, cho đệ tử thêm một chút thời gian. Hắn nhìn Lã Bất Phàm, ánh mắt tràn ngập sự thất vọng, nhưng sâu thẳm trong đó vẫn ẩn chứa một ngọn lửa kiên định. Hắn biết, con đường 'Vô Tiên' của hắn không phải là trốn tránh, mà là dấn thân, là dùng chính hành động để chứng minh giá trị của lòng nhân ái và sự sống.

Lã Bất Phàm, trong cơn điên cuồng, đã không nhận thấy hành động của Lâm Nhất. Hắn đang dốc toàn lực để phong tỏa Vô Cực Tháp, bởi vì Tàn Hồn Cổ Chiếm, sau khi Huyết Thạch vỡ, không bị tiêu diệt hoàn toàn mà đã biến thành một luồng ý niệm khổng lồ, đang cố gắng xâm nhập vào các tầng của Vô Cực Tháp để tìm kiếm một thứ gì đó. Có lẽ là một phần ký ức, một mảnh linh hồn, hay một món bảo vật nào đó đã bị phong ấn từ thời Đại Tiên Chiến. Tiếng gió rít bên ngoài tháp mang theo những tiếng gào thét yếu ớt của Tàn Hồn, tiếng vọng của bước chân vô định trong không gian rộng lớn, tiếng va chạm của pháp bảo và tiếng gầm của yêu thú ảo ảnh – những tàn dư của quá khứ đang sống lại. Mùi đá lạnh, mùi linh khí hỗn loạn, mùi máu tươi và mùi đất lạ từ các cảnh giới ảo ảnh bên trong tháp trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí áp lực, căng thẳng và đầy thử thách.

Lã Bất Phàm gầm lên, từng luồng linh lực hùng hậu từ cơ thể hắn phun trào, tạo thành những sợi xích vàng rực, quấn quanh Vô Cực Tháp. Hắn không ngần ngại hy sinh những đệ tử đang cố gắng tiếp cận để hỗ trợ, bởi vì những luồng năng lượng phụt ra từ trận pháp phong tỏa đang gây sát thương nghiêm trọng cho những ai đến gần. Một đệ tử trẻ tuổi, khuôn mặt thư sinh vẫn còn vương nét sợ hãi, bị thương nặng sau một đòn phản phệ của trận pháp, bò đến chân Lã Bất Phàm cầu cứu. Hắn run rẩy vươn tay, cố gắng nắm lấy vạt áo chưởng môn tương lai, đôi mắt ngấn lệ cầu xin sự sống. Nhưng Lã Bất Phàm chỉ lướt qua hắn với ánh mắt lạnh lùng, vô cảm, như nhìn một vật vô tri. Hắn thậm chí còn không dừng lại một khắc, tiếp tục dồn sức mạnh vào trận pháp, lời nói của hắn vang vọng: “Kẻ yếu thì vĩnh viễn là kẻ yếu, không thể mơ tưởng đến tiên đạo! Ngăn cản ta chính là tử lộ!”

Lời nói ấy như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim Lâm Nhất. Hắn đã thấy quá nhiều sự tàn nhẫn, quá nhiều cảnh sinh ly tử biệt trong hồng trần gian nan này. Nhưng chứng kiến một kẻ mang danh 'chính đạo' lại có thể vô tâm đến vậy, lại một lần nữa khiến hắn phải suy nghĩ về ý nghĩa đích thực của tu tiên. “Nhân sinh hữu tình, vạn vật hữu linh…” Hắn lẩm bẩm, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên trán đệ tử trẻ tuổi đang hấp hối, truyền vào một chút linh khí ôn hòa, cố gắng xoa dịu nỗi đau của hắn. Hắn không thể cứu sống tất cả, nhưng hắn có thể xoa dịu, có thể bảo vệ những sinh linh yếu ớt khỏi sự tàn bạo của thế gian.

Thế giới xung quanh vẫn đang hỗn loạn, nhưng trong khoảnh khắc đó, Lâm Nhất cảm thấy một sự tĩnh lặng kỳ lạ trong tâm hồn. Hắn biết mình không thể thay đổi Lã Bất Phàm, không thể thay đổi sự mù quáng của lòng tham. Nhưng hắn có thể thay đổi cách mình đối diện với nó. Con đường 'Vô Tiên' của hắn không phải là để chiến đấu với kẻ thù bên ngoài, mà là để chiến đấu với sự vô cảm, với lòng ích kỷ và sự tàn nhẫn đang ăn mòn nhân tính. Hắn phải trở thành ánh sáng, dù chỉ là một đốm lửa nhỏ, giữa đêm tối của sự hủy diệt.

Khi hỗn loạn tạm lắng xuống, và Lã Bất Phàm đã tạm thời phong tỏa được Vô Cực Tháp, Lâm Nhất biết đã đến lúc phải rời đi. Hắn đã cứu được một số phàm nhân và vài đệ tử Thiên Đạo Môn cấp thấp, những người may mắn sống sót sau vụ nổ và không bị cuốn vào vòng xoáy chiến đấu của Lã Bất Phàm. Với dáng vẻ mệt mỏi nhưng kiên định, Lâm Nhất cõng một đứa trẻ phàm nhân bé bỏng trên lưng, bàn tay nắm chặt tay một đệ tử Thiên Đạo Môn bị thương đang run rẩy. Đứa trẻ trên lưng hắn, dù vẫn còn sợ hãi, nhưng đã ngủ thiếp đi trong vòng tay ấm áp của hắn, hơi thở đều đặn và nhẹ nhàng. Hắn cảm nhận sự sống bé nhỏ đang dựa vào mình, một gánh nặng nhưng cũng là một niềm tin, một lẽ sống.

Tô Mạt Nhi, khuôn mặt lấm lem nhưng ánh mắt vẫn trong trẻo, bước đi bên cạnh hắn. Nàng lặng lẽ băng bó vết thương cho những người được cứu, đôi bàn tay thoăn thoắt và khéo léo. Trên khuôn mặt nàng, nỗi lo lắng cho Lâm Nhất vẫn hiện rõ, nhưng còn có cả sự ngưỡng mộ vô bờ bến. Nàng đã chứng kiến tất cả, đã thấy hắn không quản hiểm nguy lao vào giữa tâm bão, không vì bất kỳ danh lợi hay sức mạnh nào, mà chỉ vì muốn bảo vệ những sinh linh yếu ớt. Một nhóm nhỏ những người sống sót khác, ánh mắt vẫn còn thất thần, bước theo sau họ, như những bóng ma lạc lối giữa hoang tàn.

Rìa Thiên Đạo Môn giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, chìm trong màn khói bụi và âm khí còn sót lại. Ngọn lửa vẫn đang bùng cháy từ những phần còn lại của Đại Điện, bốc lên những cột khói đen đặc, như những lời than khóc vô vọng của một quá khứ đã lụi tàn. Tiếng gào thét của Tàn Hồn Cổ Chiếm vẫn vọng lại từ xa, yếu ớt hơn nhưng vẫn đầy ám ảnh, như một lời nhắc nhở về mối hiểm họa vẫn còn đó. Lã Bất Phàm vẫn đang điên cuồng chiến đấu, cố gắng kiểm soát thứ sức mạnh mà hắn tin là của mình.

Lâm Nhất dừng lại một chút, quay đầu nhìn lại cảnh tượng tang thương phía sau. Bầu trời xám xịt, không khí nặng nề, mang theo mùi khói tàn, mùi đất đá và cả mùi mồ hôi, sợ hãi. Tâm hồn hắn tràn ngập nỗi đau xót, một nỗi bi ai vô hạn cho số phận của Thiên Đạo Môn, và cho cả một thời đại. “Tiên đạo chân chính… liệu có còn tồn tại trong những kẻ như hắn?” Hắn thì thầm, giọng nói trầm buồn, mang theo một nỗi hoài nghi sâu sắc.

Tô Mạt Nhi, thấy hắn trầm ngâm, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay còn lại của hắn, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào hắn, tràn đầy sự chân thành. “Lâm Nhất ca, huynh đã làm rất tốt. Huynh đã cứu sống rất nhiều người.” Lời nói của nàng như một dòng suối mát lành, xoa dịu phần nào nỗi đau trong lòng hắn. Nàng không nói nhiều, nhưng sự ủng hộ và niềm tin của nàng là điểm tựa vững chắc nhất cho hắn lúc này.

Lâm Nhất hít thở sâu, cố gắng xua đi những cảm xúc tiêu cực đang vây lấy mình. Hắn vuốt nhẹ mái tóc rối bời của đứa trẻ trên lưng, cảm nhận sự sống bé nhỏ đang dựa vào mình. Hắn biết, sự bùng nổ của Tàn Hồn Cổ Chiếm và sự phá hủy của Thiên Đạo Môn sẽ có tác động sâu rộng đến cục diện thế giới tu tiên, không chỉ là một sự kiện cục bộ. Lã Bất Phàm sẽ trở thành một đối thủ nguy hiểm hơn, không chỉ về sức mạnh mà còn về sự tàn nhẫn và lòng tham vọng không đáy. Nhưng con đường 'Vô Tiên' của hắn, đặt trọng tâm vào lòng trắc ẩn và sự sống, sẽ là chìa khóa để đối phó với những mối hiểm họa cổ xưa và những tàn dư của 'Chân Đạo' đã suy tàn, khác biệt hoàn toàn với các môn phái truyền thống. Sự kiện này đã đẩy hắn vào một con đường không thể quay đầu, một con đường mà hắn phải đi để tìm kiếm Thiên Cơ Lão Nhân, để giải đáp những bí ẩn về 'Đại Tiên Chiến' và con đường tu tiên chân chính.

"Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán." Hắn khẽ thở dài, rồi quay lưng lại với tàn tích của Thiên Đạo Môn, bước chân kiên định hướng về phía chân trời xám xịt. Con đường phía trước còn dài, còn đầy gian nan, nhưng hắn không còn cô độc. Hắn có Tô Mạt Nhi, có những sinh linh mà hắn đã cứu giúp, và quan trọng nhất, hắn có "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình, một con đường mà tiên đạo không nằm ở thần thông hay quyền lực, mà ẩn chứa trong chính chân tâm và lòng nhân ái của con người. Hắn biết, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chính chân tâm ấy, sẽ dẫn lối hắn vượt qua hồng trần muôn mặt.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ