Vô tiên chi đạo
Chương 157

Quyết Định Giữa Hủy Diệt và Hy Vọng: Âm Mưu Cuối Cùng

4932 từ
Mục tiêu: Khắc họa âm mưu của Hắc Y Nhân đạt đến cao trào, không chỉ gây thiệt hại cho Thiên Đạo Môn mà còn đe dọa phạm vi rộng lớn hơn.,Đẩy Lâm Nhất vào tình thế hiểm nghèo, buộc hắn phải đưa ra một quyết định cực kỳ khó khăn, có thể phải trả giá lớn, để cứu vãn tình hình.,Làm nổi bật sự kiên định của Lâm Nhất với 'Vô Tiên chi Đạo' thông qua hành động dấn thân và sự chấp nhận rủi ro vì người khác.,Tiếp tục củng cố sự đối lập giữa 'tiên đạo' mục ruỗng và con đường chân chính mà Lâm Nhất theo đuổi.,Tạo tiền đề mạnh mẽ cho cuộc gặp gỡ với Thiên Cơ Lão Nhân trong Chương 160, khi Lâm Nhất cần lời giải đáp và định hướng.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lã Bất Phàm, Hắc Y Nhân, Các Đệ Tử Thiên Đạo Môn, Phàm Nhân
Mood: Tense, somber, determined, contemplative, full of sacrifice and hope.
Kết chương: [object Object]

Chân tâm ấy, tựa như một ngọn đèn leo lét giữa bão tố hồng trần, vẫn kiên định soi rọi bước đường Lâm Nhất. Hắn quay lưng lại với tàn tích của Thiên Đạo Môn, nơi từng là biểu tượng của tiên đạo uy nghiêm, giờ chỉ còn là một vết sẹo nhức nhối trên mặt đất, một minh chứng cho sự mục ruỗng từ bên trong và sự tàn phá từ bên ngoài. Bước chân hắn, dù còn nặng trĩu mệt mỏi, nhưng đã nhuốm thêm phần kiên định. Con đường phía trước còn dài, còn đầy gian nan, nhưng hắn không còn cô độc. Hắn có Tô Mạt Nhi, có những sinh linh mà hắn đã cứu giúp, và quan trọng nhất, hắn có "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình, một con đường mà tiên đạo không nằm ở thần thông hay quyền lực, mà ẩn chứa trong chính chân tâm và lòng nhân ái của con người. Hắn biết, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chính chân tâm ấy, sẽ dẫn lối hắn vượt qua hồng trần muôn mặt.

Bình minh hé rạng, nhưng không mang theo ánh sáng hy vọng mà chỉ phơi bày sự tàn phá khủng khiếp của Thiên Đạo Môn một cách trần trụi hơn. Một màn sương mù nhẹ nhàng vương vấn, lờ mờ che phủ những đổ nát hoang tàn, biến cảnh vật vốn đã bi thương càng trở nên hư ảo, như một bức tranh thủy mặc của sự tuyệt vọng. Cả một đêm hỗn loạn đã qua đi, để lại phía sau là ngổn ngang gạch đá, gỗ mục, và những mảnh vỡ vụn của một thời vàng son. Đại điện Thiên Đạo Môn, nơi từng diễn ra nghi thức "Tế Thiên Cầu Phúc" trang trọng, giờ chỉ còn là một hố đen sâu hoắm, miệng vết thương khổng lồ trên da thịt của ngọn núi. Tiếng than khóc yếu ớt của những người còn sống sót, bị vùi lấp dưới đống đổ nát hoặc bị thương nặng, hòa lẫn vào tiếng đá vụn lạo xạo khi chúng tiếp tục lở xuống từ những cấu trúc lung lay, tạo nên một bản giao hưởng bi ai của sự hủy diệt.

Mùi khói cay nồng vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện chặt lấy mùi máu tanh và thứ âm khí nồng đậm, ẩm ướt, khiến lồng ngực mỗi khi hít thở đều cảm thấy nặng nề, khó chịu. Lâm Nhất, với đứa trẻ phàm nhân vẫn ngủ yên trên lưng, và Tô Mạt Nhi bên cạnh, cùng với nhóm nhỏ những người sống sót khác, đang cẩn trọng từng bước, cố gắng tìm kiếm thêm những mảnh đời còn sót lại giữa hoang tàn. Đôi mắt hắn, dù thấm mệt vì cả đêm không ngủ, vẫn sắc bén quét qua từng ngóc ngách, từng kẽ hở, không bỏ qua bất kỳ dấu hiệu nhỏ nào của sự sống. Tô Mạt Nhi, khuôn mặt lấm lem bùn đất và vài vết xước nhỏ, vẫn không ngừng băng bó cho những đệ tử Thiên Đạo Môn bị thương, đôi tay thoăn thoắt và khéo léo. Nỗi lo lắng cho Lâm Nhất vẫn hiện rõ trong đôi mắt trong veo của nàng, nhưng sâu thẳm hơn, là một sự ngưỡng mộ không lời. Nàng đã chứng kiến sự dũng cảm và lòng trắc ẩn của hắn, thứ ánh sáng hiếm hoi giữa đêm đen hỗn loạn.

Bất chợt, một cảm giác lành lạnh bất thường xuyên qua lớp đạo bào vải thô, thấm vào da thịt Lâm Nhất. Không phải cái lạnh của sương sớm, cũng không phải sự buốt giá của âm khí tàn dư, mà là một thứ cảm giác ghê rợn hơn, như có thứ gì đó đang len lỏi, hút cạn sự sống từ lòng đất. Hắn dừng lại, đôi mắt trầm tư khẽ nheo lại, linh giác bén nhạy của một đạo sĩ đã tôi luyện qua bao gian nan tức khắc bùng lên, lan tỏa ra xung quanh.

"Lâm Nhất, huynh không sao chứ?" Tô Mạt Nhi khẽ hỏi, giọng nàng chứa đựng sự lo lắng, "Linh khí ở đây đang dần biến chất... Thật đáng sợ." Nàng cũng cảm nhận được sự thay đổi, nhưng không thể lý giải rõ ràng như Lâm Nhất.

Hắn không trả lời ngay, mà từ từ cúi người xuống, bàn tay chạm nhẹ vào một vết nứt kéo dài trên mặt đất. Vết nứt ấy, đen kịt và sâu hoắm, như một vết thương rách toác trên da thịt của Thiên Đạo Môn. Từ bên trong vết nứt, một luồng âm khí đen đặc, cô đọng hơn cả những gì hắn từng cảm nhận từ Tàn Hồn Cổ Chiếm, đang âm thầm lan tỏa, không phải bốc lên trời mà là ngấm sâu xuống lòng đất. Hắn nhắm mắt lại, linh giác như những xúc tu vô hình, thăm dò vào sâu trong mạch đất. Hơi thở hắn dần trở nên nặng nề, khuôn mặt hiện lên vẻ căng thẳng tột độ.

"Không đơn giản là tàn dư," Lâm Nhất khẽ thì thầm, giọng nói trầm buồn, mang theo sự nghiêm trọng chưa từng có. Hắn mở mắt ra, nhìn Tô Mạt Nhi, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên tia cảnh giác. "Hắc Y Nhân đã gieo một hạt mầm khác... một cánh cổng đang dần mở ra."

Lời nói của hắn như một lưỡi dao sắc lạnh, cắt xuyên qua màn sương mù và sự hỗn loạn, gieo thêm một nỗi bất an mới vào lòng những người còn sống sót. Hạt mầm? Cánh cổng? Chúng là gì? Tô Mạt Nhi tái mặt, nàng chưa bao giờ thấy Lâm Nhất nghiêm trọng đến vậy, ngay cả khi đối mặt trực tiếp với Lã Bất Phàm hay Tàn Hồn Cổ Chiếm. Cái cảm giác lạnh lẽo, ghê rợn mà nàng cảm nhận được giờ đây có một cái tên, một hình thù, và nó còn đáng sợ hơn cả sự hủy diệt đã diễn ra.

Lâm Nhất không đợi ai hỏi thêm, hắn đã hiểu rõ hơn ai hết. Luồng âm khí này không phải là sự bộc phát ngẫu nhiên, mà là một sự chuyển hóa có chủ đích, một âm mưu được tính toán kỹ lưỡng. Chúng không chỉ muốn phá hủy Thiên Đạo Môn, mà còn muốn làm ô uế, biến chất cả địa mạch nơi đây. Hắn đã đọc qua những ghi chép cổ xưa trong Kinh Thư Vô Tự, về những cấm thuật cổ đại có khả năng biến đổi bản chất của một vùng đất, biến linh mạch thành âm mạch, khiến sự sống không thể tồn tại. Đây chính là một trong số đó.

Hắn nhìn những gương mặt xanh xao, sợ hãi của những đệ tử Thiên Đạo Môn và phàm nhân đang co ro bên cạnh. Họ đã chịu quá nhiều đau khổ, quá nhiều mất mát. Thiên Đạo Môn sụp đổ, một phần cũng là do sự bất lực và tham lam của chính những kẻ cầm quyền. Nhưng những sinh linh vô tội này, họ không đáng phải gánh chịu hậu quả từ âm mưu thâm độc của Hắc Y Nhân.

Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mệt mỏi đang gặm nhấm từng thớ thịt, từng tế bào, nhưng ý chí trong hắn lại càng thêm kiên cố. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng hắn không thể quay đầu. Hắn đã dấn thân vào hồng trần, và hồng trần này, dù có tan nát, có đổ vỡ đến đâu, vẫn còn những sinh linh cần được bảo vệ. Vô Tiên chi Đạo của hắn, không phải là vô cảm, mà là dấn thân để bảo vệ những giá trị chân thực nhất, những sự sống bé nhỏ mong manh đang bám víu vào hắn.

"Chúng ta phải rời khỏi đây trước đã," Lâm Nhất nói, giọng khẽ khàng nhưng đầy uy lực. Hắn quay sang Tô Mạt Nhi, "Hãy đưa mọi người đến Dược Viên Phụ. Nơi đó tuy không lớn, nhưng có hàng rào phòng hộ tự nhiên và linh khí tương đối ổn định. An toàn hơn ở đây nhiều."

Tô Mạt Nhi gật đầu, đôi mắt nàng ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối. "Huynh tính làm gì?"

Lâm Nhất nhìn lại vết nứt đen kịt đang không ngừng nuốt chửng linh khí của Thiên Đạo Môn, ánh mắt hắn trở nên xa xăm, ẩn chứa một quyết định khó khăn. "Ta cần tìm hiểu kỹ hơn về 'hạt mầm' này. Nó không thể được phép hoàn thành." Hắn không nói thêm, nhưng Tô Mạt Nhi hiểu. Hắn sẽ lại một mình dấn thân vào hiểm nguy.

Những người sống sót, với những bước chân nặng nề và ánh mắt vô hồn, được Tô Mạt Nhi dẫn đi. Họ như những bóng ma lạc lối giữa hoang tàn, nhưng ít nhất, họ vẫn còn một tia hy vọng mỏng manh, một hướng đi để bám víu. Lâm Nhất nhìn theo bóng lưng họ khuất dần trong màn sương, rồi lại quay trở về với vết nứt khổng lồ. Hắn rút ra Phù Trần Mộc từ trong tay áo, cây gỗ trầm hương đã theo hắn từ những ngày đầu tiên tu đạo. Chạm vào Phù Trần Mộc, một luồng linh khí ấm áp lan tỏa, xua đi phần nào sự lạnh lẽo của âm khí, giúp hắn tập trung linh giác hơn.

Hắn lại một lần nữa nhắm mắt, thả hồn vào lòng đất, theo dõi sự lan truyền của âm khí. Lần này, hắn không chỉ cảm nhận sự biến chất, mà còn nhận ra một cấu trúc phức tạp, như một mạng lưới rễ cây khổng lồ, đang cắm sâu vào các mạch địa linh của Thiên Đạo Môn. Trung tâm của mạng lưới này, chính là thứ mà hắn gọi là "hạt mầm". Nó không chỉ là một phong ấn, mà là một cỗ máy sống, đang dần chuyển hóa linh khí thành âm khí, biến Thiên Đạo Môn thành một vùng đất chết. Sự nguy hiểm này không chỉ dừng lại ở đây. Nếu cả vùng địa mạch bị nhiễm độc, nó sẽ lan rộng ra, ảnh hưởng đến cả Tiểu An Trấn, và thậm chí là Đế Đô phàm nhân nằm không xa.

Nỗi hoài nghi về con đường mình đang đi lại dâng lên trong lòng Lâm Nhất. Liệu sự hy sinh này có đáng giá hay chỉ là vô vọng trong một thế giới tu tiên đầy rẫy sự mục nát? Thiên Đạo Môn, vốn là một trong Tam Đại Tiên Môn, đã sụp đổ vì những âm mưu và sự tham lam. Hắn, một tiểu đạo sĩ nhỏ bé, liệu có thể làm được gì để chống lại một thế lực bí ẩn và tàn độc như Hắc Y Nhân, khi ngay cả những tông môn lớn cũng không thể bảo vệ chính mình?

Nhưng rồi, hình ảnh đứa trẻ phàm nhân trên lưng hắn, gương mặt ngây thơ đang ngủ say, hiện lên trong tâm trí hắn. Hình ảnh những đệ tử bị thương, những phàm nhân sợ hãi bám víu vào hắn. Những sinh linh yếu ớt ấy, họ cần được bảo vệ. Vô Tiên chi Đạo không phải là con đường trốn tránh, mà là dấn thân vào hồng trần để bảo vệ sự sống. Đó là chân lý mà hắn đã tìm thấy. Sự cô độc khi phải đưa ra quyết định sinh tử mà không có ai thực sự hiểu được gánh nặng trên vai, càng khiến hắn thêm kiên định. Hắn có thể mệt mỏi, có thể hoài nghi, nhưng hắn không bao giờ từ bỏ.

Màn sương mù dần tan, những tia nắng yếu ớt đầu tiên cố gắng xuyên qua bầu trời u ám, chiếu rọi xuống Thiên Đạo Môn đổ nát. Ánh sáng vàng vọt chỉ càng làm nổi bật sự tàn phá, như những giọt nước mắt khô cạn của một cõi tiên đã chết. Lâm Nhất đứng đó, một mình giữa hoang tàn, bóng lưng gầy gò nhưng thẳng tắp, như một cây cổ thụ kiên cường giữa phong ba bão táp. Hắn đã quyết định.

***

Dược Viên Phụ, tuy là một khu vực nhỏ bé nằm ở rìa Thiên Đạo Môn, nhưng lại là một ốc đảo tương đối bình yên giữa biển cả hỗn loạn. Các luống đất nhỏ, được phân chia đơn giản nhưng gọn gàng, vẫn còn xanh tươi những loại linh thảo phổ thông. Một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ, dùng để chứa dụng cụ và sách hướng dẫn trồng trọt, giờ đây tạm thời trở thành nơi trú ẩn cho Lâm Nhất và những người được hắn cứu.

Tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ gần đó, tiếng côn trùng rả rích giữa những khóm thảo mộc, và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng rên khẽ của những người bị thương, tạo nên một bầu không khí tương phản hoàn toàn với sự hỗn loạn và chết chóc ở Thiên Đạo Môn. Nắng trưa yếu ớt, cố gắng xuyên qua lớp mây u ám, trải một màu vàng nhạt lên những tán lá, khiến không gian có phần ấm áp hơn, xua đi chút lạnh lẽo từ âm khí còn sót lại. Mùi thảo mộc tươi mát, mùi đất ẩm quyện vào nhau, đánh thức khứu giác, mang đến cảm giác thanh bình hiếm hoi.

Lâm Nhất ngồi bên trong ngôi nhà gỗ nhỏ, trải tấm bản đồ cũ kỹ lên chiếc bàn tre. Tấm bản đồ này được hắn tìm thấy trong đống sách vở vương vãi của Thiên Đạo Môn khi đang tìm kiếm đường đi. Nó ghi lại những mạch địa linh cổ xưa của vùng đất này, những đường gân xanh của sự sống, chảy khắp ngọn núi và lan ra cả vùng đồng bằng xung quanh. Đôi mắt hắn chăm chú lướt qua từng nét vẽ, từng ký hiệu, cố gắng giải mã những bí ẩn mà Hắc Y Nhân đã gieo rắc.

Tô Mạt Nhi ngồi đối diện, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn đầy lo lắng. Nàng đã sắp xếp chỗ nghỉ cho những người sống sót, băng bó xong xuôi những vết thương đơn giản. Giờ đây, mọi sự chú ý của nàng đều dồn vào Lâm Nhất, vào ánh mắt trầm tư và vẻ mặt mệt mỏi của hắn. Nàng biết, hắn đang phải đối mặt với một vấn đề lớn hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng.

"Hạt mầm này... nó không chỉ là phong ấn," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm khàn, chỉ đủ để Tô Mạt Nhi nghe thấy. Hắn chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi Thiên Đạo Môn tọa lạc, và kéo dài đường chỉ tay ra xa hơn, về phía Tiểu An Trấn và cả Đế Đô. "Nó là một sự chuyển hóa, biến địa linh thành âm mạch. Nếu nó hoàn thành, không chỉ Thiên Đạo Môn, mà cả Tiểu An Trấn, thậm chí Đế Đô cũng sẽ bị ảnh hưởng."

Nàng rùng mình. "Biến địa linh thành âm mạch... điều đó có nghĩa là gì?"

Lâm Nhất thở dài, chậm rãi giải thích, ánh mắt vẫn không rời khỏi bản đồ. "Nơi nào có linh khí, nơi đó sự sống sinh sôi. Nơi nào có âm khí, sự sống sẽ khô héo, mục rữa. Địa mạch là mạch máu của một vùng đất. Nếu nó bị nhiễm độc bởi âm khí, thì cỏ cây không thể sống, sông suối sẽ khô cạn, con người sẽ sinh bệnh tật, tâm trí sa đọa. Cuối cùng, cả vùng đất sẽ trở thành tử địa, không còn một chút linh khí, không còn một chút sự sống nào."

Nghe những lời đó, Tô Mạt Nhi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng đã chứng kiến sự tàn phá của Tàn Hồn Cổ Chiếm, sự hung tàn của Hắc Y Nhân. Nhưng âm mưu này, nó còn thâm độc và tàn nhẫn hơn gấp bội. Nó không chỉ là giết chóc, mà là tước đoạt cả sự sống, cả tương lai của một vùng đất, của bao nhiêu sinh linh vô tội.

"Vậy huynh phải làm gì? Có cách nào khác không?" Tô Mạt Nhi vội vã hỏi, giọng nàng chứa đầy sự hoảng hốt. "Quá nguy hiểm!" Nàng biết, Lâm Nhất đang nghĩ đến việc một mình dấn thân vào nơi nguy hiểm nhất, nơi mà âm khí cuồn cuộn đang ngày càng trở nên nồng đậm. Nàng đã thấy hắn kiệt sức đến nhường nào, đã thấy hắn mệt mỏi ra sao.

Lâm Nhất ngước nhìn nàng, đôi mắt hắn mang theo một nỗi ưu tư sâu sắc. Hắn biết nàng lo lắng cho hắn, và hắn cũng lo cho chính mình. Con đường Vô Tiên của hắn, dù kiên định, cũng không phải là bất khả chiến bại. Hắn vẫn là một con người, vẫn có những giới hạn, vẫn có những nỗi sợ hãi. Nhưng gánh nặng của trách nhiệm, của sự sống, lại đè nặng hơn tất cả.

"Có một cách," hắn nói, giọng khẽ khàng, như thể mỗi lời nói đều phải vượt qua một rào cản vô hình. "Ta phải đi vào sâu bên trong, tìm đến nơi 'hạt mầm' đang phát triển, và phá hủy nó. Trước khi nó kịp hoàn thành sự chuyển hóa."

Tô Mạt Nhi bật dậy, đôi mắt nàng rưng rưng. "Không! Huynh không thể! Nơi đó... nơi đó quá nguy hiểm! Linh khí của huynh đã hao tổn rất nhiều, huynh làm sao có thể..." Nàng không thể nói hết câu, nghẹn ngào vì lo sợ. Nàng đã thấy những gì đã xảy ra với những người cố gắng tiếp cận vùng âm khí nồng đậm đó, họ đều hóa thành những cái xác khô héo, hoặc bị tàn hồn nhập thể, mất đi lý trí.

Lâm Nhất nắm lấy tay nàng, bàn tay hắn lạnh lẽo nhưng đầy kiên định. "Nếu ta không đi, không chỉ Thiên Đạo Môn bị hủy diệt hoàn toàn, mà hàng vạn sinh linh ở Tiểu An Trấn, thậm chí Đế Đô cũng sẽ phải chịu cảnh lầm than. Vô Tiên chi Đạo của ta, là để bảo vệ những sinh linh yếu ớt, không phải để trốn tránh trách nhiệm." Hắn biết, lời nói của mình nghe có vẻ cao cả, nhưng thực chất, đó là sự giằng xé nội tâm của chính hắn. Liệu hắn có đủ sức mạnh để thực hiện điều đó? Liệu hắn có thể sống sót trở về?

Tô Mạt Nhi vẫn không chịu buông tay, nàng lắc đầu nguầy nguậy. "Nhưng... nhưng huynh không cần phải là người duy nhất! Hãy để những người khác... "

"Không có ai khác," Lâm Nhất cắt ngang lời nàng, giọng hắn mang theo chút chua xót. "Những trưởng lão Thiên Đạo Môn đã chết, những người còn sống đều bị thương nặng hoặc đã mất hết ý chí. Lã Bất Phàm... hắn còn đang bận rộn với cuộc chiến của riêng hắn, hắn sẽ không quan tâm đến những người phàm tục này. Hơn nữa, chỉ có Vô Tiên chi Đạo của ta mới có thể đối phó với thứ âm khí biến chất này mà không bị nó tha hóa."

Hắn nhắm mắt lại, một lần nữa cảm nhận luồng âm khí đang âm thầm lan rộng, như một con rắn khổng lồ đang siết chặt lấy trái tim của vùng đất. Thời gian không còn nhiều. Áp lực thời gian đè nặng lên vai hắn, khiến hắn không thể chần chừ thêm. Hắn phải đưa ra quyết định, và quyết định này, có thể sẽ phải trả giá bằng chính sinh mạng của hắn.

"Ta cần phải đi," hắn nói, giọng nói đã lấy lại được sự bình tĩnh, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ mệt mỏi tột độ. "Hãy chăm sóc những người ở đây. Đừng để họ tiếp cận vùng âm khí."

Tô Mạt Nhi biết, không thể lay chuyển được ý định của hắn. Nàng đã chứng kiến sự kiên định của hắn qua bao sóng gió. Nàng chỉ có thể nắm chặt lấy bàn tay hắn, đôi mắt nàng ngấn lệ. "Huynh nhất định phải trở về, Lâm Nhất."

Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười nhạt nhòa nhưng trấn an. "Ta sẽ trở về." Hắn vuốt nhẹ mái tóc nàng, rồi đứng dậy. Bản đồ vẫn nằm trên bàn, đánh dấu rõ ràng con đường mà hắn phải đi, con đường dẫn đến một hiểm nguy chưa từng có, một cuộc chiến không cân sức với thứ âm mưu thâm độc của Hắc Y Nhân. Phù Trần Mộc trong tay hắn như tỏa ra một thứ ánh sáng yếu ớt, như một lời động viên thầm lặng.

Trước khi ra đi, hắn liếc nhìn Kinh Thư Vô Tự đặt trên giá sách. Cuốn sách không chữ ấy, đã từng dẫn dắt hắn qua nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Giờ đây, nó như một lời nhắc nhở rằng, chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Và hắn, một lần nữa, lại phải dấn thân vào gian nan đó.

***

Chiều tối buông xuống, mang theo một màn sương mù đen đặc, dày đặc hơn bất kỳ buổi sáng nào. Gió rít qua các khe núi, qua những tàn tích đổ nát của Thiên Đạo Môn, tạo thành những âm thanh ghê rợn như tiếng quỷ khóc than, như lời nguyền rủa vĩnh cửu. Đây chính là Âm Phong Cốc, vùng đất bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi âm mưu của Hắc Y Nhân, nơi âm khí cuộn trào như một dòng sông đen, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi sự sống.

Lâm Nhất một mình tiến vào, bóng lưng gầy gò của hắn chìm dần vào màn sương đen kịt. Hắn đã tạm biệt Tô Mạt Nhi, để lại nàng với nỗi lo lắng chất chồng, và mang theo trên vai gánh nặng của số phận một vùng đất. Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu, không chỉ vì sự mệt mỏi của cơ thể, mà còn vì áp lực từ linh khí đang bị biến chất và luồng âm khí nồng đậm đang cố gắng xâm nhập vào cơ thể hắn. Mùi âm khí nồng nặc, pha lẫn mùi đất ẩm mục, mùi tanh của xác thối rữa và mùi lưu huỳnh khét lẹt, xộc thẳng vào mũi, khiến hắn cảm thấy buồn nôn, khó thở.

Cảnh tượng bên trong Âm Phong Cốc càng kinh hoàng hơn những gì hắn tưởng tượng. Những vách đá dựng đứng, bị âm khí ăn mòn, hiện lên những vết nứt ghê rợn, như hàm răng của một con quái vật cổ xưa. Các hang động tối tăm, sâu hun hút, dường như là cửa ngõ đến một thế giới khác, nơi chỉ có cái chết và sự hư vô. Dòng suối nhỏ chảy qua thung lũng, giờ đã biến thành một dòng nước đen ngòm, sủi bọt, không còn một chút sự sống. Đôi khi, hắn nhìn thấy những bia đá cổ xưa, hoặc di tích đổ nát của một nền văn minh đã bị âm khí ăn mòn, biến thành những khối đá vô tri, vô giác.

Những tàn hồn vật vờ, những mảnh vỡ của linh hồn từ Tàn Hồn Cổ Chiếm, vẫn còn lang thang trong màn sương, chúng không còn gào thét dữ dội như trước, mà chỉ là những tiếng than khóc yếu ớt, những tiếng rên rỉ vô định, như những kẻ đã mất đi ý thức, chỉ còn là bản năng đơn thuần. Chúng cố gắng tiếp cận Lâm Nhất, vươn những cánh tay hư ảo về phía hắn, như muốn kéo hắn vào vực sâu của sự mục nát. Nhưng Vô Tiên chi Đạo của hắn, dù không mang theo sức mạnh công kích mãnh liệt, lại có một khả năng thanh tẩy và bảo vệ kỳ lạ. Luồng linh khí ôn hòa từ hắn tỏa ra, xua tan những tàn hồn yếu ớt, khiến chúng không thể tiếp cận gần.

Tuy nhiên, sự thanh tẩy này cũng không hề dễ dàng. Mỗi khi một tàn hồn bị thanh lọc, Lâm Nhất lại cảm thấy một luồng năng lượng tiêu cực cố gắng xâm nhập vào tâm trí hắn, gieo rắc những ảo ảnh, những cám dỗ. "Gia nhập... sức mạnh... tái sinh..." Tiếng gào thét mơ hồ của Tàn Hồn Cổ Chiếm, giờ đã yếu hơn rất nhiều, vẫn vọng lại trong tâm trí hắn, như một lời mời gọi đầy mê hoặc. Chúng muốn hắn từ bỏ con đường của mình, chấp nhận sức mạnh của chúng, để tái sinh một cái gì đó cổ xưa, một cái gì đó tà ác.

Lâm Nhất nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những tiếng nói trong đầu. Hắn biết, đây là một thử thách, không chỉ đối với thể xác mà còn đối với ý chí, đối với chân tâm của hắn. Hắn phải giữ vững tâm niệm, phải nhớ rằng Vô Tiên không phải là vô cảm, mà là dấn thân để bảo vệ những giá trị chân thực nhất.

Hắn di chuyển cẩn trọng, từng bước một, sử dụng Phù Trần Mộc như một la bàn dẫn đường, và Kinh Thư Vô Tự trong tâm trí như một tấm khiên chắn. Phù Trần Mộc, với khả năng cảm ứng linh khí và âm khí, giúp hắn tránh được những khu vực âm khí cô đặc nhất. Kinh Thư Vô Tự, tuy không có chữ, nhưng những triết lý sâu sắc về thiên địa, về nhân sinh mà hắn đã lĩnh ngộ từ nó, giúp hắn giữ vững tâm trí, không bị ảo ảnh hay cám dỗ làm lung lay.

Cảm giác lạnh lẽo thấu xương từ âm khí ngày càng trở nên mạnh mẽ, đôi khi hắn cảm thấy cơ thể mình như bị đóng băng, toàn thân run rẩy không kiểm soát. Luồng linh khí trong cơ thể hắn cũng dần trở nên biến chất, bị âm khí xâm nhập, khiến hắn cảm thấy mệt mỏi rã rời. Nhưng hắn không dừng lại. Hắn biết, mình không thể dừng lại.

Cuối cùng, sau một hành trình đầy gian nan, hắn cũng định vị được vị trí của "hạt mầm". Nó nằm sâu trong một hang động tối tăm, nơi âm khí cô đặc nhất, nơi gió rít như tiếng than khóc của vạn quỷ. Trước mắt hắn, một cấu trúc kỳ dị hiện ra: một khối vật chất màu đen kịt, cao khoảng một trượng, hình thù không rõ ràng, như một khối u ác tính đang bóp méo không gian. Nó được tạo thành từ vô số xương cốt cổ xưa, đan xen vào nhau một cách ghê rợn, và không ngừng phát ra những luồng âm khí nồng đậm. Từ khối vật chất đó, vô số những mạch nhỏ li ti, đen kịt, đang cắm sâu vào lòng đất, hút cạn linh khí từ địa mạch, biến nó thành dòng chảy âm khí. Đây chính là "hạt mầm" của Hắc Y Nhân, một công trình của sự tà ác và hủy diệt, đang dần hoàn thiện.

Hắn đứng trước "hạt mầm", cảm nhận được sự kéo gọi từ sâu thẳm, một sức mạnh cổ xưa đang thức tỉnh trong lòng khối vật chất ghê rợn đó. Nó không phải là Tàn Hồn Cổ Chiếm, mà là một thứ gì đó còn nguyên thủy hơn, còn nguy hiểm hơn, một dạng năng lượng âm hàn đã tồn tại từ thời Đại Tiên Chiến, được Hắc Y Nhân lợi dụng để thay đổi bản chất của thế giới. Hắn biết, đây là một cuộc chiến không chỉ với Hắc Y Nhân, mà còn với chính những tàn dư của quá khứ, với những vết thương không bao giờ lành của tiên đạo.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Nhất cảm thấy một nỗi cô độc vô hạn. Hắn đứng giữa sự hủy diệt và hy vọng, giữa cái chết và sự sống, một mình đối mặt với một âm mưu vượt quá sức tưởng tượng của phàm nhân. Nhưng rồi, ánh mắt hắn lại ánh lên sự kiên định. Vô Tiên không phải là vô cảm... mà là dấn thân để bảo vệ những giá trị chân thực nhất. Chân lý ấy, đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của hắn.

Hắn giơ Phù Trần Mộc lên, ngọn cây gỗ trầm hương như được ban thêm linh tính, tỏa ra một vầng sáng trắng nhạt, cố gắng xua đi màn sương đen đang bao phủ. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi bước thêm một bước về phía "hạt mầm", sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy, với cái giá phải trả cho quyết định của mình. Con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và đây, chính là hồng trần mà hắn phải vượt qua.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ