Lâm Nhất bước thêm một bước, không phải là bước của kẻ dũng mãnh xông pha, mà là bước chân của người tự nguyện dấn thân vào chốn hiểm nguy, mang theo trọng trách cứu vãn muôn loài. Ánh sáng trắng nhạt từ Phù Trần Mộc trở nên mạnh mẽ hơn, cố gắng xua đi màn sương đen đặc quánh đang bao phủ hang động, nơi "hạt mầm" tà ác đang ngự trị. Không khí nơi đây nặng nề như chì, mỗi hơi thở đều như hít vào ngàn vạn mũi kim băng, cào xé buồng phổi. Âm khí không chỉ lạnh lẽo mà còn mang theo một sự tĩnh mịch đáng sợ, tựa hồ nuốt chửng mọi âm thanh, khiến cả tiếng vọng của bước chân cũng trở nên yếu ớt, lạc lõng.
Khi hắn đến gần, khối vật chất đen kịt kia dường như cảm ứng được sự hiện diện của hắn, bắt đầu rung chuyển nhẹ. Những mạch máu đen kịt cắm sâu vào lòng đất co giật, như những con rắn khổng lồ đang hút cạn sự sống. Lâm Nhất cảm thấy một luồng áp lực vô hình đè nặng lên tâm thần, như có hàng ngàn giọng nói vô hình đang thì thầm, lôi kéo, uy hiếp hắn. "Dừng lại... kẻ phàm tục... ngươi không hiểu... ngươi sẽ hủy diệt... chính mình..." Chúng không phải những lời nói rõ ràng, mà là những cảm giác, những ý niệm được truyền thẳng vào tâm trí, mang theo sự cổ xưa và quyền năng đáng sợ, tựa hồ là tàn dư của một nền văn minh đã mục ruỗng, một ký ức về thảm họa đã chìm sâu trong dòng thời gian.
Hắn nhắm mắt lại, Kinh Thư Vô Tự trong tâm hải lại một lần nữa hiển hiện, những trang giấy không chữ ấy bỗng lóe lên một vầng sáng kỳ lạ, như những vì tinh tú xa xôi đang dẫn lối. Không phải là sức mạnh để chống cự, mà là sự thanh tịnh, sự kiên định vào chân lý của "Vô Tiên chi Đạo" – một con đường không tranh giành, không màng quyền lực, chỉ cầu sự bình yên cho hồng trần. Hắn biết, đây là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, chứ không đơn thuần là pháp lực hay thần thông. Hắn không thể tiêu diệt hoàn toàn "hạt mầm" này bằng bạo lực, bởi nó đã ăn sâu vào địa mạch, vào cốt lõi của mảnh đất này, tựa như một căn bệnh ung thư đã di căn. Điều hắn cần làm là thanh tẩy, là chuyển hóa, là khơi dậy lại dòng linh khí nguyên bản đã bị vấy bẩn.
Hắn đặt Phù Trần Mộc lên bề mặt khối vật chất đen kịt. Ngay lập tức, một luồng năng lượng âm hàn cực lớn phản công, như muốn đóng băng từng thớ thịt, từng giọt máu trong cơ thể hắn. Cả hang động rung chuyển dữ dội, những mảnh xương cốt cổ xưa rơi lả tả từ trần động, va vào nhau tạo nên những âm thanh ghê rợn. Nhưng Lâm Nhất không lùi bước. Hắn bắt đầu vận chuyển linh khí trong cơ thể, không phải để công kích, mà là để bao bọc lấy "hạt mầm". Luồng linh khí ôn hòa, mang theo sự thanh khiết của tự nhiên, như một dòng suối mát lành đang cố gắng gột rửa lớp bùn nhơ.
Quá trình này diễn ra chậm rãi, đầy đau đớn. Mỗi khi một tia linh khí của hắn tiếp xúc với âm khí từ "hạt mầm", hắn lại cảm thấy một sự ăn mòn khủng khiếp, như có hàng ngàn con côn trùng đang gặm nhấm kinh mạch. Nhưng đồng thời, một điều kỳ diệu cũng xảy ra. Luồng âm khí bị thanh tẩy không tan biến hoàn toàn, mà một phần nhỏ trong đó được chuyển hóa, trở thành một dạng năng lượng tinh thuần, trong suốt, chậm rãi thấm vào cơ thể hắn. Đó không phải là sức mạnh bùng nổ, mà là sự củng cố, sự tôi luyện cho đạo tâm và kinh mạch của hắn, khiến chúng trở nên bền bỉ hơn, thanh khiết hơn, tựa như gột rửa tạp chất để luyện thành kim cương. Đây là một khả năng đặc biệt của "Vô Tiên chi Đạo" mà hắn đã vô tình lĩnh ngộ: chuyển hóa mọi tai ương thành sức mạnh, mọi nghịch cảnh thành cơ hội để thấu hiểu chân lý.
Hắn đã đứng đó, không biết bao lâu. Thời gian dường như ngưng đọng trong không gian tối tăm, lạnh lẽo ấy. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi máu khô còn vương vất từ trận chiến, hòa quyện với mùi âm khí nồng nặc, tạo nên một thứ hỗn tạp khó tả. Tiếng gió rít qua khe đá như tiếng than khóc của vạn quỷ đã dần dịu đi, nhường chỗ cho một sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ còn lại tiếng linh khí và âm khí giao tranh trong cơ thể hắn, như hai dòng sông đối nghịch đang cố gắng hòa làm một. Cơ thể Lâm Nhất run rẩy không ngừng, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, hòa lẫn với bụi bẩn và máu khô. Hắn cảm thấy mình như một ngọn nến nhỏ bé đứng giữa cơn bão, có thể vụt tắt bất cứ lúc nào, nhưng ánh sáng từ ngọn nến ấy vẫn kiên cường rọi chiếu, không chịu khuất phục.
Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng như cả một kiếp, khối "hạt mầm" đen kịt kia ngừng rung chuyển. Màu đen thẫm của nó dần phai nhạt, những mạch máu li ti cắm sâu vào lòng đất cũng khô héo rồi biến mất. Thay vào đó, một luồng ánh sáng xanh lam nhạt yếu ớt tỏa ra từ trung tâm của nó, rồi từ từ lan rộng, thanh tẩy toàn bộ hang động. Âm khí nồng nặc dần biến mất, thay vào đó là một luồng linh khí trong lành, tuy còn yếu ớt nhưng đầy sức sống, như một mầm non vừa nhú lên sau cơn đại hồng thủy.
Lâm Nhất thở hắt ra một hơi, cơ thể hắn rã rời đến cực điểm, gần như không thể đứng vững. Phù Trần Mộc trong tay hắn cũng trở nên trong suốt lạ thường, như thể nó đã hấp thụ toàn bộ sự thanh khiết từ quá trình chuyển hóa. Hắn biết, mình đã thành công. "Hạt mầm" của Hắc Y Nhân đã bị vô hiệu hóa, không còn khả năng hút cạn sinh khí của địa mạch, cũng không còn là mối đe dọa biến vùng đất này thành U Minh Cấm Địa. Nhưng cái giá phải trả cũng không hề nhỏ. Hắn cảm thấy tu vi của mình bị hao tổn đáng kể, không phải vì bị thương, mà là vì đã tiêu hao quá nhiều tinh thần lực và linh khí để duy trì quá trình thanh tẩy và chuyển hóa. Đây là một cuộc chiến hao tâm tổn trí, một cuộc chiến mà chiến thắng không mang lại vinh quang hay sức mạnh bùng nổ, mà chỉ là sự bình yên mong manh cho những sinh linh bé nhỏ.
"Lâm Nhất ca!"
Tiếng gọi lo lắng của Tô Mạt Nhi vang vọng trong hang động, phá vỡ sự tĩnh mịch. Nàng chạy đến, khuôn mặt thanh tú giờ đây lấm lem nước mắt và bụi bẩn, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn đầy xót xa. Nàng đỡ lấy thân hình gầy gò của hắn, cảm nhận được sự kiệt quệ đến tận cùng của y. "Huynh không sao chứ? Mạt Nhi... Mạt Nhi lo cho huynh quá." Giọng nàng run rẩy, siết chặt lấy cánh tay hắn.
Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, nụ cười nhợt nhạt nhưng đầy vẻ an lòng. "Ta... không sao." Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc, yếu ớt. "Chúng ta... đã làm được rồi, Mạt Nhi. Ngăn chặn được... một thảm họa."
Hắn dựa vào Tô Mạt Nhi, ánh mắt hắn quét qua dấu vết của "hạt mầm" đã bị vô hiệu hóa, giờ chỉ còn là một khối đá bình thường, không còn chút âm khí nào. Hắn cảm nhận được sự liên kết phức tạp giữa nó và nguồn gốc sâu xa của âm khí, đồng thời cảm nhận rõ ràng sự thanh tẩy trong cơ thể mình. Một luồng thanh khiết kỳ lạ đang lưu chuyển trong tâm mạch hắn, gột rửa những tạp chất, tôi luyện ý chí. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng định thần, để hơi thở dần trở nên đều đặn hơn, để trái tim không còn đập loạn xạ.
Hắn nhìn ra bên ngoài hang động, nơi ánh sáng ban mai yếu ớt đang bắt đầu len lỏi qua những khe đá. Đêm tối đã qua, nhưng những gì còn lại chỉ là sự hoang tàn và đổ nát. Thiên Đạo Môn, một biểu tượng của tiên đạo, giờ đây chỉ còn là đống phế tích. Những tòa đại điện hùng vĩ đã sụp đổ, những cây cổ thụ trăm tuổi đã bị cháy xém, và mùi khói, mùi đất đá vỡ vụn vẫn còn vương vất trong không khí. Tâm trí hắn tràn ngập những câu hỏi. "Thì ra đây là... cái giá của 'tiên đạo' sao? Sự hủy diệt này... có khác gì Đại Tiên Chiến năm xưa?" Hắn thốt ra, giọng thì thầm, đầy hoài nghi và u buồn, như nói với chính mình hơn là với Tô Mạt Nhi. Hắn đã dấn thân, đã chiến đấu, đã ngăn chặn một sự hủy diệt lớn hơn, nhưng cảm giác chiến thắng không hề trọn vẹn, chỉ có sự mệt mỏi và một nỗi chua xót khó tả. Phải chăng, tiên đạo mà hắn vẫn hằng tin tưởng, tiên đạo mà mọi người vẫn hằng theo đuổi, thực chất chỉ là một vòng lặp của quyền lực, của sự tham lam và hủy diệt? Tiên đạo tại tâm, nhưng hồng trần gian nan, liệu tâm có đủ sức để chống lại tất cả những hỗn loạn này?
***
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi cùng những người sống sót, trong đó có cả phàm nhân và đệ tử cấp thấp được Lâm Nhất cứu, chậm rãi bước ra khỏi vùng nguy hiểm, tiến về phía khu vực ngoại vi của Thiên Đạo Môn. Mặt trời đã bắt đầu ló dạng, chiếu những tia nắng yếu ớt qua làn sương mù dày đặc, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, huyền hoặc như một bức tranh thủy mặc bị nhòe mực. Không khí vẫn còn lạnh lẽo, nhưng đã bớt đi phần nào sự nặng nề của âm khí, thay vào đó là mùi ẩm của đất sau một đêm dài sương giá và mùi khói tàn còn vương vất.
Những người phàm nhân và đệ tử cấp thấp đi theo Lâm Nhất đều mang vẻ mặt thất thần, hoảng loạn, nhưng trong ánh mắt họ ánh lên sự biết ơn sâu sắc đối với vị đạo sĩ trẻ tuổi. Quần áo họ rách nát, mặt mày lấm lem, có người còn bị thương nhẹ, nhưng tất cả đều sống sót, và đó là điều quan trọng nhất. Họ là những con người yếu ớt, không có khả năng tự vệ trước sức mạnh kinh hoàng của tàn hồn và âm khí, và nếu không có Lâm Nhất, có lẽ họ đã vĩnh viễn chìm sâu trong vòng xoáy hủy diệt.
Khi họ đến một khu vực ít bị tàn phá hơn, nơi những ngôi nhà gỗ còn đứng vững và cây cối chưa hoàn toàn cháy rụi, một hình bóng quen thuộc hiện ra. Đó là Lã Bất Phàm, đang đứng giữa một nhóm đệ tử Thiên Đạo Môn còn sót lại, chỉ huy họ đánh giá thiệt hại, sắp xếp việc cứu chữa những người bị thương, và cố gắng duy trì một trật tự mong manh. Hắn vẫn giữ vẻ ngoài tuấn tú, khí chất cao ngạo, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, nhưng đôi mắt sắc lạnh của hắn giờ đây mang thêm một sự mệt mỏi và tức giận khó che giấu. Chiếc đạo bào thêu hoa văn tinh xảo của hắn tuy không còn lộng lẫy như trước, nhưng vẫn toát lên vẻ quyền quý, đối lập hoàn toàn với bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, lấm lem của Lâm Nhất.
Lã Bất Phàm liếc nhìn Lâm Nhất và đám người đi theo hắn, ánh mắt hắn sắc như dao, quét qua từng người một, rồi dừng lại ở Lâm Nhất. Ánh mắt ấy phức tạp vô cùng, vừa có vẻ đánh giá, vừa có chút khinh miệt, lại ẩn chứa một sự tức giận bị kìm nén. Hắn không nói gì, chỉ đứng đó, khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất.
Lâm Nhất không tránh né ánh mắt đó. Hắn điềm đạm tiến lại gần, dù cơ thể vẫn còn rệu rã. "Lã huynh," hắn khẽ gọi, giọng nói vẫn còn chút khàn đặc.
Lã Bất Phàm nhếch mép, một nụ cười khẩy hiện trên khuôn mặt. "Ngươi đã làm gì ở đó, Lâm Nhất?" Giọng hắn lạnh lùng, đầy quyền uy, nhưng ẩn chứa sự thất vọng và tức giận. "Dù Hắc Y Nhân đã rút lui, nhưng tổn thất của Thiên Đạo Môn là không thể bù đắp! Ngươi đã can thiệp vào đại cục của tông môn!" Hắn không quan tâm đến những phàm nhân và đệ tử cấp thấp mà Lâm Nhất đã cứu, ánh mắt hắn chỉ tập trung vào sự mất mát của Thiên Đạo Môn, vào quyền lực đã bị lung lay. Đối với hắn, con người chỉ là công cụ, là những quân cờ trong ván cờ lớn của tiên đạo.
Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, dù trong lòng hắn dậy sóng. "Ta đã ngăn chặn một thảm họa lớn hơn, Lã huynh." Hắn đáp, giọng điềm đạm nhưng kiên định. "Hắc Y Nhân không chỉ muốn hủy Thiên Đạo Môn, mà còn muốn biến nơi này thành U Minh Cấm Địa vĩnh viễn, hấp thụ sinh khí của cả vùng đất. Ngươi có thấy tàn tích của 'hạt mầm' không? Nó đã được kích hoạt, ăn sâu vào địa mạch, và nếu không có ta ngăn chặn kịp thời, không chỉ Thiên Đạo Môn mà cả một vùng đất rộng lớn này, thậm chí cả Đế Đô phàm nhân gần đó, sẽ bị biến thành vùng đất chết." Hắn không muốn khoe khoang công lao, nhưng hắn muốn Lã Bất Phàm hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Lã Bất Phàm nghe vậy, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc thoáng qua, nhưng rất nhanh chóng bị che giấu bởi vẻ khinh miệt. Hắn nhếch mép. "Ngươi nói như thể ngươi hiểu rõ mọi thứ. Sức mạnh của Thiên Đạo Môn sẽ được khôi phục, và kẻ nào dám hủy hoại sẽ phải trả giá. Con đường của ngươi chỉ là cứu vãn những thứ nhỏ nhặt, không phải là con đường của cường giả!" Hắn không tin vào những lời của Lâm Nhất, hoặc có lẽ hắn không muốn tin. Đối với hắn, việc Lâm Nhất "cứu vãn những thứ nhỏ nhặt" chỉ là sự lãng phí thời gian và sức lực, không phải là con đường để đạt đến đỉnh cao của tiên đạo. Hắn tin vào sức mạnh tuyệt đối, vào việc chinh phục và kiểm soát, chứ không phải sự bao dung và bảo vệ.
Lời nói của Lã Bất Phàm như một nhát dao đâm thẳng vào những suy tư sâu kín nhất của Lâm Nhất. Những "thứ nhỏ nhặt" mà hắn nhắc đến chính là những sinh linh vô tội, những mảnh đời bé nhỏ đã phải chịu đựng biết bao gian nan. Phải chăng, trong mắt những người tu tiên như Lã Bất Phàm, sinh mạng của phàm nhân, hay thậm chí là những đệ tử cấp thấp, đều không đáng giá? Phải chăng, "tiên đạo" mà họ theo đuổi chỉ là sự truy cầu quyền lực, sức mạnh đến vô hạn, mà bỏ quên đi gốc rễ của nhân sinh, của tình người?
Lâm Nhất nhìn thẳng vào Lã Bất Phàm, ánh mắt hắn không có sự tức giận, mà chỉ có nỗi buồn sâu sắc và sự thất vọng. "Nếu 'tiên đạo' chỉ là con đường của cường giả, là sự hy sinh vô cớ của những người yếu đuối, vậy thì 'tiên đạo' ấy có còn là 'tiên đạo' chân chính?" Hắn thốt ra, không phải để tranh cãi, mà là để đặt ra một câu hỏi day dứt cho chính mình và cho người đối diện.
Lã Bất Phàm không đáp. Hắn quay lưng đi, tỏ vẻ không muốn phí lời với Lâm Nhất. "Ngươi cứ tiếp tục con đường 'cứu vãn' của ngươi đi, Lâm Nhất. Ta sẽ khôi phục Thiên Đạo Môn, và sẽ tìm ra kẻ đứng sau tất cả những chuyện này, khiến chúng phải trả giá gấp trăm lần." Giọng hắn vang vọng trong không gian, đầy sự kiêu ngạo và ý chí phục thù. Hắn tiếp tục ra lệnh cho các đệ tử, ánh mắt sắc lạnh quét qua những đổ nát, như đang tính toán thiệt hại và lên kế hoạch cho một cuộc báo thù.
Lâm Nhất nhìn theo bóng Lã Bất Phàm, rồi nhìn những người phàm nhân đang run rẩy, những đệ tử Thiên Đạo Môn còn sống sót nhưng mang vẻ mặt hoảng sợ và mệt mỏi. Trong ánh mắt họ, hắn thấy sự mất mát, sự tuyệt vọng, nhưng cũng có một chút hy vọng mong manh được thắp sáng bởi hành động của hắn. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng có lẽ, chính trong những khoảnh khắc hồng trần gian nan nhất này, chân lý của "Vô Tiên chi Đạo" mới hiển hiện rõ ràng nhất. Hắn không cần Lã Bất Phàm công nhận, hắn chỉ cần bản thân mình không hổ thẹn với lương tâm, không hổ thẹn với con đường mà hắn đã chọn.
***
Sương mù dần tan, những tia nắng rạng đông yếu ớt cuối cùng cũng xuyên qua tầng mây dày đặc, nhuộm hồng một góc trời. Không khí lạnh lẽo dần ấm lên, mang theo một chút hơi ẩm của đất và mùi khói tàn còn vương vất. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi tìm một góc yên tĩnh dưới tán cây bị cháy xém nhưng vẫn còn sống, nơi có một đống lửa nhỏ đang bập bùng cháy. Xung quanh họ là những người sống sót, cả phàm nhân và đệ tử cấp thấp, đang ngủ vùi vì kiệt sức, tiếng thở đều đều của họ tạo nên một âm thanh bình yên hiếm hoi sau đêm dài hỗn loạn.
Lâm Nhất không ngủ được. Hắn ngồi đó, nhìn ngọn lửa bập bùng, những suy nghĩ miên man cứ nối tiếp nhau trong đầu. Mùi thảo dược nhè nhẹ từ chiếc túi nhỏ của Tô Mạt Nhi, cùng với mùi đất ẩm và khói, hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí trầm buồn khó tả. Hắn nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng trong hang động, nhớ lại cuộc chiến của ý chí với "hạt mầm" của Hắc Y Nhân. Mặc dù đã thành công, nhưng hắn không cảm thấy vui sướng, chỉ có sự mệt mỏi cùng cực và một nỗi hoài nghi sâu sắc về bản chất của "tiên đạo".
Tô Mạt Nhi, sau một giấc ngủ ngắn, nhẹ nhàng thức giấc. Nàng nhìn thấy Lâm Nhất vẫn ngồi đó, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hư vô, dáng vẻ cô độc và trầm tư. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của hắn, truyền cho hắn chút hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của mình. Bàn tay nàng tuy yếu ớt, nhưng lại là điểm tựa vững chắc nhất của hắn trong khoảnh khắc này. Nàng không nói gì, chỉ đơn thuần ở bên cạnh, làm điểm tựa vững chắc cho hắn, không cần phải thốt ra lời nào.
Lâm Nhất khẽ giật mình, quay sang nhìn nàng. Ánh mắt nàng trong veo, chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng đầy sự tin tưởng tuyệt đối. Hắn mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt nhưng ấm áp. Hắn nhìn lên bầu trời đang dần hửng sáng, rồi khẽ thở dài. "Mạt Nhi, ngươi nghĩ 'tiên đạo' là gì?" Giọng hắn u buồn và đầy trăn trở, như đang tự hỏi chính mình. "Là sức mạnh để thống trị, để tranh giành, hay là con đường để bảo vệ sinh linh, để giữ gìn sự bình yên của hồng trần? Đại Tiên Chiến 3000 năm trước đã hủy diệt 'chân Đạo', và giờ đây, những tàn dư của nó lại quay trở lại... Liệu 'tiên đạo' hiện tại... có thực sự là con đường đúng đắn, hay chỉ là một vòng lặp của sự tha hóa và hủy diệt?"
Hắn kể lại cảm giác khi đối mặt với "hạt mầm" của Hắc Y Nhân, cảm thấy sự liên kết của nó với một nguồn sức mạnh cổ xưa và sự mục ruỗng của linh khí. "Nó không chỉ là một công cụ của Hắc Y Nhân, Mạt Nhi. Nó là tàn dư của một thứ gì đó cổ xưa hơn, một dạng năng lượng đã tồn tại từ thời Đại Tiên Chiến, được Hắc Y Nhân lợi dụng để thay đổi bản chất của thế giới. Ta đã cảm nhận được điều đó, một sự tha hóa sâu sắc, một vết thương không bao giờ lành của tiên đạo." Hắn nhắm mắt lại, như để tái hiện lại cảm giác đó, cảm giác của sự đối đầu với một thứ tà ác đã tồn tại qua ngàn vạn năm. Nhưng hắn cũng kể về sự thanh tẩy kỳ lạ mà bản thân hắn trải qua, luồng thanh khiết đang lưu chuyển trong tâm mạch, như một minh chứng cho rằng, ngay cả trong những thứ tà ác nhất, vẫn có thể tìm thấy con đường chuyển hóa, con đường trở về với bản nguyên.
Tô Mạt Nhi siết chặt tay hắn, giọng nàng kiên định và trong trẻo, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn hắn. "Lâm Nhất ca đi con đường nào, Mạt Nhi sẽ theo con đường đó. Mạt Nhi chỉ biết, huynh đã cứu rất nhiều người. Đó mới là 'tiên đạo' chân chính trong lòng Mạt Nhi." Nàng không cần những triết lý cao siêu, không cần những phép tắc phức tạp. Trong lòng nàng, "tiên đạo" chính là hành động của Lâm Nhất, là lòng trắc ẩn, là sự dấn thân vì người khác.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, lời nói của nàng như một liều thuốc an ủi, xoa dịu những hoài nghi đang giằng xé trong hắn. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của hắn, dù kiệt sức, dù đầy hoài nghi, vẫn kiên định với con đường đã chọn. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi nhắm mắt lại, giọng thì thầm, nhưng lần này không còn sự băn khoăn, mà là một quyết tâm mới. "Ta cần câu trả lời... Ta cần hiểu rõ hơn về 'chân Đạo', về Đại Tiên Chiến, và về bản chất của những thứ đang đe dọa thế giới này. Có lẽ, Thiên Cơ Lão Nhân... là người duy nhất có thể cho ta thấy một con đường rõ ràng hơn."
Ánh nắng ban mai đã trải rộng khắp không gian, xua tan hoàn toàn màn sương đêm. Thiên Đạo Môn giờ đây đã mất đi vị thế, chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, một minh chứng cho sự phù du của quyền lực và sức mạnh. Nhưng giữa sự hoang tàn ấy, có một tia hy vọng mong manh vừa được thắp lên, một con đường mới đang dần hé mở. Con đường ấy, có thể sẽ đầy chông gai, đầy thử thách, nhưng Lâm Nhất biết, hắn không thể dừng lại. Hắn phải đi, phải tìm kiếm, phải thấu hiểu. Bởi lẽ, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và hành trình tìm kiếm chân lý ấy, giờ đây mới thực sự bắt đầu.