Vô tiên chi đạo
Chương 159

Bóng Đêm Chiêm Nghiệm: Lời Thề Với Con Đường Vô Tiên

2830 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc trạng thái kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần của Lâm Nhất sau sự kiện tại Thiên Đạo Môn, nhưng vẫn giữ vững niềm tin vào 'Vô Tiên chi Đạo'.,Phát triển mạnh mẽ xung đột nội tâm của Lâm Nhất, xoáy sâu vào những trăn trở và hoài nghi của hắn về bản chất 'tiên đạo' hiện tại, đặc biệt khi liên hệ với sự kiện Đại Tiên Chiến 3000 năm trước và âm mưu của Hắc Y Nhân.,Làm rõ quyết định của Lâm Nhất trong việc tìm kiếm Thiên Cơ Lão Nhân, không chỉ vì lời giải đáp mà còn vì sự định hướng cho con đường 'chân đạo' của mình.,Bắt đầu hành trình của Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, tạo bối cảnh chuyển tiếp từ sự hỗn loạn của Thiên Đạo Môn sang một giai đoạn chiêm nghiệm và tìm kiếm.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, lo lắng, quyết tâm
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng ban mai đã trải rộng khắp không gian, xua tan hoàn toàn màn sương đêm, nhưng không thể xua đi màn sương mù mịt trong lòng Lâm Nhất. Thiên Đạo Môn giờ đây đã mất đi vị thế, chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, một minh chứng cho sự phù du của quyền lực và sức mạnh. Nhưng giữa sự hoang tàn ấy, có một tia hy vọng mong manh vừa được thắp lên, một con đường mới đang dần hé mở. Con đường ấy, có thể sẽ đầy chông gai, đầy thử thách, nhưng Lâm Nhất biết, hắn không thể dừng lại. Hắn phải đi, phải tìm kiếm, phải thấu hiểu. Bởi lẽ, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và hành trình tìm kiếm chân lý ấy, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Hắn và Tô Mạt Nhi đã tạm dừng chân tại một góc Dược Viên Phụ của Thiên Đạo Môn, nơi kỳ lạ thay, vẫn còn nguyên vẹn sau cơn đại nạn. Có lẽ, những luống thảo mộc xanh tươi, những bãi đất được chăm sóc cẩn thận với linh khí dịu mát đã thoát khỏi vòng xoáy hung tàn của Tàn Hồn Cổ Chiếm. Một không gian yên bình đến lạ thường, như một khoảng lặng hiếm hoi giữa những hỗn loạn vừa qua, một lời thì thầm của sự sống kiên cường.

Trong một góc Dược Viên Phụ, dưới tán cây cổ thụ đã ngàn năm tuổi, rễ cây sần sùi đâm sâu vào lòng đất như bàn tay của thời gian đang ôm giữ một bí mật nào đó, Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá rêu phong. Lưng hắn dựa vào thân cây vững chãi, cảm nhận từng thớ vỏ cây khô ráp nhưng vẫn tràn đầy sinh khí truyền đến. Ánh nắng ban mai xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá cây, tạo thành những đốm sáng lung linh nhảy múa trên nền đất ẩm ướt, rồi rải rác trên khuôn mặt tái nhợt của hắn. Khuôn mặt thư sinh vốn đã gầy gò nay lại càng thêm hốc hác, đôi mắt đen láy sâu thẳm thường mang vẻ trầm tư nay nhắm nghiền, chìm sâu vào dòng suy nghĩ như một dòng nước ngầm chảy xiết.

Linh khí trong vườn, tuy không dồi dào như những khu cấm địa tu luyện, nhưng lại mang một sự thanh khiết đặc biệt, như dòng suối mát lành len lỏi qua từng kinh mạch, giúp xoa dịu phần nào sự kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần. Từng hơi thở của Lâm Nhất dài và chậm rãi, cố gắng điều hòa những luồng khí hỗn loạn còn sót lại sau cuộc đối đầu với "hạt mầm" của Hắc Y Nhân. Hắn đã vô hiệu hóa được nó, nhưng cái giá phải trả là sự tiêu hao cực lớn, không chỉ linh lực mà còn cả tinh thần.

Trong tâm trí hắn, hình ảnh Thiên Đạo Môn hoang tàn đổ nát hiện lên rõ mồn một. Những tiếng kêu la thảm thiết của đệ tử, những ánh mắt tuyệt vọng của phàm nhân, và trên hết là sự mục ruỗng kinh hoàng của "hạt mầm" âm khí. Nó không chỉ là một công cụ của Hắc Y Nhân, mà là một vết thương hằn sâu từ Đại Tiên Chiến, một bằng chứng cho thấy sự tha hóa của "tiên đạo" đã ăn sâu đến tận cốt tủy của thế gian này. Hắn tự hỏi, liệu "tiên đạo" hiện tại có phải là con đường đúng đắn, hay chỉ là một vòng lặp không ngừng của những sai lầm và bi kịch?

Tô Mạt Nhi, với dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, lặng lẽ ngồi cách đó không xa. Nàng không làm phiền hắn, chỉ đơn thuần ở bên cạnh, tay thoăn thoắt pha một chén trà thảo mộc nóng hổi từ những lá cây nàng hái vội trong vườn. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hương thảo mộc tươi mát, tạo nên một không khí an bình đến nao lòng. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng đầy lo lắng và thương cảm, không rời khỏi Lâm Nhất. Nàng hiểu hắn đang trải qua những gì, những hoài nghi sâu sắc đang giằng xé tâm hồn hắn, bởi nàng đã luôn ở bên, chứng kiến từng bước chân hắn đi trên con đường "Vô Tiên chi Đạo" đầy gian nan. Tiếng nước chảy rì rầm từ một mạch suối nhỏ gần đó, tiếng côn trùng rả rích trong lùm cây, và tiếng đệ tử Thiên Đạo Môn còn sót lại trò chuyện nhỏ nhẹ ở xa xa, tất cả tạo nên một bản hòa âm của sự sống vẫn tiếp diễn, mặc cho những gì vừa xảy ra.

Nàng khẽ đặt chén trà bên cạnh hắn, rồi lại lùi về vị trí của mình, không muốn phá vỡ dòng suy nghĩ của hắn. Nàng biết, đôi khi, sự im lặng và hiện diện cũng là một sức mạnh. Nàng nhớ lại lời hắn nói đêm qua, giọng u buồn và đầy trăn trở: "Mạt Nhi, ngươi nghĩ 'tiên đạo' là gì? Là sức mạnh để thống trị, để tranh giành, hay là con đường để bảo vệ sinh linh, để giữ gìn sự bình yên của hồng trần?" Câu hỏi ấy cứ văng vẳng trong tâm trí nàng, nhưng nàng không cần một câu trả lời phức tạp. Trong lòng nàng, "tiên đạo" chính là hành động của Lâm Nhất, là lòng trắc ẩn, là sự dấn thân vì người khác.

Một lúc sau, Lâm Nhất khẽ mở đôi mắt, hàng mi dài khẽ rung động. Hắn thở ra một hơi dài, như trút đi gánh nặng ngàn cân, nhưng sự mệt mỏi vẫn còn hằn sâu trong ánh mắt và từng đường nét trên khuôn mặt. Hắn nhìn thấy chén trà thảo mộc nghi ngút khói bên cạnh, và ánh mắt lo lắng của Tô Mạt Nhi. Một nụ cười nhợt nhạt thoáng hiện trên môi hắn, rồi hắn khẽ đưa tay cầm lấy chén trà, nhấp một ngụm nhỏ. Vị đắng nhẹ của thảo mộc hòa quyện với chút ngọt thanh, làm dịu đi cổ họng khô khốc.

Hắn đứng dậy, động tác có chút chậm rãi, nhưng đã dần lấy lại sự thanh thoát vốn có. Hắn bước chậm rãi giữa những luống thảo mộc xanh tươi, ngón tay khẽ chạm vào từng phiến lá, cảm nhận sự mềm mại, mát lành của chúng. Tô Mạt Nhi bước theo sau hắn, không quá gần, không quá xa, như một cái bóng trung thành và kiên định. Ánh mắt Lâm Nhất xa xăm, nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ, như những suy nghĩ không ngừng luân chuyển trong tâm hồn hắn. Gió nhẹ lay động những phiến lá, tạo ra những âm thanh xào xạc như lời thì thầm của đất trời.

"Mạt Nhi," giọng hắn khẽ khàng, trầm thấp, như một dòng nước chảy qua đá cuội, "những gì ta thấy ở Thiên Đạo Môn... những âm mưu của Hắc Y Nhân... nó khiến ta hoài nghi tất cả." Hắn dừng lại, đôi mắt nhìn về phía những cây cổ thụ cao vút, cành lá sum suê vươn lên trời xanh. "Liệu cái gọi là 'tiên đạo' này có thực sự là con đường chính đáng? Hay nó chỉ là sự lặp lại của bi kịch Đại Tiên Chiến 3000 năm trước, nơi sức mạnh và tham vọng nuốt chửng lương tri?"

Hắn quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Tô Mạt Nhi, không còn vẻ u buồn mà thay vào đó là sự khao khát tìm kiếm một lời giải đáp. "Cái 'hạt mầm' của Hắc Y Nhân không chỉ là một món pháp khí tà ác, Mạt Nhi. Nó mang trong mình một luồng năng lượng mục ruỗng đã tồn tại từ thời cổ xưa, một vết sẹo của Đại Tiên Chiến. Ta đã cảm nhận được điều đó, sự tha hóa sâu sắc, một vết thương không bao giờ lành của 'tiên đạo'. Nó giống như một lời nhắc nhở rằng, 'tiên đạo' không phải lúc nào cũng là con đường dẫn đến sự siêu thoát, mà đôi khi, nó lại là vực thẳm của dục vọng và hủy diệt."

Tô Mạt Nhi bước lại gần hắn hơn, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay còn vương hơi lạnh của hắn. Bàn tay nàng nhỏ bé, nhưng sự ấm áp và kiên định của nó lan tỏa, xoa dịu những lạnh lẽo trong lòng hắn. "Huynh mệt rồi, đừng nghĩ nhiều quá," nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy sự quan tâm. "Mạt Nhi biết huynh đang rất mệt mỏi, cả thể xác lẫn tinh thần. Nhưng huynh vẫn luôn là Lâm Nhất ca mà Mạt Nhi tin tưởng. Dù 'tiên đạo' ngoài kia có ra sao, Mạt Nhi chỉ biết, 'tiên đạo' của huynh, con đường 'Vô Tiên' của huynh, là con đường đúng đắn nhất."

Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào hắn. "Nếu huynh muốn tìm câu trả lời, muốn thấu hiểu rõ hơn về những điều này, muội sẽ đi cùng huynh. Thiên Cơ Lão Nhân có lẽ sẽ biết. Người già cả như vậy, chắc chắn đã chứng kiến nhiều thăng trầm của hồng trần, của tiên đạo." Lời nói của nàng tuy đơn giản, nhưng lại có sức mạnh như một dòng suối mát lành, xoa dịu những trăn trở đang giằng xé trong lòng Lâm Nhất. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của hắn, dù kiệt sức, dù đầy hoài nghi, vẫn kiên định với con đường đã chọn.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, một nụ cười ấm áp hiện lên trên môi hắn, xua đi vẻ mệt mỏi ban nãy. "Đúng vậy, Mạt Nhi. Ta phải tìm ông ấy. Chỉ ông ấy mới có thể soi sáng con đường mờ mịt này. Ta cần hiểu rõ hơn về 'chân Đạo', về Đại Tiên Chiến, và về bản chất của những thứ đang đe dọa thế giới này." Hắn siết nhẹ bàn tay Tô Mạt Nhi, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Chúng ta sẽ đi. Dù con đường có xa xôi, có hiểm nguy thế nào, ta cũng phải tìm ra lời giải đáp."

Sắc trời dần ngả về chiều, ánh nắng không còn gay gắt mà trở nên vàng dịu, nhuộm lên vạn vật một vẻ đẹp trầm lắng. Họ rời khỏi khu vực Thiên Đạo Môn, nơi sự hoang tàn và u ám vẫn còn vương vất, như một vết sẹo khó lành trên mảnh đất từng là thánh địa. Bỏ lại sau lưng những tàn tích của một thời vàng son nay đã mục ruỗng, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bước đi, hướng về phía chân trời xa thẳm, nơi những đám mây chiều đang cuộn mình trong ánh hoàng hôn rực rỡ.

Họ không vội vã, từng bước chân đều mang theo sự trầm tư. Hành trình không còn là sự chạy trốn, mà là một cuộc tìm kiếm, một sự dấn thân vào những bí ẩn còn chưa được giải đáp của thế giới tu tiên. Dọc đường đi, họ bắt gặp những thôn làng nhỏ, những cánh đồng lúa đang thì con gái, xanh mướt trải dài tít tắp. Và rồi, khi ánh chiều tà dần buông xuống, một thị trấn nhỏ hiện ra trước mắt họ, ẩn mình giữa những rặng cây cổ thụ. Đó là Tiểu An Trấn, một nơi bình yên, đúng như tên gọi của nó.

Tiểu An Trấn hiện lên trong ánh nắng chiều tà với vẻ đẹp mộc mạc và thân thiện. Những ngôi nhà gạch, gỗ đơn giản nằm san sát nhau, mái ngói nâu đỏ ẩn hiện dưới những tàng cây cổ thụ. Con đường lát đá cuội dẫn vào thị trấn, còn vương chút bụi của ngày dài. Từ xa, đã có thể nghe thấy tiếng người mua bán nhỏ nhẹ vọng lại từ khu chợ nhỏ, tiếng trẻ con nô đùa rộn rã trên quảng trường, tiếng xe bò kéo lạch cạch trên đường, và cả tiếng chim hót líu lo trên những cành cây. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống phàm trần, bình dị nhưng đầy sức sống.

Mùi đồ ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi khói bếp bay lên từ những mái nhà, hòa quyện với mùi đất ẩm sau một ngày nắng và mùi cỏ cây tươi mát, tạo nên một hương vị đặc trưng của cuộc sống. Bầu không khí nơi đây yên bình đến lạ, mang lại một cảm giác an toàn, đối lập hoàn toàn với sự tàn phá và hỗn loạn mà họ vừa chứng kiến tại Thiên Đạo Môn.

Lâm Nhất lặng lẽ quan sát, ánh mắt hắn chất chứa bao nhiêu suy tư. Hắn nhìn những người nông phu gánh vác những gánh rau tươi rói, những người thợ thủ công cặm cụi với công việc của mình, những bà mẹ bế con nhỏ, hay những ông lão ngồi tựa cửa nhìn ngắm cuộc sống trôi qua. Họ là những con người bình thường, không có linh lực, không biết đến những cuộc chiến tranh giành quyền lực của thế giới tu tiên, nhưng lại là những người tạo nên bức tranh đầy màu sắc của hồng trần.

Hắn khẽ thì thầm, giọng nói trầm buồn, như đang tự nói với chính mình: "Hồng trần... đẹp đẽ và mong manh đến vậy. Liệu 'tiên đạo' có thật sự bảo vệ được nó, hay chỉ mang đến thêm tai ương?" Hắn nhìn thấy một đứa trẻ đang vui vẻ chạy theo quả bóng vải, tiếng cười trong trẻo vang vọng cả con phố, rồi đột nhiên vấp ngã. Một bà lão từ quán ăn gần đó vội vàng chạy ra, nâng đứa trẻ dậy, xoa đầu an ủi. Một hành động nhỏ bé, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu tình người, bao nhiêu sự ấm áp.

Tô Mạt Nhi siết chặt bàn tay Lâm Nhất, như một lời động viên thầm lặng. Nàng hiểu những gì hắn đang nghĩ. Nàng biết hắn không chỉ tìm kiếm lời giải đáp cho bản thân, mà còn cho cả những sinh linh nhỏ bé này, cho cái hồng trần mong manh này.

"Huynh yên tâm," nàng nói, giọng nàng vẫn trong trẻo nhưng đầy kiên định. "Chúng ta sẽ tìm ra câu trả lời. Và chúng ta sẽ bảo vệ những điều xứng đáng được bảo vệ. 'Vô Tiên chi Đạo' của huynh chính là như vậy mà, phải không?"

Lâm Nhất gật đầu. Hắn nhìn về phía tây, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, như một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Bóng đêm đang từ từ buông xuống, bao trùm vạn vật trong sự tĩnh lặng. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy những bí ẩn và hiểm nguy. Nhưng ánh mắt hắn không còn vẻ hoài nghi, mà thay vào đó là sự quyết tâm mãnh liệt. Hắn sẽ tìm ra chân lý, sẽ thấu hiểu bản chất của "tiên đạo", và sẽ bảo vệ hồng trần này bằng tất cả những gì hắn có.

Cái phất trần gỗ (Phù Trần Mộc) của hắn, vật phẩm tùy thân đã theo hắn bao năm, khẽ rung lên trong tay áo, như một lời nhắc nhở về con đường tu đạo khác biệt mà hắn đang đi. Một con đường không theo lẽ thường, không truy cầu sức mạnh mà tìm kiếm ý nghĩa. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói bếp, mùi đất, mùi cỏ cây của Tiểu An Trấn đang bao trùm lấy mình. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng hắn tin vào chân tâm của mình. Dù cho "tiên đạo" có mục ruỗng, dù cho Hắc Y Nhân có âm mưu gì đi chăng nữa, hắn sẽ không bao giờ từ bỏ con đường đã chọn. Bởi lẽ, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và hành trình chiêm nghiệm của hắn, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.

Hắn và Tô Mạt Nhi tiếp tục bước đi, hòa mình vào dòng người của Tiểu An Trấn, bóng dáng hai người dần chìm vào màn đêm đang buông xuống, mang theo một lời thề thầm lặng với con đường "Vô Tiên chi Đạo" và số phận của hồng trần.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ