Màn đêm dần buông xuống Tiểu An Trấn, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi đất ẩm sau một ngày dài. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên nền trời thăm thẳm, rải những vệt bạc mờ ảo lên những mái nhà ngói đỏ, lên con đường lát đá cuội còn vương chút bụi. Tiếng người mua bán đã thưa thớt, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích, tiếng chó sủa xa xa, và tiếng gió luồn qua những tán lá cổ thụ rì rào như lời thì thầm của ngàn xưa.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã rời khỏi Tiểu An Trấn từ khi trăng còn chưa lên đỉnh, đi sâu vào những con đường mòn heo hút, lẩn khuất giữa rừng núi trùng điệp. Nơi đây, sự tĩnh lặng dường như cô đặc lại, chỉ còn tiếng bước chân của hai người và tiếng lá cây xào xạc dưới làn gió đêm. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, hắn đã hiểu rõ điều này hơn bao giờ hết sau những biến cố tại Thiên Đạo Môn. Những lời dạy của sư phụ, những chiêm nghiệm về cuộc đời đã giúp hắn vững bước, nhưng những nghi vấn về bản chất của "tiên đạo" vẫn như một gông cùm trói buộc tâm trí hắn, thúc đẩy hắn phải đi tìm lời giải. Hắn đi, không chỉ cho riêng mình, mà còn cho cả những sinh linh bé nhỏ ở Tiểu An Trấn, cho cái hồng trần mong manh mà hắn đã thề nguyện bảo vệ.
Mấy ngày sau đó, hành trình của họ đưa họ vượt qua những ngọn núi cao ngất, những dòng suối gập ghềnh và những khu rừng già rậm rạp. Tô Mạt Nhi, dù có lúc mệt mỏi, nhưng chưa bao giờ than vãn. Nàng luôn bám sát Lâm Nhất, đôi mắt to tròn lanh lợi không ngừng quan sát xung quanh, như một con sóc nhỏ luôn cảnh giác với mọi biến động. Nàng thỉnh thoảng lại đưa tay siết nhẹ bàn tay hắn, như một lời động viên thầm lặng, hay đôi khi lại líu lo kể những câu chuyện vặt vãnh để xua tan không khí nặng nề. Nàng hiểu rằng, những bước chân này không chỉ là hành trình tìm kiếm một con người, mà còn là hành trình tìm kiếm chân lý cho cả một con đường.
Lâm Nhất, dù thân thể vẫn còn chút kiệt quệ sau trận chiến, nhưng tinh thần hắn lại càng thêm kiên định. Mỗi bước chân của hắn đều như đang hòa mình vào đất trời, cảm nhận hơi thở của vạn vật. Hắn lắng nghe tiếng chim hót, tiếng suối chảy, tiếng gió rít qua khe núi, và trong sâu thẳm tâm hồn, hắn lắng nghe cả tiếng lòng mình. Hắn hoài nghi, hắn trăn trở, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa hy vọng vẫn cháy sáng, rằng đâu đó trên thế gian này, có một người có thể giải đáp những nghi vấn của hắn, một người có thể dẫn lối hắn trên con đường "Vô Tiên chi Đạo" đầy chông gai.
Cuối cùng, sau một hành trình dài dằng dặc, khi mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng lên những đỉnh núi, họ cũng đến được nơi cần đến. Một vùng núi hẻo lánh, được che phủ bởi một lớp sương mù mờ ảo, không hề phô trương nhưng ẩn chứa sự uyên thâm đến lạ kỳ. Không có những cột đá khổng lồ hay cổng chào tráng lệ như những đại môn phái khác, chỉ có một con đường mòn nhỏ xíu, uốn lượn giữa những tảng đá rêu phong và cây cổ thụ già cỗi, dẫn vào sâu trong lớp sương.
“Đây… đây là nơi Thiên Cơ Lão Nhân ẩn cư sao?” Tô Mạt Nhi khẽ thốt lên, giọng nàng pha chút ngạc nhiên. Nàng đã hình dung về một nơi trang nghiêm, cổ kính hơn, nhưng trước mắt nàng lại là một khung cảnh đơn sơ đến bất ngờ.
Lâm Nhất không nói gì, hắn chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt đen láy sâu thẳm chăm chú nhìn vào làn sương trắng. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí thanh khiết nhưng cũng cổ xưa, khác biệt hoàn toàn với sự hỗn tạp và nặng nề mà hắn đã từng cảm nhận tại Thiên Đạo Môn. Luồng linh khí này không hùng vĩ hay cuồn cuộn, mà lại nhẹ nhàng, uyển chuyển, như một dòng nước ngầm lặng lẽ chảy sâu trong lòng đất, nuôi dưỡng vạn vật mà không ai hay biết. Phù Trần Mộc trong tay áo hắn khẽ rung lên, như đang hòa điệu với luồng khí thiêng liêng ấy.
Hắn nhẹ nhàng bước đi, Tô Mạt Nhi im lặng theo sau. Càng đi sâu vào lớp sương, tiếng động xung quanh càng trở nên tĩnh lặng. Tiếng gió dường như ngừng thổi, tiếng chim ngừng hót, chỉ còn tiếng bước chân của họ vang vọng trong không gian tịch mịch. Sau một đoạn đường, một Ẩn Cư Động Phủ hiện ra trước mắt họ. Không phải một hang động lộng lẫy, mà chỉ là một hang đá tự nhiên được cải tạo đơn sơ, có những tảng đá mòn nhẵn bởi thời gian, một dòng suối nhỏ róc rách chảy qua khe đá, và vài loại thảo mộc quý hiếm mọc dại bên vách động, tỏa ra mùi hương thanh nhã.
Động phủ không có cửa, cũng không có người gác. Chỉ có một trận pháp vô hình bao bọc lấy lối vào, không gây ra bất kỳ dao động linh lực nào rõ rệt, nhưng lại khiến người ta cảm thấy một sự uy nghiêm, một ranh giới thiêng liêng. Trận pháp này dường như không phải để ngăn cản, mà là một lời mời gọi, dành cho những ai có đủ nhân duyên và lòng kiên định để tìm đến.
Lâm Nhất dừng lại trước trận pháp, hít một hơi thật sâu. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí đang luân chuyển quanh mình, hòa vào hơi thở của hắn. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm, mùi thảo mộc thanh nhã hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Hắn chậm rãi vươn tay, đầu ngón tay khẽ chạm vào không khí vô hình. Một cảm giác mát lạnh như sương sớm, nhưng cũng ẩn chứa một sức mạnh vô biên, nhẹ nhàng lướt qua. Hắn biết, đây không phải là một trận pháp hùng hậu để chiến đấu, mà là một trận pháp để thử thách tâm cảnh, một bức màn che giấu sự tồn tại của nơi này khỏi những kẻ phàm tục hoặc những tâm hồn không thanh tịnh.
Hắn nhẹ nhàng bước qua, Tô Mạt Nhi cũng theo sát phía sau. Trận pháp không hề có phản ứng gì, như thể họ đã được chấp thuận bước vào. Cảm giác như bước vào một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào, hỗn loạn của hồng trần. Nơi đây, mọi thứ đều tĩnh lặng, thanh tịnh, cô độc. Linh khí ổn định, dồi dào nhưng không áp bức, thích hợp cho việc tu luyện và chiêm nghiệm. Lâm Nhất cảm thấy tâm hồn mình dần lắng đọng, những gợn sóng hoài nghi trong lòng cũng dịu đi phần nào, nhường chỗ cho sự thanh thản và một niềm mong mỏi sâu sắc. Hắn đã đến rồi, Thiên Cơ Lão Nhân, người mà hắn tìm kiếm, chắc hẳn đang ở đây, chờ đợi hắn.
Bên trong động phủ, một không gian rộng mở hiện ra, không quá lớn nhưng đủ để tạo cảm giác thoát ly khỏi sự chật hẹp của hang đá. Vách động được mài nhẵn, có những vân đá tự nhiên uốn lượn như bức tranh thủy mặc. Ánh sáng dịu nhẹ lọt vào từ một khe hở trên trần động, rọi sáng một góc không gian. Giữa động, trên một chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ đã sờn màu thời gian, Thiên Cơ Lão Nhân ngồi tĩnh tọa. Dáng vẻ gầy gò, lưng còng, mái tóc bạc phơ như tuyết, râu dài chấm ngực. Đôi mắt ông nhắm nghiền, như đang chìm vào cõi hư vô, vào một thế giới mà chỉ có ông mới có thể chạm tới. Cây quải trượng bằng gỗ mục tựa vào vách đá bên cạnh, như một người bạn tri kỷ đã đồng hành cùng ông qua bao thăng trầm của thời gian.
Khi Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bước đến, Thiên Cơ Lão Nhân từ từ mở mắt. Ánh mắt ấy không có sự kinh ngạc, không có vẻ dò xét, mà chỉ có sự thấu suốt vạn vật, như thể ông đã biết trước sự xuất hiện của họ từ rất lâu, như thể ông đã chờ đợi khoảnh khắc này từ ngàn năm. Một làn sóng bình yên vô tận lan tỏa từ ông, bao trùm cả không gian.
“Ngươi đến rồi,” ông lão khẽ cất tiếng, giọng nói trầm ấm, pha chút khàn đặc của người đã trải qua vô vàn năm tháng, nhưng lại rõ ràng đến lạ, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Không phải một câu hỏi, mà là một lời khẳng định, một sự đón nhận không chút bất ngờ.
Lâm Nhất cung kính tiến lên, cúi mình thật sâu. “Vãn bối Lâm Nhất, bái kiến Thiên Cơ Lão Nhân.” Hắn nói, giọng điệu vừa chân thành vừa chất chứa bao nhiêu nỗi niềm. Tô Mạt Nhi cũng vội vàng cúi chào theo, trong lòng vừa tò mò vừa kính sợ trước khí chất phi phàm của ông lão.
Thiên Cơ Lão Nhân khẽ gật đầu, một nụ cười mờ nhạt xuất hiện trên đôi môi nhăn nheo của ông. Ông vẫy tay ra hiệu cho Lâm Nhất ngồi xuống chiếc bồ đoàn đối diện mình, rồi lại khẽ liếc nhìn Tô Mạt Nhi, ý bảo nàng có thể đứng yên lặng phía sau.
Lâm Nhất chậm rãi ngồi xuống, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ dưới thân. Nó không hề mới mẻ hay lộng lẫy, nhưng lại mang một cảm giác gần gũi, như đã hấp thụ bao nhiêu năm tháng chiêm nghiệm của chủ nhân. Hắn hít một hơi thật sâu, dồn nén những cảm xúc phức tạp trong lòng, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt tinh anh của Thiên Cơ Lão Nhân.
“Tiền bối,” Lâm Nhất bắt đầu, giọng hắn trầm buồn, mang theo sự mệt mỏi của những ngày tháng hoài nghi, “vãn bối có nhiều nghi hoặc trong lòng, mong được người chỉ điểm. Những gì vãn bối đã chứng kiến tại Thiên Đạo Môn, sự xuất hiện của Hắc Y Nhân, và mối liên hệ của chúng với Đại Tiên Chiến ba ngàn năm trước… tất cả đều khiến vãn bối bàng hoàng, và hoài nghi sâu sắc về bản chất của ‘tiên đạo’.”
Hắn bắt đầu kể, giọng điệu chậm rãi, chi tiết và đầy cảm xúc. Hắn kể về sự phồn hoa giả dối của Thiên Đạo Môn, về những đệ tử chỉ biết truy cầu sức mạnh và quyền lực mà quên đi ý nghĩa thực sự của tu luyện. Hắn kể về trận chiến tàn khốc, về luồng khí tức tà ác của Hắc Y Nhân, về những “hạt mầm” gieo rắc sự hỗn loạn và cái chết. Hắn không ngần ngại bày tỏ sự thất vọng, sự bàng hoàng khi chứng kiến những kẻ tự xưng là người tu tiên lại có thể gây ra những tội ác tày trời, gieo rắc nỗi kinh hoàng cho phàm nhân.
“Họ nói, tiên đạo là để bảo vệ chúng sinh, là để giữ gìn trật tự thiên địa,” Lâm Nhất nói, giọng hắn nghẹn lại, “nhưng những gì vãn bối thấy lại là sự ích kỷ, sự tranh giành, và một thứ sức mạnh bị bóp méo, chỉ biết hủy diệt. ‘Hạt mầm’ của Hắc Y Nhân, chúng như những con quỷ đội lốt người, gieo rắc sự chết chóc và nỗi sợ hãi. Chúng ta đã vô hiệu hóa chúng, nhưng vãn bối không thể thoát khỏi suy nghĩ, rằng chúng không phải là kẻ thù duy nhất. Hậu quả của Đại Tiên Chiến ba ngàn năm trước, dường như vẫn còn vương vất, và Hắc Y Nhân có vẻ là một phần của một âm mưu lớn hơn, một vết sẹo chưa lành của quá khứ.”
Hắn kể về sự đối lập giữa hắn và Lã Bất Phàm, về những lời lẽ mạnh mẽ của Lã Bất Phàm khi muốn xây dựng lại Thiên Đạo Môn, nhưng lại dường như bỏ qua cái gốc rễ của vấn đề. Hắn kể về sự kiệt quệ của chính bản thân mình sau khi cố gắng thanh tẩy luồng khí tà ác, và cảm giác cô độc khi con đường “Vô Tiên chi Đạo” của hắn dường như không được ai thấu hiểu. Cuối cùng, hắn kết thúc bằng câu hỏi day dứt nhất trong lòng: “Tiền bối, liệu ‘tiên đạo’ hiện tại có còn là ‘tiên đạo’ chân chính? Hay nó đã hoàn toàn bị tha hóa? Và ‘chân đạo’ mà vãn bối đang tìm kiếm, liệu có tồn tại trong thế giới này?”
Thiên Cơ Lão Nhân lắng nghe Lâm Nhất một cách kiên nhẫn, không ngắt lời. Đôi mắt ông vẫn tinh anh, nhưng lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm, như thể ông đã chứng kiến quá nhiều bi kịch của nhân gian, quá nhiều sự tha hóa của “tiên đạo” qua hàng ngàn năm. Sau khi Lâm Nhất dứt lời, không gian lại chìm vào tĩnh lặng. Tiếng suối róc rách trong động phủ dường như cũng nhỏ lại, nhường chỗ cho sự chiêm nghiệm. Ông lão khẽ vuốt chòm râu bạc, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hư không, như đang nhìn xuyên qua bức màn thời gian, về những kỷ nguyên đã qua và những số phận đã định.
“Tiên đạo vốn vô hình, vô tướng, nó nằm trong mỗi hạt cát, mỗi giọt sương, trong từng hơi thở của hồng trần,” Thiên Cơ Lão Nhân khẽ cất tiếng, giọng nói trầm bổng, mang theo sự uyên bác của hàng ngàn năm chiêm nghiệm, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ đá, từ tốn nhưng đầy sức mạnh. “Nó là lẽ tự nhiên, là sự hài hòa giữa vạn vật. Nhưng con người lại muốn định nghĩa nó, muốn đóng khung nó vào những phép tắc, những tầng cấp, những công pháp huyền ảo. Họ biến nó thành công cụ để truy cầu quyền lực, trường sinh, vinh hoa phú quý. Và chính từ đó, ‘tiên đạo’ bắt đầu tha hóa.”
Ông ngừng lại một chút, khẽ thở dài, tiếng thở dài như mang theo gánh nặng của thời gian. “Đại Tiên Chiến ba ngàn năm trước là minh chứng rõ ràng nhất cho sự sai lầm ấy. Nó không chỉ là một cuộc tranh giành quyền lực đơn thuần giữa các môn phái, mà là sự bùng nổ của dục vọng và tham lam đã tích tụ từ rất lâu trong giới tu tiên. Khi những kẻ tự xưng là tiên nhân, là người bảo vệ thiên địa, lại gây ra tội nghiệt còn hơn cả ma quỷ, hủy hoại sinh linh, tàn phá hồng trần, thì đó đâu còn là ‘tiên đạo’ nữa? Đó chỉ là một thứ ma đạo đội lốt, một sự điên cuồng của quyền lực.”
Tô Mạt Nhi nín thở theo dõi, đôi mắt nàng mở to, cố gắng nắm bắt từng lời. Những gì Thiên Cơ Lão Nhân nói đã vượt xa những gì nàng từng được học, từng được nghe về lịch sử của giới tu tiên. Lâm Nhất thì lắng nghe một cách tập trung tuyệt đối, ánh mắt hắn đầy suy tư, từng lời của ông lão như gõ vào sâu thẳm tâm hồn hắn, giải tỏa phần nào những nút thắt, nhưng cũng đồng thời mở ra những cánh cửa mới cho những nghi vấn phức tạp hơn.
“Về Hắc Y Nhân,” Thiên Cơ Lão Nhân tiếp tục, giọng ông khẽ trầm xuống, “chúng không phải là một thực thể hoàn toàn bên ngoài, mà là hiện thân của tâm ma, của tham vọng bị bóp méo, của sự tuyệt vọng và oán hận đã tích tụ từ chính sự tha hóa của ‘tiên đạo’. Chúng là bóng tối nảy sinh từ ánh sáng bị lệch lạc. Chúng luôn tồn tại song hành với ‘tiên đạo’ khi nó đi chệch hướng, như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về cái giá phải trả khi con người quên đi bản chất thật của tu luyện. Chúng là một phần không thể tách rời của chu kỳ luân hồi, một vòng xoáy không ngừng của thiện ác, của ánh sáng và bóng tối, khi ‘tiên đạo’ trở thành ‘ma đạo’, và ‘ma đạo’ lại ẩn mình chờ đợi thời cơ.”
Ông lão khẽ nhấc tay, những ngón tay gầy guộc run rẩy vẽ những đường nét hư ảo trong không khí, như minh họa cho lời nói của mình. Những đường nét ấy dường như biến hóa, từ những vệt sáng tinh khiết dần chuyển sang màu u tối, rồi lại tan biến vào hư vô, để lại một không gian trống rỗng.
“Vậy… vậy ‘chân đạo’ mà vãn bối đang tìm kiếm, liệu có thể tìm thấy nó trong thế giới hiện tại, khi mà ‘tiên đạo’ đã mục ruỗng đến vậy?” Lâm Nhất khẽ hỏi, giọng hắn vang lên giữa sự tĩnh lặng, mang theo một nỗi khát khao cháy bỏng. “Liệu còn hy vọng nào cho hồng trần này, khi mà bóng tối của Hắc Y Nhân vẫn còn đang rình rập, và những kẻ tu tiên lại đang đắm chìm trong quyền lực?”
Thiên Cơ Lão Nhân quay ánh mắt về phía Lâm Nhất, đôi mắt ông lúc này như hai vì sao cổ xưa, ẩn chứa sự kỳ vọng và cả nỗi buồn không tên. Ông không đưa ra một câu trả lời trực tiếp cho việc ‘chân đạo’ có tồn tại hay không, bởi lẽ, đó là một hành trình mà mỗi người phải tự mình khám phá.
“Chân đạo không nằm ở những phép tắc thần thông, không nằm ở những cảnh giới cao siêu hay những công pháp bí truyền,” ông lão nói, giọng điệu trở nên sâu lắng và trầm tư hơn bao giờ hết, như đang rót từng giọt mật triết lý vào tâm hồn Lâm Nhất. “Mà nó nằm ở sự thấu hiểu vạn vật, lòng trắc ẩn và sự kiên định của bản tâm. Ngươi đã chọn con đường ‘Vô Tiên’, ấy chính là một lối đi đến chân đạo. Con đường không truy cầu sức mạnh mà tìm kiếm ý nghĩa, không chạy theo hư danh mà vun đắp chân tâm. Đó là một con đường dũng cảm, một con đường gian nan.”
Ánh chiều tà đã dần buông xuống bên ngoài động phủ, ánh sáng dịu nhẹ ban nãy giờ nhường chỗ cho những vệt nắng vàng cam cuối cùng, hắt lên vách đá một màu buồn man mác. Không khí trong động phủ trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết, chỉ còn tiếng suối róc rách và tiếng gió nhẹ luồn qua khe đá, như những lời thì thầm của vũ trụ.
“Nhưng con đường đó sẽ cô độc, bởi kẻ phàm nhân khó hiểu, kẻ tu tiên khó chấp nhận,” Thiên Cơ Lão Nhân tiếp tục, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Lâm Nhất, như muốn truyền đạt tất cả những gì ông đã trải qua, đã chiêm nghiệm. “Họ sẽ không hiểu tại sao ngươi lại từ bỏ sức mạnh, từ bỏ vinh quang để đi tìm những thứ vô hình. Họ sẽ cười nhạo ngươi, sẽ coi thường ngươi, thậm chí sẽ tìm cách ngăn cản ngươi. Ngươi phải đủ mạnh mẽ để bảo vệ bản tâm của mình, không để những lời lẽ thị phi, những cám dỗ quyền lực làm mờ mắt.”
Ông lão khẽ thở dài một tiếng, đôi mắt nhắm lại trong giây lát, như đang hồi tưởng về những ký ức xa xăm, về những người đã từng đi trên con đường tương tự nhưng đã không thể kiên định đến cuối cùng. “Và ngươi cũng phải đủ mạnh mẽ để bảo vệ những giá trị ngươi trân trọng. Bởi vì, hồng trần chính là cái gốc của tiên đạo. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Mất gốc, cây sẽ khô héo. Khi phàm trần bị hủy diệt, thì tiên đạo cũng chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch, không còn ý nghĩa gì nữa. Hắc Y Nhân, hay bất kỳ thế lực nào khác muốn hủy hoại hồng trần, chúng đều đang tự chặt đứt gốc rễ của chính mình.”
Lâm Nhất lắng nghe từng lời, từng chữ của Thiên Cơ Lão Nhân. Trong lòng hắn, những mảnh ghép rời rạc của những nghi vấn dần dần được sắp xếp lại, dù chưa hoàn chỉnh, nhưng đã tạo thành một bức tranh rõ ràng hơn về con đường phía trước. Hắn hiểu rằng, con đường của hắn không phải là con đường dễ dàng, mà là một thử thách vô cùng lớn lao. Nó đòi hỏi không chỉ sức mạnh về linh lực, mà còn cả sức mạnh về ý chí, về tâm hồn.
“Lời nói của tiền bối, vãn bối đã khắc ghi,” Lâm Nhất chậm rãi nói, giọng hắn tràn đầy sự chân thành và một quyết tâm mới được củng cố. Hắn đứng dậy, cúi mình thật sâu một lần nữa. “Xin đa tạ tiền bối chỉ điểm. Vãn bối đã hiểu, dù con đường có gian nan đến mấy, vãn bối cũng sẽ không bao giờ từ bỏ ‘Vô Tiên chi Đạo’ của mình, sẽ không bao giờ quên đi cái gốc của hồng trần.”
Tô Mạt Nhi cũng cúi đầu theo, trong lòng nàng ngập tràn sự kính phục và một niềm tin mãnh liệt vào Lâm Nhất. Nàng biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng nàng sẽ luôn ở bên cạnh hắn, cùng hắn vượt qua mọi thử thách.
Thiên Cơ Lão Nhân khẽ mỉm cười, nụ cười hiền hậu nhưng lại ẩn chứa một nỗi u hoài sâu sắc. Ông khẽ nhắm mắt lại, như đã hoàn thành sứ mệnh của mình, như đã truyền đạt tất cả những gì cần phải truyền đạt. Những lời của ông lão không phải là một câu trả lời tuyệt đối, mà chỉ là những gợi mở, những lời cảnh tỉnh, cho thấy con đường ‘chân đạo’ là một hành trình tự thân khám phá, đầy rẫy bí ẩn chưa được giải đáp. Ông không nói rõ về tương lai của Hắc Y Nhân, hay liệu Đại Tiên Chiến có lặp lại, nhưng những lời cảnh báo về "chu kỳ luân hồi" và "bóng tối nảy sinh từ chính sự tha hóa" đã gieo vào lòng Lâm Nhất những hạt mầm lo lắng về một âm mưu lớn hơn, một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.
Lâm Nhất nhìn ông lão, ánh mắt vẫn còn chất chứa nhiều câu hỏi chưa được giải đáp, nhưng trong tâm hồn hắn đã bớt đi phần nào sự hoang mang, thay vào đó là một sự kiên định mới mẻ. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đòi hỏi hắn phải mạnh mẽ hơn, phải thấu hiểu hơn, và phải đối mặt với những cám dỗ của quyền lực mà Thiên Cơ Lão Nhân đã cảnh báo. Bởi lẽ, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.
Hắn và Tô Mạt Nhi lặng lẽ quay gót, bước ra khỏi Ẩn Cư Động Phủ. Phù Trần Mộc trong tay áo hắn khẽ rung lên, như một lời nhắc nhở về con đường khác biệt mà hắn đang đi. Bên ngoài, ánh trăng đã lên cao, rọi sáng con đường mòn uốn lượn. Đêm nay, Lâm Nhất không còn là một đạo sĩ mồ côi chỉ biết truy cầu sức mạnh, mà là một người đang mang trong mình gánh nặng của chân lý, của hồng trần. Con đường phía trước còn rất dài, rất cô độc, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt. Bởi lẽ, đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và hắn, sẽ kiên định với chân tâm của mình, cho đến cùng.