Đêm đen nuốt chửng Hắc Hồ Động, nhưng trong lòng Lâm Nhất, tia sáng yếu ớt của niềm tin và sự kiên định vẫn âm ỉ cháy. Hắn không còn chìm trong u uất, mà đã tìm thấy một sự bình yên kỳ lạ, một điểm tựa vững chãi giữa những dòng chảy hỗn độn của thế sự. Khi bình minh lên, mang theo hơi sương bảng lảng và tiếng chim hót líu lo, hắn rời khỏi hang động, mang theo một tâm hồn đã được gột rửa và một ý chí kiên cường hơn bao giờ hết.
Chẳng bao lâu sau, hắn gặp lại Tô Mạt Nhi đang chờ đợi bên ngoài, vẻ mặt nàng lộ rõ sự lo lắng xen lẫn niềm hy vọng. Nàng không hỏi hắn đã trải qua những gì, chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, ánh mắt trong veo như suối nguồn. Họ cùng nhau rời khỏi vùng đất hoang vắng gần Hắc Hồ Động, tiếp tục cuộc hành trình trên con đường hồng trần muôn nẻo.
Qua vài ngày đường, hoàng hôn buông xuống trên Thanh Phong Quán, nhuộm tím cả một góc trời. Ngôi quán trọ tọa lạc giữa ngã ba đường lớn, được xây bằng gạch kiên cố, hai tầng mái ngói đỏ tươi đã nhuốm màu thời gian. Sân quán rộng rãi, đủ để vài ba xe ngựa hay linh thú của lữ khách dừng chân. Từ xa, đã nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt vọng ra, như một bản hợp xướng của cuộc sống thường nhật, mời gọi những lữ khách mỏi mệt tìm chốn dừng chân. Gió chiều lùa qua những tán cây cổ thụ bên đường, mang theo mùi khói bếp, mùi rượu nồng và cả mùi mồ hôi mằn mặn của những người phàm trần tất bật.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bước vào quán, gạt đi lớp bụi đường. Bên trong, không khí càng thêm phần sôi động. Tiếng chén đĩa lách cách va vào nhau, tiếng trò chuyện rôm rả của các thương nhân đang ngã giá, tiếng cười đùa sảng khoái của những thợ săn vừa trở về từ rừng sâu, và tiếng bước chân dồn dập của những người phục vụ qua lại không ngừng. Dù ồn ào, nhưng nơi đây lại mang một vẻ thân thiện, dung dị, một chốn để mọi người quên đi những nhọc nhằn của cuộc sống mà tìm thấy chút hơi ấm của đồng loại. Mùi thức ăn thơm lừng từ bếp bay ra, hòa quyện với mùi rượu gạo thoang thoảng và mùi gỗ mục lâu năm, tạo nên một hương vị đặc trưng mà chỉ những quán trọ ven đường mới có.
“Hai vị khách trẻ đi đường xa chắc mệt. Cứ tự nhiên như ở nhà nhé!” Một giọng nói ấm áp vang lên. Chủ Quán Trọ Quê, Bác Ba, với thân hình mập mạp và khuôn mặt phúc hậu, nụ cười hiền lành, đích thân ra đón. Ánh mắt ông lấp lánh sự tinh tường, vừa là người làm ăn, vừa là người từng trải, ông nhanh chóng nhận ra vẻ thanh thoát, có phần khác biệt của Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi giữa đám đông phàm tục.
Lâm Nhất khẽ cúi đầu đáp lễ, giọng nói ôn hòa: “Đa tạ Bác Ba. Quán trọ của bác thật náo nhiệt.” Hắn nhìn quanh, đôi mắt đen láy lướt qua từng gương mặt, từng dáng người, như muốn đọc vị những câu chuyện ẩn chứa sau mỗi ánh nhìn, mỗi nụ cười. Đây chính là hồng trần mà hắn đang dấn thân, một bức tranh sống động với vô vàn mảnh ghép, nơi cái thiện và cái ác, niềm vui và nỗi buồn đan xen không ngừng.
Bác Ba dẫn họ đến một bàn trống khuất trong góc, gần cửa sổ, nơi có thể bao quát được toàn bộ đại sảnh nhưng vẫn giữ được chút riêng tư. “Ngồi đây sẽ yên tĩnh hơn một chút. Hai vị muốn dùng gì?”
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn lanh lợi, thì thầm bên tai Lâm Nhất: “Đây là nơi giao lưu của hồng trần sao?” Nàng nhìn quanh với vẻ tò mò, thích thú, nhưng cũng có chút e dè trước sự huyên náo này. Lớn lên ở Huyền Nguyên Quan heo hút, nàng ít khi được tiếp xúc với cảnh đời phồn hoa, náo nhiệt đến vậy.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ, đáp lại nàng: “Phải. Hồng trần muôn mặt, đâu đâu cũng là cảnh đời.” Hắn gọi vài món ăn đơn giản, một bát mì hoành thánh nóng hổi, vài món rau xào thanh đạm, và một ấm trà hoa. Hắn không truy cầu sơn hào hải vị, chỉ cần sự ấm áp, giản dị. Khi thức ăn được dọn ra, cả hai bắt đầu thưởng thức, vừa ăn vừa lắng nghe những câu chuyện vặt vãnh, những tin tức từ các ngả đường mà lữ khách mang đến. Tâm hồn Lâm Nhất như một mặt hồ tĩnh lặng, tiếp nhận từng làn gió, từng gợn sóng của cuộc đời. Hắn cảm nhận được sự ấm áp của tình người trong nụ cười của Bác Ba, sự sôi động của cuộc sống trong tiếng ồn ào của quán, và cả những nỗi lo toan, vất vả ẩn sau mỗi ánh mắt mệt mỏi.
Càng về tối, không khí trong Thanh Phong Quán càng thêm nồng nặc mùi rượu và hơi người. Đèn lồng được thắp sáng, hắt những vệt sáng vàng vọt lên những bức tường gạch cũ kỹ. Gió đêm bắt đầu se lạnh, lùa qua khe cửa sổ, khiến những ngọn nến trên bàn lung lay, hắt những cái bóng chập chờn lên vách.
Giữa lúc đó, một dáng người nhỏ nhắn, mặc áo bà ba giản dị, vai vác một gánh nón lá đầy màu sắc, từ từ đi ngang qua bàn của Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi. Đó là Thị Nở, cô gái bán nón lá mà Bác Ba đã nhắc tới. Giọng rao của nàng trong trẻo, nhưng mang một nét buồn man mác, như tiếng chuông chùa vọng giữa đêm khuya, khẽ khàng len lỏi qua những âm thanh ồn ào của quán: “Nón lá che nắng che mưa, nón lá che cả tình yêu đôi lứa!” Nàng nở một nụ cười nhợt nhạt với Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, ánh mắt lấp lánh sự đồng cảm, rồi tiếp tục bước đi, gánh nón lá trên vai lắc lư theo từng bước chân nhỏ nhắn.
Lâm Nhất khẽ gật đầu đáp lại nụ cười của Thị Nở, ánh mắt hắn dõi theo bóng nàng, như thể nhìn thấy một phần nào đó của số phận con người trong dáng vẻ yếu ớt nhưng kiên cường ấy. Hắn hiểu rằng, đằng sau mỗi nụ cười, mỗi câu rao, đều ẩn chứa biết bao câu chuyện, biết bao nỗi niềm.
Ở một góc khuất khác của quán, gần bếp lửa, có một người đàn ông trầm mặc, y phục cũ kỹ, lưng đeo một thanh kiếm bình thường. Hắn ngồi đó đã lâu, chén rượu trên bàn vơi đi từng chút một, đôi mắt sắc lạnh lướt qua mọi người, nhưng không dừng lại ở bất kỳ ai quá lâu. Đó chính là Kiếm Khách Giang Hồ Vô Danh, một lữ khách bí ẩn, lặng lẽ quan sát mọi chuyển động, mọi cảm xúc trong quán trọ. Lâm Nhất khẽ liếc nhìn Vô Danh, cảm nhận được một luồng khí tức khác biệt toát ra từ người này – một sự lạnh lùng, tĩnh tại nhưng ẩn chứa sức mạnh tiềm tàng, không hề khoa trương. Vô Danh cũng thoáng đưa mắt về phía Lâm Nhất, ánh mắt hai người giao nhau trong chốc lát, như hai tia chớp xẹt qua đêm tối, đầy ẩn ý.
Bỗng nhiên, một nhóm người ngồi bàn gần đó bắt đầu bàn tán xôn xao, giọng nói của họ dần trở nên cao hơn, mang theo sự phẫn nộ và đau xót. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi vô thức ngừng đũa, lắng tai nghe.
“Thật quá đáng! Gia đình lão Trần Bá đã khốn khổ lắm rồi, vậy mà bọn cường hào kia lại ra tay tàn độc đến thế!” Một người đàn ông có vẻ là thương nhân, khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ, đấm mạnh xuống bàn.
Một người phụ nữ bên cạnh, nước mắt lưng tròng, tiếp lời: “Chúng đánh đập, cướp hết đồ đạc, còn đốt luôn cả căn nhà tranh. Giờ thì biết sống sao đây? Mấy đứa cháu nhỏ của lão Trần Bá còn chưa biết mặt trời mọc ra sao mà đã phải chịu cảnh màn trời chiếu đất!” Giọng nàng nghẹn ngào, làm cho cả quán trọ đang ồn ào bỗng chốc chìm xuống vài phần, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nhóm người đang nói.
Lâm Nhất nghe những lời đó, sắc mặt bỗng chốc biến đổi. Lão Trần Bá! Cái tên ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim hắn. Hắn nhớ lại cảnh tượng lão nông phu bị ức hiếp, cướp bóc trắng trợn ở Thanh Khê Thôn. Hắn nhớ lại sự bất lực của chính mình khi ấy, và cả lời hứa thầm với bản thân rằng sẽ không bao giờ để điều đó tái diễn. Ngọn lửa lương thiện trong tâm hắn, vốn đã âm ỉ cháy sau chuyến đi đến Hắc Hồ Động, giờ đây bỗng bùng lên dữ dội.
Tô Mạt Nhi nắm chặt tay Lâm Nhất, đôi mắt nàng ngấn lệ, nhìn hắn với vẻ sợ hãi và lo lắng. Nàng cũng đã chứng kiến nỗi khổ của lão Trần Bá, và giờ đây, nghe tin dữ này, lòng nàng cũng đau như cắt. “Lâm Nhất… vậy là thật sao?” Nàng thì thầm, giọng run run.
Trong khi cả quán trọ đang xôn xao bàn tán, ai oán về sự tàn ác của cường hào, Vô Danh ở góc quán chỉ nhấp một ngụm rượu, rồi khẽ buông một câu lạnh lùng, nhưng vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất như một lời sấm: “Chính nghĩa không cần phải hô hào.” Ánh mắt hắn thoáng lướt qua Lâm Nhất một lần nữa, đầy ẩn ý, như thể muốn nói rằng hành động mới là câu trả lời, chứ không phải lời than vãn. Lâm Nhất nhìn theo bóng Vô Danh, cảm nhận được một sự đồng điệu kỳ lạ, dù phong cách của người này có vẻ tàn nhẫn và lạnh lùng hơn hắn.
Đêm khuya, gió lạnh lùa qua khung cửa sổ phòng trọ, mang theo hơi ẩm của đất trời. Trăng mờ ảo sau làn mây xám, hắt thứ ánh sáng bạc yếu ớt vào căn phòng nhỏ, khiến mọi vật trong phòng như chìm trong một giấc mơ chập chờn, hư ảo. Chỉ có ngọn nến trên bàn là kiên cường cháy, ánh lửa lung lay theo từng đợt gió, hắt những cái bóng chập chờn lên bức tường đất.
Lâm Nhất không tài nào chợp mắt được. Hắn đứng dậy, đi đi lại lại trong căn phòng chật hẹp, mỗi bước chân như giẫm lên chính nỗi day dứt trong lòng. Cảnh tượng gia đình lão Trần Bá bị cường hào tàn độc ức hiếp, bị đẩy vào cảnh màn trời chiếu đất, cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí hắn. Tiếng khóc than của người phụ nữ, ánh mắt tuyệt vọng của lão nông phu, và cả sự bất lực của chính hắn trong quá khứ, tất cả như một dòng lũ cuộn trào, nhấn chìm sự bình yên mà hắn vừa tìm thấy ở Hắc Hồ Động.
Nỗi căm phẫn sục sôi trong lồng ngực, hòa quyện với lòng trắc ẩn sâu sắc. Hắn không thể nhắm mắt làm ngơ. Cái “vô tiên chi đạo” mà hắn đang truy cầu, cái lẽ sống mà hắn đã chiêm nghiệm, không cho phép hắn đứng ngoài nhìn. Sức mạnh không chỉ đến từ phép tắc thần thông, mà còn đến từ sự kiên định vào bản tâm, vào ngọn lửa lương thiện cháy mãi trong lồng ngực. Nếu ngay cả những người yếu thế nhất cũng không thể bảo vệ, thì cái đạo mà hắn đang đi, có ý nghĩa gì?
Tô Mạt Nhi lặng lẽ ngồi trên giường, đôi mắt nàng dõi theo từng bước chân của Lâm Nhất, ánh mắt tràn đầy lo lắng. Nàng hiểu hắn, hiểu nỗi trăn trở trong tâm hồn hắn hơn bất cứ ai. Nàng biết, khi Lâm Nhất đã quyết định, thì không gì có thể lay chuyển được. Nàng nhẹ nhàng đứng dậy, bước đến bên hắn, nắm lấy bàn tay gầy gò nhưng rắn rỏi của hắn. Bàn tay hắn lạnh toát, nhưng sức nóng từ quyết tâm thì hừng hực.
“Ta không thể khoanh tay đứng nhìn. Dù sức ta yếu kém, nhưng lòng ta không cho phép,” Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm khàn, ánh mắt nhìn thẳng vào ngọn nến đang cháy, như nhìn vào chính ngọn lửa trong tâm mình. “Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nếu lòng ta đã không yên, thì làm sao có thể nói đến tiên đạo?”
Tô Mạt Nhi siết chặt tay hắn, đôi mắt ngấn nước: “Ta biết chàng không thể. Nhưng liệu chúng ta có làm được gì không? Bọn chúng quá hung tợn, quá tàn độc. Chàng đã thấy đấy, lần trước chúng ta đã bất lực như thế nào…” Nàng lo sợ, không phải cho bản thân, mà là cho hắn, cho con đường chông gai mà hắn sắp phải bước vào. Nàng biết, một khi Lâm Nhất đã quyết định, hắn sẽ không lùi bước, dù cho phải đối mặt với hiểm nguy cận kề.
Lâm Nhất quay lại nhìn nàng, ánh mắt hắn dịu dàng nhưng kiên định vô cùng. Hắn vuốt nhẹ mái tóc nàng, thì thầm: “Dù chỉ là một ngọn lửa nhỏ, nó cũng phải cháy lên giữa đêm tối. Nếu không, lương tâm ta sẽ không yên.” Hắn nhớ đến câu nói của Vô Danh lúc chiều: "Chính nghĩa không cần phải hô hào." Hắn không hô hào, hắn chỉ hành động theo lương tâm. “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chân tâm ta mách bảo ta phải làm điều này.”
Tô Mạt Nhi nhìn sâu vào đôi mắt hắn, đọc thấy sự kiên quyết không thể lay chuyển. Nàng biết, mình không thể ngăn cản hắn. Nàng gật đầu, nở một nụ cười buồn nhưng đầy yêu thương, rồi dựa đầu vào vai hắn. “Vậy thì ta sẽ đi cùng chàng. Dù có ra sao, dù con đường phía trước có gian nan đến mấy, ta cũng sẽ ở bên chàng. Ta sẽ là ngọn lửa thứ hai, cùng chàng soi sáng bóng đêm.” Lời nàng nói như một lời thề, nhẹ nhàng mà sâu nặng, trấn an trái tim đang trăn trở của Lâm Nhất.
Lâm Nhất ôm chặt nàng vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ nàng truyền sang, sưởi ấm tâm hồn hắn. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi trăng vẫn mờ ảo, gió vẫn lạnh buốt. Nhưng trong lòng hắn, một quyết tâm sắt đá đã được hình thành. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, hiểm nguy, nhưng giờ đây, hắn không còn cô độc. Hắn có ngọn lửa trong tâm, có niềm tin vào bản tâm, và có Tô Mạt Nhi đồng hành. Cái “vô tiên chi đạo” của hắn không phải là để trốn tránh hồng trần, mà là để dấn thân vào hồng trần, để dùng tấm lòng chân thành, lương thiện của mình mà đối diện, mà cảm hóa, dù chỉ là một giọt nước giữa đại dương mênh mông. Bình yên không phải là sự vắng mặt của bão tố, mà là sự tĩnh lặng trong tâm hồn dù bão tố đang gào thét. Và đêm nay, giữa căn phòng trọ nhỏ bé, dưới ánh nến lung lay, Lâm Nhất đã tìm thấy sự bình yên đó, một bình yên được tôi luyện từ quyết tâm và tình yêu thương. Hắn nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận mùi nến sáp, mùi gỗ mục, và cả mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc của Tô Mạt Nhi. Một hành trình mới, gian nan hơn, nhưng cũng đầy ý nghĩa hơn, đang chờ đợi hắn ở phía trước.