Khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng đỉnh núi xa xăm, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã quay trở lại Ẩn Cư Động Phủ. Không khí trong động vẫn tĩnh lặng đến lạ lùng, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ những thạch nhũ rêu phong và tiếng gió nhẹ lùa qua khe đá, tạo nên một bản hòa âm u huyền, như khúc hát ru của tạo hóa. Mùi đất ẩm và đá lạnh lẽo phả vào không gian, xen lẫn chút hương thảo mộc thanh thoát, gợi cảm giác nguyên sơ, xa rời thế tục.
Lâm Nhất tìm đến chiếc bồ đoàn cũ kỹ đặt giữa động, nơi Thiên Cơ Lão Nhân thường tĩnh tọa, rồi chậm rãi ngồi xuống. Thân hình gầy gò của hắn dường như càng thêm mảnh mai trong ánh sáng mờ ảo, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi ưu tư không dễ gì xua tan. Những lời của lão nhân đêm qua vẫn văng vẳng bên tai hắn, gieo vào lòng hắn hạt mầm của sự hoài nghi và trăn trở. Hắn vuốt nhẹ Phù Trần Mộc trong tay áo, cảm nhận chất gỗ sần sùi, lạnh lẽo, như muốn tìm kiếm một điểm tựa vững chắc giữa dòng suy nghĩ hỗn độn. Hắn muốn níu giữ lấy một điều gì đó thật vững bền, thật chân thật, giữa cái thế giới mà hắn vừa được Thiên Cơ Lão Nhân hé mở, một thế giới mà những giá trị tưởng chừng bất biến lại hóa ra chỉ là lớp vỏ bọc hào nhoáng cho sự mục ruỗng và tha hóa. Cảm giác hoang mang, bàng hoàng vẫn còn nguyên đó, giày vò tâm trí hắn như những mũi kim châm, khiến hắn không thể tìm thấy sự bình yên.
"Những lời của lão nhân đêm qua... khiến ta không thể nào yên lòng," Lâm Nhất khẽ thì thầm, giọng hắn khàn đặc, chất chứa nỗi bàng hoàng chưa tan. Hắn ngước nhìn lên trần động, nơi những giọt nước đọng lại rồi rơi xuống từng tiếng tích tắc, như đếm thời gian trôi qua trong vô vọng. "Liệu 'tiên đạo' thực sự chỉ là một vòng lặp của quyền lực và tha hóa sao? Chẳng lẽ, tất cả những gì chúng ta theo đuổi, tất cả những ước mơ về sự trường sinh, về một thế giới tốt đẹp hơn, đều là ảo ảnh, đều là cái bẫy giăng ra để nuốt chửng những kẻ ngây thơ như ta? Những kẻ phàm phu tục tử lầm tưởng rằng họ đang đi tìm chân lý, nhưng thực chất chỉ đang dấn thân vào một con đường đầy rẫy dối trá và ích kỷ."
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú và đôi mắt to tròn long lanh, ngồi sát bên Lâm Nhất. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay gầy guộc của hắn, hơi ấm từ lòng bàn tay nàng như truyền sang, xoa dịu phần nào nỗi bất an đang cồn cào trong lòng hắn. Nàng nhìn hắn với ánh mắt đầy quan tâm, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt bầu bĩnh, trong sáng. Nàng biết, những gì Lâm Nhất đang trải qua không chỉ là nỗi thất vọng về một con đường, mà là sự sụp đổ của cả một thế giới quan, của những niềm tin đã được xây dựng từ thuở ấu thơ trong Huyền Nguyên Quan hoang tàn, nơi hắn từng mơ về những vị tiên nhân cứu khổ cứu nạn.
"Huynh đừng nghĩ nhiều quá, Lâm Nhất," Tô Mạt Nhi líu lo, giọng nàng trong trẻo nhưng giờ đây lại pha chút u buồn, pha lẫn sự bất an trước những điều bí ẩn mà nàng cũng cảm nhận được. Nàng siết chặt tay hắn hơn, như muốn dùng sự nhỏ bé của mình để che chở cho hắn khỏi những suy nghĩ nặng nề, khỏi cái lạnh lẽo của sự thật. "Dù thế nào, dù tiên đạo có ra sao, huynh vẫn có ta bên cạnh. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra con đường đúng đắn, chẳng phải huynh vẫn nói 'Vô Tiên chi Đạo' của huynh sao? Một con đường không cần đến những lề thói cũ kỹ, những quy tắc mục ruỗng, một con đường mà chân lý nằm ngay trong chính tâm hồn mình." Nàng nhẹ nhàng xoa mu bàn tay hắn, cử chỉ nhỏ bé nhưng lại chứa đựng một sức mạnh vỗ về to lớn, như một lời khẳng định về sự hiện diện không thể thiếu của nàng trong cuộc đời hắn.
Lâm Nhất khẽ quay sang nhìn nàng, một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên khóe môi. Hắn biết, Tô Mạt Nhi luôn là ánh sáng, là niềm an ủi lớn lao nhất trong cuộc đời mình, là sợi chỉ mỏng manh nhưng bền chặt níu giữ hắn giữa dòng xoáy của những suy tư hỗn độn. "Đúng vậy," hắn đáp, giọng vẫn trầm nhưng đã có phần vững vàng hơn, như tìm lại được chút hơi ấm từ bàn tay nàng. "Ta sẽ không từ bỏ. Chỉ là... những gì lão nhân nói quá sức nặng nề. Hắn khiến ta nhìn thấy một vực sâu thăm thẳm dưới cái vẻ hào nhoáng của tiên đạo. Những kẻ tự xưng là tiên nhân, những tông môn hùng mạnh, họ đã quên đi cái gốc của hồng trần, quên đi nhân tình thế thái, chỉ còn lại sự truy cầu sức mạnh và quyền lực vô độ. Họ đã biến tiên đạo thành một công cụ để thỏa mãn dục vọng của mình, biến nó thành một cái lưới giăng ra để bóc lột và đàn áp những kẻ yếu thế, những kẻ không có tiếng nói."
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh của đá, cái ẩm của đất, và cả sự ấm áp từ bàn tay Tô Mạt Nhi. Trong đầu hắn, những hình ảnh về Thiên Đạo Môn đổ nát, về những linh hồn bị Hắc Y Nhân biến thành quái vật, về lời nói cay đắng của Thiên Cơ Lão Nhân về "cái giá phải trả" cứ xoáy vặn. Có lẽ, sự tha hóa đã bắt đầu từ rất lâu, từ chính cái khoảnh khắc mà con người quên đi mục đích ban đầu của tu luyện, quên đi rằng tiên đạo phải bắt nguồn từ hồng trần, từ sự thấu hiểu và bảo vệ vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Hắn tự hỏi, liệu có tồn tại một "chân đạo" nào đó, không bị vấy bẩn bởi tham vọng, không bị tha hóa bởi quyền lực, một con đường mà hắn có thể kiên định bước đi mà không phải đánh đổi lương tri và bản tâm? Sự cô độc trên con đường "Vô Tiên" mà Thiên Cơ Lão Nhân đã cảnh báo, giờ đây không chỉ là một dự cảm, mà là một hiện thực đang bủa vây lấy tâm hồn hắn, khiến hắn cảm thấy mình lạc lõng giữa một thế giới đầy rẫy những điều dối trá. Cả một đêm trăng rằm trôi qua, nhưng những câu hỏi vẫn còn nguyên đó, không lời đáp, chỉ có nỗi hoang mang ngày càng lớn dần, như một cơn bão tố đang gầm gào trong tâm khảm.
***
Ánh sáng bên ngoài Ẩn Cư Động Phủ đã nhạt dần, báo hiệu buổi sáng đã lùi xa, nhường chỗ cho buổi trưa tĩnh lặng. Một làn gió nhẹ lùa vào động, mang theo hơi sương ẩm ướt và hương hoa dại thoang thoảng từ bên ngoài, làm dịu đi chút không khí trầm mặc. Lúc này, Thiên Cơ Lão Nhân xuất hiện từ phía sâu trong động, bước đi chậm rãi, tựa như hòa vào không gian tịch mịch. Ông vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng đôi mắt tinh anh sau làn râu tóc bạc phơ lại ẩn chứa một nỗi buồn thấu hiểu, như đã nhìn thấu mọi nỗi niềm đang giày vò Lâm Nhất. Trên tay ông là cây quải trượng bằng gỗ mục, cũ kỹ nhưng tỏa ra một vẻ uy nghi lạ thường, như thể nó đã chứng kiến hàng ngàn năm phong trần của thế sự.
Ông lão khẽ thở dài một tiếng, tiếng thở dài như hòa vào tiếng gió, mang theo nỗi ưu tư của những năm tháng dài đằng đẵng chứng kiến bao thăng trầm của thế sự, của những lẽ thịnh suy không thể tránh khỏi. "Ngươi quay lại, chứng tỏ lòng ngươi vẫn chưa yên," Thiên Cơ Lão Nhân chậm rãi nói, giọng ông trầm ấm nhưng lại mang một sức nặng của ngàn năm kinh nghiệm, của trí tuệ uyên bác đã tích lũy qua biết bao biến cố. Ông không đợi Lâm Nhất phải mở lời, bởi ông đã đọc được tất cả những nghi vấn đang cuộn xoáy trong đôi mắt sâu thẳm của đạo sĩ trẻ, nhìn thấy được sự giằng xé nội tâm đang giày vò hắn. "Vậy thì, lão phu sẽ nói cho ngươi nghe về 'tiên đạo' mà ngươi hoài nghi, và cả 'bóng tối' mà ngươi đã chạm trán. Con đường ngươi chọn, 'Vô Tiên chi Đạo', không phải là một con đường mới, mà là một sự trở về với cội nguồn đã bị lãng quên, một tiếng gọi từ sâu thẳm của lương tri."
Ông lão khẽ nhắm mắt, như đang hồi tưởng về một quá khứ xa xăm, nơi những bí mật phong trần đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian, dưới những lớp lang dối trá và che đậy. "Đại Tiên Chiến 3000 năm trước... con người thường chỉ nhớ đến những cuộc giao tranh khốc liệt, những anh hùng hy sinh, những kẻ phản bội bị nguyền rủa. Nhưng ít ai hiểu được bản chất thực sự của cuộc chiến ấy. Nó không chỉ là cuộc chiến giữa chính và tà, giữa ánh sáng và bóng tối như các truyền thuyết vẫn kể, những câu chuyện được thêu dệt để che đậy một sự thật trần trụi hơn. Đó là cuộc chiến giữa khao khát 'trường sinh' vô độ và sự quên lãng 'bản chất' của con người, quên đi nguồn cội của mình. Đó là cuộc chiến giữa những kẻ muốn vĩnh cửu hóa quyền lực để thống trị vạn vật, và những kẻ muốn giữ gìn sự cân bằng của trời đất, giữ gìn đạo lý làm người."
Lâm Nhất lắng nghe từng lời, từng chữ của Thiên Cơ Lão Nhân, sắc mặt hắn từ trầm tư chuyển sang bàng hoàng, rồi dần trở nên tuyệt vọng. Những gì hắn từng tin tưởng, từng mơ hồ hình dung về tiên đạo, về sự cao cả và thanh khiết của nó, giờ đây đang sụp đổ tan tành, không còn chút dấu vết. Tô Mạt Nhi ôm chặt lấy cánh tay Lâm Nhất, ánh mắt nàng kinh hãi dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của ông lão, như thể nàng đang chứng kiến một bức màn che giấu sự thật kinh hoàng dần được vén lên, để lộ ra một bức tranh ảm đạm và tàn khốc của một thế giới mà nàng từng nghĩ là đầy phép màu.
"Khi 'chân đạo' suy tàn, khi những vị tiên nhân chân chính vì lẽ sống mà tự nguyện hòa mình vào thiên địa, thì những kẻ còn lại, những kẻ chỉ mải miết truy cầu sức mạnh, đã biến tiên đạo thành một công cụ," Thiên Cơ Lão Nhân tiếp tục, giọng ông khẽ run lên vì nỗi chua xót, vì sự tiếc nuối cho một thời đại đã qua, một con đường đã bị lãng quên. "Các tông môn mới nổi lên, xây dựng những quy tắc khắc nghiệt, những hệ thống tu luyện phức tạp, nhưng tất cả đều lấy sức mạnh làm cốt lõi, lấy địa vị làm mục đích. Họ quên đi rằng, tu tiên là tu tâm, là thấu hiểu vạn vật, là giữ gìn hồng trần. Thiên Đạo Môn cũng không ngoại lệ. Dưới vẻ ngoài hào nhoáng của một tông môn hàng đầu, với những đệ tử tài năng và công pháp thượng thừa, họ cũng dần bị tha hóa bởi chính quyền lực mà họ nắm giữ, bởi danh vọng và lợi ích. Những lời thề non hẹn biển về bảo vệ chúng sinh, về sự công bằng, dần trở thành những lời sáo rỗng, chỉ để che đậy cho những âm mưu tranh giành lợi ích, địa vị, và sự thống trị tàn bạo lên cả phàm nhân lẫn những tu sĩ yếu thế hơn."
Ông lão dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, như muốn khắc sâu vào tâm trí họ bức tranh về sự suy tàn đã kéo dài hàng thiên niên kỷ, về một vết thương sâu thẳm không bao giờ lành. Mùi đá lạnh lẽo trong động dường như càng thêm nặng, hòa lẫn với một nỗi buồn u uất, một mùi hương của sự đổ nát và mất mát.
"Và Hắc Y Nhân... chúng không phải là yêu ma từ vực sâu, không phải là những kẻ tà ác thuần túy như những gì các tông môn vẫn rêu rao để che đậy sự thật, để giữ vững cái gọi là 'chính đạo' của mình," Thiên Cơ Lão Nhân nói, giọng ông đột nhiên trở nên trầm hơn, mang theo một sự thật lạnh lẽo đến thấu xương, một sự thật có thể làm lung lay cả nền tảng của thế giới tu tiên. "Chúng là những hạt mầm của oán hận, của sự phản bội, của những linh hồn bị nuốt chửng bởi chính 'tiên đạo' tha hóa. Chúng là 'cái bóng' của những gì các tông môn đã vứt bỏ, đã giày xéo. Có kẻ từng là đệ tử bị oan khuất, bị trục xuất, bị bôi nhọ danh dự; có kẻ là những phàm nhân bị chèn ép, bị biến thành vật hi sinh cho những thí nghiệm tàn độc của tu sĩ; có kẻ từng là những tu sĩ chân chính nhưng bị lừa dối, bị phản bội, bị đẩy vào con đường cùng, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc vùng vẫy trong bóng tối. Oán khí của họ tích tụ, biến chất, được nuôi dưỡng bởi sự bất công, bởi sự mục ruỗng từ bên trong của giới tu tiên, bởi những giọt máu và nước mắt của những nạn nhân vô tội. Chúng là kết quả của một chuỗi dài những sai lầm, những tội lỗi mà 'tiên đạo' đã gây ra. Chúng là vết sẹo không thể xóa nhòa của lịch sử, là lời nguyền mà 'tiên đạo' phải gánh chịu, một nghiệp chướng mà chúng phải trả. Chúng sinh ra từ chính những bóng tối trong tâm hồn những kẻ tự xưng là chính nghĩa, từ chính những hành động tàn ác dưới danh nghĩa 'tu tiên chính đạo'."
Giọng ông lão vang vọng trong động, mỗi từ thốt ra đều như một nhát dao cứa vào trái tim Lâm Nhất, khiến hắn cảm thấy một cơn đau nhói. Hắn cảm thấy một cơn choáng váng, như thể cả thế giới quan của mình đang quay cuồng và đổ sụp, những mảnh vỡ của niềm tin văng tung tóe. Hắc Y Nhân không phải là kẻ thù bên ngoài, mà là một phần của chính hệ thống đã mục nát này. Chúng là những linh hồn bị tổn thương, bị bóp méo bởi sự tha hóa của chính những người mà chúng từng tin tưởng, từng đặt hết hy vọng. Sự thật này còn kinh hoàng hơn bất kỳ loại yêu ma nào, bởi nó cho thấy rằng, gốc rễ của cái ác không nằm ở thế giới khác, mà nằm ngay trong chính lòng người, trong chính hệ thống mà hắn đang cố gắng hiểu và bảo vệ, một hệ thống đã tự gặm nhấm mình từ bên trong. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hắn, không phải vì khí lạnh trong động, mà là vì cái lạnh buốt của sự thật trần trụi, khắc nghiệt đến nghiệt ngã.
***
Thời gian trong Ẩn Cư Động Phủ dường như trôi chậm hơn bên ngoài, kéo dài nỗi thống khổ của Lâm Nhất. Khi Thiên Cơ Lão Nhân kết thúc những lời tiết lộ động trời, ánh sáng bên ngoài đã ngả sang màu chiều tà, hắt vào động những vệt sáng mờ ảo, nhuộm một màu cam đỏ u buồn lên những khối đá xám xịt, như màu máu của một thời đại đã chết. Không gian hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lướt qua khe đá và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, như tiếng lòng Lâm Nhất đang nhỏ máu, đang vỡ vụn. Hắn hoàn toàn chìm đắm trong suy nghĩ, tâm hồn hắn như bị xé toạc ra từng mảnh, trần trụi đối diện với một sự thật quá sức tàn khốc. Niềm tin vào 'tiên đạo' mà hắn từng mơ hồ cảm nhận, từng theo đuổi với tất cả sự chân thành của một tiểu đạo sĩ mồ côi, giờ đây hoàn toàn sụp đổ, tan biến như khói sương, không còn chút dấu vết nào để níu kéo. Thay vào đó là một hố sâu hoang mang, một nỗi tuyệt vọng về con đường phía trước, một khoảng trống rỗng mà hắn không biết liệu có thể lấp đầy.
"Vậy... vậy con đường nào là 'Chân Đạo' nữa, khi tất cả đều đã mục ruỗng?" Lâm Nhất khẽ thốt lên, giọng hắn khàn đặc, đầy rẫy sự mệt mỏi và chán chường, như một kẻ đã mất đi tất cả phương hướng. Hắn ngước nhìn Thiên Cơ Lão Nhân, đôi mắt sâu thẳm giờ đây tràn ngập sự mất mát, như thể hắn vừa chứng kiến một giấc mộng đẹp tan vỡ, một thế giới lý tưởng sụp đổ ngay trước mắt mình. Sự thật về Hắc Y Nhân, về nguồn gốc của chúng từ chính sự tha hóa của tiên đạo, đã giáng một đòn chí mạng vào tâm hồn hắn, khiến hắn cảm thấy mình lạc lõng và đơn độc hơn bao giờ hết.
Thiên Cơ Lão Nhân nhìn Lâm Nhất với ánh mắt đầy cảm thông, sự thấu hiểu hiện rõ trong từng nếp nhăn trên khuôn mặt già nua, từng biểu cảm khắc khổ nhưng vẫn bình thản. Ông biết, khoảnh khắc này là một thử thách lớn lao đối với đạo sĩ trẻ, một bước ngoặt quyết định trên con đường mà hắn đã chọn. "Chân đạo không nằm ở tông môn, không nằm ở phép thuật, mà nằm ở chính tâm ngươi, Lâm Nhất," ông lão chậm rãi đáp, giọng ông vẫn trầm ấm nhưng mang theo một sức mạnh khôn cùng, như muốn vực dậy tinh thần đang suy sụp của Lâm Nhất, truyền cho hắn một ngọn lửa hy vọng. "Ngươi đã chọn 'Vô Tiên', vậy hãy kiên định với nó. Con đường 'Vô Tiên' không phải là phủ nhận sự tồn tại của tiên, mà là phủ nhận sự tha hóa của tiên đạo, phủ nhận những lề thói giả dối, những quyền lực mục nát, những tham vọng vô đáy đã biến chất. Nó là con đường trở về với bản chất, với cái gốc của hồng trần, với nhân tình thế thái, với đạo lý làm người."
Ông lão khẽ nhắm mắt, rồi mở ra, ánh nhìn kiên định như xuyên thấu thời gian và không gian. "Chỉ có con đường của riêng ngươi, không tha hóa bởi quyền lực, không bị nuốt chửng bởi bóng tối, mới là hy vọng. Hy vọng cho chính ngươi, và hy vọng cho cả hồng trần đang bị đe dọa, đang chìm trong u mê và khổ đau. Bởi vì, thế gian này cần một người dám đứng lên chống lại 'tiên đạo' giả dối, chống lại những kẻ đội lốt chính nghĩa để làm điều ác, và bảo vệ 'hồng trần' chân thật, bảo vệ những giá trị cốt lõi của sự sống. Đó là con đường đơn độc, con đường của người dám đi ngược lại dòng chảy của thế gian, nhưng cũng là con đường duy nhất dẫn đến chân lý và sự cứu rỗi."
Tô Mạt Nhi siết chặt tay Lâm Nhất hơn nữa, lòng nàng cũng nặng trĩu nhưng ánh mắt nàng vẫn ánh lên sự kiên định, nàng sẽ không bao giờ rời bỏ hắn. Nàng đã chứng kiến sự đấu tranh nội tâm của hắn, và nàng biết rằng dù có khó khăn đến đâu, dù có phải đối mặt với bao nhiêu sự thật tàn khốc, hắn vẫn sẽ không từ bỏ bản tâm lương thiện của mình, không bao giờ quên đi những giá trị mà hắn đã dày công vun đắp.
Lâm Nhất chậm rãi đứng dậy, Phù Trần Mộc trong tay hắn như được truyền thêm sức mạnh, trở nên ấm áp lạ thường, như một lời khẳng định cho con đường hắn sắp bước. Hắn nhìn thẳng vào Thiên Cơ Lão Nhân, rồi nhìn ra khung cảnh bên ngoài Ẩn Cư Động Phủ, nơi ánh chiều tà đang dần buông xuống, nhuộm vàng cả một vùng trời, báo hiệu một ngày sắp kết thúc và một đêm dài sắp đến. Những lời của ông lão đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm mới, một hạt mầm của hy vọng và quyết tâm, dù nó vẫn còn mong manh nhưng lại vô cùng mạnh mẽ. Dù nỗi hoang mang về sự tha hóa của tiên đạo vẫn còn đó, như một vết sẹo sâu thẳm trong tâm hồn, nhưng hắn đã tìm thấy một hướng đi rõ ràng hơn, một mục đích cao cả hơn cho cuộc đời mình.
Hắn siết chặt Phù Trần Mộc, cảm nhận chất gỗ sần sùi trong lòng bàn tay, như cảm nhận gánh nặng của trách nhiệm và sự cô độc trên con đường mình đã chọn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đòi hỏi hắn phải mạnh mẽ hơn, phải thấu hiểu hơn, và phải đối mặt với những cám dỗ của quyền lực mà Thiên Cơ Lão Nhân đã cảnh báo. Sự tha hóa của các đại tông môn sẽ dẫn đến một cuộc khủng hoảng lớn hơn, một cuộc chiến không thể tránh khỏi giữa cái cũ và cái mới, giữa cái giả dối và cái chân thật, giữa quyền lực và lương tri. Và hắn, Lâm Nhất, sẽ bị cuốn vào trung tâm của cuộc khủng hoảng đó, trở thành một nhân tố quan trọng, một ngọn đèn nhỏ bé nhưng kiên cường giữa đêm tối mịt mờ. Hắc Y Nhân không chỉ là kẻ thù, mà còn là một tấm gương phản chiếu sự mục ruỗng của chính giới tu tiên, một lời cảnh báo về hậu quả của sự quên lãng chân đạo, một tiếng chuông báo động về sự suy tàn không thể tránh khỏi nếu con đường sai trái vẫn tiếp diễn.
Một cảm giác bi tráng dâng lên trong lòng Lâm Nhất. Hắn hiểu rằng, con đường của hắn sẽ là một cuộc đối đầu trực diện với những thế lực tu tiên mạnh nhất, những kẻ đã quên đi bản chất của tu luyện, đã đánh mất đi lương tri và đạo đức. Nó sẽ là một hành trình đơn độc, đầy rẫy gian nan và thử thách, nhưng cũng là một hành trình đầy ý nghĩa. Bởi lẽ, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.
Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và hắn, sẽ kiên định với chân tâm của mình, cho đến cùng. Ánh mắt Lâm Nhất ánh lên một tia sáng kiên định, như ngọn lửa nhỏ nhoi nhen nhóm trong đêm tối mịt mờ, sẵn sàng soi sáng con đường "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình, bất chấp mọi phong ba bão táp của hồng trần gian nan, bất chấp mọi lời lẽ thị phi hay cám dỗ quyền lực. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc chiến, không phải bằng vũ lực, mà bằng chính tâm hồn và ý chí kiên cường của mình.