Vô tiên chi đạo
Chương 162

Ánh Trăng Soi Thấu: Manh Mối Của Bóng Đêm

3721 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất suy ngẫm sâu sắc về những lời của Thiên Cơ Lão Nhân, đặc biệt là mối liên hệ giữa Đại Tiên Chiến và Hắc Y Nhân.,Lâm Nhất nhận ra sự phức tạp và mức độ tha hóa sâu rộng của thế giới tu tiên hiện tại, vượt xa những gì hắn từng tưởng tượng.,Quyết định không chỉ chiêm nghiệm mà phải chủ động tìm kiếm những manh mối cụ thể về âm mưu của Hắc Y Nhân và nguồn gốc thật sự của chúng.,Củng cố niềm tin nội tâm của Lâm Nhất vào con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của mình, mặc dù sự cô độc và gian nan ngày càng rõ nét.,Thiết lập nền tảng cho hành động điều tra và đối đầu trực diện của Lâm Nhất trong các chương tiếp theo, đẩy mạnh giai đoạn climax của Arc.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, bí ẩn, quyết đoán
Kết chương: [object Object]

Đêm đã về khuya, những tia trăng cuối cùng yếu ớt len lỏi qua khe hở của Ẩn Cư Động Phủ, vẽ nên những vệt sáng bạc nhợt nhạt trên nền đá lạnh lẽo. Bên trong, mùi đá ẩm và đất lạnh quyện lẫn với hương thảo mộc thoang thoảng từ những khóm cây dại bám vào vách đá, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch đến lạ lùng. Tiếng gió đêm luồn qua khe đá tạo thành những âm thanh vi vút như lời thì thầm của quá khứ, đôi khi lại như tiếng thở dài của thời gian. Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa trên Bồ Đoàn Cũ Kỹ, thân hình gầy gò của hắn in bóng trên vách động, vừa nhỏ bé vừa kiên cường. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn mở to, nhưng không nhìn vào bất cứ vật gì cụ thể, mà như đang xuyên qua màn đêm vô tận, dõi về một chân trời xa xăm của suy tư.

Những lời của Thiên Cơ Lão Nhân vẫn vang vọng trong tâm trí hắn, không ngừng xoáy sâu vào từng ngóc ngách của linh hồn, như những mũi kim châm khắc lên tảng đá của niềm tin. "Đại Tiên Chiến... Chân Đạo suy tàn... Hắc Y Nhân là bóng tối từ chính sự tha hóa?" – Hắn thầm nhẩm lại, mỗi từ ngữ đều mang theo sức nặng ngàn cân, khiến trái tim hắn như bị bóp nghẹt. Sự thật tàn khốc về "tiên đạo" mà hắn hằng tôn kính, về những tông môn vĩ đại mà hắn từng ngưỡng mộ, giờ đây đã bị phơi bày dưới ánh sáng trần trụi của sự mục ruỗng. Chúng không còn là những ngọn hải đăng dẫn lối cho chúng sinh thoát khỏi hồng trần gian nan, mà đã trở thành những chiếc lồng son giam hãm chân lý, những kẻ đội lốt chính nghĩa để làm điều ác, gieo rắc tham vọng và quyền lực lên khắp thế gian.

Cảm giác hoang mang bao trùm lấy hắn, như một làn sương lạnh lẽo luồn vào tận xương tủy. Hắn đã từng tin rằng "tiên đạo" là con đường của sự siêu thoát, của những phép tắc thần thông và đạo lý cao vời. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một lớp vỏ bọc hào nhoáng che đậy sự thối nát từ bên trong. Nỗi hoang mang đó không chỉ đến từ sự thất vọng, mà còn từ một câu hỏi nhức nhối: "Vậy thì con đường 'Vô Tiên' của ta... liệu có thể chống lại một 'tiên đạo' đã mục ruỗng từ gốc rễ, đã tha hóa suốt ba ngàn năm?" Hắn khẽ siết chặt bàn tay, cảm nhận từng đường gân nổi lên trên mu bàn tay gầy gò. Sức mạnh của một người liệu có thể xoay chuyển cả một dòng chảy lịch sử? Liệu một ngọn lửa nhỏ nhoi có thể xua tan bóng tối đã bao trùm cả một thế giới?

Hắn nhớ lại lời Thiên Cơ Lão Nhân đã nói: "Con đường 'Vô Tiên' không phải là phủ nhận sự tồn tại của tiên, mà là phủ nhận sự tha hóa của tiên đạo, phủ nhận những lề thói giả dối, những quyền lực mục nát, những tham vọng vô đáy đã biến chất." Đó là con đường trở về với bản chất, với cái gốc của hồng trần, với nhân tình thế thái, với đạo lý làm người. Hắn đã kiên định với "chân tâm" của mình, cho đến cùng. Nhưng "chân tâm" đó, liệu có đủ sức để đối đầu với một hệ thống đã ăn sâu bén rễ qua hàng ngàn năm? Những kẻ Hắc Y Nhân kia, họ không phải là ma quỷ từ địa ngục, mà là những sản phẩm của chính sự tha hóa ấy, là những linh hồn bị bỏ rơi, bị phản bội, bị biến chất. Sự tồn tại của chúng là một lời cảnh báo, một tiếng chuông báo động cho sự suy tàn không thể tránh khỏi nếu con đường sai trái vẫn tiếp diễn.

Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, tiếng gió đêm như hòa vào hơi thở của hắn. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương bão tố, nhưng sâu thẳm trong lòng, một ngọn lửa vẫn âm ỉ cháy. Ngọn lửa của sự kiên định, của niềm tin vào "chân đạo" mà hắn đang truy cầu. Con đường "Vô Tiên" không phải là một sự lựa chọn dễ dàng, nó là một gánh nặng, một trách nhiệm mà hắn tự nguyện gánh vác. Hắn hiểu rằng mình sẽ đơn độc trên con đường này, đối mặt với những cám dỗ của quyền lực, với sự đối kháng từ những kẻ đã đánh mất lương tri. Nhưng chính sự đơn độc ấy lại càng hun đúc ý chí của hắn. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và hắn, sẽ kiên định với chân tâm của mình, cho đến cùng. Ánh mắt Lâm Nhất ánh lên một tia sáng kiên định, như ngọn lửa nhỏ nhoi nhen nhóm trong đêm tối mịt mờ, sẵn sàng soi sáng con đường "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình, bất chấp mọi phong ba bão táp của hồng trần gian nan, bất chấp mọi lời lẽ thị phi hay cám dỗ quyền lực.

Trong sự tĩnh lặng của động phủ, hắn chợt nhớ lại những câu chuyện về các tiên nhân thời thượng cổ mà hắn từng đọc trong Huyền Nguyên Quan hoang tàn. Những tiên nhân ấy không truy cầu sức mạnh phi phàm hay địa vị tối cao, họ chỉ đơn thuần tu luyện để thấu hiểu vạn vật, để hòa mình vào thiên địa, để tìm kiếm chân lý của sự sống. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," – câu nói ấy chợt hiện lên trong tâm trí hắn, như một lời nhắc nhở về giá trị cốt lõi đã bị lãng quên. Chính sự quên lãng đó đã dẫn đến sự tha hóa, đã biến những tiên nhân thành những kẻ phàm tục bị ám ảnh bởi quyền lực.

Lâm Nhất khẽ thở dài, cảm nhận sự lạnh lẽo của đá thấm vào da thịt, nhưng trong lòng hắn, một sự ấm áp lạ thường đang dâng lên. Đó là sự ấm áp của quyết tâm. Hắn không thể chỉ ngồi yên chiêm nghiệm. Hắn cần phải hành động. Hắn phải tìm hiểu rõ hơn, không chỉ về sự tha hóa của "tiên đạo" mà còn về âm mưu của Hắc Y Nhân, về mối liên hệ sâu xa giữa chúng và Đại Tiên Chiến ba ngàn năm trước. Chỉ khi hiểu rõ cội nguồn của vấn đề, hắn mới có thể tìm ra được con đường để "cứu rỗi hồng trần," như lời Thiên Cơ Lão Nhân đã nói. Con đường đó sẽ gian nan, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc chiến, không phải bằng vũ lực, mà bằng chính tâm hồn và ý chí kiên cường của mình. Hắn muốn tìm ra những manh mối bị chôn vùi, những sự thật bị bóp méo, để tái hiện lại bức tranh toàn cảnh về sự suy tàn của "chân đạo" và sự trỗi dậy của "bóng tối." Chỉ có như vậy, hắn mới có thể vững bước trên con đường "Vô Tiên" của mình, một con đường tuy đơn độc nhưng lại mang theo hy vọng của cả một thế giới.

Bình minh đã hé rạng nơi chân trời, những tia nắng đầu tiên mỏng manh xuyên qua khe động, xua đi màn đêm lạnh lẽo. Tiếng chim hót líu lo ngoài vòm cây cổ thụ, mang theo âm hưởng của sự sống mới. Lâm Nhất vẫn ngồi trên Bồ Đoàn Cũ Kỹ, nhưng ánh mắt hắn giờ đây không còn sự hoang mang, mà thay vào đó là một tia sáng kiên định, ánh lên sự quyết đoán. Hắn biết, hành trình phía trước sẽ là một cuộc thử thách lớn lao, một cuộc đối đầu trực diện với những thế lực tưởng chừng không thể lay chuyển. Nhưng hắn đã chọn, và hắn sẽ không bao giờ từ bỏ.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng khẽ vọng vào động phủ, phá vỡ sự tĩnh lặng. Tô Mạt Nhi, với mái tóc đen dài được tết gọn gàng, khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh vẫn còn vương chút ngái ngủ, bước vào, trên tay là một giỏ nhỏ đựng thức ăn đơn giản. Trang phục vải thô màu xanh nhạt của nàng tuy đơn giản nhưng luôn gọn gàng, sạch sẽ, tôn lên vẻ hoạt bát, nhanh nhẹn. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng quét một lượt, rồi dừng lại trên Lâm Nhất. Nàng nhận ra sự trầm tư khác thường của hắn, không còn là những suy ngẫm thông thường mà là một gánh nặng vô hình đang đè nén.

“Huynh lại suy nghĩ gì đến trắng đêm rồi sao, Lâm Nhất?” Giọng nói trong trẻo của Tô Mạt Nhi vang lên, mang theo chút trách móc nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. Nàng đặt giỏ thức ăn xuống bàn đá, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh hắn, đặt tay lên vai hắn. Hơi ấm từ bàn tay nàng truyền qua lớp đạo bào vải thô, như một dòng suối nhỏ xoa dịu trái tim đang chìm trong những con sóng tư duy. “Những lời của Thiên Cơ Lão Nhân... thực sự quá sức với huynh sao?”

Lâm Nhất khẽ quay đầu nhìn nàng, đôi mắt hắn vẫn còn vương vấn sự u buồn. Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, siết nhẹ. “Mạt Nhi, thế giới này... còn phức tạp hơn ta tưởng. Cái gọi là ‘tiên đạo’ đã không còn là ‘chân đạo’ nữa.” Giọng hắn trầm lắng, mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu. Hắn không cần phải giải thích cặn kẽ, bởi Tô Mạt Nhi đã luôn đồng hành cùng hắn, đã chứng kiến và cảm nhận được sự thay đổi trong suy nghĩ của hắn qua từng lời của Thiên Cơ Lão Nhân. Nàng hiểu gánh nặng mà hắn đang mang, hiểu sự rung chuyển trong thế giới quan của hắn.

“Vậy thì huynh sẽ làm gì?” Tô Mạt Nhi hỏi, giọng nàng vẫn trong trẻo nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên định. Nàng không hề run sợ trước những sự thật tàn khốc, bởi vì nàng tin vào Lâm Nhất. Nàng tin vào "chân tâm" của hắn, tin vào con đường "Vô Tiên" mà hắn đang theo đuổi. “Huynh sẽ từ bỏ con đường của mình sao?”

Lâm Nhất nhìn sâu vào đôi mắt trong sáng của nàng, đôi mắt ấy như một tấm gương phản chiếu chính ý chí của hắn. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn, xua đi một phần mây mù trong lòng. “Không! Ta sẽ không từ bỏ.” Giọng hắn trở nên mạnh mẽ và rõ ràng hơn, như một lời thề vang vọng trong động phủ. “Nhưng ta không thể chỉ đứng nhìn. Ta không thể chỉ chiêm nghiệm và suy tư nữa. Ta phải tìm hiểu rõ hơn, tìm ra những manh mối, để hiểu được âm mưu này sâu đến mức nào.” Hắn đứng dậy, Phù Trần Mộc trong tay hắn như được truyền thêm sức mạnh, trở nên ấm áp lạ thường, như một lời khẳng định cho con đường hắn sắp bước. Chất gỗ sần sùi mang theo hơi thở của núi rừng, của sự giản dị và bền bỉ, nhắc nhở hắn về bản chất của "Vô Tiên chi Đạo".

Tô Mạt Nhi cũng đứng dậy, đôi mắt nàng vẫn dõi theo hắn, ánh lên sự ngưỡng mộ và tin tưởng. Nàng biết, dù có khó khăn đến đâu, dù có phải đối mặt với bao nhiêu sự thật tàn khốc, hắn vẫn sẽ không từ bỏ bản tâm lương thiện của mình, không bao giờ quên đi những giá trị mà hắn đã dày công vun đắp. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán," nhưng lòng Lâm Nhất thì nàng luôn hiểu rõ. Hắn không truy cầu sức mạnh hay địa vị, hắn chỉ muốn tìm kiếm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân.

“Vậy chúng ta sẽ đi đâu?” Nàng hỏi, giọng líu lo trở lại, pha chút háo hức xen lẫn lo lắng. “Thiên Cơ Lão Nhân có nói gì thêm không?”

Lâm Nhất lắc đầu. “Ông ấy chỉ gợi mở, không đưa ra câu trả lời trực tiếp. Nhưng ta tin rằng, sự thật có thể nằm ở những nơi ít ai ngờ tới nhất, ngay cả trong những câu chuyện vặt vãnh của phàm nhân. Những gì đã xảy ra ba ngàn năm trước, không thể hoàn toàn bị chôn vùi. Sẽ có những dấu vết, những truyền thuyết, những manh mối còn sót lại, dù là nhỏ bé nhất.” Hắn nhìn ra ngoài cửa động, nơi ánh nắng ban mai đang dần rực rỡ hơn, nhuộm vàng cả một vùng trời, xua tan đi sự u ám của đêm. Một cảm giác bi tráng dâng lên trong lòng hắn. Con đường phía trước sẽ đòi hỏi hắn phải mạnh mẽ hơn, phải thấu hiểu hơn, và phải đối mặt với những cám dỗ của quyền lực mà Thiên Cơ Lão Nhân đã cảnh báo. Sự tha hóa của các đại tông môn sẽ dẫn đến một cuộc khủng hoảng lớn hơn, một cuộc chiến không thể tránh khỏi giữa cái cũ và cái mới, giữa cái giả dối và cái chân thật, giữa quyền lực và lương tri.

“Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm.” Lâm Nhất lẩm bẩm, như tự nhắc nhở chính mình. Hắn sẽ kiên định với chân tâm ấy, và tìm kiếm chân lý, không chỉ cho riêng mình mà còn cho cả hồng trần đang bị đe dọa. Tô Mạt Nhi khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự ủng hộ. Nàng biết rằng, dù Lâm Nhất có chọn con đường nào, nàng cũng sẽ luôn ở bên cạnh hắn, cùng hắn vượt qua mọi phong ba bão táp.

Sự quyết đoán đã thay thế nỗi hoang mang trong lòng Lâm Nhất. Hắn biết, việc tìm kiếm manh mối sẽ không dễ dàng, bởi vì sự thật thường bị che giấu dưới lớp bụi thời gian và những âm mưu thâm độc. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từ những nơi tưởng chừng như không có gì đặc biệt, bởi vì đôi khi, những bí mật vĩ đại nhất lại ẩn mình trong sự giản dị và bình thường nhất.

Sau khi rời Ẩn Cư Động Phủ, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi không đi thẳng về các tông môn lớn hay những nơi tu luyện thâm sâu. Thay vào đó, họ quay lại Đế Đô, nơi mà dòng người tấp nập, ồn ào và đầy rẫy những câu chuyện đời thường. Ban ngày, Phàm Nhân Thị Trường ở Đế Đô nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng rao hàng của những người bán rong vang vọng khắp nơi, hòa lẫn với tiếng xe ngựa lạch cạch, tiếng cười nói xôn xao của đám đông. Mùi đồ ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi gia vị nồng nặc từ các quầy hàng thuốc, mùi mồ hôi của những người lao động, tất cả quyện vào nhau tạo nên một không khí đặc trưng của hồng trần.

Lâm Nhất, trong bộ đạo bào vải thô cũ kỹ nhưng vẫn gọn gàng, cùng Tô Mạt Nhi sánh bước giữa dòng người. Hắn vẫn giữ vẻ điềm đạm, không khoa trương, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn không ngừng quan sát. Khuôn mặt thư sinh của hắn thường mang vẻ trầm tư, nhưng đôi khi lại ánh lên sự tinh nghịch, hiếu kỳ khi lướt qua một gánh hàng rong hay một cửa tiệm nhỏ.

“Sự thật có thể nằm ở những nơi ít ai ngờ tới nhất, ngay cả trong những câu chuyện vặt vãnh của phàm nhân,” Lâm Nhất khẽ thầm nói với Tô Mạt Nhi, giọng hắn ôn hòa, chậm rãi, như sợ làm xáo động không khí xung quanh. Hắn không muốn gây sự chú ý, bởi vì những gì hắn đang tìm kiếm có thể liên quan đến những bí mật động trời, những điều mà giới tu tiên muốn chôn vùi.

Tô Mạt Nhi, với dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, nép sát vào hắn để tránh những va chạm nhẹ từ đám đông. Nàng hiểu ý hắn. Nàng cũng tin rằng, đôi khi những chân lý vĩ đại lại ẩn chứa trong những điều bình dị nhất. “Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu? Các thư quán, hay những người kể chuyện dạo?” Giọng nàng trong trẻo, líu lo, nhưng không kém phần nghiêm túc. Nàng đã quen với việc cùng Lâm Nhất dấn thân vào những cuộc phiêu lưu, dù là để tìm kiếm thảo dược hay để khám phá những bí mật cổ xưa.

Lâm Nhất không trả lời ngay. Hắn chậm rãi bước đi, lắng nghe những mẩu chuyện phiếm vặt vãnh của những người qua đường. Tiếng xì xào bàn tán về giá cả, về những tin đồn trong kinh thành, về những câu chuyện ma quái được thêu dệt. Hắn biết, trong những lời lẽ tưởng chừng vô nghĩa ấy, đôi khi lại ẩn chứa những hạt vàng của thông tin. Hắn để tâm trí mình mở rộng, thu nhận mọi âm thanh, mọi hình ảnh, mọi mùi hương, như một tấm lưới vô hình đang chầm chậm giăng ra.

Hắn quan sát một cụ già đang ngồi bên góc phố, mái tóc bạc phơ, đôi mắt đục mờ nhưng vẫn ánh lên sự tinh tường của người từng trải. Cụ đang kể một câu chuyện cũ cho vài đứa trẻ vây quanh, giọng cụ khàn đặc nhưng đầy sức cuốn hút. Những câu chuyện dân gian, những truyền thuyết truyền miệng, đôi khi lại là những mảnh ghép quý giá của lịch sử, những dấu vết còn sót lại của những sự kiện đã bị bóp méo hoặc lãng quên. Hắn nhớ lại lời Thiên Cơ Lão Nhân nói về Đại Tiên Chiến ba ngàn năm trước, về sự suy tàn của “chân đạo” và sự hình thành của “tiên đạo” hiện tại. Chắc chắn, những sự kiện lớn lao như vậy không thể không để lại dấu ấn trong tâm thức của phàm nhân.

Lâm Nhất khẽ chạm vào cánh tay Tô Mạt Nhi, ra hiệu cho nàng đi chậm lại. Hắn dẫn nàng về phía một cửa hàng đồ cổ cũ kỹ, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, tránh xa sự ồn ào của chợ chính. Cửa hàng này trông có vẻ hoang tàn, bụi bặm, nhưng chính sự cũ kỹ ấy lại là điều thu hút hắn. Nơi đây có thể chứa đựng những vật phẩm cổ xưa, những cuốn sách cũ nát, hay những cuộn da dê đã ố màu thời gian, mà trong đó có thể ẩn chứa những manh mối mà hắn đang tìm kiếm. Ánh sáng lờ mờ bên trong cửa hàng, mùi ẩm mốc của giấy cũ và gỗ mục, cùng với sự tĩnh lặng đối lập hoàn toàn với sự náo nhiệt bên ngoài, tạo nên một không khí bí ẩn và cổ kính.

“Có thể nơi này sẽ có thứ chúng ta cần,” Lâm Nhất nói nhỏ, ánh mắt hắn lướt qua những món đồ cũ kỹ được bày biện lộn xộn. Từ những chiếc bình gốm sứt mẻ, những bức tượng gỗ đã phai màu, đến những cuộn tranh đã rách nát. Mỗi vật phẩm đều như một mảnh ký ức im lặng, chờ đợi được khám phá. Hắn biết, việc tìm kiếm sẽ như mò kim đáy bể, nhưng hắn không nản chí. Con đường “Vô Tiên” không phải là con đường của sự dễ dàng, mà là con đường của sự kiên trì, của sự thấu hiểu và của lòng dũng cảm đối mặt với sự thật. Lời nhắc nhở của Thiên Cơ Lão Nhân về "cái giá phải trả" khi truy cầu sức mạnh mà quên đi bản chất vẫn văng vẳng bên tai hắn, như một lời cảnh báo cho những thử thách đạo đức mà hắn sẽ phải đối mặt.

Hắn nhìn Tô Mạt Nhi, nàng mỉm cười đáp lại, ánh mắt tràn đầy tin tưởng và ủng hộ. Sự kiên định của nàng, niềm tin của nàng vào hắn, chính là chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất trong hành trình gian nan sắp tới. Lâm Nhất hiểu rằng, Hắc Y Nhân có vẻ liên quan đến một âm mưu lớn hơn, một âm mưu mà những mảnh ghép của nó đang dần được hé lộ. Và việc hắn bắt đầu tìm kiếm manh mối về Đại Tiên Chiến ba ngàn năm trước, chính là bước đầu tiên để làm sáng tỏ tất cả. Những bí mật cổ xưa ấy, hắn tin rằng, sẽ liên quan trực tiếp đến âm mưu của Hắc Y Nhân và cả Lã Bất Phàm, kẻ đã thề sẽ vượt qua hắn. Cuộc đối đầu gay cấn trong tương lai, giờ đây, không chỉ là một cuộc chiến cá nhân, mà là một cuộc chiến vì chân lý, vì sự cứu rỗi của hồng trần.

Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc của thời gian trong không khí. Hắn bước vào cửa hàng đồ cổ, bắt đầu hành trình tìm kiếm những mảnh ghép của quá khứ, những tiếng vọng của "chân đạo" đã bị lãng quên, để soi sáng con đường "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình giữa bóng đêm mịt mờ của sự tha hóa. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc chiến, không phải bằng vũ lực, mà bằng chính tâm hồn và ý chí kiên cường của mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ