Vô tiên chi đạo
Chương 163

Thiên Đạo Loạn: Bức Màn Hắc Ám Hé Mở

3440 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi trở lại Thiên Đạo Môn, chứng kiến một sự kiện lớn bùng nổ, phơi bày rõ hơn âm mưu của Hắc Y Nhân.,Làm sáng tỏ sự liên quan mờ ám của Lã Bất Phàm với Hắc Y Nhân hoặc các thế lực tà ác, đẩy căng thẳng lên cao trào.,Đẩy xung đột trực diện giữa tư tưởng 'Vô Tiên' của Lâm Nhất và 'tiên đạo' hệ thống của Thiên Đạo Môn lên đỉnh điểm.,Củng cố niềm tin của Lâm Nhất vào con đường của mình, dù phải đối mặt với những sự thật tàn khốc và hiểm nguy.,Tạo tiền đề cho một cuộc đối đầu lớn hơn trong các chương tiếp theo, xác lập vị thế của Lâm Nhất trong cuộc chiến chống lại sự tha hóa.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lã Bất Phàm, Hắc Y Nhân, Các Trưởng Lão/Đệ Tử Thiên Đạo Môn
Mood: Tense, dramatic, revelatory, action-packed with underlying philosophical struggle.
Kết chương: [object Object]

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bước vào cửa hàng đồ cổ. Không khí bên trong đặc quánh mùi ẩm mốc, mùi gỗ cũ mục, và mùi giấy ố màu thời gian, một thứ mùi hương của quá khứ, của những câu chuyện đã ngủ yên. Ánh sáng lờ mờ từ khe cửa sổ nhỏ hắt vào, lướt qua những món đồ cũ kỹ được bày biện lộn xộn: những chiếc bình gốm sứt mẻ, những bức tượng gỗ đã phai màu, những cuộn tranh đã rách nát, và cả những chồng sách cũ nát, rải rác trên những kệ gỗ lung lay. Mỗi vật phẩm đều như một mảnh ký ức im lặng, nhuốm màu thời gian, mang theo một phần linh hồn của những người đã từng sở hữu chúng. Lâm Nhất khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng, trầm lắng của không gian này, nơi mà dường như thời gian cũng trôi chậm lại, để những câu chuyện cổ xưa có thể được thì thầm.

Hắn chậm rãi bước đi giữa những món đồ, đôi mắt đen láy sâu thẳm lướt qua từng vật phẩm, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Hắn không tìm kiếm một vật phẩm cụ thể, mà là tìm kiếm một cảm giác, một sợi dây liên kết vô hình với quá khứ, một manh mối mơ hồ có thể dẫn hắn đến những chân lý bị chôn vùi. Con đường “Vô Tiên” mà hắn đang theo đuổi, không phải là con đường của thần thông quảng đại, mà là con đường của sự thấu hiểu, của sự chiêm nghiệm, và của lòng dũng cảm đối mặt với sự thật, dù sự thật ấy có tàn khốc đến đâu. Lời nhắc nhở của Thiên Cơ Lão Nhân về "cái giá phải trả" khi truy cầu sức mạnh mà quên đi bản chất vẫn văng vẳng bên tai hắn, như một lời cảnh báo cho những thử thách đạo đức mà hắn sẽ phải đối mặt. Hắn tự hỏi, liệu trong những vật phẩm vô tri này, có ẩn chứa một mảnh của “Chân Đạo” đã bị lãng quên, hay một dấu vết của “Đại Tiên Chiến” ba ngàn năm trước, cuộc chiến đã thay đổi hoàn toàn cục diện của giới tu tiên?

Tô Mạt Nhi đi theo sau hắn, bước chân nhẹ nhàng, không gây ra bất cứ tiếng động nào có thể phá vỡ bầu không khí trang nghiêm của cửa hàng. Nàng không hiểu hết được những suy tư sâu xa trong lòng Lâm Nhất, nhưng nàng tin tưởng hắn tuyệt đối. Nàng biết, hắn đang tìm kiếm một điều gì đó lớn lao hơn cả sức mạnh hay địa vị, một điều gì đó liên quan đến lẽ phải và chân lý của hồng trần. Ánh mắt nàng dịu dàng nhìn hắn, sự kiên định của nàng, niềm tin của nàng vào hắn, chính là chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất trong hành trình gian nan sắp tới. Nàng khẽ chạm vào một chiếc vòng ngọc đã cũ kỹ, bề mặt trơn nhẵn bởi vô số lần ma sát với bàn tay con người, cảm nhận hơi ấm còn vương lại của dòng chảy thời gian.

Bỗng, một luồng gió lạnh buốt lùa qua khe cửa, mang theo một mùi hương lạ lẫm, không phải mùi ẩm mốc quen thuộc của cửa hàng, mà là mùi lưu huỳnh khét lẹt xen lẫn mùi tanh nồng của máu, một mùi hương chói tai đến mức khiến người ta phải rùng mình. Cùng lúc đó, Lâm Nhất cảm thấy một luồng chấn động mơ hồ truyền đến từ phía xa, không quá mạnh mẽ, nhưng đủ để khiến tâm thần hắn phải rợn gáy. Hắn không cần phải nhìn ra ngoài để biết rằng có điều gì đó không ổn. Linh giác của một đạo sĩ đã được tôi luyện qua bao gian nan của hồng trần, mách bảo hắn rằng một tai ương đang ập đến. Khuôn mặt hắn trầm xuống, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ lo âu.

“Mạt Nhi, chúng ta phải trở về Thiên Đạo Môn ngay lập tức,” Lâm Nhất nói, giọng hắn trầm thấp, nhưng ẩn chứa sự kiên quyết không thể lay chuyển. Hắn không giải thích nhiều, nhưng Tô Mạt Nhi hiểu. Nàng không hỏi thêm, chỉ gật đầu một cái, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và sẵn sàng cùng hắn đối mặt với mọi thử thách. Nàng biết, Hắc Y Nhân có vẻ liên quan đến một âm mưu lớn hơn, một âm mưu mà những mảnh ghép của nó đang dần được hé lộ. Và việc hắn bắt đầu tìm kiếm manh mối về Đại Tiên Chiến ba ngàn năm trước, chính là bước đầu tiên để làm sáng tỏ tất cả. Những bí mật cổ xưa ấy, hắn tin rằng, sẽ liên quan trực tiếp đến âm mưu của Hắc Y Nhân và cả Lã Bất Phàm, kẻ đã thề sẽ vượt qua hắn. Cuộc đối đầu gay cấn trong tương lai, giờ đây, không chỉ là một cuộc chiến cá nhân, mà là một cuộc chiến vì chân lý, vì sự cứu rỗi của hồng trần.

Họ nhanh chóng rời khỏi cửa hàng đồ cổ, bỏ lại phía sau sự tĩnh lặng của quá khứ để đối mặt với hiện tại đầy biến động. Khi họ bước ra ngoài, bầu trời đã bị bao phủ bởi những đám mây đen kịt, vần vũ như những con quái vật khổng lồ đang nuốt chửng ánh sáng. Gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh cắt da thịt và những mảnh vụn không khí chứa đầy bụi bặm và mùi tanh hắc. Con đường mòn quen thuộc dẫn đến Thiên Đạo Môn, vốn dĩ luôn thanh tịnh và yên bình, giờ đây lại mang một vẻ bất an đến lạ. Các đệ tử Thiên Đạo Môn thỉnh thoảng lướt qua họ, ánh mắt họ đầy lo âu, bước chân vội vã, dường như đang chạy trốn khỏi một điều gì đó vô hình, hoặc đang lao về phía một hiểm nguy không lường trước. Không khí căng thẳng đến mức có thể cảm nhận được bằng cả giác quan.

“Lâm Nhất, huynh có thấy không khí hôm nay thật khác lạ? Hình như có chuyện gì đó sắp xảy ra,” Tô Mạt Nhi thì thầm, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy lo lắng, như một tiếng chuông nhỏ vang lên giữa không gian đang dần nặng trĩu. Nàng khẽ nắm lấy tay Lâm Nhất, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bàn tay hắn, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự kiên định không hề lay chuyển.

Lâm Nhất không trả lời ngay. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, những đám mây đen kịt tựa như những bức tường thành khổng lồ đang sụp đổ, che khuất hoàn toàn ánh dương. Một tia sét xé ngang bầu trời, chiếu sáng khuôn mặt trầm tư của hắn. “Ta cảm nhận được một luồng khí tức hỗn loạn, không phải của riêng Thiên Đạo Môn. Có lẽ những lời của Thiên Cơ Lão Nhân đang dần ứng nghiệm,” hắn khẽ nói, giọng trầm thấp, như một lời thì thầm với chính mình. Hắn cảm nhận được sự dao động của linh khí xung quanh, một sự hỗn loạn không thuộc về tự nhiên, mà là do bàn tay con người gây ra, hay chính xác hơn, là do sự tha hóa của con người.

Bước chân của họ nhanh dần, hướng về phía Thiên Đạo Môn. Càng đến gần, những âm thanh hỗn loạn càng trở nên rõ ràng hơn: tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm, và cả những tiếng nổ lớn vang vọng từ phía xa. Trái tim Lâm Nhất thắt lại. Hắn biết, những gì Thiên Cơ Lão Nhân đã cảnh báo, về sự mục ruỗng từ bên trong của giới tu tiên, về những âm mưu thâm độc của Hắc Y Nhân, giờ đây đã bắt đầu bộc lộ rõ ràng. Hắn không thể nhắm mắt làm ngơ. Con đường “Vô Tiên” của hắn, là con đường của sự thấu hiểu và hành động, không phải của sự thờ ơ và trốn tránh.

Khi họ đến được cổng Thiên Đạo Môn, cảnh tượng trước mắt khiến Tô Mạt Nhi phải thốt lên một tiếng kinh hãi. Cổng thành đã bị phá hủy một phần, những khối đá khổng lồ vương vãi trên mặt đất, khói bụi mịt mù. Các đệ tử Thiên Đạo Môn đang chống trả một cách hỗn loạn, nhưng dường như họ đang bị áp đảo hoàn toàn. Những kẻ tấn công, trong bộ y phục đen tuyền, thoắt ẩn thoắt hiện như những bóng ma, ánh mắt lạnh lẽo, tàn nhẫn. Đó chính là Hắc Y Nhân, những kẻ mà Thiên Cơ Lão Nhân đã nói là sản phẩm của sự tha hóa, những bóng tối nảy sinh từ chính sự mục nát của giới tu tiên.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi chen qua đám đông đệ tử đang hoảng loạn, cố gắng tiến sâu hơn vào khu vực chính của Thiên Đạo Môn. Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu, không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi thất vọng sâu sắc. Hắn đã từng nghĩ Thiên Đạo Môn, một trong những đại tông môn hàng đầu, là biểu tượng của chính đạo, là nơi quy tụ những người tu tiên chân chính. Nhưng giờ đây, trước mắt hắn là một khung cảnh của sự đổ nát, của sự hoảng loạn, và của một sự thật tàn khốc hơn cả cái chết: sự mục rỗng từ bên trong.

Họ cuối cùng cũng đến được Đại Điện Vô Cực, trái tim của Thiên Đạo Môn. Nơi đây, đáng lẽ phải là nơi trang nghiêm nhất, nơi diễn ra những nghi lễ quan trọng, nơi linh khí hội tụ. Nhưng giờ đây, nó đã biến thành một chiến trường đẫm máu. Giữa Đại Điện Vô Cực, nơi vốn là trung tâm của một nghi lễ trọng thể, một làn khói đen khổng lồ đang cuộn xoáy lên trời, mang theo một mùi tanh hắc của tà khí. Tiếng nổ long trời lở đất vang vọng khắp không gian, khiến cả mặt đất cũng phải rung chuyển. Khói đen tan đi, để lộ ra hàng chục Hắc Y Nhân đang tấn công dữ dội. Chúng không nói một lời nào, chỉ lao vào các trưởng lão và đệ tử tinh anh của Thiên Đạo Môn như những con thú hoang dã, gieo rắc hỗn loạn và tà khí khắp nơi. Linh khí trong Đại Điện bị bóp méo, biến dạng, trở nên hỗn loạn và đầy sát ý.

“Là Hắc Y Nhân! Chúng dám cả gan...” Một vị trưởng lão Thiên Đạo Môn, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt nhăn nheo vì kinh hãi, thốt lên một tiếng thất thanh, nhưng lời nói của y đã bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của tà khí và tiếng binh khí va chạm. Y cố gắng chống đỡ, nhưng cơ thể già nua đã không còn linh hoạt như xưa, và linh lực cũng đã suy yếu. Ánh mắt y tràn đầy sự tuyệt vọng và không cam lòng.

Tô Mạt Nhi, khuôn mặt thanh tú nay tái nhợt vì sợ hãi, khẽ kéo tay áo Lâm Nhất. “Huynh Nhất, nguy hiểm quá! Chúng ta phải làm gì?” Giọng nàng run rẩy, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường và tin tưởng tuyệt đối vào hắn. Nàng chưa bao giờ thấy một cảnh tượng hỗn loạn và tàn bạo đến thế.

Lâm Nhất nhìn cảnh tượng trước mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên một tia sáng sắc lạnh. Hắn đã từng nghe Thiên Cơ Lão Nhân nói về sự tha hóa của các đại tông môn, về việc họ đã quên đi “chân đạo” để chạy theo quyền lực và sức mạnh. Giờ đây, hắn đang chứng kiến tận mắt cái giá phải trả cho sự lầm lạc ấy. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự đau đớn, sự tuyệt vọng của những người đang chống trả, nhưng cũng cảm nhận được sự tàn nhẫn, lạnh lẽo của những kẻ tấn công. “Đây chính là sự tha hóa mà Thiên Cơ Lão Nhân đã nói. Chúng ta không thể đứng nhìn,” Lâm Nhất nói, giọng hắn trầm thấp nhưng kiên định, như một tảng đá giữa dòng nước lũ. Hắn biết, con đường “Vô Tiên” của hắn không phải là con đường của sự cô độc tuyệt đối, mà là con đường của sự thấu hiểu và hành động vì chân lý, vì hồng trần.

Hắn và Tô Mạt Nhi ẩn mình sau một cây cột đá lớn, quan sát tình hình. Các đệ tử Thiên Đạo Môn, dù đông đảo, nhưng dường như không có sự phối hợp, mỗi người một hướng, bị áp đảo hoàn toàn bởi sự tàn bạo và bất ngờ của Hắc Y Nhân. Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi khét của tà khí, tạo nên một cảm giác ghê rợn. Những tia sáng từ các pháp khí đối chọi với luồng tà khí đen tối, nhưng dường như chúng yếu ớt hơn hẳn.

Cuộc tấn công của Hắc Y Nhân lan rộng ra Quảng trường Thiên Đạo Môn, nơi vốn là nơi các đệ tử luyện tập, tụ họp. Giờ đây, nơi đó đã biến thành một biển máu và lửa. Nhiều đệ tử ngã xuống, tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp không gian. Lâm Nhất nhận ra, trong số những kẻ tấn công trong bộ y phục đen tuyền, có những người tuy mang khí tức tà ác, nhưng cử chỉ và hình dáng của họ lại có phần quen thuộc. Hắn rùng mình nhận ra, đó là những đệ tử Thiên Đạo Môn, hoặc đã bị tha hóa hoàn toàn, hoặc bị khống chế bởi một loại tà thuật nào đó, trở thành những con rối vô hồn của Hắc Y Nhân. Sự mục ruỗng đã ăn sâu vào tận xương tủy của tông môn này, không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn từ chính những người bên trong.

Giữa lúc hỗn loạn tột độ ấy, một bóng dáng cao lớn, tuấn tú xuất hiện, không phải để cứu viện, mà như một kẻ cơ hội đang chờ đợi thời khắc vàng ngọc. Hắn đứng trên một bậc đá cao, áo bào lộng lẫy, thêu thùa hoa văn tinh xảo, chất liệu đắt tiền, hoàn toàn đối lập với khung cảnh đổ nát xung quanh. Đôi mắt hắn sắc lạnh, ẩn chứa tham vọng và sự khinh thường, lướt qua đám đông hỗn loạn như thể đang ngắm nhìn một vở kịch hài. Đó chính là Lã Bất Phàm!

“Thời cơ đã đến! Nhanh chóng đoạt lấy Vô Cực Linh Quyết! Kẻ nào cản trở, giết không tha!” Lã Bất Phàm cất giọng hùng hồn, dứt khoát, ra lệnh cho một nhóm đệ tử tinh anh, những kẻ dường như vẫn giữ được sự tỉnh táo giữa cuộc hỗn chiến, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự tham lam và sự phục tùng đáng sợ. Hắn không hề che giấu ý đồ của mình, mà công khai lợi dụng tình thế hiểm nghèo này để đoạt lấy vật phẩm quan trọng nhất của tông môn. Hắn ra hiệu cho chúng vây hãm một số trưởng lão đang cố gắng bảo vệ một bảo vật nào đó, mà Lâm Nhất đoán chính là Vô Cực Linh Quyết. Hành động của hắn phơi bày rõ ràng sự liên kết mờ ám với âm mưu của Hắc Y Nhân, không chỉ là sự cấu kết, mà còn là sự lợi dụng lẫn nhau, một sự thật tàn khốc hơn cả sự phản bội.

Lâm Nhất nhìn Lã Bất Phàm, nội tâm hắn dấy lên một cơn phẫn nộ chưa từng có. Không phải cơn phẫn nộ bộc phát như ngọn lửa thiêu đốt, mà là một cơn phẫn nộ trầm lắng, dữ dội như dòng dung nham cuộn chảy dưới lòng đất. Hắn đã từng nghĩ Lã Bất Phàm chỉ là một kẻ kiêu ngạo, tham vọng, nhưng giờ đây, hắn nhận ra sự tàn nhẫn và vô liêm sỉ của y đã vượt xa những gì hắn tưởng tượng. Y không chỉ phản bội tông môn, mà còn lợi dụng chính lúc tông môn lâm nguy để thỏa mãn tham vọng cá nhân. Đây chính là đỉnh điểm của sự tha hóa, một con người đã hoàn toàn quên đi bản chất của mình, chỉ còn lại sự ích kỷ và khao khát quyền lực.

“Lã Bất Phàm! Ngươi dám cấu kết với tà ma, phản bội tông môn! Thật đáng khinh bỉ!” Lâm Nhất không thể đứng yên thêm nữa. Hắn bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, giọng hắn vang lên giữa tiếng hỗn loạn, tuy không quá lớn, nhưng đủ để khiến Lã Bất Phàm phải quay đầu lại. Khuôn mặt thư sinh của Lâm Nhất giờ đây ẩn chứa sự phẫn nộ dữ dội, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên ngọn lửa của sự chính trực.

Lã Bất Phàm nheo mắt nhìn Lâm Nhất, ánh mắt hắn đầy vẻ khinh miệt và châm biếm, như thể đang nhìn một con kiến đang cố gắng thách thức một con rồng. Hắn nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo và tàn nhẫn. “À, thì ra là ngươi, Lâm Nhất. Kẻ yếu đuối như ngươi sẽ không bao giờ hiểu được con đường vĩ đại mà ta theo đuổi. Tiên đạo, vốn dĩ là kẻ mạnh quyết định!” Hắn tuyên bố một cách hùng hồn, dứt khoát, như thể những lời hắn nói là chân lý duy nhất. Hắn tin rằng sức mạnh là tất cả, và kẻ mạnh có quyền định đoạt mọi thứ, kể cả số phận của tông môn.

Lâm Nhất không đáp lời, hắn chỉ siết chặt Phù Trần Mộc trong tay. Thân cây mộc mạc, đơn sơ, nhưng chứa đựng một sức mạnh thanh tẩy và bảo hộ vô cùng lớn. Hắn không thể để Lã Bất Phàm tiếp tục hành động tàn bạo này. Hắn không thể để Thiên Đạo Môn sụp đổ hoàn toàn dưới bàn tay của những kẻ tha hóa và những bóng tối. Hắn giơ Phù Trần Mộc lên, một luồng ánh sáng thanh khiết màu xanh nhạt tỏa ra, xua tan một phần tà khí đang bao trùm không gian, bảo vệ Tô Mạt Nhi và một vài đệ tử vô tội đang co ro gần đó.

Cuộc đối đầu căng thẳng bùng nổ giữa hai người, không chỉ là cuộc chiến giữa hai cá nhân, mà là cuộc chiến giữa hai tư tưởng, hai con đường "tiên đạo" đối lập hoàn toàn. Một bên là Lã Bất Phàm, đại diện cho sự tha hóa, tham vọng quyền lực và sự khinh thường hồng trần. Một bên là Lâm Nhất, đại diện cho "Vô Tiên chi Đạo", con đường của sự thấu hiểu, của lòng trắc ẩn, và của sự kiên định vào những giá trị chân chính của nhân sinh. Cuộc chiến này, Lâm Nhất biết, chỉ mới là khởi đầu. Sự liên kết sâu sắc giữa Hắc Y Nhân và Lã Bất Phàm, cùng sự mục ruỗng từ bên trong của Thiên Đạo Môn, đã phơi bày một âm mưu lớn hơn, một âm mưu không chỉ đe dọa một tông môn, mà còn đe dọa toàn bộ hồng trần. Bản chất "tiên đạo" mà Thiên Đạo Môn theo đuổi đã bị phơi bày là yếu ớt, dễ lung lay trước cám dỗ và tà ác, đặt ra câu hỏi lớn về tương lai của toàn bộ giới tu tiên.

Lâm Nhất đứng vững giữa biển hỗn loạn, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lã Bất Phàm. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy gian nan và thử thách, nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn có Tô Mạt Nhi bên cạnh, và quan trọng hơn, hắn có niềm tin vào "Vô Tiên chi Đạo" của chính mình. Cuộc đối đầu này, dù có kết cục ra sao, cũng sẽ là một bước ngoặt, một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn, con đường của một con người chân chính giữa hồng trần đầy biến động.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ