Thiên Đạo Môn, một tông môn lừng lẫy bấy lâu nay, giờ đây chìm trong màn khói lửa và hỗn loạn, tựa như một giấc mộng hoang đường chợt tan biến trước ánh bình minh khắc nghiệt. Quảng trường Đại Điện, nơi từng diễn ra những nghi lễ trang trọng, những buổi luận đạo uyên thâm, nay ngập tràn những tiếng la hét kinh hoàng, tiếng đổ vỡ của gạch đá, và mùi khét lẹt của lưu huỳnh, của máu tươi. Không khí đặc quánh sự sợ hãi, xen lẫn một thứ tà khí lạnh lẽo, tanh tưởi, như một bàn tay vô hình đang siết chặt lồng ngực những kẻ còn sống sót.
Lã Bất Phàm đứng sừng sững giữa tâm bão, mái tóc đen dài bay phất phơ trong làn gió lốc do tà thuật tạo ra, khuôn mặt tuấn tú giờ đây biến dạng bởi sự điên cuồng của quyền lực và tham vọng. Đôi mắt hắn sắc lạnh, lóe lên những tia sáng đỏ quạch, chứa đựng vẻ kiêu ngạo tột cùng, coi thường tất thảy sinh linh đang quằn quại dưới chân. Hắn, kẻ từng được ca ngợi là kỳ tài của Thiên Đạo Môn, giờ đây đã hoàn toàn lột xác thành một ác ma đội lốt tiên nhân. Chiêu thức tà dị mà hắn vừa thi triển bùng nổ như một quả cầu sấm sét đen kịt, mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng, hướng thẳng về phía Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi. Luồng năng lượng hắc ám đó không chỉ là sự phá hoại vật chất, mà còn là sự áp bức tinh thần, gieo rắc nỗi kinh hoàng sâu thẳm vào tâm hồn những kẻ yếu đuối. Nhiều đệ tử Thiên Đạo Môn xung quanh, những người may mắn sống sót sau đợt tấn công đầu tiên của Hắc Y Nhân, không kịp phản ứng đã bị cuốn vào vòng xoáy tà khí, thân thể vặn vẹo, ý thức mơ hồ, tiếng kêu thảm thiết tắc nghẹn trong cổ họng.
Tô Mạt Nhi, cô nương nhỏ bé bên cạnh Lâm Nhất, khuôn mặt thanh tú giờ tái mét không còn một giọt máu. Đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ tràn ngập sự kinh hoàng, thân thể run rẩy như chiếc lá trước gió. Cô siết chặt vạt áo Lâm Nhất, dường như chỉ có sự hiện diện của hắn mới có thể níu giữ cô khỏi vực sâu của tuyệt vọng. Cô không hề có chút kinh nghiệm nào trong những cuộc chiến khốc liệt như thế này, và cảnh tượng trước mắt đã vượt quá sức chịu đựng của một phàm nhân như cô. Nỗi sợ hãi tột độ bủa vây, nhưng kỳ lạ thay, trong sâu thẳm tâm hồn cô vẫn có một niềm tin mãnh liệt vào Lâm Nhất, niềm tin rằng hắn sẽ không bao giờ để cô bị tổn hại.
Lâm Nhất, trong giây phút nguy nan ấy, vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng. Hắn không hề hoảng sợ, không hề run rẩy, dù luồng tà khí kia đang gào thét, uy hiếp mọi giác quan. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên ngọn lửa kiên định, pha lẫn một sự phẫn nộ trầm lắng, nhưng không hề mất đi sự tỉnh táo. Hắn đã chứng kiến quá nhiều cảnh đời cơ cực, quá nhiều sự tha hóa của lòng người, nên những biến cố kinh thiên động địa như thế này dường như không còn đủ sức làm lung lay ý chí của hắn. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc chiến sinh tử, mà còn là một cuộc đối đầu về tư tưởng, về con đường tiên đạo mà hắn đã lựa chọn. Hắn không thể để Lã Bất Phàm tiếp tục gieo rắc sự hỗn loạn và tà ác này.
“Kẻ yếu thì vĩnh viễn là kẻ yếu, không thể mơ tưởng đến tiên đạo. Ngươi, kẻ chỉ biết lo chuyện bao đồng, sẽ vĩnh viễn không thể hiểu được chân lý của sức mạnh!” Lã Bất Phàm cất tiếng, giọng nói vang vọng khắp quảng trường, mang theo sự ngạo mạn và khinh miệt tột độ. Hắn cười khẩy, nụ cười lạnh lẽo như băng giá, như thể những lời hắn nói là chân lý bất diệt, là quy luật của trời đất. Hắn tin rằng, chỉ có kẻ mạnh mới có quyền định đoạt, chỉ có kẻ dám đạp lên tất cả để vươn tới đỉnh cao mới xứng đáng được gọi là tiên nhân. Đối với hắn, những giá trị nhân luân, đạo đức, lòng trắc ẩn mà Lâm Nhất theo đuổi chỉ là gông cùm trói buộc kẻ yếu, là thứ cản trở con đường truy cầu sức mạnh tối thượng.
Lâm Nhất không đáp lời ngay. Hắn nhẹ nhàng ôm Tô Mạt Nhi vào lòng, dùng thân mình che chắn cho cô. Phù Trần Mộc trong tay hắn đột nhiên phát ra một luồng ánh sáng xanh nhạt thanh khiết, không chói chang nhưng lại mang một vẻ ôn hòa, kiên định. Ánh sáng ấy không chỉ đẩy lùi một phần tà khí đang cuồn cuộn bao trùm, mà còn tạo ra một trường lực vô hình, một bức tường bảo hộ mỏng manh nhưng vững chãi, che chắn cho cả hai khỏi sức công phá của chiêu thức tà dị từ Lã Bất Phàm. Đây chính là sức mạnh của Vô Tiên, một thứ sức mạnh không khoa trương, không hủy diệt, mà là sự bảo hộ, sự thanh tẩy, đến từ sâu thẳm chân tâm. Nó không phải là công pháp thần thông, mà là sự thể hiện ý chí, là sự cộng hưởng giữa tâm hồn và vạn vật hữu linh.
Luồng tà khí va chạm vào trường lực xanh nhạt, tạo ra một tiếng rít ghê rợn, như thể hai thái cực đối lập đang giao tranh. Sức mạnh của Lã Bất Phàm là sự bùng nổ, sự hủy diệt, trong khi Lâm Nhất là sự tĩnh lặng, sự bảo vệ. Dù trường lực có vẻ yếu ớt hơn, nhưng lại kiên cường không gì lay chuyển nổi, giống như một thân cây non đứng vững giữa phong ba bão táp. Lâm Nhất cảm thấy một luồng năng lượng nóng rực chảy ngược trong kinh mạch, nhưng hắn vẫn giữ vững tư thế, đôi mắt vẫn nhìn thẳng vào Lã Bất Phàm, không chút nao núng.
“Tiên đạo không nằm ở sức mạnh hay quyền lực, mà nằm ở tâm. Kẻ tự xưng là tiên nhân mà lòng dạ tà độc, thì dù có thông thiên triệt địa cũng chỉ là ma quỷ đội lốt!” Lâm Nhất cất tiếng, giọng nói không lớn, nhưng lại vang lên giữa tiếng hỗn loạn, xuyên thấu không gian, chạm đến những linh hồn đang hoảng loạn. Lời nói của hắn không mang theo sự phô trương, mà là sự đúc kết từ những chiêm nghiệm sâu sắc về lẽ nhân sinh, về con đường tu thân mà hắn đã và đang đi. Hắn biết, Lã Bất Phàm đã lạc lối quá xa, đã bị sức mạnh và tham vọng che mờ đôi mắt, quên đi bản chất của một con người, quên đi ý nghĩa đích thực của sự tồn tại. Hắn không hề bi lụy, mà là một lời khẳng định đầy kiên định, một lời cảnh tỉnh cho kẻ đã lún sâu vào tà đạo. Đây không chỉ là một lời tố cáo, mà còn là một tiếng chuông cảnh tỉnh, rung lên trong tâm khảm của những ai còn chút lương tri.
Lã Bất Phàm hơi nhíu mày, dường như không ngờ Lâm Nhất vẫn có thể chống đỡ được chiêu thức của mình, và còn dám dùng những lời lẽ ấy để đối đáp. Vẻ khinh miệt trong mắt hắn càng sâu đậm hơn, pha lẫn một chút khó chịu, như thể một con kiến nhỏ bé lại dám ngẩng đầu thách thức một con rồng. Hắn hừ lạnh một tiếng, không nói thêm lời nào, chỉ khẽ vung tay. Luồng tà khí cuồn cuộn kia đột nhiên bùng lên mạnh mẽ hơn gấp bội, tạo thành một cơn lốc xoáy đen kịt, cố gắng xé toạc trường lực bảo hộ của Lâm Nhất. Sức ép từ luồng tà khí càng lúc càng lớn, khiến mặt đất dưới chân Lâm Nhất bắt đầu nứt toác, những viên gạch đá vỡ vụn, bắn tung tóe. Mùi lưu huỳnh và máu tanh càng thêm nồng nặc, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở. Tô Mạt Nhi trong vòng tay hắn khẽ rên lên một tiếng, dù được bảo vệ nhưng cô vẫn cảm nhận được sự áp bức khủng khiếp từ luồng năng lượng tà ác kia.
Lâm Nhất cảm thấy thân thể mình như bị hàng ngàn tảng đá đè nặng. Kinh mạch đau nhức, hơi thở trở nên khó khăn. Nhưng hắn không lùi bước. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hít sâu một hơi, để những lời dạy của sư phụ, những cảnh đời đã trải qua, những niềm tin vào "Vô Tiên chi Đạo" cuộn chảy trong tâm trí. Hắn không truy cầu sức mạnh để hủy diệt, mà để bảo vệ. Hắn không cầu tiên đạo để thoát ly hồng trần, mà để thấu hiểu và vượt qua nó. Ngọn lửa kiên định trong đôi mắt hắn càng rực cháy hơn, không phải vì muốn đánh bại Lã Bất Phàm bằng sức mạnh, mà vì muốn khẳng định con đường chân chính của mình. Phù Trần Mộc trong tay hắn bỗng phát ra một tiếng ngân khe khẽ, luồng ánh sáng xanh nhạt chợt bùng lên, lan tỏa ra xung quanh, đẩy lùi hoàn toàn luồng tà khí của Lã Bất Phàm. Trường lực vô hình không hề tan vỡ, mà ngược lại, trở nên kiên cố hơn, vững chãi hơn, như một ngọn núi sừng sững giữa biển lửa. Sự tĩnh lặng đối đầu với sự cuồng bạo, sự thanh khiết hóa giải tà độc.
Lã Bất Phàm thu tay lại, ánh mắt hắn thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, rồi nhanh chóng bị che lấp bởi sự khinh miệt sâu sắc hơn. Hắn không thể tin rằng một kẻ tu vi không mấy nổi bật như Lâm Nhất lại có thể hóa giải chiêu thức của mình một cách dễ dàng đến vậy, không bằng sức mạnh đối chọi mà bằng một thứ năng lượng kỳ lạ, thanh khiết. Hắn nhìn Lâm Nhất, rồi liếc sang Tô Mạt Nhi đang nép mình trong vòng tay hắn, một nụ cười lạnh lẽo lại nở trên môi.
Quảng trường Thiên Đạo Môn, vốn đã tan hoang, giờ lại càng thêm tiêu điều sau cuộc giao tranh chớp nhoáng giữa hai kẻ đối lập. Khói bụi mù mịt, tà khí vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng nơi Lâm Nhất đứng lại là một khoảng không gian trong lành đến lạ lùng, như một ốc đảo giữa sa mạc hoang tàn. Ánh sáng ban ngày bị che khuất bởi khói bụi và tà khí, tạo nên một bầu không khí u ám, nặng nề, như báo hiệu một điềm chẳng lành. Nhiệt độ xung quanh vẫn nóng bức, ngột ngạt, nhưng Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi lại cảm thấy một làn gió mát lành từ Phù Trần Mộc thổi qua, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong tâm khảm.
Lã Bất Phàm không còn tấn công trực diện nữa. Hắn đứng cách Lâm Nhất một khoảng, ánh mắt hắn như hai mũi dao sắc lạnh, xăm soi, dò xét, nhưng vẫn chứa đựng sự khinh miệt và thách thức tột cùng. Hắn không vội vã, như một con mèo vờn chuột, muốn tận hưởng cảm giác được nhìn thấy sự bất lực của đối thủ. Hắn đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen dài, chậm rãi cất lời, giọng nói hùng hồn, dứt khoát, như thể đang thuyết giảng một chân lý vĩ đại cho những kẻ phàm tục ngu muội.
“Ngươi nói đạo đức, nhân luân? Đó chỉ là gông cùm trói buộc kẻ yếu, là ảo tưởng hão huyền của những kẻ không dám đối mặt với sự thật tàn khốc!” Lã Bất Phàm tuyên bố, âm thanh vang vọng, dội vào từng ngóc ngách của quảng trường đổ nát. “Thiên Đạo chỉ công nhận kẻ mạnh! Kẻ dám đạp lên tất cả để vươn tới đỉnh cao mới là chân tiên! Kẻ dám vứt bỏ những thứ tầm thường như tình cảm, đạo đức để truy cầu sức mạnh vô thượng, kẻ đó mới là người được Thiên Đạo lựa chọn!” Hắn đưa tay chỉ vào những đống đổ nát xung quanh, vào những đệ tử đang co ro run rẩy, vào những trưởng lão đang cố gắng chống đỡ tà khí. “Nhìn xem! Đây là cái giá của sự yếu đuối, của những thứ gọi là ‘chân lý’ mà các ngươi tôn thờ! Tất cả đều là giả dối! Chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới là thật!”
Lời nói của Lã Bất Phàm không chỉ là sự ngạo mạn, mà còn là sự thách thức trực diện vào niềm tin, vào con đường mà Lâm Nhất đã lựa chọn. Hắn muốn phá vỡ ý chí của Lâm Nhất, muốn chứng minh rằng ‘Vô Tiên chi Đạo’ của hắn chỉ là một trò cười trước sức mạnh tuyệt đối. Hắn là hiện thân của một ‘tiên đạo’ đã tha hóa đến tận cùng, một ‘tiên đạo’ chỉ còn lại sự ích kỷ, tham vọng và khát khao quyền lực, khinh thường mọi giá trị nhân sinh.
Lâm Nhất vẫn đứng vững, dù vết thương do luồng tà khí vừa rồi gây ra vẫn đang âm ỉ đau nhức. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong nội tâm của những đệ tử Thiên Đạo Môn xung quanh, những kẻ đang bị lay động bởi những lời lẽ đầy ma lực của Lã Bất Phàm. Hắn biết, đây không chỉ là cuộc chiến của riêng hắn, mà còn là cuộc chiến để bảo vệ những giá trị đã bị lãng quên, để thức tỉnh những tâm hồn đang mê muội. Đôi mắt hắn vẫn kiên định, không chút dao động, như một dòng nước trong veo không bị vẩn đục bởi bùn lầy.
“Chân tiên là để cứu vớt chúng sinh, chứ không phải để chà đạp. Sức mạnh mà không có tâm, thì chỉ là công cụ hủy diệt. Ngươi đang đi trên con đường của ma quỷ, chứ không phải tiên nhân!” Lâm Nhất đáp lại, giọng nói của hắn không hùng hồn như Lã Bất Phàm, mà trầm lắng, ôn hòa, nhưng lại mang một sức nặng của chân lý, tựa như tiếng chuông chùa ngân vang giữa đêm khuya tịch mịch. Hắn không tranh cãi bằng những lời lẽ hoa mỹ, mà bằng chính những gì hắn đã chiêm nghiệm, đã trải qua. Hắn không phủ nhận sức mạnh, nhưng hắn phủ nhận một thứ sức mạnh không có đạo đức, không có lòng trắc ẩn. Hắn nhìn Lã Bất Phàm, ánh mắt đầy sự tiếc nuối và thương cảm, như thể đang nhìn một linh hồn đã lạc lối không thể quay đầu.
Lã Bất Phàm nghe vậy, khuôn mặt hắn thoáng qua vẻ giận dữ, nhưng rồi nhanh chóng biến thành một nụ cười khinh miệt. “Nực cười! Cứu vớt chúng sinh ư? Ngươi nghĩ rằng lũ phàm nhân yếu ớt, ngu muội ấy đáng để tiên nhân phải bận tâm sao? Chúng chỉ là những con kiến, sớm muộn gì cũng sẽ tan biến trong hồng trần gian nan này! Chỉ có sức mạnh mới là vĩnh cửu! Chỉ có kẻ sống sót mới có quyền lên tiếng!” Hắn vung tay, vài đạo pháp thuật nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sức công phá kinh người chợt lóe lên, không nhằm vào Lâm Nhất, mà là vào những tảng đá lớn xung quanh, khiến chúng vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, bắn tung tóe. Đây là một màn phô trương sức mạnh đầy ngạo mạn, một lời cảnh cáo rằng hắn có thể hủy diệt mọi thứ dễ dàng. Tiếng đá vụn văng khắp nơi, tạo ra những âm thanh chói tai, càng làm tăng thêm sự hỗn loạn và sợ hãi.
Tô Mạt Nhi, dù được Lâm Nhất bảo vệ, vẫn không khỏi giật mình. Cô siết chặt tay Lâm Nhất, móng tay gần như bấm sâu vào da thịt hắn, nhưng Lâm Nhất không hề tỏ vẻ đau đớn. Cô khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo nhìn Lâm Nhất, thầm thì động viên: “Lâm Nhất… hắn… hắn nói sai rồi…” Giọng nói của cô yếu ớt, run rẩy, nhưng lại chứa đựng một sự kiên cường đáng kinh ngạc, một niềm tin tuyệt đối vào con đường của Lâm Nhất. Cô, một phàm nhân nhỏ bé, có thể không hiểu hết những triết lý sâu xa về tiên đạo, nhưng cô hiểu được lòng tốt, sự chân thành, và tình người.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, siết nhẹ tay Tô Mạt Nhi, trấn an cô. Hắn nhìn Lã Bất Phàm, ánh mắt không hề lùi bước. Hắn biết, những lời lẽ của Lã Bất Phàm không thể làm lay chuyển được hắn, nhưng lại có thể gieo mầm hoài nghi vào tâm trí những kẻ yếu đuối, những người đang mất phương hướng trong cuộc hỗn loạn này. Lã Bất Phàm, giờ đây, không chỉ là một kẻ phản bội, mà còn là một kẻ gieo rắc tà niệm, phá hoại những giá trị căn bản nhất của nhân loại. Cuộc đối đầu này, nó không còn đơn thuần là một trận chiến giữa hai cá nhân, mà là sự giao tranh giữa hai thái cực, hai con đường, hai định nghĩa về “tiên đạo” trong một thế giới đang dần mục ruỗng.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự đau đớn âm ỉ trong cơ thể, nhưng tinh thần hắn lại càng thêm minh mẫn. Hắn không cần phải dùng sức mạnh để chứng minh điều gì, mà cần dùng sự kiên định của mình để soi sáng con đường. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, đầy những cám dỗ và những thử thách khắc nghiệt, nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn có Tô Mạt Nhi bên cạnh, có niềm tin vào "Vô Tiên chi Đạo" của chính mình, và quan trọng hơn, hắn có một trái tim không ngừng trắc ẩn trước hồng trần gian nan này.
Giữa lúc cuộc đối đầu giữa Lâm Nhất và Lã Bất Phàm đang căng thẳng đến cực điểm, một làn sương đen mờ ảo đột nhiên xuất hiện từ những góc khuất của quảng trường Thiên Đạo Môn, nhanh chóng lan tỏa, che phủ một vùng không gian rộng lớn. Làn sương này không chỉ che khuất tầm nhìn, mà còn mang theo một thứ tà khí lạnh lẽo, đậm đặc hơn gấp bội so với những gì Lã Bất Phàm vừa thi triển, khiến không khí càng trở nên ngột ngạt và nặng nề. Mùi lưu huỳnh tanh tưởi hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đất đá bị tà khí ăn mòn, tạo nên một cảm giác ghê rợn, bất an.
Từ trong màn sương đen ấy, những bóng người mặc y phục đen tuyền, che kín mít từ đầu đến chân, từ từ hiện ra. Đó chính là Hắc Y Nhân, những kẻ đã gây ra sự hỗn loạn và tàn phá này. Chúng không nói một lời, chỉ đứng đó, những đôi mắt lạnh lẽo, vô cảm ẩn sau lớp vải đen hướng về phía Lã Bất Phàm, như những bóng ma trung thành đang chờ đợi mệnh lệnh. Sự xuất hiện của chúng không chỉ là sự hỗ trợ, mà còn là một lời khẳng định rõ ràng về mối liên kết sâu sắc giữa Lã Bất Phàm và thế lực hắc ám này, một mối liên kết không chỉ là hợp tác, mà là sự lợi dụng lẫn nhau, sự cấu kết để đạt được những mục đích đen tối.
Lã Bất Phàm nhìn thấy sự xuất hiện của Hắc Y Nhân, ánh mắt hắn lóe lên một tia hài lòng. Hắn không hề che giấu sự liên kết này, mà dường như còn muốn phô trương nó. Hắn biết, với sự hỗn loạn hiện tại, các trưởng lão và đệ tử Thiên Đạo Môn đang bận rộn chống đỡ và trấn an, không thể tập trung toàn lực để đối phó với hắn. Và với sự hỗ trợ của Hắc Y Nhân, hắn có thể dễ dàng rút lui, bảo toàn lực lượng và chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo. “Lâm Nhất, ngày này năm sau, ta sẽ khiến ngươi quỳ gối dưới chân, chứng kiến cái gọi là ‘Chân Đạo’ của ngươi sụp đổ!” Giọng nói của Lã Bất Phàm vang vọng từ trong màn sương đen, hùng hồn, đầy uy hiếp và tự tin, như một lời tiên tri về một tương lai nghiệt ngã. Hắn không còn đối thoại, mà là một lời tuyên bố, một lời hứa hẹn về một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi, không chỉ về sức mạnh mà còn là sự đối đầu về triết lý sống.
Nói rồi, Lã Bất Phàm lướt đi trong màn sương đen của Hắc Y Nhân, thân ảnh hắn dần chìm vào bóng tối, như một con rắn độc đang ẩn mình chờ đợi thời cơ. Các Hắc Y Nhân cũng nhanh chóng biến mất, để lại phía sau một làn sương đen đặc quánh, nuốt chửng những tiếng kêu than, những tiếng đổ nát cuối cùng.
Khi màn sương đen dần tan đi, để lộ ra cảnh tượng tan hoang của Thiên Đạo Môn, các Trưởng Lão, sau một hồi trấn tĩnh lại và ra lệnh cho các đệ tử còn sót lại cố gắng khôi phục trật tự, lúc này mới kịp nhận ra sự biến mất của Lã Bất Phàm và Hắc Y Nhân. Khuôn mặt họ tái mét, vừa vì sự hoảng loạn, vừa vì sự phẫn nộ tột cùng. Họ phái người truy đuổi, nhưng tất cả đều trở nên vô vọng. Bóng dáng của Lã Bất Phàm và Hắc Y Nhân đã hoàn toàn biến mất, như chưa từng tồn tại, chỉ còn lại những tàn tích đau thương của một tông môn lừng lẫy.
Lâm Nhất nắm chặt tay Tô Mạt Nhi, tìm cách tránh khỏi các cuộc giao tranh nhỏ lẻ đang nổ ra giữa các đệ tử còn lại của Thiên Đạo Môn và một vài Hắc Y Nhân lẻ tẻ chưa kịp rút lui hoàn toàn. Hắn không muốn cuốn Tô Mạt Nhi vào những cuộc chiến vô nghĩa này. Hắn tìm một góc khuất an toàn hơn, đứng đó, ánh mắt sâu thẳm hướng về phía Lã Bất Phàm vừa biến mất, trong lòng đầy suy tư.
“Hắn… đã đi quá xa rồi.” Lâm Nhất khẽ nói với Tô Mạt Nhi, giọng nói trầm buồn, mang theo một nỗi niềm chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn không hề cảm thấy mừng rỡ vì Lã Bất Phàm đã rút lui, mà ngược lại, một cảm giác nặng nề bao trùm lấy hắn. Hắn biết, sự kiện hôm nay không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn, khốc liệt hơn. Lã Bất Phàm đã hoàn toàn đắm chìm vào con đường tà đạo, hắn đã trở thành một công cụ, hoặc thậm chí là một thủ lĩnh, của một thế lực hắc ám.
Tô Mạt Nhi nép sát vào Lâm Nhất, bàn tay cô vẫn còn run rẩy, nhưng ánh mắt cô nhìn hắn lại chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. Cô không hiểu hết những triết lý sâu xa mà Lâm Nhất vừa đối đáp với Lã Bất Phàm, nhưng cô hiểu được sự chính trực, sự kiên cường và lòng trắc ẩn của hắn. Trong khoảnh khắc này, giữa biển lửa và sự hỗn loạn, Lâm Nhất là điểm tựa duy nhất của cô, là ngọn hải đăng soi sáng cho tâm hồn đang chìm trong sợ hãi.
Lâm Nhất nhìn những gì còn sót lại của Thiên Đạo Môn – những đệ tử hoảng loạn, những trưởng lão bất lực, những tòa nhà đổ nát. Hắn cảm nhận được sự rạn nứt sâu sắc trong nội bộ tông môn này, sự hoài nghi về ‘chân đạo’ mà họ từng theo đuổi đã bắt đầu len lỏi vào tâm trí của từng đệ tử. Thiên Đạo Môn, một biểu tượng của sự chính thống trong giới tu tiên, giờ đây đã phơi bày sự yếu ớt, sự mục ruỗng từ bên trong, dễ dàng bị lung lay bởi cám dỗ và tà ác. Đây là một sự thật tàn khốc, một lời cảnh tỉnh cho toàn bộ giới tu tiên.
Hắn biết, lời đe dọa của Lã Bất Phàm không chỉ là lời nói suông. Sức mạnh tà dị mà Lã Bất Phàm thể hiện, cùng với sự liên kết mật thiết với Hắc Y Nhân, cho thấy hắn đã đi sâu vào con đường sai lầm, có thể đã bị một thế lực tà ác cổ xưa hơn thao túng hoặc ban cho sức mạnh. Cuộc đối đầu này chỉ là khúc dạo đầu cho một chuỗi xung đột ác liệt hơn trong tương lai, không chỉ dừng lại ở sức mạnh mà còn là sự đối đầu về triết lý sống, về con đường tồn tại của cả giới tu tiên.
Lâm Nhất siết chặt Phù Trần Mộc trong tay. Hắn đã từng nghĩ rằng mình chỉ cần tu tâm dưỡng tính, tìm kiếm 'Vô Tiên chi Đạo' trong hồng trần. Nhưng sự kiện hôm nay đã khiến hắn nhận ra rằng, để bảo vệ những giá trị chân chính, để bảo vệ những người yếu đuối, hắn không thể tránh né thế giới tu tiên đang ngày càng tha hóa này. Hắn phải đối mặt với nó, phải tìm cách thay đổi nó, thậm chí là bằng sức mạnh. Con đường phía trước, dù gian nan đến mấy, dù phải đối đầu với những thế lực tưởng chừng như không thể đánh bại, hắn cũng sẽ không lùi bước. Bởi vì, tiên đạo không chỉ nằm ở tâm, mà còn cần sự kiên cường để gìn giữ nó giữa hồng trần đầy biến động này.