Ánh tà dương cuối cùng cũng chìm khuất sau những đỉnh núi mờ sương, để lại một khoảng không gian huyền ảo, nơi ranh giới giữa thực và hư dường như tan chảy. Lâm Nhất đứng trước cánh cửa đá cổ kính, bàn tay hắn vẫn còn vương vấn hơi lạnh từ phiến đá phủ rêu phong, nơi những phù văn cổ xưa đã phai mờ theo dòng chảy vô tận của thời gian. Lời thì thầm tự vấn của hắn tan vào không gian tĩnh mịch, như một làn khói mỏng manh không tìm thấy điểm tựa. Hắn nhắm mắt, hít thở sâu, cố gắng gột rửa đi những hình ảnh tàn khốc, những nỗi thất vọng đang giày vò tâm trí. Bên tai hắn, lời Lý Nguyên về "dấu vết cuối cùng của Chân Đạo" cứ văng vẳng, nhưng đồng thời, tiếng nói nội tâm của hắn cũng không ngừng đặt ra những câu hỏi nhức nhối. Liệu bên trong cánh cửa này có phải là ánh sáng cứu rỗi, hay chỉ là một ảo ảnh khác của "tiên đạo", một sự lừa dối tinh vi hơn, ẩn mình dưới lớp vỏ bọc của sự thanh tịnh và cổ kính? Con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, nhưng một điều hắn biết rõ: hắn không thể dừng lại. Dù cho "hồng trần gian nan", dù cho "tiên đạo" có lạc lối, thì hắn vẫn sẽ không ngừng truy cầu, không ngừng tìm kiếm. Bởi vì, hắn tin rằng, "tiên đạo tại tâm", và chân lý không bao giờ nằm ở sức mạnh hay quyền lực, mà nằm ở chính lòng người, ở sự kiên định và lòng trắc ẩn.
Cuối cùng, với một quyết định âm thầm được định hình trong ánh mắt sâu thẳm, Lâm Nhất khẽ đẩy. Cánh cửa đá cổ kính, tưởng chừng nặng nề như ngàn cân, lại mở ra một cách nhẹ nhàng đến bất ngờ, không hề tạo ra một tiếng động nào, như thể nó đã chờ đợi khoảnh khắc này từ ngàn vạn năm trước. Một làn gió lạnh lẽo, mang theo mùi của đất đá cổ xưa, của ẩm mốc và kim loại han gỉ, phả vào mặt họ, khiến Tô Mạt Nhi khẽ rùng mình, nắm chặt hơn bàn tay của Lâm Nhất. Bước qua ngưỡng cửa, họ tiến vào một không gian rộng lớn, tăm tối, nơi ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà chỉ có thể le lói rọi vào từ khe hở cánh cửa, không đủ sức xua đi màn đêm vĩnh cửu đang bao trùm.
Trước mắt họ là một khung cảnh hoang tàn đến nao lòng, một minh chứng hùng hồn cho sự hủy diệt mà họ đã chứng kiến bên ngoài. Đây không phải là một hang động tự nhiên, mà rõ ràng là tàn tích của một điện thờ cổ xưa hoặc một khu vực tu luyện đã bị tàn phá nặng nề. Các cột đá khổng lồ, một thời sừng sững nâng đỡ vòm trời, giờ đây đã đổ sập ngổn ngang, chặn lối đi và tạo thành những đống đổ nát khổng lồ. Những bức tường đá, một thời được chạm khắc phù văn tinh xảo, nay nứt toác, lộ ra những vết sẹo sâu hoắm của thời gian và bạo lực. Những mảnh vỡ của pháp khí, ngọc bội, và cả những tấm bia đá khắc chữ cổ đã mờ nhạt, nằm rải rác trên nền đất phủ đầy bụi thời gian, như những mảnh ký ức vỡ vụn của một nền văn minh đã lụi tàn. Không khí nơi đây nặng nề, u ám, mang theo hơi lạnh lẽo thấu xương của hàng ngàn năm phong trần, cùng với một thứ linh khí đã biến chất, không còn sự thanh khiết mà thay vào đó là một sự hỗn tạp, dường như ẩn chứa cả nỗi oán hận và sự tuyệt vọng.
"Đây... đây là tàn tích của Thiên Linh Tông," Lý Nguyên cất giọng, tiếng y khẽ vang vọng trong không gian rộng lớn, phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ. Giọng y trầm buồn, mang theo một nỗi u uất sâu sắc, "một môn phái nhỏ đã bị Thiên Đạo Môn thôn tính trong cuộc chiến giành linh mạch năm xưa. Họ không chịu khuất phục, và đây là cái giá phải trả." Y đưa tay chỉ vào những vệt máu đen đã khô cứng trên một bức tường, như một bằng chứng rợn người về sự tàn bạo đã diễn ra. Ánh mắt y lướt qua những tàn tích, mỗi mảnh vỡ dường như lại gợi lên trong y một ký ức đau thương, khiến bờ vai y khẽ run lên.
Tô Mạt Nhi, người đã từng sống trong sự bảo bọc của Huyền Nguyên Quan, chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng bi thương đến vậy. Nàng khẽ rùng mình, siết chặt tay Lâm Nhất. "Thật tàn nhẫn..." Nàng thì thầm, giọng nói vẫn còn chút run rẩy vì kinh hãi, "Tiên đạo chân chính lẽ nào lại là như vậy? Liệu có phải tu tiên... là để trở nên tàn bạo hơn, để cướp đi sinh mạng và hạnh phúc của người khác?" Câu hỏi của nàng, tuy đơn giản, nhưng lại chạm đến tận cùng nỗi hoài nghi đang giày vò Lâm Nhất.
Lâm Nhất chậm rãi bước đi, ánh mắt hắn quét qua từng tàn tích, không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn cúi xuống, nhặt lên một mảnh ngọc bội vỡ nát, một mảnh ngọc phỉ thúy xanh biếc đã mất đi vẻ sáng bóng, chỉ còn lại những đường nứt chằng chịt, tựa như số phận của những người từng sở hữu nó. Ngón tay hắn miết nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo, cảm nhận những dấu vết của một quá khứ bi thương. Tâm trạng hắn chìm sâu vào trầm tư. Mỗi bước chân của hắn, mỗi ánh mắt hắn nhìn, đều là một gánh nặng. Hắn nhớ về những lời sư phụ đã dạy, về một tiên đạo thanh khiết, vô tư, nơi con người hòa mình vào đất trời, tìm kiếm sự tự do và chân lý. Nhưng những gì hắn chứng kiến, từ những ngôi làng bị tàn phá, những phàm nhân vô tội bị giết hại, cho đến tàn tích của Thiên Linh Tông này, lại vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác, một "tiên đạo" nhuốm máu, đầy rẫy tham vọng và sự ích kỷ.
"Nếu đây là con đường của 'tiên đạo chân chính'," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, như một tiếng thở dài lạc lõng trong không gian rộng lớn, "thì ta thà không tu. Nếu để đạt được sức mạnh mà phải giẫm đạp lên vô vàn sinh linh, phải chứng kiến những cảnh tượng này, thì sức mạnh đó có ý nghĩa gì?" Hắn ngẩng đầu nhìn lên vòm đá đổ nát, nơi một khoảng trời nhỏ hiện ra, lấp lánh những vì sao xa xăm. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình... nhưng sao những người tu tiên lại có thể quên đi điều đó dễ dàng đến vậy? Hay là, tiên đạo vốn dĩ đã là một con đường tha hóa, một lời nguyền rủa trá hình?" Tô Mạt Nhi bám sát hắn, cảm nhận được sự nặng nề trong từng hơi thở của hắn, còn Lý Nguyên thì bước đi phía sau, ánh mắt đầy bi ai, như thấy hình bóng của chính mình trong quá khứ, một quá khứ đầy rẫy những câu hỏi không lời đáp. Những tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng vọng của bước chân họ, và đôi khi là những tiếng động lạ không rõ nguồn gốc, tiếng rơi của đá vụn từ đâu đó, tất cả càng làm tăng thêm bầu không khí u tịch, cổ kính, thần bí và nguy hiểm của nơi này. Thời gian dường như đã ngừng trôi, mỗi góc khuất đều có thể ẩn chứa bí mật hoặc hiểm họa, nhưng Lâm Nhất không quan tâm. Hắn chỉ muốn tìm kiếm câu trả lời cho những trăn trở đang giày vò tâm hồn hắn, cho cái "chân lý" mà hắn đã không ngừng truy cầu.
Giữa những tàn tích đổ nát, nơi ánh sáng đã hoàn toàn nhường chỗ cho bóng tối sâu thẳm, một góc điện thờ dường như vẫn còn giữ được vẻ nguyên vẹn tương đối. Dù xung quanh là sự hoang tàn, nhưng nơi đây lại toát lên một vẻ cổ kính, tĩnh mịch đến lạ. Ánh sáng yếu ớt từ một nguồn không rõ, có lẽ là do một loại ngọc thạch phát sáng nào đó được khảm vào vách đá, hắt lên một bệ đá cổ, nơi một vật phẩm đặc biệt nằm im lìm. Đó là một quyển Kinh Thư Vô Tự, đã mục nát theo dòng chảy của ngàn năm. Những trang giấy hoen ố bởi thời gian, cũ kỹ đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể tan thành tro bụi. Điều kỳ lạ là quyển kinh thư này không hề có một nét chữ nào, chỉ là những trang giấy trắng bệch, gợi lên một sự trống rỗng, một lời hứa hẹn không được thực hiện, hay một chân lý quá cao siêu đến nỗi không thể dùng ngôn ngữ để diễn tả.
Lâm Nhất chậm rãi tiến đến gần bệ đá, ánh mắt hắn dán chặt vào quyển Kinh Thư Vô Tự. Cảnh tượng này, cùng với những gì hắn đã chứng kiến trên suốt chặng đường dài đầy đau thương và kinh hoàng, đẩy hắn vào cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội nhất từ trước đến nay. Hắn ngồi sụp xuống cạnh bệ đá, cảm giác lạnh lẽo của đá cổ thấm qua lớp đạo bào vải thô, nhưng hắn không còn cảm nhận được nữa. Tâm trí hắn giờ đây là một biển cả dậy sóng của hoài nghi và tuyệt vọng.
"Tiên đạo... chân chính?" Hắn thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể mỗi từ ngữ đều phải vật lộn để thoát ra khỏi lồng ngực nặng trĩu. "Hay chỉ là một giấc mộng hão huyền? Một tấm màn che đậy cho sự tranh giành quyền lực, cho lòng tham và sự ích kỷ của con người? Những lời sư phụ dạy... liệu có thực sự tồn tại một con đường khác, hay tất cả đều dẫn đến kết cục này, một kết cục của máu và nước mắt, của sự hủy diệt và tàn phá?" Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt sờn rách của quyển Kinh Thư Vô Tự, cảm nhận sự mục nát của giấy, như thể đang chạm vào sự mục ruỗng của chính cái gọi là "tiên đạo". Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm câu trả lời trong tâm trí, trong những lời dạy của sư phụ, trong những ký ức về Huyền Nguyên Quan thanh bình. Nhưng mọi thứ đều mờ mịt, như một màn sương dày đặc che khuất mọi lối thoát. Những khuôn mặt của những phàm nhân vô tội, những tàn tích của các môn phái nhỏ bị nghiền nát, tất cả cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn, làm xói mòn từng chút niềm tin mong manh còn sót lại.
"Lâm Nhất... huynh không sao chứ?" Giọng nói trong trẻo của Tô Mạt Nhi vang lên bên tai hắn, nhẹ nhàng như một làn gió thoảng, mang theo sự lo lắng và quan tâm sâu sắc. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, truyền cho hắn một chút hơi ấm, một sự trấn an vô hình. Nàng đã chứng kiến sự dày vò của hắn, đã cảm nhận được nỗi đau trong tâm hồn hắn, và nàng không muốn hắn phải chịu đựng một mình.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn từ từ mở ra, nhưng vẫn còn chất chứa đầy vẻ hoài nghi và u uất. "Ta... không biết nữa, Mạt Nhi." Hắn nhìn vào đôi mắt trong veo của nàng, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một tia hy vọng. "Ta đã thấy quá nhiều sự tàn phá, quá nhiều nỗi đau... Liệu con đường ta đang đi có phải là vô nghĩa? Liệu cái gọi là 'Vô Tiên chi Đạo' của ta có chỉ là một sự ngây thơ hão huyền, khi mà cả cái 'tiên đạo chân chính' cũng đã tha hóa đến mức này?" Hắn cúi đầu, bàn tay nắm chặt mảnh ngọc bội vỡ nát, cảm thấy một nỗi bất lực trào dâng. Nỗi sợ hãi rằng mọi nỗ lực của hắn đều vô nghĩa nếu bản chất của 'tiên đạo' là tham lam và hủy diệt, nỗi sợ hãi đó đang gặm nhấm tâm hồn hắn từng chút một.
Tô Mạt Nhi im lặng ngồi xuống bên cạnh hắn, không nói thêm lời nào, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, truyền cho hắn hơi ấm từ lòng bàn tay nhỏ bé. Nàng biết, trong khoảnh khắc này, Lâm Nhất không cần lời nói, hắn cần sự hiện diện, cần một điểm tựa vững chắc để vượt qua cơn bão trong tâm hồn mình. Lý Nguyên đứng xa hơn một chút, ánh mắt y phức tạp nhìn Lâm Nhất. Y nhìn thấy sự dằn vặt, sự đấu tranh nội tâm dữ dội trong đôi mắt của tiểu đạo sĩ trẻ tuổi, và y hiểu rõ hơn ai hết cảm giác đó. Bởi vì y cũng đã từng trải qua, đã từng hoài nghi, đã từng tuyệt vọng trước sự mục nát của "tiên đạo". Trong y, nỗi hổ thẹn và tự ti lại trỗi dậy, nhưng cũng pha lẫn một niềm cảm kích sâu sắc. Lâm Nhất, dù trẻ tuổi, lại đang vật lộn với những câu hỏi mà y đã từ bỏ từ lâu. Một mùi hương thoang thoảng của đất ẩm mục, kim loại han gỉ và giấy cũ quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự mục nát và hoài niệm. Tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng vọng của bước chân trong không gian rộng lớn, và sự tĩnh lặng đến đáng sợ của nơi này càng làm nổi bật lên cuộc chiến nội tâm không lời của Lâm Nhất, một cuộc chiến giữa niềm tin và sự hoài nghi, giữa hy vọng và tuyệt vọng.
Khi Lâm Nhất đang chìm sâu vào vòng xoáy của suy tư và hoài nghi, một giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ tang thương nhưng lại đầy bình thản, bỗng vang lên từ sâu bên trong tàn tích. Giọng nói ấy không lớn, nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu đến tận tâm can, như một làn nước mát lành xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng của Lâm Nhất. "Kẻ đến, sao vẫn còn chấp niệm với cái tên gọi 'tiên đạo'?"
Lâm Nhất giật mình ngẩng đầu. Hắn, Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên đồng loạt nhìn về phía giọng nói vừa vang lên. Không phải là một Thiên Cơ Các xa hoa, tráng lệ như trong tưởng tượng của người đời, mà là một căn phòng nhỏ, đơn sơ, ẩn mình giữa những tàn tích đổ nát. Căn phòng được che chắn bởi vài trận pháp đơn giản, không cầu kỳ nhưng lại tạo ra một không gian tách biệt hoàn toàn với sự hoang tàn bên ngoài. Ánh sáng duy nhất trong căn phòng là từ một ngọn đèn dầu leo lét, lay động trong không khí tĩnh lặng. Ngọn lửa nhỏ bé ấy không đủ sức xua đi bóng tối hoàn toàn, nhưng lại đủ để chiếu sáng khuôn mặt của người đang ngồi tĩnh tọa.
Đó là một lão nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, buông xuống tận ngực. Khuôn mặt lão khắc khổ, in hằn dấu vết của tháng năm và những nỗi ưu tư, nhưng đôi mắt lão lại tinh anh đến lạ, ẩn chứa một trí tuệ sâu thẳm, một sự bình thản đến kinh ngạc. Lão cầm trên tay một cây quải trượng bằng gỗ mục, không có vẻ gì là quý giá, nhưng lại toát lên sự cổ kính và uy nghiêm. Lão ngồi đó, giữa sự hoang tàn của một thế giới đã qua, nhưng lại không hề bị ảnh hưởng bởi nó, như một phần của thời gian vĩnh cửu. Từ người lão tỏa ra một mùi hương thoang thoảng của giấy cổ, mực tàu, và một loại hương liệu thanh nhã, quyện lẫn với linh khí tinh khiết, tạo nên một cảm giác an yên đến lạ.
Lâm Nhất từ từ đứng dậy, ánh mắt hắn phức tạp nhìn vị lão nhân. Bao nhiêu câu hỏi, bao nhiêu trăn trở đang giày vò hắn bấy lâu, giờ đây dường như tìm thấy một lối thoát để cất lời. "Lão tiền bối," hắn cung kính nói, "người đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm, bao nhiêu sự tha hóa của tiên đạo. Xin hỏi, 'tiên đạo chân chính' có thực sự tồn tại, hay tất cả chỉ là lời nói suông che đậy cho sự tranh giành quyền lực và hủy diệt?" Hắn nhìn sâu vào đôi mắt của lão nhân, khao khát một lời giải đáp, một sự xác nhận cho những gì hắn đã tin tưởng, hoặc một sự thật phũ phàng để hắn có thể hoàn toàn buông bỏ.
Thiên Cơ Lão Nhân khẽ mỉm cười, nụ cười hiền từ nhưng lại ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc về vạn vật. Lão không trả lời ngay, mà nhắm mắt lại, như đang lắng nghe tiếng vọng của thời gian, hay đang chiêm nghiệm một chân lý nào đó. Giọng nói của lão vang lên chậm rãi, từng lời từng chữ như khắc sâu vào tâm khảm người nghe, mang theo sự tang thương của ngàn năm, nhưng lại đầy bình thản. "Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân tâm khó đoán, tiểu hữu à. Chân lý không nằm ở hình thức, mà nằm ở tâm. Tiên đạo... là do người định nghĩa. Là ngươi muốn dùng nó để cứu vớt, hay để hủy diệt? Là ngươi muốn dùng nó để tìm kiếm tự do, hay để giam cầm bản thân và người khác trong những dục vọng vô tận?" Lão ngừng lại một chút, để những lời nói ấy thấm sâu vào lòng người nghe, để họ tự suy ngẫm về ý nghĩa của nó.
Sau đó, Thiên Cơ Lão Nhân từ từ mở mắt, đôi mắt tinh anh của lão nhìn thẳng vào Lâm Nhất, như có thể nhìn thấu tận cùng tâm hồn hắn, nhìn thấu những hoài nghi, những đấu tranh đang diễn ra bên trong. "Con đường của ngươi, 'Vô Tiên chi Đạo', chính là lời giải đáp mà ngươi đang tìm kiếm." Lão nói, giọng nói đầy quyền uy nhưng lại mang theo sự khích lệ sâu sắc. "Đừng để những ảo ảnh bên ngoài, đừng để những cảnh tượng tàn khốc mà ngươi đã chứng kiến làm lay động cái tâm kiên định của mình. Tiên đạo không phải là những phép tắc thần thông, không phải là những môn phái đồ sộ, mà là sự tự tu, tự dưỡng, là sự thấu hiểu chính mình và vạn vật xung quanh. Những kẻ tranh giành quyền lực, những kẻ gây ra chiến tranh, họ đâu có tu tiên? Họ chỉ là những kẻ mượn danh 'tiên đạo' để thỏa mãn dục vọng của phàm trần."
Lâm Nhất trầm ngâm lắng nghe từng lời của Thiên Cơ Lão Nhân. Những lời nói ấy như những tia sáng xuyên qua màn sương mù dày đặc trong tâm hồn hắn, khiến những tảng đá hoài nghi trong lòng dần nứt vỡ. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang trỗi dậy, một sự kiên định mới mẻ đang định hình. Lời của lão nhân về "nhân tâm khó đoán" và "tiên đạo là do người định nghĩa" đã củng cố vững chắc hơn nữa con đường độc đáo của hắn. Hắn không cần phải chạy theo định nghĩa của người khác về "tiên đạo", hắn sẽ định nghĩa nó theo cách riêng của mình, bằng chính lòng trắc ẩn và sự kiên cường của hắn. Sự tàn phá của Thiên Linh Tông và những môn phái nhỏ khác không phải là minh chứng cho sự thất bại của "tiên đạo", mà là minh chứng cho sự tha hóa của "nhân tâm", và chính hắn sẽ là người phải đối mặt với những thế lực tương tự, như Lã Bất Phàm và Hắc Y Nhân, để bảo vệ những giá trị mà hắn trân trọng.
Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên đứng yên lặng, không dám quấy rầy khoảnh khắc thiêng liêng ấy. Họ cảm nhận được sự thay đổi trong Lâm Nhất, một sự thanh tẩy, một sự thức tỉnh. Lâm Nhất cúi đầu tạ lễ vị Thiên Cơ Lão Nhân, một cái cúi đầu xuất phát từ tận đáy lòng. Khi hắn ngẩng lên, ánh mắt hắn đã bớt đi sự dằn vặt, thay vào đó là một tia kiên định mới mẻ, một ngọn lửa nhỏ nhưng mãnh liệt đang bùng cháy trong sâu thẳm. Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn gian nan, nhưng hắn không còn hoài nghi về nó nữa. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán," nhưng "tiên đạo tại tâm" của hắn sẽ là ngọn hải đăng soi lối.