Đêm trăng mờ ảo, gió lạnh buốt bên ngoài cửa sổ quán trọ Khinh Vân chẳng thể nào dập tắt được ngọn lửa kiên định đã thắp sáng trong lòng Lâm Nhất. Hắn ôm chặt Tô Mạt Nhi, cảm nhận hơi ấm từ nàng truyền sang, sưởi ấm tâm hồn. Lời thề nguyện nhẹ nhàng mà sâu nặng của nàng, rằng sẽ cùng hắn dấn thân vào mọi gian nan, đã trở thành một điểm tựa vững chãi, xua đi phần nào nỗi bất an về con đường hiểm nguy phía trước. Hắn nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, mùi nến sáp, mùi gỗ mục, và cả mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc của Tô Mạt Nhi như hòa quyện vào nhau, tạo nên một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa bão tố sắp nổi. Cái “vô tiên chi đạo” mà hắn truy cầu không phải là để trốn tránh hồng trần, mà là để dấn thân vào nó, để dùng tấm lòng chân thành, lương thiện của mình mà đối diện, mà cảm hóa, dù chỉ là một giọt nước giữa đại dương mênh mông. Bình yên không phải là sự vắng mặt của bão tố, mà là sự tĩnh lặng trong tâm hồn dù bão tố đang gào thét. Và đêm nay, Lâm Nhất đã tìm thấy sự bình yên đó, một bình yên được tôi luyện từ quyết tâm và tình yêu thương, để rồi rạng sáng hôm sau, hắn sẽ sẵn sàng đối mặt với những thử thách nghiệt ngã nhất của đời người.
Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng óng ả bắt đầu len lỏi qua khe cửa, đánh thức vạn vật sau một đêm dài. Thanh Khê Thôn hiện ra dưới mắt Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi không còn là bức tranh bình yên, giản dị như họ từng nghe kể hay hình dung. Nơi đây, đáng lẽ phải là một chốn quê mộc mạc, với những ngôi nhà gỗ đơn sơ mái tranh thấp thoáng dưới bóng cây cổ thụ, được bao bọc bởi hàng rào tre mộc mạc, thân thuộc. Tiếng gà gáy vang vọng khắp nơi, tiếng chó sủa lanh lảnh từ xa vọng lại, tiếng trẻ con nô đùa ríu rít, tiếng suối chảy róc rách không ngừng, và những âm thanh trầm ấm của người lớn trò chuyện về mùa màng bội thu, tất cả như một bản hòa ca của cuộc sống yên bình mà hắn luôn ngưỡng vọng. Mùi khói bếp thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm sau sương đêm, mùi lúa đang ngậm đòng trĩu hạt, mùi cỏ cây xanh non và mùi hoa dại ven suối, tất cả tạo nên một bầu không khí trong lành, ấm cúng và gần gũi, khiến lòng người bỗng chốc được an yên.
Thế nhưng, khi họ đặt chân đến ngôi nhà của lão Trần Bá, bức tranh ấy bỗng chốc vỡ tan. Cảnh tượng đập vào mắt họ là một sự tương phản đến choáng váng. Ngôi nhà nhỏ bé, vốn đã xiêu vẹo nay càng thêm tan hoang, đổ nát. Mái tranh bị xé toạc, những thanh gỗ mục ruỗng trơ trọi, và những vách đất loang lổ như những vết sẹo hằn sâu trên da thịt. Đồ đạc trong nhà vương vãi khắp nơi, một vài chiếc chén sứt mẻ lăn lóc trên nền đất ẩm, chiếc bàn gỗ cũ kỹ bị lật úp, và vài món đồ dùng đơn sơ của người nông dân bị đập phá không thương tiếc. Mùi khói bếp đã nguội lạnh từ lâu, giờ chỉ còn là mùi ẩm mốc, mùi đất và một chút mùi tanh tưởi khó tả, như mùi của sự hủy hoại và tuyệt vọng. Không khí không còn trong lành mà trở nên nặng nề, u ám, đè nén lên từng hơi thở.
Bên trong căn nhà đổ nát ấy, gia đình lão Trần Bá đang co ro, nép mình vào một góc tối, như những con thú nhỏ bị thương đang tìm nơi ẩn náu. Ánh mắt họ vô hồn, không còn chút sức sống, chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ và nỗi tuyệt vọng cùng cực. Lâm Nhất nhìn thấy lão Nông Phu Trần Bá, người đàn ông lưng còng với đôi vai chai sần vì nắng gió, giờ đây tựa như một khúc gỗ mục rỗng, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và khổ đau, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía hư vô, gần như không thể nhận ra. Bà vợ lão nằm vật vã bên cạnh, tiếng nức nở yếu ớt như tiếng gió rên rỉ qua khe cửa. Đám trẻ con, những đứa nhỏ đáng lẽ phải đang nô đùa ríu rít, giờ đây chỉ biết bám chặt vào vạt áo mẹ, đôi mắt to tròn ngấn nước, khuôn mặt lem luốc bùn đất và nước mắt.
Tô Mạt Nhi không kìm được tiếng thở dài, đôi mắt nàng đong đầy nước. Nàng nắm chặt tay Lâm Nhất, ngón tay run rẩy truyền sang hắn sự thương cảm và lo lắng không thể nói nên lời. "Trời ơi... sao họ lại có thể tàn độc đến vậy?" nàng thì thầm, giọng nói nghẹn ngào, khẽ vuốt ve mái tóc rối bù của một đứa trẻ đang nép sát vào người mẹ. Nàng cảm nhận được sự bất lực và nỗi đau của những con người này, và lòng nàng như bị thắt lại.
Lâm Nhất không nói một lời. Hắn trầm ngâm quan sát, từng chi tiết của cảnh hoang tàn và những khuôn mặt tiều tụy ấy như những mũi kim sắc nhọn, đâm sâu vào tâm can hắn. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đến tột cùng của lão Trần Bá, cảm nhận được nỗi sợ hãi đến tột độ của những đứa trẻ, và sự bất lực đến đau đớn của người phụ nữ. Ánh mắt hắn dần chuyển sang phẫn nộ, một ngọn lửa vô hình bắt đầu bùng cháy trong sâu thẳm con ngươi đen láy. Hắn nhớ lại lời nói của mình đêm qua, "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nếu lòng ta đã không yên, thì làm sao có thể nói đến tiên đạo?" Giờ đây, lòng hắn không những không yên, mà còn cuộn trào sóng gió, như một dòng sông đang sắp vỡ đê. Cái "chân tâm" mà hắn vẫn luôn giữ gìn, đang mách bảo hắn rằng không thể khoanh tay đứng nhìn. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Chân tâm ấy, lúc này, đang réo gọi hắn phải hành động. Hắn không thể để những kẻ tàn bạo kia chà đạp lên lương tri, lên đạo lý làm người. Dù sức hắn yếu kém, dù hắn chỉ là một tiểu đạo sĩ gầy gò, nhưng ngọn lửa chính nghĩa trong lòng hắn không cho phép hắn quay lưng lại với nỗi khổ đau này.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi lặng lẽ tiến vào, không một tiếng động, như sợ làm kinh động đến sự tĩnh lặng đầy bi thương của nơi đây. Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu, như đang bước trên những mảnh vỡ của niềm tin và hy vọng. Hắn quỳ xuống bên cạnh lão Trần Bá, đặt tay lên vai lão, cảm nhận sự run rẩy không ngừng từ tấm thân gầy gò ấy. "Trần Bá lão gia, ông không sao chứ?" Lâm Nhất khẽ hỏi, giọng nói trầm khàn, chứa đựng sự đồng cảm sâu sắc. Lão Trần Bá từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt vô hồn chạm vào ánh mắt kiên định của Lâm Nhất, và một tia hy vọng mong manh, tựa như đốm lửa nhỏ sắp tàn, bỗng lóe lên rồi vụt tắt. Lão chỉ khẽ lắc đầu, đôi môi khô nứt mấp máy không thành tiếng, rồi lại cúi gằm mặt xuống, như một cây cổ thụ đã bị bão tố tàn phá đến tận cùng, chỉ còn biết cúi đầu chịu đựng. Tô Mạt Nhi ngồi xuống bên cạnh người vợ, nhẹ nhàng vuốt ve lưng nàng, cố gắng an ủi bằng sự im lặng và hơi ấm của tình người. Nàng nhìn những đứa trẻ đáng thương, lòng đau như cắt, và sự lo lắng cho Lâm Nhất càng dâng lên mãnh liệt. Nàng biết, hắn sẽ không bỏ cuộc, và điều đó khiến nàng vừa tự hào vừa sợ hãi.
Không khí trong căn nhà đổ nát trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, như có một tảng đá vô hình đang đè nén lên lồng ngực mỗi người. Mặc dù trời đã giữa trưa, nắng gắt đổ lửa xuống đầu, nhưng bên trong căn nhà này, lại lạnh lẽo đến thấu xương. Tiếng chim hót líu lo bên ngoài, tiếng trẻ con làng bên vẫn vang vọng, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa trước nỗi bi thương đang hiện hữu. Lâm Nhất biết, hắn không thể chỉ an ủi bằng lời nói. Hắn phải làm gì đó, dù chỉ là một hành động nhỏ nhoi, để chứng tỏ rằng "tiên đạo" của hắn không phải là thứ xa vời, mà là thứ hiện hữu ngay trong những hành động tử tế nhất của con người. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng ra phía cửa, nơi ánh nắng chói chang đang rót xuống, và trong đôi mắt ấy, nỗi phẫn nộ cùng với quyết tâm đã được nung nấu đến tột độ.
Cũng ngay lúc đó, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên từ phía xa, xé tan bầu không khí u ám của Thanh Khê Thôn. Một nhóm người hung hãn, ăn mặc xốc xếch, tay cầm gậy gộc và roi da, dẫn đầu bởi một tên cai tổng dữ tợn với khuôn mặt đầy sẹo, xuất hiện trước cổng nhà lão Trần Bá. Chúng không thèm che giấu sự tàn bạo và hống hách của mình, tiếng chân thô bạo đạp lên những mảnh vỡ, làm căn nhà vốn đã xiêu vẹo càng thêm rung lắc. "Lão già Trần Bá! Mau ra đây! Thiếu gia nói ngươi còn nợ tiền bồi thường cho cây ngô của thiếu gia bị ngươi làm hư hại!" Tên thủ hạ cường hào dẫn đầu, dáng người vạm vỡ, khuôn mặt hung tợn, đôi mắt gian xảo, quát lớn, giọng nói như xé toạc không gian giữa trưa nắng gắt. Hắn ta mặc áo vải thô nhưng có thêu hình một con sói hung dữ ở ngực, tay cầm một cây roi da dài, đầu roi được bện bằng những sợi thép nhỏ, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến người khác rùng mình.
Lão Trần Bá, đang co ro trong góc, nghe tiếng quát tháo thì run lên bần bật, khuôn mặt vốn đã trắng bệch nay càng thêm tái mét, đôi mắt vô hồn lại ánh lên sự sợ hãi tột độ. Vợ lão và đám trẻ con càng thêm hoảng loạn, tiếng nức nở yếu ớt của người phụ nữ bỗng trở nên mạnh hơn một chút, và những đứa trẻ khóc thét lên vì sợ hãi. Chúng đã bị đe dọa, bị đánh đập quá nhiều lần, nỗi ám ảnh về những bàn tay thô bạo và những lời lẽ cay nghiệt đã hằn sâu vào tâm trí chúng. Đối với chúng, những kẻ này không phải là người, mà là những con quỷ đến từ địa ngục.
Thủ hạ cường hào không chờ đợi, chúng xông vào nhà, bắt đầu tiếp tục đập phá những gì còn sót lại. Chiếc chum nước duy nhất của gia đình bị hất đổ, những hạt gạo ít ỏi còn lại trong vại bị hất tung tóe xuống đất, hòa lẫn với bùn đất và mảnh vỡ. "Này lão già, ngươi còn định trốn bao giờ nữa hả? Mau ra đây!" Tên cầm đầu giậm chân thô bạo, vung roi da quất mạnh vào khung cửa mục ruỗng, tạo ra một tiếng "chát!" khô khốc, khiến mọi người giật mình. Hắn ta còn vung chân đá mạnh vào một chiếc ghế gỗ, khiến nó văng xa rồi vỡ tan tành. Hắn ta cười khẩy, ánh mắt khinh miệt quét qua gia đình lão Trần Bá đang run rẩy. "Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống," hắn ta nhạo báng, "nhưng thiếu gia của ta chỉ cần một câu nói, là có thể biến tất cả thành tro bụi! Ngươi hiểu chứ?"
Lâm Nhất, từ nãy đến giờ vẫn im lặng quan sát, đôi mắt hắn đã rực lửa. Hắn không thể chịu đựng được cảnh tượng này thêm nữa. Ngọn lửa chính nghĩa và lòng trắc ẩn trong tâm hắn đã bùng cháy dữ dội, không thể kìm nén. Hắn đứng phắt dậy, dáng người gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn, bước ra chắn trước gia đình lão Trần Bá, đối mặt với tên thủ hạ cường hào hung tợn. Ánh nắng gắt chiếu thẳng vào khuôn mặt thư sinh của hắn, làm nổi bật đôi mắt đen láy sâu thẳm, ánh lên sự kiên định không thể lay chuyển.
"Các vị... xin hãy nương tay," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn ôn hòa, chân thành nhưng ẩn chứa một sức mạnh vô hình. Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, mặc dù trong lòng hắn đang cuộn trào sóng dữ. "Ông ấy đã không còn gì cả. Gia đình ông ấy đã quá khổ rồi, xin các vị hãy để họ yên." Hắn dùng những lời lẽ chân thành nhất, cầu xin sự khoan dung, sự thấu hiểu từ những kẻ đang bị lòng tham và sự tàn bạo che mờ mắt. Hắn tin rằng, dù là kẻ độc ác đến mấy, trong sâu thẳm tâm hồn cũng còn tồn tại một chút lương tri.
Tên thủ hạ cường hào trừng mắt nhìn Lâm Nhất, khuôn mặt hắn ta biến dạng vì tức giận. Hắn ta không ngờ lại có kẻ dám đứng ra cản đường mình. "Thằng nhóc ranh! Ngươi là ai mà dám xen vào chuyện của lão gia? Muốn chết sao?" hắn ta quát lớn, giọng điệu khinh miệt và hăm dọa. Hắn ta cười khẩy, nụ cười đầy vẻ chế giễu, rồi vung tay lên, định quất roi da vào Lâm Nhất. Đối với hắn, Lâm Nhất chỉ là một kẻ thư sinh yếu ớt, không đáng bận tâm.
Tô Mạt Nhi, đứng sau lưng Lâm Nhất, sợ hãi tột độ. Nàng nắm chặt lấy vạt áo đạo bào của hắn, run rẩy khẽ gọi tên hắn: "Lâm Nhất... huynh..." Giọng nàng nghẹn lại, không thốt nên lời. Nàng lo sợ cho hắn, lo sợ rằng hắn sẽ bị những kẻ tàn bạo này làm hại. Nàng biết hắn kiên cường, nhưng sức mạnh của hắn làm sao có thể đối chọi lại với bạo lực thô thiển và số đông? Nàng chỉ ước mình có thể có sức mạnh để bảo vệ hắn, để cùng hắn đối mặt với tất cả. Lão Trần Bá và gia đình ông cũng nhìn Lâm Nhất với ánh mắt đầy kinh ngạc, rồi lại chuyển sang tuyệt vọng. Họ biết, một mình Lâm Nhất không thể làm gì được, và hắn sẽ chỉ chuốc họa vào thân.
Tên thủ hạ cường hào đã vung roi lên cao, ánh nắng gắt chiếu vào sợi roi da khiến nó lấp lánh một cách đáng sợ. Hắn ta chuẩn bị giáng xuống Lâm Nhất, một nụ cười tàn độc nở trên khóe môi. Hắn ta muốn cho Lâm Nhất một bài học, muốn chứng tỏ rằng không ai có thể can thiệp vào chuyện của cường hào. Hắn ta đã quen với việc đàn áp, với việc dùng bạo lực để giải quyết mọi vấn đề. Đối với hắn, lời nói chỉ là vô nghĩa, chỉ có sức mạnh mới là chân lý. Lâm Nhất vẫn đứng thẳng, không hề lùi bước, đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào đối phương. Hắn đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận mọi thứ, nhưng hắn sẽ không hối hận về quyết định của mình.
Đúng lúc sợi roi da sắp sửa chạm vào Lâm Nhất, một tiếng vó ngựa sang trọng hơn, tiếng bánh xe lộc cộc khẽ khàng nhưng đầy uy lực, vọng đến từ phía đầu thôn. Một cỗ xe ngựa được trang hoàng lộng lẫy, màu đen tuyền với những họa tiết vàng kim tinh xảo, kéo bởi hai con hắc mã cao lớn, lông bóng mượt, dừng lại cách đó không xa. Bánh xe bằng gỗ lim đen bóng, được bọc đồng sáng loáng, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với khung cảnh xơ xác của Thanh Khê Thôn. Không khí chợt trở nên lạnh lẽo một cách kỳ lạ, mặc dù mặt trời vẫn đang đổ lửa.
Từ trong cỗ xe, một bóng người chậm rãi bước xuống. Đó là một công tử trẻ tuổi, dáng vẻ thư sinh tuấn tú phi phàm, y phục trắng toát, thanh nhã, thêu hoa văn tinh xảo bằng chỉ bạc, toát lên một vẻ quý phái khó tả. Hắn ta chính là Bạch Ngọc Lang, Dương Tử, cường hào trẻ tuổi của vùng này. Hắn nở một nụ cười tự tin, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự khinh thị và kiêu ngạo, như thể vạn vật dưới chân hắn chỉ là những hạt bụi không đáng bận tâm. Đằng sau hắn là một cận vệ cao lớn, khuôn mặt hung tợn, đôi mắt gian xảo, mặc áo giáp đen tuyền và tay cầm một thanh đại đao sáng loáng. Đó là Mã Tam, cánh tay phải đắc lực của Bạch Ngọc Lang, một kẻ tàn nhẫn và không cảm xúc.
Bạch Ngọc Lang khẽ giơ tay, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền, ra hiệu cho tên thủ hạ cường hào đang định ra tay với Lâm Nhất dừng lại. "Dừng tay," hắn nói, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một sự lạnh lẽo đến thấu xương, khiến tên thủ hạ lập tức rụt tay về, cúi đầu cung kính. "Mã Tam, chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Mã Tam bước lên một bước, khuôn mặt vô cảm, ánh mắt sắc lạnh quét qua Lâm Nhất rồi dừng lại ở Bạch Ngọc Lang. "Bẩm thiếu chủ, tên tiểu đạo sĩ này dám xen vào chuyện của chúng ta, bênh vực lão già Trần Bá."
Bạch Ngọc Lang khẽ nhếch môi, ánh mắt chuyển sang Lâm Nhất, đánh giá hắn từ đầu đến chân bằng một ánh nhìn đầy khinh miệt. Hắn ta không hề giấu giếm sự coi thường của mình. "Ồ? Một tiểu đạo sĩ gầy gò mà cũng dám ra mặt bênh vực kẻ yếu sao?" Hắn ta từ tốn bước tới gần Lâm Nhất, mỗi bước đi đều toát lên vẻ tự phụ và ngạo mạn. Hắn ta dừng lại cách Lâm Nhất một khoảng, rồi nở một nụ cười nửa miệng, nói: "Ngươi nói xem, ngươi muốn bênh vực cái gì? Bênh vực sự ngu dốt hay sự yếu hèn của bọn họ? Kẻ yếu thì vĩnh viễn là kẻ yếu, không thể mơ tưởng đến tiên đạo. Ngươi cho rằng vài lời lẽ vô dụng đó có thể thay đổi luật đời sao? Luật đời này, là kẻ mạnh làm vua, kẻ yếu làm nô. Đó mới là chân lý."
Lâm Nhất nghe những lời đó, lòng hắn như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên. Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, giọng nói vẫn kiên định nhưng giờ đây đã run rẩy hơn một chút, không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi phẫn nộ và sự bất lực đang dâng lên trong lòng. "Tiên đạo không nằm ở sức mạnh hay sự chà đạp, mà ở lòng người. Ở sự từ bi, ở sự bao dung. Ông ta đã không còn gì... Hắn không hề làm hư hại cây ngô của ngươi, hắn chỉ đang cố gắng sinh tồn. Tại sao ngươi lại phải ép bức họ đến đường cùng như vậy?" Lâm Nhất hỏi, ánh mắt đầy đau đớn nhìn thẳng vào Bạch Ngọc Lang, mong muốn tìm thấy một chút lương tri còn sót lại trong tâm hồn hắn.
Bạch Ngọc Lang nghe vậy thì phá lên cười lớn, tiếng cười vang vọng trong không khí, như một sự chế giễu tột cùng. "Lòng người? Từ bi? Bao dung?" Hắn ta lặp lại những từ đó, như thể chúng là những thứ nực cười nhất mà hắn ta từng nghe. "Nực cười! Ngươi sống trong cái quan tàn tạ của ngươi quá lâu rồi sao, tiểu đạo sĩ? Cái gọi là 'lòng người' của ngươi chẳng đáng một xu trước quyền lực và tiền bạc. Ngươi nói hắn không làm hư hại cây ngô của ta? Vậy thì ai làm? Ngươi biết không, ta không cần biết ai làm. Ta chỉ biết, ta muốn thứ gì, thì ta sẽ có thứ đó. Kể cả sinh mạng của những kẻ khốn khổ này." Hắn ta quay sang Mã Tam, ánh mắt ra hiệu.
Mã Tam lập tức bước lên một bước, khuôn mặt hung tợn, đôi mắt gian xảo quét qua Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi. Hắn ta rút thanh đại đao sáng loáng ra khỏi vỏ, tiếng "xoẹt" lạnh lẽo vang lên, khiến không khí trở nên căng thẳng đến tột độ. "Kẻ nào dám chống đối thiếu chủ? Kẻ nào dám nói đạo lý với thiếu chủ?" hắn ta quát lớn, giọng nói như tiếng gầm của dã thú, tay nắm chặt đại đao, chỉ thẳng vào Lâm Nhất. Hàm ý đe dọa không thể rõ ràng hơn.
Tô Mạt Nhi sợ hãi đến tột độ. Nàng cố gắng kéo Lâm Nhất lại, đôi mắt to tròn long lanh ngấn nước, khuôn mặt trắng bệch. "Lâm Nhất, đừng... đừng nói nữa! Chúng ta đi đi!" nàng thì thầm, giọng nói run rẩy. Nàng biết, hắn không thể nào đối đầu với những kẻ này. Sức mạnh của hắn chưa đủ, và những lời lẽ chân thành của hắn chỉ càng khiến chúng cười nhạo.
Lão Trần Bá, đang quỳ sụp dưới đất, giờ đây hoàn toàn tuyệt vọng. Lão ngẩng đầu lên, ánh mắt cầu khẩn nhìn Lâm Nhất, rồi lại chuyển sang Bạch Ngọc Lang, đôi môi khô nứt mấp máy: "Xin thiếu gia... xin thiếu gia tha cho chúng con... Chúng con sẽ làm bất cứ điều gì... xin đừng làm hại vị đạo sĩ này..." Lão biết, Lâm Nhất là người duy nhất dám đứng ra bênh vực lão, và lão không muốn hắn phải vì lão mà gặp họa. Nỗi sợ hãi đã nuốt chửng mọi chút hy vọng cuối cùng của lão.
Bạch Ngọc Lang khẽ cười, một nụ cười đầy chế giễu và tàn độc. Hắn ta không thèm nhìn lão Trần Bá, ánh mắt vẫn dán chặt vào Lâm Nhất. "Ngươi thấy đó, tiểu đạo sĩ? Ngay cả kẻ mà ngươi muốn bênh vực cũng đang van xin ta tha mạng cho ngươi. Ngươi nghĩ ngươi có thể thay đổi được gì sao? Ngươi nghĩ, cái 'tiên đạo tại tâm' của ngươi có thể địch lại được thanh đại đao của Mã Tam, hay quyền lực của ta sao?" Hắn ta bước thêm một bước, áp sát Lâm Nhất, rồi thì thầm, giọng nói nhỏ nhưng đầy hiểm độc: "Ngươi muốn biết tiên đạo thật sự là gì không? Tiên đạo, là sức mạnh tuyệt đối, là khả năng chà đạp lên mọi thứ mà ngươi cho là 'chân tâm', là khả năng định đoạt sinh tử của kẻ khác. Ngươi còn quá non nớt, tiểu đạo sĩ." Hắn ta quay lưng lại, vẫy tay ra hiệu cho Mã Tam và đám thủ hạ. "Dù sao, cũng không nên làm bẩn tay ta vì mấy con kiến hôi này. Mã Tam, dạy cho tiểu đạo sĩ này biết thế nào là hồng trần, thế nào là luật đời. Nhưng đừng giết hắn, ta muốn hắn sống để chứng kiến sự yếu hèn của chính mình."
Mã Tam gầm lên một tiếng, thanh đại đao trong tay hắn vung lên, ánh thép lạnh lẽo lóe sáng dưới ánh mặt trời gay gắt. Lâm Nhất đứng đó, cảm nhận sự bất lực tột cùng đang cuộn trào trong tâm can. Hắn đã dùng tất cả sự chân thành, tất cả lý lẽ của mình, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sự tàn bạo và ngạo mạn của cường quyền. Hắn nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng của lão Trần Bá, nhìn thấy khuôn mặt sợ hãi của Tô Mạt Nhi, và hắn biết, hắn đã thất bại. Thất bại thảm hại.
Tiếng gió bắt đầu nổi lên, cuốn theo bụi đất và những chiếc lá khô, thổi qua Thanh Khê Thôn đang chìm trong sự hoang tàn và tuyệt vọng. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã rời khỏi nơi đó, chạy trốn khỏi sự tàn bạo của cường hào, chạy trốn khỏi sự bất lực của chính mình. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cảnh vật, hắt lên những rặng núi xa xa một màu máu bi tráng, nhưng không thể xua đi bóng tối u ám đang bao trùm lấy tâm hồn Lâm Nhất. Hắn trầm ngâm bước đi, đôi vai gầy gò khẽ rung lên dưới gánh nặng của sự thất bại. Những lời nói đầy khinh miệt của Bạch Ngọc Lang vẫn văng vẳng bên tai, như những lời nguyền rủa, và hình ảnh gia đình lão Trần Bá tuyệt vọng, cùng với nụ cười tàn độc của Mã Tam, cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí hắn, dày vò hắn không ngừng.
"Lâm Nhất, huynh đừng nghĩ nhiều nữa. Chúng ta đã cố gắng rồi," Tô Mạt Nhi khẽ nói, giọng nói nàng khản đặc vì lo lắng. Nàng đi bên cạnh hắn, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy tay hắn, cố gắng truyền cho hắn chút hơi ấm và an ủi. Nàng biết, hắn đang đau khổ tột cùng. Nàng cũng đau, nhưng nàng không muốn hắn chìm sâu vào sự tuyệt vọng.
Lâm Nhất không đáp lời ngay. Hắn vẫn bước đi trong im lặng, đôi mắt vô định nhìn về phía trước, nơi con đường mòn heo hút dẫn vào hẻm núi. Một lúc lâu sau, hắn mới khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo tất cả sự thất vọng và chua chát. "Cố gắng... nhưng vô ích," hắn thì thầm, giọng nói trầm khàn, chứa đầy sự bất lực. "Ta đã không thể làm gì để giúp họ. Lời nói của ta, lý lẽ của ta, tất cả đều vô nghĩa trước bạo lực và sự tàn nhẫn. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm... nhưng nếu ngay cả những điều cơ bản nhất của lòng người ta cũng không thể bảo vệ, thì cái tiên đạo ấy có ý nghĩa gì?" Hắn cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu ớt, như một con kiến đang cố gắng chống lại một cơn bão táp.
Họ dừng chân bên một tảng đá lớn, nằm giữa hẻm núi heo hút. Gió bắt đầu nổi lên mạnh hơn, mang theo hơi lạnh của đêm về, thổi qua những khe đá, tạo thành những âm thanh rít gào thê lương, như tiếng than khóc của vạn vật. Trời chuyển màu xám tro, những đám mây đen kịt từ đâu kéo đến, che khuất ánh sáng cuối cùng của mặt trời. Lâm Nhất ngồi xuống tảng đá, vùi mặt vào lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo từ phiến đá truyền lên, và sự lạnh lẽo còn hơn thế đang lan tỏa trong tâm hồn hắn. Hắn nhớ lại những lời của Lão Đạo Quán Chủ, về "tiên đạo" giả tạo và những cám dỗ bên ngoài. Liệu hắn có đang đi lạc không? Liệu con đường hắn chọn, con đường của lòng trắc ẩn và chân tâm, có phải là một ảo ảnh giữa thế giới đầy rẫy quyền lực và bạo lực này?
Tô Mạt Nhi ngồi xuống cạnh hắn, nhẹ nhàng vòng tay qua vai hắn, tựa đầu vào hắn. Nàng không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nắm lấy bàn tay lạnh buốt của hắn, cố gắng truyền cho hắn sự ấm áp và sức mạnh. Nàng hiểu sự giằng xé trong lòng hắn, hiểu nỗi đau của một người mang trong mình lý tưởng nhưng phải đối mặt với thực tế nghiệt ngã. Nàng biết, những gì Bạch Ngọc Lang nói đã đâm sâu vào tâm trí Lâm Nhất, khiến hắn phải nghi ngờ chính con đường mình đã chọn.
Một thoáng, Lâm Nhất ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn vẫn còn vương vấn nỗi buồn sâu thẳm, nhưng giờ đây, trong ánh mắt ấy còn có thêm một sự kiên nghị lạnh lẽo. Hắn nhìn về phía xa, nơi những rặng núi trùng điệp dần chìm vào bóng tối. Xa hơn nữa, ẩn hiện giữa màn đêm sắp buông xuống là một thung lũng sâu hun hút, nơi mây mù giăng lối quanh năm, mang theo một vẻ bí ẩn và rợn người. Đó chính là Âm Phong Cốc, nơi mà những lời đồn đại kể rằng có những thế lực tà ác ẩn náu, nơi mà những kẻ chống đối cường hào thường bị "thanh lý" một cách bí mật. Hắn nhớ lại, đôi khi, hắn từng nghe Bác Ba chủ quán trọ nhắc đến Âm Phong Cốc như một nơi không ai muốn bén mảng tới, nơi mà ngay cả những kẻ gan dạ nhất cũng phải dè chừng. Ánh mắt hắn dừng lại ở nơi đó, như đang tìm kiếm một câu trả lời, hay một con đường khác, một con đường không còn chỉ dựa vào lời nói và lòng tốt.
Cùng lúc đó, một bóng người lướt qua bên sườn núi đối diện, thoắt ẩn thoắt hiện trong ánh tà dương mờ ảo. Đó là một dáng người tầm thường, y phục cũ kỹ, lưng đeo một thanh kiếm bình thường, nhưng đôi mắt trầm tĩnh, sâu thẳm, như ẩn chứa cả một biển trời triết lý. Kiếm Khách Giang Hồ, Vô Danh. Hắn không dừng lại, chỉ khẽ liếc nhìn về phía Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, rồi tiếp tục bước đi, như một cái bóng đơn độc giữa hồng trần. Câu nói của hắn chợt hiện về trong tâm trí Lâm Nhất: "Chính nghĩa không cần phải hô hào." Hắn không hô hào, hắn chỉ hành động theo lương tâm. Nhưng hôm nay, lương tâm ấy đã bị bóp nghẹt, bị chà đạp dưới gót giày của cường quyền. Hắn nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận mùi cỏ cây khô héo và mùi đất ẩm lạnh lẽo. Có lẽ, đã đến lúc hắn phải học cách để cái "ngọn lửa nhỏ" trong tâm mình không chỉ cháy sáng, mà còn phải đủ sức mạnh để thiêu rụi những bóng tối đang bao trùm lấy hồng trần. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng chân tâm ấy, nếu không được bảo vệ bằng sức mạnh, thì liệu có còn ý nghĩa? Một câu hỏi lớn, nặng trĩu, vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất, giữa tiếng gió rít gào và bóng đêm đang dần nuốt chửng vạn vật.