Vô tiên chi đạo
Chương 171

Hạt Mầm Chân Lý: Con Đường Vô Tiên Được Định Nghĩa

3575 từ
Mục tiêu: Khắc sâu quá trình Lâm Nhất nội hóa và củng cố niềm tin vào 'Vô Tiên chi Đạo' của riêng mình dựa trên lời dạy của Thiên Cơ Lão Nhân.,Giải quyết triệt để sự hoài nghi về 'tiên đạo chân chính' đã nhen nhóm trong Lâm Nhất, chuyển hóa nó thành ý chí kiên định.,Làm rõ hơn triết lý 'tiên đạo không phải là hệ thống bên ngoài, mà là con đường do chính mỗi người tự định nghĩa' qua suy ngẫm của Lâm Nhất.,Đưa Lâm Nhất từ trạng thái 'chưa tan hẳn hoài nghi' sang 'kiên định, có hướng đi rõ ràng' cho hành trình tiếp theo.,Duy trì tông trầm buồn, sâu lắng và mang tính chiêm nghiệm đặc trưng của truyện, đồng thời chuẩn bị tâm lý cho những đối đầu trực diện sắp tới.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lý Nguyên
Mood: Contemplative, philosophical, resolute, peaceful, quietly hopeful
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng non vắt vẻo trên vòm trời u tịch, đổ xuống Cổ Thần Di Tích một lớp bạc mờ ảo, càng làm tăng thêm vẻ thê lương, cổ kính của nơi này. Những khối đá khổng lồ, một thời sừng sững chạm khắc phù văn cổ xưa, giờ đây chỉ còn là những tàn tích đổ nát, như những chứng nhân câm lặng của một quá khứ huy hoàng đã chìm vào quên lãng. Tiếng gió rít qua các khe đá, mang theo hơi lạnh buốt giá và những tiếng vọng xa xăm, tựa như lời than thở của những linh hồn bị giam cầm trong dòng thời gian vô tận. Đôi khi, một tiếng động lạ không rõ nguồn gốc, hay tiếng đá vụn rơi lạo xạo từ trên cao, lại phá vỡ sự tĩnh mịch, khiến không gian vốn đã u tịch càng thêm phần thần bí và rợn người.

Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên lặng lẽ rời khỏi khu vực Thiên Cơ Lão Nhân ẩn cư, bước chân họ như cố tình nhẹ nhàng để không làm xáo động bầu không khí trang nghiêm mà vị lão nhân đã tạo nên. Sương mù dày đặc vẫn còn vương vấn, khiến tầm nhìn trở nên mờ ảo, nhưng trong lòng Lâm Nhất, những lời của Thiên Cơ Lão Nhân đã gieo xuống một hạt mầm suy nghĩ, khiến tâm hồn hắn không còn hoàn toàn bị bao phủ bởi màn sương hoài nghi như trước nữa. Hắn bước đi chậm rãi, ánh mắt sâu thẳm quét qua những tàn tích đổ nát, những bức tượng thần linh đã mục nát theo thời gian, cố gắng tìm kiếm thêm những mảnh ghép cho bức tranh "tiên đạo" mà hắn đang cố gắng hình dung. Mùi đất đá cổ xưa, mùi ẩm mốc xen lẫn mùi kim loại han gỉ của những vũ khí đã chôn vùi, quyện với mùi linh khí đã biến chất, tạo nên một cảm giác vừa nặng nề vừa thanh thoát đến lạ thường, như thể thời gian đã ngừng trôi trong không gian này, và mỗi góc khuất đều có thể ẩn chứa một bí mật hay một hiểm họa khôn lường.

Tô Mạt Nhi bước bên cạnh hắn, khuôn mặt thanh tú phảng phất nét lo lắng, đôi mắt to tròn long lanh không rời khỏi bóng lưng gầy gò của hắn. Nàng cảm nhận được sự giằng xé nội tâm trong Lâm Nhất, dù hắn không nói ra. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay hắn, truyền đi hơi ấm của sự quan tâm và tin tưởng. "Huynh vẫn còn suy nghĩ sao, Lâm Nhất?" Giọng nói trong trẻo của nàng vang lên khe khẽ, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng xung quanh.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt xa xăm. Hắn dừng lại trước một bức tường đã đổ nát một phần, những phù văn cổ xưa khắc trên đó đã mờ nhạt đến mức khó có thể nhận ra. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào những nét khắc chìm, cảm nhận sự mục ruỗng của thời gian, của sức mạnh, và của cả những niềm tin đã từng được đặt vào những biểu tượng này. "Không phải suy nghĩ, Mạt Nhi," hắn đáp, giọng trầm buồn nhưng không còn vẻ dằn vặt như trước. "Chỉ là... đang lắng nghe." Hắn lắng nghe tiếng gió, tiếng vọng của quá khứ, và lắng nghe chính tiếng lòng mình đang dần bóc tách những lớp vỏ hoài nghi.

Lý Nguyên đi phía sau, dáng vẻ trầm tư, ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Nhất. Hắn cũng đã nghe những lời của Thiên Cơ Lão Nhân, nhưng đối với một người đã từng trải qua sự sụp đổ của niềm tin vào môn phái, những lời đó càng khiến hắn bối rối hơn. "Những lời của lão nhân... thật khó hiểu, nhưng cũng khiến người ta phải suy ngẫm," Lý Nguyên lẩm bẩm, như nói với chính mình. Hắn đã từng tin vào "tiên đạo" một cách mù quáng, tin vào sức mạnh và sự vinh quang. Giờ đây, khi những ảo ảnh đó đã tan vỡ, hắn cảm thấy mình như một con thuyền mất phương hướng giữa biển cả mênh mông, và lời của lão nhân, thay vì chỉ đường, lại vẽ nên một chân trời quá đỗi rộng lớn, khiến hắn càng thêm nhỏ bé.

Lâm Nhất quay lại nhìn Lý Nguyên, ánh mắt hắn dịu đi, hiểu rõ sự bối rối của y. "Chân lý không dễ dàng phơi bày, Lý Nguyên huynh," hắn nói. "Nó cần thời gian để thấm đẫm, để chiêm nghiệm. Giống như những phù văn này," hắn chỉ vào bức tường đổ nát, "từng là những lời thề nguyền, những phép tắc vĩnh cửu. Nhưng thời gian đã bào mòn tất cả, chỉ còn lại dấu vết mờ nhạt. Có lẽ, chân lý của tiên đạo cũng không nằm ở những hình thức cứng nhắc, mà nằm ở một nơi sâu xa hơn, bền vững hơn."

Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, để cảm nhận sự lạnh lẽo của sương mù, mùi ẩm mốc của di tích cổ xưa thấm vào từng tế bào. Hắn nhớ lại những cảnh tượng tang thương đã chứng kiến, những ngôi làng bị tàn sát, những môn phái nhỏ bị hủy diệt trong cuộc chiến tranh giành quyền lực nhân danh "tiên đạo". "Hồng trần gian nan," hắn thì thầm, "và lòng người càng khó đoán. Khi dục vọng nổi lên, ngay cả tiên đạo cũng có thể trở thành công cụ hủy diệt." Nhưng Thiên Cơ Lão Nhân đã nói, "tiên đạo là do người định nghĩa." Điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa là dù ngoại cảnh có tàn khốc đến đâu, dù "tiên đạo" trong mắt người đời có bị tha hóa đến mức nào, thì chân lý đích thực vẫn nằm ở chính bản thân mỗi người tu đạo. "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, có lẽ chính là sự phản kháng lại những định nghĩa sai lệch đó, là con đường tìm về cái "chân tâm" thuần túy nhất.

Tô Mạt Nhi siết nhẹ tay Lâm Nhất, không nói gì, chỉ đơn giản là ở bên cạnh hắn, im lặng sẻ chia gánh nặng suy tư. Nàng biết, dù con đường này có gian nan đến mấy, Lâm Nhất cũng sẽ tìm thấy câu trả lời, bởi vì trái tim hắn luôn hướng về điều thiện, luôn đồng cảm với số phận con người. Lý Nguyên vẫn đứng đó, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ triết lý trong tâm trí. Y nhận ra rằng, dù lời của lão nhân có khó hiểu đến đâu, thì sự bình thản và kiên định của Lâm Nhất sau khi nghe những lời đó đã là một minh chứng sống động nhất cho ý nghĩa sâu xa của chúng. Có lẽ, con đường của y, của Tô Mạt Nhi, hay của bất kỳ ai khác, cũng sẽ phải được định nghĩa lại, không chỉ bởi những lời dạy từ kinh thư, mà bằng chính những trải nghiệm và chiêm nghiệm của riêng mỗi người. Bầu không khí u tịch của Cổ Thần Di Tích dần nhường chỗ cho ánh sáng ban mai yếu ớt, nhưng những suy tư trong lòng Lâm Nhất thì vẫn còn mờ mịt như sương sớm, chờ đợi được xua tan. Hắn biết, hành trình tìm kiếm chân lý mới chỉ vừa bắt đầu.

***

Khi ánh dương đầu tiên xuyên qua tầng sương mù dày đặc của Cổ Thần Di Tích, đoàn người Lâm Nhất đã rời khỏi những tàn tích cổ xưa, bước vào Hắc Ám Sâm Lâm. Nơi đây, ánh sáng mặt trời cũng chẳng thể xuyên qua tán lá rậm rạp của những cây cổ thụ khổng lồ, khiến không gian chìm trong một thứ bóng tối u ám, ẩm ướt. Những dây leo chằng chịt như mạng nhện khổng lồ, vắt vẻo từ cành này sang cành khác, tạo nên một mê cung xanh thẫm, bí ẩn và đầy nguy hiểm. Mùi đất ẩm mục, mùi lá cây thối rữa, đôi khi xen lẫn mùi tanh nồng của máu và xác thối rữa từ những cuộc săn mồi của yêu thú, hay mùi hương lạ của những loài hoa độc ẩn mình trong bóng tối, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng. Tiếng côn trùng kêu rả rích không ngừng, tiếng gió rít qua kẽ lá như những lời thì thầm ma quái, thỉnh thoảng lại có tiếng gầm gừ trầm đục của yêu thú từ xa vọng lại, khiến bước chân mỗi người càng thêm thận trọng.

Lâm Nhất bước đi giữa những hàng cây cổ thụ sừng sững, thân hình gầy gò của hắn dường như càng trở nên mong manh hơn trong sự hùng vĩ đáng sợ của rừng già. Nhưng trong đôi mắt đen láy của hắn, sự trầm tư đã nhường chỗ cho một ngọn lửa nhỏ của sự kiên định. Những lời của Thiên Cơ Lão Nhân vẫn văng vẳng bên tai, như một dòng suối mát lành gột rửa tâm hồn hắn khỏi những bụi bặm hoài nghi. "Tiên đạo... không nằm ở kinh thư hay phép tắc, Mạt Nhi," hắn cất tiếng nói, phá vỡ sự im lặng nặng nề của rừng già. Giọng nói của hắn trầm ấm, vang vọng nhẹ nhàng giữa không gian u ám. "Nó nằm ở cách chúng ta đối diện với hồng trần, với chính bản thân mình. Không phải là tìm kiếm quyền năng hủy diệt, hay sự bất tử ích kỷ, mà là sự thấu hiểu và bảo vệ sự sống, dù đó là một ngọn cỏ yếu ớt hay một sinh linh bé nhỏ."

Tô Mạt Nhi lắng nghe từng lời của Lâm Nhất, đôi mắt nàng ánh lên vẻ thấu hiểu. "Huynh nói... giống như việc chúng ta giúp đỡ người khác, dù họ là phàm nhân hay tu sĩ, dù họ có yếu đuối hay mạnh mẽ, phải không?" Nàng hỏi lại, giọng nói trong trẻo mang theo sự chắc chắn. Nàng nhớ lại những lần Lâm Nhất đã không ngần ngại ra tay giúp đỡ những người khó khăn, những lần hắn đã dùng tấm lòng nhân ái của mình để xoa dịu những nỗi đau của cuộc đời. Đối với nàng, đó chính là "tiên đạo" mà Lâm Nhất đang tìm kiếm.

Lý Nguyên đi phía sau, nghe những lời đó, trong lòng y dâng lên một sự ngập ngừng khó tả. "Nhưng... nếu không có sức mạnh, làm sao bảo vệ được những điều đó?" Y hỏi, giọng nói pha chút hoài nghi và cay đắng. Kinh nghiệm của y đã cho thấy, trong thế giới tu tiên tàn khốc này, sức mạnh là điều duy nhất có thể bảo vệ bản thân và những người mình yêu quý. Không có sức mạnh, tất cả chỉ là ảo vọng. Cái chết của môn phái cũ, sự sỉ nhục mà y phải chịu đựng, tất cả đều bắt nguồn từ sự yếu kém về thực lực.

Lâm Nhất dừng lại, đôi mắt hắn nhìn vào một dòng suối nhỏ đang chảy qua kẽ đá, tiếng nước róc rách yếu ớt giữa tiếng gió rít và tiếng côn trùng. Hắn dùng ngón tay khuấy nhẹ mặt nước, những gợn sóng lăn tăn lan tỏa. Rồi hắn ngẩng đầu nhìn lên những thân cây cổ thụ sừng sững, những tán lá rậm rạp che khuất cả bầu trời. "Sức mạnh không phải là mục đích, Lý Nguyên huynh," hắn trầm giọng nói, "mà là phương tiện. Giống như dòng suối này, nó có thể nhỏ bé, nhưng lại kiên trì chảy qua bao nhiêu chướng ngại, bào mòn cả đá tảng, nuôi dưỡng cả khu rừng. Hay như những thân cây kia, chúng không khoe khoang sức mạnh, nhưng lại vững chãi chống chọi với bão giông, che chở cho muôn loài."

Hắn quay lại nhìn Lý Nguyên, ánh mắt chất chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. "Huynh đã chứng kiến sự tàn phá mà sức mạnh mang lại, nhưng đó không phải là 'tiên đạo'. Đó là dục vọng của nhân tâm. 'Vô Tiên' không phải là yếu đuối, Lý Nguyên huynh. 'Vô Tiên' là sự kiên cường của tâm hồn, là cái tâm không bị ràng buộc bởi những định nghĩa hão huyền về quyền lực và danh vọng. Là dù có sức mạnh hay không, vẫn giữ vững bản tâm thiện lương, vẫn hành động vì lẽ phải, vì những điều mình trân trọng."

Lâm Nhất tiếp tục bước đi, nhưng mỗi bước chân của hắn giờ đây đều mang theo một sự vững chãi lạ thường. "Thiên Cơ Lão Nhân nói 'nhân tâm khó đoán', và đó là sự thật. Nhưng nếu chúng ta không thể kiểm soát được lòng người của kẻ khác, chúng ta vẫn có thể kiểm soát được lòng mình. 'Tiên đạo tại tâm' không phải là câu nói suông, mà là một lời nhắc nhở rằng con đường tu luyện thực sự bắt đầu từ bên trong." Hắn nhớ lại những năm tháng ở Huyền Nguyên Quan, những gian nan thiếu thốn đã tôi luyện ý chí hắn, những cảnh đời đã giúp hắn thấu hiểu lẽ nhân sinh. Chính từ những trải nghiệm đó, "Vô Tiên chi Đạo" của hắn mới dần thành hình.

Tô Mạt Nhi mỉm cười nhẹ nhõm. Nàng cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ khỏi vai Lâm Nhất. Hắn đã tìm thấy câu trả lời, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong chính mình. Lý Nguyên vẫn trầm tư, nhưng ánh mắt y đã không còn vẻ hoài nghi gay gắt như trước. Y nhìn Lâm Nhất, nhìn cách hắn nói, nhìn cách hắn hành động, và dần nhận ra rằng có lẽ, cái "tiên đạo" mà y đã từng theo đuổi, chỉ là một vỏ bọc hào nhoáng cho những dục vọng tầm thường. Trong khi đó, con đường mà Lâm Nhất đang đi, tuy gian nan và không có danh xưng, nhưng lại mang một vẻ đẹp chân thật đến lạ. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," Lâm Nhất khẽ thì thầm, "và có lẽ, tình cảm đó, sự sống đó, mới là điều đáng để ta bảo vệ nhất, dù phải đối mặt với bao nhiêu hồng trần gian nan." Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, Lã Bất Phàm và Hắc Y Nhân vẫn là những mối đe dọa thường trực, nhưng giờ đây, hắn không còn cảm thấy lạc lối nữa. Hắn đã tìm thấy la bàn của mình, và nó nằm sâu trong trái tim hắn.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của ngày bắt đầu nhuộm vàng những ngọn cây cổ thụ, đoàn người Lâm Nhất cuối cùng cũng thoát ra khỏi Hắc Ám Sâm Lâm rậm rạp, đặt chân đến một thung lũng trúc xanh mướt. Nơi đây, không khí hoàn toàn thay đổi, từ sự u ám, ẩm ướt của rừng già, họ bước vào một không gian thanh tịnh, yên bình đến lạ thường. Những bụi trúc cao vút, thân thẳng tắp, xanh rì, tạo thành những con đường hầm tự nhiên, uốn lượn mềm mại. Gió thổi qua rừng trúc, tạo nên âm thanh xào xạc như tiếng nhạc du dương, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng suối chảy róc rách đâu đó trong khe đá. Mùi trúc tươi mát, mùi đất ẩm và mùi nước suối trong lành quyện vào nhau, xoa dịu mọi giác quan, khiến tâm hồn bỗng trở nên nhẹ nhõm lạ thường.

Lâm Nhất tìm thấy một tảng đá phẳng lớn giữa một khoảng đất trống nhỏ, nơi ánh nắng chiều dịu nhẹ xuyên qua tán trúc, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Hắn nhẹ nhàng ngồi xuống, khoanh chân, và tĩnh tọa. Hắn nhắm mắt lại, để những lời của Thiên Cơ Lão Nhân, những cảnh tượng tang thương đã chứng kiến, và cả những suy tư của chính mình trong Hắc Ám Sâm Lâm hòa quyện, kết tinh thành một con đường rõ ràng trong tâm trí. Hắn không còn hoài nghi, không còn giằng xé. Ngọn lửa nhỏ của sự kiên định trong lòng hắn giờ đây đã bùng lên thành một ngọn đuốc sáng rực, soi rọi con đường "Vô Tiên chi Đạo" mà hắn sẽ bước đi.

Trong cõi tĩnh lặng của tâm hồn, Lâm Nhất thấy rõ ràng chân lý mà hắn đã tìm kiếm bấy lâu. "Tiên đạo không phải là những phép tắc thần thông, không phải là những môn phái đồ sộ, hay những cấp bậc tu vi hoa mỹ." Hắn tự nhủ. "Nó cũng không phải là sự tranh giành quyền lực, sự hủy diệt nhân danh 'chính đạo'. Tiên đạo... là sự thấu hiểu, là lòng trắc ẩn, là ý chí bảo vệ những giá trị tốt đẹp trong hồng trần gian nan này." Hắn nhận ra rằng, dù cho các đại môn phái có tha hóa đến đâu, dù cho "tiên đạo" trong mắt thế gian có trở thành một công cụ ích kỷ, thì hắn vẫn có thể định nghĩa "tiên đạo" của riêng mình. Đó là một "tiên đạo" không cần đến danh xưng, không cần đến sự phô trương, mà là sự kiên định vào bản thiện, vào tình người, và vào ý chí bất khuất để bảo vệ những điều đó.

Tô Mạt Nhi ngồi xuống bên cạnh Lâm Nhất, nàng nhìn khuôn mặt thanh thoát của hắn, cảm nhận sự bình yên tỏa ra từ hắn. Nàng biết, hắn đã tìm thấy điều hắn cần tìm. Lý Nguyên đứng cách đó không xa, ánh mắt y nhìn Lâm Nhất vừa bối rối, vừa ngưỡng mộ. Y đã từng coi sức mạnh là tất cả, nhưng giờ đây, y thấy Lâm Nhất, một người không có tu vi cao siêu như những thiên tài khác, nhưng lại mang trong mình một sức mạnh nội tâm phi thường, một sự kiên định mà y chưa từng thấy ở bất kỳ ai.

Sau một lúc lâu, Lâm Nhất từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư u buồn, mà thay vào đó là một ánh sáng kiên định, một sự bình yên nội tại hiếm thấy. Hắn lấy ra Kinh Thư Vô Tự, cuốn kinh thư trắng tinh không một chữ nào, biểu tượng cho con đường "Vô Tiên" chưa được định nghĩa. Hắn không cầm bút, không viết gì lên đó. Hắn chỉ nhẹ nhàng vuốt ve trang giấy trắng, như thể những chân lý đã được khắc sâu vào tâm hồn hắn, không cần mực viết nào có thể diễn tả hết được. Một nụ cười thanh thoát, đầy tự tin hiếm thấy nở trên môi hắn. Đó không phải là nụ cười của kẻ chiến thắng, mà là nụ cười của người đã tìm thấy chính mình, tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại.

"Ta đã hiểu," Lâm Nhất cất tiếng nói, giọng hắn nhẹ nhàng như tiếng gió xào xạc qua tán trúc, nhưng lại chứa đựng một sức nặng phi thường. "Tiên đạo... là ở đây, trong mỗi chúng ta." Hắn chạm tay vào ngực mình, nơi trái tim hắn đang đập từng nhịp vững chãi.

Tô Mạt Nhi mỉm cười nhẹ nhõm, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng chiều. "Huynh đã tìm thấy con đường của mình rồi, phải không?" Nàng hỏi, trong giọng nói tràn đầy sự tin tưởng và hạnh phúc.

Lý Nguyên vẫn còn chút bối rối, nhưng trong ánh mắt y đã không còn vẻ hoài nghi. Y biết rằng những lời của Lâm Nhất không phải là những triết lý suông, mà là một sự thật mà y cũng cần phải chiêm nghiệm. "Thật sự... có thể sao?" Y lẩm bẩm, như tự hỏi chính mình, liệu y có thể tìm thấy "tiên đạo" của riêng mình giữa mớ hỗn độn của thế gian này.

Lâm Nhất đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn giờ đây như cao lớn hơn, vững chãi hơn. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Ánh mắt hắn đã tràn đầy sự quyết tâm. Con đường phía trước vẫn còn gian nan, những thế lực như Lã Bất Phàm và Hắc Y Nhân vẫn đang rình rập, những cuộc đối đầu trực diện chắc chắn sẽ xảy ra. Nhưng giờ đây, Lâm Nhất đã có kim chỉ nam của riêng mình. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán." Nhưng "tiên đạo tại tâm" của hắn sẽ là ngọn hải đăng soi lối, là lời khẳng định rằng để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Hắn sẽ chứng minh rằng, "tiên đạo" không phải là một ảo ảnh xa vời, mà là một con đường có thể được định nghĩa lại, bằng chính trái tim và hành động của mỗi người.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ