Vô tiên chi đạo
Chương 172

Dấu Vết Hồng Trần: Chân Lý Nằm Trong Kiên Cường

3918 từ
Mục tiêu: Khắc họa cảnh đời tan hoang sau các xung đột của 'Thời Kỳ Cát Cứ' để Lâm Nhất quan sát và chiêm nghiệm.,Lâm Nhất áp dụng 'Vô Tiên chi Đạo' của mình thông qua những hành động cụ thể, không phải bằng sức mạnh mà bằng lòng trắc ẩn và sự giúp đỡ chân thành.,Đẩy mạnh nhận thức của Lâm Nhất rằng chân lý không nằm ở phép tắc tu tiên mà ở chính sự kiên cường và lòng trắc ẩn của con người, củng cố niềm tin hắn đã định hình ở chương trước.,Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên tiếp tục chứng kiến và dần thấu hiểu sâu sắc hơn con đường của Lâm Nhất.,Duy trì tông trầm buồn, sâu lắng và mang tính chiêm nghiệm, phù hợp với giai đoạn 'falling_action' của Arc.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lý Nguyên, Lão Nông Phu (Trần Bá), Thằng Bé Mồ Côi (A Tứ)
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, đồng cảm, hy vọng
Kết chương: [object Object]

Chương 172: Dấu Vết Hồng Trần: Chân Lý Nằm Trong Kiên Cường

Trong không gian tịch mịch của Thanh Trúc Cốc, những tia nắng ban mai đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Tiếng gió thổi qua rừng trúc xào xạc như một bản nhạc thiền định, nhẹ nhàng xua đi lớp sương đêm còn vương vấn. Mùi trúc tươi mát, thanh khiết hòa quyện cùng hương đất ẩm sau cơn mưa đêm, tạo nên một bầu không khí trong lành, thanh tịnh đến lạ. Lâm Nhất từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây không còn vẻ trầm tư u buồn như trước, mà thay vào đó là một ánh sáng kiên định, một sự bình yên sâu thẳm ẩn chứa bên trong. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận sự sống đang chảy tràn trong huyết quản, cảm nhận được sự kết nối giữa mình và vạn vật hữu linh xung quanh. Đêm qua, sau những giờ phút chiêm nghiệm sâu sắc, con đường "Vô Tiên chi Đạo" đã không còn là một khái niệm mơ hồ, mà đã khắc sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu của hắn, trở thành kim chỉ nam cho hành trình sắp tới.

Tô Mạt Nhi ngồi đối diện hắn, mái tóc đen dài mượt mà được tết gọn gàng, khuôn mặt thanh tú ánh lên vẻ lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. Nàng đã thức trắng đêm, lặng lẽ quan sát Lâm Nhất, cảm nhận được sự chuyển biến lớn lao trong tâm hồn hắn. Nàng biết, Lâm Nhất đã tìm thấy câu trả lời mà hắn hằng tìm kiếm, một câu trả lời không phải từ kinh thư hay lời phán truyền của ai khác, mà từ chính nội tâm kiên định của hắn. Khi Lâm Nhất mở mắt, nàng mỉm cười nhẹ nhõm, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, xua đi mọi u ám.

“Huynh đã tìm thấy con đường của mình rồi, phải không?” Tô Mạt Nhi cất tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng lại mang theo một sự chắc chắn đến lạ. Nàng biết, hắn không cần phải nói ra, nhưng nàng vẫn muốn nghe một lời khẳng định từ chính hắn.

Lâm Nhất nhẹ nhàng gật đầu, một nụ cười thanh thoát nở trên môi, hiếm khi nào người ta thấy hắn cười rạng rỡ như vậy. "Phải, Mạt Nhi. Ta đã hiểu. Chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông, không phải ở những môn phái đồ sộ hay cấp bậc tu vi hoa mỹ. Nó nằm ở đây, trong mỗi chúng ta." Hắn khẽ chạm tay lên ngực mình, nơi trái tim hắn đang đập từng nhịp vững chãi. "Con đường "Vô Tiên chi Đạo" của ta... chính là con đường của nhân tâm, của lòng trắc ẩn, của ý chí bảo vệ những giá trị tốt đẹp giữa hồng trần gian nan này." Giọng hắn nhẹ nhàng như tiếng gió xào xạc qua tán trúc, nhưng lại chứa đựng một sức nặng phi thường, một sự kiên định mà không gì có thể lay chuyển.

Lý Nguyên đứng cách đó không xa, thân hình y vẫn còn chút gầy gò, trang phục tu sĩ tuy có phần cũ nát nhưng vẫn giữ được vẻ chỉnh tề. Ánh mắt y nhìn Lâm Nhất vừa bối rối, vừa ngưỡng mộ. Y đã từng coi sức mạnh là tất cả, là mục tiêu tối thượng của tu tiên, nhưng giờ đây, y thấy Lâm Nhất, một người không có tu vi cao siêu như những thiên tài khác, nhưng lại mang trong mình một sức mạnh nội tâm phi thường, một sự kiên định mà y chưa từng thấy ở bất kỳ ai. Những lời của Lâm Nhất như những giọt nước mát lành thấm vào tâm hồn khô cằn của y, gột rửa những quan niệm sai lầm về "tiên đạo" mà y đã từng tin tưởng. Y đã từng chìm đắm trong sự tự ti và thất vọng khi bị trục xuất khỏi môn phái, coi đó là dấu chấm hết cho con đường tu tiên của mình. Nhưng Lâm Nhất đã cho y thấy một khả năng khác, một con đường khác, không cần đến sự chấp thuận của bất kỳ môn phái nào.

"Thật sự... có thể sao?" Lý Nguyên lẩm bẩm, như tự hỏi chính mình, liệu y có thể tìm thấy "tiên đạo" của riêng mình giữa mớ hỗn độn của thế gian này. Câu hỏi của y không phải là sự hoài nghi, mà là sự khao khát, sự tìm tòi.

Lâm Nhất quay sang nhìn Lý Nguyên, ánh mắt hắn tràn đầy sự thấu hiểu. "Mỗi người có một con đường, Lý Nguyên. Chân lý không ai định nghĩa hộ ai. Nó nằm trong chính sự chiêm nghiệm và hành động của mỗi người. Con đường của ta... là hành trình chứng minh rằng 'tiên đạo' không phải là sự xa lánh hồng trần, mà là sự dấn thân vào đó, để thấu hiểu, để sẻ chia, để bảo vệ." Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn thốt ra đều mang sức nặng của những trải nghiệm, những suy tư sâu sắc.

Tô Mạt Nhi đứng dậy, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm Nhất. "Huynh đã định hướng rồi, vậy chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo?" Giọng nàng tràn đầy sự tin tưởng, như thể dù Lâm Nhất có đi đâu, nàng cũng sẽ đi theo, không chút do dự. Nàng biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều gian nan, nhưng với ngọn đuốc "Vô Tiên chi Đạo" đã được thắp sáng trong lòng Lâm Nhất, nàng tin rằng họ sẽ vượt qua tất cả.

Lâm Nhất nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng bắt đầu tỏa rạng, nhuộm vàng cả một góc rừng. "Hành trình mới chỉ bắt đầu, Mạt Nhi. Ta phải chứng kiến, phải cảm nhận, phải hành động để con đường này không chỉ là lời nói suông, mà là một hiện thực hữu hình." Hắn khẽ nắm chặt chuỗi hạt bồ đề trong tay, cảm nhận sự mát lạnh của những hạt gỗ. "Chúng ta sẽ rời khỏi Thanh Trúc Cốc. Hồng trần gian nan đang chờ đợi."

Ba người cùng bước đi trên con đường mòn phủ đầy lá khô, rời xa sự thanh tịnh của Thanh Trúc Cốc. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ hòa lẫn vào tiếng gió xào xạc, tiếng chim hót líu lo, như một lời chào tạm biệt với chốn bình yên. Phía trước họ là một thế giới rộng lớn, nơi những cảnh vật và lòng người hòa quyện, phản chiếu lẫn nhau, nơi chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Lâm Nhất biết rằng, "Vô Tiên chi Đạo" của hắn sẽ được thử thách, sẽ được tôi luyện qua từng bước chân trên con đường ấy.

Hành trình của họ tiếp tục xuyên qua những cánh rừng, băng qua những con suối. Ánh nắng giữa trưa trở nên gay gắt, thiêu đốt mọi thứ. Gió mang theo hơi nóng và bụi bặm, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt. Sau vài ngày đêm hành trình, khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, thiêu đốt cả một vùng đất rộng lớn, họ đặt chân đến một ngôi làng nhỏ. Tuy nhiên, cảnh tượng hiện ra trước mắt họ không phải là sự yên bình thường thấy của những thôn trang phàm nhân, mà là một bức tranh hoang tàn, đổ nát, nhuốm màu tang thương.

Ngôi làng, có lẽ từng là một nơi trù phú, nay chỉ còn là những mảnh vụn của sự sống. Những ngôi nhà tranh vách đất bị san phẳng, mái ngói vỡ vụn nằm la liệt trên mặt đất. Khói bếp, lẽ ra phải vương vất giữa không trung với mùi cơm gạo thơm lừng, nay chỉ còn là những làn khói xám xịt ám ảnh, bốc lên từ những đống tro tàn của những ngôi nhà cháy dở. Mùi khói khét lẹt, mùi đất ẩm xen lẫn mùi tanh của sự hoang tàn, của những gì đã mục rữa, quấn lấy không khí nặng nề. Âm thanh thưa thớt, không còn tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, không còn tiếng nói chuyện rôm rả của người lớn. Chỉ có tiếng gió rít qua những khung cửa trống hoác, như tiếng khóc than của một linh hồn bị bỏ rơi. Đôi khi, một tiếng ho khan yếu ớt, hay tiếng than thở khe khẽ của ai đó sống sót, mới phá vỡ sự im lặng đáng sợ ấy.

Tô Mạt Nhi là người đầu tiên lên tiếng, giọng nàng nghẹn lại trong cổ họng, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ngấn lệ. "Trời đất ơi... Chuyện gì đã xảy ra vậy?" Nàng thốt lên, tay vô thức ôm lấy ngực, trái tim đau thắt lại trước cảnh tượng bi thương này. Khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây nhuốm một màu xót xa, buồn bã.

Lý Nguyên lặng người, ánh mắt y quét qua từng đống đổ nát, từng dấu vết của sự hủy diệt. Vẻ thất vọng và tự ti từng hiện rõ trên khuôn mặt y giờ đây nhường chỗ cho sự choáng váng, bàng hoàng. Y đã từng nghe về những cuộc chiến tranh giành quyền lực giữa các môn phái tu tiên, về "Thời Kỳ Cát Cứ" tàn khốc, nhưng y chưa từng chứng kiến hậu quả trực tiếp của nó lại thảm khốc đến nhường này. Y đã từng tin rằng tu tiên là để bảo vệ chúng sinh, là để tìm kiếm sự trường sinh, sự bất tử, nhưng những gì y thấy lúc này lại là sự hủy diệt, sự tàn sát nhân danh "tiên đạo".

Lâm Nhất không nói một lời. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát, ánh mắt đen láy sâu thẳm của hắn như chứa đựng cả một bầu trời bi ai. Thân hình gầy gò của hắn đứng thẳng giữa khung cảnh hoang tàn, nhưng không hề run rẩy. Hắn từng chứng kiến vô vàn cảnh đời, từ đó hình thành nên một thế giới quan độc đáo, một nhân cách kiên định và đầy lòng trắc ẩn. Cảnh tượng trước mắt không phải là điều xa lạ đối với hắn, bởi lẽ hắn đã thấy những dấu vết tương tự trong Cổ Thần Di Tích, nơi những môn phái nhỏ bị tàn sát chỉ vì đứng chắn đường của những kẻ truy cầu quyền lực. Điều này càng củng cố niềm tin của hắn vào "Vô Tiên chi Đạo", con đường không truy cầu sức mạnh hay địa vị, mà đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân, con đường thấu hiểu và bảo vệ những giá trị chân chính của hồng trần.

Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, để những lời của Thiên Cơ Lão Nhân vang vọng trong tâm trí: "Nhân tâm khó đoán, tiên đạo do người định nghĩa." Hắn đã định nghĩa "tiên đạo" của mình, và giờ đây, hắn phải chứng kiến, phải đối mặt với những hậu quả do "tiên đạo" của những kẻ khác gây ra. Hắn mở mắt, ánh mắt hắn không còn sự giằng xé, không còn sự hoài nghi, mà thay vào đó là một sự kiên định đến sắt đá, một ý chí mãnh liệt. Hắn sẽ không dùng sức mạnh để thay đổi thế giới, mà sẽ dùng lòng trắc ẩn và hành động để gieo những hạt mầm hy vọng, để chứng minh rằng "tiên đạo" thực sự là gì. Hắn quay sang Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên, khẽ gật đầu, ra hiệu cho họ đi tiếp. Bước chân hắn vẫn điềm đạm, không khoa trương, nhưng mỗi bước đi đều chứa đựng một sức nặng vô hình, một ý chí bất khuất.

Khi chiều tà buông xuống, nhuộm một màu đỏ rực thê lương lên cảnh hoang tàn, ba người họ tiếp cận quảng trường làng, nơi tập trung những người dân còn sống sót. Không khí nơi đây vẫn trầm lắng, nhưng có chút hơi ấm của sự sống còn sót lại. Đống đổ nát ngổn ngang, nhưng giữa những đống gạch đá và tro tàn, vài người dân đang cố gắng nhóm lửa, nấu chút cháo loãng. Mùi khói bếp lẫn mùi tro tàn quyện vào nhau, tạo nên một hương vị cay xè, hăng hắc. Tiếng ho khan yếu ớt của người già, tiếng trẻ con khóc thút thít vì đói khát, và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, thầm thì của người lớn, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự đau khổ và kiên cường.

Lâm Nhất không vội vàng ra vẻ tu sĩ hay thể hiện bất kỳ phép tắc thần thông nào. Hắn nhẹ nhàng cúi mình, đến gần một Lão Nông Phu lưng còng, da rám nắng, tay chân chai sần đang ngồi cạnh đống lửa. Đó là Trần Bá, người có mái tóc bạc phơ như sương, đôi mắt hằn sâu những vết chân chim của thời gian và nỗi đau. Áo vải thô của ông rách rưới, nhưng đôi mắt ông vẫn ánh lên một tia kiên cường, một ý chí không chịu khuất phục.

"Lão bá, xin hỏi, nơi đây đã xảy ra chuyện gì vậy?" Lâm Nhất cất tiếng, giọng hắn ôn hòa, chân thành, không chút kiêu ngạo. Hắn ngồi xuống bên cạnh Trần Bá, không ngại bụi bẩn hay mùi tro tàn.

Trần Bá ngước nhìn Lâm Nhất, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự cảnh giác. Ông chậm rãi thở dài, khẽ ho khan một tiếng. "Ai... còn biết được là chuyện gì đâu, tiểu đạo sĩ. Cứ ngỡ là gặp được tiên nhân, được ban phước lành, ai dè lại là tai ương giáng xuống. Hai phe tu sĩ, chúng nó cứ như hai con mãnh thú, tranh giành cái gì mà 'linh mạch', 'pháp bảo', rồi chúng nó đánh nhau ngay trên đầu dân làng chúng tôi. Nhà cửa cháy trụi, ruộng đồng hoang phế, người chết không đếm xuể. Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống, vậy mà chúng nó phá sạch trong chốc lát." Giọng Trần Bá trầm buồn, mang theo sự uất nghẹn và tuyệt vọng, nhưng không có sự oán hận gay gắt, chỉ là một nỗi đau đã chai sạn theo thời gian.

Tô Mạt Nhi nghe vậy, đôi mắt nàng lại rưng rưng. Nàng vội vàng đến gần một Thằng Bé Mồ Côi, A Tứ, khoảng chừng năm, sáu tuổi, đang ngồi co ro bên cạnh mẹ đã mất của mình. Khuôn mặt thằng bé gầy gò, đôi mắt sợ sệt nhưng vẫn giữ được chút hồn nhiên của tuổi thơ. Quần áo nó rách rưới, bám đầy bụi đất. "Tiểu tử... con đói không?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói dịu dàng, đầy lòng trắc ẩn. Nàng lấy ra một phần lương khô ít ỏi mà họ mang theo, đưa cho thằng bé. A Tứ ngước nhìn nàng, đôi mắt tròn xoe, do dự một lúc rồi run rẩy đón lấy, cắn một miếng nhỏ.

Lâm Nhất quan sát Trần Bá, cảm nhận được nỗi đau thấu tận xương tủy của ông. Hắn không nói gì thêm về "tiên đạo" hay "tu sĩ", bởi lẽ những lời lẽ ấy giờ đây chỉ khiến vết thương của người dân thêm nhức nhối. Thay vào đó, hắn dùng kiến thức y thuật cơ bản mà hắn học được từ Huyền Nguyên Quan để giúp đỡ những người bị thương nhẹ. Hắn nhẹ nhàng băng bó vết thương cho một người phụ nữ bị bỏng, động tác thuần thục, ánh mắt đầy sự quan tâm. Hắn không dùng pháp lực, mà chỉ dùng những cây thảo dược đơn giản, những dải vải sạch sẽ. "Lão bá, vết thương của người phụ nữ này cần được giữ sạch sẽ, tránh nhiễm trùng. Ta có chút thuốc mỡ này, có thể giúp làm dịu cơn đau." Lâm Nhất nói, giọng hắn trầm ấm, khiến người nghe cảm thấy an tâm.

Lý Nguyên chứng kiến tất cả. Y đã từng nhìn thấy các tu sĩ thi triển phép thuật trị thương, nhưng đó là những phép thuật cao siêu, hào nhoáng, không phải là sự chăm sóc tận tình, tỉ mỉ như Lâm Nhất đang làm. Y thấy Lâm Nhất không hề dùng một chút pháp lực nào, chỉ bằng đôi tay trần và tấm lòng nhân ái, hắn đã mang lại sự an ủi cho những con người đau khổ. Những lời của Trần Bá về sự tàn bạo của các tu sĩ đã giáng một đòn mạnh vào niềm tin của y. Y đã từng tin vào "chính đạo", nhưng giờ đây, y thấy "chính đạo" lại là kẻ gây ra sự hủy diệt. Y lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng, như tự vấn chính mình: "Tiên đạo là thế này sao...?"

Nhận thấy Lý Nguyên đang thất thần, Lâm Nhất khẽ nhìn y, ánh mắt hắn như đang truyền một thông điệp vô hình. Lý Nguyên hiểu ý. Y hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu phụ giúp người dân di chuyển những đống gạch đá còn sót lại từ những ngôi nhà đã đổ. Đôi tay y vốn quen cầm kiếm, quen thi triển pháp quyết, giờ đây lại nặng nhọc nâng những hòn đá thô kệch, nhưng trong lòng y không còn sự ngạo mạn hay bất mãn. Y cảm thấy một sự thanh thản lạ lùng khi làm những việc tưởng chừng như nhỏ nhặt, nhưng lại vô cùng cần thiết cho những người dân đang cố gắng vực dậy từ đống tro tàn. Tô Mạt Nhi thì vẫn ở bên cạnh A Tứ, nàng nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối bù của thằng bé, kể cho nó nghe những câu chuyện cổ tích về những nàng tiên hiền lành, những vị thần bảo vệ dân lành, để xua đi nỗi sợ hãi trong đôi mắt ngây thơ của nó. Nàng biết, những câu chuyện ấy có thể không thay đổi được thực tại tàn khốc, nhưng ít ra, nó có thể gieo vào lòng thằng bé một chút hy vọng, một chút bình yên trong khoảnh khắc.

Khi ánh hoàng hôn dần tắt, nhuộm đỏ cả một góc trời, ba người họ đứng trên một gò đất cao nhìn xuống ngôi làng. Ngôi làng vẫn còn hoang tàn, nhưng giữa những đống đổ nát, những đốm lửa nhỏ đã được thắp lên, như những đốm lửa của hy vọng, của sự sống đang cố gắng hồi sinh. Gió thổi mạnh, mang theo mùi khói và bụi, nhưng không khí không còn nặng nề tuyệt vọng như lúc ban trưa. Có những tiếng cười khẽ của trẻ con khi chúng được Tô Mạt Nhi kể chuyện, có những tiếng nói chuyện trầm ấm của người lớn khi họ cùng nhau chia sẻ chút cháo loãng.

Lâm Nhất trầm tư, trong lòng hắn, những lời của Thiên Cơ Lão Nhân và cảnh tượng vừa chứng kiến hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự giác ngộ sâu sắc. Hắn nắm chặt chuỗi hạt bồ đề trong tay, cảm nhận từng hạt gỗ nhẵn nhụi, như thể chúng đang thì thầm những chân lý cổ xưa.

"Mạt Nhi, Lý Nguyên," Lâm Nhất cất tiếng, giọng hắn nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Ta đã nói rằng 'tiên đạo' không phải là phép tắc thần thông, không phải là những môn phái đồ sộ. Ta đã nói rằng nó nằm ở chính nhân tâm. Nhưng hôm nay, ta lại càng hiểu rõ hơn. Chân lý không nằm ở những phép tắc xa vời, mà ở chính sự kiên cường của những con người phàm tục này. Nó nằm ở lòng trắc ẩn, ở ý chí không từ bỏ, ở khả năng vực dậy từ đống tro tàn của họ." Hắn chỉ tay xuống ngôi làng đang lấp lánh những đốm lửa nhỏ. "Họ không có pháp lực, không có tu vi cao siêu, nhưng họ có một sức mạnh phi thường hơn bất kỳ tu sĩ nào ta từng thấy. Đó là sức mạnh của sự sống, của tình người, của hy vọng."

Tô Mạt Nhi tựa vào vai Lâm Nhất, ánh mắt nàng cũng nhìn về phía ngôi làng, nơi những đốm lửa nhỏ đang lung linh trong đêm tối. Nàng cảm nhận được sự ấm áp từ hắn, cảm nhận được sự kiên định đang lan tỏa từ tâm hồn hắn. Nàng không nói gì, chỉ đơn giản là lắng nghe, để những lời của Lâm Nhất thấm sâu vào trái tim mình. Nàng biết, nàng đã đi đúng đường khi chọn đi theo hắn.

Lý Nguyên đứng cạnh đó, ánh mắt y đầy suy tư. Y đã từng coi tu vi là biểu hiện của sức mạnh, của sự bất tử. Nhưng giờ đây, y thấy một sức mạnh khác, một sự bất tử khác, không phải là sự trường sinh của bản thân, mà là sự trường tồn của tinh thần, của lòng người. Y nhớ lại những lời của Lâm Nhất: "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán." Nhưng giữa mớ hỗn độn của lòng người, y đã thấy được một chân lý đơn giản, sáng tỏ qua những hành động của Lâm Nhất và sự kiên cường của người dân.

"Vô Tiên chi Đạo của ta," Lâm Nhất tiếp tục, giọng hắn tràn đầy sự quyết tâm, "không phải là trốn tránh hồng trần, mà là dấn thân vào đó, để bảo vệ những giá trị đó. Không phải là dùng sức mạnh để áp đặt, mà là dùng lòng trắc ẩn để hàn gắn. Ta sẽ chứng minh rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần này. Những kẻ như Lã Bất Phàm, những thế lực Hắc Y Nhân kia, chúng có thể có pháp lực cao cường, có thể gây ra những cuộc chiến tranh tàn khốc, nhưng chúng không bao giờ có thể hủy diệt được chân lý này, không bao giờ có thể dập tắt được ngọn lửa hy vọng trong lòng người."

Ánh mắt Lâm Nhất kiên định nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh, như những ngọn đèn dẫn lối trong đêm tối. Con đường phía trước vẫn còn gian nan, những cuộc đối đầu trực diện chắc chắn sẽ xảy ra. Nhưng giờ đây, Lâm Nhất đã có kim chỉ nam của riêng mình. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ mồ côi lạc lõng giữa thế giới tu tiên rộng lớn, mà là người mang trong mình ngọn đuốc của "Vô Tiên chi Đạo", sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, sẵn sàng chứng minh rằng "tiên đạo" không phải là một ảo ảnh xa vời, mà là một con đường có thể được định nghĩa lại, bằng chính trái tim và hành động của mỗi con người.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ