Ánh hoàng hôn dần tắt, nhuộm đỏ cả một góc trời, như một vết thương hằn sâu trên tấm áo vô định của không gian, để lại phía sau những đốm lửa nhỏ lung linh trong ngôi làng dưới chân đồi. Đó là những đốm lửa của hy vọng, của sự sống đang cố gắng hồi sinh từ tro tàn, mặc cho gió đông vẫn cố chấp thổi mạnh, mang theo mùi khói và bụi từ những mái nhà tan hoang. Tô Mạt Nhi tựa vào vai Lâm Nhất, ánh mắt nàng dõi theo những đốm sáng yếu ớt ấy, cảm nhận sự ấm áp và kiên định tỏa ra từ tâm hồn hắn. Nàng không nói gì, chỉ để những lời chiêm nghiệm của Lâm Nhất thấm sâu vào trái tim mình, một lần nữa khẳng định lựa chọn đi theo hắn là đúng đắn.
Lý Nguyên đứng cạnh, ánh mắt y chất chứa một nỗi suy tư nặng trĩu. Y đã từng tin rằng tu vi là tất cả, là biểu hiện tối cao của sức mạnh và sự bất tử. Nhưng giờ đây, trước cảnh đời lầm than và những lời chân thành của Lâm Nhất, y bắt đầu cảm nhận một sức mạnh khác, một sự bất tử không nằm ở trường sinh bản thân, mà ở sự trường tồn của tinh thần, của tình người. Những lời của Lâm Nhất, về nước chảy mây trôi và lòng người khó đoán, bỗng trở nên sáng tỏ đến lạ lùng. Giữa mớ hỗn độn của hồng trần, y đã thấy được một chân lý đơn giản, sáng ngời qua những hành động của Lâm Nhất và sự kiên cường của người dân.
"Vô Tiên chi Đạo của ta," Lâm Nhất tiếp tục, giọng hắn vang vọng trong không gian tịch mịch của hoàng hôn, tràn đầy sự quyết tâm, "không phải là trốn tránh hồng trần, mà là dấn thân vào đó, để bảo vệ những giá trị đó. Không phải là dùng sức mạnh để áp đặt, mà là dùng lòng trắc ẩn để hàn gắn. Ta sẽ chứng minh rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần này. Những kẻ như Lã Bất Phàm, những thế lực Hắc Y Nhân kia, chúng có thể có pháp lực cao cường, có thể gây ra những cuộc chiến tranh tàn khốc, nhưng chúng không bao giờ có thể hủy diệt được chân lý này, không bao giờ có thể dập tắt được ngọn lửa hy vọng trong lòng người."
Ánh mắt Lâm Nhất kiên định nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh, như những ngọn đèn dẫn lối trong đêm tối. Con đường phía trước vẫn còn gian nan, những cuộc đối đầu trực diện chắc chắn sẽ xảy ra. Nhưng giờ đây, Lâm Nhất đã có kim chỉ nam của riêng mình. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ mồ côi lạc lõng giữa thế giới tu tiên rộng lớn, mà là người mang trong mình ngọn đuốc của "Vô Tiên chi Đạo", sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, sẵn sàng chứng minh rằng "tiên đạo" không phải là một ảo ảnh xa vời, mà là một con đường có thể được định nghĩa lại, bằng chính trái tim và hành động của mỗi con người. Hắn siết chặt chuỗi hạt bồ đề trong tay, cảm nhận từng viên gỗ nhẵn nhụi như đang truyền cho hắn một nguồn sức mạnh vô hình, một lời hứa lặng thầm về con đường phía trước. Đêm xuống, bao trùm lên ngôi làng nghèo khổ, lên cả ba thân ảnh đứng trên đồi cao, và lên cả những giấc mơ, những hy vọng, những gánh nặng của hồng trần.
***
Rời khỏi ngôi làng vừa trải qua cơn hoạn nạn, ba người Lâm Nhất tiếp tục cuộc hành trình lang bạt. Những con đường họ đi qua giờ đây mang một vẻ tiêu điều, hoang phế, khác xa với khung cảnh sầm uất từng được nghe kể. Mặt trời đã lên cao, nhưng những đám mây đen vẫn quần tụ nặng nề trên bầu trời, thả xuống những hạt mưa phùn lất phất, như những giọt nước mắt của đất trời trước cảnh nhân gian lầm than. Gió lạnh luồn qua những tán cây trơ trụi, thổi hun hút qua những thị trấn nhỏ mà họ ngang qua, mang theo mùi ẩm mốc của đổ nát và một nỗi buồn u uất, vô định.
Đến giữa trưa, họ đặt chân đến một thị trấn nhỏ tên là Tiểu An Trấn. Cái tên nghe thật bình yên, nhưng cảnh tượng trước mắt lại hoàn toàn trái ngược. Những ngôi nhà gạch, gỗ đơn sơ dọc hai bên đường phần lớn đều xiêu vẹo, có căn đã sập mái, để lộ ra khung xương gỗ mục nát, trơ trọi giữa làn mưa bụi. Đường phố lát đá cuội lởm chởm, rêu phong phủ kín, những vết xe ngựa hằn sâu như những vết sẹo không thể xóa nhòa. Không khí nặng trĩu một nỗi sợ hãi vô hình, hòa cùng mùi khói tàn và ẩm mốc của những cuộc hỏa hoạn đã qua. Dù là giữa trưa, nhưng thị trấn vẫn vắng vẻ lạ thường, chỉ lác đác vài bóng người tiều tụy, co ro trong những tấm áo vá víu, bước đi vội vã như những bóng ma lạc lối. Tiếng người mua bán nhỏ nhẹ đã bị thay thế bởi tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng trẻ con nô đùa đã biến thành những tiếng khóc thút thít yếu ớt từ đâu đó vọng lại. Mùi đồ ăn thơm lừng ngày nào giờ chỉ còn là mùi đất ẩm, mùi cỏ cây dại mọc hoang.
Tô Mạt Nhi nép sát vào Lâm Nhất, đôi mắt to tròn của nàng ánh lên vẻ lo lắng đến tột cùng. Nàng nhìn những gương mặt hốc hác, những ánh mắt vô hồn của người dân, lòng nàng như bị bóp nghẹt. "Thế gian này... sao lại đến nông nỗi này?" Nàng thì thầm, giọng nói mang theo một nỗi xót xa khôn tả. Nàng đã từng nghĩ rằng, sau những cuộc tranh giành quyền lực, cuộc sống sẽ dần trở lại bình thường. Nhưng không, những gì nàng chứng kiến chỉ là sự tiếp nối của những thảm kịch, của những nỗi đau không dứt.
Lý Nguyên thở dài một tiếng nặng nề, ánh mắt y nhìn quét qua những ngôi nhà đổ nát, những con người khốn khổ. Một sự mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt gầy gò của y, như thể y đã quá quen thuộc với những cảnh tượng bi thương này. "Tu sĩ tranh chấp, phàm nhân chịu nạn. Chuyện thường tình thôi." Y nói, giọng điệu xen lẫn sự cam chịu và một chút cay đắng. Y đã từng là một đệ tử của một môn phái tu tiên, y đã từng chứng kiến không ít những cảnh tượng tương tự. Đối với y, đó dường như là một quy luật bất di bất dịch của thế giới này.
Lâm Nhất không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ quan sát, từng chi tiết nhỏ của Tiểu An Trấn đều thu vào đáy mắt sâu thẳm của hắn. Nỗi đau của người phàm, sự tàn khốc của chiến tranh, sự tha hóa của những kẻ nắm giữ quyền lực, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bức tranh ảm đạm về hồng trần. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan tỏa trong không khí, cảm nhận được sự lạnh giá của cơn mưa phùn đang thấm dần vào da thịt. Hắn siết nhẹ tay Tô Mạt Nhi, đôi mắt hắn vẫn giữ một vẻ trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa kiên định đang bùng cháy. "Chuyện thường tình... nhưng không phải là lẽ phải." Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn nhẹ nhàng như làn gió, nhưng lại chứa đựng một sức nặng không thể chối cãi. Đối với hắn, không có chuyện gì là "thường tình" khi nó đi ngược lại với lẽ phải, với đạo lý làm người.
Khi họ đi qua khu chợ nhỏ của thị trấn, một cảnh tượng đau lòng đập vào mắt họ. Một nhóm người dân, thân hình tiều tụy, quần áo rách rưới, đang bị dồn vào một góc chợ, gương mặt họ hằn rõ sự sợ hãi và cam chịu. Đứng trước họ, một thân ảnh béo tốt trong bộ quan phục sang trọng, đầu đội mũ cánh chuồn, tay cầm quạt giấy phe phẩy, chính là Lý Tri Huyện của Tiểu An Trấn. Khuôn mặt hắn gian xảo, đôi mắt ti hí luôn ánh lên vẻ tham lam, hống hách. Kẻ đứng bên cạnh hắn lại là một tu sĩ, nhưng dáng vẻ lại vô cùng thảm hại. Đó là Hàn Phong, một Tán Tu Mất Phương Hướng, thân hình gầy gò, đôi mắt trũng sâu thể hiện sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Hắn mặc một bộ đạo bào rách rưới, tóc tai bù xù, tay lăm lăm một thanh trường kiếm đã cùn, ánh mắt u uất và có chút hung hăng, như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Lý Tri Huyện đang lớn tiếng quát tháo, khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ và tham lam. "Cái lũ tiện dân các ngươi! Tiền thuế mùa này còn không nộp đủ, lại còn dám kêu ca bãi miễn! Định làm loạn phải không? Ta cho các ngươi biết, ở đây ta là trời, lời ta nói là luật!" Hắn vung quạt giấy, chỉ thẳng vào mặt một người đàn ông gầy gò, chân tay mang xiềng xích, chính là A Khổ. A Khổ cúi gằm mặt, đôi mắt vô hồn chứa đầy sự tuyệt vọng, thân hình run rẩy như con chiên trước lưỡi dao. Những người dân khác cũng không dám ngẩng đầu, chỉ biết co rúm lại, như những con kiến nhỏ bé bị chà đạp dưới gót giày của kẻ mạnh.
Hàn Phong đứng cạnh, dù là tu sĩ, nhưng lại có vẻ phục tùng Lý Tri Huyện một cách đáng sợ. Hắn cười khẩy, giọng nói khàn đặc mang đầy vẻ khinh bỉ. "Đúng là một lũ sâu bọ. Không có tu vi, không có pháp lực, chỉ biết than vãn. Tri huyện đại nhân đã ra lệnh, mau chóng nộp đủ bạc thuế, nếu không, đừng trách ta không khách khí!" Hắn vung thanh kiếm cùn lên, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng u ám của bầu trời, như một lời đe dọa không thể rõ ràng hơn. Mùi sợ hãi từ những người dân càng lúc càng đậm đặc, hòa lẫn với mùi ẩm mốc và mưa phùn, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
Tô Mạt Nhi siết chặt tay Lâm Nhất hơn, trong mắt nàng ánh lên sự phẫn nộ và xót xa. Nàng muốn lao ra, muốn làm điều gì đó, nhưng nàng biết, với thân phận của mình, nàng không thể làm gì. Lý Nguyên chỉ lặng lẽ lắc đầu, trong lòng y, sự thất vọng đối với cái gọi là "tiên đạo" đã lên đến đỉnh điểm. Một tu sĩ, đáng lẽ phải là người bảo vệ lẽ phải, lại cấu kết với quan tham để áp bức dân lành. "Tiên đạo? Chỉ là một giấc mơ hão huyền!" Câu nói của Hàn Phong bỗng vang vọng trong đầu y, và y nhận ra, có lẽ, lời hắn nói không phải là không có lý.
Lâm Nhất vẫn trầm tĩnh, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua vẻ ngoài hống hách của Lý Tri Huyện và sự u uất của Hàn Phong, nhìn thẳng vào bản chất tha hóa đã ăn sâu vào linh hồn họ. Hắn cảm nhận được nỗi đau của A Khổ, của những người dân thấp cổ bé họng, những người không có tiếng nói, không có sức mạnh để tự bảo vệ mình. Trong khoảnh khắc ấy, hắn nhớ lại lời của Thiên Cơ Lão Nhân: "Chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần." Và hắn biết, đã đến lúc hắn phải dấn thân vào đó, không phải để gây chiến, mà để lay động lương tri, để phơi bày sự thật, dù chỉ là một hành động nhỏ bé giữa biển đời hỗn loạn.
***
Lâm Nhất bước về phía đám đông, mỗi bước đi của hắn đều nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn không hề tỏa ra chút linh lực nào, cũng không có vẻ uy nghiêm của một tu sĩ cao cường. Hắn chỉ là một đạo sĩ trẻ trong bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng đôi mắt hắn lại sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa một sức mạnh nội tại mà không một kẻ nào có thể khinh thường. Mùi đất ẩm và mưa phùn vẫn vấn vít quanh hắn, nhưng bước chân hắn lại vững chãi đến lạ thường trên nền đá cuội lởm chởm.
Lý Tri Huyện đang hăng hái mắng chửi thì khựng lại, đôi mắt ti hí của hắn nheo lại nhìn Lâm Nhất, vẻ mặt khó chịu xen lẫn ngạc nhiên. Hắn chưa từng thấy một kẻ phàm tục nào lại dám tự tiện bước vào "công việc" của hắn như vậy. Hàn Phong cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt u uất quét qua Lâm Nhất, đôi lông mày nhíu lại. Hắn cảm nhận được điều gì đó khác lạ từ Lâm Nhất, một sự thanh thoát và trầm tĩnh mà hắn đã đánh mất từ rất lâu rồi.
"Này, ngươi là ai?" Lý Tri Huyện quát, giọng hắn đầy vẻ hống hách. "Dám xen vào chuyện quan phủ của ta sao? Ngươi có biết đây là tội gì không?" Hắn vung quạt giấy, ra vẻ uy hiếp.
Lâm Nhất không đáp lời ngay, hắn chỉ lặng lẽ tiến đến bên A Khổ, đặt bàn tay lên vai người đàn ông khốn khổ. Bàn tay hắn ấm áp, truyền một chút hơi ấm vào thân thể run rẩy của A Khổ. Ánh mắt A Khổ ngước lên nhìn Lâm Nhất, trong giây lát, y thấy một tia sáng le lói trong đôi mắt tưởng chừng đã hoàn toàn tuyệt vọng.
"Quyền lực để bảo vệ dân, không phải để áp bức." Lâm Nhất cất tiếng, giọng hắn ôn hòa, chậm rãi, nhưng mỗi từ thốt ra đều như những lưỡi dao sắc bén cứa vào tai Lý Tri Huyện. "Tiên đạo để tu tâm, không phải để gây họa." Hắn quay sang nhìn Hàn Phong, ánh mắt hắn không có sự phán xét, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm.
Hàn Phong như bị chạm vào nỗi đau, đôi mắt hắn ánh lên vẻ hung hăng. "Một tên đạo sĩ phàm tục! Ngươi thì biết gì về tiên đạo? Mau cút đi! Đừng có ở đây mà ra vẻ!" Hắn vung kiếm lên, một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra, dù không mạnh mẽ nhưng cũng đủ để dọa dẫm những người dân xung quanh.
"Phàm tục hay không, đâu phải do tu vi định đoạt?" Lâm Nhất vẫn không nao núng, ánh mắt hắn kiên định nhìn thẳng vào Hàn Phong. "Tiên đạo mà ngươi theo đuổi, nếu chỉ để cấu kết với quan tham, áp bức dân lành, thì đó có còn là tiên đạo nữa không? Hay chỉ là một con đường dẫn đến sự tha hóa của chính bản thân?" Hắn khẽ thở dài, trong lời nói không có vẻ giận dữ, chỉ có sự thương cảm. "Ngươi đã từng có một con đường, một lý tưởng, phải không? Chẳng lẽ những gian nan của hồng trần đã khiến ngươi quên mất chân tâm thuở ban đầu?"
Lời nói của Lâm Nhất như một tiếng chuông đánh thức những ký ức đã ngủ quên trong lòng Hàn Phong. Đôi mắt u uất của hắn thoáng dao động, thanh kiếm trong tay cũng hơi chùng xuống. Hắn nhớ lại những ngày đầu bước chân vào tu đạo, với khao khát được siêu thoát, được giúp đời. Nhưng rồi, những thất bại, những cám dỗ của hồng trần đã khiến hắn dần lạc lối, dần đánh mất bản thân, để giờ đây phải trở thành một kẻ làm tay sai cho quan tham, bóc lột chính những người phàm mà hắn đã từng thề sẽ bảo vệ.
Lý Tri Huyện thấy Hàn Phong có vẻ dao động, hắn lập tức gào lên: "Nói nhảm cái gì! Ngươi là ai mà dám giáo huấn ta và vị tiên nhân này! Mau cút đi, nếu không ta sẽ cho người đánh ngươi nhừ tử!" Hắn ra hiệu cho vài tên lính lệ đứng gần đó.
"Đánh ta?" Lâm Nhất khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt hiện lên trên khuôn mặt thư sinh. "Nếu quyền lực của các ngươi chỉ biết dùng để đánh đập những kẻ dám nói lên sự thật, vậy thì quyền lực ấy có đáng để tồn tại không?" Hắn không dùng pháp lực, chỉ là một câu hỏi đơn giản, nhưng lại như một mũi kim châm vào lương tri của những người lính lệ. Họ nhìn nhau, ánh mắt do dự. Dù là lính lệ, họ cũng là phàm nhân, họ cũng có gia đình, có lương tâm. Cảnh tượng Lâm Nhất đứng vững, không hề sợ hãi trước Lý Tri Huyện, đã gieo vào lòng họ một sự kính nể vô hình.
Lý Nguyên đứng phía sau, trong lòng y dấy lên một sự bối rối tột độ. "Hắn... hắn không sợ sao? Lời lẽ như vậy..." Y đã từng chứng kiến các tu sĩ dùng pháp lực để trấn áp, để đe dọa. Nhưng Lâm Nhất lại dùng lời nói, dùng khí phách. Đó không phải là sức mạnh thể hiện ra bên ngoài, mà là một loại sức mạnh nội tại, một sự kiên định từ sâu thẳm tâm hồn, khiến kẻ khác phải chùn bước. Y bắt đầu hiểu ra, cái gọi là "Vô Tiên chi Đạo" của Lâm Nhất không phải là sự từ bỏ, mà là một sự đối mặt trực diện, một sự phản kháng bằng đạo đức và chân lý.
Lâm Nhất không muốn sự việc trở nên bạo lực, hắn biết, việc dùng sức mạnh sẽ chỉ khiến mọi chuyện phức tạp hơn, và không giải quyết được tận gốc vấn đề. Hắn quay sang nhìn Lý Tri Huyện một lần nữa, ánh mắt hắn đầy sự cảnh báo. "Sự bất công không thể kéo dài mãi. Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát. Ngươi có thể áp bức dân chúng trong chốc lát, nhưng vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, đến một ngày nào đó, chính những hành động của ngươi sẽ quay lại trừng phạt ngươi."
Những lời nói của Lâm Nhất, không hề có chút phép thuật hay uy hiếp, nhưng lại khiến Lý Tri Huyện cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn nhìn ánh mắt Lâm Nhất, rồi lại nhìn những người dân đang bắt đầu xôn xao, và cả Hàn Phong đang đứng ngây người. Hắn là một quan tham, hắn hiểu rõ lòng người. Hắn biết, nếu tiếp tục giằng co, hắn sẽ mất mặt, và có thể còn gây ra sự bất mãn lớn hơn trong dân chúng. Hắn không muốn một kẻ "phàm tục" như Lâm Nhất trở thành ngọn cờ tập hợp sự phản kháng.
"Hừ! Lần này coi như các ngươi may mắn!" Lý Tri Huyện nghiến răng, cố giữ lại chút thể diện. "Hàn Phong, đi thôi! Để lại lũ tiện dân này! Ta sẽ quay lại sau!" Hắn quăng cây quạt giấy xuống đất, quay người bỏ đi một cách giận dữ. Hàn Phong nhìn Lâm Nhất thêm một lúc, ánh mắt phức tạp, rồi cũng lặng lẽ bước theo Lý Tri Huyện, bóng dáng hắn đổ dài trên con đường mưa phùn, càng lúc càng xa.
Khi Lý Tri Huyện và Hàn Phong đã khuất dạng, những người dân vẫn còn đứng đó, chưa dám tin vào những gì vừa xảy ra. A Khổ ngước nhìn Lâm Nhất, đôi mắt y ầng ậc nước. "Tiên... tiên nhân... cảm tạ ân đức của ngài!" Y quỳ sụp xuống, những người dân khác cũng bắt đầu quỳ lạy.
Lâm Nhất đỡ A Khổ dậy, giọng hắn vẫn ôn hòa. "Ta không phải tiên nhân, ta chỉ là một đạo sĩ đi ngang qua. Các vị hãy đứng lên. Đừng quỳ lạy ta, hãy đứng thẳng dậy mà đối mặt với cuộc sống. Sự kiên cường của các vị mới là điều đáng trân trọng." Hắn nhìn những người dân, ánh mắt hắn không có sự thương hại, chỉ có sự tôn trọng. Hắn biết, hành động của hắn chỉ là giọt nước giữa đại dương, nhưng ít ra, nó đã gieo vào lòng họ một hạt mầm hy vọng, một niềm tin rằng, giữa hồng trần gian nan, vẫn còn có những người dám đứng lên vì lẽ phải.
***
Đêm dần buông xuống, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và màn mưa phùn không ngừng nghỉ. Sau sự việc ở chợ, Lâm Nhất không muốn ở lại thị trấn, sợ rằng Lý Tri Huyện sẽ quay lại gây sự. Ba người họ tìm đến một Cổ Miếu đổ nát nằm khuất sau một rặng tre già ở rìa thị trấn để tá túc qua đêm. Ngôi miếu nhỏ bằng đá và gỗ đã mục nát theo thời gian, mái ngói vỡ vụn, để lộ ra những vì kèo gỗ bị mối mọt gặm nhấm. Bên trong, bức tượng thần đã phong hóa, khuôn mặt mờ mịt không rõ hình dạng, bàn thờ cũ kỹ rêu phong phủ kín, những bát hương đã lạnh tanh từ bao giờ.
Không khí trong miếu u tịch, hoang tàn, có chút bí ẩn và rùng rợn. Tiếng gió rít qua các khe hở của tường đá, tiếng lá cây xào xạc ngoài sân, hòa cùng tiếng côn trùng kêu yếu ớt và tiếng mưa phùn lất phất trên mái ngói vỡ vụn, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của đêm. Mùi ẩm mốc, mùi đất, mùi rêu phong và gỗ mục nồng nặc trong không gian, như một lời nhắc nhở về sự tàn phá của thời gian và những gì đã từng tồn tại.
Lâm Nhất ngồi tĩnh lặng trên một tảng đá rêu phong, ánh mắt hắn nhìn xa xăm ra ngoài trời mưa, nơi những giọt nước mắt của bầu trời không ngừng rơi xuống. Hắn siết chặt chuỗi hạt bồ đề trong tay, cảm nhận từng viên gỗ nhẵn nhụi, như thể chúng đang thì thầm những chân lý cổ xưa. Trong lòng hắn, những cảnh tượng vừa chứng kiến ở Tiểu An Trấn, những lời của Thiên Cơ Lão Nhân, và cả những suy nghĩ của chính hắn về "Vô Tiên chi Đạo" hòa quyện vào nhau, tạo thành một dòng chảy tư tưởng sâu sắc.
Sức mạnh... quyền lực... cuối cùng cũng chỉ để phục vụ lòng tham. Hắn khẽ thốt lên, giọng nói trầm lắng như tiếng vọng từ vực sâu, "Tiên đạo, nếu không vì con người, thì còn ý nghĩa gì?" Hắn đã từng thấy những tu sĩ truy cầu sức mạnh để trường sinh bất tử, để vinh hoa phú quý. Hắn cũng đã thấy những kẻ dùng pháp lực để áp bức, để thống trị. Nhưng hắn chưa từng thấy một ai, sau khi đạt được "tiên đạo" mà vẫn giữ được cái "chân tâm" thuở ban đầu, vẫn nhớ đến cội nguồn của mình là một con người.
Tô Mạt Nhi ngồi cạnh hắn, tựa đầu vào vai hắn, ánh mắt nàng cũng dõi theo màn mưa. Nàng nắm chặt tay hắn, cảm nhận sự nặng lòng trong trái tim hắn. "Huynh làm đúng rồi, Lâm Nhất." Nàng nhẹ nhàng nói, giọng nàng dịu dàng như gió xuân, như muốn xoa dịu đi nỗi ưu tư của hắn. Nàng biết, hắn không phải là kẻ thích dùng bạo lực, hắn luôn tìm kiếm một con đường khác, một con đường mang lại sự bình yên và công bằng cho hồng trần.
Lý Nguyên đứng cách đó một khoảng, dưới mái hiên xiêu vẹo của Cổ Miếu. Ánh mắt y phức tạp, vừa bối rối vừa ngưỡng mộ. Y đã chứng kiến Lý Tri Huyện hống hách, Hàn Phong tha hóa, và cả những người dân khốn khổ. Y cũng đã chứng kiến Lâm Nhất, một đạo sĩ không dùng pháp lực, chỉ dùng lời lẽ và khí phách, lại có thể khiến kẻ mạnh phải chùn bước. Suốt bấy lâu nay, y đã được dạy rằng tu tiên là phải đạt đến cảnh giới cao siêu, phải có pháp lực cường đại, phải sống trường sinh bất tử. Nhưng những gì y chứng kiến hôm nay, và những lời nói của Lâm Nhất, đã làm lung lay tận gốc rễ những niềm tin ấy.
"Ta... ta đã sai sao? Suốt bấy lâu nay... thứ ta theo đuổi là gì?" Lý Nguyên lẩm bẩm, giọng y khàn đặc, đầy sự tự vấn. Y nhớ lại những năm tháng tu luyện khổ cực, những ngày đêm miệt mài luyện pháp, chỉ để đạt được sức mạnh, để có thể trở thành một vị tiên nhân được người đời kính trọng. Nhưng giờ đây, những vị tiên nhân mà y từng ngưỡng mộ lại biến thành những kẻ áp bức, những kẻ quên đi đạo lý làm người.
Lâm Nhất quay đầu lại nhìn Lý Nguyên, ánh mắt hắn thấu suốt như nhìn vào tận đáy lòng y. "Đạo không có đúng sai, chỉ có hợp hay không hợp với tâm mình." Hắn nói, giọng hắn chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Mỗi người có một con đường riêng để đi. Quan trọng là, con đường ấy có khiến tâm mình được bình an, có khiến mình cảm thấy mình vẫn là một con người chân chính hay không."
Hắn đứng dậy, bước đến bên Lý Nguyên, đặt tay lên vai y. "Tiên đạo không phải là đích đến, mà là một hành trình. Hành trình ấy sẽ có những lúc gian nan, có những lúc khiến ta lạc lối. Nhưng chỉ cần giữ vững được chân tâm, giữ vững được đạo lý làm người, thì dù không thành tiên, ta vẫn là một con người có ý nghĩa."
Lý Nguyên lắng nghe từng lời của Lâm Nhất, như thể mỗi từ đều là một tia sáng soi rọi vào tâm hồn tăm tối của y. Ánh mắt y từ bối rối dần trở nên kiên định hơn, một hạt mầm mới đã nảy nở trong lòng y, hạt mầm của một niềm tin khác, một con đường khác. Y đã từng là một đệ tử bị trục xuất, một kẻ lạc lối giữa thế giới tu tiên. Nhưng giờ đây, y bắt đầu thấy một hướng đi, một mục đích. Y không biết con đường ấy sẽ dẫn y đến đâu, nhưng y biết, đi theo Lâm Nhất, đi theo "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, có lẽ sẽ là con đường đúng đắn.
Lâm Nhất nhìn ra ngoài cửa miếu, màn đêm đã bao trùm hoàn toàn, những vì sao lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm vải nhung đen. Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn rất dài, rất nhiều gian nan. Những kẻ như Lã Bất Phàm, những thế lực Hắc Y Nhân vẫn còn đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để gây ra những cuộc chiến tranh, những cuộc tàn phá mới. Hắn biết, hắn không thể cứu vớt tất cả. Nhưng hắn sẽ không từ bỏ. Hắn sẽ dùng chính con đường của mình, con đường của lòng trắc ẩn và đạo đức, để chứng minh rằng "tiên đạo" không phải là một ảo ảnh xa vời, mà là một con đường có thể được định nghĩa lại, bằng chính trái tim và hành động của mỗi con người.
Gió vẫn rít qua Cổ Miếu, mưa vẫn rơi lất phất, nhưng trong lòng Lâm Nhất, một sự bình yên và kiên định đã được củng cố. Hắn không còn ưu tư về định nghĩa của "tiên đạo" nữa. Hắn đã tìm thấy nó, ngay trong chính những gian nan của hồng trần, ngay trong chính những con người phàm tục kiên cường, và ngay trong chính trái tim biết yêu thương, trắc ẩn của mình. Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Đó là "Vô Tiên chi Đạo", là kim chỉ nam cho hành trình còn lại của hắn.